Buom nhieu long

Trong lúc đó thằng Hoàng béo mặc cho cô dãy dụa bắt đâu thực hiện những động tác mà nó đã thấy trước đó trên phim và tỏ vẻ rất khoái cảm nó xọc một cách điên cuồng với tất cả sức lực của tuổi trẻ và chỉ trong môt khoảng thời gian ngắn mặt nó đột nhiên tái mết khuôn mặt nó bỗng cắng thẳng một cách kì lạ và sau một khoảng chỉ khoảng vài giấy nó lấy lại trạng thái ban đầu.Nó rút dương vật của nó ra khỏi BƯỚM cô LINH lúc này đã ướt nhoẹt vì máu trinh của cô quện với tinh trùng của thang Hoàng béo.Và không chần chừ gì nữa tôi đúng hơn là chim tôi đã đợi để Xọc vào bướm cô.mặc dù chưa tiến hành hãm hiếp cô nhưng con chim tôi đã chẩy đầy tinh dịch khi nhìn thằng Hoàng béo làm những Động tác đồi bại với cô.Tôi cũng bắt chước xọc mạnh vào “bướm” cô LINH lúc này đang nhơ nhớp máu trinh của cô và quyết không thua thằng Hoàng béo thê địt cho cô Linh toác “bướm” ra mới thôi.tôi dập lên dập xuống cái mông của mình đôi tay tôi rờ lên tận bẹn rôi rốn của cô tôi liền hứng chí đết mạnh 1 cái và lại 1 tiếng Ư nũa của cô rên lên, rồi tôi dần lên cao trầo bỗng dương vật của tôi xuất hiện dị biến nó bỗng dưng thắt lai 1 chốc lát và rồi co bóp dồn dập ,cái cảm giác cực khoái đó diễn ra trong1 khoảng thời gian rất ngẵn nhưng khiến ngươi ta sẵn sàng đấnh đổi cả tuổi trẻ của mình.Rồi chẳng bao lau cảm giác khoái cảm đó cũng lan ra toàn thân tôi và tôi rút chim minh ra khổi âm vật của cô trước ông kinh máy quay phim va máy chụp ảnh của thằng Đức.

buom  nhieu long

Tôi cũng phải thăm anh ấy ít lần để có qua có lại. Khi đi thì có nó đi theo để gia đình tin tưởng. Trong lúc nó lái xe đi lòng vòng đâu đó chờ đến chiều rước tôi về thì tôi và anh ấy kiếm motel làm tình. Anh ấy thì không có khoẻ mạnh nên làm tình yếu xìu và rất mau rạ Tôi thi không có than phiền gì vì đã có thằng em thỏa mãn. Đến chiều thằng em rước tôi về thì gần đến nhà nó lại muớn motel để làm tình tôi.

Cuối cùng tôi được anh ấy cưới. Tôi về nhà anh ấy làm dâụ Tôi rất thương ảnh vì ảnh rất tốt và học hành đàng hoàng. Ảnh chỉ làm tình tôi tối đa 2 lần 1 tuần vì ảnh đi làm phải suy nghĩ nhiều. Ảnh có khá hơn là chơi được 15 phút nhưng tôi cũng chưa thỏa mãn. Nhưng vì tôi thương thiệt ảnh nên chẳng có mong muốn gì hơn. Thỉnh thoảng tôi về nhà ba má chơi cuối tuần một mình thì có thằng em họ thỏa mãn cho tôi.

Hơn một năm tôi chưa có con trong lúc ảnh muốn có con sớm. Tôi cũng vậỵ Ảnh lúc đó 34 tuổi rồi cho nên muốn có con để khi già con cái đã lớn nên bớt phần lọ Tôi nói với ảnh phải nhịn làm tình một tháng vì tinh dịch ảnh phóng ra yếụ Tôi so sánh với người yêu cũ cho ảnh biết. Ảnh nghe lời. Và tôi có thai.

buom  nhieu long

buom nhieu long la gi ?

