Bo phan sinh duc nu

Số là từ lúc qua Mỹ, gia đình bà Trang được bảo trợ người Mỹ đối xử tử tế, sau đó vì ơn nghĩa bà lấy ông bảo trợ làm chồng, Ông cũng có thời đi lính ở Việt nam, vợ chết đã lâu, lúc lấy bà ông gần năm mươi, bà thì mới hai mươi támĐêm động phòng ông bắt bà tắm rửa sạch sẻ. Khi lên giường ông cởi hết đồ bà ra. Thân hình bà Trang rất đẹp, từ đôi vú cho đến cái bụng nhỏ, kèm theo đôi mông to với chân dài trường túc. Bà là người con gái trời cho đẹp. Nhất là đám lông mịn màn nơi âm hộ phủ trên hai mu tròn trịa nhô cao mập mạp. kinh nghiệm tràn đầy, ông từ tốn bú từ đôi vú xuống dưới L*n, Trang oằn người sướng ngất, dù bà mất trinh từ thuở hai mươi, khi bạn trai bà ở Việt Nam lúc hắn phá trinh thì bà đau đớn, nhưng chỉ ít giây sau là hắn phóng tinh, nên cảm giác sung sướng chẳng bao lâu, có thể vì hấp tấp hay quá nhiều ham muốn. Phải công nhận là ông chồng Mỹ nhiều kinh nghiệm. Bình thường những người đàn bà hơi đau đớn vì mất trinh làm tình lần dầu, sau đó thường có những đòi hỏi rất mạnh, chỉ cần sờ bên ngoài là bên trong âm hộ của bà ta đã ra nước. Chỉ một lát bú L*n mà bà Trang muốn chết giấc vì sướng. Đôi mông và hai bắp vế bà muốn cứng đơ vì gồng, đây cũng là lần đầu tiên bà hưởng cảm giác ân ái kiểu đó. Sau đó ông chồng Mỹ từ tốn đẩy dương vật cứng ngắt vào âm hộ ẩm ướt nắc mạnh. Thân hình to lớn dồn dập lên xuống trên thân thể gợi cảm nóng bỏng hừng hực của bà Trang. Sau đó ông Phóng tinh mạnh, bà Trang rú lên sung sướng. Những thời gian đầu ông Đ* bà liên tục, nhưng sau đó lơi dần, và thường là dương vật ông mềm sèo dù to nhưng không thể cho vào được. Càng ngày ông lại càng gần nhà Thờ nên vấn đề ân ái lâu lắm mới có một lần. Tuy vậy bà Trang vẫn thương chồng. Hai vợ chồng vẫn hạnh phúc dù không có con.

bo phan sinh duc nu

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi trong sự hối hả của cuộc đời. Tiếng ve giờ đây cũng thưa dần mà thay vào đó tiếng trống khai giảng báo hiệu một năm học mới lại đến, tôi giật mình khi thời gian vô tình trôi đi. Năm học này là một năm học cực kỳ quan trọng trong cuộc đời tôi, nó sẽ quyết định tương lai, quyết định cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Câu hát “nếu có ước muốn trong cuộc đời này.. hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…” giờ đây làm tôi buồn quá, giá như được vui vẻ giữa cái tuổi mơ mộng cái tuổi giữa tình bạn và tình yêu thì hay biết mấy. Tôi cảm thấy tôi phải chịu nhiều áp lực học tập từ mọi phía, cả bố mẹ tôi, cả hai bên nội ngoại đều hi vọng vào tôi thằng cháu đích tôn của dòng họ. Tôi cũng hiểu điều đó chứ, tôi biết mình là niềm tự hào của bố mẹ của ông bà, tôi cũng muốn những đứa em tôi sau này sẽ lấy tôi làm gương. Tôi quyết tâm học tập trong năm học này và thi đỗ đại học. Tiếc thay tôi lại đắm mình vào trong thế giới ảo của các trò chơi game online. 

Đầu năm học, tôi quyết định sẽ bày tỏ lòng mình với một cô bạn cùng lớp. Em là bí thư của lớp tôi, thực ra ban đầu chúng tôi không thân nhau lắm nhưng từ ngày lớp 11 cô giáo chủ nhiệm xếp em ngồi trên tôi làm tim tôi đập loạn nhịp. Chúng tôi thân nhau lắm, tuy em không cao lắm nếu như không muốn nói là bị lùn nhưng khuôn mặt có duyên của em với nụ cười xinh đẹp và thân hình nẩy nở đã làm rung rinh không biết bao nhiêu người. Chúng tôi khá hiểu nhau, em biết tôi thích điều gì, biết tôi thích ăn gì nói chung là em biết rõ con người tôi. Khi đi hát kraoke em cũng bấm bài cho tôi làm tim tôi xuyến xao loạn nhịp. Đôi lúc những đứa trong lớp ganh tị với tôi, chúng cứ ngỡ rằng chúng tôi là của nhau. Những ngày noel, valentin để cho những đôi tình nhân đi chơi với nhau thì hai kẻ cô đơn chúng tôi lại đi với nhau, tôi nhận ra rằng hình như chúng tôi dành cho nhau. Thực ra tôi nhút nhát lắm, tôi muốn tỏ tình với một ai đó khi cảm thấy hi vọng cao và sẽ không bao giờ nói ra nếu như mình không còn cơ hội....

