Bim gai dep

Tôi và dì nằm đê mê tận hưởng cơn khoái lạc của mối tình loạn luân.Dòng tinh trắng xoá của tôi chảy ra từ *** dì nhầy nhụa ướt hết ga giường.Tôi quay sang ôm dì vào lòng,đặt lên môi dì một nụ hôn ngọt ngào,nụ hôn cảm ơn,dì cũng đáp trả lại nhiệt tình
_Cám ơn em,anh yêu em lắm Lan ạ
_Lan cũng thích lắm,nhưng phải cẩn thận nhé,mấy ngày nữa bố về rồi
_Uhm,thế liệu N xuất tinh vào thế Lan có thai được không nhỉ
_uhm...hnay là ngày không an toàn,Lan cũng ko biết được,nhưng Lan thấy có lỗi lắm,đúng là Lan rất muốn có một đứa con mà thế này thật ko phải
_Lan đừng nghĩ gì cả,N chỉ muốn giúp em thôi,anh yêu e,nhìn cơ thể hừng hực của e mà ko được đáp ứng a thấy tiếc lắm
_Uh,thôi chuyện gì đến thì sẽ đến,anh giữ kín nhé,mấy ngày hôm nay e chiều anh thoải mái nhưng mấy hôm nữa có làm gì thì kín thôi
_hi...anh biết rồi
Tôi nói xong lại hôn dì say đắm,lưỡi tôi và dì lại quyện lấy nhau,thằng nhỏ của tôi ngóc đầu dậy đòi quyền lợi.Tôi cầm tay dì đặt vào cặc tôi,dì hiểu ý liền xóc nhẹ nhẹ.
_a thích lắm,anh làm tiếp nhé,địt em tiếp nhé,anh địt em đến khi nào có bầu thì thôi nhé....
_anh dê lắm..vừa mới xong chưa chi đã...á á
Không để dì nói hết câu,tôi đè ngửa dì ra,bú say sưa 2 cái vú trắng xinh của dì.2 ngón tay tôi lần vạch mép *** đầy tinh khí của dì ra mà móc sâu vào *** dì.
_a...a nhẹ thôi anh.anh yêu
_để anh làm e sướng nhé,anh thèm liếm *** em quá
_vâng....anh....liếm đi ..em cũng thích lắm,aaaa...
Tôi dạng 2 chân dì ra,ngắm nhìn cái *** sưng phồng đỏ ửng vì bị kích thích của dì,tôi cúi xuống ngậm ,mút 2 cái mép *** của dì.lưỡi tôi xoắn sâu vào trong,thám hiểm ngóc ngách trong *** dì.Thỉnh thoảng lưỡi tôi kéo xuống liếm lỗ đít dì,người dì giật giật,miệng lảm nhảm
_aaa..aa sướng quá anh ơi.liếm đi.liếm nhanh lên anh..aaa
mồm tôi nhoe nhoét thứ nước chảy ra từ *** dì,nhiều quá.Dì tôi đúng là một con dâm nữ,một con phò chính hiệu.
_Giờ em ngồi dậy để anh nhét cu vào mồm e nào-tôi ra lệnh cho dì
Dì tôi ngoan ngoãn quỳ xuống,há mồm ngậm lấy cu tôi,cu tôi dài quá làm dì như mắc nghẹn trong cổ họng,tôi nắm đầu dì,nắc cu thật mạnh vào mồm dì.Nhìn dì mắc nghẹn chảy cả ngước mắt,dãi dớt chảy tong tong tôi càng thêm kích thích.Tôi xoay dì lại,bắt dì quỳ và chổng mông kiểu chó,dì hiểu ý,2 tay dì banh mông ra để lỗ *** và lỗ đít phơi bày trước mắt tôi. Khiêu gợi tôi hãy địt nàng đi
Tôi thấy cặc mình cương cứng như muốn nổ tung,tôi thèm được đút cặc vào *** dì lắm rồi.Tôi ấn cặc thật mạnh vào *** dì mà nhấp thật nhanh,dì rên la ầm ĩ cả nhà.Tôi sợ hàng xóm nghe được phải bịt mồm và nhét ngón tay vào mồm cho dì mút
_a...a...aa,anh ơi em sướng,em sướng lỗ *** quá,anh địt e đi,từ giờ e là con phò của anh-dì như mất lí trí,rên la trong cơn sướng khoái
_em ngoan lắm.anh địt em đây,anh đang địt nát *** em đây,anh làm e có thai nhé,e đẻ cho a đứa con nhé
_vâng...aaaa.aaa anh muốn bao nhiêu cũng được
tư thế doggy này với người có cặp mông to và ngon như dì quả là lợi hại,tôi sắp không kiềm chế nổi vội rút con cặc ra khỏi *** dì. Dang cơn sướng bị hụt hẫng khiến dì như con phò cuồng dâm,dì ẩy tôi nằm xuống,lựa thế ngồi lên người tôi cho con cặc đúng cửa *** dì rồi ngồi xuống,con cặc dài của tôi chui tuốt vào *** dì làm dì rên lên một tiếng sướng khoái.Dì nắc nhanh,mạnh,"cưỡi ngựa" có lẽ là món sở trường của dì,mồm dì há hốc như sắp ra khí đến nới.Tôi cũng bị kich thích khi nhìn thấy cảnh đó.suy nghĩ được làm tình với mẹ kế và sự dâm đãng của dì làm tôi không chịu nổi.
_a....a sướng quá anh ơi,em chịu hết nổi rồi,em ra đây
_aaa..aaa,anh bắn tinh vào *** em đây,aaa
Từng dòng tinh khí của tôi bắn sâu vào tử cung dì,có lẽ dì cũng ra rồi,mắt dì trợn ngược,mồm há hốc,đổ ập xuống người tôi...

