Bim gai dep

Cuối cùng điều tôi sợ nhất cũng đã đến, hôm nay là ngày a Việt vào đón Ly, tôi sợ rằng tôi sẽ mất em mãi mãi, không biết đến bao giờ tôi mới có cơ hội được gặp em. Nhìn L vui vẻ chuẩn bị đi về mà lòng tôi đau quá, một nỗi đau không thể nói nên lời. Tôi cũng lăng xăng để chuẩn bị quần áo cho cháu nó mà làm sao nó hiểu nỗi lòng của tôi. Bữa cơm thân mật để tiễn L lên đường, tôi không hiểu tâm trạng của L như thế nào nữa, trước lúc chia tay L chỉ ôm tôi 1 cái. L nói với tôi câu “tạm biệt”, sao nghe câu này mà lòng tôi đau quá, nỗi đau quá chất chứa quá nhiều trong lòng. Tôi rất muốn khó nhưng vẫn cố cười, tôi nói với L rằng nên về thăm quê nhiều hơn ….

Nhìn bóng dáng chiếc xe khuất dần mà chân tôi không thể nhấc nổi, tôi chỏ biết chôn dấu nỗi buồn trong lòng mà không dám biểu hiện ra ngoài. Nhìn những nét chữ tròn trịa, nhớ lại nụ cười nhớ lại khuôn mặt trắng xinh của em mà tôi không thể cầm nổi nước mắt. Đã có đêm nỗi nhớ ấy đã khiến tôi gục đầu xuống gối mà khóc, những giọt nước không biết có đủ để trời cao hiểu hết tâm chân tình của tôi dành cho cháu tôi hay không. Tôi biết giữa tôi và L sẽ chẳng thể có kết cục tốt đẹp dẫu L có mến tôi đi chăng nữa, tôi luôn tự nhủ lòng mình rằng phải quên L đi, phải quên L đi. Tôi vùi đầu vào học và những trò chơi điện tử online trên mạng chỉ để cố quên em. Tôi vẫn hay gọi điện cho L, vẫn hỏi thăm tình hình của L, L vẫn vô tư khi xem tôi như một người chú. Tôi tự nhủ sẽ tìm kiếm một ai đó xinh đẹp nết na như L để về làm vợ….

