Buom gai chau a

Hai chữ “lần đầu” cứ vang trong đầu Khoa mãi. Nó làm chàng trai 27 tuổi hứng khởi đến điên lên được. Chàng nhớ mãi năm 17 tuổi, chung vui cùng mối tình đầu, nhưng đó là “lần đầu” của chàng chứ không phải lần đầu của người ấy, và cứ thế, 10 năm trôi qua với hơn 10 mối tình nhưng hai chữ “lần đầu” ấy vẫn chưa một lần xuất hiện cho đến hôm nay. Nhưng có lẽ đây là hậu quả trời phạt, cho chàng một lần đầu với mối tình éo le: Yêu cả hai mẹ con!!!! tội trời đày này làm sao gột rửa sạch. Đầu chàng miên man cùng “lần đầu”; miệng, tay chàng móc nối từng ngõ ngách trên người nàng, Phương oằn oại rên rĩ, tuy không sổ sàng, dâm đãng như Hạnh, nhưng cũng đủ làm thằng bé của chàng nổi cộm trong quần. Tuy rất muốn vui đến tận cùng, nhưng hai chữ “lần đầu” làm chàng trân quý nàng hơn, chàng nhủ thầm: “không thể nào vội vã được, không thể nào tạo nghiệp cho gia đình nàng….” Nghĩ vậy nên chàng ngưng lại và âu yếm hỏi nàng: “Em học được gì hôm nay?” “ummm, học yêu anh” Khoa tinh nghịch, se vú nàng và nói: “sai rồi, mới hôn tí đã quên hết bài vở, nói lại đi” “Em nói rồi mà, học yêu anh” Khoa phát lên đ*t nàng một cái và mắng yêu “học hôn!!!!” Phương tinh nghịch : “ay da, đau em, ờ ha, học hôn, để em tập lại trước khi về, không thôi quên……” Chưa dứt lời, nàng đã nút vội môi chàng, Khoa tê người, không ngờ nàng mút đã đến thế, đã đến nổi thằng nhỏ của chàng lại một lần nữa cứng cương trong quần. Nụ hôn dài đến bất tận làm chàng tê điếng. Khi Phương trả Khoa về thực tại, cũng là lúc đồng hồ nhảy qua 9:30; Đành tạm ngưng lớp học để trả nàng về với gia đình.

buom gai chau a

không
P: đúng rồi anh em P nè ,chắt anh là V
V: đúng rồi em 
P: anh vào nhà đi
V: à mà nhà em có pa ma hay đại loại là người lớn không
P: chi vậy anh nhà không có ai hết chỉ có mấy đứa hồi bửa chơi chung với anh thôi
Dắt xe vào thì thấy bàn tiệc đã bày sẵng , có 2 đứa con trai chừng tuổi teen , nhưng choáng nhất là cái tũ rượi nhà em , nhìn 1 hồi thì em nói
P: anh nhìn gì thế , vào bàn ngồi đi
V: à không có gì 
Em đem lên mấy lon bia
V: em đem xuống đi anh không uống bia
2 thằng bên kia cười, em mới 16 tuổi mà biết uống bia ông anh lớn thế mà không biết uống ( nói thật lúc đó giã vờ để kêu em lấy mấy chai rượi trong tủ ra uống nhìn mà muốn thèm )
P: thế anh uống gì , 
V: em thấy chai rượi khui giở kia không , lấy uống đi
P: uống được không , không biết uống bia mà chảnh
bạn nử kia chợt tuổi mình nói lên : hay là đem uống đi thử ai say
2 thằng kia ùa theo : đúng đó 
P: cũng được
Đem chai rượi ra . nhìn tụi nó uống mà mình buồn cười muốn sặc máu luôn. nhìn cách uống với cầm ly là biết không phải dân sành rượi rồi , tụi nó mới húp 1 ngụm mà cứ như nuốt thứ gì , nhìn buồn cười vãi . còn mình làm 1 hơi hết nửa ly ( bác nào uống rượu ngoại thì biết nhé ) , cã đám nhìn mình .
P: thế này mà bảo không biết uống bia
V: anh nói không uống bia chứ không uống rượu đây
P: anh này buồn cười ghê .
Cã đám cứ nói chuyện 1 hồi thì cũng 1 h chiều rồi , ra quán net đầu ngõ nhà em cã đám đánh vài trận mà toàn thua không chắc có lẽ tụi kia hơi say rồi , chơi xong về nhà

buom gai chau a

buom gai chau a la gi ?