Tôi viết tất cả tình cảm của tôi vào một mảnh giấy và kẹp vào cuốn tập của em, tôi hi vọng rằng ngày mai tôi sẽ nhận lại một tờ giấy từ em và em sẽ nói rằng cũng mến tôi nhiều lắm. Tôi nghĩ đến viễn cảnh tương lai của hau đứa, được nắm tay nhau dạo phố được nói những lời ngọt ngào của tình yêu. Tôi chỉ mong đến ngày mai để gặp em được nghe em nói rằng em cũng mến tôi. Nhưng giữa thực tại và giấc mơ là một khoảng cách xa vời. Ngày hôm sau tôi cô bận thân của cô ấy nói với tôi là em muốn nói chuyện với tôi. “D, con Yến nó hẹn ông ở ghế đá ở sân trường kìa, sướng nhé” – cô bạn nở nụ cười tinh nghịch với tôi, tôi đáp lại bằng một nụ cười rồi vội vàng tiến lại cái ghế đá ở sân trường. Đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình với bạn gái nên tôi cảm thấy rất run, tôi ngồi bên cạnh Yên mà không biết nói câu gì cả, chắc em cũng bối rối như tôi. “mình thật sự cảm ơn tình cảm của D, nó làm mình cảm thấy hạnh phúc khi có một người luôn quan tâm chăm sóc mình..” tôi nghe như thế cảm thấy trong lòng rất vui, tôi cảm thấy hạnh phúc. “Nhưng..” tiếng nhưng của em làm tim tôi thắt lại, tôi hồi hộp không biết Y sẽ nói gì đây. Y không nhìn thẳng vào mắt tôi “thực sự mình cảm thấy rất quý D, nhưng đó không phải là tình cảm của đôi trai gái mà là tình bạn rất bình thường. Mình rất trân trọng tình cảm của D và mình sẽ mãi khắc ghi nó nhưng chắc chúng ta không thể trở thành đôi tình nhân được rồi. Giá như D không nói ra thì chúng ta sẽ mãi mãi là bạn thì tốt biết bao. Chúng ta vẫn mãi mãi là những người bạn tốt của nhau”. Từng câu nói nhập ngừng từ Yến mà lòng tôi thắt lại, tôi nghẹn ngào nước mắt chỉ muốn chực trào ra, tôi định nói rằng D chỉ đùa cho vui thôi để vớt vát chút thể diện nhưng không thể. Y đã từ chối tôi rồi, tôi không dám chấp nhận sự thật này, tôi chỉ hi vọng rằng Y thử mình, hàng loạt tình huống đặt ra trong đầu tôi, có thể là Yến chưa tin tưởng mình, có thể là Yến cảm thấy năm cuối cấp nên muốn tập trung vào học… nhưng tôi không dám tin rằng Y không hề có tình cảm với mình. Lớp đã giờ học mà tôi không biết, đến khi thằng bạn chạy ra kêu tôi vào lớp tôi mới biết rằng thầy giáo đã vào lớp. Chắc nhìn bộ dạng của tôi, khuôn mặt thất thần và thái độ của Y chắc mọi người trong lớp cũng đoán được phần nào. Tôi không thể chấp nhận được…
Tôi tìm hỏi đứa bạn thân của Y thì mới biết thực ra Y đã có người trong mộng rồi, lớn hơn chúng tôi 2 tuổi và đang học đại học y dược. Tôi không thể chấp nhận được, nếu như thế thì tại sao Yến phải quan tâm tôi đến vậy. Tôi đã tự làm xấu hình ảnh mình tong mắt Yến khi đòi gặp anh chàng kia và cũng tôi lúc tôi tự làm khổ mình để mong được Yến thương hại. Tất cả những hành động đã làm tôi ngày càng xa Yến. Tôi bắt đầu chìm đắm trong thế giới ảo với những trò online hay những trang web khiêu dâm, tôi luôn liên tưởng mình đang được làm tình với đứa em họ của tôi với L hay với cả Yến nữa. Tôi cố tỏ ra là một người đàn ông khi bập bẹ những điếu thuốc trong môi. Tôi thường xem nghỉ học thêm để ngồi hàng giờ trước màng hình máy tính. Đã không biết bao lần Yến khuyên tôi nhưng tất cả những lời khuyên ấy tôi đều không xem ra gì cả, đã có lần tôi xúc phạm đến Y làm Y khóc.
Thực ra trong giai đoạn này có nhiều chuyện khiến tôi không thể kiểm soát nỗi bản thân. Khi đó con em họ C của tôi học lớp 9, tôi nói với bố tôi nên chuyển nó về trường của bố tôi để nó có thể học tốt hơn rồi chuẩn bị thi lớp 10 ( thực ra đó là một âm mưu, một âm mưu tội lỗi của tôi đã được tính toán từ trước ). Ý kiến đó không ai phản đối cả vì điều đó quá tốt. C dọn về nhà tôi, tôi nhường phòng ngủ cho C và C học bài ở phòng khách, bình thường phòng của tôi chỉ để ngủ còn tôi học phòng bên cạnh cái phòng khách. Phòng này chỉ để cái máy tính, tủ đồ, cái bàn học của tôi và dựng vài cây xe máy. Tôi đêm tấm nệm ra và nhường phòng mình cho nó. Má tôi đã mua cho nó mấy cái nịt vú để nó thay áo lót vải của con gái mới lớn, bởi mẹ tôi sợ cái cặp ngực của nó sẽ thu hút mấy ánh mắt tò mò khi trên áo của nó có thể nhìn thấy cái nhủ hoa ẩn hiện dưới lớp áo ấy. Chắc có cho tiền mẹ tôi cũng không dám nghĩ rằng chính thằng con trai của bà cũng bị cuốn hút bởi cái cặp nhũ hoa ấy. Mấy lần nhìn C thắm từng mảnh vải dính vào làn da thịt làm lộ nên cái nhũ hoa trông quyến rũ vô cùng.