bim gai dep

Chị gặp lại anh Phước là người yêu cũ.Anh lại nghèo.Hồi mới quen nhau anh gìn giữ cho chị nên chị còn trinh cho đến ngày lấy chồng.Gặp nhau chị mừng,nhưng anh mặc cảm,chị cũng tìm mọi cách để đi chơi với anh.Sau vài ngày chị biết vợ anh chết và sống một mình làm công tiệm sửa xe gắn máy.Bản tánh bình dân và chân thành cởi mở của chị làm anh Phước xúc động.Cuối cùng thì hai người cũng làm tình với nhau trước khi chị về Mỹ.Chị muốn cho anh một kỹ niệm như cám ơn anh ngày xưa đã không làm hại đời chị.Chị cũng không ngờ cặc anh Phước tuy không to bằng Út.Anh chơi dai nên chị cũng sung sướng.Khi sướng quá anh la lên:
“Trời ơi! Em là tiên anh không ngờ!!!trời ơi!…”
Từ giã mọi người trở về Mỹ.Chị cảm thấy trút hết mọi ưu phiền và chị tìm thấy hạnh phúc vì làm đầy đủ bổn phận. Truớc khi lên phi cơ bà má chồng còn dặn có gặp thằng Út nhớ nói thằng Út lấy vợ.
Thằng Út hớn hở đón chị ở Phi trường.Về vừa tới nhà nó đè chị ra lọt hết áo quần rồi thọt con cặc cương cứng vào lồn chị nắc như máy.Chị ôm cái lưng nó sung sướng nói:
“Bộ mầy nhớ cái lồn nầy lắm hả?!”
Thằng Út vừa nắc vừa kề vào miệng chi nút lưỡi không trả lời.
Chị gởi tiền giúp anh Phước và sau nầy biết anh ấy có vợ làm chủ một quán nhỏ đủ ăn nên chị mừng và không liên lạc nữa.a

bim gai dep

bim gai dep la gi ?

Tiếng hát Như Quỳnh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa một khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số đường biển, mà nghe được một thiếu nữ Việt cất tiếng hát đầy điêu luyện, hát cho nghe những bài tình ca làng quê đã làm khán giả mùi tủi nhớ về thời dĩ vãng.
Và khi Như Quỳnh dừng hát, một tràn vỗ tay to và liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng. Như Quỳnh vui sướng cúi đầu cảm tạ khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu ghế. Như Quỳnh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc môi mềm mỏng. Như Quỳnh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Lại một lần nữa, Như Quỳnh đã chinh phục con tim khán giả. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết…

Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về hết, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chips lượm lặt bỏ vào bao và xách đi. Tôi tên là Bàng. Hiện tôi làm công trong rạp hát Crown này. Trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vô định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Như Quỳnh bước ra khỏi rạp. Quần áo bây giờ tuy không diêm dúa như lúc trình diễn nhưng cũng cầu kỳ lắm. Một chiếc áo sơ mi trắng của áo học sinh trong chiếc quần jean bó sát cặp đùi nàng. Như Quỳnh thiệt đẹp, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng làm tôi ngẩn người. Như Quỳnh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi. Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày.

*
* *

Con đường chiều Melbourne thiệt lạnh và giá băng quá. Trong ánh chiều tà, tôi dạo bước qua một công viên và thẫn thờ nghĩ những chuyện bâng quơ. Nghĩ tới Như Quỳnh mà lòng tôi tê tái. Nhìn những cặp tình nhân dắt tay nhau, tôi thấy họ thật hạnh phúc. Chạnh lòng, tôi cất tiếng hát một bài tôi thích nhất.

‘Ðêm cô đơn, không còn ai lang thang. Con phố lạnh thầm buồn có tình tôi miên man, Ánh trăng tàn ngõ vàng, có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng. Ðêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu, nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng, em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao.

Em anh cao, tình em sáng lấp lánh như ngàn sao trên trời. Tôi ngây ngô, trồng cây cuối góc phố ôm mộng mơ. Em trăng non sáng cho đêm tàn,như mây tan giữa không gian. Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời, nỗi đau của tôi.

Ðêm suy tư, trong tình yêu suy tư, cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây, bấy nhiêu loài cỏ dại, khiến tình tôi loay hoay giống đêm dài mệt nhoài. Ðêm cô đơn, muôn vì sao không tên, như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm nhớ thương về một người, khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm nghe hây hây… khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm đau.

