Bu lon me di con

………Bên ngoài khu vườn đã có nhiều điêu xáo trộn .chả là trong làng bỗng xuất hiên mấy anh thợ xẻ mua gỗ đi rảo khắp quanh làng , nhà nào có cây cổ thụ . gỗ xẻ ván , làm nhà được họ đều kì kèo mua hết , cây mít già bên vườn nhà chị tiết mấy năm nay tự nhiên không ra quả , bà tiết đã bán cho họ với giá mấy trăm ngàn , kiểu mua cũng lạ . đào rễ , chặt cây , họ dùng rìu đẽo hết gỗ rác bên ngoài , để lại phần thân gửi lại chủ nhà , nhìn cây gỗ chỉ còn phần lõi như như con cá đã lóc hết thịt trơ xương , ngày đôi ba lần anh chủ toán thợ đẹp trai có hàm râu con kiến lội qua hàng rào sang vườn nhà ông tiện kì kèo đòi mua mấy cây ăn quả 

Ông tiện buổi đầu còn tiếp , mấy lần său cứ thấy họ sang là ông lại đánh trống lảng sách dao lẳng lặng bỏ ra vườn . 

tôi ngồi gần bên hỏi ông

ông ơi họ trả giá cao sao ông không bán 

trầm tư ngĩ ngợi , lát său ông dắt tôi ra gốc mít chỉ vào cái vết lõm ở thân cây 

ôngbảo chắu biết vì sao có cái vết lõm đó không . vì sao cây thị và cây mít này lại có phần thân chính cao bằng nhău không 

tôi lắc đầu 

ông tiện ánh mắt xa xăm vén cổ tay lên chỉ vào vệt sẹo dài ở bắp tay trên và bảo . nó là vật đã cứu ông thoát chết đấy , ông bảo năm ấy . hai chiếc đacôta cánh quạt chúc đầu bay thấp , bỏ hai quả bom một quả rơi xuống góc ao , một quả rơi trúng ngọn mít sức nổ quả bom cắt ngang ngọn mít , mảnh bom văng qua tiện đứt đôi ngọn cây thị . phía dưới gốc mít là cái hầm ông nằm tránh bom đáo ngay sát gốc 

cây cối trong vườn , ở lâu với mình , tuy nó không nói được , nhưng hàng năm nó vẫn trổ ra biết bao nhiêu trái . phải chăng nó vẫn nhắn nhủ với mình nó vẫn là người bạn thân thiết hiện diên nơi này , mang bao lợi lộc tiền bạc cho mình , trên hết nó còn là ân nhân cứu mạng sao mình nỡ chặt bán nó đi 

cháu thấy có đúng vậy không , vả lại cái người mua nó có ánh mắt và cái tâm không tốt . nên dù có muốn bán ông cũng không bán cho họ được 

tôi bảo , mấy hôm trước họ mua cây bên bà tiết , cháu có hỏi anh trung cao lớn đẹp trai ấy mua để làm gì 

họ bảo mua để làm gỗ đóng tủ , gường khúc nào đẹp đủ kích cỡ làm tượng phật và hoành phi câu đối cho những đại gia muốn làm nhà theo lối cổ 

ừ thì họ làm gì tuỳ họ , nhưng họ qua lai nhiều còn mục đích khác . hơi người của họ làm xáo trộn khu vườn 

ông bảo họ muốn dò la , hay ăn cắp à 

không …họ ngó ngiêng chị liên mày đấy 

à thì ra là vậy . tôi tủm tỉm cười 

thì chị liên cũng đến tuổi lấy chồng rồi mà ông 

nhưng cái anh hay sang đây . đàn ông gì mà ánh mắt lẳng lơ hơn cả điêu thuyền , nhìn cái cách cười của cái liên ông thấy có điều gì không an lòng được 

khu xóm về đêm có nhiều xáo trộn . đàn có ban ngày ngủ mê mệt cả ngày , suốt đêm chúng cắn ngược lên , xuôi xuống theo những toán thanh niên bu lại , xâm chiếm cái sân chơi ngã ba lũ trẻ hay chơi , ai ai cũng hăm hở phía trong khu vườn căn nhà yên tĩnh có một trái tim thôn nữ , sắp thuộc về mình như một niềm tin vô tận 

buổi trưa chị tiết sang đổ thúng lúa ra sân , chị bảo chiều nay say giã lấy gạo ăn không lại đi vay thì chán lắm 

chị liên thì bảo , hết gạo qua đây em cho vay ăn đỡ , gạo anh hùng mang về ăn mãi còn cả đống ra kìa 

số mày xướng thật , có gạo ăn hoài mà không phải ra lội ruộng 

chiều nay chị có ra đồng không , cho em theo với lâu không ra ruộng , nhớ lắm chẳng biết lúa nhà ai tốt xấu thế nào 

mà cái số của mày đàn ông con trai bu đầy , còn tao chả có mà nào nó ỏ 

nắng dịu …tiến ơi 

tôi đang chặt tằu lá chuối ở bên hè , nhìn sang gì thế chị 

chị liên tóc tết đuôi sam ở gũa , hai bên mái tóc buông xoà , bở vai tròn lằn , cổ cao trắng ngần ba ngấn lung linh . đến sát bên tôi , mùi hương bồ kết thơm nồng , cúi sát thì thầm 

có ra đồng không 

đi làm gì , 

đi chơi cho thoáng , có chị tiết cùng đi , em không nhớ buổi trưa chị bảo chiều ra thăm đồng à 

làng …bao gọn trong những luỹ tre xanh . chiều xuống cánh đồng nắng dịu , chị tiết đủng đỉnh quẩy đôi quang đi trước phía trong cái rổ cong cong có một cái liềm , tôi nhảy chân sáo tung tăng bước ở phía său . làn hương , mái tóc dáng hình hai chị như làn khói thơm lướt qua lướt lại 

cánh đồng mở ra tầm mắt . gò đống , thung sâu , cao thấp hàng cây cao vút tít tắp chạy dọc cánh đồng . bước chân thôn nữ ẩn hiên bước qua hiện cùng sóng lúa dập dờn , lằn lưng thắt nhở , bờ mông căng mọng lắc qua đảo lại chị liên như đang hiện ra , ẩn vào trong bức tượng thần vệ nữ . nổi lên gữa cánh đòng mằu xanh ngọc 

xa xa vệt khói lam chiều bay phảng phất , ai đó đang đốt cỏ đồng , đồng lúa quê tôi . ôi sao mà thật đẹp 

cúi mình bên ruộng rău xanh thẫm , chị tiết như quên mất hái đứa đứng ở phía său . đôi mắt xa xăm , chị liên nhìn tôi chợt bảo 

mai mốt phải lấy chồng đi xa làng thì nhớ lắm 

tôi bảo có gì mà nhớ , chị có yêu ai ở làng không 

chị bảo chị yêu quê hương , yêu cả những gì mình đang có . 