11h đêm, bố mẹ và em gái tôi đã ngủ rồi chỉ còn có tôi và C đang học bài, tôi đang tranh thủ làm bài văn để nộp cho kịp. Cái đề “cảm nhận của em về nhân vật chí phèo..” làm tôi phải lục tất cả các tài liệu vốn có của mình. Phải chắp vá tất cả các cuốn sách tham khảo mới có bài văn hoàn chỉnh. Hài lòng với bài văn của mình, tôi đang định thu dọn lại bàn học rồi đi ngủ thì tôi giật mình khi thấy C đang đứng bên cạnh mình. C bảo có bài toán khó quá mà ngày mai sợ bị kêu lên bảng giải nên muốn nhờ tôi giúp. Thực ra bài toán không quá khó với tôi, nhìn dáng vẻ nó mà tôi buồn cười quá, không ngờ nó lại ngại tôi đến như thế. Tôi không trách nó vì dù sao đi nữa tôi cũng là người gây ra lỗi lầm này trước mà. Tôi chỉ cho nó bài toán rồi thả người lên tấm nệm và nằm suy nghĩ vẩn vơ. Không biết lúc này Yến có nhớ đến thôi hay không ( lúc này chưa nói ra ), nghĩ đến không biết C suy nghĩ tôi là người anh như thế nào: đốn mạt hay là một người anh mà C vẫn ngưỡng mộ. Tồi chìm vào trong giấc ngủ với những giấc mơ nhẹ nhàng được nắm tay Yến đi dạo trên con đường đầy hoa…..
Sáng hôm nay tôi lại dậy trễ, tất bật nuốt cái bánh mì rồi leo lên chiếc xe đạp để đi học ( bố tôi nhất quyết không cho đi xe máy đi học ). Đạp 8 cây số tôi mệt bở hơi tai, mồ hôi nhẽ nhại. Xuống đến trường tôi bị trễ 5’, cũng may Yến là bí thư nên xin xỏ mấy đứa em lớp 11 nó mới bỏ qua không ghi tên tôi, tôi thầm cảm ơn em và càng tin tưởng vào tình cảm của mình. Tuy là con trai nhưng trong đầu tôi luôn mơ mộng, những lúc mấy đứa trong lớp ghép đôi tôi và Yến thì tôi lại nhất định không chịu và bảo rằng chỉ là bạn bè mà thôi. 
Đến một ngày cuối tháng 9, khi cả nhà tôi đi vắng cả, tôi vào phòng của C để tìm lại một thứ của tôi. Tôi vô tình nhìn trên bàn học em nó một cuốn sổ, tính tò mò trỗi dậy tôi lại định lấy cuốn sổ ra xem. Cuốn sổ bị khóa bởi một cái khóa ở bên hông nhưng cái khóa ấy không thể là khó tôi được. Tôi dùng cái kéo sau một hồi thì cũng mở được cuốn sổ đó. Trang đầu tiên mà tôi thấy đó là dòng chữ nhật kí, thì ra đây là nhật ký của nó. Tôi lật ra đọc...
Ngày … tháng … năm 
Trang đầu tiên là một ngày buồn với nó, thì ra hôm nay là ngày nó chấm dứt cuộc đời con gái. Hôm nay khi đi chơi với đám bạn thì nó bị một thằng mà nó ngưỡng mộ học cùng lớp ( thằng này anh em tôi phải gọi là chú ) đã ôm ấp nó và vuốt ve. Trong cuốn nhật ký nó ghi rõ ràng là thằng đó đã dùng tay sờ mó nó. Nó nhất quyết không cho nhưng ngón tay đó đã làm nó mất trinh. Khi thấy những dòng máu đỏ tươi thì thằng chú tôi đã hoảng hốt bỏ đi, điều này đã làm nó rất buồn. Tôi tức điên, tôi không hiểu tại sao cuộc đời lại như thế tại sao tôi lại không thể được những thứ ấy chứ. Tôi bình tĩnh đọc những trang tiếp theo nó viết về gia đình về bạn bè anh em. Dường như tôi cũng chỉ xuất hiện một vài lần trong nhật kí nó nhưng cũng may đó là những lời tốt đẹp về tôi….
Gấp lại quyển nhật kí và cất lại chỗ cũ nhưng nó vẫn ám ảnh đầu óc của tôi, tôi không thể chấp nhận chuyện này, thực ra tuy một người nghiện sex nhưng tôi rất thương những đứa em của tôi, tôi thương những đứa em họ như những đứa em ruột của mình nhưng tôi không thể hiểu vì sao cuộc đời lại đối xử với tôi như thế. Tôi quyết định sẽ làm tất cả mọi chuyện để rõ chuyện này là do lỗi của ai của thằng chú tôi hay là do con C yếu lòng. Tối nay khi mọi người đã ngủ say chỉ còn tôi và C thức, tôi hít thở thật sâu để hỏi rõ chuyện này…..