Bỗng tôi thấy Như Quỳnh đang ngồi trên một bãi cỏ ngắm nhìn bầy lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân chơi cạnh đó. Tôi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Như Quỳnh ở một công viên hẻo lánh này. Tò mò tôi kiếm một chỗ ngồi xuống và theo dõi hành động của Như Quỳnh. Như Quỳnh có một cặp mắt phượng sáng ngời nhưng trong tia mắt nàng lộ một tia buồn, một tia buồn làm lòng người lâng lâng. Rồi kìa, một nhóm thiếu nữ Á châu đi ngang qua. Họ nhận ra Như Quỳnh và chạy đến xin chữ ký nàng. Như Quỳnh ban đầu vẫn cười vui trò chuyện và ký vào tập nhật ký của những nữ sinh ấy. Nhưng rồi, tai này truyền qua tai nọ làm số người bu đến xin chữ ký thiệt đông. Như Quỳnh mặt vẫn tươi cười nhưng nàng từ từ cố lách mình ra khỏi đám đông. Nhưng càng né tránh, đám đông càng lấn áp vào Như Quỳnh hơn nữa. Túng thế, Như Quỳnh bước lẹ ra khỏi công viên, nàng ráng chạy nhanh về xe nàng đang đậu bên kia đường. Nhưng bỗng, nàng tấp té trên mặt đường. Cùng lúc đó, tôi thấy một chiếc xe vận tải băng đến với một tốc độ khá nhanh. Chiếc xe bấm còi tu tu để báo động cho đám đông hay và tài xế trong xe ráng đạp bàn thắng để khỏi đụng vào Như Quỳnh, lúc đó đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì cả. Trong đám đông, không ai dám chạy lại đỡ nàng, vì chiếc xe đó phóng quá nhanh. Hơn thế nữa, họ còn lấn xô nhau lùi lại để mong chiếc xe không đụng vào họ. Mắt thấy cảnh tượng nguy ngập ấy, tôi không đành lòng, bèn liều mình phóng tới, xô Như Quỳnh qua một bên và định lùi lại để né chiếc xe to càng kền ấy. Nhưng không kịp nữa rồi, khi tôi vừa đẩy Như Quỳnh ra, thì chiếc xe đã ầm vào người tôi. Tôi bị bắn dội ra hơn cả thước. Ðầu óc tôi nhức điên cuồng và rồi tôi ngất đi.

*
* *
Khi tôi tỉnh dậy thì phát giác ra là đang nằm trong bệnh viện. Tôi thấy Như Quỳnh đứng cạnh một bác sĩ nhìn tôi đầy lo. Cả thân thể tôi nhức nhối đau đớn nhưng tôi vẫn ráng mỉm cười để Như Quỳnh bớt lo. Tai tôi nghe được tình trạng sức khoẻ từ miệng cô y tá:
- Ông Bàng! Sau tai nạn đụng xe, ông đã bị bất tỉnh hơn 3 ngày rồi đó. Báo cáo khám X-ray cho thấy ông chỉ bị xây xát nhẹ ở thân thể thôi, nhưng vì có một số lượng máu còn động trong đầu óc ông nên đã làm cho ông mê man. Bây giờ, ông đã tỉnh thì hay quá. Chỉ chừng độ năm, sáu ngày dưỡng bệnh là ông có thể xuất viện.
Khi cô y tá rời khỏi phòng, thì Như Quỳnh mới lo lắng hỏi:
- Cậu Bàng! Cậu đã đỡ hơn chưa?
- Vậng cảm ơn chị, tôi đã khỏe hơn rồi. Chị không phải lo lắng quá làm chi!!!
- Tôi phải cảm ơn cậu vì nếu không nhờ cậu có lẽ kẻ nằm trên giường này sẽ là tôi chứ không phải là cậu đâu!!!
Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi thì Như Quỳnh ra về. Sau đó trong thời gian tôi ở trong bệnh viện, Như Quỳnh thường xuyên đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện càng lúc càng thân mật. Chúng tôi có những sở thích giống nhau. Như Quỳnh có bản tánh tự lập, và quả quyết nên nàng sống cô độc. Tánh nàng thích trầm lặng, và thường mang theo nỗi buồn bâng quơ của người thiếu nữ Việt Nam truyền thống. Hỏi về chuyện tình yêu, Như Quỳnh đã có lần tâm sự với tôi và kể cho tôi nghe về một đời chồng dang dở của nàng….

Hồi Như Quỳnh còn ở Việt Nam, vì được rèn luyện từ thưở nhỏ nên nàng đã có một giọng hát thật trong và ngọt ngào. Khi nàng trưởng thành, Như Quỳnh quyết định chọn con đường văn nghệ làm nghề chính của mình. Chẳng bao lâu, tiếng hát nàng đã vang dội trong nước, nàng được những ông bầu mời đi trình diễn liên tục. Trong một lần tình cờ, Như Quỳnh đã gặp Thành. Thành là một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Ngoài sự nghiệp vững chắc và high income, Thành có dáng vóc khá bảnh trai. Hắn là thần tượng của những thiếu nữ mơ mộng về Thiên Ðường Mỹ Quốc. Sau một thời gian quen nhau, Như Quỳnh đám cưới với hắn và được bảo lãnh qua Mỹ. Ở Mỹ, Như Quỳnh qua sự giới thiệu của hắn đã ký hợp đồng với trung tâm Á Châu. Chẳng bao lâu, tiếng hát Như Quỳnh vang dội trong làng âm nhạc tại hải ngoại. Với những bài hát tình ca quê hương, Như Quỳnh đã kiếm được cho trung tâm khá nhiều tiền. Tuy nhiên, trong thời gian đó, tình cảm giữa nàng và Thành đã trở nên tẻ nhạt. Ở chung với hắn một thời gian, Như Quỳnh phát hiện ra Thành vốn không thật sự yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng làm chiêu bài để hắn có chỗ đứng trong trung tâm. Cũng trong thời gian đó, quan hệ giữa nàng và trung tâm Á Châu ngày càng tệ. Trung tâm đã xao lãng nàng và vấn đề tiền bạc không được xòng phẳng. Nước đầy ly thì thế nào cũng tràn. Như Quỳnh quyết định ly khai trung tâm Á Châu mà ký hợp đồng mới với trung tâm Ðêm Paris và ly dị Thành. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nhưng có ai ngờ sự ra đi của nàng đã làm sự nghiệp Thành chao đảo. Trung tâm Á Châu chuẩn bị tẩy chay Thành vì sự bỏ đi của Như Quỳnh. Giận quá làm bậy, Thành đi bêu xấu Như Quỳnh ở khắp nơi, nào là Như Quỳnh giựt tiền của trung tâm rồi bỏ chạy, nào là Như Quỳnh bỏ sang trung tâm Ðêm Paris để làm nhơ mặt trung tâm Á Châu.
- Ôi Bàng biết không, mấy tháng này chị ngủ không yên đó em. Mỗi lần chị nhắm mắt là lại nghĩ đến những xao luận bàn tán. Em biết tính chị mà, cái gì là ra cái nấy, nay tên Thành lại bịa ra mà nói. Có nhiều lúc chị muốn tên đó, nhưng dù sao hắn cũng từng là chồng chị, vả lại chẳng lẽ mình lại vạch lưng mình cho thiên hạ coi chuyện xấu mình? Quỳnh buồn lắm Bàng ạ!