hôm nay là thứ 2 cái ngày mà tất cả giáo viên phãi đến trường dự buổi chào cờ đầu tuần vì là Trưỡng Khoa của 1 trường lớn nên bà Phương càng phãi đến trường sớm hơn so với các thầy cô khác - gương mặt uể oải do hôm qua thức quá khuya để online để nói chuyện với 1 cậu học sinh trẻ mà 1 bà bạn mới share cho bà - bước vào nhà tắm bà tranh thủ thay bộ áo dài truyền thống và không quên che đậy những chổ hiểm của mình bằng những bộ đồ lót ren thật quyến rủ -
tít tít
bỗng tin nhắn đt tới -
helo cô phương - chưa kịp suy nghĩ xem đây là ai thì lại thêm 1 tin nhắn tới nửa 
hôm qua cô cháu mình có chat với nhau đấy - nic name cháu là traitrekhoe đấy 
bà phương nhắn tin lại 
uhm có gì không con - cô đang chuẩn bị đi lên trường - hôm nay con có học không - hôm qua cô cháu mình nói chuyện bậy quá -
thì ra hôm qua trong cơn hứng tình bà và cậu trai trẻ đó nói về những mối quan hệ ngoài luồng những cảm xúc trong việc tình dục - v.v.v.v.
tin nhắn lại đến -
có gì đâu cô - hjhj - hnay cháu được nghĩ - cô rãnh không cháu vs cô gặp nhau nhé -
phương vội vã đi vào phòng lấy cái tặp tài liệu vừa đi vừa nhắn tin 
trời gặp làm chi hã con - 
thì gặp để cô cháu mình tâm sự ấy mà hhhehehe - hắn ta nhắn tin nham nhở 
hahahaa phương đanh đá nhắn tin cười lớn
có gì đâu mà tâm sự - tâm sự ở đâu - phương biết tổng cậu bé đang muốn gì - nhưng 1 phần vì tò mò 1 phần bị cuốn vào câu chuyện vs cậu bé và 1 phần do mấy bà bạn hại não nên phương ít nhìu cũng mún gặp cậu bé này - nhưng còn đó đạo đức - đạo làm vợ cản trở - phương k dám manh động -
tin nhắn ấy lại đến từ cậu bé 
thì cô thiếu gì tâm sự cái đó hjhj - 
ohm thôi có gì chút cô nhắn tin nhé h cô phãi lên trường -
chiễm chệ ngồi lên chiếc SH phương thong thả lướt trên những con phố sài gòn hoa lệ - đi tới đâu là biết bao nhiu cặp mắt ham muốn của những gả đàn ông đểu đổ vì phương tới đó - 
Tới TRường -----
Bà phương dọn dẹp lại bàn làm việc của mình rồi cùng các thầy cô giáo ra sân chỉnh tề để chào cờ - 
-------- những giai điệu hùng hồn của 1 bài Quốc Ca vang lên - 
Đoàn Quân Việt Nam di chung lòng cứu quốc --- thì lúc này đt của bà lại reo lên vì tin nhắn 
cô ơi chút nửa gặp nhau nhé - thì ra là tin nhắn của cậu nhóc ấy - < nhóc này tên Nhật - 1 học sinh lớp 12 của trường Maire - hắn có sở thíc lái Máy Bay - nên đêm nào hắn cũng lên mạng tìm những phụ nữ như bà để tâm rồi sự - vô tình hắn lại gặp được bạn bà phương và hắn cùng ng đàn bà đó ngụp lặn trong ân ái - để rồi hắn vô tình dọc điện thoại của ng tình - thì thấy số của bà phương + nic name yahoo + hình ảnh - ôi chu choa sao mà múp quá vậy nè nên hắn quyết tâm đánh đổ bả > 
kết thúc bài quốc ca cũng là lúc bà phương trả lời tin nhắn đó -
uhm gặp ở đâu - hôm nay cô không có tiết dạy - 
bên kia hắn nhãy cẳng lên vì vui sướng - móc con if5 ra fone cho thằng lớp trưỡng với cái giọng ọe ọe ọe hôm nay tao mệt quá mày viết đơn xin nghĩ dùm tao - tao nhức đầu quá ọe ọe hắn giả bộ nôn trong đt --
hắn vội vã nhắn tin lại - 
Công Viên xxx - con đi xe SH trắng - 
8h nhé cô - mong gặp cô 
Nhận được tin nhắn bà phương cũng chẳng thể hiều mình đang làm cái quái gì - lương tâm thức tỉnh chăng ??? bà định nhắn tin lại không đi - bây giờ trong đầu bà đang có sự đấu tranh giữ 1 bên là lương tâm và 1 bên là khoái cảm - thôi kệ đi gặp nó biết đâu mình chỉ dạy nó thêm vì nó yếu môn toán mà - bà phương biện hộ cho mình - 
Lấy xe ra khõi trường đến điểm hẹn - chuông đt vang lên - alo Phương cô tới chưa -
rồi tới cô - cô mặc áo dài Đen ấy -
ah con thấy cô rồi - hắn đứng bên đường - rồ ga chạy qua -
hi cô nhìn cô ở ngoài trẻ hơn trong hình - 
