Buom gai thai lan

Bước xuống dưới cầu thang nàng thấy lạ vì thấy tiếng nói chuyện thưa thớt không có vẻ gì là cả cơ quan đang tụ tập cả. Quả đúng như vậy, thì ra mọi người đã về gần hết chỉ còn chồng nàng và hai anh đồng nghiệp của chồng vẫn đang ngồi gần cửa uống rượu, còn một người nữa thì đang ngồi trên ghế sofa phía bên trong xem ti vi. Nàng định bước ra thì bỗng giật mình, bộ đồ của mình hở hang quá, nhưng lại tặc lưỡi cho qua vì nghĩ mấy lão ấy ngà ngà say lại toàn dân trí thức cận thị chắc chẳng còn nhìn rõ đâu. Người đầu tiên nhận ra sự có mặt của nàng là 2 anh đồng nghiệp đang ngồi đối diện với chồng nàng. Cả 2 bỗng im bặt, mắt mở to hết cỡ nhìn theo từng bước chân nàng, chồng nàng cũng ngoái lại nhìn. Nàng thấy hơi sợ những đằng nào thì họ cũng thấy hết rồi nên cứ bước ra. Chợt nhận ra sự vô duyên của mình 2 anh nọ lắp bắp mời nàng ngồi xuống từ xa nhưng nàng từ chối, ngồi xuống lộ hàng ra có mà các ông nhẩy vào hiếp tôi một lượt thì bỏ cmn ***. Nàng thầm nghĩ tinh nghịch như vậy. Ông bạn ngồi trên ghế thấy thế liền mời Lan ra ngồi uống nước cùng, nàng định bụng từ chối nhưng chợt nhận ra chồng nàng đã say quắc cần câu nói chuyện với 2 ông bạn mà cứ ú ớ mãi mới thở ra được vài từ lại thêm cặp kính hàng ngày đã vứt đâu mất, chắc chắn là vừa nãy có quay lại nhìn nhưng không thấy nàng và kể cả có nhìn thấy và nghe 2 người kia mời thì cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, tửu lượng của Thắng vốn còn kém xa cả đàn bà, nàng nảy ra ý định trêu ngươi mấy ông bạn dâm dê của chồng. Nàng ngồi xuống ghế sofa cạnh anh bạn của chồng, người này tên là Quang là đồng nghiệp cùng phòng của Thắng. Quang thấy Lan đồng ý mừng như bắt được vàng, mắt không rời khỏi thân hình tràn trề sức sống của Lan bụng cười khẩy thầm nghĩ “mặc kiểu này mà đi xuống đây nhất định dâm hơn người thường”. Giả vờ cũng đã ngà ngà say Quang nói chuyện rất tục và không nể nang lịch sự gì cả lại thêm chỗ ghế ngồi cũng hơi tối nên cứ giả vờ tìm bao diêm điếu thuốc mà cúi xuống động chạm vào người Lan. Lại nói về phần Lan, nàng cũng biết lão này có ý đồ đen tối nhưng lại không lấy làm khó chịu mà lại thấy tự hào vì vẻ cuốn hút của mình làm cho mấy ông bạn của chồng ở tít ngoài cửa lẫn trong này luống cuống. Nghĩ vậy nàng cố tình ngồi thật sát vào thành ghế cong mông về phía sau, cong bụng về phía trước như kiểu máy em gái đi xe máy vậy đã thế nàng lại cứ nhổm nhổm chứ không ngồi hẳn xuống. Cái ngực vốn đã dồn hết lên nay lại bị dồn tới đường cùng không còn chịu nổi nữa tưởng chừng động nhẹ cũng bung ra. Độ ngắn của cái váy lại được dịp phát huy hết khả năng khi khoe ra toàn bộ cặp đùi tròn xoe nõn nà trắng muốt không một gợn nhỏ. Dựa vào ánh sáng tivi Quang chỉ cần hơi chúi ra phía trước và liếc sang là có thể thấy mập mờ cái khe gợi dục ướt át sau miếng vải ren nhỏ thưa thớt hình tam giác phập phồng mỗi khi Lan nhấp nhổm, cứ nhìn ngó như thế mà Quang thèm rỏ rãi. Thấy Quang nhìn mình chằm chằm như vậy Lan rất thích thú, cộng thêm cái khe *** bị quần lót cọ xát rỉ nước từ lúc nãy, nay lại bị nàng cong người nhấp nhổm o ép nên nứng tợn, nước chảy ra ướt cả một mảng quần dính cả ra ghế. Lan chột dạ, đầu tiên mình chỉ muốn trêu lão này thôi mà sao giờ thấy hứng thú quá như thế này, lý trí nàng mách bảo nàng nên đứng dậy và về phòng thì hơn, nhưng chồng nàng đang ngồi kia lẽ nào bạn chồng dám làm bậy, nghĩ vậy nàng lại cố nán thêm một lúc để tận hưởng thêm chút cảm giác lâng lâng hiếm có này. Quang sau một hồi ngó nghiêng thấy ghế có gì đó ươn ướt cũng đã đoán ra sự việc, đúng là gái dâm có khác chỉ ngồi nhìn nhau một lúc thôi mà nước nhờn đã chảy đầy cả ra ghế. Lấy cớ với chiếc điều khiển ti vi Quang đứng dậy đi ra bàn, sau khi quay lại Quang cố tình lảo đảo ngồi xuống sát sạt bên cạnh Lan, đùi anh ép sát vào đùi nàng. Lan đã nứng lắm rồi nay đùi lại cọ sát vào đùi một người đàn ông ngay bên cạnh nên thần trí trở nên mơ màng, hứng tình. Nước miếng nàng dâng lên làm nàng cứ phải nuốt liên tục. Hai người giờ không còn nói gì chỉ ngồi yên như là đang xem ti vi nhưng thực chất là Quang đang kích dục Lan đến không thể chịu được nữa mới