Bím xinh

Tôi chẳng thể tin được vào những gì tai mình vừa nghe thấy, tưởng mình đang đọc truyện sex. Tôi cố nén cười để Hằng khỏi xấu hổ. Nhìn khuôn mặt nghiêm trang của Hằng thì tôi biết chắc là nàng không hiểu và thật sự đang muốn biết nghĩa đen của hai chữ “thổi kèn” là gì? Tôi không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại nàng.

- Em có chắc là em đã gặp đúng đối tượng để hỏi chưa? Anh muốn nói sau khi anh giải thích nghĩa đen của nó thì người mà em muốn chỉ dẫn kỹ thuật của hai chữ đó có cần thiết phải là anh không? Thôi hay là em cứ đi hỏi cái người mà đã nói hai chữ đó cho em nghe là tốt nhất.

- Không em tin vào ý kiến và sự chỉ dẫn của anh hơn. Em muốn anh cho em biết người ta làm gì trong hai chữ đó.

bím xinh

- 2 chị em dắt tay nhau ríu rít bước vào phòng tắm, gột rửa tất cả những bụi bẩn trên cơ thể để chuẩn bị cho một cuộc truy hoan. Trong nhà tắm, tiếng nước từ vòi sen xối xả thỉnh thoảng xen lẫn những tiếng cười đùa tinh nghịch của bx và H.Đúng là chỉ có tình dục mới đem con người ta lại với nhau nhanh đến như thế.Tôi nằm thoáng suy nghĩ và tưởng tượng những gì sắp diễn ra khi một lần nữa nhìn một người khác làm tình với vợ.

Tiếng chuông điện thoại của tôi bất ngờ reo lên cắt ngang dòng twuwongr tượng và đưa tôi quay lại với thực tại. Ồ sao C lại gọi giờ này nhỉ ( C là tên cậu nhân viên massage ở phần 1).
- Alo, em chào anh, anh chị có khoẻ không ạ, em lên HN rồi, anh cho em đến xem sức khoẻ chủa chị được không ạ, hôm trước em làm chị bị ngã nên áy náy quá
- Hôm trước gọi thì chú không đến, hôm nay anh chị lại bận rồi
- Ôi, anh chị bận gì thế ạ
- Sao chú tò mò thế, mà tò mò thế là không tốt đâu( tôi hơi khó chịu )
- Dạ, em xin lỗi vì em háo hức muốn gặp anh chị quá
- Muôn gặp chị chứ muốn gặp gì anh
- Hihi, thì đến gặp chị thì phải có anh chứ ạ, thế thôi anh chị bận thì hôm khác em đến vậy nhé. Chúc anh chị buổi tối vui vẻ
- Chào chú
Tắt máy điện thoại, tôi bật cười: thằng này thèm vợ mình rồi, muốn đến để d.. vợ anh thì cứ nói lại còn thăm hỏi, thôi để xong vụ này rồ sẽ gọi nó , dù sao nó cũng làm bx mình sướng mê mệt.À hay là...( một suy nghĩ táo bạo đột nhiên loé lên trong đầu tôi làm tôi kích thích vô độ, không biết bx sẽ phản ứng ra sao với quyết định này của tôi...)
