Bo chong cuong hiep nang dau

Thấy tôi có vẻ như chậm lại hay là không đủ đã, Nga rời khỏi ghế, ngồi hẳn lên đùi tôi, hai tay đưa ra sau chống lên thành ghế, Nga nhấp người lên xuống phụ họa với tôi. Theo mỗi cái nhấc người của Nga, cửa mình nàng bóp lấy gốc cu tôi rồi vuốt ngược ra tới đầu, tinh khí đang tích tụ trong người tôi như muốn phọt ra theo từng cái vuốt? Phải đầu hàng thôi?, tôi ghì chặc mông Nga, cả người ưởn dậy, hai tay Nha choàng lấy cổ tôi, cả sức nặng của nàng máng vào người tôi qua thằng nhỏ đang dựng ngược. Con cu tôi thóc sâu vào tận cùng âm đạo của Nga, cái thứ nhất, cái thứ hai? rồi tôi chỉ biết ghì chặc hạ thể của nàng vào tôi, tôi giật người từng đợt, mỗi cái giật là một giòng khí phọt ra, theo mỗi cái giật, áp lực trong người nhẹ bớt đi, Nga trân người, cả thân thể căng cứng bất động ngoại trừ cái âm đạo nàng co thắt chuyển động như muốn vuốt ra những giọt khí cuối cùng trong cơ thể của tôi.

- “Ahh … Sao Khải giỏi quá vậy?” Nga thì thầm bên tai tôi. “Cám ơn Khải. Hồi nãy đi party về, thằng bồ phải gió làm chị bực mình. May là có Khải giúp chị, làm chị hết buồn.”
Tôi nhủ thầm, “đúng là trời giúp hông thôi người ngồi đây đâu phải là mình.” Tôi nói:
- “Có gì đâu, lúc nào Khải cũng muốn giúp chị mà.” Tôi bồi thêm một câu, “Chị đẹp hấp dẫn như thế này ai mà không muốn? giúp.”
- “Đồ quỉ,” Nga véo nhẹ hông tôi “Khải lớn rồi.”

Ôi! Ôm một người con gái trong lòng, da thịt cọ sát, nóng ấm đê mê làm sao? Bây giờ tôi mới cảm giác con cu xìu của tôi còn dính ở trong người của Nga, đúng là chơi thiệt bằng trăm lần chơi tưởng tượng. Những lần nhìn trộm chị em Nga tắm, khi xuất khí xong, con cu tôi cũng còn cưng cứng, hôm nay thì sìu hết cở. Hôn nhẹ lên môi tôi, Nga bảo tôi về không thôi có người bắt gặp. Tôi thật còn muốn thử thêm lần nữa nhưng nghe nói cũng phải nên tôi đứng dậy, khéo quần xà lỏn lên rồi chuồn về. Đêm đó tôi ngủ thật ngon.