Nghe Như Quỳnh kể mà tôi càng thương chị hơn. Chị có đầy tài hoa cũng như sắc đẹp để chinh phục bất cứ người đàn ông nào, nhưng chị lại bất và trao thân lầm cho một tên bỉ ổi.
- Vậy còn em, Bàng, hãy kể cho chị nghe về cuộc sống của em đi?
Tôi thở dài và bắt đầu kể:
- Cuộc đời của em sống nay đây mai đó chị ạ. Năm em lên 11 tuổi thì bố mẹ em ly dị. Em cùng mẹ bán hết tài sản, làm đủ hết mọi thủ tục và lo lót thiệt nhiều mới được di dân qua đây. Khi qua đến bên đây, vì không quen thời tiết cũng như là cuộc sống, mẹ con em rất chật vật vất vả. Rồi, mới đây 3 năm, mẹ em đã bị ung thư và qua đời. Bây giờ, em một mặt đi học hết hai năm cuối cùng của đại học, một mặt phải đi làm kiếm thêm tiền ăn xài.
Như Quỳnh ôm lấy tôi vào lòng, như một người chị thương em, Quỳnh nói với tôi:
- Tội nghiệp Bàng quá!!! Còn nhỏ vậy đã phải lăn lộn trong xã hội này. Hay là bây giờ em đến ở chung với chị nhé! Coi như đây là chị đền ơn em đã cứu chị được không???Hãy yên tâm Bàng, từ nay, chị sẽ chăm sóc cho em!!!

Tôi ôm chị mà lòng ngây ngất. Mùi hương trầm nhạn từ cơ thể chị cứ tỏa miên mang vào mũi tôi và hơi ấm trong người chị bao bọc lấy tôi. Mạch máu tôi căng lên và con cu đã hơi lố dậy. Khi Như Quỳnh buôn tôi ra, mặt mày tôi đỏ như xôi gấc. Không phải tôi cảm động vì những lời nói của Như Quỳnh mà vì chí khí nam nhi đang bừng sống lại. Một lúc sau Như Quỳnh ra về. Tôi ngó theo bóng chị khuất dần mà lòng luyến tiếc, thèm thuồng có lại cái ôm ấp vừa qua.

*
* *
Vài hôm sau, tôi dọn đến ở chung với Như Quỳnh. Căn flat Như Quỳnh mướn trong thời gian nàng lưu diễn trang bị đầy đủ tiện nghi và rộng gấp mười lần căn phòng trọ mướn của tôi. Hành lý của tôi mang theo cũng rất đơn giản, chỉ độ mười bộ quần áo và cái chăn gối, cũng như những đồ vệ sinh khác thôi. Cuộc sống giữa tôi và chị Quỳnh thật dễ chịu và thân mật. Như Quỳnh thật có tài về nội trợ nên tôi cứ thưởng thức những vị ngon vật lạ mỗi ngày. Chị cũng giỏi về những gia chánh khác, nên căn flat thật sạch sẽ và thơm.

Sau hơn một tuần ở với Như Quỳnh, tuy danh nghĩa là chị em nhưng mỗi lần tôi gần Như Quỳnh, tôi lại thèm thuồng cảm giác được chị ôm ấp. Một đêm, do khí trời đột nhiên trở nóng, nên tôi chỉ mặc chiếc quần xà lỏn mà ở trong phòng vừa nằm nghe nhạc vừa mở coi một cuốn tạp chí PlayBoy mới mua hồi chiều. Nhìn những đứa con gái hở ngực hở mông, trình bày đủ kiểu làm tôi nứng lên. Ðầu óc tôi cứ tưởng tượng tới hình ảnh Như Quỳnh lả lơi trong những tư thế gợi tình ấy. Chợt cửa phòng mở ra, và Như Quỳnh buớc vào với chén chè trong tay làm tôi hơi hoảng. Tay chân luốn cuốn dấu đi cuốn tạp chí, nhưng càng hấp tấp tôi càng vụng về, tôi làm rớt xuống sàn nhà và xui làm sao, cuốn tạp chí lại mở ra vào trang giữa, và lộ hình một người thiếu nữ đang quỳ kiểu chó. Bức hình thấy rõ vẻ mặt sung sướng cũng như những làn tinh suơng bắn ra từ lồn thiếu nữ ấy. Tôi cúi gầm mặt xuống mà lòng lo lắng không biết Như Quỳnh sẽ có phản ứng nào. Như Quỳnh thấy hành động luốn cuốn của tôi làm chị tức cười, khẽ đặt chén chè lên bàn, chị lượm lấy cuốn tạp chí lên đưa tôi, và nói:
- Ăn chè xong rồi ngủ nhe em!!
Rồi chị bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi thở vào, ăn xong chén chè thơm ngon ấy rồi tắt đèn đi ngủ.