Phương lườm hắn -
sao gặp cô có chuyện gì - mình đi đâu đi đứng đây k tiện lắm -
thế là 2 cô trò chạy song song cùng nhau - bà phương hỏi - thế con ăn gì chưa
dạ chưa - hay là mình về nhà cô ăn đi sẳn con có vài bài tập mún hỏi cô luôn -
bà phương gật đầu đồng ý - 
đẩy xe vào sân nhà bà phương mở cửa - còn hắn đằng sau thì dán cặp mắt vào trong cái vòng 3 của bà - bất chợt bà quay sang nhìn thấy - bà phương đỏ ửng mặt - lúc này trông bà thât quý phái -
vào nhà hắn và bà phương ngồi nói chuyện 1 hồi - bà phương ra sau bếp làm cho hắn tô mì trứng - ăn xong hắn vớ lấy tập ra kêu bà phương chỉ bài nhưng trong lúc ấy bà đâu biết rằng hắn chỉ mún lợi dụng để ngồi kế bên bà hưỡi cái mùi nước hoa quí phái ấy - trong lúc hỏi bài hắn lân la sang chuyện trai gái rồi chuyện đêm qua mặt bà phương bây giờ như trái giấc -bà lườm hắn yêu cầu hắn tập trung vào bài vở - hắn than khát bà phương rót cho hắn ly rượu vang -- hắn hớp 1 hớp nhỏ - lè lưỡi vì cay hắn - bà phương thì cười sặc sụa trước hành động ấy của hắn - 
Bổng bà phương kêu hắn ngồi đây để bà lên thay đồ 
bà nhẹ nhàng bước lên lầu - khuát sau cầu thang cũng là lúc nó đứng lên chỉnh sửa thằng cu tí đang biểu tình trong quần - vội vã chạy ra sân xem hàng xóm có ai tò mò không - không có ai hắn quyết định làm liều - nhưng hắn nghĩ lở bà phương k chịu - bả la lên thì sao - có phãi nó sẽ bị bắt vì tôi hiếp dâm ??? v.v.v.v. nhưng do dục tình quá nhìu hắn chậc lưỡi cho qua chuyện 
- bà phương bước xuống với bộ đồ ngũ khá kín đáo nhưng cũng k thể che hết dc vòng 1 của bà - bà phương hỏi hắn có mún ăn trái cây không - hắn trả lời
Nhà cô có trái gì - 
bà phương vô tư trả lời lại -
Cam - xoài - quýt - lê 
hắn đi lại tủ lạnh chổ bà phương và nói 
nhà cô có vú sữa không??
bà phương đỏ mặt - nhìn hắn - 
không - có
có mà hắn quả quyết - 
bà phương đáp lại
đâu - 
thì đây nè vừa nói hắn áp lại gần bóp vào cặp vú của bà
hoãng hồn bà phương đưa tay lên chống đở nhưng quá muộn - đôi tay hắn đã ôm gọn vòng 1 của bà.....
đ .. ừ..n..g ...đ.ư...n...g- Nhật không được làm thế cô đã có chồng -
bà phương kêu lên nhưng ko gạt tay hắn ra mà con ngã về sau tủ lạnh - trong tiềm thức bà bây giờ chỉ là được thỏa mãn -
cho con đi cô - con yêu cô - vừa nói hắn vừa liếm gáy tai nàng - vừa nặn bóp bú nàng - môi hắn tìm môi nàng -
những chống cự vô cùng yếu ớt nếu k mún nói là buông xuôi
lưỡi hắn xoáy vào trong miệng bà - hắn bất ngờ khi bà đáp ứng lại - 1 nụ hôn mảnh liệt - nhưn những cặp đôi đang yêu nhau - 
hắn mạnh dạn thay đổi cách xưng hô 
em thơm quá - chụt chụt chụt- tiếng cháo lưỡi vang lên -
bà đáp lại ohm - e muốn - Nhật ơi!!! bú em đi !!!
vội vàng kéo cái quân ngủ xuống hắn ta ngồi xuống liếm láp vào 2 đùi bà khiến bà như muốn tê dại bỗng nhiên cái lưỡi nhám xàm của hắn đá lên hột le của bà - chốc chốc chốc - 2 bờ môi hắn nút cái hạt le của 1 phụ nữ đã có chồng - 
uh..uh...uh...uh bà phương nắm đầu hắn đẩy sát vào thêm - cái cảm giác được liềm *** mà bao lâu nay ông Thanh k đáp ứng cho bà khiến bà càng hăng say 
vội vã hắn đứng dậy -
bú cặc a đi em - hắn ra lệnh - 
bà ngoan ngoãn ngồi xuống kéo phẹc mơ tuya ra - thì hởi ôi - 1 con cặc đúng nghĩa gân guốc bật ra - nhìn nó thật hùng dũng bà nghĩ thầm -
không đắn đo bà ngoạm lấy nó - nút sâu tận gốc - rồi lại đá bi - rồi lại liếm đầu khất ---
em dâm đãng quá phương ôi oh..oh..oh 
em là máy bay tình cảm 1 nốt đầu tiên trong đời anh ....
mặc kệ những lời nói khẩu dâm của nhân tình trẻ bà miệt mài bú mút - liếm láp -
hắn bế sốc bà dậy - h thì chúng ta vào phòng nhé -
dạ .. bà dạ 1 cách đầy ngoan ngoãn -

