Buom to

Nứứứ ..n.n.n..g, rồi đột nhiên, Ðụ má, chết em rồi anh ơi, đụ cho tét *** em đi, đụ nát *** em ra, anh ơi em lạy anh, đụ nát *** em ra …anh đụ nhnhẹ như vậy ngứa *** quá

Nghe Lan kêu rên con cặc Hoàng căng cứng hết cỡ, chàng lấy hết sức giã, cái giò ý quên, cái *** đàn bà co quắp, oằn oại ôm lấy con cặc, Lan kêu lạc giọng, đau …*** ….nứng …nhưng hai chân cứ quặp chặt lấy hông chàng trai, nước *** chảy ứa ra ngoài hai bên mép

Chừng như thấy chưa đủ tàn bạo, Hoàng banh *** con đàn bà ra, gác chân Lan lên vai chàng, kiểu “vác cày qua núi này” chàng đụ mấy con Mỹ già còn nứng chịu không nổi

Quả nhiên Lan đau *** chịu không thấu, nhưng đồng thời cũng nứng vô cùng, sợ ngất xỉu Hoàng lại ngừng nên mặc đầu đau *** như ai xé ra làm đôi, nàng vẫn cố nghiến răng chịu ….sướng

Ðột nhiên hai chân Lan co quắp, người run bần bật kêu lên thảm thiết a a a n n n h …ơơơơiiìì rồi tắt nghẹn, nước *** chảy lênh láng tràn ra ngoài

Biết Lan đã lên tuyệt đỉnh. lại không muốn nàng có bầu, Hoàng rút con cặc căng cứng ra khỏi ***, và mặc dù Lan khăng khăng không chịu, Hoàng vần cố nhét con cặc vào mồm con đàn bà

Ặc…ặc ..Lan nghẹn họng .. nhưng nhớ tới khoái lạc mà con cặc đã ban cho, nàng chợt lại thấy nứng, con cặc không còn trong ***, giờ ở trong miệng, nàng mút chùn chụt miết đôi môi vào thân cặc từ đầu xuống tận hai hòn dái, Hoàng ưỡn người rên ư ử, Lan càng khoái, thấy hai hòn dái căng cứng nàng thử hé răng cắn nhẹ ..Hoàng nảy người lên đau đớn, mắt trợn ngược

Ðau quá, chết anh em ơi

buom  to

Đang say sưa hôn thì không hiểu vô tình hay cố ý, cái khăn tắm của Vũ tụt ra, rơi xuống sàn, cái dương vật cứng như khúc gỗ của cậu ta bật thẳng ra, dí sát vào bụng Hà Anh, khiến cô ngượng nghịu rời Vũ ra, cô đỏ mặt xấu hổ nhìn xuống dương vật cậu bé, khiếp sao mà cái đầu đó lại bóng lưỡng và to đến thế kia nhỉ, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy thích rồi. Cậu bé hình như cũng xấu hổ và đang ngây ngất với nụ hôn của Hà Anh, cậu ta cứ đứng tồng ngồng, chĩa thẳng cái dương vật hùng dũng ra như trêu ngươi Hà Anh. Mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cái dương vật cậu bé, mặt đỏ bừng, hơi thở tự nhiên gấp gáp hẳn lên, Hà Anh hầu như vô thức từ từ đưa tay lên tụt hai quai váy của mình ra, chiếc váy ngủ mỏng manh của cô rơi tụt xuống sàn nhà. Mỉm cười vẻ e ấp, Hà Anh từ từ ngồi xuống giường và ngả người nằm ra…Thấy cậu bé vẫn tồng ngồng đứng đó, Hà Anh mỉm cười gật đầu khuyến khích cậu bé. Cậu bé lồm cồm leo lên giường với Hà Anh, mắt cậu ta sáng rực háo hức nhìn khắp người cô. Thấy cậu bé cứ tần ngần ngồi cạnh ngắm cô mà không dám chạm vào người cô, Hà Anh gật đầu khuyến khích cậu bé, bảo cậu cứ tự nhiên, đứng ngần ngại gì cả, bây giờ hai người đã thế này rồi thì chẳng cần phải giữ ý gì nữa đâu.

buom  to

buom to la gi ?

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?

buom  to

Thúy nói với tất cả hứng khởi sôi nổi. Đấy là điều nàng muốn hỏi Châu mà chưa có dịp thuận tiện. Nay lại được chính đứa em thú nhật thì còn gì bằng. Như tìm được lý do chính đáng, Thúy ngồi bật dậy, thọc tay vào trong sì líp đưa em để thấy nước dâm đã thấm ra ngoài đũng quần lót. Nàng tỏ vẻ thán phục: Con nhỏ này dâm dễ sợ! Thật là hậu sinh khả uý!

