Buom em

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

buom em

Đã hai năm, hàng ngày tôi chiêm ngưỡng thân thể mỹ miều của 3 chị em, hằng đêm, tôi xiết chặc chiếc gối ôm ao ước nó biến thành bất cứ người nào trong 3 chị em cũng được. Tôi theo dõi sự nẩy nở trên thân thể của Lan, sự trưởng thành của Thu, và nhất là sự già dặn của Nga trong việc chăm sóc phục vụ thân thể của nàng. Hai năm qua, tôi thủ dâm hằng ngày, một ngày tôi xuất khí hai ba lần vì thường thường là Nga, đôi khi là Thu, biểu diển trong phòng tắm làm tôi nứng chịu không nổi. Ngày nào không ra được người tôi bức rức, căng cứng, khó chịu – tôi đã ghiền và chắc có lẽ tôi cũng đã trưởng thành. Phải, tôi đã 18 tuổi; tôi nhất định muốn biết cái cảm giác thật sự khi ôm thân thể loả lồ của một người con gái trong tay, tôi muốn biết cái cảm giác đê mê, qua sách vở, khi con cu được đút vào một trong ba cái lỗ đó. Tôi muốn thành đàn ông thật sự, và trời đã giúp tôi.

Hôm đó, đã khuya, tôi nằm ngủ một mình ở nhà trước, tôi nghe tiếng xe đậu lại, tiếng năn nỉ của con trai, và tiếng từ chối trách mắng của Nga. Sau đó, tiếng xe chạy đi, chỉ còn lại tiếng lẻng kẻng của chìa khoá đụng nhau và tiếng rủa lảm nhảm của Nga. Tôi mở của bước ra ngoài, Nga đang loay hoay tra chìa khóa mở cửa mà chưa được. Chắc Nga đi party về khuya, nàng bận một chiếc áo sơ mi hồng và một chiếc mini jíp thật nhắn, ánh đèn đường hắc lên khuôn mặt Nga, thật sắc xảo, thật quyến rủ.

buom em

buom em la gi ?

