Bim hong dep

Cường gọi về nhà nhưng toàn nghe tin nhắn tự động. Nó muốn báo với Lan nó sẽ về nhà thay vì tới chơi nhà Sơn, bạn Cường. Sơn đang bị đau và không đi dâu được. Cường không để lại lời nhắn vì biết rằng mẹ nó đang làm việc hoặc đang trên đường về nhà.

Trời tối đen khi Cường vừa chạy đến nhà. Nhưng trong sân là một chiếc xe lạ với biển số mà Cường chưa thấy bao giờ, và Cường cũng chẳng nghe Lan nói gì về vị khách này.

Chiếc xe là loại xe Mercedes đắt tiền màu đen bong nhẫy. Và Cường chắc chắn rằng xung quanh đây không ai có chiếc xe như vậy. Khi Cường nhìn vào nhà, một cảm giác bất an chợt nảy ra. Đáng lẽ giờ này Lan phải về đến nhà rồi. Đã 9h15, trong nhà tối đen và không một chút ánh sáng. Nó chợt thấy có điều gì không ổn.

Cường mở cửa ra và đóng nhẹ nhàng hết mức có thể, nó từ từ đi khắp nhà, băng qua phòng khách đến phòng ngủ và khu bếp, và cái nó thấy là một màu tối đen. Đột nhiên nó nghe thấy một tiếng động phát ra từ phòng sinh hoạt chung. Tim nó dường như ngừng đập và không khí dường như không được nó hít thở nữa. Tiếng động lại vang lên, lần này như một tiếng rên của khoái lạc. Cường khựng lại một chút rồi tiếp tục đi tới, một cảm giác thật khác như nó đang đột nhập vào nhà mình vậy. Nó dựa lưng vào tường và tiến từng chút một. Và nó ngồi xuống, sau đó ngó đầu vào trong từng chút để nhìn vào bên trong phòng. Giống như những phòng khác, phòng sinh hoạt chung cũng tối đen, nhưng có một ánh đèn mờ mờ phản chiếu trên tường phía góc phòng. Một tiếng kêu chợt thoát ra khỏi miệng nhưng Cường nín kịp.Trên ghế sopha là 2 người. Một trong số đó là Lan, mẹ nó…itd nhất là Cường nghĩ vậy; bởi vì chưa bao giờ Cường thấy mẹ mặc đồ như vậy. Khi mắt đã quen với bong tối, Cường thấy shock vì đó đúng là Lan, mẹ nó đang ôm hôn người đàn ông xa lạ.

" Em thật là đĩ thõa khi cởi quần lót ở công sở hôm nay" người đàn ông nói, khi rời môi Lan với một tiếng kêu đánh chụt

"Vâng," Lan thở hổn hển

Cường nhận ra đó là giọng Lan, mẹ nó nhưng thật khác. Và Cường thật không tin vào những gì mắt mình chứng kiến. Lan mẹ nó thật đẹp và sexy, nhưng tình cảm của nó và mẹ thật bình thường. Chưa bao giờ nó thấy mẹ nó khêu gợi thế này. Ăn mạc như một teen girl và ôm hôn người lạ ở nhà. Cường không biết đã có chuyện gì xảy ra.

"Cởi áo ra đi em," người đàn ông nói.

Lan từ từ cởi áo ra trong một động tác hết sức gợi dục. Hai tay cô se se núm vú lộ lên lớp vải mỏng và từ từ mở ra để lộ bầu vú no tròn. Mắt Cường mở to ra khi thấy vú của Lan, nó thật đẹp và căng sức sống. Người đàn ông nhanh tay hất áo ra và liền chụp vào bóp 2 núm vú đang cương cứng . Cường gần như nổ tung mắt khi thấy cảnh đó, đồng thời ánh đèn cũng cho thấy núm vú của ẹ nó đang cương cứng.

"Uhmm…Đẹp lắm" Người đàn ông vừa nói vừa se se hai núm vú của Lan. "Em có thích anh làm như thế này không?" Hùng bóp và se mạnh hơn

Lan kêu lên một tiếng thay cho sự đồng tình và từ từ ngồi lên ghế

"Giang chân em ra nào."

Lan thở hổn hển và bằng động tác hết sức dâm dục cô hất chiếc váy ngắn lên để lộ toàn bộ âm đạo ướt sũng.
Tiếng kêu của ghế sopha làm chặn lại tiếng rên của Cường. Đây là lần đầu tiên Cường thấy âm đạo mẹ nó. Và còn hơn thế nữa bởi âm đạo mẹ nó bóng nhẫy không một sợi lông. Hai mép ngoài âm đạo màu hồng hơi sậm, cái hột le nhô lên và âm đạo Lan nhầy nhụa nước. 