Đồng hồ đã chỉ 6h chiều, chú thím đã về. Khung cảnh ban tối của vùng quê thật khó chịu, nó cứ u ám một nỗi khó diễn tả. trời đã nhá nhem, bóng đèn sáng leo lắt, mọi người đã kết thúc một ngày làm việc vất vả. Cả nhà quay quần bên bữa cơm đạm bạc. Ở nhà bữa ăn của gia đình khá đầy đủ còn ở chú thím một bữa ăn chỉ có đĩa rau muống luộc, to canh và vài con cá kho, tôi mới thấy mình sung sướng như thế nào. Có lẽ bé C chưa thấy hết sự khác thường của tôi, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ làm thế nào để gần C, để được sò mó bé C. Tôi đủ biết lúc đó là một sai lầm nhưng tôi không thể gạt ra khỏi tâm trí được. 9h tối cả nhà chủ thím tôi đã đi ngủ chỉ còn bé C học bài bên ánh đèn leo lắt. 
Tôi lại gần C và cất lời “học dưới ánh đèn thế này không sợ bị cận à, có bài nào cần anh giúp thì cứ nói nhé”. C đáp lại bằng nụ cười thân thiện, tôi ngồi gần C và nhìn em. Thực ra C học cũng khá tốt đấy chứ chỉ có điều thiếu chắc chắn trong bài làm của mình nên tôi phải chỉ bảo thêm để em nó chắc chắn hơn. Tôi quàng hông C, ban đầu C không phản ứng chỉ cặm cụi làm bài, tôi dịch bàn tay lên dần thì C đẩy tay tôi ra và ngồi cách xa tôi hơn. Biết bị từ chối tôi đi vô phòng thằng Q ngủ.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy thì chú thím tôi đã đi làm cả rồi. Ăn vội chiếc bánh mì trên bàn tôi vào phòng của chú thì thấy hai chị em C và Ch đang nằm ngủ. Tim tôi đập mạnh hơn, lấy hết can đảm tôi đặt một tay lên mông em và bắt đầu xoa. Có lẽ hơi run nên tôi đã làm em giật mình, em lại gạt tay tôi ra và đi thẳng xuống nhà vệ sinh ( thực ra là đến chỗ lu nước để rửa mặt ). Tôi thật chán, nên về nhà nội chơi ( cách nhà chú tôi khoảng 500m ). Những ngày sau đó C luôn tìm cách tránh mặt tôi, C luôn dành cho tôi một ánh mắt đầy khó chịu và có vẻ xem thường. Tôi cũng không thèm quan tâm đến em nữa….
Vài ngày sau đó bố tôi đã về nhà chú và đón tôi về. Tôi chán cái cảnh đìu hiu của vùng quê này lắm rồi, dường như nó không phù hợp với tôi. Ngày tôi về C không chào tôi, có lẽ C rất hận tôi. Về nhà, cái cảm giác tuy mới 10 ngày xa nhà nhưng cứ ngỡ như xa nhà rất lâu rồi. Đây là lần đầu tiên tôi ở lại ở quê lâu đến như vậy, buồn thì có buồn nhưng không khí rất trong lành khác hẳn với không khí nhộn nhịp ở chỗ tôi…

“ – Chú ba ơi, chú ba có ở nhà không…..”
Tiếng gọi cửa của ai đó làm tôi tỉnh dậy lúc giữa trưa. hôm nay là giữa tháng sáu, ở mảnh đất miền trung này thời tiết oi bức thật khó chịu, không hiểu ai đến lúc nghỉ trưa thế này nhỉ. Tôi làu bàu trong miệng và ra mở cửa. Một chiếc ô tô sang trọng đang đậu trước cửa nhà, người đàn ông trung niên nhìn tôi cười một nụ cười thân thiện. Một đứa con gái đứng cạnh người đàn ông, nó đang chúi mũi vào chiếc mày nghe nhạc của nó. Nhìn con bé thật sành điệu, cái áo màu xanh với chiếc váy đen cầu kì. Cái đôi bốt càng làm tăng thêm vẻ sành điệu ấy. Người đàn ông nhìn tôi và bắt đầu hỏi chuyện:
- em L phải không nhìn em lớn quá.
- Dạ, cháu mời chú vào nhà – tôi đáp
Tôi không hiểu người đàn ông ấy đã hơn 40 tuổi rồi mà lại xưng anh em với tôi, chả nhẻ tôi già đến thế sao
- Gọi bằng anh thôi, không phải chú. Đây là con gái anh – Người đàn ông ấy chỉ vào con bé sành điệu.
Tôi thấy con nhỏ kênh kiệu quá, nếu nói như thế tôi là chú nó mà nó không hề nhìn tôi và chào tôi lấy một lời. Mời hai cha con vào nhà, tôi vội gọi ba tôi dậy. Bố tôi và người đàn ông kia tay bắt mạt mừng nói chuyện gì đó. Mẹ tôi cũng ra chào một tiếng nói mấy câu xã giao rồi đi làm. Con bé kia cũng chịu ngẩng mặt lên chào bố tôi, nó cười một nụ cười thật thánh thiện. Tôi vào phòng của mình để nghe lắng câu chuyện của bố tôi và người đàn ông kia. Bố tôi giới thiệu với tôi về người đàn ông kia, đó là anh Việt, bố anh Việt và bố tôi là hai anh em chú bác ruột. Hai người nói với nhau đủ thứ chuyện, hai người cũng vào vấn đề chính. Thì ra anh ấy là một người giàu có, lần về quê này ngoài việc thăm lại bà con thì còn muốn cho bé Ly ở lại nhà tôi để học hè bố tôi. Thực ra anh V muốn tách em ra khỏi đám bạn hư hỏng kia. Mẹ L bỏ hai cha con ra đi khi hai người còn nghèo khó, anh V quyết tâm làm giàu vì nổi đau ấy. Gia tài anh bây giờ khá nhiều tiền, theo lời cha tôi thì có thể lên tới vài chục tỉ. 
Vài ngày sau anh V chở L lại nhà tôi và đi về. Trái hẳn với cảm giác kiêu kì mà tôi gặp L trước đó, L cũng khá dễ thương và hiền lành. L xem mẹ tôi như mẹ của L, có lẽ từ lâu rồi L mới có cảm giác như thế. Từ ngày có L mẹ tôi cũng đỡ vất vả khi có L đỡ đần việc nhà. Càng ngày tôi càng thấy L dễ thương hơn và tự dưng tôi có một cảm xúc rất lạ. Tôi và L ngày càng thân nhau hơn, L nhỏ hơn tôi 2 tuổi. Nếu so với con gái ở nông thôn thì L phát triển hơn hẳn, có lẽ cuộc sống ở thành phố sung sướng nên giúp con gái đến tuổi dậy thì mau hơn. Khuôn mặt hình trái xoan khá xinh xắn, da em trắng hồng tự nhiên mái tóc đen dài óng ánh của em càng làm tăng thêm sự quyến rũ của em. Khoảng cách của tôi và em ngắn dần, tôi hay thường xuyên chỉ em học hành, mỗi lần ngồi gần em là tim tôi đập nhanh hơn mạnh hơn. Ngồi gần tôi không thể không liếc ngang liếc dọc được, tôi nghĩ có thể L cũng biết nhưng chắc L nghĩ đó là một sự tò mò của lứa tuổi đang phát triển và L cảm thấy được quan tâm nhiều hơn.