Châu cũng không vừa, thọc phăng tay vào trong quần cô chị, đối đáp lại: Thế là heat nói thánh nói tướng nữa nhé! Đúng là một chảo dầu chứ chẳng phải chỉ có mấy giợt như của em đâu. Còn lông gì mà rậm như rừng thế này?

Thúy cao hứng nói: Lông loan chứ còn lông gì vào đây nữa?
Rồi nàng hạ giọng: Thôi tôi biết cô lắm miệng rồi.
- Thì cũng chỉ bằng số miệng của chị thôi! Em phục chị là đàn chị rồi.
Thôi cho em xem đi để còn học hỏi và bái phục chứ?

buom  to

Xem buom to hay nhat 2014

Quang nhìn con Trúc len lén, con nhỏ ngon thiệt. Tụi nhỏ bây giờ sao vú đít nảy nở quá ta lại ăn mặt sexy nửa nên thằng nhỏ của lão ngóc dậy, trong lúc nầy Trúc cứ tỉnh bơ, biết khứa lão đang “địa” mình nó làm bộ như làm rớt cái gì lui cui xuống lượm.

Nó mặc cái mini jupe và một cát T Shirt bó sát người nên khi cúi xuống lưng quay về phía Quang, một vùng mông húm thoáng hiện trong giây lác khiến Quang ngẩn ngơ… lòng dâm cảm thấy khó chịu. Tuy đã gần 50 nhưng Quang vẩn còn dâm và mạnh lắm nhất là đối với tụi nhí. Quang quả thật là con trâu già thích gậm cỏ non, càng non càng tốt. Là một công an cao cấp, nhiều thế lực lại nhiều tiền nên cơ hội thật là nhiều vì ai cũng a dua nịnh bợ, cung hiến cho lão nhưng lão thì không thích vậy. Lão thích tự mình săn lấy, ít phiền phức hơn nửa ít người biết tới an toàn hơn. Đành rằng để đàn em dâng lên thì sướng thiệt nhưng rủi đổ bể thì bay chức dể như chơi, lão không dại vậy, mấy mươi năm trời gian khổ nịnh bợ ton hót cũng cực lắm mới có ngày hôm nay, lão phải khôn ngoan từ từ hưởng thụ…
- Để cháu rót thêm trà, cháu nghỉ chừng năm mười phút nữa là cậu ba về tới, thằng Hải đã đi kêu cậu ba rồi.
- Ậy, bác không gấp, cứ thong thả hơn nữa lần nầy bác ghé bất ngờ lại không nói trước, chả trách được. Quang vừa đáp lời vừa đưa mắt nhìn ra đầu hẻm, lão chỉ mong cậu ba con nhỏ nầy đừng ló mặt ngay bây giờ, càng lâu càng tốt. Thật ra lão chỉ muốn kiếm cái có ghé tạt qua nhìn con Trúc thôi. Lần đầu tiên thấy con nhỏ cách đây hơn tháng, lão thấy mở cờ trong bụng. Số là cậu ba của nó là một trong những đàn em của lão, cách đây hơn tháng đãi tiệc sinh nhật, lẽ ra lão không tham dự nhưng bữa đó lại không có chuyện gì làm nên lão định bụng vui chơi với đám đàn em một bữa. Nào dè khi thấy con Trúc, lão đâm ra mê mẫn nên từ sau buổi đó lão cứ viện cớ tới lui nhà Hoàng. Cũng như bửa nay vậy, Hoàng, cậu ba nó không có ở nhà, thiệt là một dịp may cho lão.
- Sao hả, cháu lên thành phố ở được gần tháng rồi, vậy có đi đâu chơi chưa?
Trúc nhìn lão mĩm cười:
- Dạ, cháu chỉ quanh quẩn đây thôi, cậu Hoàng cháu bận rộn nhiều lắm nên không có thì giờ dẫn cháu đi đâu hết, thằng Hải thì làm biếng lắm, cháu lại không có bạn nên chẳng biết đi đâu.
Quang sáng mắt lên, lão nói như thông cảm lắm:
- Sao lại thế được, tuổi trẻ thế phải đi cho biết đó biết đây chứ. Thôi được, lần tới nếu có rãnh bác chở cháu đi quanh thành phố cho biết. Thế nào có thích không?
Trúc nhoẻn miệng cười, sáng mắt lên:
- Bác Quang nói thiệt? bác không gạt cháu chứ? thế thì còn gì bằng. Nhưng không biết cậu Hoàng có cho không nửa, cậu ấy khó tính lắm…
- Vậy thì đừng nói làm gì cho phiền phức, Quang cướp lời, thế quyết định nhé, khi nào muốn đi thì điện cho bác, nếu bác rảnh bác sẽ chở đi chơi. Lão vừa nói vừa móc ra tấm danh thiệp đưa cho Trúc, lão tiếp:”cứ theo số ấy gọi cho bác là được rồi nhé, thôi bác đi đây, không chờ nữa, nói với cậu cháu là cũng không có gì quan trọng, mai vào sở cũng được. Bác đi nhé, nhớ nhé. Nói xong lão dứng dậy ra về. Trúc nhìn theo sau lưng lão khẻ mỉm cười…
Lão Quang vừa về khoảng chừng năm phút thì Hoàng từ dưới nhà đi lên, gươmg mặt có vẽ hớn hở:
- Tao biết mà, cái lão già dê nầy mê mầy lắm rồi, tuần trước tới rồi, tuần nầy lại tới. Con Trúc, mầy cứ chuẩn bị đi, mầy chài được thằng già nầy thì tha hồ, mầy muốn cái gì cũng được, thậm chí sau nầy không cần phải lo nữa.
Trúc nhìn Hoàng cười:
- Ổng “địa”cháu lia chia, con mắt ổng coi ngầu lắm. Bây giờ mình làm sao hả cậu.
Hoàng cười đểu:
- Làm sao hả? dể thôi, ngày mai tao vô sở gặp chả, tao xin nghỉ phép về Cần thơ vài ngày thăm ba má mầy tạo cơ hội cho thằng chả dẩn mầy đi chơi, chuyện còn lại mầy biết làm sao rồi đâu cần tao dạy, có phải không? Nói xong gã nheo mắt cười cười. Con Trúc nguýt gã một cái rồi bỏ đi xuống dưới nhà. Hoàng nhìn theo tiếc rẽ…