Rồi thời gian nào cũng làm mọi vết thương lành, tôi cũng thế. Tôi dành cho L một phần trong trái tim tôi để khắc ghi L. Tôi cũng tìm lại thăng bằng trong cuộc sống, tôi cũng hi vọng rằng sẽ có một ngày nào đó sẽ gặp lại L. Nói về gia đình L, thực ra tôi nghe bố tôi kể ngày xưa khi anh V lấy vợ thì ba má anh cũng đã ra sức ngăn cản và nói rằng sẽ từ mặt anh nếu như anh lấy mẹ L bởi vì hai bác ấy nhận ra rằng má L không phải là một người tử tế. Hai anh chị vẫn đến với nhau và đi ra một tỉnh khác sinh sống, có lẽ anh Việt không ngờ lời hai bác đã đúng khi một đêm chị đã ra đi và để lại bé L cho anh với hai bàn tay trắng, có lẽ chị không thể chịu nỗi cuộc sống nghèo đói này. Anh Việt đã nỗ lực làm giàu trên mảnh đất nghèo nàn ấy, anh cũng đã gặp chị ấy nhưng nhất định không cho chị gặp bé L bởi anh sợ sẽ lại mất nó. 
Mới đó mà cũng đã hơn 4 tháng kể từ này tôi chia tay L, tôi vẫn chưa thể quên được L. Hôm nay là những ngày đầu tháng chạp, những chuyến tàu xe đưa những người con phương xa để đón một cái tết bên gia đình. Tôi hồi hộp gọi điện cho L để hỏi thử tết này có về không, câu trả lời tôi nhận được là L đang thuyết phục bố để được đón tết ngoài quê. Nghe câu này mà lòng tôi thật rộn rã, đây là lần đầu tiên L về quê hương đón tết, vậy là sau chuyến về quê hồi hè đã để lại ấn tượng gì đó trong L nên muốn về thăm quê. Tôi quá hạnh phúc, tôi chỉ muốn hét lên để mọi người biết rằng tôi đang hạnh phúc đến nhường nào. 
Hôm nay là 14 tháng chạp, tôi về nhà nội để chuẩn bị mồ mã tổ tiên chuẩn bị cho cái tết ( ở quê tôi là chạp mã) và ông nội tôi cúng tất niên luôn… Tôi chở em gái tôi trên chiếc xe cup mà bố tôi vừa mua cho tôi, đường thì xa tôi phải đi gần tiếng rưỡi đồng hồ mới tới nơi, công nhận quê nội trong lành hơn chỗ tôi nhiều, vì chỗ tôi ở trung tâm thị xã nên xe cộ rất nhiều. Tôi chở em tôi trên con đường làng quen thuộc không hiểu một cái gì đó trong lòng mà tôi cảm thấy thật rộn rã có lẽ tôi đang vui khi hay tin L sẽ về quê đón tết. Nhà nào cũng không khí đón tết rộn ràng nên lòng tôi cảm thấy thật sảng khoái. Bước vào nhà nội tôi nghe tiếng trẻ nhỏ đùa vui rộn ra, thím tôi và cô tôi đang chuẩn bị cho bữa cúng cơm này, tôi phải quản lũ nhỏ để tụi nó không quậy phá bàn thờ nơi ông nội tôi đang chuẩn bị cúng. Tôi không phải vác cuốc ra mà để dãy cỏ mà chỉ trông lũ nhỏ. Ai gặp tôi cũng hỏi sao hôm nay ba má tôi không về tôi vội vàng đáp luôn là bố mẹ tôi sẽ về sau. Tôi xuống bếp để tìm C ( đứa em họ của tôi ), tìm hoài không thấy vì bình thường nó là đứa chăm chỉ luôn phụ giúp mọi việc mà hôm nay lại không thấy nên hơi lạ. Tôi kêu thằng Q ra mà hỏi nó bảo em nó đang bị sốt nằm ở nhà, tôi hỏi nó có ai ngoài đó không thì nó bảo không. Như mở cờ trong bụng tôi bảo thằng Q chăm coi mấy đứa nhỏ để tôi về nhà nó xem em nó thế nào. Tôi chạy một mạch đến nhà chú tôi. Căn nhà vẫn thế vẫn cũ kĩ có lẽ chú tôi bận việc những ngày cuối năm nên không kịp sửa sang nhà của. Cái cửa chính thì bị cái đòn gánh cài chặt bên trong, bực mình tôi phải chạy vòng từ cửa dưới, nhà cửa gì mà dơ quá, hình như chắc cũng ít khi quét dọn. 

