Buom dep chau

Mẹ cha thằng chó, bà nhà nó, thằng khốn nạn, thằng mất dậy. Hắn vừa phóng xe vừa lầm bầm chửi. Cái thằng phó giám đốc chết tiệt đã bao lần công kích hắn. Cái thằng chó ghen ăn tức ở, gây hoạ rồi dùng thử đoạn và chức quyền đổ thừa cho hắn. Hắn ức lắm, ức nhưng không đủ bằng chứng để thanh minh cho mình, uất ức nhưng không biết làm thế nào xả cho hết, hắn chỉ có thể trách mình còn dại, còn khờ. Trời tối đen, gió lạnh và mưa đập vào mặt hắn lạnh buốt nhưng dường như không thể dịu nổi cái căm tức trong người hắn. Mưa mỗi lúc một to, hắn không tài nào mở mắt ra nổi, từng hạt từng hạt đập dát mặt hắn. Hắn buộc phải tạt xe vào trong đường, dù trời lạnh, nhưng lửa trong hắn vẫn bốc lên ầm ầm. Hắn vứt con xe Dream của nợ vào bên hè, và bất lực đứng nhìn trời khóc than cho số phận hắn hôm nay. Mưa càng lúc càng nặng hạt, cơn giận dịu xuống, bỗng hắn thất cô đơn hắn lại thấy buồn, hắn đau đớn nhớ lại cái ngày người yêu hắn chia tay hắn, âu cũng bởi hắn là thằng sinh viên nghèo rớt. Hắn không giữ nổi người yêu hắn trước đồng tiền, nhưng hắn khinh. Vì thế hắn lăn vào học, rồi ra trường lăn như bi vào kiếm tiền. Nhiều lúc hắn thấy cô đơn, nhưng kệ thây, hắn lao vào công việc như một người tình của hắn .Rồi hôm nay, một lần nữa hắn bị tước đi người tình một lần nữa. Hắn khóc, từng giọt nước mắt chẩy trào cùng với những hạt nước mưa .

-Anh có đi không .
Một giọng lí nhí, run cầm cập hỏi hắn. Hắn quay lại, một cô gái xinh xắn đang đứng trước mặt hắn. Người cô bé này cao nhưng hơi gầy, quần áo có vẻ quê mùa, bù lại cô bé có khuôn mặt lại rất xinh. Từ trước tới nay hắn không thích mấy loại cave rẻ tiền này lắm, lại là lúc đang bực mình.Hắn lạnh lùng nạt.
-Biến đi ra chỗ khác.

Cô bé im lặng, lủi thủi dịch ra, trong lòng nó dâng lên sự chua sót, tủi hổ.

-Bao nhiêu vậy cô em. 
Một gã thanh niên mặt xương xẩu cũng trú mưa cạnh đó đã chú ý cô bé từ trước đó bỗng lên tiếng hỏi.

-Không.
Cô bé sợ hãi trả lời.

Gã thanh niên chỉ tay về phía hắn và quát lên với cô bé.
-Nó thì mày mời, ông hỏi thì mày chê, mày kinh ông à.

-Bốp.

Gã côn đồ tức giận giơ tay lên tát cô bé. Không kịp phản ứng, mặt cô bé hằn lên năm đầu ngón tay đỏ ửng. Không chỉ thế gã xấn xổ đến xé áo cô bé.

-Roẹt..

Trong ánh đènmờ ảo, cái áo cũ của cô bé rách ra để lộ cái áo ngự mầu cháo lòng cũ kỹ trên nền da trắng bóc. Gã côn đồ lúc này liền lộ vẻ thòm thèm, cô bé lúc này lại vô cùng hoảng sợ liền chạy ra khỏi chỗ trú mưa, nhưng gã thanh niên kia đâu bỏ qua, gã liền rượt theo cô bé. Trời vừa mưa vừa tối, khu vực này vắng người hắn định bụng sẽ làm thịt cô bé ngon lành này. Gì chứ hiếp mấy con cave mấy khi có tội gì đâu.

-Bịch.

Gã côn đồ ngã xõng xoài, hắn bị một ai đó ngáng chân, không chỉ vậy hàng sê ri đòn tới tấp đầy phũ phàng đập vào mặt hắn khiến hắn không kịp trở tay. Nắm bệt dưới mưa, hắn nhận ra kẻ đánh hắn là gã thanh niên trông có vẻ tri thức cùng trú mưa.

