Buom dep buom to

Hắn tiếp tục hôn con bé, tay hắn bắt đầu sờ soạn, hắn không muốn làm gấp vì hắn muốn tận hưởng cơ thể non tơ và áp dụng những gì hắn thấy mà chưa có dịp thực hành. Một tay hắn đặt lên ngực,, một tay sờ lên mông, con bé lớn quá, cái vú mới nhú mà đã vừa tay hắn, cái mông thì to và chắc nịt. Con bé là hiện thân của sắc đẹp và sự dâm loàn. Nó run rẩy dưới tay ba nó. Hắn cởi từng cúc áo, hắn xoa lên vú rồi lại cởi ra, chiếc áo sờn củ rơi xuống đất. Con bé chỉ quanh quẩn ở nhà nên cơ thể nó không một vết đứt, toàn thân mịn như lụa, không một vết tì, sự ưu ái của hắn bây giờ phục vụ lại chính hắn.

Hắn rời bỏ đôi môi ẩm ướt để khám phá vùng đất mới, khám phá những ngọn núi mát mẻ trong lành. Khi môi hắn lướt trên ngọn đồi non, môi con bé bộc ra những tiếng ú ớ vô thức, nó không thể kiềm chế. Cái lưỡi với những cái gai li ti chà lên đầu vú con bé, kích thích các dây thần kinh khoái cảm, hắn luồn tay đầy áo lên, bé Loan như hiểu ý cởi cái áo đặt sang một bên cho ba nó làm việc. Tiến thấy mình thật hạnh phúc, tay hắn vuốt khắp cái lưng trần mịm màn của con gái hắn. Một tay se se đâu ti vú phải, miệng bú vú trái, cón một tay hắn thọc vào quần mân mê cái mông căng cứng của con bé, Bé Loan sướng quá cứ ngữa đầu rên rĩ.

Hắn tiếp tục rời bỏ vùng núi non để về với đồng bằng, cái quần đen rơi ra với sự giúp sức của con bé. Mảnh đất của riêng hắn hiện ra, rộng rãi, cao và đẹp, hứa hẹn là vùng đất trù phú mang lại vui sướng. Mảnh đất ấy thật hài hòa, một vùng đất rộng, và một khe suối nhỏ, một vùng đất ẩm ướt như thế giúp hắn gieo những hạt mầm xanh vào đấy. Hắn liếm nhẹ vào cái khe suối, con bé run lên và ứ ứ lớn hơn. 
- Con nằm xuống nghen bố, con bé thì thào trong hơi thở gấp
- Uh
Con bé lại giường nằm ngữa ra, cái mảnh đất của hắn nhô cao lên như ngọn đồi, khe nước chãy ra một dòng nước trắng. Hắn vét lấy thoa lên vùng đất nhô cao ấy rồi liếm sạch. 
- Ư…bố…con bé run lên, hắn liếm sâu vào cái lổ, hắn húp nước và dùng lưỡi móc lô`n con bé. Một ụ thịt chừng bằng bàn tay úp nhưng với Tiến là cả một bầu trời hạnh phúc, những thớ thịt hồng hào ấy là cả một niềm vui sướng vô biên. 
- Loan ơi…hắn thì thào
- Dạ…
- Bướm con đẹp quá…bố yêu quá Loan ơi
- ….Loan vuốt lên mái tóc lơ phơ bạc của ba nó, con bé ấn đầu bố nó vào lô`n, Tiến thè lưỡi liếm sâu vào cái lổ…Ư ư ư, Bố ơi….
- …..
- Ư ư ư…bố ơi, con yêu bố lắm!

Hắn cởi đồ, con cu to dài của hắn lại có dịp ngóc đầu, bây giờ nó hùng dũng hơn bao giờ hết dù hắn đã ngoài 50. Mảnh đất của con bé tuy lớn thật nhưng so với cái cây gieo lúa của hắn thì quá nhỏ bé, khe nước bé xíu so với cái đầu lù lù như cái chày. Hắn xoa lên mu lô`n con bé. Tình yêu dâng trào, hắn bò xuống bú lô`n con bé lần nữa, cái lô`n trinh nguyên và non nớt. Hắn tiếp tục bú, hắn muốn chăm sóc con gái hắn lần cuối vì sau khi con cu của hắn vào đây bé Loan sẽ thêm một chức năng mới, làm vợ.