Hai người đang ngồi nhậu ngoài cửa nãy giờ nhìn thấy Lan cứ rung rung đã nghi nghi giờ thấy nàng quay sang ôm Quang thì đã rõ tất cả, tất nhiên chồng Lan không thấy vì quay lưng ra ngoài và đã ú a ú ớ nói không rõ nữa, ngồi tựa đầu vào chiếc xe máy dựng bên cạnh. Thế là họ nháy nhau chúc Thắng vài chén nữa cho chết hẳn. Quay lại với Lan và Quang, lúc này Lan đã nói rõ cho Quang biết là nàng vốn đã chẳng còn gì từ khi yêu Sơn rồi, bởi vì thấy Thắng tốt và muốn cưới Thắng nên nàng đã cấm không cho Thắng động vào để anh nể sợ mình sau này dễ quản lý. Nhắc đến đây Lan chợt thấy có lỗi, quen biết Thắng 2 năm với 1 năm là tình yêu mà Lan cấm Thắng đến sờ vào vú cũng không dám trong khi mình thì bị Sơn địt chán chê rồi. Đã thế sau 1 tháng nhận lời yêu Thắng, Sơn quay về và tìm Lan rất nhiều lần, Lan vẫn hiểu tình yêu của nàng dành cho Sơn lớn đến mức bao năm bù đắp của Thắng cũng chỉ đem lại cho Thắng vị trí thứ 2 trong lòng nàng mà thôi. Lần nào trước khi gặp Sơn Lan cũng cố gắng tự nhủ chỉ coi nhau như bạn bè và lần nào cũng vậy mỗi khi nhìn thấy Sơn tình cảm xưa lại ùa về không thể kiểm soát, nàng lại lao vào Sơn mà làm tình ngay tại phòng trọ để thoả mãn cơn khát khi phải cấm đoán Thắng. Thậm chí có lần khi Thắng đi công tác không đến chơi được Lan giữ bằng được Sơn ở lại làm tình với Lan liền tù tì cả tuần. Cách đây 3 tháng Sơn phải vào Nam làm việc Lan buồn vô cùng nhưng cũng thấy thanh thản vì không làm việc có lỗi với Thắng nữa. Vậy mà hôm nay chỉ vì vài cái vuốt ve nàng lại cắm lên đầu quang một cái sừng mới, nàng cũng thấy áy náy nhưng cái tay Quang đang vuốt ve bên dưới kia thổi ngay ý nghĩ đó ra khỏi đầu Lan. Quay về thực tại khi Quang đã hiểu ra vấn đề, không còn e ngại gì nữa anh lấy ngay 2 ngón tay thọc vào *** Lan đánh cái “nhoẹp”. Bị bất ngờ Lan không kiểm chế nổi rên ứ ứ 2 tiếng mặc cho bạn chồng và chồng ngồi cách chỗ nàng chỉ 5, 6 mét. Quang móc móc ngoáy ngoáy liên hồi làm *** Lan sướng không thể tả, không chịu được cơn thèm địt nàng cong người ra phía trước ép tay Quang xuống nệm ghế rồi di di mông tới lui liên tục làm ngón tay Quang khổ sở chui ra chui vào trong *** Lan. Quang không thể ngờ Lan lại dâm như thế, trước đây mỗi khi anh em đi uống nước với nhau nghe Thắng kể người yêu giữ kinh lắm nên Quang không buồn gạ gẫm gặp mặt. Tay Quang bị *** Lan giữ chặt như vậy không còn làm gì được anh liền quay người sang hôn lấy hôn để vào môi Lan, đôi môi căng mọng ướt át liền ngay lập tức mút chặt lấy lưỡi Quang làm chàng phê không thể tả. Thế mà khi Thắng đòi hôn Lan làm ra mặt sợ sệt chỉ dám chạm môi nhè nhẹ vào môi Thắng, Thắng mơ cũng không được Lan múi lưỡi như đang mút Quang bây giờ. Sàng mông một lúc với hai ngón tay bên trong *** khiến Lan gần như hoá điên, *** Lan dầm dề chảy nước đầy lòng bàn tay Quang, nàng muốn đè Quang ra nhà rồi ngồi lên buồi Quang mà nhấp nhưng không dám vì vẫn còn người ngoài kia, chồng nàng thì không nói làm gì vì đã ngỏm củ tỏi rồi nhưng còn hai người kia không lẽ lại lỗ mãng như thế. Quay ra thấy 2 người nọ vẫn đang ngồi nói chuyện, thực ra là họ đang bàn nhau xem Quang đang giày vò *** Lan thế nào, Lan thì thầm vào tai Quang “Anh ơi em muốn địt, muốn lắm rồi, anh địt em ngay đi! Anh!” rồi vừa dùng *** mút chặt ngón tay Quang như sợ anh rút ra vừa dùng tay cởi cúc quần và kéo tuột khoá quần Quang xuống một cách thô bạo. Chợt trong đầu Lan loé lên một ý, nàng đứng dậy mặc cho nước *** giờ không còn bị cản bởi quần lót rơi rớt xuống ghế, xuống sàn và chảy trên đùi, cầm tay Quang lôi xềnh xệch lên gác như thể sợ Quang đổi ý không địt mình nữa. Nàng mở căn phòng hạnh phúc của chồng và mình rồi kéo Quang vào. Hai người như thể vứt bỏ được hết gánh nặng lao vào nhau như hai con thú động dục, thậm chí vội đến mức không thèm đóng cửa phòng. Lan đẩy Quang ra giường cưới rồi chồm lên cởi tung quần áo của anh. Bộ ngực căng cứng của Lan do nàng hoạt động mạnh quá đã bung cả một bên đầu tí ra, vì bị kích thích tột độ nãy giờ nên vú nàng vươn lên, đầu ti cứng ngắc đỏ hồng, Quang nhìn vào mà chỉ muốn ngậm lấy mà mút lấy mút để. Sau khi bị con vợ động dục của thằng bạn lột trần truồng Quang lấy lại ưu thế đè Lan xuống giật bung cái váy và áo lót xuống bụng để lòi ra cặp vú của kẻ cuồng dâm. Miệng Quang mút chặt môi Lan trong khi hai tay bóp nắn xào xáo cặp vú mơ ước không thương tiếc. Lan đã phát cuồng từ lúc ở ghế sofa rồi nhưng lên đây do thoát khỏi sự theo dõi của mọi người nàng quên hết tất cả mà quắp chặt lấy Quang. Nàng tự tay xé toang bộ váy ngủ vốn dành cho chồng ra để chuẩn bị làm tình với Quang. Sau một hồi nhào nặn chán chê Quang cúi xuống tụt hẳn chiếc quần lót bé tí của Lan ra, khe *** Lan đã hiện lên trước mắt Quang. *** Lan hồng đỏ và khít hơn cả gái trinh, hai mép *** hơi tách nhỏ khoe 2 cái mào hồng hồng chạy từ hột le xuống dưới bóng nhẫy nước. Quang cầm buổi quẹt lên quẹt xuống tách nhè nhẹ 2 mép *** từ trên xuống dưới như trêu ngươi Lan khiến nàng gào lên “Địt đi anh! Em xin anh địt nhanh lên đi anh … gì ơi!” Lan chột dạ, quả thật đến lúc này Lan vẫn chưa biết đồng nghiệp chồng tên là gì mà đã đòi người ta địt như mắc nợ rồi. Chẳng để Lan đợi lâu sau khi quét vài đường cơ bản Quang từ từ đè Lan xuống, đưa cái buồi gân guốc dài gần 2 chục cm của mình từ từ tách *** Lan ra. Lan cũng lon ton ngỏng người dậy ngắm cái giây phút huy hoàng này, buồi Quang to và gân guốc làm Lan tràn trề sung sướng. Vì nước ra quá nhiều nên dù to và dài buồi Quang cũng cứ như toa tàu gặp đường sắt xịn mà chui tọt vào đến tận cuống. “Ahhhh…!” Lan rên lên sung sướng. Đã thế Quang cứ đưa vào một tí lại dừng nên tiếng Ahhh của Lan cứ bị ngắt quãng đến là hài.