Lê lết trong mưa gã côn đồ bỏ chạy, hắn quay mặt lại với những vết máu đã nhoè trong mưa, nói ngược lại đầy thách thức.

-Mày cứ ở đấy đợi ông.
Bên cạnh lúc này cô bé đã đứng dậy và lí nhí.

-Cám ơn anh.
Trút được phần nào tức giận, nhìn khuôn mặt ướt mưa, đầy kiều diễm của cô bé, hắn lạnh lùng hỏi.

-Bao nhiêu.

-Bao nhiêu là sao ạ ?
Cô bé ngạc nhiên hỏi lại.

-Tôi bao cô, đêm nay cô muốn bao nhiêu.
Vẫn một giọng lạnh lùng hắn hỏi.
Cô bé sững sờ không đáp lại. Nhưng cơn hoảng sợ qua đi một chút con bé rụt rè nghèn nghẹn trả lời.
-Năm trăm. 

Chẳng thèm mặc cả . Hắn lạnh lùng.
-Lên xe. Ôm chặt vào.

Mặc cho cơn mưa vẫn nặng hạt, hắn phóng ra ngoài mưa. Dù mưa đêm lạnh buốt hắn vẫn phóng, hắn cảm nhận thấy tiếng phập phồng nhịp thở của cô bé. Hắn đâu biết rằng cô bé cũng đang khóc, những giọt nước mắt đang hoà vào trong mưa.

Về đến nhà trọ của hắn ,người cô bé run lên cầm cập. Y phục cô bé bết vào thân thể, nó lấy tay giữ lấy vạt áo rách, nhưng cũng không thể dấu được những dường cong ẩn hiện đầy quyến rũ. Thấy cô bé khá ngon nghẻ, hắn cũng cảm thấy hứng thú, cậu nhỏ của hắn đã ngóc lên. Lúc này dưới ánh điện phải nói con nhỏ này xinh thật, hắn chưa gặp một cô bé nào có khuôn mặt xinh xắn và dễ thương đến vậy. Cởi áo ngoài và quần dài, lấy khăn lau xong người, hắn vứt cho cô bé chiếc khăn. 
-Lau khô đi.

Cô bé lục tục làm theo. Mưa ngoài trời đã ngớt, những tiếng lộp độp của những hạt mưa cuối rơi xuống từ mái nhà. Hắn thấy cô bé vẫn run cầm cập, lạnh lùng hắn ra lệnh.

-Cởi quần áo ướt ra, vào kia tắm đi.
Phòng tắm cúa hắn đủ nóng lạnh, nhưng mỗi tội lại chẳng có cửa giả gì.

Cô bé luống cuống, nó rụt rè nói.
-Nhưng không có cửa anh à.

Hắn nhếch mép.
-Cô cũng cần cửa à?
Nói xong hắn cầm chai rượu votka thừa uống một hơi dài xua tan đi nỗi bực bội ban chiều.

Cô bé không trả lời. Nó im lìm mất vài phút rồi nó cũng từ từ cởi ra. Cái điệu bộ cởi của nó làm người ta có cảm giác như lần đầu tiên trong đời nó cởi quần áo không bằng. Từng đường cong trắng muốt hiện ra trước mắt hắn. Oa!!!! Mồm hắn há hốc, mắt hắn như nổ tung, chai rượu đã dời tay. Tuy gầy gầy xương xương, nhưng đẹp, đẹp đến nín thở, không ngờ cô bé đẹp thiệt, mà đẹp dễ sợ là đằng khác, hắn tự lẩm bẩm. Da cô bé trắng nõn, chẳng tì vết, eo thon ,bộ ngực không quá to nhưng tròn căng, săn chắc vút cao, đôi chân thon dài đầy quyến rũ, cùng với bừ mông tròn lẳn. Một điều nữa mà hắn nhận ra là mặt cô bé đã đỏ bừng e ấp càng thêm phần quyến rũ, lúc về nhà hắn đã có chú ý và không có ý định sờ đến cô bé nhưng lúc này hơi rượu đã làm cậu bé của hắn đã cương đến độ bức bối, hơi thở hắn trở nên dồn dập, cô bé đẹp không khác gì một cô hoa hậu. Quả thật nói cho đúng cô bé mà béo lên tẹo nữa thôi thì chắc hoa hậu xách dép cho nó mất. Đẹp thế này mà phải làm cave. Hắn thấy câu hồng nhan bạc mệnh thật chẳng sai.

buom dep chau

♫ Sức mạnh của 1 người đàn ông không phải là anh ta có bao nhiêu người bạn.... Mà thể hiện qua 1 điều : anh ta thật sự là một người bạn tốt đến đâu !