buom  nhieu long

Có lẽ chẳng ai lại nghĩ được rằng sau 1 năm phiêu bạt, bôn ba khắp trong nam ngoài bắc vừa để trốn tránh vừa để lập lại thời thế, cuối cùng người yêu một thời của Lan sex cũng mò về được địa bàn cũ và bắt mọi mối liên lạc để tìm kiếm cô khắp nơi. 
Nhiều người nói giang hồ là vô tình, nhưng Quang thì không tin, 1 năm trước, sau vụ thanh toán nhau tại cầu Bình Hòa, người yêu của Lan sex đã bị chém cụt mất một ngón tay, hắn được đàn em cứu thoát rồi đưa vào trong Nam lánh nạn, vết sẹo trên mặt Lan cũng xuất hiện từ sau vụ đó. Những tưởng chuyện ân ái giang hồ đến đây là hết, thế nhưng gã đàn ông kia dường như lúc nào cũng canh cánh trong lòng chuyện tình cảm với cô, biệt tích sau 1 năm, tưởng như sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại, nhưng cuối cùng Tuấn “rồng” vẫn tìm về. Hắn đã thay đổi đi nhiều, không ầm ỹ, không phô trương, chỉ có dáng vẻ lạnh lùng là vẫn còn nguyên vẹn. 34 tuổi không phải là một con số nhỏ với số kiếp của một tên giang hồ, chinh chiến nhiều năm như thế nhưng đổi lại hắn vẫn chẳng được gì, tiền bạc đi hết vào những lần chạy tội cho đàn em và thuốc thang cho chính mình. Vất vả lắm Tuấn rồng mới dàn xếp giảng hòa được vụ ân oán năm xưa nhưng hắn cũng chẳng màng chuyện sẽ quay trở lại Bắc để lập nghiệp, cuộc sống trong Nam của hắn đã dần ổn định với 2 quán karaoke mang tên mình, làm ăn hợp pháp và tránh những động chạm không cần thiết. 
Lần quay trở về này, Tuấn chỉ có một mục đích là tìm Lan, hắn nghe người ta kể lại sau vụ đó Lan bị trả thù, rồi phải trốn tránh khắp nơi, sống cuộc sống đầy khốn khó.. Nghĩ đến người phụ nữ đã vì mình mà phải chịu khổ như vậy Tuấn cố gắng thu xếp mọi chuyện rồi cùng bọn đàn em đáp chuyến tầu quay ra Bắc để đón Lan…
- Nếu chị không còn ở đây nữa, em có buồn không ? Đưa đôi mắt u buồn lên ngắm nhìn bầu trời đầy sao, chân đung đưa ở độ cao tầm 4m, từ trên mái ngói ngôi nhà cũ kỹ, Lan đã hỏi Quang như vậy.
- Chị sắp đi xa à ? đôi mắt Quang vẫn tĩnh lặng, không biến sắc, nó là đứa con trai không nhiều cảm xúc kể cả lúc bé.
- Uh, anh Tuấn trở về tìm chị, muốn đưa chị vào Nam, chị đã nghĩ anh ấy phải quên chị từ lâu lắm rồi ấy ! Vậy mà…
- Vào đấy, chị sẽ làm gì ? có phải sống một mình như thế này không ? 
- Chị chưa biết mình sẽ làm gì, nhưng từ nhỏ chị đã thích bán hàng, lần nào đến lớp chị cũng cố tìm bằng được một vài thứ để bán cho bạn bè. Mà chắc là sẽ không sống 1 mình đâu…
- Mẹ em nói, nơi nào có những người ta yêu thương thì nơi đó là nhà ! Em nghĩ chị nên đi, ở đây chẳng có ai chăm lo cho chị cả…
Đưa tay lên xoa đầu Quang, Lan sex mỉm cười, có lẽ cô cười vì lời nói ngây ngô nhưng vô cùng ấm áp của đứa em nhỏ mà cũng biết đâu cô đang cười cho chính cuộc đời lắm trái ngang của mình :
- Chẳng phải ở đây chị vẫn có em chăm cho đấy thôi ?? Mà sao em còn bé mà lại nói được nhiều câu triết lý như người lớn thế nhỉ ? Kiểu này lớn lên là sẽ tốn gái lắm đây !
Với tay bẻ một ngọn cây nhô ra từ ngôi nhà sát vách, Lan sex từ biệt :
- Chiều mai chị sẽ đi chuyến tàu lúc 4 giờ, mọi thứ anh Tuấn đã lo xong cho chị, sau này có tin gì, chị sẽ viết thư về cho em. Nói với mẹ, chị Lan gửi lời cảm ơn nhé. 