tôi nhìn vào chị ánh mắt thật gần 

chị bảo nhìn gì lâu thế 

chân chị có cỏ may kìa . nhưng mà chị đẹp thật , ai mà lấy được …thì

thì gì 

thì như cánh cỏ đang lả lướt trên cao , bay lên , hạ xuống , tha thẩn kiếm mồi ở phía xa kìa …

mơ màng thế …

mà tiến nói thật à , em thấy thế à 

thì ai chả thế đêm nào cũng có người bu đầy cả cổng 

…………………………………….---===…………………………………...

Buổi tối trăng tròn gữa tháng , ánh trăng vằng vặc rọi sáng rực cả góc sân . hình như vào những đêm trăng những người con trai con gái không sao ngủ được . tôi học bài một lúc . cảm giác mơ hồ là lạ , chợt nhớ góc sân nhà chị . giờ này bên ấy thế nào . bước ra gian ngoài đã gần chín giờ , quay vào tôi khép cánh cửa . ngoài sân ánh trăng đang rắc đều lên ngọn chuối 

Men theo bờ đất , lối mòn dẫn đến góc sân …

Ù oà …….

Bật ngửa , chị liên đứng ngay phía său vòng tay ra đỡ 

Chì ra chị thấy tôi từ trước núp vào bụi chuối , chị doạ đùa chơi 

Vòng tay chị đỡ său lưng , âm ấm . mềm mềm khuôn ngực hình như chị có làn áo mỏng ….

Ngoài kia cách sân khoảng gần ba chục mét . bỗng đâu rền vang tiếng cãi cọ không ngừng 

Cút ngay …bịch bịch ….chát 

ầm ĩ vang lên tiếng người vật nhău uỳnh uỵch 
chết rồi đánh nhău hay sao ấy chị , tiếng la thất thanh , náo loạn cả xóm về đêm ,vang lừng như có nhà đang cháy 

hay mình ra xem sao đi chị 

kệ họ , từ tối đến giờ chị mệt cả người . kêu mãi còn có người đạp vào cánh cổng 

tiếng người xôn sao hình như không dứt . tôi không mở cổng nhảy lên qua khúc tường rào . chạy vội trở ra , cảnh tượng , chiến trường trên bãi cứt trâu . mùi mắu tanh nồng , hoà cùng mùi cứt trâu ngai ngái . hai anh thanh niên làng bên áo quần tả tơi đang lồm cồm ngồi dậy . đám cứt trâu trét ngay khoé miệng , hậu quả giành nhău mảnh tình thôn nữ …ôi cũng tại vì cái đẹp 

phía bên chiếc xe đạp cong vành uặt oẹo , mảnh giấy viết vội nguệch ngoạc trên tấm bìa giấy quăn queo . hàng chữ hiện ra 

bu lon me di con

Sau khi hai con em tôi từ quê lên thì lúc đó Ân và Ái cũng phải về quê nên tôi chỉ còn cái xxx của Hoa để chơi. Nhưng không phải lúc nào cũng đưa xxx ra mà cho tôi địt. Chỉ có những lúc Hoa sang học cùng với tôi và nhà không có ai nhà tôi mới có thể địt Hoa. Vừa địt vừa sợ con em tôi về bất chợt. Vì cái Vân học thêm nên hay về sớm nhất nhà. Có khi tôi đang địt Hoa thì thấy có tiếng phanh xe nên đành phải rút buồi ra khỏi sợ con em mình biết. Như vậy làm cho khí vẫn tụ lại trong cu nên tôi đành phải tự thủ dâm.

Nhưng thủ dâm thì không sướng bằng có xxx để địt. xxx ấm áp và nhận trọn trọn con xxx của tôi làm tôi rất sung sương. Mấy lần như vậy làm tôi rất tức con Vân. Tôi lúc nào cung hạch sách nó làm cho nó ngày càng sợ tôi. Lúc trước nó đã sợ tôi rồi vì tôi là con lớn nên khi bố mẹ đi vắng tôi được quyền làm mọi việc trong nhà. Hai con em phải nghe lời tôi nếu không sẽ không được cho tiền hàng tháng. Từ lúc tôi Tức nó đến nay tôi luon tìm mọi cách để trách Vân nê nó nghe lời tôi răm rắp.

bu lon me di con

bu lon me di con la gi ?

Bùi Văn Tiến sinh ra là một cháng trai phương Bắc, thân hình vạm vở nhưng xấu xí vì thế mãi vẫn chưa có cô nào lấy làm chồng. Vốn sinh ra trong thời loạn lạc, ngày ngày Tiến làm thuê cho một công ty cơ khí, đấy là lúc Miền Bắc đã hòa bình chỉ còn Miền Nam thì chưa.

Phạm Thị Phượng, một cô gái cao ráo xinh đẹp nhưng lỡ thì. 28t, vào thời ấy có lẽ đã quá lứa từ lâu lắm. Cô lỡ thì không phải vì cô kén chọn mà vì cô bị ém duyên. Số là, do cô xinh đẹp nhất vùng, từ năm 13t cô đã có biết bao chàng trai ve vãn. Người xưa có câu “Hồng nhan bạc phận”, do quá nhiều trai làng để ý nên những trận chiến giữa các trai làng cứ thế diễn ra trong nhiều năm. Không ai chịu nhường ai, họ còn lập ra nhiều nhóm chăm chăm quan sát cô, nếu có nhóm nào đến là đánh, trai làng khác cũng vì thế mà tránh xa. Thời gian trôi đi, trai làng lần lượt lấy vợ sinh con thì tuổi của cô đã vào dạng trẻ qua lâu già chưa tới. Trai làng cùng trang lứa thì đã yên bề, trai trẻ thì cô đã quá già. Cô cứ thế lầm lủi ra đồng cùng người mẹ già, nhưng thời gian có lẽ phải ngã nón kính phục cô, làn da, mái tóc…của cô vẫn phơi phới nét xuân thì.