thôi. Cọ xát đùi chán chê Quang bắt đầu mân mê tay từ đùi mình từng bước chạm vào đùi Lan, khi Quang đặt một ngón tay sang bên đùi Lan anh thấy Lan bất giác liếc xuống nhìn rồi lại tảng lờ đi như không biết nên đánh liều đưa cả bàn tay sang xoa xoa định bụng được ăn cả ngã về mo. Chỉ sờ vào đùi Lan thôi mà buồi Quang ngỏng vọt hẳn lên cứng như khúc gỗ. Đùi nàng mịn và tròn lẳn như được nặn ra từ đất sét loại xịn vậy, Quang dùng tay xoa vòng tròn từ bắp đùi phía trước ra bắp đùi phía sau thỉnh thoảng lại nhích nhích lên phía trên lưỡng lự như thăm dò ý Lan. Lan vẫn ngồi yên không cục cựa mắt dán vào màn hình ti vi, thực chất thì mắt nàng có nhìn vào ti vi đấy nhưng những gì diễn ra trên ti vi nàng chẳng còn nhìn thấy mà thay vào đó là hình ảnh bàn tay của Quang đã đi tới đâu, tới xen ti mét nào trên đùi của nàng. Nước miếng đã ứ lên họng khiến nàng bất giác nuốt đánh “ực” một tiếng, nàng ngượng quá giả vờ đưa tay lên cổ khạc nhỏ ra vẻ là bị đờm. Bằng kinh nghiệm của mình, thậm chí chả cần kinh nghiệm, Quang biết Lan đã thèm lắm rồi anh nhấc tay đang xoa đùi Lan lên và nhè nhẹ luồn qua sau lưng Lan ôm lấy eo nàng, cái tay còn lại đến giờ mới được thưởng thức da thịt nàng, nó từ từ xoa đùi nàng mấy cái lấy lệ rồi theo đường mà đàn anh đi trước đã mở tiến thẳng tới bẹn Lan. Ngón trỏ của Quang chậm rãi miết theo khe bẹn từ trên xuống dưới, cuối cùng chạm vào phần thịt mu *** phồng ra do bị ép bởi chiếc quần lót bé tí và mỏng dính. Bị chạm vào phần nhạy cảm Lan rùng mình sung sướng, mồ hôi lấm tấm trên trán và sau lưng, chỉ một cái chạm nhẹ vào mu thôi mà nước từ *** nàng trào cả ra ngoài rỉ xuống ghế dính cả vào tay Quang. Giờ thì Quang đã hiểu độ dâm của vợ thằng đồng nghiệp ghê gớm thế nào, có khi thuộc hàng top dâm dê thế giới không biết chừng. Mới sáng nay tổ chức đám cưới với Thắng thôi chưa kịp động phòng mà nàng đã để đồng nghiệp chồng vuốt ve sờ *** sờ bẹn. Quang cũng chẳng chịu dừng lâu, sau khi dạo vài ba lượt trên bẹn làm Lan đờ đẫn bàn tay anh từ từ di chuyển sang úp lên mu *** múp míp của Lan, ngón tay giữa đặt đúng khe chữ V ngược bị quần lót ép vào nay đã nhớp nháp. Anh bắt đầu vuốt ve nhẹ nhàng, Quang khéo đến nỗi chỉ vuốt hờ hờ đủ để Lan cảm nhận được sự rung động những nơi tay anh sờ đến. Lan lúc này không còn biết suy nghĩ trời trăng gì nữa, đầu nàng ngửa lên trần nhà dựa vào thành ghế, miệng hổn hển thở gấp đón nhận những đợt kích thích từ bàn tay khéo léo của Quang. Ngực nàng phập phồng khó chịu vì chiếc áo bao nhiêu thì *** nàng phập phồng sung sướng vì chiếc quần chật chội bấy nhiêu, bây giờ thì nàng nuốt nước miếng ừng ực liên hồi không còn e ngại gì nữa cả. Quang nhìn thấy cảnh như vậy thì sướng vô cùng, con buồi trong quần căng cứng đòi tuột ra ngoài, bàn tay anh thì vẫn đang mân mê bên ngoài chiếc quần ren nhỏ bé nhớp nháp. Nghĩ rằng ở bên ngoài đã đủ Quang đưa tay về bẹn Lan rồi nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay tách lớp quần lót lên để tay chui vào bên trong, thấy chiếc quần quá chật chội anh cáu tiết gạt hẳn nó sang một bên khiến *** Lan như được giải phóng lòi ra vươn lên co bóp khí thế. Lan đã hoàn toàn bị chinh phục, bây giờ nàng chỉ biết nghển cổ đớp đớp không khí để tận hưởng cơn động dục mà Quang đem lại, một món quà cưới vô cùng tội lỗi nhưng sung sướng. Ngón tay của Quang tiếp tục hành trình thám hiểm sâu hơn vào nơi thần bí ẩm thấp, bàn tay anh giờ ướt nhẹp toàn nước nhờn chảy ra từ *** Lan, một ngón tay rồi hai ngón từ từ tách hai mép *** múp míp sang 2 bên. Quang vì sợ rách màng trinh của Lan nên cứ vuốt ve bên ngoài hai cái mép bóng nhẫy mà không dám đưa vào. Lan lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát, hông nàng hẩy hẩy lên trên để cho tay Quang cọ sát vào sâu hơn nhưng Quang thì cứ rụt lại sợ rách, Lan thì lại tưởng Quang trêu ngươi mình nên càng hẩy mạnh. Hai người chứ chơi đu đưa như thế một phút thì nước *** Lan đã chảy cả xuống phía dưới ghế và nhỏ giọt xuống nền nhà, một phần nước dính ở mông Lan thì kéo dài ra theo nhịp hẩy mông trông rất thích mắt. Một lúc sau không chịu được nữa Lan quay sang ôm chặt lấy cổ Quang mà víu xuống.