bo chong cuong hiep nang dau

Ngôi nhà cấp 4 lợp ngói đỏ nhưng đã xỉn màu bởi thời gian quen thuộc đã hiện dần ra trong tầm mắt của Trinh, tiếng đùa nhau của Ngọc và Chích chòe từ trong nhà vượt qua bức tường xây bằng gạch xỉ cắm đầy những vỏ sò vọng đến tai Trinh. Hơi cau mày vì 2 đứa em vẫn còn đùa nghịch Trinh đẩy chiếc cổng sắt sơn đã tróc gần hết đang khép hờ bước vào nhà. Hai đứa em Trinh đang nô đùa vui vẻ chạy lên chạy xuống bậc tam cấp dẫn từ sân lên gian nhà chính trống hoác chỉ có bộ bàn ghế gỗ cũ mèm và cái tivi đen trắng 14”. 
- Hai đứa không rửa ráy thay quần áo ăn sáng rồi học bài hả! chị cho mỗi đứa một trận giờ! Ngọc không trêu em nữa, mau đưa em đi rửa ráy rồi lên nhà ăn sáng.
Câu nói kèm cái lườm của Trinh có tác dụng ngay tức thì, Ngọc và chích chòe lấm lét nhìn Trinh rồi bước ra bể nước rửa ráy. Nhìn bộ dạng của 2 đứa nhất là Chích chòe vừa đi theo Ngọc vừa đưa con mắt tròn xoe lườm trộm Trinh với cái mặt hậm hực làm Trinh muốn bật cười. Cúi người đặt cái rổ mỏ quạ xuống để tránh phải bụm miệng cười Trinh thoăn thoắt bước vào nhà lấy nồi cơm nguội ra xớt thật kỹ cho tơi rồi với cái chảo và liễn mỡ xuống gian bếp. Châm cái bếp dầu rồi đặt chảo đã được cho sẵn mỡ lên bếp, Trinh đổ cơm nguội đã đánh tơi vào chảo để rang, hôm nay có thêm ít tóp mỡ còn lại từ chiều qua nên trông chảo cơm ngon hơn hẳn, mùi cơm rang quyện vào mỡ chẳng mấy chốc đã vượt qua khuôn mặt đỏ gay dính vài lọn tóc mai bết lại trên mặt bởi mồ hôi để đánh động dạ dày của thằng em láu cá. Thế nên khi Trinh vừa quay người lại để gọi 2 đứa xuống ăn cơm đã thấy Chích Chòe ôm sẵn cái bát con và chiếc thìa nhôm đứng sau tự bao giờ. Bộ mặt chả còn tí nào hậm hực mà toe toét nịnh nọt
- Em rửa mặt đánh răng rồi! Chị Trinh lấy trước cho em ăn rồi em còn học bài!
Câu nói quen thuộc trước mỗi khi có gì ăn của Chích Chờe làm Trinh không thể nìn cười được
- Cứ có ăn là lấy lí do học bài ra để ăn! Hôm nay mà lại trốn đi chơi là chị về mách bố đấy! Biét chưa! Đưa bát đây nào ông tướng.
Đưa cái bát với bộ dạng ngập ngừng chích chòe ra điều kiện
- Nhưng chị phải cho em nhiều tóp mỡ cơ! Không em không ăn! Không ăn được thì không học được! Về em mách mẹ đấy!
Trinh ngao ngán bởi cái giọng lấy mẹ ra dọa suốt ngày của thằng em quái quỷ
- Được rồi đưa bát đây nào! Không nhanh chị cho hết chị Ngọc bây giờ
Không chờ nói thêm câu nữa Chích chòe đưa vội chiếc bát cho Trinh rồi đưa thìa lên miệng liếm láp tỏ vẻ háo hức và đói lắm rồi. Trinh lựa chỗ nhiều cơm ít cháy và nhặt cho thằng em những miếng tóp mỡ ngon nhất rồi đưa cho nó. Chích chòe chả buồn nói câu gì cầm chiếc bát chạy biến lên nhà hò hét
- Em có cơm rồi nhé chị Ngọc! chị không ăn chị Trinh ăn hết đấy
Trinh với thêm chiếc bát con xới thêm cho Ngọc một bát cơm phần còn lại trong nồi chỉ vẻn vẹn 3 thìa cơm Trinh lấy chiếc muôi nhôm sứt mẻ lồi lõm vét ăn nốt rồi mang nồi ra bể nước.
Nhìn chiếc bể đã cạn nước Trinh vội vàng buông gàu xuống chiếc giếng đục ngàu múc những gàu nước vàng khè mang mùi tanh tanh đổ vào chiếc bể lọc được làm bởi sỏi trắng và cát. Múc nước đã thấy tạm đủ để sinh họat trong ngày Trinh vấn mái tóc xơ xác lên cao hơn gáy, rửa qua cái mặt. Giật chiếc khăn mặt treo trên sợi thép chăng ngang bể nước Trinh lau qua mặt rồi bước vào nhà.