Tôi thấy C nằm trên giường, từng hơi thở nóng ran, tôi sờ trán nó nóng ran, không hiểu con bé sốt thế này mà không có ai ở nhà cả công nhận chú thím tôi vô tâm thật. Từng hơi thở nặng nhọc và nóng ran thở ra, tôi thấy tội nghiệp cho con bé quá. Nhìn thấy không có ai ở nhà, tôi thử đánh lớn tiếng thử xem nó có dậy hay không. Tôi chạy xung quanh nhà thử có ai không, tôi cho tay vào mền và đặt lên bụng nó, hơi thở của tôi gấp gáp hơn, tim tôi đạp tình thịch, tôi không thể kìm chế những ham muốn tầm thường của con người. Tôi luồn tay tôi vào cái áo của nó, da nó nóng ran, tôi lần lên cái áo lót của nó, tôi nhẹ nhàng luồn tay xuống áo lót ấy và đặt tay lên vú của nó. Chắc nó mới học lớp 8 nên hình như ngực của nó cũng chưa to lắm, tôi vân vê hai nhủ hoa còn đang phát triển trên tay, tôi đổi hai vú liên tục. Tôi không ngừng quan sát nó, chắc nó nhận ra có cái gì đó trong người mình, nó kéo hai tay tôi ra ngoài nhưng mắt không màng mở ra. Tôi nhẹ nhàng cho tay vào quần nó, tôi xoa hai cái mông tròn lẳn của nó. Hôm nay nó bị đau nên tôi cảm thấy không được hứng thú cho lắm. Tiếng bước chân làm tôi giật mình, tôi nhìn xem thì là thím tôi, tôi vội rút tay ra khỏi cái quần nó. Thím tôi mang tô cháo vào cho C, tôi hỏi thím tôi “ sao con C sốt cao vậy thím nó bị nhiễm lạnh hả”. Thím tôi vô tư bảo “nhiễm lạnh gì đâu thực ra lần đầu có kinh nên nó sốt như vẫn đó, vài bữa là khỏe ngay ý mà”. Bây giờ tôi mới biết khi có kinh lần đầu bị sốt cao như thế. Thím tôi bảo tiếp “ông nội cúng rồi đó với lại ba má cháu về rồi cháu vô nhà nội đi”. Tôi chạy một mạch về nhà nội của tôi, tôi không thể không suy nghĩ về C đặt biệt là những gì tôi vừa làm với C. Tôi tìm mãi mà không thấy thím tôi đâu cả, chắc ở ngoài nhà chưa vô. Tôi chạy ra nhà chú thím và bảo thím vào ăn cơm để tôi trong hộ bé C. Hình như C cũng đỡ rồi thì phải, lúc tôi vào thì thấy C đang ăn cháo, khuôn mặt trắng bệt, môi tím tái, đầu tóc rối bù khác hẳn với bình thường. Thím tôi vô nhà nội, tôi ở lại với C. Đợi C ăn xong tôi dọn dẹp xuống nhà bếp, tôi quay lên thì thấy C đang nằm quay mặt vào tường, tôi nhẹ nhàng nằm bên cạnh C. Có lẽ C cũng cảm nhận được hơi thở nặng nề của tôi nằm kề bên. Tôi cho tay vào và xoa cái lưng nóng vì sốt của C, C quay lại và hất tay tôi ra ngoài, vẻ mặt của C nhăn lên làm vẻ khó chịu và không thích hành động của tôi. Tôi tiếp tục cho tay vào vạt áo của C, vì bị sốt nên C không thể đủ sức để chống lại với sức trai của tôi. Tôi cho tay vào ngực và bắt đầu sờ bóp đủ kiểu, tôi vê hai đầu nhủ hoa nhỏ xíu đang phát triển của C. C nằm yên chịu trận C sợ chứ không phải đồng ý với tôi, tôi định kéo áo em lên để chim ngưỡng cặp vú em thì em kiên quyết không cho. Tôi không dám ép nó vì sợ, nó quấn mền thật chặt và nằm vào gốc tường. Tôi uất ức ra cây nhãn gần nhà để cả hết những thứ mà con cu căng cứng của tôi đang chứa. Lúc đó lũ em họ tôi kéo ra nhà chú nên tôi không còn cơ hội nữa, tôi thất thỉu đi vô nhà nội.
Thời gian cứ chậm chậm trôi trong sự mong chờ của tôi, tôi mong chờ từng ngày từng phút cái ngày L về. Bữa 28 tháng chạp tôi nhận được điện thoại của L báo rằng em đã về đến nhà chú ( là chú ruột của L). Tôi thất vọng khi nghĩ rằng L sẽ vô tôi đầu tiên. Tôi xin bố mẹ về nội để dọn dẹp nhà cửa ( nhưng thực ra để gặp em ), bố mẹ tôi không cho bởi vì nhà nội tôi quá xa đi một mình thì không thể yên tâm được. Tôi lại thất vọng và mong ngày mùng một tết. 