Thức dậy nửa đêm, tôi mắt đái bèn chạy xuống phòng tắm thì thấy đèn còn mở và cửa chỉ đóng hờ chứ không khóa. Chắc chị Như Quỳnh còn ở trong đó nên tôi bèn ráng nhịn và đợi. Bỗng tôi nghe những tiếng rên thật nhỏ từ trong phòng tắm phát ra. Sợ có chuyện gì không ổn nên tôi bèn len lén nhìn qua khe cửa. Tôi thấy Như Quỳnh đang tự thủ dâm cho chính chị. Ọp ẹp, những tiếng ướt át xuyên vào lỗ tai thính nhạy của tôi làm tôi căng thẳng quá. Mới hồi nãy coi hình lõa thể trong tạp chì đã làm tôi thèm đụ lắm rồi, bây giờ còn gặp cảnh này thì làm sao tôi chịu nổi. Tay tôi sục cặc không ngừng, vừa nhìn chăm chăm vào từng động tác của Như Quỳnh. Ááahaaa…Như Quỳnh rên lên, vẻ mặt nàng đê mê, mắt nàng nhắm nghiền lại trong khi chiếc miệng hoa đào cong vành và Như Quỳnh nghiến răng để khỏi bật ra tiếng sướng. Ưưưư….umum….Như Quỳnh càng thọc càng nhanh và tiếng nhọp nhẹp phát ra to hơn. Tôi ở ngoài cũng tự thủ dâm nhanh không kém gì chị. Bỗng Như Quỳnh chợt sựng người lại, tôi thấy rõ, từ háng Như Quỳnh bắn ra những tia nước nhờn đục làm ướt cả sàn nhà. Vẻ mặt chị giãn ra, và thầm hưởng những dư âm còn sót lại của cơn sướng. Chợt chị mở mắt ra và bắt gặp tia mắt soi mói tôi đang nhìn chăm chăm vào chị làm chị bỡ ngỡ và rú lên một tiếng ngạc nhiên. Rồi chị vội mặc lại cái quần và mở cửa dòm tôi. Lúc đó, tôi muốn dừng lại cũng không kịp nữa. Cơn sướng làm mờ óc tôi, và tôi sục nhanh hơn bao giờ cả. Hự hự..Tôi gồng người lại và bắn mạnh dòng tinh khí về phía trước. Phụt..Phụt. Từng dòng tinh khí bắn ra thiệt nhiều và vô tình nhắm trúng vào người Như Quỳnh, làm dơ đi phần bụng của chị. Tôi thở dài ngồi mệt xuống. Tôi thấy vẻ mặt Như Quỳnh ban đầu lộ vẻ giận dữ, sau chuyển qua nét sượng sùng, và cuối cùng vẻ bối rối. Tôi cũng như chị. Chúng tôi ngồi đó một thời gian và cuối cùng tôi đánh bạo nói:
- Em xin lỗi chị!!
- Không, em…. không có lỗi gì đâu!!Vậy..vậy…Như Quỳnh ngượng nói,…chúng ta ..huề nha!!
Tôi ngạc nhiên nhìn chị Như Quỳnh. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, chúng tôi như đọc được suy nghĩ của nhau và cười khẽ. Như Quỳnh ngồi xuống kế bên tôi. Chị khẽ tâm sự:
- Em biết không, hồi nãy, thấy em đọc cuốn tạp chí đã làm chị hồi tưởng nhiều việc. Mặc dù tên Thành đã có lỗi với chị nhưng hắn đã cho chị thỏa mãn trọn vẹn việc phòng the. Càng nghĩ chị càng cảm thấy nóng người, nên…em biết rồi…đó.
Tôi đỡ lờI cho chị:
- Em cũng có hơn gì chị đâu, nhưng…nhưng…em chưa từng được làm tình chị ạ!!
- Vậy…em muốn thử không?

bim gai dep

Xóm nằm sâu trong một con hẻm chạy ngoằn ngoèo như một vết sẹo dài ngay giữa lòng thành phố. Chiều lại về trên những mái nhà cũ kĩ, xiêu vẹo màu thời gian. Cái thời khắc mặt trời trễ nải nhả xuống nhan gian thứ nắng kiệt cùng cứ mỗi lúc một thẫm lại như khoảng hụt hơi của người già đuối sức lại là lúc xóm nhỏ cựa mình trong những sinh hoạt chung: người ta bắt đầu trở về từ các nhà máy, công xưởng, từ những chốn bụi bặm của cuộc mưu sinh, uể oải hay phấn chấn về với mái ấm của riêng mình. Những người phụ nữ bên công việc nội trợ, hỏi han nhau đôi điều, than thở cùng nhau nỗi bận tâm về giá cả, thoáng nén tiếng thở dài. Cánh đàn ông bỗ bã chào nhau, nghe chừng nhiều mỏi mệt. Chỉ tụi nhỏ là ồn ào hơn cả. Chúng tề tựu đông đủ quanh vòi nước chung, nô đùa dưới làn nước mát lành, té nước lên đầu nhau, tranh giành nhau từng gáo nước. Tiếng hò hét, tiếng nước dội, tiếng lanh canh xô chậu huyên náo cả khoảng sân.