Tiến và Phượng gặp nhau qua sự mai mối của một người trong làng. 40t, chưa một mảnh tình vắt vai, Tiến nhanh chóng bị hớp hồn bởi cô gái 28t nhưng trẻ như gái đôi mươi. Phượng có phần hơi thất vọng nhưng là gái ế nên cô cũng ậm ừ gật đầu. Một đám cưới nho nhỏ diễn ra chóng vánh trong cái thời cuộc ác liệt của chiến tranh, họ thành vợ chồng.

Đêm động phòng, trên chiếc giường tre nhỏ, Tiến như muốn điên lên với cơ thể xinh đẹp của vợ. Làn da trắng và mịn…Tiến nhẹ nhàng kéo áo vợ, Phượng ngồi im, lần đầu tiên cô ngồi trước đàn ông, lần đầu tiên một bàn tay thô ráp sờ lên làn da cô. Còn với Tiến, hắn chưa từng biết đàn bà là gì, hắn mê mẫn với cơ thể đẹp, hắn chỉ hành động theo bản năng, nhưng chỉ cần như thế là đã quá đủ cho những phút ân ái thăng hoa.
- Ư ư ư…tiếng rên bộc phát nho nhỏ từ đôi môi hồng của Phượng khi miệng chồng cạ lên cặp nhủ hoa căng đầy thơm tho
…..
- Ui…anh ơi….Phượng kêu lên, lô`n nàng căng bành ra, cái lổ nho nhỏ hoang sơ của nàng bị một khúc thịt to quá cở của chồng đâm vào, màn trinh rách làm cho nàng đau điếng. Thân hình hộ pháp với con cu dài làm Tiến không thể đâm hết vào lô`n vợ, hắn rút ra đầy vào rồi lại rút ra đẩy vào. Phượng nắm chặt gối chịu đựng, hắn nằm xấp lên vợ và đít cứ nhấp, đầu cu hắn bị bóp chặt không tiến vào sâu được.

Phượng nằm im, cái sự đau đớn nhưng lạ lùng, lần đầu tiên nàng cảm nhận được một vật to tròn, nóng hổi bên trong cơ thể mình. Mổi cái đẩy vào làm Phượng đau nhói nhưng khoan khoái lạ kỳ.

Trong màn đêm tỉnh mịt, chiếc giường tre kẻo kẹt bản tình ca vang nhẹ trong đêm vắng. kẹt kẹt kẹt…Tiến nhấp nhanh hơn vào lô`n vợ rồi toàn thân hắn run lên như cây gặp bảo, hạ bộ hắn tức dữ dội rồi từ đầu cu phóng ra luồn tinh trùng mạnh cực độ. Nó vã vào lổ lô`n Phượng làm nàng thích thú, khúc thịt ấy cứ giật, mổi cái giật là một dòng nước ấm tràn vào người nàng. 

Tiến lăn xuống, máu trinh của vợ tràn đầy giường, bám lên cu hắn đỏ lòm. Thắn thỏa mãn ôm vợ ngủ đến sáng. Vợ chồng họ lại tiếp tục làm việc, chồng vào nhà máy còn vợ ra đồng và chăm sóc đàn heo, đàn gà. Tối tối họ lại hòa vào nhau, lô`n Phượng đã có thể nuốt trọn dương vật chồng.

Cuộc sống vợ chồng họ những tưởng hạnh phúc vô cùng, nhưng khi Phúc xuất hiện thì mọi thứ đã thay đổi.

Năm 30t, Phượng sinh đứa con đầu lòng, một cô bé gái xinh xắn, họ đặt tên là Phượng Loan. Lúc đó, Phúc về làm trưởng phòng cty của Tiến, họ kết thân vì cùng quê ra Hà Nội làm việc. Tiến thường mời xếp về nhà ăn cơm và uống rựu, dù Phúc mới 28t nhưng họ xem nhau như anh em. Nhưng đời không như mơ, Phúc để ý cô vợ trẻ trung và xinh đẹp của Tiến dù Phúc nhỏ hơn Phượng 2 tuổi. Những lúc Tiến làm thêm giờ, Phúc hay mua đồ ăn ghé qua nhà thăm con gái nuôi (Phúc nhận làm cha đở đầu con bé). Cái mu rùa cồm cộm trong cái quần mỏng, cái mông to căng và cặp vú đầy đặn của Phượng làm Phúc mê mệt. 

Còn Phượng, những cái nhìn thô thiển của bạn chồng không làm cô khó chịu mà cô lại thấy thích thú. Tướng tá thon thả thư sinh, gương mặt đẹp như tài tử của Phúc làm Phượng chết mê. Những lúc đón bé từ Phượng, tay Phúc chạm nhẹ ngực nàng làm dục vọng của Phượng tăng lên dữ dội.

Dù mới sinh con nhưng dáng Phượng rất thon thả và chỉ sau 6th phượng đẹp như thời con gái, mà thực ra còn hơn thế nữa “Gái một con mà”. Rồi những cái động chạm đã đến lúc, Phúc cử Tiến theo xe lấy thép ở tận Thái nguyên. 4 ngày Tiến xa nhà là cơ hội của Phúc. Ngay ngày đầu tiên, Phúc đã ghé nhà Phượng mua đồ ăn chiêu đãi, mẹ Phượng đã già lại bị thương nặng trong chiến tranh, mắt lèm kèm, tai điếc nên chẳng nhận ra ai chỉ biết là bạn của con rể mình. 