Hắn banh rộng chân con bé, đặt cái đầu vào khe lô`n, không thể thấy được cái khe, mảnh đất nhỏ 2 bên cũng bị che lấp. Hắn đẩy vào, miệng lô`n lập tức hả to ra đón nhận, vùng thịt 2 bên mép dạt ra 2 bên, cái lổ căng ra hết cở cho cái đầu khấc chui vào.
- Ui…bố ơi con đau
- …hắn cười không nói
HẮn tiếp tục đẩy thêm cái nữa, đầu khấc chui hết vào trong, đẩy màn trinh cong vào trong làm con bé đau điếng, nó đẩy chân ba nó ra, nước mắt giàn giụa. Hắn cầm hai tay con bé kéo ra, tay hắn đè lên tay con bé và hắn tiếp tục đâm vào
- Bố ơi…huhuhu
Hắn không dừng lại mà tiếp tục cho con cu chui tiếp vào, rẹt….con bé nghe như có gì nó rách nát trong người mình, nó hét lên
- Á………………….
Giữa cánh đồng hoang vu, tiếng la của con bé hòa vào tiếng gió vi vu ngoài cữa sổ, hắn đẩy thêm, con cu chui vào ½, máu trinh chảy ra nóng hổi đầu cu hắn. 
- Hu hu hu..bố ơi, bố ơi
Con bé cứ khóc vì đau, hắn cứ tiếp tục rút ra đẩy vào đều đều dù chỉ vô một nữa nhưng thế là quá đủ. Bị đau nên cơ lô`n bé Loan siết chặt đầu cu hắn, hắn biết điều đó hắn thương con gái lắm
- Bố yêu con, cố lên con gái của bố, cố lên nhé con
- Bố ơi…hu hu hu…con đau lắm
- Nào, nghe lời bố, cố lên nhé con
- Dạ…nhưng con đau lắm
- Bố yêu con, bố sẽ làm nhanh cho con nghĩ
- Dạ….Hắn thương con gái bị đau, nhưng hắn không thể dừng lại thế là hắn thọc nhanh cho cuộc phá trinh nhanh chóng kết thúc.
Cu hắn phồng lên rồi nhỏ lại, rồi phồng lên…cứ mổi lần như thế là một dòng tinh trùng phụt ra lao vào trong lô`n con bé. Con bé khóc một lúc rồi ngủ thiếp trong vòng tay ba nó, nó chấp nhận thay mẹ nó, giờ thì nó vừa làm con vừa làm vợ. 

Lần thứ 2 của con bé là sau đó chừng 1th, sau lần phá trinh nó đau đến cả tuần, nó xin ba nó đợi đến khi nó hết sợ thì cho làm tiếp, ba nó cũng hiểu và vui vẽ đồng ý dù cái thân thể ngồn ngộn của nó biết bao lần làm hắn phát điên.
Trời rét đậm, toàn bộ khu làng quê như yên ả, mọi người hầu như trú trong nhà, trưa thì cũng làm vài việc vặt như thả trâu ra gặm cỏ mà cỏ mùa này cũng nhỏ và ít lắm, hầu như mọi người cắt cỏ về cho trâu bò ăn. 
Trưa đứng bóng, mặt trời lên cao nhưng cái rét căm căm vẫn làm mọi người co ro, con bé ôm cổ ba nó thì thào
- Con cho bố làm nữa đó, nhưng nhẹ thôi nghen, con sợ đau lắm. Cái lô`n non tơ của nó đã lành hẳn, nó bắt đầu thấy nhớ những cái hôn của ba nó, suốt 1 tháng trời tuyệt nhiên ba nó không rờ vào vùng cẩm, hắn kiêng nhẩn chờ con bé cho.
- Thật hả? con yên tâm, bố làm nhẹ mà
- Dạ