buom em

Đến hôm thứ Sáu cuối tuần đó, buỏi chiều ăn cơm sớm xong, vợ chồng tôi lên xe máy đến nhà vợ chồng Trung. Lúc ra xe tôi hỏi là có hồi hộp không. Lan nhoẻn miệng cười bảo kể ra cũng hồi hộp không biết có tham gia tự nhiên được không. Tôi cười bảo thì cũng như những bộ phim sex bọn tôi đã xem là cùng, có gì mà sợ không làm được. Lan cười vẻ đồng tình. Vợ tôi hôm nay trông rất xinh trong bộ váy đen hàng hiệu, để lộ bờ vai thon thả trắng nuột và cái cổ cao, cũng như mọi khi vợ tôi chỉ trang điểm nhẹ nhàng nhưng như thế tôi lại thấy càng đẹp. Đến nhà Trung thì thấy hai vợ chồng họ cũng đang dắt xe ra cổng. Chúng tôi lên Quảng Bá, rẽ xuống dốc từ đê, đi vòng vèo qua con đường vắng vẻ một hồi ra gần đến hồ thì vợ chồng Trung dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự bề thế cửa đóng kín mít. Sau vài hồi bấm chuông thì một người đàn ông ra mở cổng, vồn vã mời bọn tôi vào, đó là Quang, vóc người cao to, trông bộ quần soóc áo phông. Tôi để ý thấy mắt anh này liếc nhanh, nhìn khoảng ngực trắng hồng của vợ tôi lộ ra. Vân Anh vợ Quang lúc này cũng bước ra đón bọn tôi.

buom em

Xem buom em hay nhat 2014

Phương say sưa bú vú liếm và hôn môi Khoa, nàng thiệt là yêu chàng trai này lắm, nàng muốn Khoa sẽ là người đầu tiên và cuối cùng trong đời mình. Nàng đoán, có lẽ Khoa có nhiều đàn bà lắm, sẽ rất khó chiếm ngự trái tim chàng nhưng nàng sẽ dùng hết sức mình để nắm giữ chàng.
Khoa mắt nhắm nghiền, thoải dài lưng trên ghế bố hưởng thụ, chàng cố đánh tan những ý nghĩ đen tối trong đầu nhưng sao khó quá vì thằng nhỏ không chịu nghe mệnh lệnh của chàng, nó cứ ngóc đầu như muốn nhảy ra khỏi quần. Cầm tay Phương để lên cu mình, Khoa nói nhỏ: Em xem nè, nó đòi em đó. Phương không trả lời, miệng vẫn bú vú Khoa, tay dịu dàng xoa thằng nhỏ, đây là lần đầu cô bé đụng cu dàng ông, tuy là qua lớp vải nhưng nàng cũng đã rất thích thú, nó như một thế giới mới đối với nàng.
Định mở dây kéo để Phương đụng vào nó, nhưng lý trí đã kéo tay Khoa lại, chàng không muốn phụ lòng Hạnh và cũng không muốn phá hỏng đời Phương. Chàng biết, nếu phá trinh Phương thì cô nàng sẽ sa ngã, sẽ làm tình với bất cứ ai muốn nàng… nhưng cứ cái đà xác thịt này chắc là chàng chịu không nổi và sẽ ….

[X] Close.