bo phan sinh duc nu

bo phan sinh duc nu la gi ?

- Hiểu rồi, nhưng cũng hơi ớn.
- Ớn gì ?
- Rủi người nhà lôi cổ Minh trói lại…
- Làm gì có chuyện đó. Trong nhà chỉ có dì và bà ta.
- Khi nào bắt đầu …công tác ?
- Ngày mai dì đến ở nhà bà ta, chừng ba ngày sau Minh …công tác.
- Được. Nhưng mà như thế Minh phải nhịn 4 ngày sao ? Dì gọi chị Mai tới được không ?
- Liên lạc với Mai không được. Không biết bà ta đi đâu. Nếu ngày mai không có Mai dì thế cho.
Ngày hôm sau chị Mai cũng không đến. Để giữ sức cho tôi, bà Tuyết không bắt tôi “làm” ba tà, mà bà ta …đích thân “làm” tôi. Không biết bà có rình thấy người phụ nữ bí mật “làm” tôi hay không mà bà đã “làm” giống y như vậy, nghĩa là cởi áo quần leo lên người tôi, kéo cu tôi ra nhét vào lồn, xong phi như phi ngựa. Tôi nắm mắt lại tưởng tượng đây là “nàng” nhưng lông của bà Tuyết quá nhiều, cứ kêu rạo rạo khi chạm vào lông tôi, khiến tôi không thể nào tưởng tượng nổi đây là cái lồn của nàng. Tôi nói với bà Tuyết:
- Dì cạo hết lông đi được không ?
- Minh nói gì ?
- Cạo lông lồn của dì đi !
- Sao lại cạo ? Bộ không thích lông nhiều sao?
- Thích chứ ! Nhưng muốn có cảm giác lạ.

Bà Tuyết rút lồn ra khỏi cu tôi và đi lấy một hộp dụng cụ hớt tóc đem vào. Tôi bảo bà Tuyết nằm ngửa ra trên giường, hai chân chấm đất. Tôi lấy cái gối kê dưới mông bà ta, xong lấy toong- đơ hớt mớ lông dài như đầu tóc của một đứa con nít. Tôi vừa đẩy toong- đơ vừa hỏi:
- Dì có giải phẫu thẩm mỹ không mà đẹp vậy ?

Bà Tuyết không trả lời vì bị kích thích bởi cái toong- đơ, đang lim dim đôi mắt.

Hớt lông xong, tôi lấy foam thoa vào mu lồn và lấy lưỡi dao lam cạo. Bà Tuyết bị kích thích sướng quá nẩy mông lên và dâm thủy trào ra dầm dề. Cạo xong, bà vào buồng tắm; còn tôi thì nằm trên giường đợi sau khi đã lấy miếng vải bịt mắt lại. Lát sau tôi nghe có tiếng bà Tuyết :
- Minh làm trò gì mà bịt mắt vậy?
- Thì đùa chút chơi cho vui thôi.
Bà Tuyết trèo lên người tôi và tiếp tục phi. Tôi nằm ở dưới tưởng tượng đến “nàng”. Nhưng bà Tuyết yếu quá, chỉ có 10 phút sau là ra, làm tôi cũng ra theo.

Ngày hôm sau trong lúc tôi đang đọc sách thì bà Tuyết bước vào phòng cười nói :
- Mọi chuyện đều êm đẹp. Dì chuẩn bị đi đến nhà bà ta. Hai đêm sau dì sẽ gọi điện thoại cho Minh. Nghe điện thoại xong, Minh phải khởi hành liền. Nhớ đêm đó phải tắm rửa sạch sẽ trước khi ngủ. Nhớ làm đúng những chỉ dẫn của dì tối hôm qua. Đây tới đó đi bộ chỉ chừng 5 phút. Tôi gật đầu nói :
-  Quá dễ dàng chui vào nhà bà ta và leo lên đụ. Chỉ ngại không biết bà ta có phản phé không ?
- Bà ta phản phé để làm gì . Đã nói rồi mà. Điều cần thiết là làm đúng theo lời dì dặn bảo. Nhớ không ? Đây là chìa khoá phòng ngủ của bà ta, sợi giây.và cái mặt nạ.

Sau khi bà Tuyết đi rồi, sự tò mò của tôi càng lúc càng nhiều. Tôi mong cho giờ phút đó đến nhanh. Và nó đã đến. Tôi đang mê mang ngủ thì nghe có tiếng chuông điện thoại reo. Tôi cầm ống nghe lên. Bên kia đầu giây có giọng bà Tuyết :
-  Nhanh lên.

Tôi bỏ ống nghe xuống, chạy nhanh vào phòng tắm, đánh răng súc miệng và rửa sơ con cu vì biết nó sắp có công tác thích thú. Năm phút sau tôi đến một biệt thự hai tầng, cách biệt hẳn với bên ngoài bằng một khu vườn rộng vây quanh bởi bốn bức tường cao trên ba thước. Tôi mở cái cổng sắt một cách dễ dàng và lách vào vườn. Băng qua chiếc sân rộng với những ngọn đèn tròn như những cái mặt trăng, tôi đến trước cái cửa chính lớn bằng gỗ sơn vẹc- ni vàng óng ánh. Bỗng nhiên tôi giựt mình sợ hải. Tôi làm gì thế này ? Bây giờ là 4 giờ sáng. Tôi đến đây làm gì giờ này nếu không phải là ăn trộm. Tôi định quay về thì nghe có tiếng nói sau cánh cửa :
-  Mở cửa vào đi !