Những chùm pháo hoa bắn lên bầu trời, những câu hát happy new year, làm tâm trạng con người vui vẻ hẳn lên. Một năm mới lại về với tất cả mọi người, những lời chúc nhau những ly rượu mà lòng người thêm rộn rã. Tôi chỉ mong sao đến sáng thật nhanh để về nội, để gặp lại cô cháu gái L của tôi. Sáng mùng một tôi kéo mọi người trong nhà dậy thật sớm để về nội chúc tết. Ba má tôi cũng không thể không ngạc nhiên bởi mọi năm tôi là người dậy muộn nhất. Về nhà nội thì đã thấy anh V là cháu L đến thăm tự lúc nào. Tôi gặp lại L, sau 4 tháng L vẫn không thay đổi gì. Khuôn mặt ấy làn da trắng nõn nà ấy chỉ có đầu tóc là thay đổi nên nhìn em có vẻ tiểu thư hơn nhiều. Lúc gặp tôi thì L tỏ ra hồ hởi thì tôi càng cố tỏ ra lạnh nhạt bấy nhiêu, tôi không vồ vập như em. Em kể với tôi mọi chuyện từ chuyện trường lớp, bạn bè của em đến những chuyện vớ vẩn, em nói với tôi rằng chỉ có tôi là người trả lời những câu hỏi vớ vẩn và ngốc xít của L. Chúng tôi không nói chuyện lâu với nhau được và em xin phép đi về trước để thăm bà con lối xóm. Lần này tôi cảm thấy mình không quá hồi hộp như mình nghĩ, tôi cũng lấy lại cảm giác khi có L rồi L lại đi. Trong dịp tết tôi chỉ gặp L 1 lần, và 1 lần anh Việt vô nhà tôi những không có tôi ở nhà. L phải vô sớm để kịp đi học. Có lẽ cái tết năm ấy khá đặc biệt với lòng tôi khi có L về và tôi cũng rất hi vọng mình trở thành người đặt biệt trong lòng L.

bim gai dep

Hai người cứ thế họ nói hết chuyện này đến chuyện khác, nào là về công việc của Quyên và của Thành. Thành vốn là designer, vừa xong anh đến công ty Z để gặp Huy để bàn về logo sản phẩm mới, khi về mới bị ướt sũng thế này. Tuy Thành đã 35 rồi nhưng anh có cái vẻ đạo mạo chín chắn và nói chuyện khá có duyên. Sau một lúc, họ nói chuyện cũng cởi mở hơn. Thành nói chuyện mà lâu lâu lại chú ý cặp vú của Quyên. Cặp vú đẹp quá. Thành đang nghĩ làm thế nào để có thể xoa bóp cặp vú ấy trong sự cho phép của Quyên đây. Bất chợt, anh cảm giác bàn tay mềm mại của Quyên đang đặt lên má mình.
- Anh dễ thương quá. . .

Thành im lặng nhìn Quyên. Đôi mắt cô như chứa đầy ẩn ý “Này cưng, nếu anh muốn ăn thịt em thì đến lúc rồi đó, đừng có chần chừ, không có lần thứ 2 đâu”
- Em cũng vậy. . .

bim gai dep

bim gai dep la gi ?

Sáng hôm đó, Oanh dẫn Con bé đi bơi ở khách sạn Equatorial. Một lần nữa, Con bé khám phá một thế giới hòan toàn mới lạ với nó, một thế giới phong lưu của những nhà khá gỉa, tung tiền ra không tiếc. Nhưng những điều đó là chuyện của người lớn, Con bé chỉ biết hưởng thụ một cách vô tư. Nó hảnh diện được đi chung với Oanh và cũng hảnh diện khi thấy những ánh mắt chim ngưỡng của những người đàn ông khi hai cô gái mỹ miều trong bộ đồ tắm đi qua. Một cô thì có thân thể nẩy nở đầy khêu gợi của tuổi 30, còn một cô thì có thân hình mảnh khảnh nhưng không kém phần xao xuyến của tuổi 15. Từ sáng hôm nay, từ lúc nó được nút cu và nuốt khí của Trí thì Con bé có một lòng tự tin vô bờ về quyền uy của nó đối với đàn ông. Nó có cảm tưởng như cả vủ trụ đều nằm trong tay của nó. Và nó càng quyến luyến Oanh, người chị, người thầy, người tình nhân của nó, người đã mang lại cho nó những thay đổi dứt khoát từ ba ngày nay trong cuộc đời của nó. Và nó càng sốt ruột muốn học những bài học tiếp mà Oanh đã hứa nó. Con bé xoay sang Oanh đang nằm nghỉ ngơi trong chiếc ghế bành bên cạnh nó:
- Chị ơi, chừng nào mình về, em đói rồi.
- Chị biết em của chị mà! đói bụng thì cũng có đói đó nhưng cái em đói thật sự là đói cái khác, phải không?