♫ Sức mạnh của 1 người đàn ông không nằm ở trong sức mạnh của nắm đấm.... Mà ở trong sự dịu dàng của bàn tay biết nắm lấy một bàn tay khác !

♫ Sức mạnh của 1 người đàn ông không phải là anh ta đã yêu bao nhiêu người phụ nữ.... Mà là anh ta chung thủy như thế nào với người phụ nữ mình yêu !

♫ Sức mạnh của 1 người đàn ông không phải là anh ta nhấc được bao nhiêu cân nặng.... Mà thể hiện qua cách anh ta gánh vác cuộc đời !
.
.
.
..... Và cuối cùng, 1 người đàn ông thật sự mạnh mẽ sẽ biết đặt tình yêu thương và gia đình lên trên hết.....

buom dep chau

buom dep chau la gi ?

Tóc Dài nói, rồi kéo con cặc bác gần hơn về phía mình. Nàng hôn lên nó một cách yêu thương. Lưỡi nàng đánh vòng vòng quanh cái đầu khất, rồi dọc theo chiều dài cặc của bác trong khi hai tay nàng mân mê hai hòn dái. Từ từ nàng đưa trọn con cặc của bác vào miệng mình mà mút. Bác thợ săn quá đã, ngã người ra phía sau, một tay chống xuống giường làm điểm tựa trong khi một tay mò đến lồn của Tóc Dài. Hai ngón tay của bác lại máy mó lồn nàng. Cả hai cùng rên lên, mặt mày nhặn nhó vì sướng. Được thêm một chút nữa, bác thợ săn chịu không nỗi nữa bèn rút con cặc trong miệng Tóc Dài ra rồi trườn xuống phía dưới mình của Tóc Dài. Con cặc của bác dừng y bong ngay cửa lồn nàng. Tóc Dài nhấp nhấp mấy cái, rê rê thân người để đầu khất chà dọc theo lồn. Rồi hai tay bác thợ săn chống xuống giường ngay bên cạnh hai nách của Tóc Dài, từ từ đưa cặc vào thám hiểm động thiên thai. Tóc Dài nhắm nghiền mắt, bậm môi để yên cho cặc bác tách lồn mình ra mà đi sâu vào trong. Đưa cặc vào hết cái đầu khất thì bác lại từ từ rút ra, rồi lại cho vào, rồi lại rút ra. Tóc Dài nhắm mắt chờ đợi. Không để Tóc Dài đợi lâu, bác thợ săn từ từ cúi người xuống thấp hơn rồi bất thình lình đẩy một cái lút cán. Con cặc của bác thợ săn cắm ngập sâu vào lồn Tóc Dài.

buom dep chau

Trong phòng tắm hơi, chỉ còn 2 bọn tôi và chiếc camera đặt trên chiếc ghế nhỏ để ngồi kỳ cọ, bọn tôi chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Thanh định cởi nốt chiếc khăn tắm rồi vào trận luôn. Nhưng tôi ngăn lại, vì đây là lần cuối cùng chúng tôi làm việc này với nhau nên muốn nó phải thực sự lãng mạn và hoàn hảo chứ không muốn nó trần trụi và thô thiển như lần trước. Thanh đồng ý. Tôi tiến đến và đặt một nụ hôn lên môi Thanh. Đương nhiên lần này Thanh đã đáp lại nụ hôn của tôi. Nụ hôn của Thanh rất tuyệt. Đúng là Thanh đã từng yêu nên Thanh hôn rất điệu nghệ, nhẹ nhàng và lãng mạn. Lưỡi Thanh sục xạo mọi ngõ ngách trong miệng tôi. Trong khi lưỡi tôi thì cứ đơ ra chẳng biết làm gì cả. Đây là nụ hôn của tôi nên tôi cứ lúng túng mấy lần suýt bật cười vì ngại. Nhưng Thanh rất biết cách điều khiển theo cảm xúc của tôi

