Bu chim con gai

Chính nó đã cho em biết thế nào là khoái lạc của một người vợ khi được làm tình với người chồng yêu thương trọn đời của mình. Nó là vị thần mà em tôn thờ. Vinh viễn không thể có cái gì đem đến cho em nhiều sung sướng như anh và nó. Con c*c của em, cái b**i của em, hai hòn giái xinh xinh của em. Em ngậm nó trong miệng mà mút, mà nuốt cái thứ nước âm ấm, mằn mặn, tanh tanh nơi đầu khấc. Bây giờ thì nó đã mềm nhũn, trông đáng yêu vô cùng. Và vẫn như mọi khi, anh luôn thể hiện mình là một ông chồng lười biếng nhất trên đời khi vợ yêu cầu vào nhà tắm lấy cho vợ cái khăn lau miệng, anh tiếp tục lấy draft trải giường cho em lau miệng. Hai vợ chồng cười rúc rích rồi vồ lấy nhau, trần truồng, nhớp nháp mồ hôi, quấn lấy nhau sau cuộc làm tình long trời lở đất. Hơi thở đều đều cuốn hai vợ chồng vào giấc ngủ yên lành. Em đây, nằm trong cánh tay săn chắc của chồng yêu.

bu chim con gai

Đưa tay nâng chân Hạnh lên nhè nhẹ vì sợ nàng tỉnh giấc, lấy ngón tay trỏ làm điểm dò đường ông nắm c*c mình thấm chút nước miếng cho trơn tuột nhét vào cái l*n đang mở ngỏ, ôi chao nó sướng cái đầu khất mới chui tọt vào l*n cảm giác ấm áp bao phủ lấy cái đầu khất chưa kịp nhét hết con c*c vào trong l*n chỉ có cái đầu khất to tròn chui vào l*n chưa kịp nắc vì quá hứng, vì háo hức khi nhét được con c*c vào cái l*n mà ông ao ước, Vinh xuất tinh từng đợt từng đơt ào ạt bắn vào l*n, hốt hoảng ông kéo c*c mình ra tay nắm thật chặt gốc c*c để ngăn dòng tinh trùng lại ông gồng cứng người từng nhịp từng nhịp con c*c co thắt ông sướng như đang xuất tinh nhưng dòng khí bị nghẻn lại bên dưới gốc c*c phình ra như mang con rắn hổ rôì xẹp xuống dần dần, chờ cho cơn sướng dịu lại Vinh buông tay ra chỉ có vái giọt khí còn sót lại ửa ra khỏi đầu khất.

Vinh bước xuống giường, Hạnh lại trở mình, nàng nằm ngửa ra, một chân co lên cao định trở lại phòng mình nhưng thấy cái l*n của Hạnh phô bày ra khi một chân nàng co lên, ông Vinh chăm chú nhìn l*n nàng, cái l*n xinh xinh đưa tay sờ nhẹ nhẹ vào hai múi thịt l*n mum múp, lấy ngón tay banh hai mép l*n cái lỗ l*n sâu hun hút nơi mà ông chỉ muốn nhét cái của nợ của ông vào đang phập phồng nhíp nhíp theo nhịp thở của Hạnh bên trong đỏ hỏn, đẩy chân nàng ra xa hơn một tí ông kê mủi thật sát đến l*n con bé hít hà mùi nồng nồng xông lên khứu giác

bu chim con gai

bu chim con gai la gi ?

Về Việt Nam, tôi vào làm chân marketing cho một công ty liên doanh nước ngoài. Mức lương và điều kiện cũng tạm ổn làm tôi dần quên đi việc trở lại bên kia với em. Ngày tháng dần trôi và tôi không còn muốn trở về bên kia nữa, vì cuộc sống ở Việt Nam làm tôi thoải mái lắm rồi.
Một hôm, trong lúc vừa công tác xa về, tôi tình cờ gặp lại thằng bạn thời cấp III của mình. Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp lại nó. Cũng bởi tôi theo ông bà ngay từ khi vừa học xong cấp III nên thời gian dần trôi, chỉ nhớ đến mấy đứa bạn hay chơi mà thôi. Vả lại, cái thời đó, lấy đâu ra điện thoại mà nhắn tin hay cho số như bây giờ. Bọn nó cũng cho số điện thoại bàn, nhưng tôi đếch thèm lấy, chỉ tổ rác người.
Nó đậu xe ngay trước cửa công ty, mắt láo liên, sốt ruột chờ đợi cái gì đó. Thật là… bao nhiêu năm rồi mà nhìn nó vẫn như xưa. Cái cặp đít chai hình như càng ngày càng dày, dáng người dong dỏng ấy làm sao mà tôi có thể nhầm được chứ. Nhất là cái điệu bộ xuýt xoa và chà xát hai tay vào nhau không thôi khi đang rốt ruột của nó chứ. Tôi bước đến gần:
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi lái giọng, giả bộ.
Nó ngước mắt lại, nhưng tôi làm động tác xoa xoa dưới mũi để cố che đi khuôn mặt mình tránh nó nhìn ra. 
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi nhắc lại.
Nhìn cái bộ dạng cầm cặp cán bộ như thế, nó cũng cuống lên, chẳng cần biết tôi có đùa hay không liền luống cuống lấy giấy tờ xe ra cho tôi. Tôi cầm lấy, trịnh trọng xem mà trong bụng cười thầm. Mả cha thằng này, đến giờ tính vẫn không thay đổi, nhát cáy thì thôi rồi.
- “anh phạm tội… không liên lạc với bạn bè và dám tán tỉnh nhân viên của công ty nước ngoài. Phạt anh một chầu bia”. Tôi tuy không nhịn được cười nhưng vẫn cố ra vẻ, đùa nó một câu.
Nó ú ớ người ra. Nhưng rồi nhìn lại, nhận ra tôi. Hai đứa lại cười ha hả…