Con bé đỏ mặt, phụn phịu:
- Chị kỳ cục quá, cái gì chị cũng biết hết, ai biễu chị nói hết tẩy của người ta ra làm gì vậy!
- Cũng như chị đã nói hôm qua, bữa nây, chị sẽ chỉ em về cái điểm quan trọng hàng đầu của thân thể người đàn bà, đó là con chim của mình, cũng gọi là… là cái gì em nhớ không?
- Nhớ chứ sao không nhớ!
- Nhớ thì nói ra đi.
- Thôi, nói chử đó thấy ngượng miệng quá hà.
- Vậy thôi chị không dạy tiếp cho em, ráng chịu nghe.
- Chị ép em quá…. Em mà nói tục là tại chị đó nghe.
Con bé ngượng ngập vài giây rồi nói nhỏ:
- Chút nữa chị dạy em về cái lồn của em nghe chị.

bim gai dep

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!

bim gai dep

Xem bim gai dep hay nhat 2014

Năm học mới bắt đầu, tôi đã là sinh viên năm thứ 2 rồi, như các bạn biết thì trường ĐH, CĐ nào cũng thường hay tổ chức cái sinh viên thanh lịch ấy, năm trước tôi may mắn đạ được giải 3(tôi cũng hotboy và ưa nhìn chứ bộ), năm nay tôi được trường cử làm biên đạo để dựng các tiết mục nhảy cho 20 bạn sinh viên vào vòng chung kết, gồm nhảy mở màn, nhảy nhóm nam và nhảy nhóm nữ. 
17h30 , Tôi xách cái máy hát đĩa ra bãi tập, mở đĩa nhạc nghe giai điệu đầu tiên sẽ tập, ôi 1 nỗi ám ảnh, phải biên đạo múa bài hát mang tên trường tôi nữa chứ. Tuy hay nhưng nghe hoài riết nhàm luôn. Một hồi sau 20 bạn sinh viên có mặt, toàn hotboy & hotgirl ko. 
Tôi ra hiệu cho các bạn xếp đội hình và tập khởi động, rồi bắt đầu vào bài múa. Sau 2 tiếng tập luyện, tôi cho các bạn giải tán, nhưng sinh viên mà ko có cuộc vui nào mà mau tan đâu, mọi người rủ nhau ra quán nước cạnh trường giới thiệu làm quen với nhau (đa số toàn mấy thằng boy rủ, đúng là đang tính cưa mấy em này rồi). Tôi ngồi xuống ngay đầu những chiếc bàn xếp lại, như các bạn hay nói là chỗ ngồi của chủ xị á. Chúng tôi kêu nước, rồi trò chuyện rơm rả, và bắt đầu là phần giới thiệu. 1 người ,2 người , 3 người…. rồi
- Em tên Nguyễn Thị Bảo Châu, quê ở Cần Thơ em là sinh viên năm nhất, khoa Thiết Kế.
- Bạn Châu của chúng ta rất dễ thương, và anh xin bật mí thêm là hôm nay là sinh nhật của bạn Châu (Tôi trêu đấy, thường thì sinh nhật ai người đó tính tiền…keke)
Nói thế chứ cuối cùng bọn con trai hùn nhau trả tiền, chia tay nhau mọi người về cả, tôi thấy Bảo Châu đi xe đạp về, biết nàng cũng về cùng đường nên kêu về chung cho vui. Tôi chạy xe máy theo cố gắng nhích chầm chậm để ko bỏ xa Bảo Châu. Chúng tôi trò chuyện riêng tư suốt trên đường về cuối cùng thi khi tiến lại gần trước 1 con hẻm, Bảo Châu ra hiệu sẽ quẹo vào trong và hẹn gặp lại, tôi cũng vẫy tay tạm biệt. Người mới quen thì trò chuyện ko bao giờ dứt, về đến nhà thì lại tiếp tục nhắn tin, nhắn cũng đến gần 12h tối mới good night nhau mà ngủ. Bảo Châu hiện đang sống trọ cùng với 1 chị gái tên Bảo Trân, 2 chị em học cùng trường nhưng người năm nhất người năm hai, cô chị bằng tuổi với tôi. Càng ngày tôi và Bảo Châu càng thân với nhau, ngoài thời gian tập nhảy, giờ chơi, thậm chí con tôi còn được con bé rủ qua lớp ngồi học ké nữa chứ, đến nỗi người ta lầm tưởng chúng tôi đang quen nhau nữa. Tôi thấy vậy cũng tốt, như vậy đỡ phải sống đời FA, cũng đã đến lúc kiếm 1 mảnh tình vắt vai rồi. 
