Buom dep nhieu long

Ý nghỉ muốn hiếp Ti trở lại trong đầu tôi. Tôi từ từ tiến tới sau lưng Ti . Từ phía sau, tôi giật phăng cái khăng ra khỏi người Ti. Ti hoảng hốt la lên.
- Toàn, Toàn làm cái gì thế !
Tiếng la của Ti làm tôi tỉnh lại, nhưng đã phóng lao rồi, tôi phải làm sao đây ! Tôi bước ra trước mặt Ti, Tôi trố mắt trước bộ ngực trắng nỏn, đồ sộ của Ti. Bất thình lình tôi nhanh chóng đè lên ngừơi nó. Ti vừa la ối la á vừa hất tay đạp chân lung tung. Ti có vẻ không chống cự mãnh liệt lắm. Nên tôi dể dàng chụp hai tay lên vú của Ti, rồi tôi bóp như điên như khùng. Ti la ơi ơi cho có lệ.
a

buom dep nhieu long

Năm Châu lên mười, em thấy cơ thể có nhiều biến chuyển kỳ lạ: ngực nhô lên như chũm cau, xung quanh núm vú xuất hiện một quầng nhạt, dần dần dâm thê, biến thành mầu non.

Đầu vú vẫn nhơ, nhưng cả bầu vú lại nhô cao thành hình noun. Qua năm sau, bé cao vọt lên 20 phân, từ 1m32 lên 1m52. Mông cũng nảy nở cùng lúc với ngực. Em không chịu u già tắm lộ thiên cạnh bể nước nữa, mà đòi tắm một mình trong phòng tắm. Những lần tắm như vậy, bé mang lén theo cái gương gương nhỏ để soi ngực mình. Em cũng thấy phần bung dưới mọc ra nhiều lông măng, thoạt tiên phải nhìn kỹ hoặc vuốt nhẹ lên với thấy. Nhưng vài tháng sau, lông măng ngả sang màu sẫm rồi đổi màu đen nhánh thành những sợi lông thật sự. Những sợi lông lún phún mịn như tơ nằm dính trên gò mu ngay phía trên cửa mình. Một vài sợi dài hơn mọc ra hai bên mép bộ phận kín. Hai mép này cũng nẩy nở như múi mít.

Năm bé 12 tuổi, một buổi sáng em la hoảng lên khi thấy máu đỏ tươi rây đầy chiếc quần lout mà không thấy đau đớn gì cả. Lần đầu tiên bé có kinh. Nhờ má giảng giải và chỉ bảo cách dùng băng vệ sinh, em được mặc sì- líp từ đó. Bé biết mình đã thực sự day thì. Tuy thế ở nhà bé vẫn bị coi là con nít dù mới được lên trung học. Năm đó gia đình bé dọn từ Đà Lạt về Sài Gòn.

Bé làm quen ngay với một nhỏ bạn cùng lớp và cũng hẻm, đó là Hoà. Qua hai mùa hè thử thách, bao nhiêu cãi cọ, giận hờn, Châu và Hoà trở thành đôi bạn thân, bạn bè trong lớp vẫn gọi đùa là vợ chồng. Họ đang ở tuổi trổ mã, má hồng không cần phấn, môi tươi mà không nhờ son. Ngực với mông đã lồ lộ, họ đã mang nịt vú. Châu mê Hoà không muốn bạn chơi với ai ngoài mình. Ngược lại, Hoà cũng hờn giận mỗi khi bạn chuyện trò lâu với người khác trong lớp, dù là bạn gái.

buom dep nhieu long

buom dep nhieu long la gi ?

 Út mới lớn nên đến tuổi rượng cái.Cái tuổi thấy đàn bà nào cũng tưởng tượng đủ mọi trò dâm dục. Đêm nằm chỉ muốn thủ dâm.Hồi ở Việt Nam ban đêm hắn mò con ở và những đàn bà con gái khác nếu hắn có thể. Phần đông họ để yên mới lạ! nhưng nếu họ phản ứng thì hắn lủi ngay. Không hiếp đáp ai.Khi qua Mỹ thấy chị dâu ngủ một mình cơn dâm nổi lên làm đại,nhưng động thì chuồn.Khi bàn tay xoa cái lồn mum múp ở ngoài quần thì thằng nhóc nào không nứng không thèm.

 Nhưng thật lạ là hồi hôm nầy khi nửa đêm hắn mò vào phòng làm bậy thì ngạc nhiên thấy người đàn bà mặc áo mà không mặc quần.Tay hắn đụng vào đám lông mịn như đám rừng làm cơn nứng bùng dậy như thác. Đang mò mẫn đút ngón tay giữa vào sâu cái lồn múp rụp lông lá,thấy người đàn bà cựa quậy hắn lủi nhanh.Về phòng hắn thấy chất nhớt còn dính ở tay.Không chịu nỗi hắn phải thủ dâm.

buom dep nhieu long

Mình tranh thủ lên công ty sớm són tiếp thêm 1 tý vậy, mấy bác thông cảm mình chỉ viết nhiều vào buổi tối được thôi, sáng đi làm không có thời gian để hút điếu thuốc nữa Vé ở XX 200k thôi nhé các bác, nói thế chắc 1 số bác biết ở đâu rồi Mà không phải lúc nào cũng tốn tiền vé, chả hiểu mấy ông anh kiếm đâu ra vé mời nên đi free tiền vé luôn, với lại lâu lâu hứng chí mình tip cao lắm 500k thôi, bình thường đi tip 200-300k là max.