đặt bà xuống gường ngủ cùa 2 vợ chồng bà hắn lại xà vào cái *** ấy bù mút - tay thì dày vò 2 cái vú đang tưng tưng ấy - anh làm em sướng quá Nhật ời - đụ .. đụ... đụ... e đi e nứng quá rồi - ok cưng - khi hắn định đẩy cái dương vật 18cm gân guốc ấy vào thì chuông điện thoại bàn lại reo -------- Ring Ring Ring ----
thì ra ông Thanh gọi - nảy h gọi vào số di động của bà Phương - nhưng k được nên ông gọi vào đt bàn ----
Miễn cưỡng bà Phương bắt máy và ra hiệu cho ng tình trẻ giử im lặng -
e nghe anh -
sao nảy h e làm gì vậy - 
e đang trên phòng coi tài liệu ấy ấy ấy da ---- hắn ta đẩy lút cán con cu mình vào *** bà Phương
em sao vậy - ông thanh hỏi - 
oh ... oh.. không anh - tại... tại ... e đang đập muỗi -- oh oh --- con muỗi nó chíc em đau .. đau... đau ..
ohm a gọi nói em là tình hình biển đông phức tạp quá - nên chỉ huy có lệnh a phải trực chiến tiền đồn nên có lẽ tháng sau a mới về - em chuẩn bị dùm anh quần áo có gì thằng Lính a nó qua nó lấy nhé - 
da. da. đẫy mạnh lên .... dạ.... bà phương hoãng hồn vì còn nói chuyện vs chồng -
dạ e...e..............eeeeeeeee...................... .eeeeeeeee biết rồi............ biết rồi ................
a đi cẩn thận e nhớ a lắm khi nào a về a nhớ làm tình vs em nha - 
đầu dây bên kia ông Thanh mĩm cười và uh cho vợ vui - uh a về a đụ em cho e sướng -
uhm đụ mạnh lên đó - mạnh lên - mạnh lên - bà phươg đáp 
ông thanh tưỡng rằng vợ mình đang nói chuyện vs mình nhưng thật chất bà đang hướng dẩn cho ng tình đâm thật mạnh và sâu vào tử cung mình ---
ông thanh cúp máy - lúc đó đầu dây bên kia bà phương cũng nằm hưỡng thụ - đôi chân bà xiết chặt cặp mông của nhân tình - 
oh .... em sướng quá .... a làm chồng e nha .....bà rên trong khoái cảm
uhm ... uhm .. uhm cái *** *** bót quá... sướng sướng quá .... những cú thốc thật mạnh vào *** bà PHương 
em .. ra....ra...ra..ra.ra.r.a.ra.ra.r.a.ra............. ...
bà phương gồng người ôm cứng ng tình --- cùnng lúc đó những cú nắc phi nước đại - Phạch Phạch Phạch -- hắn rên lớn bắn xối xã những dòng tinh trùng vào tử cung bà Phương