Cường rất hiểu biết về tình dục nhưng Cường vẫn chưa quan hệ với ai, kể cả Nga bạn gái của Cường cũng chỉ dùng tay để Cường đạt cực khoái hoặc để cho Cường hôn, sờ vào âm đạo mình thôi. Tuy nhiên, Cường đặc biệt thích hôn âm đạo Nga và lặp lại rất nhiều lần, và Cường cũng biết Nga rất thích và đạt được cực khoái với kĩ năng bú liếm của Cường. Nhưng đây là Lan, người mẹ đáng kính của nó, điều này thật sai trái. Nhưng thật ngạc nhiên con cặc của Cường bắt đầu cương cứng và đội lên một cục u trong quần.

Hùng tiếp tục hôn dần lên chân Lan, cắn nhẹ nhẹ làm Lan rên khe khẽ, bất chợt Hùng mút đánh chụt vào khe *** . "*** em ướt đẫm dâm thủy này, em dâm thật đấy!"

Lan nâng người lên như muốn Hùng hôn lâu hơn nữa, bất chợt Hùng đút ngón tay vào khe *** ướt đẫm. "Ahhhh!!!" Lan kêu khẽ, Hùng như đứa trẻ mút chụt chụt vào vú của Lan.

Cường không tin vào mắt mình khi thấy Lan giang rộng 2 chân để Hùng dễ dàn thụt ra thụt vào ngón tay mình trong *** Lan. Hùng vùa bú vú tuwf bên này sang bên khác, tay liên tục rút ra, đút vào tạo nên một tiếng động dâm dục.
Sau đó, Hùng nhanh chóng đút them ngón thứ hai vào *** Lan. Mọi cảm giác chợt vỡ òa trong Lan, cô đạt cực khoái cùng tiếng rên “Ahh…” vang vọng khắp căn nhà
Cường há hố mồn khi thấy Lan đạt cực khoái trước mặt mình và trong đầu nó muôn vàn ý nghĩ lộn xộn khó tả. Nhưng cái mà Cường biết chắc là con cặc nó đang cứng ngắt và ép lên chiếc quần jean đến đau điếng.
Hùng cười khi thấy Lan đạt cực khoái. Hùng bợ mông Lan, kéo 2 chân ra xa đến mức có thể nhìn cái *** ướt nhoẹt, cái hột le đang nở lớn hết cỡ sau đợt cực khoái và nói. "Anh chưa từng thấy air a nhiều nước như em đâu Lan," và cười lớn. "Mút tay anh sạch đi em," Hùng ra lệnh. Lập tức Lan cầm tay Hùng lên mút với ánh mắt them khát và những tiếng rên uhm…uhm vang lên. 

Trái tim Cường như muốn nổ tung khi thấy Lan sau khi mút sạch tay Hùng, liền ngồi xuống ghế sopha và cởi quần Hùng ra. Nhanh chóng, Hùng đứng lên để Lan có thể kéo chiếc quần dài, quần lót ra khỏi chân Hùng

Cường nhắm mắt lạo như mong rang giấc mơ này mình sẽ tỉnh lại. Nhưng khi mở mắt ra là hình ảnh Lan đang cầm con cặc của người đàn ông khác với một đôi mắt dâm đãng và trên người gần như không còn gì che đậy . Con cặc của hắn ta vừa to, dài, có đầu khất nở như một cây nấm và có vài giọt tinh trùng nhỉ ra từ giữa khe cặc.

"Liếm cặc anh đi, nhưng khoan động đến đầu khất," Hùng ra lệnh

Lan bắt đầu liếm cặc Hùng, cô liếm từ dưới đầu khất đến tận gốc cặc. Hai tay cô không nguwngf bóp 2 hòn dái, lâu lâu Lan lại hôn 2 hòn dái đó.

"Bú cặc anh đi” Hùng nói

Như chỉ đợi có thế với một tiếng rên khẽ, lan nhanh chóng mở miệng và mút cặc. Cô thtichs thú y như con nít mút kẹo. Cường nhìn mẹ mình mút cặc Hùng mà không tin nổi, làm sao một người như Lan lại dâm đãng đến vậy?