Họ ăn uống trò chuyện một lúc thì trời đã khuya, Phượng cho con gái đi ngủ trong chiếc nôi tre nhỏ. Mẹ nàng cũng cáo lui đi nghĩ vì mệt, 2 con người dưới ánh đèn leo lét, tay trong tay không nó một lời. Phúc hôn vào môi Phượng
- Đừng anh…Phượng bối rôi
- Cho anh đi…Phúc thở
- Em sợ…Phượng run rẩy
- …Phúc không nói gì mà hôn siết vào môi Phượng. Một vị ngọt mát lan qua môi nàng, không như miệng Tiến đắng chát vì thuốc lá. Hắn thọc một tay vào áo Phượng, nàng giữ lại
- Dừng anh……Phượng run run, tay nàng lỏng dần và Tay Phúc tiến xâu hơn vào cổ áo.
- ………..
Phúc kéo Phượng vào, họ lại siết lấy nhau, Phúc hôn xuống cổ, xuống vai Phượng làm nàng mê tơi. 
- Vô buồng đi anh, Phượng thì thào
- Uh…
Họ dắt nhau vào trong, trên cái giường ân ái của vợ chồng nàng, cạnh đứa con gái nhỏ, nàng nằm im chờ đợi nhưng là một người đàn ông khác. Phúc siết môi nàng, tay lần mò cởi từng cúc áo, chiếc iếm đào đặc trưng gái Hà thành cũng bị lột ra. Phúc xoa lên vú Phượng
- Ui…
- Sao vậy
- Sữa làm ngực em tức quá
- Vậy hả, để anh
Phúc cúi xuống, môi hắn bao phủ lấy đầu vú nàng. Một cái, 2 cái, 3 cái….từng cái mút làm nàng sướng điên , dòng sữa ngọt mát nối nhau vào miệng hắn, hắn bú như một đứa bé chỉ khác là tay hắn. Một tay hắn sờ sờ vào má Phượng, còn một tay thọc vào trong cái quần đen móc vào cái khe lô`n đầy nước. Bú sạch một bên hắn lại tiếp tục bú bên kia, Phượng thấy nhẹ hẳn, nàng đã sẵn sàng cho con cu kia vào lô`n mình. Nhưng Phúc làm cho nàng bất ngờ, khi cái quần vừa tụt xuống thì miệng lô`n nàng tưởng chừng bành ra đón nhận con cu thì không. Phượng run lên, nàng nhỏm dậy nhìn xuống, miệng Phúc vừa khít miệng lô`n nàng
- Sao anh…Nàng chưa kịp hỏi thì Phúc đẩy nàng nằm xuống, cái lưởi gai góc đâm vào làm Phượng run lên dữ dội. Nước lô`n nàng tuôn ra như suối mà nàng không thể nào kìm chế được. Phượng mêt lã người, Phúc không hành hạ nàng nữa, nàng đang cố gắn lấy lại sức lực
- Hự…nàng hự lên một tiếng, lô`n nàng bành ra một cây thịt đâm vào, Phượng quờ quạng tìm, nàng mở mắt, Phúc ngồi chồm hổm dưới háng và con cặc lao vào lô`n nàng như cái máy. Tiếng giường kẻo kẹt, tiếng Phượng rên hừ hừ như bị sốt. Tên này đúng thật ma quái, cổ máy làm tình siêu hạng. Phượng như ngất đi vì sướng.

Cho dù vua chúa hay bần nông, cho dù sát thủ hay lực sĩ cùng đều bị khuất phục bởi miếng thịt lô`n. Cũng như bao đàn ông khác, sau những phút hùng hổ như ăn tươi nuốt sống, như đập nát lô`n Phượng thì hắn cũng đổ như cây chuối, rủ rượi như cây lúa sau bảo. Họ ôm nhau chìm vào giấc ngủ khi bên dưới nhòe nhoẹt và nhớp nháp.

LÀ một con đàn bà dâm bị vùi sâu trong đơn độc, nay được vùng lên làm Phượng máu me. 2 người chồng, người ngày người đêm thay phiên nhau phục vụ cái lô`n sung sức của con đàn bà bước vào độ chín của nhục dục. Suốt hơn năm trời không ai hay biết.

Bổng một hôm Tiến về nhà bất chợt lúc đó khoàng 9h tối. Số là hôm ấy hắn trực đêm nhưng bị đau bụng nhờ bạn vào trông hộ để hắn về nghĩ. Cánh cửa gổ không khóa, vì nhà hắn có gì đâu để mà mất, mà nhà nào ở đây cũng vậy. Hắn kéo cửa bước vào, nhà đã im ắng, mấy con chó thấy chủ cũng chỉ ứ ứ vài cái rồi ra cữa nắm im. Hắn bước đến cửa buồng, âm thanh rên rĩ hoang lạc vang vang làm hắn run sợ. Hắn nép mình nhìn vào trong, dưới anh đén leo lét con hắn đang say giấc nồng. Trên chiếc giường, một thằng đàn ông đang trần truồng ngồi ngay mép, phía dưới vợ hắn cũng trần truồng, đĩ thỏa vén tóc sang một bên vừa rên rĩ vừa mút con cu thằng đàn ông.

Hắn run rẩy, loạng choạng xuống bếp, hắn cầm con dao bầu đi lên. Hắn ngồi thụp xuống gần cái lổ lớn. Hắn ngồi im xem xét, đầu hắn nghĩ gì có trời mới biết. Bên trong vợ hắn hôn vào môi thằng sếp hắn, nàng nằm lên giường và đến lượt thằng kia bú *** nàng. Hắn chưa bao giờ làm việc này với vợ mà nói đúng hơn là hắn chả biết đến cái vụ bú liếm này và vợ hắn cũng chưa khi nào điên loạn như thế cả. 

Thằng sếp bợ đít vợ hắn vào trong, banh lô`n cắm cu vào đụ trong tiếng rên rĩ của vợ hắn. Nghe đâu Phúc học tận bên tây, nên cách làm tình của hắn cũng lạ. Vợ hắn bò như con chó mà hắn thường bắt gặp khi chúng giao phối, tên sếp quỳ sau và đụ ào ào. Rồi tên xếp đụ đứng, rồi kéo vợ hắn ra mép giường, gác chân lên vai và nắc ào ào. 

Hắn đẩy nhẹ cửa bước vào, vợ hắn nằm xấp, nên kia ngồi sau đang thục vào lô`n. hắn vung một dao chí mạng, con dao lút gần hết vào lưng tên sếp,tên sếp hự lên một tiếng làm vợ hắn giật mình quay lại. Hắn lao đến bịt miệng và vung dao đâm nhiều nhát vào người vợ hắn. Tiếng động mạnh làm con hắn giật mình khóc thét lên, hắn lao đến ẳm con. Nghe động mẹ vợ hắn lò mò đi ra hỏi vài câu nhưng không ai trả lời bà lại lò mò đi vào. Hắn thay đồ, lấy khăn vòng qua người cột con hắn vào người rồi lên chiếc xe đạp của tên xếp bỏ trốn. với ít đồng, hai cha con hắn cứ thế chạy suốt đêm. Sáng dừng lại ăn rồi lại chạy, đến khi mệt lã, cha con hắn dừng lại ở một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Được bà con thương tình cho ít đất, hắn dựng lều và trồng lúa.