Đó là tiếng bà Tuyết. Tôi mở cửa lách mình vào. Bà Tuyết đứng sau cánh cửa lấy tay chỉ lên lầu. Tôi lấy mặt nạ cao su tròng vào mặt và bước nhanh lên lầu, đi qua một hành lang nhỏ trưng bày đầy những hoa và đèn. Tôi đến trước cái cửa phòng bên trên có chạm cành hoa nhỏ theo như lời bà Tuyết nói. Tôi đút chìa khoá vào mở cửa ra. Một con mèo trắng từ trong phòng phóng nhanh ra cửa làm tôi muốn đứng tim. Tôi vào phòng, khoá cửa lại và quan sát chung quanh. Đây là một phòng ngủ khá rộng. Trên chiếc giường cũng khá rộng một phụ nữ đang say sưa ngủ. Đúng như bà Tuyết nói, người phụ nữ rất đẹp, nhưng hơi đẫy đà. Bà ta mặc một bộ đồ ngủ rất mỏng, thấy rõ cả da thịt. thấy cả cặp vú đầy đặn đang nhịp nhàng lên xuống theo nhịp đập con tim và thấy luôn cả chùm lông đen nơi háng. Tôi ngồi xuống giường, lấy hai tay bóp vú và bóp lồn. Bà ta vẫn say sưa ngủ, nhưng vì tôi bóp mạnh quá nên bà ta vùng ngồi dậy la lên:
- Ai thế này ?
Tôi nhào tới ôm bà ta vật xuống. Bà ta lăn xuống giường. Tôi chụp được cái quần và kéo tụt ra. Vì không mặc xì- líp nên bấy giờ bà ta chỉ còn chiếc áo mỏng trên người. Bà ta ngồi dậy chạy. Tôi rược theo và chụp được bà ta. Bà ta rú lên :
- Cứu tôi vơi1

Tôi bụm miệng bà ta lại và giật tung chiếc áo của bà ta vứt xuống đất. Một tay ôm bà ta, còn tay kia tôi rút sợi giây ni- lông ra định trói bà ta lại. Thừa dịp này, bà ta lại vụt chạy. Bà ta trần truồng chạy quanh phòng, trông thật kỳ dị nhưng vô cùng hấp dẫn. Tôi phóng người thật nhanh và nắm được mớ tóc bà ta. Tôi kéo bà ta đến giường và trói lại. Tôi trói hai tay vào giường, xong trói 2 chân chàng hảng ra cho dễ đụ. Tôi lấy một cái gối kê duới mông bà ta xong cởi quần áo mình ra. Lúc ấy con cu của tôi đã cứng lên khá lâu rồi, nó ngóc ngóc như một con rắn, chỉ chực mổ. Tôi cầm con cu đánh nhẹ vào đầu bà ta và nói :
- Chạy hả ? Chạy này. Mổ một cái toét lồn bây giờ.

Tôi thấy bà ta nhìn con cu của tôi với đôi mắt lim dim và lờ đờ nên lấy tay sờ lồn. Ôi chao ! Toàn là dâm thủy. Tôi không chần chờ nữa, trèo lên người bà ta và đụ như mua bảo. Bà ta ôm cứng lấy tôi và nói như rên:
- Sướng quá ! Em yêu anh. Em yêu anh. Anh lấy mặt nạ ra đi.
Tôi lấy mặc nạ ra. Bà ta lấy miệng ngọm môi tôi và cắn một cái hơi đau. Tôi nói:
- Coi chừng anh bị thương.
- Ôi chao ! Anh đẹp trai quá đi. Cặc lại lớn nửa. Em yêu anh quá. Đụ mạnh lên đi.
Tôi cởi trói cho bà ta, lật sấp bà ta xuống, lấy tay gấp hai chân bà ta lại và cứ thế từ đằng sau tôi đụ tới. Bà ta lại lảm nhảm những lời tục tiểu và rên liên hồi. Chừng 40 phút sau hai chúng tôi đều ra và nằm ngủ như chết. Chúng tôi thức dậy thì bà Tuyết cũng vừa vào phòng. Bà nói với vẻ mặt tươi như hoa :
- Đã chưa ?
Cả hai chúng tôi cứ trần truồng như vậy trước mặt bà Tuyết và nói :
- Đã quá. Cám ơn nghe !

Chiều lại, theo lời cố vấn của bà Tuyết, trong lúc đang chuyện trò, bỗng tôi kéo lê bà chủ nhà vào phòng khách trói lại và kéo quần bà ta xuống, cho cu vào đụ. Bà ta lại chống cự, lại rên. Trong ngày hôm đó tôi đã thình lình đụ bốn lần như vậy và lần nào cũng đem đến kết quả tốt đẹp cho cả hai người.
Tôi biết cái trò chơi này không thể tiếp diễn nhiều lần được. Bà chủ nhà cũng biết vậy, nên sau khi trả công cho tôi một món tiền khá lớn, bà ta đã ngậm ngùi tiễn tôi ra về. Từ đó chúng tôi không bao giờ gặp nhau lại nữa.