Còn 3 ngày nữa là đến ngày thi sinh viên Thanh Lịch rồi, tôi gấp rút để các bạn tập đi tập lại các động tác cho nhuần nhuyễn. Bất ngờ là ở đây, tôi bảo Bảo Châu ngồi nghỉ đi, tôi sẽ thay chỗ Bảo Châu để nhảy bài “I can Believe – Koyote” cùng với các bạn còn lại để tập dượt. Bài hát cứ liên tục và liên tục cho đến đoạn kết , tôi làm 3 động tác ám chỉ “I Love U” và nói to “ Happy Birthday to You” Rồi đoạn tôi bước tới gần Bảo Châu, tiện tay móc trong chiếc Balo của tôi gần đó 1 hộp quà tặng cho Bảo Châu. 1 cặp gấu bông mặc bộ cô dâu chú rể, có vẻ như cô bé mừng lắm. Sau đó chúng tôi cùng nhau đi ăn gì đó rồi về, trước khi chia tay tôi khẽ hôn lên trán cô bé rồi định đặt tiếp nụ hôn vào môi, cô bé hơi ngại nên cố né nụ hôn đó rồi tạm biệt tôi. Cuộc thi kết thúc Bảo Châu tuy xinh đẹp nhưng lại ko may nên ko được nhận 3 giải cao nhất của cuộc thi. Tôi an ủi cô bé nhiều lắm, khá nhạy cảm con bé cứ ôm tôi mà khóc. 
Sau cuộc thi, tôi được Nhà trường cho mở lớp dạy nhảy, Bảo Châu cũng theo học và có cả Bảo Trân nữa, từ đó tôi cũng bắt đầu thân với cả em lẫn chị, cho nên phòng trọ của 2 chị em như ngôi nhà thứ 2 của tôi vậy. Mọi chuyện cứ bình thường thế, nhưng bỗng sự việc bắt đầu.
Hôm ấy như bình thường sau tiết thể dục tôi chở Bảo Trân về nhà để nghỉ trưa và cốt yếu ăn cơm ké (vì tôi và Bão Trân tuy khác lớp nhưng lại học cùng tiết thể dục) Bảo Châu thì còn đang có tiết trên trường nên ko rảnh chơi chung với tôi. Bảo Trân vào nhà dọn dẹp 1 chút, còn tôi thì mở laptop lên để bật 1 ít nhạc sảng khoái tinh thần. Rồi đến cái bài mà tôi đang tập nhảy cho lớp nhạc, Bảo Trân xoay sang hỏi tôi về các động tác, nhất là đi sóng người, nó hơi khó với các bạn mới tập nhảy. Tôi phải giữ chặt 2 vai rồi bảo cô ấy ưỡn ngực ra rồi đến hông rồi xuống chân. Tôi đỏ bừng khi cô ấy ưỡn ngực lên, vì tôi bảo cô ấy làm từng động tác 1, ngực cô ấy nảy nở trước mắt tôi, làm tôi có chút kích thích them vào đó chiếc áo thể dục lại màu trắng hơi mỏng nên hiện rõ chiếc áo lót màu xanh lá cây khiến tôi cảm thấy Bảo Trân thật tuyệt. Rồi đến vụ nhảy đá L trong hiphop ấy, tôi chỉ cô ấy nên tập trồng chuối trước, bắt đầu là trồng chuối dựa tường, tôi tinh ý lắm kêu Trân bỏ áo và quần đi kẻo nó tuột xuống, rồi bảo cô ấy hất 2 chân lên tôi sẽ vịn cho. Kết quả, con gái mà làm gì mạnh bạo cũng sợ sệt, hất 2 chân ko lên tới nơi, khi tôi vịn lại thì cô ấy lại đổ về 1 bên, làm cho chiếc quần thể dục bị tuột xuống lộ ra cái sịp màu trắng hồng còn áo thì xốc ngược lên trên cả phần bụng trắng nõn lộ ra trước mắt (Bảo đảm 90% con gái VN mặc đồ lót ko cùng bộ). Giật mình Trân vội kéo quần lên sau khi tôi buông tay ra.