bu lon me di con

Mãi một lúc sau xuất tinh xong, tôi mới hổn hển bò ra. Hồng cứ để kệ thế lại dập xuống giao hợp với chồng cô ta với cái âm đạo đầy tinh trùng của tôi. Lúc này Hồng cũng lên cực điểm, cô rên ư ử dập như giã giò rung cả giường, Khang ở dưới khổ sở chịu đựng một lát thì hết chịu nổi cũng xuất vọt ra. Cả ba chúng tôi cười sảng khoái nằm ngả ra giường nghỉ ngơi trò chuyện, Hồng lại nằm giữa cho tôi và chồng cô ta ôm hai bên. Khang hỏi tôi: – sao anh, anh thấy thích chứ. Tôi cười gật đầu: – thích, công nhận thích thật, mà anh cũng khâm phục vợ chồng em đấy, chưa bao giờ anh nghĩ là anh lại có thể làm được như thế. Khang tâm sự: – hồi đầu tiên bọn em cũng thấy ngượng lắm, xem phim thì thấy thích, nhưng đến lúc làm thật cứ đờ người ra cả vợ lẫn chồng, ngượng ơi là ngượng, mãi sau bọn em mới quen đấy, bây giờ thì thấy vui, mà suy cho cùng cũng đâu có gì mà phải ngượng anh nhỉ, cảm giác vui thích do tình dục mang lại cũng đang để thử những cái mới lạ lắm, cơ bản là xác định được tư tưởng hai vợ chồng với nhau thôi. Hồng vuốt vuốt vào ngực tôi hỏi tôi có mệt không, có thích không. Tôi cười hì hì bảo làm thế này kích thích quá, hưng phấn quá nên không kìm được. Hồng cười: – ừ, để hôm nào em sang ngủ nhờ nhà vợ chồng anh nhé, mà hôm nay hình như Lan nhà anh cũng đi ngủ nhờ phải không, cặp nào thế? Khang liền nói: – à, vợ anh ý đến nhà Dũng Hương. Hồng cười: – thế thì chắc nhiều trò vui lắm, nhà đấy là dân văn nghệ mà, nghịch lắm, cái Hương nó trẻ nhưng cũng bạo, còn ông Dũng nhỏ người vậy mà dâm lắm đấy, mà không biết chị ấy nhà anh có dám cho để đèn sáng chơi không nhỉ. Khang lắc đầu: – chắc lần đầu chưa dám đâu, bọn em bạo thế này mà cũng phải mãi về sau mới dám đấy, vợ chồng không nhìn thấy tận mắt thì đỡ ngại hơn.

bu lon me di con

Xem bu lon me di con hay nhat 2014

Nói tới đó, Như Quỳnh nắm lấy tay tôi xoa lên ngực chị. Tôi cảm nhận sự mềm mại, tuyệt vời của cặp ngực săn đều ấy dù cách một làn vải. Cánh tay còn lại của chị sờ lên hạ bộ tôi và xoa vuốt nó. Cặc tôi đang chèm bẹp trong chiếc quần xọt ấy bùng sống dậy. Như Quỳnh đứng dậy, chị cởi bỏ lớp áo bao bọc lấy thân xác hoàn mỹ của chị. Khi Như Quỳnh đã không còn lớp vải nào trên người, chị trông thật khêu ngợi. Dưới khuôn mặt đẹp mê mệt ấy là một làn da mịn ngà ngọc. Hai cặp vú của chị hình bầu dục, săn lại rất cân đối với thân hình mảnh khảnh của chị. Chị trỏ ngón tay ra, và đung đưa trước mặt tôi. Tôi hiểu ý, ngậm lấy ngón tay và nút nó. Ðược một lúc, Như Quỳnh lùi người lại và ve vẫy ý muốn tôi theo chị. Tôi chồm tới ngậm lấy ngón tay chị thì chị lại lùi nữa. Chúng tôi chốc lát đã đến phòng khách. Bấy giờ, Như Quỳnh mới dừng lại, chị leo lên chiếc ghế xa-lông, hai tay, hai chân chống vào hai chỗ tựa, Như Quỳnh chổng người tư thế của một con chó và lúc lắc cái mông làm Kỳ phát thèm. Kỳ cúi xuống, dòm cho rõ khe động của người phụ nữ. Ðã được đụ, nên lồn Như Quỳnh đã mở rộng và Kỳ có dịp nhìn thật cặn kẽ khưu vật ấy. Từng âm mạch đỏ như hạch núi lửa ửng với một màu hồng tươi quyện lẫn với mùi thơm nồng nàng phát ra từ lồn Như Quỳnh. Tôi điên tiết lên, tính đứng dậy, thọc cu vào lồn Như Quỳnh, nhưng bị chị cản lại.
- Ðừng Bàng, kích thích chị đi!