buom gai thai lan

Chính nó đã cho em biết thế nào là khoái lạc của một người vợ khi được làm tình với người chồng yêu thương trọn đời của mình. Nó là vị thần mà em tôn thờ. Vinh viễn không thể có cái gì đem đến cho em nhiều sung sướng như anh và nó. Con c*c của em, cái b**i của em, hai hòn giái xinh xinh của em. Em ngậm nó trong miệng mà mút, mà nuốt cái thứ nước âm ấm, mằn mặn, tanh tanh nơi đầu khấc. Bây giờ thì nó đã mềm nhũn, trông đáng yêu vô cùng. Và vẫn như mọi khi, anh luôn thể hiện mình là một ông chồng lười biếng nhất trên đời khi vợ yêu cầu vào nhà tắm lấy cho vợ cái khăn lau miệng, anh tiếp tục lấy draft trải giường cho em lau miệng. Hai vợ chồng cười rúc rích rồi vồ lấy nhau, trần truồng, nhớp nháp mồ hôi, quấn lấy nhau sau cuộc làm tình long trời lở đất. Hơi thở đều đều cuốn hai vợ chồng vào giấc ngủ yên lành. Em đây, nằm trong cánh tay săn chắc của chồng yêu.

buom gai thai lan

buom gai thai lan la gi ?

