Boi tuoi vo chong

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.

boi tuoi vo chong

Yêu hay không yêu thì sex cũng đều có thể xảy ra. Khác nhau ở chỗ cảm giác khi sex với người mình yêu và không yêu nó khác nhau như thế nào Món lạ bao giờ chả là món ngon :)) Nhưng có lẽ, sex với người mình yêu mới có cảm giác tuyệt nhất !

Sao yêu lại có cái cảnh chén chán rồi thì làm ngơ? Vì đấy đâu phải yêu, đấy đơn giản chỉ là sex. Tình yêu đi đôi với tình dục, nhưng tình dục thường đánh sập tình yêu khi người con trai không tự cân bằng được tình cảm và ham muốn. 

Thế nên, con gái à, sex là chuyện đương nhiên rồi, nhưng hãy nhớ biết kìm hãm, ăn thòm thèm bao giờ cũng tốt hơn là ăn bừa phứa rồi ngán. Con trai dễ hư hỏng, đừng khó quá cũng đừng dễ quá với họ. Nếu không, bạn sẽ là người bị thiệt

boi tuoi vo chong

boi tuoi vo chong la gi ?

Đó là lần đầu tiên thằng Bưu dọn sẵn một buổi ăn, nhưng buổi ăn của nó không phải cao lương mỹ vị thịt thà mà buổi ăn âm hộ. Vâng nó đã nghĩ là dùng mọi cách để bú l*n bà Kim Thoa cho thật đã. Bưu hứng thú lột trần truồng Kim Thoa với đôi mắt ngại ngần của bà, hắn hào hứng với thần thể còn chắc ních và hai cái gò nhô cao lông lá ở giũa háng thì tuyệt vời. Sự ngượng ngập của Kim Thoa làm hắn thêm kích thích cao độ. Hắn từ tốn kê thêm dưới mông bà chiếc gối, và bữa ăn bắt đầu, Bưu liếm bú không sót một nơi nào nhất là hai bờ vú cao trước khi vào vùng hạ bộ. Dần dần những thớ thịt Kim Thoa dãn ra, bà không thể cản ngăn nhưng tiếng rên sướng khoái. Bưu sững sờ trước một âm hộ tuyệt đẹp đang khép kín theo ngón tay của hắn mở ra, một vùng sương đẫm ướt hé nụ như hoa buổi sáng. Kim Thoa nẫy người khi lưỡi của Bưu liếm láp, càng ngày bà càng rên rĩ mạnh. Đến lúc như không tự chủ được bà gồng lên nẫy mạnh âm hô vào niệng Bưu với những tiếng thất thanh Á Áaaaaa! AÁAaaaaa!.. ! Liên tục, mông bà nhấc cao theo những cơn giật mạnh, dâm thủy bật ra nhầy nhụa. Bưu mút vào họt le đỏ ối phồng ra, tiếng rên đứt khoản âm thanh gãy vỡ cuồng nộ khoái lạc, Bưu vẫn say sưa bú liếm cho tới lúc hai tay bà Kim Thoa chỉ còn nắm chặc vào nệm cào cấu dãy dụa khờ khạo. Khi Bưu nhấc đầu lên hắn chỉ thấy một bờ tóc rối ren trong khuôn mặt thất thần mời gọi nhục dục. Nhìn lại bữa ăn của mình say mê kỳ lạ. Dương vật hắn cương đến độ như không thể chờ đợi hơn, loại bom chờ giờ nỗ, lựu đạn gỡ ngòi. Bưu chòm lên người bà Kim Thoa, Lưỡi hái vẹt sâu xâm nhập động đào trơn lín dễ dàng. Lưỡi hắn tìm lưỡi bà, miệng không thể rời nhau khi đôi mông hắn nắc bất tận…

boi tuoi vo chong

Tôi không hiểu là người ta khi làm tình thì chơi nhau mấy lần. Tôi chỉ biết là hai lần trước Ti nó xụt cu tôi đến hai ba lần. Nên tôi lại từ từ đỡ Ti ngồi dậy rồi lật nó lại, chống hai tay nó xuống đất, còn hai chân thì qùy. Tôi lại cầm ái dương vật to của tôi từ phía sau tôi nhè nhẹ canh ngay cái lồn Ti rồi nó đẩy vào một cái ..ọt ..nó chui trọn vào trong lồn Ti , Ti khẽ rên rỉ., Ti có lẻ đã nứng lắm rồi, hai mép lồn vẫn còn ướt đẩm. Ti sàng đít qua sàng đít lại để đón nhận cu tôi một lần nữa.
Tôi ôm ngang eo ếch Ti, con cu dài của tôi cứ thụt thẳng cánh vào trong lồn Ti đầm đìa khí nghe òng ọc. Ti tướng tá tuy nhỏ nhắn, nhưng có lẽ nó dâm lắm. Tôi còn chơi là Ti còn sướng, khí của nó cứ ầm ỉ ra hoài như không bao giờ dứt. Tôi chơi lần thứ hai đã hơn một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy nhúc nhích, chưa có triệu chứng nào cho thấy là tôi sắp sửa xuất tinh. Ti thì cứ rên lên hù hụ , người nó rả rời sung sướng, hai mắt nó lờ đờ.

boi tuoi vo chong

Xem boi tuoi vo chong hay nhat 2014

Hùng có tài ngắm khe rất tốt, nhờ vậy mà tôi có được cái thọc cực kỳ sướng từ trước đến giờ. Và cái cảm giác đó càng lúc càng không thể kiềm chế được nữa, mà trong khi đó Hùng vẫn chưa thấy có phả ứng nào cả. Giờ đây toi đã phóng hai lượt tinh rồi mà Hùng mới hỉ rò rỉ, tôi không thể chịu được nữa :
Anh Hùng ơi! Tha cho em, em chịu không nổi nữa rồi, anh chẳng bắn cho em sướng gì cả. Anh tha cho em kẻo rách bây giờ thì đau lắm. Hùng giật mình, nếu Thủy mà làm sao thì anh biết ăn nói thế nào với Dương đây. Hùng nhẹ nhàng rút con dương vật đang hung hãn ra, tự tay nắc nó thí bỗng chùm pháo hoa nước bắn tứ tung, vọt qua đầu tôi, có vài giọt không đủ lực đã rơi trên mặt tôi, sao nó ấm thế không biết. Tôi mệt qua không nhấc nổi người đi tắm nữa mà lăn ra ngủ ngon lành. Trong mơ tôi thấy mình bị lột trần và treo trên một cột điện cao thế, dưới là vô sỗ những cây trông dương vật nhăm nhăm đợi tôi rơi xuống là chúng sâu xé và chọc chét thôi. Vừa hay lúc đó Hoàng đột nhiên xuất hiện, anh giải thoát cho tôi và hai đứa đưa nhau lên một chiếc thuyền nhỏ, Hoàng bành âm vật tôi ra, nhét con dương vật to cưng cứng, to tướng lạ kì vô nắc tới nắc lui. Chiếc thuyền chịu công hưởng trôi dần ra xa dần.