Tôi rút điện thoại, gọi cho C
-Alo anh ạ, có chuyện gì vậy anh
- Chú đang ở HN hả, vậy chú đến thăm bx mình đi
- Ôi dạ vâng anh, em đi luôn nhé
- Chú biết ở đâu chưa mà đòi đi
- Em quên mất, tại háo hức quá anh ơi
- CHú đến đường Hồng Hà, nhà nghỉ Ấn Tượng, phòng xxx, anh đợi chú
- Vâng em đến ngay đây anh ơi
Tôi không cho C biết là hôm nay ngoài cậu ta còn có một kẻ khác có diễm phúc được địt vợ tôi,tôi không biết vợ tôi sẽ phản ứng ra sao với bất ngờ này.Dù sao thì đây cũng mới là lần thứ 2 some. Tôi đúng là một thằng chồng điên loạn mất rồi. Nhưng cảm giác trước mắt sắp diễn ra khi nhìn đến 2 người đàn ông địt vợ mình một lúc làm tôi kích thích không chịu nổi. Không sao, chắc nàng sẽ sướng. Tôi tự nhủ.
Cạch tiếng cửa phòng nhà tắm bật mở.BX tôi quấn khăn khá kín đáo đủ để che vú và phần hạ bộ, C đi phía sau, mắc chiếc quần đùi và trên tay cầm quần áo của bx. Bx chạy nhanh ra phía tôi đang nằm và cời bỏ chiếc khăn tắm ra, nằm chùm trăn kín mít, quay sang tôi ôm chầm lấy tôi và hỏi
- Anh đợi vợ lâu lắm đúng không, C tắm cho em kỹ lắm, mà cứ bẽn lẽn như học sinh ấy anh ạ.
- Tắm chỗ nào kỹ nhất hả vợ
- Nào, chồng hỏi lạ thế- nàng cười tôi
- Hôm nay lại được 2 nguoiwf phục vụ nhé, em có sướng không
- Nàng lúc này dúi cả đầu vào nách tôi và không trả lời
Ơ, C vào đây nằm em, định đứng đó đến bao giờ nữa
Cường cười mỉm rồi tiến đên bên cạnh vợ tôi, nằm và vuốt dọc lưng bx
BX khẽ rùng mình nhưng vẫn ôm chặt lấy tôi
- Em quay sang kia với cậu ta đi, để anh chăm sóc mông em
Bx ngửa lên nhìn mình rồi quay sang ôm chầm lấy C. Những tiếng hôn hít chóp chép của 2 người liên tục vang lên. Vợ tôi đã nằm hẳn lên người C, nàng nhắm chặt mắt, lưỡi thè ra cho C mút, tay C vòng ra phía sau véo mông bx, thình thoảng lại lấy ngòn tay chọc vào giữa khe mông.Bx liếm dọc khuôn mặt C, liếm đến đâu, nước miếng nàng chảy ra đến đó làm C rên ư ử không thành lời.Bx mình thì đã trần truồng, nàng vừa hôn, vủa liếm vùa miết miết phần hạ bộ lên chiếc quần đùi của C, chắc chắn đàng sau chiến quần hẳn là có cái gì đó lồi lên làm bx không ngừng miết lên rồi miết xuống. Cường há mồm rên lên sung sướng và nhận lấy dòng nước bọt bà xã khẽ nhổ xuống...( hết phần 3)
Pic này bx bú cho C còn mình ngồi uống lon bò húc và chuẩn bị bao