Hắn quay lại, con gái hắn đứng sừng sững đẹp như thiên thần. Do thừa hưởng chiều cao của hắn nên con bé khá to lớn với cái tuổi 13, mà con bé lại hưởng toàn bộ những nét đẹp của mạ nó làm cho con bé thêm phần hoàn thiện. Sau 13 năm, giờ con bé dùng chính sắc đẹp mẹ nó ban tặng để trả cho ba nó.
Đôi môi ngọt hơn, làn da mát hơn, cặp vú căng hơn. Hắng cảm ơn tạo hóa đã sinh ra phụ nữ, và ban cho hắn một đứa con tuyệt vời để hắn được yêu, được chăm sóc và làm tình. Cái vóc dáng này, cặp vú này, cái lô`n này do chính hắn nuôi nấng thì bây giờ thuộc về hắn cũng là lẽ thường tình.
- Ư ư ư…bố ơi…con bé rên rĩ, tay hắn soa lên tấm lưng trần của con bé, miệng bú liếm cặp vú non tơ ngọt mát.

Hắn đặt con bé nằm ngữa lên cái ghế tre dài hắn đang ngồi, hắn lột quần con bé ra, quỳ xuống đất vục mặt vào lô`n mà bú. Hắn phải cảm ơn tên xếp đã dạy hắn cách làm tình rất tây, ở cái thời của hắn mấy ai dám vục mặt vào cái nơi được xem là dơ bẩn này, và chỉ có hắn mới được tận hưởng sự thơm mát của nước lô`n.
Hắn cởi đồ ra, ngồi ngay dưới háng con bé, nâng chân đứa con gái bé bỏng của mình lên hắn cầm khúc thịt to lớn dặt vào chính giữa. Thân thể con bé được tao ra từ khúc thịt này và bây giờ nó lại tiếp tục đâm vào cái thân thể ấy.
- Ui…bố….Con bé rít lên khi đầu cu tách đôi cơ thể nó chui vào. Hắn rút ra rồi lại đâm vào, rất đều đặn hắn đụ con bé bằng ½ con cu, hắn biết con cu hắn to dài nên hắn chỉ chơi có một nữa. Con bé trắng tinh còn hắn đen nhẻm, một sự đối lập kỳ là nhưng hòa vào nhau làm một trong tiếng rên rĩ sản khoái của hắn mà tiếng rít có phần nặng nhọc và đau đớn của con bé.

Hắn rút ra, nhớt trong lô`n con bé bám đầy cu hắn, thật tuyệt vời. Hắn bế con bé vào trong buồng bỏ mớ quần áo vươn vãi khắp nhà. Đặt con bé xuống giường hắn lập tức nhét của nợ ấy vào cơ thể con nhỏ. Hắn cong người để vừa đụ vừa bú vú con bé, cu hắn lông là xồm xoàm cắm vào cái lô`n trăng phau của con nhỏ. 
- Con đau không
- Dạ có nhưng ít thôi, bố cứ làm đi con chịu được mà
- Cảm ơn con…từ bây giờ cái bướm này là của bố
- Bé Loan vòng tay ôm cổ ba nó…Dạ. Bổng bé Loan thấy người mình nhẹ hẳn, con cu ba nó có cảm giác như sâu hơn….Hình như cu bố vào hết trong bướm con rồi thì phải
- Ôi con gái tôi, sao mà đáng yêu thế…cảm ơn con, vô hết thế này mới sướng chứ
- Bé Loan véo ngực ba nó…ác này, to thế mà cho hết vào bướm người ta
- Tại bướm con gái bố giỏi thôi…Tiếng làm tình, tiếng rên rĩ vang lên giữa trời đông giá rét.