- “mày làm ở đây hả? Về nước khi nào mà tao không biết? bạn bè đéo gì mà đi biền biệt đéo có tin tức gì cả.” nó hỏi dồn. 
- “bố khỉ nhà mi. Tao đi có số điện thoại đứa đéo nào đâu mà liên lạc. Mày làm như kiểu ai cũng có di động như bây giờ ấy.
Rồi hai đứa trao đổi số điện thoại với nhau, hẹn nhau một bữa gặp mặt cái nhóm quậy phá năm xưa. Tôi bước vào công ty thì nghe tiếng xe nó. Quay lại nhìn tôi nhận ra cái Thủy bên phòng kế toán. Em này tôi đã chú ý từ khi bước vào công ty từ lâu rồi. Dong dỏng cao, chân dài, xinh xắn, ngực tròn căng mọng còn mông thì…gần như phẳng lỳ. Được cái em ấy là hoa khôi khóa dưới hồi tôi học cấp III cho nên nhìn cái là tôi nhận ra ngay.


* * *

Tôi bước vào quán lẩu sau giờ tan sở theo lời hẹn của cả nhóm. Nhìn thấy một dáng hình thân quen, tôi giật mình. Trước mắt tôi là Vân, người con gái tôi đã theo đuổi thời xưa nhưng không được. Em vẫn như hồi trước, đầy đặn và toát lên vẻ khỏe khoắn trong mắt tôi. 
Không cao, nhưng em sở hữu nước da trắng sáng, mềm mại. Thân hình em khá khác đi so với năm xưa. Không còn cục mịch quê mùa, em trước mắt tôi toát lên vẻ khiêu gợi của một người đàn bà trưởng thành. Eo đã thon hơn xưa nhiều làm tôn lên các đường nét sau bộ áo vest công sở của em. Cặp đùi đó đã bao đêm xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tròn trịa, đầy đặn và thẳng tắp. Giờ tôi mới nhận ra một điều là phía trên cặp đùi ấy là hai quả bưởi căng tròn, lúc lắc lúc lắc sau mỗi nhịp đi làm tôi tê tái. Cặp ngực của em cao vút như muốn vượt ra khỏi lớp áo vest dày kia. Người đàn bà trước mặt trong mắt tôi như một quả dâu tây chín mọng, chỉ muốn nhào đến cắn nuốt mà thôi.

Rồi tôi vào nhập hội với lũ bạn xưa. Xa nhau lâu rồi, giờ mới gặp lại được những người bạn thân quen. 
Giờ đây, Vân đã là vợ của Hải – cậu bạn học cùng khóa với chúng tôi. Dũng, người đứng trước công ty tôi hôm trước thì sắp làm đám cưới với Thủy. Hiệp – cậu bạn thân năm xưa thì giờ đã lấy Nga, một em học cùng trường đại học năm xưa.
Và có Xuyên, bà con xa của Nga. Xuyên ít hơn chúng tôi 3 tuổi, vẻ tự nhiên của người dân tộc trong em không mất đi khi đã xuống thành thị khiến cho tôi thích thú. Em hoạt bát đáng yêu, ăn nói có duyên và theo như mấy đứa bạn nói thì em ấy chưa để ý đến ai cả vì đang muốn tập trung vào việc học tập. Năm nay là năm học cuối cùng của em. Tốt nghiệp xong chắc chắn em ấy cũng sẽ tìm một công việc để ở lại nơi đây.

bu chim con gai

Hai người cứ thế họ nói hết chuyện này đến chuyện khác, nào là về công việc của Quyên và của Thành. Thành vốn là designer, vừa xong anh đến công ty Z để gặp Huy để bàn về logo sản phẩm mới, khi về mới bị ướt sũng thế này. Tuy Thành đã 35 rồi nhưng anh có cái vẻ đạo mạo chín chắn và nói chuyện khá có duyên. Sau một lúc, họ nói chuyện cũng cởi mở hơn. Thành nói chuyện mà lâu lâu lại chú ý cặp vú của Quyên. Cặp vú đẹp quá. Thành đang nghĩ làm thế nào để có thể xoa bóp cặp vú ấy trong sự cho phép của Quyên đây. Bất chợt, anh cảm giác bàn tay mềm mại của Quyên đang đặt lên má mình.
- Anh dễ thương quá. . .