- Trân đi thay đồ nhé! (Ko dám nhìn tôi, Bảo Trân xoay sang tủ lấy quần áo để thay)
- Khang Anh bắc cơm nhé! (Tôi cũng lảng đi)
Sau khi thay quần áo xong, có vẻ như cô ấy đã có phần kín đáo, ko như thường ngày ngoài áo thun là quần ngắn, giờ cô mặc quần jean dài. Tôi cũng hiểu vì sao, cả hai bắt đầu làm cơm
- Khang Anh biết chiên cá ko? (Bảo Trân vẫn còn ngượng nhưng cũng hỏi bâng quơ)
- Nghề của chàng, chiên thì được mà Trân cạo vẫy làm sạch đi.(Thiệt ra có biết làm gì đâu, ra vẻ thôi, cầu mong ăn được)
- Trời , vậy cũng tự tin quá hen.
- Cứ làm cá đi, tôi chiên cho bạn coi.(Ko khí vui vẻ trở lại, tôi cũng thấy tự nhiên hơn)
Dầu sôi xèo xèo , tôi gắp khứa cá cho vào chảo, ko hiểu sao dầu cứ nổ bóc bóc, rồi văng tung toé, rối bắn vào tay , tôi rụt lại quăng luôn cái xẻng xuống sàn nhà, làm Trân cười khúc khích. 
- Thôi để tôi làm cho ông tướng.
- Không quen chờ ăn.(Tôi xoay sang lặt rau để nấu canh)
Bảo Trân hoàn thành xong phần cá chiên, rồi bảo tôi rửa rau xong thì trút vào nồi. Bất thình lình , cô ấy chọt vào eo tôi như đang trêu đùa vậy. Tôi nhột quá giật sang bên.
- Nhột, ko đùa nha! Đang nấu, muốn được ăn canh ko?
- Đàn ông mà cũng sợ nhột hả?
- Sao ko? 
Tôi đặt cái rổ lên bếp rồi dùng tay chọt lấy chọt để lại, Bảo Trân cũng nhột nên né né, tôi càng quyết liệt hơn, tránh bên phải thì chọt tiếp bên trái cứ thế Bảo Trân né 1 hồi thì lùi sát vào người tôi, mùi tóc của cô ấy thật quyến rũ, lúc này 2 tay tôi đã vịn chặt vào eo cô ấy rồi. Bảo Trân hơi ngượng rồi lắc nhẹ bước tới nồi canh đang sôi cho vá vào khuấy.
- Mai mốt , Khang Anh giỡn ý tứ xíu, Khang Anh là bạn của em Trân mà
- Mình xin lỗi, tại mình chỉ nghĩ giỡn thôi.
Tôi không biết rằng đó lại là lúc 1 tình cảm khác lại nảy nở trong tôi. Sau khi ăn cơm xong tôi ngồi trên laptop chơi game, còn Trân thì nằm loay hoay ngủ lúc nào ko biết, tôi xoay qua nhìn Trân thấy cô ấy thật đẹp và ngây ngô, tôi mỉm cười rồi gõ nhẹ vào trán mình “Mình đang yêu Bảo Châu mà sao suy nghĩ tùm lum thế nhỉ?” Nếu các bạn có xem chap trước thì cũng hiểu, với 1 người đàn ông tuổi này, sau khi đã có 1 thời gian lăn xả chuyện giường chiếu thì việc ham muốn cũng khó mà kiềm chế được. Về phần Bảo Châu, đến với nhau bằng 1 câu chuyện tình quá romantic nên cũng khó đề cập đến chuyện lên giường trong khi chỉ vừa quen nhau hơn 1 tháng, có nhiều lần tôi gợi ý thì cô ả cứ giận hờn, hay lảng tránh, đến giờ chỉ được hôn nhau, nhiều nhất là được sờ mó, nắn bóp đôi chút. Cuộc sống tình dục đang chán nản gì đâu ấy. Còn tôi, tuy lý trí đã nhắc nhở mình nhưng ko thể nào cưỡng lại được trước 1 người con