Hắn đang lên mây, nước lô`n con bé ứa ra trơn lùi nhưng bót vô cùng. Hắn vẫn kiêng nhẩn. Hắn vịn eo con bé, cúi nhìn con cu chạy trong cái lô`n căng bành. Hắn run lên, tốc độ thục nhanh hơn, con bé liên tục kêu ứ ứ…Hắn gồng cứng người rồi xuất tinh trong sự đê mê, từng dòng tinh trùng cứ phụt ra, phụt ra trong sự đê mê của hắn và sự ngở ngàng của bé Loan, lần đầu nó cảm nhận được tinh trùng đàn ông bắn vào người là như thế nào. Cánh cửa tình dục của con bé đã mở, từ bây giờ nó sẽ hòa cùng ba nó bài ca tình dục. Cái khổ cực của thời cuộc đã không còn làm nó sợ hãi vì cạnh nó có ba nó che chở và trong căn nhà giữa chốn núi đồi hoang vu, ngày ngày nó cùng ba nó làm việc kiếm cái ăn và nó cùng ba nó sẽ có những buổi làm tình đê mê, nó cảm ơn ông trời đã sinh ra những thứ tuyệt vời như thế, nó cảm ơn ba nó đã sinh ra, nuôi nấng nó lờn như ngày nay và cho nó những cảm xúc tình dục tuyệt vời.