Thoáng thấy bóng bà Thùy từ xa, Quang vội vàng dội nốt xô nước, cuống quýt theo mẹ về nhà. Trẻ con nhà nghèo, niềm vui cũng thật giản đơn: chúng có thể loay hoay không biết chán với những món đồ chơi tự làm, những trò chơi tự bày ra cho nhau; chúng hoàn toàn hài lòng với sự tự do người lớn thờ ơ bỏ lại vì nỗi lo cơm áo; Và chỉ những thức quà rẻ tiền thôi đã là niềm hân hoan không gì sánh được. Có lẽ vì thế mà việc chờ đợi bữa cơm chiều mỗi ngày cũng mang đến cho chúng niềm háo hức đặc biệt cùng với niềm băn khoăn hồn nhiên – “tối nay được ăn gì?”

Bữa cơm đạm bạc diễn ra trong im lặng. Thằng Quang cắm cúi ăn. Nó cần khỏa lấp cái bụng đói meo sau một ngày vận động mạnh. Dượng nó chỉ chấm mút qua loa rồi bỏ vào nhà trong. Gã đàn ông bạc nhược đang khát rượu, chỉ thứ nước đắng cay ấy mới có thể khỏa lấp những chát chua mà cuộc đời trút lên những thất bại của gã. 


Quang năm nay 12 tuổi và chỉ còn vài tháng nữa là bước sang lớp 7, bố nó mất từ lúc mới sinh, họ hàng bên nội chửi con dâu là nguyên nhân khiến bố nó mất rồi đuổi 2 mẹ con đi. Được 2 năm sau bà Thùy lấy thêm đời chồng nữa, vô phúc vớ phải ông chồng nghiệp ngập rượu chè cờ bạc, ngày xưa ông cũng hiền lành lắm, cũng đi làm nhà nước đàng hoàng, vậy mà đang lúc làm ăn tử tế thì bị đuổi việc do ông nhà quê không hay xu nịnh nên không được lòng sếp và bị chê là yếu chuyên môn, mất việc, ông buồn chán, hận cơ chế nhà nước, tham quan lộng quyền rồi uống rượu tối ngày, có lần say rượu bị xe máy tông phải may mà không chết nhưng bị tật ở chân không thể làm được việc nặng, sau vụ đó ông được bạn bè xin cho vào làm ở xưởng giấy, chỉ phải ngồi một chỗ in ấn, lương đã thấp ông lại còn ngập đầu vào rượu thuốc nên trở thành nỗi khổ cho bà Thùy, cứ mỗi lần say rượu, ông lại lôi bà ra mà mắng chửi, đánh đập, biết bao lần Quang phải lao vào lãnh đòn thay mẹ rồi 2 mẹ con ôm nhau khóc. Cả nhà giờ đây chỉ còn biết trông vào mấy đồng lương bà đi làm thuê cho một quán cơm ngoài thành phố.

Quang nhớ, có hôm trời tối không được đi chơi, nó đang chán nản bên đống bài vở dưới ánh đèn nơi góc bếp thì lão Hoàng đi uống rượu ở đâu về xồng xộc xông vào nhà, người lão toát ra toàn là hơi rượu, đảo mắt nhìn quanh, lão kéo tay bà Thùy dắt vào trong buồng, bà Thùy gạt tay chồng ra, tỏ ý khó chịu thì lập tức bị lão siết chặt hơn, biết không thể chống cự nổi lão Hoàng lúc đang say, bà Thùy đưa mắt nhìn con, nhẹ nhàng nói :
- Quang, ra ngoài đi chơi đi con, khj nào mẹ gọi thì hãy về !
Quang nghe lời mẹ, đứng lên toan đi ra cửa, nhưng khi mà chân còn chưa kịp bước ra đến sân thì nó đã nghe thấy tiếng mẹ kêu xin ở trong nhà, rồi một tiếng quát của lão Hoàng vang lên khiến bà Thùy không dám nói lại một câu nào nữa, Quang khép cửa lại rồi nhìn vào trong buồng qua thông khe cửa khép hờ. Đập vào mắt nó lúc này là hình ảnh dượng nó đang vật bà Thùy ra, cởi sạch quần áo mẹ nó mặc trên người rồi nhấp nha nhấp nhổm trên người bà, bà Thùy nhắm mắt quay mặt vào trong góc tường, lão Hoàng có vẻ không vừa ý, lão bắt bà quay mặt lại để lão chồm lên người, 2 chân bà Thùy lúc này đã giơ lên trời và chịu đựng màn hành xác của người chồng vũ phu. Tiếng thời sự vtv3 dù đã được bật to nhưng cũng không át được tiếng bình bịch mà lão Hoàng tạo ra, bà Thùy ban đầu có vẻ đau đớn khó chịu nhưng đến lúc này cũng đã phải rên lên thành từng tiếng…
Tận mắt chứng kiến những cảnh đó diễn ra ngày một trong gia đình, sâu thẳm trong Quang, nó căm ghét lão dượng đối xử tồi tệ với mẹ con nó, nhưng ở trong cái xóm lao động nghèo này hình như không phải chỉ có mình nó phải chịu đựng như vậy, không ít lần nó bắt gặp bọn thằng Sơn thằng Tũn cũng phải mò ra đường canh gác để cho bố mẹ nó làm tình…

Thằng Quang thương mẹ nên ngoài giờ học nó hay đi làm thêm linh tinh kiếm tiền phụ giúp, đỡ đần cho bà Thùy. Quang chủ yếu nhặt phế liệu ở cái bãi rác to đùng bên ngoại ô thành phố, có khi nó chạy theo làm phụ hồ cho tốp thợ xây trong xóm, được bao nhiêu tiền nó cầm về đưa cả cho mẹ.