Nhưng sau đó Lan sex đã không lên chuyến tàu lúc 4h khởi hành vào Sài Gòn, câu nói cuối cùng của Quang mà Lan nhận được đã khiến cô thay đổi quyết định, đó không phải là một lời chào, cũng chẳng phải một lời chúc, mà là một câu hỏi đầy trách móc: Vậy còn mẹ ruột của chị thì sao ??

Lan đã rời nhà gần 10 năm, đã sống với đủ mọi cảm xúc trong đời, chưa bao giờ cô nghĩ sẽ quay trở lại với nơi mà mình đã sinh ra và gặp lại người phụ nữ mà cô vẫn thường gọi là mẹ. Nhưng hôm nay thì khác, 1 năm qua đủ để Lan nhìn lại và ngẫm nghĩ về mọi việc, sắc đẹp đã không còn, sự vui tươi trẻ trung cũng không còn, cái phom người đẹp dáng chuẩn, mông to ngực tròn cũng sẽ dần mất đi, và đây không phải là điều 10 năm trước cô sẽ nghĩ tới. Nếu như Tuấn rồng vẫn quay trở về để tìm cô và chấp nhận mọi thứ đã thay đổi kể cả vết sẹo dài trên gương mặt xinh xắn thì có lẽ nào cô không thể quay về để nói lời xin lỗi với mẹ ??
Trong bức thư đầu tiên mà Lan gửi về, Quang đã biết thêm về chuyện Tuấn và Lan đã quay về để tạ lỗi với mẹ, hai người họ cũng dự định sẽ tổ chức đám cưới vào dịp cuối năm, Lan đã đi làm lại vết sẹo và gương mặt đã xinh xắn trở lại như xưa…
Với Quang, Lan sex là một mảnh ghép ký ức vừa vui lại vừa buồn, chẳng phải tuổi thơ ai cũng có được cho mình một bà chị gái ngang tàng nhưng đầy tình cảm như vậy, tập xe cho Quang những buổi chiều, sáng sáng dậy chạy thi xem ai mệt trước thì thua, nhiều hôm 2 chị em còn đóng cửa, bịt lỗ, mỗi người cầm một cái gậy to để…đánh chuột, mưa thì đi chơi dưới mưa, bắt chuồn chuồn, bắt ếch, nắng thì đi câu cá, tắm sông, dậy bơi cho bà chị sợ chết ! Nhiều hôm mất điện, 2 đứa còn leo lên mái nhà nắm ngắm sao, mỗi đứa ước mơ về một điều xa xăm cho riêng mình. 1 năm 12 tháng 365 ngày dù ít thật đấy nhưng vậy là đủ để Quang có được cho mình miếng ghép đầu tiên về một người phụ nữ…
“Nếu sau này được trẻ lại và gặp một người như em, chị sẽ yêu hết mình ! thật đấy !” 

buom  nhieu long

Xem buom nhieu long hay nhat 2014

Từ cái xóm lao động nghèo này ra đến thành phố chỉ chưa đầy 3 cây số, nhưng cuộc sống của 2 nơi thì lại hoàn toàn khác nhau, khoảng cách giữa nhung lụa và sự nghèo đói đôi khi ở rất gần mà cũng lại rất xa. 

