Buom dep buom to

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

buom dep buom to

Cuộc sống có những thứ mà ta không bao giờ với tới được. Nói như những đứa bàn mình là 1 thú vui quá xa sỉ. Tình yêu giờ với nó chỉ là 1 thứ qua mơ hồ, gần 10 năm sống để yêu, yêu để sống. Đến lúc chấp nhận vứt bỏ mọi thứ vì yêu thì nó chẳng nhận được gì ngoài 2 chữ TÀN TRO. Với nó giờ không có yêu mà chỉ có hận. Không phải hận Em mà nó hận cái cuộc đời này. Không biết vì cuộc đời của nó gắn liền với 2 từ sở Khanh không mà cuộc đời nó luôn trớ trêu. Ngày nó chào đời không có Ba bên cạnh. Thi thoảng ông chỉ ghe qua đưa cho mẹ nó ít tiên rồi đi. Chưa đầy 2 tháng tuổi ba nó đã bỏ 2 mẹ con nó để đi theo người đàn bà khác. Mẹ nó hận ba nó lắm hay sao nó chẳng biết. Ngày làm giấy khai sinh cho nó Tờ giấy khai sinh không có tên ba nó. Mẹ nó chọn cho nó cái tên 1 cái tên mà nó cũng chẳng hiểu vì sao mẹ lại đặt cho nó. Dương sở Khanh, Nó chẳng dám trách mẹ nó vì nó hiểu lúc đó mẹ nó suy nghĩ gì. Đến năm nó 9 tuổi ba nó trở về nó mới được danh chính ngôn thuận lấy họ của ba. Nhưng cái tên Sở Khanh đó đã gắn liền với nó. Có lẽ vì thế mà cuộc sống của nó chẳng Bình yên tý nào. Chấp nhận bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của thiên hạ, Chấp nhận mẹ nó không vui. Nó cố gắng để mẹ có thể hiểu nó và cảm thông cho em. Nhưng rồi nó chẳng được gì. Chấp nhận từ giã AE chí cốt để quay về với cuộc sống đời thường để được có em bên anh. Rời Đà Nẵng nó về Huế với chỉ 1 mong muốn được ở bên cạnh em . Dù ai có nói gi đi nữa, bạn bè có khuyên can đến bao nhiêu nó cũng vì em mà từ bỏ cái cuộc sông không biết ngay mai đó. Nó chấp nhận về Huế kiếm tiền bằng sức lao động của mình, Nó không muốn sống cái cuộc sông đâm thuê, chém mứơn để kiếm tiền. Chỉ cần có em bên cạnh dù có vất vả đến mấy nó cũng sẻ cố gắng kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Nó làm thế không vì điều gì cả mà chỉ vì muốn em cũng giống nó sẻ quay về con đường chân chính. Nó không muốn em đêm nào cũng bập bùng bên anh đèn mờ của các quan bar, không muốn em đêm nào đi làm vê cũng 1, 2h sáng. Nó không muốn em bị người ta coi thường. Nó muốn nhiều nhiều thứ để em có thể quay về lắm. Nhưng rồi cuối cùng nó cũng bất lực, Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Dù nó có cố găng 1 tháng , 2 tháng em vẫn chọn con đường kiếm tiền 1 cách dễ dàng đó. 1năm trời ở bên cạnh em là bao nhiêu buồn tủi. Có những đêm nó nằm đợi em về mà 2 hàng nước mắt cứ chảy dài. Rồi cũng đến 1 ngày , ngày mà nó phải từ giã cái ý nghĩ sẽ thay đổi được em. Em không còn bên cạnh nó, em ra đi, đi theo 1 thứ mà em gọi đó là hạnh phúc. 2010 nó từ giã đât huế trở lại Đà Nẵng, Bạn bè nó ai cũng mừng. Mừng không phải vì sự trở lại của nó mà mừng vì nó đã dứt ra được cái vòng luẩn quẩn đo. Gần 1 năm trời nó chỉ biết lao vào kiếm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá. Nó muốn cho em biết rằng nó thừa sức để kiếm ra nhiều tiền, nhưng nó không muốn sông bên cạnh em mà không biết ngay mai ra sao. Giờ nó chỉ biết có tiền, ai thuê gì nó cũng làm, chẳng cần biết ngay mai. Chỉ cần ai bỏ ra cho nó vài chục triệu thì muốn nó đâm ai là nó đâm, muốn nó bán máu vì ai thì chỉ cần có tiền. Nó kiếm tiền chẳng để làm gì, nhưng nó vẫn muốn kiếm thật nhiêu tiền. Nó không hận em, chỉ thây buồn và thương em, thương cho số phận của nó. Có những lúc em điện cho nó hỏi thăm nó đôi ba câu là nó cũng đã mãng nguyện rồi. Nó chẳng cần gì cả chỉ mong sao em có cuộc sông bình yên, không phải quay lại con đường cũ là nó vui rồi. Nó chỉ cần có vây, mà sao cuộc đời vẫn cứ cố để hành hạ nó. Ôi cuộc đời này thật chó má

buom dep buom to

buom dep buom to la gi ?