Ngọc đang cặm cụi trên chiếc bàn học kê sát cửa sổ với những chấn song sắt hoen gỉ để đón sáng, thằng em trai thì ngồi trên giường của ba chị em liền kề với bàn học nghịch những viên bi sắt bóng lóang mà thi thoảng bố xin được của mấy chú thợ máy làm đồ chơi cho nó. Vừa nhìn thấy Trinh bước vào nó dấu biến mấy viên bi vào vỏ chăn rồi xoen xoét cái giọng:
- Em vừa ăn xong no lắm! Cho em nghỉ tí lát nữa e học chị Trinh nhé
Lắc cái đầu dứt khoát Trinh đáp lời:
- Không được Chích chòe hư chiều chị không cho đi tắm biển đâu đấy! Lấy vở ra viết lại bảng chữ cái chị xem nào! Không thấy chị Ngọc ngồi học chăm chỉ ah! 
Xị cái mặt ra thằng em trai vùng vằng rời khỏi giường đến bàn học lấy cuốn vở bìa xộc xệch được Trinh đóng lại từ những trang giấy ôly còn thừa từ những cuốn vở cũ và lấy chiếc bút chì bị nó cắn nham nhở phần cuối bút ra ngồi nắn nót viết từng chữ. Tạm hài lòng với thằng em Trinh gấp gọn chăn mà vừa bị xới tung bởi nó rồi kéo từ gầm giường chiếc hòm sắt cũ kỹ. Mở chiếc hòm bên trong toàn sách Trinh lựa bộ sách lớp 6 bìa được bọc cẩn thận bằng những tờ giấy báo của Trinh ngày xưa để cho Ngọc năm nay học. Những cuốn sách được mua bằng không biết bao nhiêu tôm và cá của bố khiến Trinh rất cẩn thận giữ gìn khi học, ngay cả cái nhãn vở ghi tên Pham Ngọc Trinh lớp 6A ngày nào vẫn còn rõ nét.

Ôm bộ sách ra ngòai và đẩy cái hòm trở về vị trí cũ Trinh tiếng ra bàn Học nơi Ngọc đang cặm cụi ôn lại kiến thức cũ, gương mặt bướng bỉnh của Ngọc thường ngày mỗi khi học trở nên ngoan ngoãn và dễ bảo vô cùng, dường như Ngọc cũng đã thấm nhuần cái tư tưởng của bố và Trinh nhồi vào đầu là “Chỉ có học mới có được cuộc sống no ấm”. 
- Từ mai em bọc lại sách vở và thay nhãn đi nhé! Nửa tháng nữa là vào năm học rồi em thay nhanh rồi đọc trước những bài học trong sách dần đi cho đỡ bỡ ngỡ khi vào năm học mới như chị ngày xưa.
Ngọc ngầng đầu lên đưa đôi mắt háo hức vào chồng sách trên tay Trinh và ôm vội lấy vào lòng như được nhận món quà qúy giá.
- Vâng nhưng em chỉ thay nhãn thôi! Chứ bìa bọc vẫn đẹp mà chị!
Trinh gật đầu vơi ngọc rồi đưa tay chỉnh lại cái khung kính bị lệch dán chi chit những tấm bằng khen học sinh giỏi của Trinh và Ngọc được bố đóng lên bức tường phía trên bàn học. Bức tường ố màu vì nước thấm ra từ những vết nứt chi chit do được trát bằng cát biển càng làm nổi bật cái khung kính lúc nào cũng được lau chùi cẩn thận bởi bàn tay của bố. Với bố nó là thứ qúy giá nhất trong nhà và mỗi khi nghỉ ngơi bố Trinh hay ngắm nhìn nó với một gương mặt đầy tự hào.