Đầu xóm có mấy nhà công chức, họ không thuộc diện nghèo nhưng cuộc sống cũng chỉ đủ ăn từng ngày, so với mấy cái nhà xây bằng cát vôi, lợp mấy tấm tôn cũ phủ nilon che mưa ở trong xóm thì ngôi nhà mái bằng tập thể của họ cũng có thể được coi là niềm mơ ước. 

Tạo hóa cũng hay trêu ngươi, giữa đầu xóm và cuối xóm là bãi cỏ xanh mướt, nghe đâu là đất thuộc diện quy hoạch nhưng bị bỏ hoang lâu ngày không ai dòm ngó tới vì thế cỏ lau mọc lên cao hơn đầu mấy đứa lớp 1, sau đó mấy thằng lớp 9 hùa nhau vác cuốc vác liềm ra, vặt sạch cỏ, sấn hết mấy chỗ lồi lõm rồi làm nên một cái sân bóng rộng rãi. Thấy bãi đất đẹp, hôm sau có cái xe công nông chở 3 cái ống cống bị hỏng vào đặt ở mép sân, nhìn xa như cái ghế đá trông vào sân bóng, ai hay đọc Doremon thì biết ngay, trông nó cũng chẳng khác là mấy.

Sát sân bóng có 3 cây nhãn, chẳng biết được trồng vào năm nào nhưng từ khi Quang biết leo trèo thì đã thấy nó mọc lù lù ở nơi đó rồi, mùa mưa năm ngoái sét đánh làm sập mất một cây, đội bảo vệ môi trường ngay lập tức có mặt và tha phần thân cây lên xe đem đi đâu mất, chiỉ còn trơ trọi lại 1 cái gốc và nó trở thành một cái ghế xem bóng đá đẹp tuyệt trần.

Những năm nhãn được mùa, bọ sít ở đâu kéo đến nhiều vô kể, con nào con nấy bám lỳ lại trên cây, vô tình chúng trở thành món đồ chơi hot cho bọn trẻ con xóm nghèo vào mùa hè. Dùng vợt bắt lấy mấy con bọ xít, ngắt hết chân đi, bôi nhựa đường thật dính vào thân chúng rồi ép chặt vào chiếc xe cút kít được làm bằng phim chụp ảnh ngày xưa, lấy tăm xuyên qua lỗ phim gắn vào đó mấy cái bánh xe bằng cao su cắt thật tròn – thế là cuộc đua bọ xít diễn ra mỗi buổi chiều. Có con còn khỏe đến mức tung cánh kéo theo cả chiếc xe lên trời, nhưng được 1 đoạn là rơi – có lẽ vì quá mệt !! 

Loại bọ sít thân to màu trắng này bây giờ còn rất ít, bọn trẻ con bây giờ chắc chả đứa nào hình dung ra được nó là con gì, nhưng nếu sau này được anh chị cho đi nhậu nhẹt quán xá, chúng sẽ thấy bọ xít ở trong các quán hàng ăn côn trùng của người dân Hà Nội thanh lịch. Ngày xưa không bao giờ dám nghĩ sau này bọ xít sẽ lại là một món ăn !

Vào buổi tối mấy đứa con nít trong xóm rủ nhau ra sân bóng chơi bời, lùa bắt, trốn tìm, bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng, không thì cũng kiếm chác được cơ số châu chấu, cào cào đem về bán lại cho mấy ông thích đi câu cá, 1 tuần cũng dôi ra được chục nghìn đủ để ăn quà linh tinh. 

Ở xóm trên có thằng Cường bằng tuổi với Quang nhưng nó là con nhà công chức, được ăn uống đầy đủ nên trông mập ú, to béo, chiều chiều đi học về nó lại xin mẹ cho ra sân đá bóng, mẹ nó thấy nó to quá cỡ, phát phì thấy ghê, sợ sau này lớn lên không giảm cân được nên cũng đồng ý cho nó xuống xóm dưới đá bóng với bọn nhà nghèo dù trong lòng thì bà không hề thích, nhưng thể thao thì không phân biệt địa vị với lại thằng Cường đi đá bóng cũng tốt cho sức khỏe nên bà cũng muốn nó tham gia. Nhìn nó lạch bà lạch bạch như vịt bầu trên sân đến bà cũng chả kiềm chế được cười nữa là mấy đứa con nít, trong số mấy thằng khu xóm nghèo, chả hiểu sao thằng Cường “mập” ghét Quang nhất, chắc là nó thấy Quang vừa còi, vừa đen vừa lùn dễ bắt nạt nên nó ghét. Trẻ con mà ! cứ không ai bằng mình là ghét hết.