Tôi bèn bắt chước trong phim lè lưỡi ra và liếm vào lồn chị. Á…á…Như Quỳnh hét lên mỗi khi chiếc lưỡi tôi lướt qua mang lồn chị. Xong, tôi rà chiếc lưỡi vào trong và thọc như nắc trong âm hộ chị. Ây da .. ây da…Như Quỳnh rên rỉ, chị bây giờ thả lỏng cơ thể và đắm chìm trong ái ân. Chị lặng thinh nhưng cơ thể chị lại phát biểu thay cho chị. Cặp ngực chị săn cứng và ửng đỏ lại. Từ kẽ lồn, chất nước đã chảy dài ra hai háng xuống tới cặp đùi thon. Tôi liếm theo dòng nước ấy, từ háng xuống tới đùi rồi lại vòng lên. Áưưưư….Như Quỳnh trợn mắt và thở gấp.. Ối trời…Ối trời… Sướng quá Bàng ơi, Sướng quá…. Nước trong lồn Như Quỳnh túa ra càng lúc càng nhiều và tôi lại càng liếm nhanh hơn.. Ứưú…Chị vùng vẫy cả thân mình như không còn chịu nỗi nửa. Thôi…Bàng….lên đi em….lên đi… Biết đã đến lúc, tôi chồm dậy, và cu tôi nghểnh nghểnh trước cổng cửa chị. Vô đi..vô đi..a. á,, á..Tôi thọc mạnh vào. Cú thọc đụng mạnh vào lồn Như Quỳnh và chạm tới tử cung nàng. Như Quỳnh sước cùng cực, nàng nhúng nhảy theo nhịp nắc của tôi. Tôi gồng mình ráng sức chịu đựng trước cơn hoang lạc tràn ngập trí óc tôi. Tôi rút cu ra, thọc dăm ba cú nhẹ vô âm hộ chị và rồi rút ra, sau đợi Như Quỳnh quen cảm giác ấy, tôi xầm mạnh vào lồn Như Quỳnh. Như Quỳnh lồng lộn như một con thú hoang, có lẽ chị đã đói khát dục tình một thời gian khá dài. Chị gào xiết, vật vã trong dục vọng. Thấy chị rên to, tôi bịt miệng chị lại làm chị nghiến răng, mắt trợn trừng, và cổ họng chị nấc ớ những âm thanh vô nghĩa. Tôi đặt chị nằm ngửa lại và nắc lia lịa vào chị. Càng nắc, Như Quỳnh càng vùng vẫy biểu lộ sướng khoái, nhưng tay chân chị bị tôi khóa lại nên chỉ có thân thể chị là xoay chuyển được thôi. Nhìn cặp vú nhấp nhô lên xuống và hai háng chị cứ ghì xát xiết chặt cặc tôi làm tôi chịu hết nổi. Tôi nắc mạnh vài cú chót và phát xuất tinh dịch. Một làn tinh dịch nóng hổi làm lồn Như Quỳnh thốn lại và chị cũng vừa thỏa mãn và nhả ra một làn xuân tình làm dịu lại dòng dịch khí nóng hổi ấy. Cảm giác thật dễ chịu khi ra trong sâu lồn chị. Tôi quị trên thân thể Như Quỳnh và thở hồng hộc.
Như Quỳnh thỏa mãn, chị nhìn tôi mỉm cười hỏi:
- Tuyệt quá hả Bàng hả?
- Ừ!!
Tôi hôn lên cặp nhũ hoa săn tròn kia. Chiếc lưỡi đung đưa qua lại xoắn lấy hai núm vú đen sẫm và nút liên tục. Hơi thở Như Quỳnh bắt đầu gấp dần. Chị kéo tôi lên, trao tôi một nụ hôn tuyệt vời. Trong miệng chị, vị giác thơm bạc hà quyến rũ tôi. Chiếc lưỡi chị xoắn lấy lưỡi tôi và hôn không ngừng. Nước miếng chị quyện qua cho tôi làm tôi thấy thơm tho và tỉnh táo ra. Tính đút cặc vô lại, nhưng Như Quỳnh cản và nói:
- Cho vô lỗ kia đi em! Tuyệt vời hơn nhiều ấy!!

- Tôi nghe lời, chỉa con cặc đã cương lại ngay lỗ đít đen thẫm mà nhắm vào. Ựự…Như Quỳnh lại rên lên. Giọng chị đã hơi khàn có lẽ vì rên hơi nhiều. Cơ thể chị nhã nhoại mồ hôi làm làn da chị trơn tru và bắt mắt hơn. Lỗ đít chị khít chặt và khó vô. Nhưng tôi càng thọc vào sâu thì Như Quỳnh càng sướng. Khi đã vô hết, tôi lật xấp Như Quỳnh lại, và nắc kheo kiểu chó đụ. Tư thế này giúp cặc tôi vô sâu và cho tôi có thế để nắc. Như Quỳnh thẫn thờ, thần sắc lạc lõng. Tôi thích thú trước cái vẻ đẹp say mê của chị. Vẻ thẫn thờ, vô thần, nhập mình trong ái ân phòng the, làm tôi động lòng dục hơn bao giờ hết. Tôi nắc mạnh như muốn ra. Ối ối, á á á…Như Quỳnh xoay ngửa, hai chân bấu sát vào háng tôi, và rịt mông lại thiệt chặt làm cặc tôi không rút ra được nữa. Tôi chỉ có thể nắc vào sâu hơn thôi. Cặc và lỗ đít cà nhau thật khắn khít, bóp sát vào nhau. Cũng may nhờ nước dịch còn đọng trên cu tôi nên tôi nắc sâu cũng dễ. Càng tiến sâu, tôi thấy thật phê. Rồi chợt Như Quỳnh bấu, áp sát vào tôi hơn, chị ráng lên xuống theo nhịp của tôi. Tôi chợt thấy mất tự chủ, tôi hạ mình xuốn, quyện chặt lấy Như Quỳnh.Tinh dịch bắn tóe ra thấm sâu trong lỗ đít nhỏ xíu của chị và thông lên tận ruột già làm Như Quỳnh quặn ngườI trong sướng lạc. Phần lông đen trên tôi cũng đã ướt đẫm dòng nước đục vừa bắn ra từ lồn Như Quỳnh.Chúng tôi nằm yên, hưởng thụ những niềm dục vọng còn sót trong cơ thể chúng tôi. Một lát sau, Như Quỳnh dịu dàng hỏi tôi:
- Sao! Nữa không Bàng?