"Uhmm…, Con đĩ bú cặc tuyệt quá." Hùng nói

Cường lại mở yo mắt ra nhìn trừng trừng vào Hùng. Nó định xông vào đánh Hùng rồi ra sao thì ra. Nhưng 2 chân chôn nó tại chỗ. Làm sao Lan lại để cho người khác gọi mình là “Con đĩ”?!?

Lan tiếp tục bú mút mạnh hơn, Hùng thốt lên : “Ah.. mạnh nữa, mạnh nữa, con đĩ thèm cặc”
Lan càng làm nhanh và mạnh hơn nữa, tạo ra âm thanh vang khắp cả phòng.

”Con đĩ” vang lên trong đầu Cường. Nó không thể tự chủ nữa, con cặc nó giựt giựt và phun ra cả đống tinh trùng tạo thành một vùng ướt trên quần jean của nó.

"Mút mạnh nữa lên, liếm quanh đầu khất nữa” “ Mạnh lên, nhaanh lên,…ah….ah..ahhhhh”

Ngay lập tức Cường biết, người đàn ông sắp sữa bắn tinh trong miệng mẹ nó. Nó định la lên để ngăn cản, nhưng “Con đĩ” lại ong ong trong óc nó. Làm nó gần như hóa tượng. Còn Lan thì bú mút càng lúc càng nhanh và mạnh, lâu lâu lại tạo tiếng Phụp do trật miệng ra khỏi cặc, những lúc như thế Lan nhanh chóng cho lại vào miệng như sợ Hùng sẽ phụt ra.

”Ah…,ah…” Hùng thỏa mãn khi cặc mình giựt giựt và bắn xối xả vào trong miệng Lan. Hắn đè đầu nàng xuống để đảm bảo Lan không phí phạm giọt tinh trùng nào.

Lan nuốt sạch tinh trùng và ngất đầu lên để thở. Rất nhanh chóng cô lại cho cặc Hùng vào miệng và bú mút như muốn liếm sạch những gì còn sót lại.

"Tuyệt vời," Hùng thì thầm và kéo đầu Lan ra khỏi cặc mình
Khi Cường nhìn được mặt Lan thì từ khóe miệng có vài giọt tinh trùng chảy xuống. Nhưng Lan nhanh chóng dung tay se lại và mút với vẻ mặt dâm đãng. Hùng cười lớn và sờ tay vào *** Lan nói : “ Lên phòng ngủ đi em, anh sẽ đụ em cả đêm nay, cho em khỏi đi nổi luôn”

Cường liền bò ra để tránh bị bắt gặp vì 2 người đó sẽ ngang qua chỗ nó để lên lầu. Nó dduwwngs ở góc khuất cầu thang nhìn Lan và Hùng lên lầu. Ở vị trí này nó thấy tay Hùng đâng mân mê vào *** của Lan làm nó trở nên ướt nhoẹt. Và tiếng động sau cùng nó nghe được là tiếng mở cửa phòng ngủ trên lầu 2.

bim hong dep

………Bên ngoài khu vườn đã có nhiều điêu xáo trộn .chả là trong làng bỗng xuất hiên mấy anh thợ xẻ mua gỗ đi rảo khắp quanh làng , nhà nào có cây cổ thụ . gỗ xẻ ván , làm nhà được họ đều kì kèo mua hết , cây mít già bên vườn nhà chị tiết mấy năm nay tự nhiên không ra quả , bà tiết đã bán cho họ với giá mấy trăm ngàn , kiểu mua cũng lạ . đào rễ , chặt cây , họ dùng rìu đẽo hết gỗ rác bên ngoài , để lại phần thân gửi lại chủ nhà , nhìn cây gỗ chỉ còn phần lõi như như con cá đã lóc hết thịt trơ xương , ngày đôi ba lần anh chủ toán thợ đẹp trai có hàm râu con kiến lội qua hàng rào sang vườn nhà ông tiện kì kèo đòi mua mấy cây ăn quả 

Ông tiện buổi đầu còn tiếp , mấy lần său cứ thấy họ sang là ông lại đánh trống lảng sách dao lẳng lặng bỏ ra vườn . 