buom dep buom to

Từ nhỏ đến lớn, thằng em út luôn được ngủ chung với mẹ nhưng khi mẹ qua đời rồi hai chị tư, chị năm theo chú lên thành phố, ở nhà chỉ còn mỗi chị hai và nó cho nên tối nào nó cũng đều vào ngủ chung với chị hai ở buồng trong ; những tối trời nóng bức, hai chị em rủ nhau khóa cửa lại rồi ra ngủ ngoải chuồng bò sau nhà cho mát. Chuồng được ngăn làm hai : nữa trái nuôi nhốt bốn con bò sữa còn nữa phải là nơi chứa rơm khô ngoài ra có kê một cái giường gỗ kích cỡ 1,6m đã cũ trên trãi chiếc chiếu hoa cạp điều hơi sờn mòn ; đặc biệt chổ này tuy không giăng mùng nhưng tuyệt đối không bao giờ có muỗi vả lại vách nứa che chắn không cao lắm, so với mái lợp bằng lá dừa xé có trống một khoảng mà nước mưa tuy không tạt vào được nhưng gió thì lại luồn vào tối đa khiến không khí bên trong dễ chịu, mát mẻ vô cùng. Lúc mẹ mới qua đời, chỉ còn mỗi hai chị em ra vào căn nhà tràn đầy những kỷ niệm thân thương là chạm mặt nhau nhiểu nhưng do quá buồn bã mà hầu như chẳng đứa nào nói lấy với đứa kia được nữa lởi mãi cho đến hơn nữa năm sau, hai đứa mới bắt đầu cảm thấy nguôi ngoai nỗi niềm mất mát xa vắng nghìn thu vĩnh biệt ; sự vắng lặng của ngôi nhà đã khiến cho hai chị em đã thương nhau lại càng thương nhau hơn, đã gần gũi nhau lại càng quấn quýt, cận kề và chung đụng với nhau nhiều hơn và cũng chính vì nguyên nhân trên cho nên dẫn đến hai chị em yêu nhau chăng? Thỉnh thoảng vào những tối sáng trăng sau mùa thu hoạch, chị Trầm và thằng Mỹ thường không quên rủ nhau cùng với một số bạn hàng xóm ra chơi năm mười, bịt mắt bắt dê... trên những cánh đồng thoang thoảng mùi rơm nhè nhẹ và nhiều khi người ta còn thấy chỉ có mỗi hai chị em đạp xe trên những con đê hóng gió đêm mãi cho đến mười, mười một giờ mới quay trở vể nhà. Trên người thằng em lúc trời nóng thường hay bị nổi sảy ngứa ở lưng, bụng, tay chân cho nên mỗi tối trước khi ngủ, nó vẫn hay mè nheo đòi hỏi chị nó gãi một chập lâu rồi nó mới chịu ngủ cho mãi riết thành ra thói quen, dù cho không ngứa đi nữa nó cũng phải bắt chị gãi cho bằng được mới thôi và dường như là nếu không được chị gãi thì nó không tài nào ngủ được thì phải? Lúc trời mưa giông giá lạnh, chẳng khác gì con mèo con, nó vẫn thường rúc vào sát người chị nó vòng tay ôm lấy chị để tìm hơi lửa ấm nóng từ thân thể chị xua tan cảm giác băng giá còn chị cũng sẵn sàng bảo bọc, chia sẽ cho thằng em bằng hai cánh tay chị xiết chặt lấy người nó ; khi ấy, những chổ nhạy cảm trên tấm thân đầy đặn của chị như nách, ngực, lưng dẫu muốn dẫu không thỉnh thoàng vẫn đụng chạm với xác thịt nó nhưng cả chị lẫn em đều cảm thấy quá đỗi tự nhiên, bình thường như là hoàn toàn chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả, nói cách khác chúng chưa bị kích thích bởi dục tình tội lỗi và ma chưa đưa lối, quỷ chưa dẫn đường cho nên chúng chưa có cảm giác thèm ăn trái cấm thời Adam-Eva. Hai chị em quả đúng là nhà quê khù khờ, ngáo ộp chưa từng thấy như y cái tên cúng cơm quá đỗi ngây ngô, hiền từ của chị (thực ra lúc mẹ mang thai chị, một lần bố đi theo bạn bè lên tuốt trên Gia Lai-Daklac để tìm trầm nhưng trầm đâu chẳng thấy chỉ có bệnh sốt rét mang về mà thôi cho nên bố liền đặt tên “trầm” cho đứa con đầu lòng để kỷ niệm một chuyến đi không thành) nhưng vào cái buổi tối định mệnh tình yêu của chúng, chính xác là chúng không còn khờ khạo nữa mà bản năng sinh lý tự nhiên tồn tại sẵn có trong con người chúng đã dẫn dắt cho chúng đúng đường đi nước bước vào cõi thiên thai tình ái tuyệt vời tràn đầy đam mê, cực lạc. Tối hôm ấy, sau khi kết thúc cuộc tình bất chợt, hai chị em trong nỗi niềm ngượng ngùng, e thẹn, bồi hồi xen lẫn sung sướng, sợ hãi vẫn còn cảm giác hoang mang, bất định luôn tự hỏi rằng chẳng biết mình mới vừa làm xong việc gì mà như vậy, như vậy...và nguyên nhân đầu đuôi dẫn đến chuyện tình của hai chị em không ai trồng khoai đất này cả chính là một ông hàng xóm ở cách nhà chị Trầm không xa gì mấy đã có một đời vợ và hai người con đã trưởng thành mà người ta thường hay gọi ông là chú Tư Bình. Chú Tư năm nay khoảng bốn mươi bốn tuổi, tính tình đàng hoàng dễ chịu và xởi lởi cho nên mọi người từ lớn đến nhỏ ai ai cũng đều có cảm tình với chú ; do hoàn cảnh nghèo túng, khó khăn thành thử ra vợ chú đã bỏ chú đi theo nâng khăn sửa túi cho người khác còn hai đứa con trai cũng đã lập gia đình ở riêng tại Vũng Tàu nên chỉ có mình ên chú ra vào nơi gian nhà vách gỗ mái tôn tọa lạc trên mảnh đất khoảng 200m2 thổ cư. Thỉnh thoảng, chị em thằng Mỹ hay đến nhà chú chơi vào dịp Tết, Trung thu, Noel được chú mời thưởng thức những món bánh quý giá đắt tiền do hai con chú mang về cúng bàn thờ hay là để xin chú cọng hành, miếng muối hoặc đôi khi biếu cho chú nãi chuối, vài lon gạo nếp, một ít mật ong...; vỉ sớm thiếu vắng tình thương của bố mẹ cho nên hai chị em coi chú Bình chẳng khác gì chú ruột của mình nhưng rồi vào một ngày nọ lúc khoảng một giờ rưỡi lại xảy ra một chuyện kinh hồn hoảng vía khiến chỉ chưa đầy một ngày mà chúng đã phải trở mặt xem chú chẳng khác gì kẻ thù không đội trời chung với chúng cho dù trong lòng không muốn chút nào. Hôm ấy, sau khi đi ăn đám giỗ tại nhà một người bạn ở ấp Bắc về, do uống rượu hơi bị nhiều nên khi về đến nhà cảm thấy mệt mỏi vô cùng, chú Tư liền đi sang nhà định bụng nhờ chị Trầm cạo gió giùm bởi vì đây chẳng phải là lần đầu chú nhờ chị làm công việc ấy ; cửa nhà hàng xóm chỉ khép hờ nên chú chỉ việc lách người bước vào, trong nhà quả là vắng vẻ và lúc này, thằng Mỹ ngủ say như chết trong buồng còn chị nó thì nằm ngủ trên cái võng xếp Duy Lợi nơi gian ngoài. Bất chợt nhìn thấy tấm thân trinh nguyên đầy đặn đầy cám dỗ mời gọi của cô gái đang ở trong tư thế khá hớ hênh trước mắt, chợt nhận ra bản thân mình không còn biết thú vui xác thịt đã lâu rồi nay lại đang ở vào một hoàn cảnh rất là thuận lợi, men rượu trong người cứ hừng hực bốc lên xóa mờ lý trí, chú liền cúi xuống lần hai bàn tay cởi nút chiếc áo bà ba trắng chị mặc trên người. Trời bất dung gian, trong khi chú chưa kịp làm gì thì thằng nhóc bỗng dưng thức giấc nữa chừng vì nó sợ ngủ trễ sẽ quên mất lời hẹn đến nhà thằng Luân-bạn học cùng lớp để đi chơi ; nó vừa bước ra khỏi cửa buồng thì liền trông thấy ngay chú Tư Bình đang lúi húi cúi xuống cởi nút áo chị nó. Lẽ đương nhiên nó chưa hề biết thế nào là hiếp dâm, thế nào là lạm dụng tình dục nhưng linh tính thần giao cách cảm cho nó hay rằng chú ấy đang ăn hiếp chị nó, đang làm chuyện đồi bại xấu xa chứ chẳng phải chuyện đàng hoàng tốt đẹp gì đâu; thế là nó ba chân bốn cẳng chạy xuống bếp tìm kiếm dáo dác rồi cầm lấy cái chày gỗ dùng để đâm tiêu nhanh nhảu trở lên liên tiếp nện hai ba cái vào lưng chú.