Vẫn như mọi lần sau khi matxa xong mình lại lên phòng chờ nằm nghỉ tí, nhưng lần nay không lên liền mà nằm uống nước hút điếu thuốc cho em nó chờ thử xem. Chú điều số thấy mình lại chạy đến hỏi:
_Nó: Ah anh lâu quá không gặp, hồi tết sao không ghé em chơi
_Mình: Tết nhất bận lắm em, mà tết giờ còn tồn nhiều quá chưa xả nên hôm nay vô đây xả nè 
_Nó: kêu YY vô xả giúp anh nha, mà anh hư lắm có YY rồi quên mấy em AA với BB rồi nha

Nhắc tới 2 em này mới nhớ trước đây mình toàn kêu 2 số này nhiều nhất, rủ cả 2 em đi nhậu 1 lần ở ngoài rồi, mà từ đó về sau 2 em nó thấy mình quen vào toàn nghịch mình chứ chả matxa đàng hoàng gì cả, riết cũng chán nên không đi nữa. Từ lúc nt kêu em nó chờ chũng hơn 1 tiếng rồi, giờ mình mới lết thết đi lên phòng. Nằm trong phòng tự nhiên hơi bia lên tới não, thiu thiu ngủ lúc nào không biết. Có tiếng gõ cửa, nhưng mà lúc vào không nghe tiếng nói gì, tự nhiên có 1 bàn tay bịt mắt mình:
_Em: Sao bắt tui chờ lâu thế haaaaaaaaa
_Mình: Nãy đi tè bị trượt chân té đập đầu vô bồn cầu ngất xỉu, mới tỉnh lại vô kiếm em đó hix
_Em(nhéo má mình): Thôi đê cái gì cũng chống chế được

Trong lúc em nó làm thì 2 đứa cũng nói chuyện vài câu, nhưng cũng không nói gì nhiều vì ngày nào chả nt, nói cũng hết rồi. Khuyên bác nào đang tán gái đừng nt gọi đt nhiều quá, lúc gặp mặt chả biết nói gì Chuẩn bị matxa đến phần quan trọng thì:
_Em: Xong rồi anh ơi hihi
_Mình: matxa toàn thân mà chừa lại một chỗ là sao
_Em: Hihi giờ quen biết rồi làm cái đó ngại lắm, thôi cố nhịn đi lát em đền cho
_Mình: Đền làm sao 
_Em: lát đi rồi biết, lát anh rảnh không đi ăn với em nha, 12g em về rồi, giờ cũng 11g rồi đợi em chút nha
_Mình: Chỉ có 2 đứa mình thôi hả 
_Em: Chứ ông muốn em nào nữa, nói đi lát tui kéo đi luôn
_Mình: Đi 1 mình với anh không sợ hả?
_Em: Ông làm gì được tui đâu mà sợ
_Mình: Lát chuốc cho say xong hiếp dâm
_Em: Càng khoái, lát nhớ làm thiệt nha 

Mình bị cái tật dại gái lắm nên xong xuôi bảo mấy ông anh về trước, mình ra quán cafe gần đó vừa xem đá banh vừa chờ em nó. Đang ngồi cafe thì em nó nt: Lát ra góc đường chờ em nha, muốn hiếp em thì nhớ mua bcs thủ sẵn đi đỡ để lại hậu quả Nghĩ trong đầu thế éo nào lại có đứa con gái thế này nhỉ, mà thường cái gì cho không thì nguy hiểm lắm, đi ăn xong té chắc cú 

Đúng 12g quay lại góc đường chờ em, đang mơ mơ màng màng thì có 1 mùi thơm thơm đến gần, quay lại... Lúc đấy nhìn thấy em nó bao nhiêu suy nghĩ đi ăn xong té của mình lại tan biến hết, em mặc quần ngắn qua đầu gối để lộ ra cặp chân dài miên man, cái ao thun thì bó bó nhìn 2 quả mà chỉ muốn Nhưng phải nói là em này xinh thật, xóa hết trang điểm mà vẫn rất xinh, mặt láng o không 1 chút tì vết. Vừa đến là nhảy phắt lên xe mình.
_Em: Go go tài xế ơi
_Mình: Không có nón đi CA bắt sao 
_Em: Bắt ông chứ đâu có bắt tui, mà ăn quán gần đây mà, CA bắt ông tui đền cho lần 2 

Hẹn các bác chiều nay mình viết tiếp nhé, giờ làm việc cái đã. Chiều nay hứa sẽ viết nhiều hơn

buom dep nhieu long

Xem buom dep nhieu long hay nhat 2014

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!