tôi ngồi gần bên hỏi ông

ông ơi họ trả giá cao sao ông không bán 

trầm tư ngĩ ngợi , lát său ông dắt tôi ra gốc mít chỉ vào cái vết lõm ở thân cây 

ôngbảo chắu biết vì sao có cái vết lõm đó không . vì sao cây thị và cây mít này lại có phần thân chính cao bằng nhău không 

tôi lắc đầu 

ông tiện ánh mắt xa xăm vén cổ tay lên chỉ vào vệt sẹo dài ở bắp tay trên và bảo . nó là vật đã cứu ông thoát chết đấy , ông bảo năm ấy . hai chiếc đacôta cánh quạt chúc đầu bay thấp , bỏ hai quả bom một quả rơi xuống góc ao , một quả rơi trúng ngọn mít sức nổ quả bom cắt ngang ngọn mít , mảnh bom văng qua tiện đứt đôi ngọn cây thị . phía dưới gốc mít là cái hầm ông nằm tránh bom đáo ngay sát gốc 

cây cối trong vườn , ở lâu với mình , tuy nó không nói được , nhưng hàng năm nó vẫn trổ ra biết bao nhiêu trái . phải chăng nó vẫn nhắn nhủ với mình nó vẫn là người bạn thân thiết hiện diên nơi này , mang bao lợi lộc tiền bạc cho mình , trên hết nó còn là ân nhân cứu mạng sao mình nỡ chặt bán nó đi 

cháu thấy có đúng vậy không , vả lại cái người mua nó có ánh mắt và cái tâm không tốt . nên dù có muốn bán ông cũng không bán cho họ được 

tôi bảo , mấy hôm trước họ mua cây bên bà tiết , cháu có hỏi anh trung cao lớn đẹp trai ấy mua để làm gì 

họ bảo mua để làm gỗ đóng tủ , gường khúc nào đẹp đủ kích cỡ làm tượng phật và hoành phi câu đối cho những đại gia muốn làm nhà theo lối cổ 

ừ thì họ làm gì tuỳ họ , nhưng họ qua lai nhiều còn mục đích khác . hơi người của họ làm xáo trộn khu vườn 

ông bảo họ muốn dò la , hay ăn cắp à 

không …họ ngó ngiêng chị liên mày đấy 

à thì ra là vậy . tôi tủm tỉm cười 

thì chị liên cũng đến tuổi lấy chồng rồi mà ông 

nhưng cái anh hay sang đây . đàn ông gì mà ánh mắt lẳng lơ hơn cả điêu thuyền , nhìn cái cách cười của cái liên ông thấy có điều gì không an lòng được 

khu xóm về đêm có nhiều xáo trộn . đàn có ban ngày ngủ mê mệt cả ngày , suốt đêm chúng cắn ngược lên , xuôi xuống theo những toán thanh niên bu lại , xâm chiếm cái sân chơi ngã ba lũ trẻ hay chơi , ai ai cũng hăm hở phía trong khu vườn căn nhà yên tĩnh có một trái tim thôn nữ , sắp thuộc về mình như một niềm tin vô tận 

buổi trưa chị tiết sang đổ thúng lúa ra sân , chị bảo chiều nay say giã lấy gạo ăn không lại đi vay thì chán lắm 

chị liên thì bảo , hết gạo qua đây em cho vay ăn đỡ , gạo anh hùng mang về ăn mãi còn cả đống ra kìa 

số mày xướng thật , có gạo ăn hoài mà không phải ra lội ruộng 

chiều nay chị có ra đồng không , cho em theo với lâu không ra ruộng , nhớ lắm chẳng biết lúa nhà ai tốt xấu thế nào 

mà cái số của mày đàn ông con trai bu đầy , còn tao chả có mà nào nó ỏ 

nắng dịu …tiến ơi 

tôi đang chặt tằu lá chuối ở bên hè , nhìn sang gì thế chị 

chị liên tóc tết đuôi sam ở gũa , hai bên mái tóc buông xoà , bở vai tròn lằn , cổ cao trắng ngần ba ngấn lung linh . đến sát bên tôi , mùi hương bồ kết thơm nồng , cúi sát thì thầm 

có ra đồng không 

đi làm gì , 

đi chơi cho thoáng , có chị tiết cùng đi , em không nhớ buổi trưa chị bảo chiều ra thăm đồng à 

làng …bao gọn trong những luỹ tre xanh . chiều xuống cánh đồng nắng dịu , chị tiết đủng đỉnh quẩy đôi quang đi trước phía trong cái rổ cong cong có một cái liềm , tôi nhảy chân sáo tung tăng bước ở phía său . làn hương , mái tóc dáng hình hai chị như làn khói thơm lướt qua lướt lại 