buom dep chau

Xem buom dep chau hay nhat 2014

Trong người Hùng lúc này cảm thấy bức bối và khó chịu lắm, dù Ly đã rửa bát xong và đi về từ lâu. Lúc nào Hùng cũng chỉ nghĩ đến những giây phút cặp nhân kia sát lại với nhau lúc Ly ngồi ăn, và lúc dạng ra, nhón lên lúc ưỡn người gắp thức ăn bỏ vào bát cho Hùng. Cặp ngực kia cứ tưng và tưng như đang nẩy nẩy trước mặt Hùng giờ phút này.

Nằm trên giường, Hùng khép luôn cả 2 cửa phía trước lại mà mơ màng. Vẻ mặt phê tê lê mê như ăn phải bùa mê thuốc lú, hay khi lắc thuốc vậy. Rồi dần trôi vào giấc ngủ trong mệt mỏi lúc nào không hay.
Mãi đến chiều muộn, Hải mới lò dò trở về nhà. Gọi mãi Hùng mới dậy mở cửa, Hải trách sao lại đóng hết cửa cho nóng thế? Rồi nằm bịch ra giường nằm ngủ, để thằng em chỏng chơ ngồi 1 mình đến phát tội.
Hùng im mà nghe Hải trách sa sả, hắn rủa thầm “anh mà ở nhà lúc trưa, thì có mà…”. Rồi hắn ước sao giờ Ly lượn qua đây ngồi với hắn 1 hồi, kiểu gì Hải cũng “cứng đu” mà dậy ngay.
Ấy vậy mà trời không chịu lòng người, Ly vẫn ở bên phòng ôn tập. Thanh thì ở nhà bạn cả sáng, chiều rồi đi làm luôn.

Hôm nay, mới 10h đã thấy Thanh lò mò về phòng, Ly ngạc nhiên lắm. Mặt Thanh hí hửng mà reo lên “ngày mai tao được nghỉ làm mày à!”.
“Mai tao đi đón em gái tao cả ngày, chiều mới về đây đấy!” – Ly đáp lại.
Liền đó, mặt Thanh ỉu xìu ngay tức khắc. Mới lúc nãy Thanh còn định về rủ con bạn ngày mai lượn đi chơi cả ngày cho đã, vậy mà bây giờ lại…
“Thế là ngày mai tao lại ngủ nướng tiếp à?” – Thanh hỏi vớt vát.
“Ờ, sáng sớm tao đi sớm để xuống bến Nước Ngầm đón em Tâm. Sau đó đi với cô sang nhà bác, chắc chiều mới về đến nhà được!”
“Ớ, thế mấy giờ mày đi?” – Thanh nhăn mặt.
“Tầm khoảng 7h30’ là tao xuất phát từ đây rồi.
“ờ ờ…. Thế chắc là tao lại nằm ngủ nướng đến trưa, rồi kiếm cái gì ăn thôi! Thế trưa nay mày không nấu cơm ăn thật à?” – Thanh lại tò mò hỏi.
“uh, lúc trưa ăn cùng thằng cu bên phòng. Hắn nấu ăn ngon lắm, mà lại ăn ít. Làm cuối cùng tao phải ăn cố, căn hết cả bụng ra!”.
“Lúc trưa mày cũng mặc thế này à?” – Thanh nhíu mày
Lúc này, Ly đang mặc bộ đồ ngủ màu bạc, mượt mà. Màu áo quện với màu da càng tôn thêm vẻ trắng bóc như vỏ trứng của Ly. Trông Ly thật là xinh tươi.