Nghĩ thế bà Mai như sôi máu lên vì ghen tức nhưng bà cố kìm lại.
- Có phải là của lạ đâu. Vẫn bát ấy, cơm ấy thôi. Đừng hí hửng. Tí nữa bật đèn lên sẽ biết mặt nhau, xem thử ông chui đi đâu cho thoát.

Bà Mai rên lên ôm cứng lấy người đó, người đó nhanh chóng gia tăng tốc độ. Liên tiếp những cơn bão táp dội xuống cái háng đang bạnh ra của bà, người bà rung lên bần bật và tiếng cái thành giường va vào tường kình kịch, nhưng nó không còn làm bà bận tâm nữa, bà ưỡn người kêu lên liên tiếp:
- Ahhhgggg… sướng…em sướng… Ahhh… ahhh… sướng quá anh ơi…

Người đó đè bà xuống, cắm sâu con cặc trong *** bà mà day mạnh ép mu hai người dính chặt vào nhau. Bà Mai lại ưỡn lên lần nữa, kêu không thành tiếng:
- Ahhhggg… shzzz…

Từng cơn co giật liên tiếp khiến bà Mai sướng điếng người, cơn sướng còn tiếp tục trào lên vài lần nữa trước khi lắng xuống thành những cơn run nhẹ. Mồ hôi vã ra như tắm, tóc tai xổ tung xõa xượi, bà Mai mệt nhoài run rẩy nằm thẳng đơ dưới mình người đó. Người đó ngừng dập, đưa tay vuốt những sợi tóc ướt bết trên khuôn mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi của bà Mai … rồi người đó lại tiếp tục, miệt mài mải miết, con cặc cứ trơ ra như khúc gỗ, người đó xốc hai chân bà Mai gác lên vai chống tay quì xuống đâm phầm phập như đóng cọc.
Lỗ *** đã khô rít khiến bà Mai nhăn nhó, bà ôm người đó dùng sức mình vật người đó nằm xuống dưới, xoay mình bà lên trên. Bà Mai cười liếc nhìn xuống chiếc cọc đó rồi dạng chân ngồi lên trên. Con cặc người đó đâm thụt lên ngọt xớt, bà Mai nhăn mặt, bà nhắm mắt lại và bắt đầu dướn người đu đưa trên bụng người đó, con cặc di chuyển rồn rột trong *** bà… bất giác cơn hứng ở đâu ập đến. Ống sáo tưng tức báo hiệu sự bùng nổ, người đó mím môi bám lấy hông bà mai nảy ngược lên phành phạch. Bà Mai mở mắt ra, bà đoán là chồng bà sắp sướng. Chợt nghĩ tới dòng tinh trùng sắp phụt vào trong mình, bà định kêu lên nhắc nhở là bà đang trong “thời kỳ nguy hiểm” thì đã thấy nó ộc vào nóng ran trong bà.

Người đó đờ người ra bởi cơn cực khoái, đầu buồi giật giật trong *** bà Mai vắt nốt những giọt tinh khí cuối cùng. Bà Mai đổ ập xuống trên ngực người đó vuốt ve hôn hít, con cặc người đó vẫn cứng ngắc trong *** bà, bà Mai tiếp tục dập xuống giã cặp mông to tròn trên hai đùi người đó, cho đến khi con cặc mềm oặt mới thôi. Bà Mai dướn lên trên để con cặc tuột ra, dòng chất lỏng nóng ấm chảy ồ ra nhểu xuống bụng người đó.

Khi “chuyện ấy” đã xong, bà Mai với tay lên phía đầu giường. Đèn trong phòng vụt sáng kèm theo câu nói hả hê của bà Mai: 
- Bắt quả tang ông ăn vụng nhé !

Vừa quát xong câu ấy, bà Mai bỗng im bặt và kinh hoàng vì người đàn ông nằm dưới mình bà không phải là ông Mạnh – chồng bà- mà là thằng Minh – con trai ruột của mình.
- Trời ơi! Minh … là con … ?
- Mẹ … !

Thằng Minh cũng thảng thốt, nó trân trân nhìn vào cơ thể trần truồng của mẹ, người đàn bà mà nó vừa mới làm tình đầy đê mê và hăng say.

Bà Mai bật khóc nức nở, vùng mình đứng dậy :
- Đi về phòng ngay !

Và bà chạy vụt vào nhà tắm. Thằng Minh vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra, không hiểu tại sao chị Mận lại biến thành bà Mai – mẹ ruột của nó.