cánh đồng mở ra tầm mắt . gò đống , thung sâu , cao thấp hàng cây cao vút tít tắp chạy dọc cánh đồng . bước chân thôn nữ ẩn hiên bước qua hiện cùng sóng lúa dập dờn , lằn lưng thắt nhở , bờ mông căng mọng lắc qua đảo lại chị liên như đang hiện ra , ẩn vào trong bức tượng thần vệ nữ . nổi lên gữa cánh đòng mằu xanh ngọc 

xa xa vệt khói lam chiều bay phảng phất , ai đó đang đốt cỏ đồng , đồng lúa quê tôi . ôi sao mà thật đẹp 

cúi mình bên ruộng rău xanh thẫm , chị tiết như quên mất hái đứa đứng ở phía său . đôi mắt xa xăm , chị liên nhìn tôi chợt bảo 

mai mốt phải lấy chồng đi xa làng thì nhớ lắm 

tôi bảo có gì mà nhớ , chị có yêu ai ở làng không 

chị bảo chị yêu quê hương , yêu cả những gì mình đang có . 

tôi nhìn vào chị ánh mắt thật gần 

chị bảo nhìn gì lâu thế 

chân chị có cỏ may kìa . nhưng mà chị đẹp thật , ai mà lấy được …thì

thì gì 

thì như cánh cỏ đang lả lướt trên cao , bay lên , hạ xuống , tha thẩn kiếm mồi ở phía xa kìa …

mơ màng thế …

mà tiến nói thật à , em thấy thế à 

thì ai chả thế đêm nào cũng có người bu đầy cả cổng 

…………………………………….---===…………………………………...

Buổi tối trăng tròn gữa tháng , ánh trăng vằng vặc rọi sáng rực cả góc sân . hình như vào những đêm trăng những người con trai con gái không sao ngủ được . tôi học bài một lúc . cảm giác mơ hồ là lạ , chợt nhớ góc sân nhà chị . giờ này bên ấy thế nào . bước ra gian ngoài đã gần chín giờ , quay vào tôi khép cánh cửa . ngoài sân ánh trăng đang rắc đều lên ngọn chuối 

Men theo bờ đất , lối mòn dẫn đến góc sân …

Ù oà …….

Bật ngửa , chị liên đứng ngay phía său vòng tay ra đỡ 

Chì ra chị thấy tôi từ trước núp vào bụi chuối , chị doạ đùa chơi 

Vòng tay chị đỡ său lưng , âm ấm . mềm mềm khuôn ngực hình như chị có làn áo mỏng ….

Ngoài kia cách sân khoảng gần ba chục mét . bỗng đâu rền vang tiếng cãi cọ không ngừng 

Cút ngay …bịch bịch ….chát 

ầm ĩ vang lên tiếng người vật nhău uỳnh uỵch 
chết rồi đánh nhău hay sao ấy chị , tiếng la thất thanh , náo loạn cả xóm về đêm ,vang lừng như có nhà đang cháy 

hay mình ra xem sao đi chị 

kệ họ , từ tối đến giờ chị mệt cả người . kêu mãi còn có người đạp vào cánh cổng 

tiếng người xôn sao hình như không dứt . tôi không mở cổng nhảy lên qua khúc tường rào . chạy vội trở ra , cảnh tượng , chiến trường trên bãi cứt trâu . mùi mắu tanh nồng , hoà cùng mùi cứt trâu ngai ngái . hai anh thanh niên làng bên áo quần tả tơi đang lồm cồm ngồi dậy . đám cứt trâu trét ngay khoé miệng , hậu quả giành nhău mảnh tình thôn nữ …ôi cũng tại vì cái đẹp 

phía bên chiếc xe đạp cong vành uặt oẹo , mảnh giấy viết vội nguệch ngoạc trên tấm bìa giấy quăn queo . hàng chữ hiện ra 

bim hong dep

bim hong dep la gi ?

Lời bàn: Con người nếu sinh ra nghèo khó, mà vướn thêm cái tật mê cá độ thì trước sau cũng cùng đường, tánh gia bại sản, chẳng những hại mình mà còn hại người. Bi là nhân vật điể hình, phải để thân cho người ta hành hạ đánh đập và cưỡng bức. Chúng ta không nên bài bạc hay cá độ. Đáng khen cho tấm lòng hiếu thảo của “nó”, chúng ta phải noi gương tấm lòng hiếu thảo.

bim hong dep

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........

bim hong dep

Xem bim hong dep hay nhat 2014

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.