buom dep buom to

buom dep buom to la gi ?

Trưa hôm nay mình với ảnh lại quấn lấy nhau lúc ông xã mình vừa chợp mắt. Mình cố ý mặc một chiếc váy ngủ và không mặc quần lót để tiên lợi hơn. Ông xã mình vừa vào phòng ngũ thì ảnh quay lại ôm ngay lấy mình, ảnh ép sát mình vào tường hôn môi mình. Lưởi ảnh nút lấy lưởi của mình trong lúc tay ảnh cứ xoa xoa âm hộ mình rồi liên tục vuốt ve cơ thể mình. Mình muốn cởi hết quần áo để da thịt mình được cọ sát với cơ thể ảnh nhưng mình cứ sợ quá lộ liểu sẽ bị ông xã phát hiện. Anh Nhân tốc váy mình lên, một tay ảnh nâng đùi mình lên để âm đạo mở ra rồi ảnh nhét cu vào. Mình chưa chơi kiểu đứng như vậy bao giờ. Chân mình hơi nhón gót mới cao ngang tầm với ảnh khuỵu gối xuống. Anh Nhân cứ đứng như vậy nấc lên từng nhịp nhanh dần. Khi ảnh siết chặt người mình vào tường và xuất tinh thì mình cũng đạt tới cực khoái. Sao mà đã quá, lúc đó mình đã buột miệng rên lên, tinh khí của mình chảy dài xuống tới đùi. Anh Nhân đã cúi xuống liếm nó làm mình có cảm giác nhột nhạt thích thú. Ước gì mình được sống chung với anh ấy hoài…

buom dep buom to

Ngày ly biệt

Bề đâu đong đủ hồn thương nhớ.
Mưa sao vơi hết dạ u hoài
Từng đêm tịch lặng trong hờn tủi
Trăm năm hò hẹn chẳng bừng khơi