Thật ra con Trúc không phải là cháu ruột của Hoàng. Gã có bà chị ruột ở Cần Thơ, bà chị góa chồng rồi chấp nối với một người đàn ông cũng ở góa đó là ba con Trúc. Con Trúc là chị cả mà học hành không nên thân lại quậy dữ lắm nên cuối lớp 10 thì nghỉ ở nhà không đi học nữa. Ba nó thấy vậy mới nhờ Hoàng dẩn nó lên thành phố kiếm việc gì làm. Nó lên ở với cha con Hoàng cũng gần được ba tháng rồi, lúc đầu Hoàng không thấy gì nhưng càng ngày nhìn con nhỏ, thấy nó sao ngon lành quá, gã mới nghỉ đến chuyện dùng con nhỏ nầy “chài”ông xếp của mình, nếu ngon cơm thì biết đâu mình được phục chức củ mà bản thân nó cũng nhờ lây. Trước là giúp nó sau là giúp mình thật là nhứt cử lưỡng tiện. Không phải gã đạo đức gì, nếu trước đây thì gã đã xơi tái con nhỏ nầy rồi, còn bây giờ thì vô dụng thôi, nhiều khi nghĩ đến chuyện hồi trước mà gã tức uất. Số là trước đây, gã cũng làm ở Hải quan tại phi trường TSNhất, tiền vô ào ào. Ngày nào cũng em út đều chi, sở thích của gã là khoái làm gian phu bởi vậy cho nên hể thấy bà nào đẹp là bằng đủ mọi cách chơi cho bằng được. Đi đêm có ngày gặp ma, một bửa đang hú hí với người tình thì người chồng tung cửa vô chém cho gã mấy nhát, một nhát trúng ngay… thằng nhỏ làm gã phải nằm nhà thương mấy tháng trời rồi thì mất luôn khả năng sinh dục. Gã ra khỏi nhà thương, mất luôn cái chổ béo bở hốt tiền lại mất luôn cái đó. Mấy tháng sau má thằng Hải lại cuốn gói đi mất. Thiệt là xui tận mạng. Bây giờ gã chỉ nghỉ tới làm sao phục chức củ thôi, cho có tiền vô ào ào như hồi trước là được rồi và con Trúc là niềm hy vọng của gã. Bởi vậy gã mới chỉ vẽ cho con Trúc, dĩ nhiên là con Trúc nghe bùi tai chịu liền… dù sao nó cũng đâu còn gin đế gì mà sợ…