Chợt có tiếng mở cổng và tiếng mẹ réo rắt ngòai sân
- Trinh, Ngọc đâu rồi nắng lên cao thế này chưa giặt quần áo mà phơi ah! Định ngày mai ở truồng hết cả hay sao thế.
Trinh vừa mới kịp “Dạ” một tiếng thì thằng em trai đã chạy biến ra khỏi chiếc bạn học kêu ầm lên:
- A! mẹ về! Mẹ đi chợ về rồi! 
Tiếng mẹ vọng lại từ ngòai sân
- Chích chòe của mẹ hả! Hôm nay có ngoan không con! Viết được nhiều chữ chưa! Bánh rán của Chích chòe đây!
Tiếng chích chòe hớn hở vâng dạ nhồm nhòam không làm Trinh và Ngọc ghen tị, bởi cả 2 chị em đã quá quen thuộc với việc đứa em trai bé bỏng được mẹ chiều chuộng. Trinh vỗ vào vai em
- Em cứ học đi để quần áo đấy chị giặt với giúp mẹ cơm nước cho! Lát ăn trưa xong thì em rửa bát cũng được.
Trinh vừa dứt lời cũng là lúc mẹ Trinh réo gọi thêm lần nữa:
- Đâu rồi không đứa nào ra đỡ tao một tí ah! Suốt ngày học với hành sách với chả vở! Đã bảo thằng bố mày cho một đứa theo tao chợ búa đỡ đần tao thì không nghe. Khéo đời con chưa kịp nồi thì tao với bố chúng mày đã chìm xuống bùn xuống biển cả rồi.

Tiếng cằn nhằn của mẹ khiến Trinh hơi tủi thân dù cũng đã nghe không biết bao lần nhưng Trinh vẫn thoăn thoắt đôi bàn chân ra dắt chiếc xe dạp vào nhà cho mẹ, mang mấy cái thúng, mẹt vẫn còn dính đầy muối trắng và bốc mùi tanh nồng của những mẻ tôm cá mẹ bán ngòai chợ buổi sớm, rửa thật sạch rồi phơi ra trước nắng để ngày mai mẹ lại tất tả mang đi trong khi trời còn chưa sáng hẳn. Mở chiếc làn có ít rau mùng tơi Trinh đem rửa qua để nấu canh với mỏ quạ, ít cá bị dập còn thừa lại được mẹ ướp sẵn với muối trong chiếc túi nilon Trinh bỏ ra ngoài để lát nữa kho làm thức ăn mặn. Tiếng mẹ đầy ngán ngẩm vọng ra từ gian phòng của bố mẹ vọng ra khi Trinh đang chuẩn bị vò những chiếc áo đầu tiên
- Chẳng biết bao giờ thuyền bố mày về! Cứ đi lấy cá nhà người khác rồi đem lên chợ bán lời lãi chẳng được bao nhiêu mà toàn bị chúng nó đẩy cho cá nhỏ với cá ươn!
Khiến Trinh đang tủi thân vì mẹ mắng tự nhiên thấy thương mẹ vô cùng và càng quyết tâm học thật giỏi hơn nữa để bố không phải đi biển, mẹ không còn chạy chợ, các em không còn phải lem luốc thế này…

bo chong cuong hiep nang dau

bo chong cuong hiep nang dau la gi ?

Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.

Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:

- Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng "Cấm hút thuốc" sờ sờ ngay trong phòng sao?

Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:

- Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.

Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:

- Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!

Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:

- Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!

Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:

- Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!

Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn. 

Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:

- Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?

Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:

- Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.

Tôi chưng hửng:

- Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?

- Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.

Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi ... uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ ... vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?

Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ - nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:

- Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?

Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:

- Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.

Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi - chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:

- Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?

Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:

- Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.

Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.

Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:

- Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!

Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:

- Của anh hết 190 ngàn.

Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:

- Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!

Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng ... cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:

- Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!

bo chong cuong hiep nang dau

LÀNG…chẳng ai biết được lập từ bao giờ . thành hoàng của làng dựng căn nhà đầu tiên ở nơi nào , chỉ biết ngôi miễu thờ rêu phong cổ kính . hai bên hai cây si già đã buông tán , buông rễ mọc ra mấy gốc nhìn xa như một con rồng uốn lượn ôm lấy ngôi miễu quanh năm ngi ngút khói hương . phìa trước cây giã hương đã quá già lá cành trơ trụi chứng kiến bao bước chân của những người bước qua con đường chạy phía ngoài ngôi miễu 

Đất làng không đẻ . nhưng bao thế hệ sinh ra theo quy luật của thời gian . thành thử nhà cửa ngày càng chật trội . phố làng đã phải xây những căn nhà bề ngang nhỏ hẹp . kiểu nhà hình ống cửa nhà ai cũng hướng ra mặt đường . mặc cho hướng tây buổi chiều nắng chiếu vào gữa gian phòng trước . 

Một bề là núi , ba bề là đồng ruộng . làng nằm lọt thỏm cách xa phố thị , con đường nhỏ chạy suốt qua làng . chia ngang , bẻ ngược , quanh co uấn khúc gũa những mái ngói , nhà cửa lô nhô buổi trưa nắng chiếu hực lên thật là oi bức , gữa bao cái chật trội . vẫn nổi lên một ốc đả thanh bình . khu vườn nhà ÔNG TIỆN 

Khu vườn có hình ngũ giác rộng khoảng hơn hai ngàn mét vuông , hai cạnh tiếp giáp với hai góc của con đường . một bờ giáp với căn nhà ông sú chí ngăn cách bằng dãy tường gạch thấp , chẳng biết hai nhà có điều gì đó với nhău nhưng quanh năm suốt tháng tôi chẳng thấy hai nhà qua lai bao giờ . một bờ còn lại giáp gianh với nhà chị TIẾT cái cạnh ngắn nhất tiếp giáp với mảnh đất nhà tôi . căn buồng tôi ở có cái cửa sổ , mỗi khi hai cánh cửa mở ra khu vườn nhà ông tiện như thu vào trong tầm mắt , thanh bình yên ả lúc nào cũng mát rượi nhờ hơi ẩm từ cái ao bên nhà ông . cái ao thật sâu mùa đông không bao giờ cạn . quanh năm đám bèo trên mặt ao xanh ngắt 

Ông tiện đã già , chỉ có hai người con , anh con trai lớn trước kia làm ngề khai thác mỏ . quanh quẩn đồng lương ba cọc ba đồng . chán ngề anh làm ông thợ thịt , trời cho anh sức khoẻ con lợn gần tạ nháy mắt mình anh vật ngã , trói gô bỏ lên xe máy hai bên hai con nổ máy băng băng trên đường . chị vợ chỉ hai nhát dao bẻ đôi sống lưng con lợn . cái phản thịt của anh chị ngày càng phát đạt , cất nhà anh về ỷ ôi lôi ông ra phố ở chung . chỉ đúng ba ngày lại thấy ông trở về với căn nhà với khu vườn rộng 

Chị liên , thửa hưởng cái duyên của mẹ . da trắng , tóc dài hiền dịu dễ thương . ánh mắt long lanh , mùa đông hai gò má chị ửng hồng như da quả cà chua sắp chín 

Khu vườn nhà ông như vòng đời người con gái . chớm xuân cái sân gạch tằu thật rộng .lấm tấm đón những giọt mưa xuân đầu mùa thì hai bên cái bể nước thật lớn nhà ông . một bên cây đào già khẳng khiu nhú nụ đối xứng bên kia cây mận cũng hiện ra vài lộc non tơ lấm tấm nơi đầu cành , nắng xuân ngọt dịu chỉ một đêm thôi sáng ra hàng xóm đã ồ lên tranh cãi năm nay tiết xuân đến nhanh hay chậm , cây đào , cây mận như cái hàn thử biểu chẳng ai gò ép năm nào cũng trĩu trịt quả ngọt trên cành . tươi tỉnh đón xuân nơi làng quê yên ả 