“không, tao mặc cái quần cộc và áo Pull. Đang treo trong nhà tắm kìa!” – Ly thắc mắc.
Thanh nhìn vào nhà tắm rồi gật gù như hiểu ra – “chả trách thằng em ăn chẳng được nhiều?”.
“ủa, là sao mày?” – Ly thắc mắc.
“Mày mặc thế còn gì? Tao mà là con trai ở cùng phòng mày thì kiểu gì cũng măm măm ngay cặp giò của mày thôi! Hiểu chưa?” – Thanh giỡn giỡn.
“Tao cũng không để ý. Chả trách thằng em nói chuyện với tao mà cứ ngắc ngứ mãi!”
“he he… mày tính cua nó à?” – Thanh cười giả lả.
“điên mày! Cu ấy mới chân ướt chân ráo ra đây chơi mấy ngày, tán tỉnh gì?” – Ly đỏ mặt.
“Ế, biết đâu đấy!!”
Cả hai giỡn nhau chí chóe một lúc rồi chạy sang bên phòng cuối kiếm mấy đứa con gái cùng hội mà tám chuyện cuối tuần, trên trời dưới đất.
Đêm khuya, từng chiếc xe máy, từng người một tìm về xóm trọ. Hầu hết là của dãy bên nhà tầng đối diện. Có người thì đã ngủ từ lâu, có người thì cứ đóng chặt cửa, ru rú trong phòng, có tầng thì lại giao lưu giữa mấy đứa sinh viên về mấy game đang chơi.
Tầng dưới thì nhí nha nhí nhố, lanh lảnh tiếng mấy đứa con gái cười đùa…..

Sáng sớm, 7h30 Ly lếch tếch xách cái cặp đeo chạy ra bến Bus đứng đợi 59-60. Chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy xe nào có thể lên được cả. Có xe thì bỏ bến chạy thẳng vì cùng lúc nhiều xe trờ tới quá, thành ra lái xe cũng không muốn chờ lâu, lái đi luôn. Có xe thì đón khách cách chỗ đợi khá xa, lúc Ly chạy đến nơi thì cửa xe đã bắt đầu đóng lại và chuyển bánh. Làm cho Ly tức tối không sao tả được.
11h là phải có mặt tại bến xe Nước Ngầm, mà bây giờ đã là 8h30 rồi. Ly mà không đi kịp thì có thể sẽ không kịp giờ mất thôi.
Bực bội, Ly mở túi xách lấy cái điện thoại ra nhắn tin với em gái. Nhưng mà lúc này mới chợt nhớ là….trong túi không còn bao nhiêu tiền. Hix… thẻ ngân hàng để cùng với đăng ký xe ở phòng mất tiêu rồi.
Cũng tại hôm trước chạy lên nạp học phí, rồi cả lấy bằng lái xe. Về nhà xoay xoay lại bỏ luôn ở trên bàn, giờ thành ra gần như hết tiền mà lại như thế này đây. Lát nữa xuống dưới đó, lỡ có việc gì thì lấy đâu ra tiền? Chẳng lẽ nói là quên ở nhà để cho cô nói là đoảng à? Không có đâu. 
Lê tấm thân nặng nhọc quay trở về phòng trọ, Ly lấy máy gọi cho Thanh ngay.
“á lồ! Sao thế mày?” – giọng Thanh ở đầu dây bên kia vang lên, không có tí xíu nào gọi là ngái ngủ vì nướng cả.
“Tao quên đăng ký xe với lại thẻ ATM trên bàn. Mày cầm ra cổng cho tao cái nha, đang gấp!” – Ly vừa đi vội vàng, vừa thở hổn hển vừa nói.
“ờ, mày về đến cổng thì kêu tao!” – Thanh đáp gọn lỏn.
Một lúc sau, Ly xuất hiện ở cổng, nhá máy cho Thanh ra mở cổng, kèm theo một câu dặn dò. – “Đi đâu cũng phải cẩn thận nha cô. Toàn quên mấy thứ vớ vẩn không thôi!”.
Ly đứng thở hồng hộc trước mặt Thanh, nhìn vào trong xóm trọ, cầm những thứ cần thiết, nói với Thanh vài câu rồi lại hộc tốc quay người bước ngược trở lại. Thanh đóng cửa rồi đi về phòng.

“Hắn sướng thật, cuối tuần mà người yêu đến chơi. Lại đúng cái lúc mình vắng nhà nữa chứ! Không biết anh chị có… “ – vừa nghĩ thầm trong bụng, Ly lại cười tủm tỉm.
Trước cửa phòng lúc nãy, Ly thấy có đôi dày da màu đen của đàn ông. Chắc là người yêu của Thanh mới về.