Mùa hè là mùa làm ăn của bọn nhỏ trong xóm nghèo, sáng sớm chúng nó dậy sớm từ 3 giờ để đi ra ngoài thành phố, tìm xem nhà nào có xoài, chuối, ổi, vú sữa...rồi bàn nhau làm một mẻ về bán lại cho bà Tám hàng nước đầu xóm. Trong nhóm, thằng Sơn tèo chơi thân với Quang, nó cao to nên được bầu làm đội trưởng chỉ huy chiến dịch, còn Quang trông nhỏ nhất, lại còi còi, da ngăm đen, nhưng được cái nhanh nhẹn nên lúc nào nhiệm vụ lên cây cũng được giao cho nó, có lần đang hái trộm xoài thì chủ nhà mở cửa lao ra cầm theo cái gậy rõ to, bọn kia bỏ chạy hết để mặc thằng Quang ở trên cây, may mà thằng Quang cũng nhanh trí đu người sang mái ngói nhà hàng xóm rồi lẩn mất dạng luôn trong bóng đêm. Sau này bọn nó thống nhất, đã chiến cây nào là phải hái sạch từ quả to đến quả nhỏ, nếu không từ lần sau chủ nhà chú ý sẽ dễ bị bắt, thế mới có chuyện chiều qua hàng xóm sang chơi khen nhau nhà ông có cái cây xoài nhiều quả thật đến sáng mai dậy tập thể dục đi ngang qua nhìn đã trần trùi trụi. 

Hoa quả thu hoạch được, mấy đứa đem bán cho các bà hàng nước, giá cả tính theo cân, chia nhau cũng được vài trăm một đứa cả mùa, số tiền này chia cho 3 tháng hè chả đáng là bao nhưng quả là lớn đối với những đứa thuộc diện con nhà nghèo như Quang và Sơn tèo. 

Vặt hết hoa quả trong cái thành phố nhỏ tí teo, bọn thằng Sơn lại rủ Quang đi ăn trộm sắt ở mấy hàng phế liệu, cái này khó lấy hơn nhưng nếu được một vụ thì tha hồ chia nhau. Sáng sớm hôm đó 4 đứa lóc cóc dậy từ 3 giờ, giả vờ như đi thể dục rồi đảo qua đảo lại hàng thu mua phế liệu, cái hàng rào bằng dây thép gai thì bọn nó ngồi cắt chắc mất khoảng 20 phút, không đáng ngại, quan trọng là con bẹc-giê của lão chủ nhà, không xử lý được nó thì sẽ không làm ăn được gì vì con này mà lùa thì đố thằng nào chạy thoát. Sáng hôm đó coi như nghiên cứu địa bàn, thằng Sơn tèo chỉ cho cả nhóm thấy bức tường nối sang trường tiểu học của thành phố, chúng nó đặt sẵn gạch ở đó cho cao để nếu có lỡ bị chó lùa thì sẽ nhẩy qua tường trốn sang trường rồi từ đó chuồn về nhà. 
4h sáng, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện bà bán bánh mỳ rong đang ngồi quạt than, thằng Sơn tèo hỏi cả lũ có muốn ăn bánh mỳ không tao khao ? Gớm, đói rã mồm, tự nhiên lại được mời ăn bánh mỳ pa-tê thằng nào mà chả thích. Nói xong 4 đứa ngồi vây lại bà hàng bánh gọi bánh mỳ, thằng Sơn dặn dò : Tao nói gì chúng mày cứ ờ ờ với uh uh thôi đừng có hỏi lại nhé. Rồi bắt đầu nó chém :
- Ăn nhanh về còn đi học, may mà mẹ tao bảo đi thể dục thì mang theo tiền mà ăn sáng luôn !
Cả nhóm : Ah uh… 
4 thằng, mỗi đứa làm 2 cái, thằng Quang thật thà nhất trong nhóm vì đến lúc này nó cũng chả hiểu gì, đang gặm cái thứ 2 thì tự nhiên thấy thằng Sơn bật dậy phi như ăn cướp, 2 thằng kia cũng chạy theo không quên ngoái đầu lại gọi : Quang, chạy nhanh !!!
Bà bán bánh mỳ ngơ ngác ! chẳng kịp nói lấy 1 câu, mới sáng sớm còn chưa dọn hàng xong đã gặp ngay mấy thằng ăn quỵt…
- Lần sau bọn mình đừng ăn kiểu này nữa nhé, tao cứ thấy thế nào ấy, bà ấy cũng nghèo mà… Quang vừa đi vừa trách thằng Sơn.
- Gớm, mày thương bà ấy thì ai thương cái bụng mày ? mày không thích thì lần sau đừng có ăn, thằng Sơn cự lại.
Biết không thể đấu khẩu thắng được thằng Sơn, Quang chẳng nói gì nữa, dù nghèo và cũng chả có tiền nhưng nó không thích lừa đảo một người cũng nghèo như nó và mẹ nó, thà là đi ăn trộm của mấy nhà giầu trong thị trấn nó lại thấy thoải mái.
Sáng hôm đó, Quang xin mẹ 20 nghìn, gọi là xin nhưng thật ra là tiền tiết kiệm của nó gửi mẹ, rồi lẳng lặng đi ra hàng bà bán bánh mỳ, tất nhiên bà ta không nhận ra được nó là cái thằng đã chạy làng của bà lúc sáng sớm.
- Cháu gửi bà tiền bánh mỳ lúc sáng !
Nói xong nó chạy mất !