Khi mưa xuân giăng dầy ướt đẫm mặt sân thì ngoải kia vươn cao trên ngọn chuối cây hồng già nua đến cả trăm năm đối xứng theo thế chân kiềng cây thị , cây mít cũng thi nhău nhú lộc , hoa thị , hoa hồng nở trắng cả ngọn cây . hương thơm hoa hồng dìu dịu hoà cùng mùi hương hoa thị hơi gắt trộn lẫn thoang thoảng trời đêm xe lạnh khi có gió bâc đổ về . tôi cùng chị liên nhặt cả rổ hoa rơi đấy gốc hồng gốc thị , xâu thành những chuỗi vỏng đeo cổ , chơi chán mang ra bờ ao đổ cả góc rổ hoa nổi trắng cầu ao . đám cá nhảy lên đớp vội đám hoa tan ra trên mặt ao trong vắt 

Tháng năm nắng gắt , khu vườn nhà ông như như có cái máy điều hoà , cây mít già quả đeo lẵng nhẵng lên tận cành cao . vài quả gai đã giãn ra đó là lúc bên kia cây thị hàng đêm vài chú dơi rình mò , chập chờn bay quanh khi mùi thị chín toả ra góc sân gữa đêm trăng sáng tỏ . 

Buổi tối học xong , tôi lại bước qua sân nhà chị , chị liên đang đứng ở bậc thềm chải tóc ,

chị bảo tiến ném hộ chị mấy con dơi cho nó bay đi 

thì ra trên kia mùi thị chín thơm nồng đã dẫn dụ mấy chú dơi bay lòng vòng tìm nơi quả chín 

năm nay tiến lại tha hồ trèo hái nữa nhỉ , thị năm nay sai trái lắm tiến ạ 

thôi em chả trèo nữa đâu , ngã chết 

ui chị đã xin lỗi rồi mà 

chả là đến mùa quả chín . ông tiện đã già không leo trèo được , năm nào tôi cũng phải bắc thang , hái mít , hái thị , hái hồng . để mỗi chợ phiên tuần hai lần chị liên gánh ra chợ bán 

năm ngoái . tôi đứng trên cành cách mặt đất gần năm mét . đang thuăn thuắt đưa cây sào hái từng trái thơm lừng bỏ vào cái giỏ treo ở cành cây . ngước lên phía xa quả thị nhỏ vàng rợm thơm lừng đung đưa ngay trước mặt , giống thị cây này cũng lạ trái to thì có hạt , lâu lâu mọc ra trái nhỏ không hạt thịt ít nhưng bù lại mùi thị thơm lừng , tôi biết chị liên bao giờ cũng để ở đầu gường lâu lâu lại đưa lên mũi ngửi 

a lên , chị liên đang ngồi đón giỏ trái cây khi tôi thả xuống chị nở nụ cười 

ném xuống đi , chị đỡ 

tôi nhứ nhứ khi chị đưa cánh tay ra , rụt lại mấy lần 

ném nhanh , chị vơ tay lên , hụt . vô tình trái thị gieo trúng nơi nhô ra cao nhất trên ngực chị 

đỏ mặt , chị tức tối không nói gì . tôi lại mải mê nhìn ra đầu cành lùa quả thị váo cái rọ nơi đầu cây sào để hái 

bất ngờ gữa đũng quần xà lỏn rộng . hàng trăm cái lông gà xuáy mạnh . chọc lên khua khoắng trúng cái bìu lõng thõng gữa hai ống quần , cơn nhột làm nổi da gà tôi hoảng hồn buông sào ôm vào thân cây thị . tức tối leo xuống cái thang chạy một mạch về nhà 

thì ra chị đã lừa tôi mải mê hái giơ chổi lông gà lên . bất ngờ chọt vào cái ống quần xà lõn há ra khi tôi rạng chân hái thị 

chị liên chạy theo .tôi chui tọt vào buồng lăn ra gường nhịp tim còn đánh thình thình khi vơ vội tay ôm chặt thân cây . xém văng mình xuống đất 

chị liên ngồi bên ỷ ôi năn nỉ , tôi nằm úp mặt vào trong 

im lặng ….