buom gai chau a

Cánh cửa từ từ khép lại, cô T quay lại phía em nhìn và khẽ nói giọng khá nhỏ như vừa đủ nghe:
-D lại ngồi ghế uống nước nhé, đợi cô xíu, xuống bắt cái nồi cháo đã._giọng cô có vẻ íu ớt và khá mệt mỏi, có lẽ phần vì mệt và phần vì mới ra gió nên trông rất là tiều tụy và xanh xao hẳn đi, đến là thương.
-Dạ thui cô, cô cứ để con, con biết mà, cô đang mệt, cứ nghĩ ngơi, con xuống làm cho.... nha cô_Em nói giọng chắc nịch.
-Không sao đâu, cô hơi mệt thôi, tại con nhỏ làm quá lên, phiền con qua đây vậy là quá lắm rồi, con ngồi chơi, đợi cô tẹo_Cô cười nhẹ, khoe cái má lúm đồng tiền khá xinh tuy lộ ra không nhiều.
-Dạ thui cô, cô để con phụ chứ con qua đây đêm khuya phiền cô vầy mà ngồi không thì kì lắm lun ak cô_Em chu mỏ nhè nhẹ.
-Hic, ừm, hì, có con qua đây với cô là cô an tâm rồi, bây giờ còn đòi phụ nữa, ừm, vậy xuống bếp với cô_Cô cười tít mắt, lúc này má lúm đồng tiền trở nên sâu và nhìn cô rạng vãi cả ngời ^^.
-Dạ_Em dạ 1 một tiếng rõ là to.
Đoạn cô đi trước, em nối bước theo sau, cơ bản là hồi trước có qua nhà nhỏ chơi và 2 đứa từng có khoảng thời gian hú hí ở nhà bếp này nên không gian hẹp ở đây đối với em không còn xa lạ gì nữa, vào bếp thấy cô xắt xắt, băm băm cái gì thì em đều lấy hộ cô và cũng nói chuyện khá nhiều:
-Giờ này D sang đây Dì con không nói gì hẻ???_ Cô dựa đầu vào tường vì căn bản như cô rất mệt mỏi, thỏ thẻ hỏi.
-Dạ, không sao đâu cô, Dì con dạo này dễ lắm, nãy con cũng nói xạo với Dì con là qua thăm bạn bị cảm òi_Em trả lời.
-Chời, hihi, hóa ra nói xạo Dì để qua đây hẻ, bình thường đi chơi đêm nhiều nên hay nói xạo lắm đúng hông?_Cô cười xòa và như kiểu thăm dò.
-Đâu có đâu cô, con ngoan lắm, ở nhà suốt, Dì còn nói là con ở nhà quài, mặt nhìn đù với lại như thằng bê đê nữa kìa._Em nhắc lại mà trong lòng quặn thắt, đến là khổ với bà Dì xì tin dâu. ==
-Hì, Dì D nói chuyện dzui quá ha, ờ mà ở nhà quài sao học hè được con._Cô tròn mắt.
-Dạ, con nghĩ bớt mấy môn phụ, chỉ còn học 3 môn chính thôi, tại học nhiều stress quá cô._Em thành thật.
-Hì, ừm, bữa 2 đứa nhỏ đi cô... không có ra tiễn được, tại kẹt côn chuyện á con_ Cô vừa nói vừa xoa đầu như kiểu mệt mỏi mà cố gượng nói chuyện với em vậy.
-Dạ, cô có mệt thì lên phòng nghĩ đi, con coi tắt lửa rồi mang lên sau cho, thuốc cô để đâu???_Mình khuyên cô hết sức chân thành vì thấy cô có vẻ mệt mỏi quá.
-Không sao đâu con, cô vẫn đứng chờ được, không sao đâu, hì_Cô trả lời giọng cố gượng.
-Mà sao giờ này cô mới nấu cháo, uống thuốc zậy cô??? đêm mà bịnh zầy là cực lắm_Em hỏi.
-Nãy gần 11h cô mới về, nghĩ không sao nên tính đi ngủ luôn, ai dè tự nhiên nổi lên mệt mỏi và tay chân mất sức hẳn đúng ngay lúc con nhỏ gọi về nữa, nge giọng cô mệt nên nó tra khảo đủ kiểu, thế là lộ, làm phiền con lúc đêm này, cô ngại quá_Cô nhìn mình nói.
-Dạ, không sao đâu cô, con bịnh thì cũng muốn có ai đó kề bên, dù không làm gì đi nữa, nhưng có người ở gần vẫn an tâm hơn, hồi ba con mới ra ngoải con cũng vậy mà cô, nên con hiểu lắm._Em giải thích.
-Ừm, hì._Cô cười.
Đứng được thêm lúc thì nhìn cô như muốn nghiêng ngã, em khuyên cô lên phòng khách đi, đợi cháo được thì em sẽ mang lên ngay, chứ cô cứ đứng đây quài không tốt, khuyên riết rồi cô cũng nghe lời, thế là cô lên phòng khách nằm nghĩ, còn em thì vẫn lay hoay dưới bếp
Khoảng chừng 1 lát sau, cháo bắt đầu ùng ục thì em xắt một ít hành quăng vào rồi khuấy khuấy, tắt bếp và múc ra tô luôn, nhẹ nhàng và chầm chậm em bước đi lững thững lên nhà trên.Lúc này cô đang nằm ở phòng khách trên chiến ghế sô-pha màu đen tuyền, khẽ để sát trên mặt bàn, em nhẹ nhàng gọi khẽ:
-Cô ơi, dzậy ăn cháo rồi uống thuốc cô ơi, con múc ra rồi nè_Mình gọi khẽ vì biết cô chưa ngủ được đâu.
-Xong rồi hả con, phiền con quá... con cũng múc ăn luôn đi chứ, sao lại múc có 1 tô vầy???_ Cô nói và cầm cái muỗng lên.
-Dạ thôi cô, nãy con ăn tối ở nhà no lắm rồi, với lại ăn đêm con hay bị... chột bụng lắm_ Em thành thật.
Cô múc từng muỗng nhẹ nhàng và đưa lên môi, từng muỗng từng muỗng một, không hồ hởi cũng không bất cần, cái cách mà cô ăn không hề điệu mà còn trông rất đứng đắn và lịch sự, àh nhân đây em cũng xin miêu tả cái cách bà Dì của em ăn uống luôn chứ, đó giờ chưa đề cập đến vấn đề không kém phần "nhạy cảm" này. ==