bim gai dep

Xem bim gai dep hay nhat 2014

Thế là cả tối hôm đó, người tôi cứ lâng lâng; một cảm giác khó tả cứ nao nao trong lòng. Tôi ăn cơm ngon hơn, thấy yêu đời hơn. Và cả tối đó, tôi cứ tìm mọi cách để luôn được nhìn thấy cô; cô và mẹ tôi ngồi nói chuyện ngoài hàng hiên trước nhà, tôi xem ti vi bên trong phòng khách nhưng cặp mắt luôn hướng về cô, mỗi lần nhìn cô là óc tôi luôn tưởng tượng ra nhiều cảnh ái ân giữa tôi và cô. Tôi cũng dự định leo lên gác, tiếp tục công cuộc nhìn lén như ngày hôm qua. Dự tính của tôi sẽ tiếp tục nhìn qua khe hở của ván lót sàn, để mà chiêm ngưỡng hình dáng của cô khi cô ngủ. Nhưng hỡi ôi, chú Thắng có lẽ hôm nay say quá nên đi ngủ sớm, cái màn ngủ và bóng đèn ngủ mờ mờ không ủng hộ tôi. Thôi được, hôm nay như vậy tôi cũng đã thỏa rồi. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hai giờ sáng hôm đó, tôi lại lọ mọ thức dậy để xem bóng đá, đó là trận đội tuyển Hà Lan đấu với Bỉ (hình như tỷ số là 0-0 thì phải). Cùng xem với tôi còn có chú Thắng nữa, có lẽ chú đã ngủ quá nhiều lúc chiều tối nên đến giờ nay trông chú tỉnh hẳn. Xem hết hiệp 1, tôi ra sau nhà để đi toa - lét và tranh thủ pha chế gói mì ăn liền cho đở đói. Ô kìa! Trước mắt tôi lại là hai cái quần lót màu đen của cô Vân mà cô giặt khi chiều đang còn phơi trên sào. Một ý nghĩ xẹt qua như điện của tôi. Tôi liền nhẹ nhàng và nhanh chóng tiến đến sào phơi quần áo, lấy 2 cái quần lót của cô Vân và đ vào nhà tắm chốt cửa lại. Tôi lại muốn tiếp tục thủ dâm với hai cái quần lót này. Để chắc chắn, tôi liền dấu 2 cái quần lót của cô trong nhà tắm, chạy vào nhà bếp nhấc cái ấm đun nước đa réo sôi lên nhanh chóng pha cho chú Thắng 1 tô mì, tăng cường cho chú 02 cái hột gà do nhà tôi chăn nuôi mà có. Tôi đem tô mì lên cho chú, lúc này chú đang xem chương trình ca nhạc do VTV 3 phát lúc nghỉ giữa hai hiệp đấu. Chú hỏi tôi:
- Thế cháu không ăn à?
- Dạ, cháu ăn sau, cháu đi tắm cái cho mát
Trời ạ. Mình đang định “xử” vợ hú nè, vì vậy mình phải nịnh chứ - tôi nghĩ vậy và thầm cảm giác mình hơi “đểu”.
Tôi vào nhà tắm, tụt quần mình ra và ngồi bệt xuống dưới nền. nền nhà tắm lúc này đang khô ráo, tôi lấy 1 cái quần lót của cô để xuống nền, cũng lật ngược mặt trái ra và đưa phần đũng quần ngữa lên trên. Tôi bắt đầu sục dương vật của mình. Chỉ vài lần sụt thôi mà tôi đã như lên mây, trong đầu tôi lúc này hiện ra cảnh tôi đang làm tình với cô Vân. Cảm giác lâng lâng từ lúc chiều tác động trong tư tưởng tôi là tôi nhanh chóng đạt cơn cực khoái, tôi bắn ra ào ạt. Sức trẻ của tôi, cảm giác của tôi đã đẩy những dòng tinh trong cơ thể tôi phọt ra ngoài với tốc độ cực mạnh, nhiều vô kể. Cả dòng tinh trùng phọt ra ngoài, bắn đè lên cái quần lót, làm thành 1 vệt kéo dài khoảng 8 cm từ mép quần phía trên xuống phía dưới đủng quần. Tinh dịch tôi vẫn tiếp trục trào ra nhưng không còn bắn mạnh nữa, nó xuất ra ngoài và nhiểu xuống đãng chiếc quần lót đang nằm bên dưới. Tôi nâng chiếc quần lót lên, chùi phần đủng quần vào đầu dương vật, vét hết những dòng tinh còn dính trên đó. Sau đó, tôi lộn phải chiếc quần lót lại, trở về vị trí bình thường, nếu các dòng tinh trùng của tôi có chảy xuống thì cũng sẽ chảy về “chổ trũng”, tức là đáy chiếc quần lót, nơi mà nó sẽ ôm lấy âm hộ của cô Vân khi cô mặc chúng. Tôi mắc chiếc quần lót đó vào móc kẽm và móc lên tường; tôi cần phải xử lí chiếc quần lót còn lại.