Xem cậu con trai đá bóng được ba bữa, thấy cũng tạm ổn, mẹ Cường “mập” mặc kệ nó với lũ trẻ xóm nghèo, chỉ đến giờ cơm là dặn dò “ chơi đá bóng thì được nhưng mà đừng có chơi thân với đứa nào ở cái xóm đấy nhé, toàn bọn vô học với coi chừng lây bệnh đấy”. Thằng Cường mập hùa theo mẹ, khinh hết mấy đứa bằng tuổi nó trở xuống ở xóm dưới. 

Một buổi chiều đá bóng như bao ngày, Cường mập hì hục chạy mãi từ đầu sân đến cuối sân định ghi bàn về báo cáo thành tích cho mama nhưng hét mãi mà Quang không chịu chuyền cho, đâm ra nó hậm hực trong lòng. Cuối trận, Cường mập gọi Quang lại dọa dẫm : 

- Sao tao gọi mãi mà mày không chịu chuyền ? mày biết tao tốn bao nhiêu sức mới chạy được lên đến gôn không ? 

Quang chẳng nói gì, nó vốn ghét cái thái độ khinh người của Cường mập, bọn con nít cho nó chơi cùng chẳng qua chỉ vì sợ mếch lòng mẹ nó mà thôi. 

- Mày điếc à ? sao tao hỏi mà mày không nói gì ? Cường mập tiến lại gần, bằng tuổi nhau mà nhìn nó to gấp đôi Quang. 

- Lúc đó tao không nghe thấy, Quang mở lời không quên đưa ánh mắt sắc lịm lên nhìn nó.

Thấy Quang có vẻ nhún nhường, Cường mập được thể cười khoái trí :

- Đúng là mày điếc thật rồi, ê bọn mày ơi, thằng lùn này đã đần độn lại còn điếc, thảo nào mẹ tao bảo mày là cái đồ chả ra gì. Mẹ mày cũng chả ra gì. 

Nghe đến đây thì Quang giận tím người, nó gầm lên : 

• Mày không được xúc phạm mẹ tao ! rồi lao vào Cường mập. 

Thằng Cường mập dù to béo ục ịch và nặng nề, nhưng dù sao nó cũng to gấp đôi Quang vả lại nó học karatedo trên thành phố từ bé nên cũng biết đánh nhau. Thấy Quang phi về phía mình, Cường mập đưa cả hai tay ra túm lấy Quang, rồi quật một phát xuống đất, nó ngồi đè lên trên không quên đấm cho Quang vài cái vào mặt. Mấy thằng lớp 9 thấy có đánh nhau thì chạy lại, lôi Quang và Cường mập ra, tưởng bọn này tử tế ai dè chúng nó bảo bọn nhóc vây tròn lại kẻo có người lớn trông thấy rồi làm trọng tài cho Quang và Cường mập đánh nhau tiếp. Ở hiệp 2 này, Cường mập vẫn quật ngã được Quang và đấm thêm được vài cái, Quang ôm mặt không cho nó đấm vì sợ về nhà mẹ sẽ biết nên Cường mập chuyển qua đấm vào bụng…

Thế nhưng giữa lúc đám đông đang reo hò cổ vũ thì một tiếng nói vang lên khiến tất cả bỗng im bặt : 
- Chúng mày bị điên à sao không can 2 đứa nó ra, thấy vui lắm hay sao mà cười ??

Chàng thanh niên nói câu ấy bỗng ở đâu xuất hiện, gương mặt vô hồn và mái tóc dài che gần nửa khuôn mặt. Đó là Tâm – gã thu mua phế liệu ở cái xóm này, hình như năm nay cũng mới 17-18 tuổi nhưng đã nhiều năm đi theo một hội anh chị có tiếng ngoài thành phố nên cả xóm ai cũng ngại đụng vào.

Mấy đứa lớp 9 thấy Tâm nói thế thì lôi Cường và Quang ra rồi dần dần lủi đi hết. 

Quang bị no đòn nhưng có lẽ nó không đau, chỉ thấy nhục và căm giận vì không làm được gì thằng Cường thôi, đưa tay phủi phủi xoa quần áo đầu tóc, Quang chỉ thẳng vào Cường mập : 

• Nếu mày là đàn ông, chiều mai ra đây tao với mày đánh nhau tiếp. 

Tâm đang châm dở điếu thuốc, nghe thấy Quang nói như vậy cũng ngạc nhiên, nhìn Quang, gã nghĩ thằng này chắc mới 10 tuổi nhưng có vẻ có chí khí đấy, chưa hết ngạc nhiên thì Tâm lại nghe tiếp tiếng thằng Cường mập vang lên : 

• Thằng chẳng ra gì, chiều mai mày mà không đến thì cả đời mày chỉ là thằng đần độn. 