**Mỗi khi Dì ăn ngoài chén cơm ra còn phải để cả 1 cái đĩa nhỏ cạnh bên, cái dĩa đó dùng để gắp thức ăn bỏ vào chứ không có bỏ chung đồ ăn vào cơm đâu nhé, mỗi lần gắp cái gì là bỏ tém vào một góc dĩa rồi ngồi dọc dọc chỉnh chu này nọ, ăn thì như mèo ăn ấy, đã vậy cột tóc thì cao mà cứ hễ ăn là cứ lấy tay vén tóc lên xuống các kiểu, chòm tới múc canh thì lấy tay che cổ hoặc bịt cổ áo lại rồi thì đang ăn mà thấy móng tay kì kì hay hay thấy có vấn đề gì là bỏ đũa xuống ngồi chỉnh chu, nói không điêu chứ có lần thấy Dì còn dịch cái ghế ra xa cái bàn rồi tiện tay lấy cái bấm móng tay tỉa tỉa nữa, em phải liếc xoáy+ đá đểu các thứ mới chịu ăn lại bình thường.Nhai cơm thì nhai 1 bên rồi nhìn người đối diện xong cái đổi qua bên kia nhai tiếp xong lại nhìn, ăn mà dính miệng hay vô tình đũa dính nhẹ vào mép là lấy khăn giấy chà chà, chùi chùi, đến là khổ, cũng vì màu mè hoa lá cành trong ăn uống nên hầu như tất cả các buổi ăn cơm trong ngày và tất thảy các ngày trong tháng em đều ăn xong trước và run lên phòng trong khi Dì còn nhai 1 cách chậm chạp, trong từ điển của Dì không có từ "Và cơm" mà chỉ thấy xới từng muỗng cơm nhỏ rồi cho vào miệng, trước khi gặp Dì em chưa từng nghĩ ăn cơm thế kỉ 21 mà phải khó khăn đến như thế, thật là khổ ải với những người khó tính như em khi ngồi ăn chung với những thành phần "điệu chảy nước " như vậy.**