gái đang nằm ngủ trước mặt trong căn phòng chỉ có 2 đứa. Tôi chợt nghĩ về chuyện vừa nãy và liên tưởng đến hình ảnh Bảo Trân chỉ mặc duy nhất bộ đồ lót và hơn nữa tôi còn liên tưởng đến việc làm tình với Trân. Điều đó khiến tôi nảy ra 1 ý rất tồi, tôi giả bộ buồn ngủ, và nằm lăn xuống sàn, chốc lát tôi lăn sang cạnh Trân, cô ấy vẫn ngủ say mặt quay vào tường, tôi càng lúc càng tiến sát vào, bất thình lình nàng xoay trở ngược lại, làm tôi giật thót cả tim, mắt nhắm nghiền lại chỉ mong cô ấy có thức dậy cũng nghĩ rằng mình đang ngủ. 1 lúc sau ko thấy động tĩnh gì, tôi hé mắt nhìn xem cô ấy có thức giấc ko. Bỗng
- Thôi đừng vờ ngủ nữa, mở mắt ra nào.
Tim tôi đập loạn xạ, nhưng vẫn làm như ko nghe, nằm yên thin thít. Thế là cô ả dùng tay chọt 2,3 phát vào eo, làm tôi giật bắn dậy, vì ko nhịn được cười.
- Nhột quá, ko để người ta ngủ mà đánh thức vậy?
- Xạo vừa thôi, có ai ngủ mà biết hé mắt, mà biết nhột ko?
- Sao ko nhột, con người mà! (Ko biết lúc ngủ, bị chọt thế có nhột ko nữa)
Cũng may tôi cách Bảo Trân 1 khoảng khá xa nên có lẽ cô ấy ko nghĩ tôi đang tính chạm vào người cô ấy.
- Làm gì nhìn tôi ngủ vậy? Ý đồ đen tối hả?
- Không dám! Tại bạn ngủ giống bé Châu quá nên ngắm cho đỡ nhớ ấy mà.
- Trời! Ngắm tôi mà nhớ người khác, ông vô duyên quá nha.
- Thế thôi! Tôi xoay vào tường ngủ!
Tôi xoay qua rồi, xoay lại vì nghĩ ko lẽ ngủ bây giờ.
- Nãy ai cù lét tôi vậy! Ko cho tôi ngủ thì giờ ko thèm ngủ luôn!
Tôi đưa tay qua cù lét vào eo Trân, cô nàng vừa cười khúc khích vừa tránh, càng tránh tôi càng nhào tới, lợi dụng điều đó, tôi nằm càng nằm sát hơn và cuối cùng nằm đè lên người Trân. Cơ thể chúng tôi giờ đã áp sát vào nhau, gương mặt cũng gần như đối diện, lúc này cô ả nhận ra được điều ấy, nên đỏ mặt quay đi 1 bên và bảo tôi leo xuống, tôi ko muốn như vậy nên dùng 2 tay vịn lấy 2 bên má nàng xoay lại để đối diện với tôi. Tôi bất chợt đặt lên môi nàng nụ hôn của tình dục, đôi môi nàng gợi cảm làm sao, ko hiểu nàng có đang muốn hay ko mà hàm răng ko thề cắn chặt lại, nàng như ko làm gì, chỉ để hở miệng cho đôi môi và lưỡi tôi tự nhiên làm việc mà ko có bất kì cản trở nào. Tôi ko dám nhúc nhích gì cả, chỉ hôn và hôn, tôi sợ nếu có bất kì động tĩnh gì thì tất cả sẽ dừng lại.
- Khang Anh! Đủ rồi, dừng lại đi, Khang Anh là bạn của Châu mà!
- Khang Anh biết! Nhưng Trân cứ để Khang Anh được hôn Trân vậy thôi nhé!
Bảo Trân im lặng, và nhắm mắt lại tay cô nàng buông lõng tuy ko ôm lấy tôi nhưng có lẽ môi nàng đã dần quen với việc hôn, nàng chủ động mút lấy lưỡi tôi rồi đưa lưỡi sang cho tôi mút. Chúng tôi cứ thế suốt gần 1 tiếng đồng hồ, và vì có tiết học nên chúng tôi buộc phải bỏ nhau ra để chuẩn bị lên trường. Trên đường chở Bảo Trân đi học, tôi và nàng ko nói gì, nhưng tôi biết cuộc sống tình dục của tôi đã trỗi dậy với Trân.