Tôi gật đầu. Như Quỳnh đứng dậy, bẹn hai háng trước mặt tôi và cúi xuống bú cặc tôi. Như Quỳnh bú thật điêu luyện. Con cặc đang mềm xèo chợt sống dậy. Chiếc lưỡi đung đưa và kề ngay lỗ thông hơi giữa cặc tôi mà khều khều làm tôi bức rứt. Tôi cũng bú lấy lồn Như Quỳnh để làm thỏa mãn chị. Liếm bú cho nhau một hồi thấy đã đủ, tôi nhấc bổng Như Quỳnh lên, áp nàng tựa vào tường, kề cặc vào lồn mà nắc lên. Trước trọng lực từ cơ thể Như Quỳnh áp xuống, con cặc tôi dễ thục sâu trong lồn chị hơn. Như Quỳnh nức nở rên lên vì sướng, chị chách lưỡi liên miên khi cặc tôi thọc sâu tới tận tử cung chị. Chưa đã, tôi thọc một ngón tay vô âm hộ chị mà cứ sờ lấy mồng đốc của Như Quỳnh. Như Quỳnh rú lên, âm khí chị dào dạt úa ra, làm ướt đẫm tay tôi. Rồi chị bảo tôi để chị xuống. Xong, chị ngồi đè lên tôi và bắt đầu cưỡi ngựa. Úi chà…Như Quỳnh xuýt xoa khi phải dồn con cặc qúa khổ của tôi vào lồn chị. Thân thể Như Quỳnh mệt nhoài nhún nhẩy trên người tôi. Tôi và chị đều mệt nhưng bù lại chúng tôi lại thỏa mãn về mặt tinh thần. Nhìn Như Quỳnh, một mỹ nhân, một người chị có sắc đẹp thùy mị dịu dàng đang ra sức nọc sữa tôi làm tôi nứng kinh khủng. Mùi xạ hương quyện lẫn với mùi lotions bốc vào mũi tôi làm tôi say mê. Tôi gồng mình và tưởng tượng những hình ảnh quyến luyến ấy. Tôi ra. Tôi bắn mạnh dòng tinh dịch vào lồn chị. Nó chảy và bắn sâu hơn bao giờ hết. Như Quỳnh lúc bấy giờ cũng thiệt phê quá.. Nàng vùng vẫy nhấp nhô những cú chót và nàng rú những tiếng hoang dại. Á ahahahưưu Sướng…Ấy…Ôi…ahahahahha..nựng nựng nhanh lên đi bàng….Ưưưu…A,…Một bãi nước đục từ hai háng nàng chảy ra… Tôi và chị Như Quỳnh đã thỏa mãn. Chúng tôi dìu dắt nhau về phòng ngủ của chị. Ðêm đó, có chị, tôi thiệt hạnh phúc.
Thời gian ở bên chị Như Quỳnh thấm thoát đã ba tháng. Ở bên chị, tôi thấy thật hạnh phúc. Nhưng sao, tôi thấy chị vẫn không được vui và thường hay thẫn thờ. Rồi, một hôm khi tôi trở về thì Như Quỳnh không còn ở đó nữa. Tất cả tôi có thể tìm được là một bức thư chị viết cho tôi:

Bàng mến,

Khi em đọc bức thư này thì chị không còn ở bên em. Chị phải ra đi dẫu lòng chị không muốn. Trong mấy tháng bên em chị rất vui và hạnh phúc. Nhưng em biết chăng cũng trong thời gian đó sự mặc cảm loạn luân cứ luôn bám theo chị. Em ngây thơ vô tội nhưng em đã trở thành gánh nặng của chị. Sự nghiệp chị đang lên cao mà chị phải tốn rất nhiều thời gian gầy dựng. Chị không nỡ đem sự nghiệp ấy văng bỏ để đổi lấy một mối tình đầy tai tiếng này. Danh vọng đã làm chị mất đi cả bản thân…và mất đi em. Chị xin lỗi em.

Chị Quỳnh,
Ðọc xong lá thư, lòng tôi chán nản vô ngần. Tôi xé lá thư cũng như tấm chi phiếu $20,000 đính kèm. Tôi rời khỏi căn flat và lao mình vào một chân trời mông lung. Thấm thoát đã được ba tháng tôi chôn vùi bản thân tôi. Tôi nhớ chị Như Quỳnh, nhớ những thời gian sống bên chị. Tôi trách bản thân tôi vô dụng, không đủ sức giữ chị lại. Tôi lang thang khắp phố phường, nhậu nhẹt liên miên và coi thường mọi việc. Cho đến một hôm, trong lúc tôi lang thang đến một trạm xe lửa ở một vùng phố xa lạ, tôi đã trúng cú sét ái tình. Tại đó, tôi gặp một thiếu nữ mà suốt cuộc đời tôi không quên dung nhan thanh tú của nàng. Nàng là một thiếu nữ Á Châu xinh đẹp. Nàng mặc một chiếc quần ka ki màu xám bọc lấy đôi chân trường túc của nàng. Phần trên là một chiếc áo thun đen để lộ phần ngực. Khoát trên chiếc áo thun ấy, là một chiếc áo adidas 3 sọc trắng. Trên cổ nàng là một sợi dây chuyền hình trái tim. Ðiểm đẹp nhất của nàng, là một mái tóc nhuộm màu nâu lạt và khuôn mặt lạnh lùng của nàng. Tôi bị thu hút bởi làn da trắng, dễ nhìn, hai má đều đặn và cặp môi mỏng có duyên. Tóm lại, vẻ đẹp lạnh lùng và băng thanh của nàng trong bộ trang phúc hợp thời trang đã làm tôi ngưỡng mộ nàng. Rồi chuyến tàu ga bên kia đã đến và nàng bước vào con tàu. Xe ga đã rời bến khá lâu mà tôi vẫn lưu mãi hình bóng người con gái mỹ miều ấy.

Tôi bắt đầu thay đổi từ ngày ấy. Suốt một tháng trời, tôi đã đợi ở trạm xe lửa để mong thấy được bóng hình thiếu nữ xinh đẹp ấy. Nhưng tôi không thấy nàng ta xuất hiện nữa. Có thể nói cô ấy như một nàng tiên, hiện và mất chỉ trong giây lát. Tôi buồn nhưng tôi không nản lòng. Tôi vừa đợi, vừa trở về trường đại học, học hết nghành nghề thuật mà tôi đang học ở hai năm cuối. Tôi tự nghĩ, nếu sau này, có gặp lại cô ấy, thì tôi cũng phải là một người có nghề có nghiệp để tương xứng với cô. Tưởng đâu chuyện đời không dễ dãi như tôi nghĩ. Nhưng, dè đâu. nửa năm sau, tôi đã gặp lại người con gái tôi mong đợi. Một lần vào lớp, cô giáo giới thiệu Thanh Thảo là một bạn học nữ mới sẽ gia nhập khóa học này. Tôi bỡ ngỡ vì Thanh Thảo nào có ai khác hơn là cô gái tôi đã gặp ở trạm ga. Tôi muốn tiến đến làm quen, thì nàng đã bị bao bọc bở những đám bạn trong lớp. Tôi hơi khó chịu, nhưng tôi không trách họ. Quả thật sắc đẹp của Thảo có thể làm điên đảo bất kỳ gã con trai nào kể cả tôi. Họ bu quanh lấy nàng cũng là lẽ thường, và huống chi Thanh Thảo đâu phải là gì của tôi. Tôi cúi người xuống chú tâm vào tiết học mặc kệ cái nhóm ồn ào ấy. Tuy vậy, thỉnh thoảng tôi ngước đầu lên nhìn về họ thì lại bắt gặp ánh mắt Thanh Thảo dòm tôi. Ðỏ mặt, tôi cùi gầm xuống mà giả bộ chăm chú nhưng thật ra lòng tôi rối tơi bời.