Tiếp nhé, trong thời gian cô ăn thì em ngồi móc điện thoại soạn tin nhắn cho Dì báo là "tối nay ngủ nhà bạn luôn, không về Dì đừng đợi cửa nha", khoảng một phút sau thì thấy cuộc gọi, nhìn thấy của Dì thì em không bắt máy vì sợ cô đang ăn, lại sợ cô suy nghĩ nhiều về việc em ở đây, không nên thật sự là không nên, em từ chối cuộc gọi thì lập tức tin nhắn của Dì tới ngay "Méc ba mày nè con...==", híc đọc tin nhắn mà em đến rụng rời, vãi thiệt là vãi bà Dì, em nhắn tín đáp ngay sợ Dì gọi cho Ba lúc này thì em chết mất, vì thể nào Ba cũng gọi điện thoại hỏi han em này nọ, phiền hết cả lên."Không phải đi chơi, đang ở nhà bạn, khuya quá hông dám về, Dì ngủ đi, sáng mai con về sớm" và bấm send, cũng phải vài phút sau thì tin nhắn của Dì mới tới "Sáng mai nhớ về sớm, không thì méc ba đó,bye".Đọc xong tin nhắn của Dì mà em thở phào nhẹ nhõm, đôi chân này như trở lại với mặt đất chai sạn, em liếc nhẹ cô thì thấy cô cũng đang nhìn em, rồi sau đó lại múc ăn tiếp.Cô ăn một lúc thì cũng hết và ngước mặt nhìn thẳng cười tươi nói với em:
-Con trai mà nấu ngon nhĩ._Cười tít mắt.
-Hic, toàn cô nấu mà, con chỉ bỏ có nắm hành vào thui, cô để thuốc ở đâu??? con đi lấy cho_Em nhìn và nói.
-Trên tủ lạnh á, hồi bữa uống thấy hình như còn 2 liều_Cô mở to mắt nói.
-Chời ơi, thuốc chữa bệnh khác nhau sao mà uống được cô_Em than vãn.
-Hổng phải, thuốc cảm cúm luôn mà!!!_Cô nói khẽ.
-Nhưng con thấy cô bị cảm sốt chứ có sổ mũi đâu mà cảm cúm cô_Em giải thích.
-Kệ, hông sao đâu, uống được mà_Cô cười trừ.
Em đành phải chịu vì giờ này không biết tiệm nào còn bán thuốc không nữa với lại dù có bán em cũng không có can đảm ra đó, ngõ thì tối mà hình như nãy tới đây em chẳng thấy tiệm thuốc nào trong phạm vi gần cả, xuống tủ lạnh thì thấy quả thật là còn 2 liều, nhìn bao thì có vẻ cũng mới đây thui hàz, nên thôi, em lấy lên cho Cô + thêm li nước lọc.Đoạn cô bỏ thuốc vào miệng và nhấp li nước lọc từng ngụm từng ngụm, rồi từ từ nằm xuống.
-Cô ơi, cô lên phòng ngủ đi, chứ ở đây ngủ không tốt đâu_Em khuyên.
-Cô nằm nghĩ rồi lát lên phòng sau, chứ bây giờ cô còn đau đầu và hơi chóng mặt nữa, con buồn ngủ thì cứ lên phòng cô trên lầu ngủ cũng được, chứ phòng của mấy đứa nhỏ có bụi rồi, lát cô lên dọn sơ rồi cô ngủ phòng tụi nó luôn._Cô nhắm mắt và nói.
Nghĩ cô nói vậy cũng đúng, nên em cũng dạ rồi thì ậm ừ nghe theo, đoạn lên tầng trên vào phòng lấy cái gối xuống để ở ghế, sau đó em xuống bếp lấy cái khăn nhỏ treo trong phòng tắm giặt sơ qua rồi ngâm vào nước ấm, thật ấm, vắt ráo rồi lên đắp trên trán cho cô, và đưa cô luôn cái gối cô khẽ giật mình và nói:
-Chu đáo quá, cô cảm ơn, đang tính đi làm thì con làm hộ, cảm ơn nhé, hì._Cô cười lộ má núm mà khen lấy khen để.