Ba tháng hè trôi qua thật mau. Ba tháng trăng mật mà số giờ và lần làm tình còn nhiều hơn gấp bội giữa dì với dượng trong hơn mười lăm năm lấy nhau ?vì dượng phải đi hành quân hoài, dì cho tôi biết thế. Không ngày nào mà tôi và dì rời nhau. Chúng tôi khi hai đứa nhỏ ngủ trưa là quấn vào nhau. Còn tối lại dì hoàn toàn thuộc về tôi. Các kỹ thuật yêu đương tôi đều học được từ dì và áp dụng ngay trên thân thể dì. Nhưng chúng nó chỉ để thêm hoa lá cành cho vui chứ chẳng là chính yếu. Quan trọng nhất là tình yêu của chúng tôi. Chúng tôi chiều chuộng nhau, dâng hiến cho nhau, chia sẽ tất cả những gì kín đáo nhất không một chút do dự, mắc cở. Tôi không muốn kể hết ra, chỉ nói có thế. Khi ngày về càng gần dì càng trông có vẻ bồn chồn, còn tôi thì thêm ủ rủ. Chúng tôi yêu nhau lâu hơn, nhiều hơn. Có đêm đến năm sáu lần làm cả hai đều phờ phạt lúc sáng. Hai đứa bé bị bỏ bê ốm nhom nhưng ngay dì và tôi cũng sút đi. Dì bắt đầu khóc sau mỗi lần chúng tôi yêu nhau xong như có điềm gì cho tôi biết lần này là lần cuối cùng còn gần nhau. Tôi trở nên trưởng thành hơn, chỉ biết ôm chặc dì khuyên lơn, buồn bã.

Ngày mai tôi phải ra phi trường Tân Sơn Nhất sớm. Xe taxi sẽ đến đưa tôi vì tôi không muốn thấy cảnh dì lủi thủi với hai đứa bé trên tay nhìn tôi bước đi ở phi trường. Tối đó tôi yêu dì suốt đêm. Tôi hôn hít đóa mẫu đơn thơm ngát. Dì ngậm cứng "nó"?không rời. Chúng tôi không ngớt vật vã rên siết lẫn vì khoái lạc cả đau đớn sót sa. Lần làm tình cuối cùng của tôi và dì kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Chúng tôi lao vào cào cấu, cắn xé hành hạ nhau cho đến khi tôi kiệt lực gục trên người dì.

Phụ tôi thu xếp hành trang, dì luôn cúi gầm mặt xuống. Thỉnh thoảng lại nấc lên. Tôi cắn chặc hai hàm răng cố giữ cho đừng xúc động. Tôi thề với dì sẽ trở lại thăm dì dịp tết, nhưng ánh mắt dì cho tôi thấy một cái gì không ổn mà phải hơn hai chục năm sau tôi mới hiểu rõ nguyên nhân. Tiếng xe đậu trước cửa làm tôi tê điếng. Ôm mặt dì trong tay, tôi hôn vội lên đôi môi còn mọng đỏ nhưng đã khô héo của dì. Tôi và dì nhìn nhau lần cuối. Đôi mắt phượng tuy còn xinh đẹp nhưng không còn trong veo mà đỏ rực nhửng tia gân máu li ti. "Con đi, dì ở lại nhớ giữ gìn sức khoẻ nhe dì." Dì gật đầu không nói. Dì bước đưa tôi ra cổng. Lúc xe chạy đi tôi quay đầu lại thấy dì cô đơn đứng dưới màn sương sáng lờ mờ, đôi vai gầy rủ xuống, an phận, chịu đựng cho số kiếp long đong. Tôi nằm vật ra trên băng ghế sau khóc quên thôi 

buom dep buom to

Xem buom dep buom to hay nhat 2014

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.