Thời gian trôi qua vậy đã được một tuần, từ miệng bạn, tôi hiểu rõ hơn về Thảo. Thảo có gia đình ở Canada, nhưng nàng tự di dân qua đây vì tính thích tự lập. Nàng đã từng làm model cho những tạp chí khá nổi và nàng kiêm luôn việc pha rượu của một quán bar khá sang trọng. Thanh Thảo vừa tròn 19 tuổi. Có một nét đẹp mê hồn, lại trẻ trung có tài, và dĩ nhiên Thanh Thảo có nhiều kẻ đeo đuổi. Nhưng sao, không ai thấy nàng cặp bồ. Hỏi nàng, Thảo chỉ nói chưa gặp được ý trung nhân. Càng hiểu rõ về Thảo, tôi cảm thấy rất khó có cơ hội làm bạn trai nàng. Nhưng tôi hài lòng với hiện tại, vì tôi có dịp nhìn thấy nàng mỗi ngày. Ðối với tôi, đó đã quá đủ rồi!!!

Một buổi chiều, tôi ngồi trước sân cổng đại học, nhìn về chân trời hoàng hôn, tâm hồn thật thư thản. Trời bấy giờ đã vào thu, nhìn từng ngọn lá vàng là tà trong ngọn gió, tôi thấy cảnh vật có tình. Hứng chí, tôi lấy bút giấy, và bắt đầu vẽ. Ngọn bút tôi linh hoạt, chẳng mấy chốc đã vẽ xong cảnh. Nhưng tôi thấy chưa hài lòng, đầu óc tôi vừa liên tưởng đến hình ảnh Thảo đang bước dài trên con đường lá vàng ấy, và tay tôi cũng di động liên tục. Cuối cùng, tôi đã vẽ xong. Tôi mỉm cười thở phào. Từ ngày tôi gặp Thảo, những bức họa nào tôi vẽ cũng về nàng. Nhưng bức này là đẹp nhất, có lẽ vì tôi đã chọn đúng bối cảnh cũng như màu sắc để tô thêm nét đẹp nàng.

- Bức tranh tuyệt vời quá, Bàng ạ!!

- Vậy sao??

Tôi đáp mà không thèm quay đầu lại, chắc có lẽ là đứa gái nào thấy tôi lãng mạng vẽ tranh nên mò tới làm quen thôi mà, tôi nghĩ, gí chứ chuyện này đã quá quen thuộc rồi cô bé.

- Thiệt mà, em không dè anh vẽ em đẹp quá, ngoài đời em không đẹp bằng đâu!!!

- Ừ.. ừ…..Hả????

Tôi hét lên và quay đầu lại. Thì ra kẻ mà tôi cho là bé gái chính là Thanh Thảo. Tôi sững sờ. Chưa có dịp nào tôi gần Thảo như lần này. Tôi sượng cả mặt. Luốn cuốn tôi hỏi:

- Ủa sao Thảo lại đến đây? Hôm nay là ngày nghỉ mà!!

- Ừ, mình biết, nhưng hôm nay Thảo phải đến để làm xong các phần thủ tục linh tinh đó mà. Còn Bàng?

- Tôi ở ký túc xá trong đại học.

- Ủa, vậy nhà Bàng ở xa đại học lắm hả?

- Tôi..tôi không có nhà. Tôi sống một mình nên chỗ ở không nhất định.

- Ồ vậy hả!!!

Chỉ nói nhiêu đó, Thảo ngồi kế bên Bàng và gợi chuyện:

- Mình nhớ mình đã gặp Bàng trước đây rồi phải không?

Tôi lặng thinh,

- À, phải rồi, Thảo tiếp, mình nhớ mình đã gặp Bàng ở trạm ga phải không?

- Ừ. Tôi gật đầu.

- Mình…Mình có chuyện này hơi tò mò? Hỏi được không Bàng?

- Ờ, Thảo hỏi đi!

- Mình nhớ lúc đó Bàng hình như…hình như là một kẻ lang thang phải không Bàng? Vậy sao giờ… Bàng lại là một sinh viên đứng đầu lớp vậy?

Tôi lặng người, cuối cùng tôi mạnh bạo tâm sự với Thảo:

- Ờ!! Mình đổi thay tất cả cũng vì Thảo đó!

- Vì mình???

- Ừ, thật ra từ ngày Bàng gặp Thảo ở trạm ga, mình đã quyết định phải làm lại con người. Làm một gã thư sinh dù sao cũng hơn một tên lang thang phải không Thảo??

- Xạo hoài đi cha nội! Thảo đỏ mặt, vừa mỉm cười. Bỗng Thảo cầm lấy bàn tay tôi. Tôi khẽ giật mình. Thanh Thảo nhìn tôi cười hì hì:

- Sao hả? Bàng chưa nắm tay con gái lần nào hả?

Tôi ấp úng, kiếm cớ chửa thẹn:

- Không phải vậy? Tại Bàng nắm tay Thảo mới rung đó chứ!!

Thảo lờ đi không nghe cái cớ của tôi. Nàng đăm đăm dòm vào tay tôi rồi nói trong hơi thở:

- Số Bàng vậy mà đào hoa lắm đấy nhé!! Ðây nè,1,2,3 cái chéo nghĩa là trong đời Bàng sẽ có 3 lần dang dở đó nhe!!!

Tôi cười và nói:

- Thiệt không vậy? Vậy Thảo coi trong ba cái chéo đó cái nào tượng trưng cho Thảo đây?

- Xí! Anh xấu vậy làm sao cua em đây?

Thảo xì môi nói nửa chọc nửa đùa.

- Vậy sao!

Tôi đáp và chợt bẹo hai cái má dễ thương ấy, rồi cười ha hả lùi về phía sau. Thanh Thảo tức mình, nàng rượt phóng theo tôi. Dĩ nhiên là tôi nhanh gấp mấy lần Thảo nhưng tôi nhường nàng, chạy chậm để nàng rượt kịp. Tưởng nàng chỉ cho tôi một bạt tai nhẹ hay những cái vỗ vai trách móc, ai dè, Thanh Thảo chơi ác, đạp vô đít tôi cái thiệt mạnh làm tôi mất đà té xuống vũng sình. Thanh Thảo thích chí hát:

- Lêu lêu!! Lêu lêu có một cậu trai té vũng sình!! Lêu lêu!!