Em chỉ cười với cô một cái và đi từng bước lên cầu thang, đang đi được vài ba bước thì điện thoại rung lên, khẽ móc ra xem thì ôi "Ba 2" gọi em, híc.
p/s:Ba mình xài 2 máy điện thoại, số kia mình lưu là Ba còn số này là Ba 2.^^
Em bụm lại và chạy vội xuống nhà bếp nghe thì Ba làm luôn cho một tràn nào là bạn bệnh thì để sáng thăm, chứ đang đêm đang hôm đi vậy lỡ có chuyện gì thì sao, rồi lum la, sáng về sớm các thứ em ậm ừ rồi nói đóng cửa ngủ kín mít thì đâu có sao, tại thằng bạn con bệnh rồi lí do lí trấu các kiểu. sau một hồi hứa hẹn thì cuối cùng ba cũng nguôi ngoai và nói em là sáng nhớ về sớm, cấm giận Dì, giận là biết tay Ba, cũng vì Dì lo cho con rồi thì này nọ.Nói một hồi cũng xong, em chúc ba ngủ ngon rồi cúp máy, từ từ đi lên cầu thang và khẽ nhìn sang phía ghế sô-pha chỗ cô nằm thì thấy cô như ngủ say rồi, chẳng cử động gì, em nhẹ nhàng tiến lên phòng mà ban nãy em vào lấy gối.
Phòng này trước đây nhỏ đã từng giới thiệu cho em biết là phòng của ba mẹ nhỏ, nãy em lên lấy gối thì thấy 2 cái gối cặp làm cho em càng chắc chắn hơn, nhưng tuyệt nhiên trong phòng chẳng thấy bức hình nào của ba nhỏ cả, chỉ thấy toàn hình của cô thôi thì phải, nghĩ xa lúc đó chắc có lẽ vì cãi nhau to nên cô ghét chú và dẹp hết đi luôn cũng nên, chẳng biết chỉ có thể là suy đoán thôi, em nhẹ nhàng tiến lại gần giường và nằm xuống cảm giác rất sản khoái, rất êm và dường như xua tan được những mệt mỏi mà em đã phải chịu từ việc làm một chuỗi các hành động vào cái khoảnh khắc mà như mọi ngày em vẫn đang yên giấc, hơi mệt xíu em duỗi thẳng thay chân ra thì quẹt trúng một cái gì ý, ngồi dậy và nhìn thì bình thường thôi, là quần áo của cô khi đi làm về, cô làm trong một ngân hàng ở quận 1, váy ngắn đen và áo trắng _ áo khoác ngoài cùng màu quần, chắc vì mệt nên cô chưa kịp cất dọn.
Em đứng dậy lấy cái áo khoác cài vào móc và treo lên trên cái giá, cái áo cũng thế và cả cái váy, nhưng khi đã móc lên giá hết rồi thì chợt nhìn lại, còn hẳn một cái quần chip màu đen ở lại trên giường, kiêu hãnh và lồ lộ nhăn nhó, nhìn kĩ và soi mói thì chất liệu vải mỏng, mang để kìm và bó lại chứ nếu về che chắn thì khẳng định là che không nhiều đâu, chắn chắn là như thế.Khi vừa nhìn thấy chiếc quần chip thì em bắt đầu nổi da gà, những ý tưởng khám phá bắt đầu nảy lên trong em, những tình tiết 18+ bắt đầu lại bay bổng trên cái đầu ngơ ngác và non nớt này...........
Nhưng chưa vội gì cả, lúc đó em lo lắng lắm, vì cảm giác ở nhà một người lạ làm cho em thêm phần hồi hộp hơn nữa, cảm giác như muốn mà không thể, tức tối và khó chịu, nhưng rồi em cũng đánh liều, xuống xem cô thế nào đã rồi mới quyết định chuỗi kế hoạch cần thực hiện trong đầu... @.@

buom gai chau a

Xem buom gai chau a hay nhat 2014

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

[X] Close.