Thành im lặng nhìn Quyên. Đôi mắt cô như chứa đầy ẩn ý “Này cưng, nếu anh muốn ăn thịt em thì đến lúc rồi đó, đừng có chần chừ, không có lần thứ 2 đâu”
- Em cũng vậy. . .

bu chim con gai

Xem bu chim con gai hay nhat 2014

Thêm 3h đồng hồ ròng rã nữa trên chuyến xe mệt mỏi, cuối cùng cũng đến nơi. Ra đón hai anh em là đối tác đã chuẩn bị sẵn sàng. Đưa hai anh em về KS, 2 phòng cạnh nhau. Tắm rửa xong, tôi yêu cầu cho tôi đi ngó qua dây chuyền SX. Dẫu biết rằng nguyên nhân chỉ có một vài, loay hoay cũng chỉ là mối quan hệ mà thôi, tôi vẫn để công việc lên trên .
- Vội gì hả chú ? Chiều này anh đưa hai em đi biển, ăn hải sản. Sáng mai hẵng hay.
- Không anh, em chỉ muốn ghé qua chút thôi. Mai bàn cụ thể anh ạ.
Là nói vậy, nếu mình đi theo con đường họ vạch sẵn âu khó mà hoàn thành công việc. Biết thế nên tôi yêu cầu cho tôi đi ngay. Thoáng vẻ không hài lòng, nhưng không có cách nào từ chối, ba anh em lên đường.
Đối tác bố trí cho hai anh em một chiếc xe máy, bảo là trong thời gian công tác, rỗi rãi chở nhau đi chơi. OK liền.
Xuống tới công xưởng, tôi rảo bước tới những chỗ ít nghi ngờ nhất, rồi sau đó sải bước đi qua chỗ tôi đang nghi ngờ… Quả nhiên, đúng như tôi dự đoán. Những kinh nghiệm lăn lộn ở nhà ốm lăn ốm lóc để xử lý vấn đề khiến cho tôi “đầy kinh nghiệm”. Thầm nghĩ, lãnh đạo của tôi mà đi kiểu này… chắc họ xỏ mũi như bỡn.
Liếc qua đối tác đang song hành, tôi nói nhỏ đủ nghe
- Em biết rồi, chắc anh và xếp em đang cãi nhau về vấn đề này phải không ?
- Phải, em ạ. 
- Em có cách rồi, mai sẽ bàn với anh cụ thể hơn. Giờ chúng ta đi ăn tối thôi anh.
- Nhất trí .
Ánh mắt đối tác vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi tôi kết thúc chuyến thị sát nhanh như thế, lại còn để ngỏ khả năng làm hài lòng cả hai.
Bữa tối vui hơn thường lệ, đặc sản vùng miền được đưa ra. Rượu ngon cũng được rót. Đối tác thì lo chăm tôi, còn tôi thì lại lo chăm em. Trong ánh mắt của em, tưởng như chuyến đi công tác này là cãi nhau to thì lại vui như bạn bè cùng lớp lâu mới gặp. Cũng có lúc em thầm thì …nói nhỏ vào tai tôi “Việc sao rồi anh, em không hiểu”. Tôi cười và cứ nhìn xoáy vào ánh mắt lo lắng của em “Để anh lo” !
Đối tác sau một hồi tiếp hai anh em, lời nói cũng bắt đầu chơi vơi, suồng sã hơn. Quay sang em tôi và ép uống rượu. Đưa ánh mắt nhìn tôi như dò hỏi, tôi mỉm cười và nói :
- Đừng từ chối đối tác em, họ đang lo lương bổng cho công nhân mình đấy. Họ nhiệt tình thì anh em mình cũng phải đáp lại thôi. Nếu em uống không được thì anh uống hộ. Nguyên tắc là không được để đối tác buồn. (một câu mà hai ý, khiến cho cả hai đều vui).
- Anh ấy nói đúng đó em, nào anh em mình cùng uống.
Cả ba người trong cơn vui vẻ và thoải mái, chai rượu dần vơi. Em tôi uống chừng được 3-4 chén gì đó rồi đá qua cho tôi uống hộ. OK em, tôi được giúp em, say cũng chịu. Chỉ vui vui khi ép em đá lưỡi vào chén rượu, lại cố tình uống vào chỗ em vừa đá lưỡi (phải xoay chén) và mắt nhìn em sâu thẳm (rượu ngấm rồi chăng ?) …
Cuộc vui rồi cũng đến lúc tàn, đối tác dường như cũng chịu không được nhiệt. Vả lại ngồi trong cái khung cảnh tôi và em, họ cũng muốn về sớm. Thanh toán xong, họ để cho hai anh em tự đi về KS.
Ngồi sau xe ở một khung trời hoàn toàn xa lạ, em áp hẳn người vào lưng tôi, mặc cho tôi đi chậm hay nhanh, đến đâu thì đến. Gửi xe máy ở KS, tôi dìu em lên phòng …