Thằng này chắc 13-14 tuổi, Tâm nghĩ, béo như heo, to gấp đôi thằng lùn kia, thảo nào mà nó thắng. Nhưng dù sao cũng là bọn con nít, Tâm không quan tâm, thấy có đánh nhau, biết là bọn lớp 9 bầy trò nên Tâm can thế thôi. 

Thằng Cường mập cười hả hê rồi đi về cùng với mấy đứa lớp 9, hôm nay có lẽ là ngày mà nó cảm thấy sung sướng nhất kể từ khi xuống xóm dưới đá bóng. Dù không ghi được bàn nhưng nó lại đánh tơi bời cái đứa mà nó ghét nhất, đã thế lại còn được tung hô trước mặt bao nhiêu người nữa. 
Quang về nhà, chẳng nói chẳng giằng lôi quần áo ra bể tắm, trận đòn hôm nay là lần đầu tiên nó bị người khác ngoài dượng đánh, nó đổ nước ầm ầm vào người để bớt đi sự tức giận, nó hận vì không thể đấm trúng thằng Cường mập dù chỉ một cái vì cái tội dám bảo mẹ nó không ra gì, nhưng nó tự nhủ lòng ngày mai sẽ phải cho thằng mập một trận. Đang dòng suy nghĩ với ý định trả thù thì bỗng nhiên có tiếng gọi làm nó giật nảy mình: 

- Quang ! Bà Thùy đến bên nó từ lúc nào. 
- Dạ, mẹ ! nó cúi gầm mặt xuống ! 
- Chiều nay con đánh nhau có phải không ? 
- Không ạ ! Quang lí nhí 
- Thằng Tèo kể mẹ nghe hết rồi, con làm được mà không dám nhận sao ? 
- Mẹ cái thằng, đã dặn về đừng có mà chờm hớp thế mà… Quang nghĩ thầm. 
- Lau người đi rồi về còn ăn cơm, tối nay mẹ phạt không cho đi chơi, dù lý do thế nào thì đánh nhau cũng là không tốt. 
- Con biết rồi, con xin lỗi, nhưng mà … 
- Không nhưng nhị gì hết, lý do mẹ biết cả rồi.

Thấy con có vẻ tủi thân, bà Thùy bỗng nhiên thấy thương nó vô cùng, giận thì giận thế thôi chứ bà đâu có muốn phải quát mắng làm gì. Xoa đầu quang rồi lau khô người cậu con trai bằng chiếc khăn tắm, bà Thùy đổi giọng : 

- thôi nào về thôi con, tắm muộn lạnh lắm đấy ! 

Chưa bao giờ Quang thấy đôi mắt mẹ nó hiền từ đến như vậy, nó cảm thấy trong đó là cả một bầu trời bao dung rộng lớn, nó cứ nghĩ mẹ sẽ mắng nó ghê gớm nhưng cuối cùng bà vẫn dành những lời yêu thương cho nó, cảm thấy có lỗi với mẹ, Quang rưng rưng nước mắt nhưng nó không khóc, chỉ lẽo đẽo theo mẹ về nhà ăn cơm ! Trên đời này mẹ nó là người tuyệt vời nhất và chính vì vậy thằng Cường mập sẽ phải ăn đòn, nó vẫn chưa quên lời hẹn thách đấu vào chiều mai ! 
Đang mải mê trong dòng suy nghĩ thì tiếng quát tháo ầm ầm của ông Hoàng, dượng nó làm cả 2 mẹ con giật mình : 

- Con Thùy đâu rồi, về đi mua rượu cho tao nhanh lên, làm cái gì mà giờ này còn chưa dọn cơm ra ? định để thằng này chết đói à ? 

Mẹ Quang đưa mắt nhìn chồng, thở dài nghẹn ngào : Tôi chẳng còn đồng nào đâu, ông uống vừa vừa thôi, đã đi uống cả chiều nay rồi còn gì nữa. Ông say rồi, vào ăn cơm đi rồi còn đi nghỉ. 

- Mày nói ai say ? mày nói lại xem nào ? tao uống bao giờ mà mày bảo tao say ? Sáng nay mày vừa lấy tiền lương kia mà ? sao lại bảo không còn đồng nào ? Mày để đâu rồi lôi ra đây cho tao. 
- Ông ăn nói hồ đồ vừa thôi, hàng xóm người ta nghe cả đấy, tiền đấy tôi đem đi may áo cho thằng Quang rồi, cả năm nay nó chẳng có cái áo nào mới. Rồi còn phải chợ búa cơm nước nữa, mấy tháng nay ông có đưa cho tôi đồng nào đâu. 

Nghe vợ nói thế, đôi mắt lão Hoàng long lên sòng sọc : 

- À, hóa ra mày bảo tao không có tiền, tao nghèo nên mày cãi lời tao hả ?