Bữa sinh nhật thật vui, thằng Bằng vừa 19 tuổi. Sau tốt nghiệp trung học hắn chỉ muốn đi làm kiếm tiền. Mẹ hắn, bà Kim Thoa đang đứng cùng chồng nhìn lũ trẻ vui đùa. Hai vợ chồng qua Mỹ chỉ sanh được một thằng con, rất cưng chìu. Muốn nó đi học thêm nhưng Bằng lại không thích. Thôi, ở Mỹ tự do nó muốn thì cứ làm theo ý miễn sao đừng làm phiền người kháclà được. Đám trẻ cở tuổi Bằng nên tụi nó chơi thân, Mỹ trắng có, Mễ có, Đen có, nhưng phần đông là đám nhóc Việt Nam xa xứ. Tụi nhỏ xin uống bia hôm nay, bà Kim Thoa phải xin chồng cho tụi nhỏ thoải mái một bữa, nhưng không được uống nhiều.

Trong bộ quần áo đơn giản nhưng đẹp quí phái. Bà Kim Thoa tuy 40 nhưng trông như trẻ hơn. Bà có nét dẹp dịu dàng phảng phất một chút tây phương. Mái tóc cắt ngắn nhuợm chút màu vàng đậm, ánh mắt nhung đen to kèm theo sóng mủi thẳng dọc dừa trên cái miệng xinh và đôi môi tô son hồng gợi cảm. Ngực bà không lớn không nhỏ vừa phải theo một cái eo thon thả xuống đôi mông to kèm đôi chân dài trường túc. Đám bạn trẻ thằng Bằng rất qúi mến bà. Không những bà dễ tánh hơn chồng mà thường là che chở cho tụi nhỏ. Chồng bà Kim Thoa nhìn cũng biết hơn bà nhiều tuổi, tánh tình khó khăn, càng khó hơn khi ông bị tai nạn xe một lần, tuy thoát chết nhưng không hiểu sao ông bỗng ít nói và không thân thiện với ai.

buom gai thai lan

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!

buom gai thai lan

Xem buom gai thai lan hay nhat 2014

Mỗi lần anh làm như thế, người em căng cứng hết cả lên. Dường như cái của em nó rất “căm ghét” cái lưỡi mềm và nóng kia hay sao ấy, vì mỗi lần anh làm vậy, nó lại rên lên từng hồi để phản ứng lại. Nước nhờn của em bắt đầu túa ra miệng anh, làm ướt râu của anh, và em cảm nhận được điều đó. Em cảm thấy của mình của em đang mở ra to tướng rồi, nó thèm được đ*t tơi bời rồi yêu ạ. Nhưng anh vẫn vậy, anh vẫn là anh và việc anh không chịu buông tha cho em lúc em thèm nhất vẫn luôn là việc cố hữu. Anh vẫn tiếp tục chơi em, nhưng bây giờ thì không phải bằng luỡi, mà anh hành hạ em bằng những ngón tay dâm dục của anh. Anh cho cả ba ngón tay của anh sâu trong cửa mình em, rồi ngoáy loạn lên, hết rút ra rồi lại đút vào mà không khó khăn gì. Dâm thủy của em chảy ra quá nhiều, trắng cả ngón tay của anh. Yêu ơi, em không thể chịu được nữa, giá mà ngay bay giờ em được ngắm con c*c đỏ hồng của em thì em sẽ có cái khác để tập trung vào. Đàng này em vẫn phải phản ứng liên hồi với các động tác chọc thô bạo của anh vào cửa mình em, nơi nhậy cảm và đầy nhục dục của phụ nữ, của một con cái.