Tôi đang ngồi làm bài tập thì nghe có tiếng chuông gọi cửa. Ngay sau đó có tiếng mở cổng và tiếng chân người vội vã đi vào. Tôi đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Chị Mai đang hấp tấp bước lên mấy bực thềm. Tôi mừng quá chạy vội ra ôm lấy chị. Chị cũng ôm lấy tôi, nước mắt rưng rưng :
-  Gần cả tuần rồi không gặp em chị nhớ muốn chết luôn.
- Chị đi đâu mấy ngày hôm nay ?
- Chị lo thủ tục ly dị và mấy việc linh tinh khác mà chị sẽ kể cho em nghe sau. Bây giờ xong hết rồi.
- Bây giờ mình làm gì đây ?
- Mới gặp đã muốn xáp vô liền sao? Em cũng thuộc loại dâm thần, không thua gì thằng cha đó.
- Chị muốn nói chồng chị hả ?
- Còn ai nữa. Em biết không, gia đình con nhỏ làm rắc rối, đòi bồi thường, chị phải dàn xếp. Dù sao ông ta cũng đã là chồng, chị không muốn mất mặt. Mấy hôm nay chị qua lại nhà nó và nhà chị như con thoi.

Chị Mai vừa nói vừa nhìn tôi đăm đăm :
- Sao em xanh quá vậy ?
- Em vẫn bình thường. Chị không tin, có thể …thử em ngay bây giờ. Bảo bà Tuyết và bà già đi xem hát đi !
- Quỷ ! Chị không giỡn đâu. Em xanh quá, hãy nghỉ ngơi đi !
- Chị Tuyết ơi, sao Minh xanh quá vậy ?
Bà Tuyết không trả lời. Chị Mai lại hỏi :
- Chị Tuyết ! Sao nó xanh xao quá vậy ?
- Xanh gì mà xanh. Tôi thấy cũng bình thường thôi.
-  Rõ ràng là xanh, lại ốm nữa. Có ai …làm gì em không ? Chị Tuyết này, sao chỉ mới có mấy ngày mà nó lại như vậy ?
Bà Tuyết có vẻ bực mình :
- Ai mà …làm nó. Ai làm nấy biết.
- Chị nói sao ? Tôi làm gì nó. Gần cả tuần nay tôi đâu có tới đây.
-  Mới lúc nãy nói “mấy ngày”, bây giờ nói ” một tuần”.
Tôi nửa đùa nửa thật nói chen vào :
- Có gì lạ đâu. Tại nhớ quá, “năm mười mười lăm” nên xanh xao, vàng vọc. Bây giờ làm một cái là hết liền.
Cả chị Mai và bà Tuyết đều cười ré lên. Thế là huề.

Bà Tuyết định nói một cái gì đó nhưng bỗng có tiếng chuông gọi cổng. Chị Mai đứng dậy đi ra ngoài. Lát sau chị cùng một người nữa đi vào. Cả hai đều khệ nệ trên tay những vật dụng lĩnh kĩnh như áo quần, hộp đựng son phấn, chai lọ v.v…Người cùng chị đi vào nhà là một cô gái chừng 15 tuổi, dong dỏng cao, khá đẹp, nhất là nước da và đôi mắt. Cô ta lí nhí chào :
- Chào bà ! Chào cậu !
Cô ta trố mắt nhìn mọi người và đứng nép một bên tường. Chị Mai nói :
- Minh biết ai đây không ?
- Ai ?
- Thì chị đã kể chuyện cho em nghe rồi đó.
Chị làm bộ với tay lấy tách trà và nói khẽ vào tai tôi :
- Con nhỏ bị thằng cha đa dâm hiếp đó. Thấy con nhỏ cũng tội nghiệp, chị thuê nó làm người ở luôn.
Chị Mai quay mặt qua phía bà Tuyết nói lớn :
- Như đã thoả thuận, trong khi chờ đợi ly dị, tôi dọn đến đây ở. Tôi thích ở căn nhà phía sau vườn có lối đi riêng, cách biệt với khu cho học sinh thuê.
Bà Tuyết nói :
- Được rồi. Cứ sửa sang căn nhà giúp tôi như đã hứa là được.
- Chuyện nhỏ.
Thế là chị Mai, con Lan – tên con nhỏ 15 – và tôi ở căn nhà phía sau vườn.
Con Lan xem tôi như một tiểu chủ, cứ xưng hô “cậu và con” làm tôi vừa khó chịu vừa buồn cười. Tôi nói với nó:
- Xưng hô “anh, em” được rồi !
- Con gọi bà bằng “bà”, gọi cậu bằng “cậu” là đúng rồi.
Tôi đùa :
- Đằng ấy nói thế là thế …lào ?
- Thì cậu là con bà…
- Đừng nói bậy bạ ! Vợ tao đó.
Nó đưa cặp mắt tròn xoe nhìn tôi cười và không nói gì cả.