Này thì cãi này, lão xông vào đá bà Thùy một cái, bà Thùy không kịp phản ứng nên ngã bổ về phía sau, lão Hoàng chưa hả giận, cúi xuống định lôi bà Thùy dậy để đánh tiếp thì bỗng Quang lao vào xô ông ta ra rồi hét lớn: Không được đánh mẹ tôi !

- Thằng ranh con, mày dám xô tao à, hôm nay tao phải đánh chết 2 mẹ con mày ! Vừa dứt lời thì lão Hoàng đã phi ngay một chiếc ghế gỗ vào người Quang khiến nó ngã túi bụi. Đến lúc này, tận mắt chứng kiến cảnh con mình hết bị người này đánh, người kia đánh bà Thùy đã không thể cam 
chịu được nữa, lần đầu tiên Quang thấy mẹ nó phải hét lên : 

- Ông điên rồi, nó chỉ là một đứa bé sao ông lại đánh nó, ông độc ác vừa vừa thôi ! 

Thấy có cãi vã đánh nhau, hàng xóm kéo sang can ngăn nên Quang may mắn thoát được trận đòn chí mạng. Cái xóm này cũng chẳng lạ gì chuyện ông Hoàng say rượu về nhà chửi bới đánh vợ, nhưng cũng không thể không sang can sợ bà Thùy không may xảy ra chuyện, bà hiền lành nhân hậu, sống tốt bụng được lòng mọi người nên ai cũng quý vì vậy cứ thấy to tiếng là mấy nhà bên cạnh lại sang ngay. 

Như mọi khi ông trưởng xóm kê lại cái ghế rồi lại ngồi phân tích, hòa giải cho hai vợ chồng, lúc nào cũng là cái câu quen thuộc : vợ chồng có chuyện thì đóng cửa bảo nhau sao lại làm to chuyện làm gì, cậu cũng từng là Đảng viên phải sống theo chủ trương và đường lối của nhà nước chứ… 
Ông Hoàng thấy có nhiều người đến can, lại cũng hết hơi rượu nên đành nhận lỗi rồi bỏ về giường đi nằm. 

Tối hôm đó, trằn trọc mãi không ngủ được, Quang tỉnh dậy đi ra ngoài thì thấy mẹ vẫn còn thức : 
- Mẹ, sao mẹ không ngủ đi ?
- À, mẹ tranh thủ đan áo cho khách kiếm thêm tiền, bà chủ quán thuê mẹ đan mấy cái áo cho mấy đứa cháu trong nhà đề phòng mùa đông năm nay đến sớm con ạ, mà này sáng mai con về sớm rồi mẹ dẫn con ra thị trấn nhé, con thích gì mẹ mua cho. 
Dù mạnh mẽ đến bao nhiêu đi nữa, Quang cũng không kiềm được những giọt nước mắt cứ thế lăn xuống má. Nó liếm sạch những vị mặn đắng của nước mắt rồi tiến về bên mẹ rúc vào lòng : 

- Sau này con lớn, con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền, con sẽ mua cho mẹ tất cả mọi thứ, mẹ sẽ chẳng phải làm gì nữa hết ! 

- Uh, để tôi xem sau này anh lớn anh có hiếu với mẹ không nhé ? Hay là chỉ giỏi nói thế thôi, có khi lại gửi mẹ vào viện dưỡng lão ấy chứ. 

Quang chỉ ứ ừ vài tiếng rồi lại giúc vào mẹ làm nũng, lâu lắm rồi nó mới ôm mẹ chặt như hôm nay. 
- Mẹ hỏi này, giọng bà Thùy bỗng nhẹ nhàng hơn: con có biết vì sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau không ? 

Quang ngơ ngác, nó chả hiếu ý mẹ nhưng cũng cố đáp lại câu trả lời theo nó là hợp lý nhất :
- Vì lúc đó người ta đang mất bình tĩnh nên phải hét to. 

- Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa đủ nghe ? Bà Thùy hỏi tiếp. 

Đến đây thì Quang đành chịu, nó lắc đầu lia lịa, ánh mắt nhìn mẹ không chớp chờ đợi câu trả lời. 

- Vì khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách sẽ càng xa hơn và họ càng phải hét thật to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy. 
Thấy gương mặt Quang vẫn còn ngơ ngác, bà Thùy mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con rồi cúi xuống :

- Còn đối với hai người yêu thương nhau, họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ giống như mẹ và con lúc này này. Con biết vì sao không ? Bởi vì trái tim của họ đã cận kề nhau và khoảng cách giữa 2 người là rất nhỏ bé… 

Lúc này Quang chưa đủ lớn để hiểu được ý nghĩa câu chuyện của mẹ, nhưng sau này khi lớn lên, đi đâu làm gì cậu cũng rất nhớ một điều : Khi hai người yêu thương nhau, họ sẽ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ… 

[X] Close.