bím xinh

bím xinh la gi ?

Nhưng rồi anh lại hiền hoà và đáng yêu trở lại với em khi anh chon con cu của anh vào người em, và trong lúc nhấp ra nhấp vào, thì hai tay anh liên tục vặn vẹo hai núm vú em, còn miệng thì luôn nói những lơờiyêu thương với em. Mỗi lần anh cho vào, em lại uốn mình hưởng ứng, để làm sao dương vật của anh chọc vào sâu hơn, chạm được đến tận G-Spot của em, để em có thể rên lên vì sung sướng. Mình làm thế được mấy phút thì em đề nghị anh đổi kiểu chó. Thế là anh rút con c*c của anh ra khỏi l*n em. Như được giải thoát ra khỏi cái lỗ l*n chật hẹp. Nó bật phăng lên, cứng ngắc, ngẩng đầu kiêu hãnh. Bây giờ màu nó khoong còn chỉ là màu đỏ và màu hồng, mà bây giờ toàn thân nó phủ một lớp nước trắng đục của em. Con c*c vốn đã dâm dục nay được phủ lớp nước trắng đục của em trong càng hung tợn và dâm dục hơn. Nó như khiêu khích em vậy.

Em chổng mông và quỳ trên đầu gối, sẵn sàng để anh đưa cái thằng cu nghịch ngợm của anh vào tiếp. Mình lại tiếp tục như vậy, rút ra, đút vào liên hồi. Nhưng lần này dường như nó chạm rất nhiều vào G-Spot của em nên mỗi lần anh vào mạnh là em oằn cả lưng, cong như con tôm đón nhận dương vật của anh. Anh bắt đầu chơi trò bạo dâm yêu thích của anh lên em. Anh tát mạnh vào hai mông em, làm nó đỏ tấy lên in hình năm ngón tay của anh. Chưa đủ, anh còn nắm lấy tóc em giật về phía đằng sau, và ở tư thế đó anh vít mạnh hơn nữa con cu dài quá cỡ, to quá cỡ của anh vào trong l*n em, banh nó ra và tống vào đó những cú giập mạnh khủng khiếp. Căn phòng vang lên tiếng giường gỗ kéo ọp ẹp như sắp sập, tiếng em rên rỉ van xin anh, tiếng anh nói, hỏi những câu kích dục và tiếng “bép, bép” của hai bộ phan sinh dục đang đập vào nhau

bím xinh

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

bím xinh

Xem bím xinh hay nhat 2014

Tôi đã quen hắn trên một chuyến xe lửa từ Bắc vào Nam khi tôi đi công tác trở về. Tôi nhớ mãi cái lần đầy ấn tượng đó. Tôi ở chung toa nằm với một cặp tình nhân và hắn. Tôi ngủ giường phía dưới giường hắn và không sao chợp mắt được khi cặp tình nhân phía bên kia cứ mãi trò chuyện và lâu lâu họ lại cười khúc khích như không hề có chúng tôi vậy. Tôi phải bước ra ngoài hóng gió cho thoải mái. Tôi đi dần về phía đầu toa, nơi có đặt nhà vệ sinh. Đúng lúc đó tôi cảm thấy có ai đó đang đi phía sau lưng mình. Tôi quay lại nhìn và bắt gặp ánh mắt hắn, ánh mắt mà tôi chưa từng gặp và cũng sẽ không bao giờ quên được. Nó không phải của một người đàn ông mà hình như là của một con thú. Tôi bị lúng túng vì ánh mắt đó và chỉ kịp nhoẻn miệng cười định chào theo phép lịch sự. Nhưng tất cả mọi cử chỉ hay hành động của tôi đều chậm hơn hắn. Hắn chộp lấy tay tôi lôi thẳng vào nhà vệ sinh rồi sập cửa lại. Tôi định la lên nhưng lưởi tôi đã nằm trong miệng hắn tự bao giờ. Hắn đè thân hình to lớn của mình ép sát tôi vào tường. Một tay hắn giử đầu tôi và miệng hắn như muốn hút hết nước bọt của tôi vậy. Tay còn lại hắn thò hẳn từ lưng quần tôi vào bên trong quần lót và liên tục xoa mạnh âm hộ tôi. Tôi đã có khá nhiều kinh nghiệm với đàn ông nhưng đầy tính bạo lực như lần này thì tôi chưa hề trải qua bao giờ cả. Đáng lẻ phải chống cự kịch liệt thì tôi đã để mặc cho hắn hãm hiếp mình. Thâý tôi dường như không chống cự thì hắn càng mạnh bạo hơn. Môi hắn vẫn giữ chặt lấy môi tôi, lưởi hắn nút thật điêu luyện, đánh lên đến đốt họng tôi tạo cho tôi một sự rạo rực khó tả. Hai tay hắn không lúc nào rãnh. Hắn luồn tay trái vào trong áo tôi giật mạnh chiếc áo lót. Chiếc nịt ngực mỏng manh tội nghiệp đứt làm đôi trong tay hắn. Hắn vất bỏ chiếc áo lót và lại luồn tay vào trong áo tôi sờ nắn bộ ngực lồ lộ từng làm say đắm bao đàn ông. Một cảm giác rạo rực chạy dọc sống lưng tôi. Cảm giác đó càng mạnh hơn khi tay phải hắn lần mở và tuột phăng chiếc quần tây tôi đang mặc xuống ngang gối. Cửa sổ buồng vệ sinh mở toang lùa vào một cơn gió làm tôi hơi rùng mình bởi trên người tôi hiện giờ quần áo đang ít dần đi. Trong cơn dục vọng điên cuồng hắn đưa tay phải giật nốt chiếc quần lót bé xíu khỏi người tôi. Chỉ trong chốc lát hắn đã lột trần không phải là cơ thể tôi mà là bản năng tình dục của tôi trước mắt hắn. Tôi bây giờ không còn là nạn nhân nữa mà đã trở thành kẻ đồng loã cho cơn dục vọng của hắn.