Ba nó vừa đi ra ngoài thằng Hải đã vội vã đóng cửa rồi xuống nhà bếp. Mười sáu tuổi thôi nhưng đã rành đời lắm, nó thấy con Trúc đang lui cui nấu cơm, nó tới phía sau lưng rồi ôm lấy con Trúc, nó luồn hai tay bóp vú, con Trúc làm thinh, cười khúc khích, thằng Hải lại đưa tay luồn vô quần mò lồn, con Trúc gập người lại, mông nó cạ vô thằng nhỏ đang cương cứng của thằng Hải, nó đưa tay ra đàng sau thọc vô quần thằng Hải mà bóp. Thằng Hải nói:
- Ổng đi rồi, nấu làm mẹ gì, lát nữa mình đi ăn hủ tíu mì, cho em chơi cái đã. Nó xưng em với con Trúc đã quen tại vì con Trúc lớn hơn nó 4 tuổi.
- Thì thủng thẳng đã, thiếu gì thì giờ, ổng đi tới khuya mới về mà. Tuy nói vậy chớ con Trúc cũng quay lại, nó ngồi xuống, kéo cái quần của thằng Hải xuống theo, con cu thằng Hải như đuợc giãi thoát chĩa thẵng ra ngoài, con cu to và bự so với tuổi của nó. Con Trúc ngậm lấy bú, nó bú thật lành nghề, thỉnh thoảng nó lại liếm bầu dái rồi cái đầu cu làm thằng Hải rợn người, nó cầm lấy đầu con Trúc mà nắc lia chia vô miệng con nhỏ…

Chuyện giữa nó với thằng Hải bắt đầu cách đây mấy tháng trước khi con Trúc vừa mới ở nhà nó được một tuần. Mới lên Sài gòn, con Trúc hí hững nhờ thằng Hải dẫn đi chơi. Chuyện gì chứ đi chơi là sở trường của thằng Hải, nó dẫn con Trúc đi khắp Sài Gòn, nó lại chịu chơi, có bao nhiêu tiền sài láng hết nên con Trúc hạp rơ với thằng Hải lắm. Một bửa tối, con Trúc đòi đi nữa, thằng Hải cười nhăn nhó, nó nói bừa: “bữa nay tui hết mẹ nó tiền rồi, tiền chơi đỉ cũng đéo có vậy lấy cái gì đi chơi đây? chờ vài bửa đã. “Nó vừa nói như vậy ai dè con Trúc nói:”Ê, bộ Hải thường đi chơi bậy lắm hả? thằng Hải thấy quê, nó trã lời:”đâu có đâu, tui chỉ nói vậy thôi chứ ai mà dám, bị aids là bỏ mẹ, tui còn gin đó, chị muốn phá trinh tui hông? “nói rồi nó nheo mắt nhìn con Trúc cười, con Trúc cười mím chi lại. Bổng thằng Hải thấy con Trúc sao “đã”quá, vú bự, mu chắc không nhỏ đâu, nhất là cái miệng trời sinh để… bú. Nó bổng thấy thằng nhỏ ngóc lên, nó nuốt nước miếng nhìn chòng chọc vô ngực con Trúc, muốn thò tay bớp một cái nhưng hơi khớp, rủi nó la lên một cái thì bỏ mẹ. Nó đang trù trừ bổng nghe con Trúc nói:”nhìn gì nhìn dữ vậy, tính dê hả? “nói xong nó nhìn thằng Hải cười cười khêu gợi, ánh mắt như mời mọc… Đã đến nước nầy thì thằng Hải không nhịn nỗi nữa, nó chồm tới ôm con Trúc, luồn tay vô quần sờ soạng. Con Trúc cười hinh hích, cuối gập người xuống làm bộ tránh né bàn tay tham lam của thằng Hải, cơn thèm muốn của thằng Hải lúc nầy đang lên cao độ, nó đưa tay giật phăng cái áo bà ba con Trúc đang mặc, cặp vú trắng muốt phơi bày ra trước mặt, thằng Hải đè con Trúc xuống… Từ bửa đó hể cứ mổi lần Hoàng đi ra ngoài là hai đứa đóng cửa phập nhau. Con Trúc dâm bạo, thằng Hải lại như con trâu, hùng hục… chơi không biết mệt nên cả hai mê nhau như điếu đổ. Tưỡng chừng như chặt không đứt, bứt không rời vậy.