Dĩ nhiên đêm đó, tôi không “tha” cho chị Mai. Còn chị Mai tuy rất lo cho sức khỏe của tôi nhưng cũng đã ôm riết lấy tôi, rồi tự động cởi áo quần ra nằm chàng hảng hai chân, đưa cái húm đỏ hồng nhô cao với chùm lông được cắt tỉa rất gọn gàng. Chị Mai có lối làm tình rất “thẳng thắn” như vậy, có lẽ vì chị biết cái húm của chị rất đẹp, không cần che dấu úp mở. Thế là tôi đè lên người chị và nhắp lia lịa. Chị cắn nhẹ tôi một miếng nơi tai và nói :
- Để chị bú em thử xem sao. Chị chưa hề bú cái đó của đàn ông. Tôi ngồi dậy dời thân hình về phía miệng chị. Khi con cu tôi đến ngang đôi vú, tôi để nó giữa hai vú cà tới cà lui. Chị Mai lấy hai tay ép đôi vú lại kẹp chặt lấy con cu trong khi tôi cứ đẩy cu tới đẩy cu lui như vậy. Được một lát, tôi dời cu sát miệng chị Mai. Chị ngậm cu tôi, cắn nhẹ một cái, lấy lưỡi rà rà chung quanh rồi ngậm cu sâu vào trong miệng bú. Chừng 5 phút sau, chịu hết nổi tôi rút cu ra nói :
- Để dành chơi cho lâu.
- Đúng rồi. Hai chị em ôm nhau nghỉ một chút đi.
- Mình xưng hô cách khác được không ? Xưng “anh, em” được không ?
- Khỏi cần ! Ai lớn tuổi hơn là anh hay chị. Tại sao đàn ông bắt buộc phải là “anh”, đàn bà phải là “em” ? Nam nữ bình quyền.
- Sao cũng được. Nhưng em có đề nghị này.
- Nói đi.
- Chị…cạo lông được không ?
- Lông gì ?
- Lông này.
Tôi vừa nói vừa rờ húm chị. Chị ngạc nhiên hỏi:
-  Bộ em không thích sao ? Ngay cả em trai chị khi khám bệnh cho chị mà nó còn khen…
- Dĩ nhiên là đẹp, nhưng em muốn có cảm giác lạ.
- Chưa chi mà em đã chán chị rồi. Thôi được.
Tôi đi lấy hộp đồ nghề hớt tóc của bà Tuyết đem vào phòng. Vì lông chị Mai ít nên tôi chỉ cần thoa foam và cạo một lát là xong. Cạo xong, tôi lấy cái gương đưa cho chị Mai. Chị cầm gương soi cái húm rồi cười nói :
- Trông cũng được, nhưng vài hôm nữa lông lại ra, đâm cu em rát chết luôn.
Tôi chỉ cười mà không nói gì cả. Tôi cho miệng vào húm chị, le lưỡi làm một đường từ dưới lên trên. Chị Mai ôm lấy đầu tôi rên. Nghe chị rên khá lớn nên tôi nói :
- Coi chừng con nhỏ nghe.
Chị vừa rên vừa nói :
- Không biết nó đi đâu rồi. Thây kệ nó.

bo phan sinh duc nu

Hoa bảo: – đó đó, hôm đó là mấy người trong nhóm bọn em đó, còn một cặp nữa nhưng hôm đó không đi, tất cả chỉ có 4 cặp kể cả vợ chồng em thôi, mấy người anh gặp hôm đó là hai vợ chồng nhà Quang, Vân Anh và Dũng, Hương, bọn em biết từ hồi bên kia, bây giờ thì họ cũng làm công ty như bọn em, người thì làm bên máy tính, người thì làm bên kiến trúc, mà hồi ở bên kia anh có gặp rồi nhưng anh quên đấy. Tôi cố nhớ lại, mấy người đó trông ai cũng có vẻ trí thức thành đạt, hai cô vợ kia trông cũng bắt mắt lắm, tôi nhớ nhất là cô tên là Hương, vóc người mảnh dẻ rất đẹp. Tôi tò mò: – thế bọn em … như vậy lâu chưa, mà hình thức cụ thể thế nào, chồng người này cặp bồ với vợ người kia à. Hoa cười vẻ thích thú nói: – bọn em cũng được nửa năm nay rồi, đầu tiên chỉ có hai cặp rồi kéo thêm hai cặp kia vào, còn về hình thức thì…. nhiều cách lắm, vợ chồng anh tham gia thì biết… mà anh yên tâm là rất đàng hoàng có học thức chứ không thô đâu, về chuyện kín đáo thì khỏi nói rồi, toàn bạn bè thân với nhau, chẳng lo lộ ra ngoài, còn chuyện an toàn thì anh cũng yên tâm, đều toàn là người hiểu biết cả, với lại có hội này rồi, không ai chơi bời ở ngoài làm gì nữa, hơn nữa mọi người đều đi kiểm tra sức khoẻ, thử máu trước khi tham gia hết. Tôi nghe cũng xuôi xuôi nhưng mà còn vợ tôi: – anh cũng thấy…muốn tham gia, nhưng mà còn Lan vợ anh, tính vợ anh thì cũng thoáng và bạo, suy nghĩ cũng hiện đại, cũng hay nghịch ngợm ham vui, nhưng mà chuyện này thì hơi…. anh sợ nói ra vợ anh không chịu. Lúc này Hoa mới phá ra cười: – hi hi… anh yên tâm, em nói thật nhé…..thực ra em đã rủ cái Lan vợ anh rồi, đầu tiên nó cũng ngại nhưng mà cũng có vẻ khoái, nó cũng bảo nó chỉ sợ anh không chịu thôi và cũng không dám đặt vấn đề này với anh đâu, nên em bảo nó là để em nói với anh, thế nào anh yên tâm chưa.