Trong nhà tắm, tiếng nước chảy, tinh dịch từ *** bà Mai chảy ra và tiếng khóc của bà Mai hòa quyện vào nhau … Đã lâu lắm rồi, đêm nay, bà mới có một đêm đầy sung sướng, hạnh phúc, nhưng cũng đầy oan nghiệt…

buom dep buom to

Dì chu môi hút vào đầu cặc, nút liếm mấy bệt khí của tôi và Dì còn đang vướng đọng trên đó, tay Dì sụt cặc tôi nhè nhẹ… “Ah!...” cái thốn, cái sướng từ đầu cặc lan lên tận óc. “Uuu…” nguyên con cặc của tôi Dì ngậm hết vào miệng… Tôi nẩy mông, hai tay ghì lấu đầu Dì… 
- “Sướng quá Dì ơi!...” 
Môi Dì ngậm chặc, vuốt mạnh từ trong ra ngoài… tay Dì xoa nắn hòn dái của tôi… Chốc chốc đầu lưỡi Dì đánh lên đầu cặc làm tôi giật nẩy cả người… Bàn tay kia Dì không ngừng xoa vuốt lồn mình… 

Cặc tôi đã cương cứng trở lại… Hai chân tôi run rẩy: 
- “Khôi… Khôi… đứng không nỗi… Dì cho Khôi ngồi xuống đi Dì…” 
- “Khôi thấy chưa…” Dì nhả cặc tôi ra, “phải như vầy thì Dì mới chịu. Khôi nằm xuống đi…” 
Khi con cặc tôi chỉa lên trời thì Dì quì chàng hảng qua người tôi, rồi Dì cầm lấy cặc tôi chỉa vào ngay miệng lồn rồi Dì ngồi xuống… con cặc tôi lại một lần nữa nằm sâu trong lồn Dì… Dưới sức nặng của Dì, cái háng của Dì và tôi ép sát vào nhau, lông lồn, lông cặc như quyện lại với nhau thành một... 

Dì... sàng, Dì... xẩy, Dì... ngoáy, Dì xoáy, Dì… rên. Tôi nằm dưới nẩy cặc lên mà hưởng, hai tay tôi tha hồ xoa bóp vú Dì, xe kéo núm Dì, bóp bấu eo, mông Dì… nước dâm của Dì làm ướt cả háng tôi… Tôi và Dì tha hồ rên la cho thỏa cái kích thích đang dâng trào… 

Bây giờ Dì không ngồi thẳng người nữa mà chống tay hơi chồm lên phía trước… cặp vú của Dì ịn vào mặt tôi, tha mồ mà mút mà liếm... mấy ngón tay tôi tìm tới lỗ đít Dì… khí nhớt nhầy nhụa bên ngoài… Tôi thoa vòng vòng bên ngoài lỗ đít, mông Dì uốn éo mỗi khi đầu ngón tay tôi thập thò như muốn chui vào… “Cái lỗ nầy nhỏ quá!... Nó… đụ được sao?...” Tôi thắc mắc, tôi thật muốn hỏi Dì hôm đó khi hai thằng hải tặc hãm Dì, có phải thằng thứ hai đã… đút vào cái lỗ này?!... Cái cảnh Dì trân người chịu đựng giữa hai thằng hải tặc làm tôi điên tiết lên... Tôi ghì lấy mông Dì, sức lực từ đâu trở về, tôi nẩy mông đụ Dì như vũ bảo… 

“Ah…” Dì gục mặt vào vai tôi, ôm chặc lấy tôi… Dưới kia, một tay tôi vét nước dâm của Dì xoa xung quang chỗ miệng lồn đang ngậm cặc… còn một tay, ngón giữa đã… thọt đầu vào lỗ đít Dì… Dì gồng người, lồn quấn chặc cặc, lỗ đít xiết cứng ngón tay… “Ah!...” tôi rên đâm cặc sâu vào… “Ah!...” Dì la… Rồi im lặng… cả căn nhà như không chuyển động ngoại trừ con cặc tôi đang thoi thóp phun ra những giọt khí còn sót lại trong người mỗi khi lồn Dì bóp lấy nó…

buom dep buom to

Xem buom dep buom to hay nhat 2014

Bắc và Tâm ăn cơm chiều sớm hơn mọi ngày vì trời chuyển mưa mà chị Út lại xin phép về Hố- nai thăm nhà. Hai anh em đều có tâm sự ngổn ngang. Họ đều biết mình muốn gì, thèm gì, nhưng lại cố gắng chối bỏ những ước mơ đó vì mặc cảm tội lỗi. Tâm lên giường nằm, tờ Phụ nữ Diễn đàn mở trước mắt mà đọc mãi một trang không xong. Mưa bắt đầu đổ xuống như trút rồi đèn trong phòng cũng như ngoài đường đều bị tắt ngấm. Thật đúng dịp để đi ngủ nhưng nào nàng có nhắm mắt được. thỉnh thoảng một ánh chớp lóe lên, tiếp theo là tiếng ì ầm của sấm sét. Tâm cứ luẩn quẩn với cảm giác thích thú khi đứng sát trước mặt anh trong lúc đi trốn trong nhà kho hồi sáng. Nàng xoa tay lên bụng như muốn tìm lại dư ảnh của cái vật cồm cộm trong quần anh. Lúc đó nàng đã cảm thấy rõ rệt "khúc dồi nóng" áp trước bụng mình lớn và cứng lên. Nàng rất lấy làm lạ về hiện tượng này.