Bim toc

- Khi đàn ông chiếm đoạt được lần đầu tiên của người con gái với những giọt máu.....
Cũng là lúc người con gái đã trao đi biết bao thứ: NIỀM TIN,SỰ CHÂN THÀNH,HI VỌNG...vào MỘT TÌNH YÊU với bao nhiêu KẾT QUẢ.
Con gái lúc ấy hẳn là hạnh phúc đến phát khóc trong khi con trai thì hả hê với những chiến tích của mình 

- Khi bị chính người đàn ông ấy rũ bỏ,cũng là lúc mà họ bật cười
..........cười cho cái sự đời,
..........cười cho cái NIỀM TIN đặt nhầm chỗ,
..........cười cho cái SỰ CHÂN THÀNH bị trà đạp,
..........cười cho NIỀM HI VỌNG bị tiêu tan,
..........cười cho MỘT TÌNH YÊU với KẾT QUẢ là MỘT TRÁI ĐẮNG.
Và cười vì một lần nữa họ may mắn nhận ra......
............................đó là MỘT THẰNG ĐÀN ÔNG TỒI !!!

bim toc

Thì tôi nằm bật ngửa ra giường. Hằng nhướn người hôn lên má của tôi thì thầm “Cám ơn anh, thật tuyệt diệu. Anh đã chỉ dẫn và cho em biết thế nào là yêu đương, ân ái. Nếu anh không phải là anh họ của em thì em nhất định sẽ lấy anh làm chồng.”

Nghe Hằng nói. Tôi mới được đưa về thực tại của sự luân thường đạo lý. Tôi mỉm cười chống chế.

- Chúng ta chỉ là anh em đôi con dì. Người Hoa họ vẫn có thể lấy nhau cơ mà.

Hằng gối đầu lên ngực của tôi cười đáp “Nhưng mà chúng ta là người Việt chớ đâu phải người Hoa.”

bim toc

bim toc la gi ?

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.

bim toc

Ngoài ô cửa sổ, sương đêm đang rơi, từ lòng đất, những ngọn cỏ non đang vương mình đón những giọt sương đầu xuân. Trên cành cây, những chồi non đang chớm vươn lên, và trong em, một giọt máu đang được hình thành, giọt máu của hai chúng ta!

Đấy là tất cả những gì em vừa mơ thấy về hai vợ chồng mình đấy yêu ah. Anh thấy tuyệt không? Em kể lại để cho anh cùng enjoy với em nữa, nhưng thật đấy, chưa bao giờ em mơ một giấc mơ nào dài và tường tận thế đâu. Nó làm em nhớ anh đến quặn cả lòng, anh thương yêu ạ.

Nhưng thôi ở Việt Nam sắp sáng rồi, anh lại sắp lên công ty và mình lại sắp được nói chuyện với nhau rồi. Em se chờ anh nhé. Em mong anh lắm lắm.

Yêu anh hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vợ yêu của anh!

bim toc

Xem bim toc hay nhat 2014

Bắt đếm phiếu tới lui hoài phát mệt luôn Thấy hoàn cảnh bi đát của nó, thì Kinh Bích Lich mới rũ nó vào một quán cóc để làm một ly sinh tốChuyện của nó là như thế đó, đến ngày hôm nay, 26 tháng 11 năm 2000, tình hình bầu cữ tổng thống cũng vẫn chưa ngã ngũ. Al Gore vẫn cứ đòi đem công bằng luật pháp ra xử lý.. Bush thì cứ lầm bầm “That is it! I am President!, no more counting”. Kinh Bích Lịch chỉ thấy tội cho nó thôi, ham cá độ. Nhè chuyện bầu cử tống thống bên xứ cờ Hoa này mà cũng cá. Tối qua Kinh Bích Lịch có gặp nó ở ngã tư Bảy Hiền.. Sau đó “lì xì” cho nó chút đỉnh tiền để trả nợ và dặn nó, “Chừng nào có chuyện thì email cho anh nha!”