Lát său chị nắm nhẹ tay tôi . bất ngờ chị kéo lên úp nhẹ vào nơi nhô ra căng phồng trước ngực 

Ai bảo ném trúng chỗ này ……..

bo chong cuong hiep nang dau

Xem bo chong cuong hiep nang dau hay nhat 2014

Nhạc dìu dặt, từng cặp lại ra nhảy trong ánh đèn tối om. Lần này máy móc chắc đã trơn tru rồi, ai cũng hưng phấn hơn nên nhảy cũng mạnh bạo hơn, tiếng ọt ẹt liên tục, cả tiếng bành bạch của cơ thể trần truồng dập vào nhau, tiếng thở, tiếng rên cũng to hơn, hoà cùng tiếng nhạc nhảy thành một âm thanh tổng hợp rất vui tai. Hoa không quay mông lại mà đứng dạng háng ra, tay kéo váy lên, miệng nói: – nào, cho em được dùng cái lâu nay bạn em vẫn dùng nào, anh cho vào đi. Tôi hơi khuỵu chân xuống cho dương vật đúng tầm thọc vào. Hoa có mu cao nên lỗ chìa ra rất dễ cho vào, tôi thọc một cái là vào ngay, ọt, trơn tru quá, nước nôi sao mà nhiều thế, thọc được vào rồi thì tôi điều chỉnh tư thế, cũng đứng dạng chân sát hai chân Hoa, rồi cứ thế nhịp nhàng thì thụt. Hoa ôm lấy hai vai tôi, áp mặt vào bên má tôi, miệng rên ư ư rất dâm. Cô vừa rên vừa thì thào: – ôi, được đấy chứ nhỉ, súng ống cũng khá đấy chứ, con Lan thế mà may…mà anh cứ dập thoải mái vào, làm rón rén như thế em nhột nhột chỗ đó lắm. Tôi phì cười vì câu nói của cô bạn vợ này nhưng cũng bạo dạn dập mạnh hẳn lên, chung quanh mọi người cũng thế cả, có phải mình mình đâu mà sợ, háng tôi vào háng Hoa va vào nhau kêu ành ạnh. Hoa cười hưởng ứng: – thế…thế chứ, thế mới nam tính chứ anh Minh nhỉ, em thích mạnh chứ không thích nhẹ nhàng tình cảm như cái Lan đâu. Rồi đèn lại sáng, mọi người lại nhảy bình thường, liếc sang thấy Lan đang nhảy với Dũng, Dũng thấp bé nên nhìn nhảy với vợ tôi rất buồn cười. Vợ tôi nhìn tôi vẻ hơi ngỡ ngàng khi thấy tôi đang dìu cô bạn thân của cô ta nhảy. Hoa thì cười nhơn nhơn như không, cô ta lại còn nháy mắt trêu vợ tôi nữa chứ. Rồi đèn lại tắt, tôi và Hoa lại thì thụt dập, thấy tôi dập mỗi lúc một mạnh, Hoa thì thào nhắc: – này…hự…cho em đăng ký nhận cái đó của anh nhé…hự…nhưng mà để lát nữa chứ, anh làm mạnh thế định ra ngay à. Tôi lào thào đáp lại trong khi vẫn dập đều đều: – yên tâm, anh chưa ra đâu. Lần này thì Hoa khom người lại cho tôi chơi nên vừa chơi tôi vừa tranh thủ thò tay bóp hai bầu vú thỗn thện của cô ta và vỗ mông cô ta. Tôi thì thào: – ôi, vú em to bóp sướng tay thế, mông cũng to, tốt nái thế này thì hại trống lắm đây, khổ thân anh Trung nhà em. Tôi nói khiến Hoa cười híc híc thích thú.