bo phan sinh duc nu

Xem bo phan sinh duc nu hay nhat 2014

Tôi cầm cặc và đưa đến trước cửa *** nàng. Bất thình lình tôi đẩy mạnh vào và nghe thấy có một âm thanh phát ra. Trên mắt Linh bỗng ứa lệ, tôi hiểu rằng tôi là người đã phá trinh của nàng. Biết là Linh đau nên tôi nhẹ nhàng hơn để có thể xoá đi cảm giác đau đớn của lần đầu quan hệ. Linh cũng dần dần thấy bớt đau và nàng cũng hưởng ứng cùng tôi. Hai chân nàng bỗng quặp vào mông tôi khiến tôi phải dùng hai tay của mình để đỡ mông của nàng đẩy lên đẩy xuống. Đến nước này Lình ko còn có thể mím môi nữa vì nàng đã biết thế nào khoái lạc của trò chơi xác thịt. Tiếng rên của cả Linh và tôi lúc đó cũng ko ai nghe được vì trong nhà bật nhạc quá to, may ra có đôi bên kia có thể họ còn đó thì có thể nghe được nhưng có lẽ họ đã giải quyết xong từ lâu. Thật tiếc là tôi là kẻ bại trận trong trận đấu này. Tôi xuất tinh vào *** của nàng và chỉ 3 giây sau đó nàng cũng ra. Cả hai ôm nhau như vậy một hồi khá lâu rồi mặc quần áo trở lại để vào nhà. Chúng tôi đến với nhau có rất nhiều kỉ niệm nhưng có duyên ko phận thì ko thể thành vợ thành chồng được. Linh phải theo gia đình qua bên Úc để tìm kế sinh nhai vì có người quen bảo lãnh qua đó. Mặc dù biết trong bụng Linh đang mang cốt nhục của mình nhưng tôi ko thể nào ngăn cản được vì nếu để lộ ra chuyện này thì chắc chắn gia đình Linh sẽ có hình phạt nghiêm khắc với 
nàng. Giờ này dù ko được ở với nhau nhưng tôi luôn nhớ về nàng và ko hiểu nàng có giữ lại cái kỉ niệm của hai đứa chúng tôi nữa ko? Chỉ mong một ngày nào đó tôi có thể gặp lại nàng ở VN và ôn lại những kỉ niệm cũ. 
Vào đến toilet, Trang ói hết những gì Tùng đã trao cho nàng, nàng súc miệng cẩn thận và quay lại hỏi Tùng: - Sao cậu lai để nó vào mồm của Trang? - Nó bổ lắm bộ Trang ko hay biết hay sao? Tùng đáp lại. 
Đến lúc này Trang có vẻ ngượng, nàng nhận ra người vừa làm tình với nàng chính là cậu của mình, nàng cũng hiểu tại sao mình có thể làm được chuyện đó nữa. Nàng tính mặc đồ lại thì Tùng ngăn lại. Chàng tiếp tùng vân vê lên hai đầu ti của Trang, cứ như có một ma lực nào đó mà Trang lại cảm thấy mình rạo rực và muốn được có một cái gì đó cho vào trong *** để được thỏa mãn lúc này. Phần Tùng thì vẫn tiếp tục, khúc củi của chàng lúc này lại ngỏng lên như đòi hỏi phải được ăn ***. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này Tùng bế Trang lên như bế một đứa trẻ và chàng si đái cho Trang. Ko hiểu có phải con gái ai cũng vậy ko nhưng bản năng trẻ con của Trang lại bộc lộ. Dòng nước tiểu từ trong người nàng cứ tuôn ra chảy xuống sàn nhà. Nàng quay lại mỉm cười với Tùng, cả hai nhìn nhau với ánh mắt toát lên sự dâm dục. Sau đó Tùng bảo Trang đặt hai tay lên tường để chàng có thể chơi Trang theo kiểu chó từ đằng sau tới. Cứ như vậy cả Tùng và Trang làm thịt nhau đến 4,5 lần trước khi ba má của Trang về. Từ đó trở đi, cứ mỗi tuần Tùng đến nhà Trang vào ngày thứ 2, 4, 6 để có thể làm tình với Trang. Cơ thể của Trang càng lúc càng nảy nở hơn khiến cho nàng đẹp hơn rất nhiều. Đã có rất nhiều cây si được trồng trước cửa nhà nàng nhưng nàng ko để ý đến ai hết vì lúc này đã có Tùng làm cho nàng được thỏa mãn nên nàng ko cần phải tơ tưởng đến những cái khác. Ngày qua ngày cứ trôi đi, Tùng đã nhận được tin chàng trúng tuyển vào làm người mẫu cho một công ty thời trang của Hàn Quốc và họ hẹn đúng một tuần sau phải có mặt ở bên đó để có thể bắt đầu công việc. Khi Trang nhận được tin này thì nàng có vẻ buồn nhưng nàng cố ko thể hiện ra mặt để khỏi lộ với ba má. Chiều hôm sau, Trang hẹn Tùng đến nhà và hai người cùng ra một quán café ở góc phố để nói chuyện. Cả Tùng và Trang thật sự 2 người đều cảm thấy buồn khi xa nhau. Trang đã rơi nước mắt khi nghe tin Tùng sẽ đi, nàng thổ lộ với Tùng: - Trang yêu Tùng rồi có biết ko? Bây giờ phải xa nhau ko biêt đến bao giờ mới gặp lại đây. - Hãy cứ để thời gian trả lời đi, Tùng đáp.