Buom gai xinh

Về Việt Nam, tôi vào làm chân marketing cho một công ty liên doanh nước ngoài. Mức lương và điều kiện cũng tạm ổn làm tôi dần quên đi việc trở lại bên kia với em. Ngày tháng dần trôi và tôi không còn muốn trở về bên kia nữa, vì cuộc sống ở Việt Nam làm tôi thoải mái lắm rồi.
Một hôm, trong lúc vừa công tác xa về, tôi tình cờ gặp lại thằng bạn thời cấp III của mình. Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp lại nó. Cũng bởi tôi theo ông bà ngay từ khi vừa học xong cấp III nên thời gian dần trôi, chỉ nhớ đến mấy đứa bạn hay chơi mà thôi. Vả lại, cái thời đó, lấy đâu ra điện thoại mà nhắn tin hay cho số như bây giờ. Bọn nó cũng cho số điện thoại bàn, nhưng tôi đếch thèm lấy, chỉ tổ rác người.
Nó đậu xe ngay trước cửa công ty, mắt láo liên, sốt ruột chờ đợi cái gì đó. Thật là… bao nhiêu năm rồi mà nhìn nó vẫn như xưa. Cái cặp đít chai hình như càng ngày càng dày, dáng người dong dỏng ấy làm sao mà tôi có thể nhầm được chứ. Nhất là cái điệu bộ xuýt xoa và chà xát hai tay vào nhau không thôi khi đang rốt ruột của nó chứ. Tôi bước đến gần:
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi lái giọng, giả bộ.
Nó ngước mắt lại, nhưng tôi làm động tác xoa xoa dưới mũi để cố che đi khuôn mặt mình tránh nó nhìn ra. 
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi nhắc lại.
Nhìn cái bộ dạng cầm cặp cán bộ như thế, nó cũng cuống lên, chẳng cần biết tôi có đùa hay không liền luống cuống lấy giấy tờ xe ra cho tôi. Tôi cầm lấy, trịnh trọng xem mà trong bụng cười thầm. Mả cha thằng này, đến giờ tính vẫn không thay đổi, nhát cáy thì thôi rồi.
- “anh phạm tội… không liên lạc với bạn bè và dám tán tỉnh nhân viên của công ty nước ngoài. Phạt anh một chầu bia”. Tôi tuy không nhịn được cười nhưng vẫn cố ra vẻ, đùa nó một câu.
Nó ú ớ người ra. Nhưng rồi nhìn lại, nhận ra tôi. Hai đứa lại cười ha hả…

- “mày làm ở đây hả? Về nước khi nào mà tao không biết? bạn bè đéo gì mà đi biền biệt đéo có tin tức gì cả.” nó hỏi dồn. 
- “bố khỉ nhà mi. Tao đi có số điện thoại đứa đéo nào đâu mà liên lạc. Mày làm như kiểu ai cũng có di động như bây giờ ấy.
Rồi hai đứa trao đổi số điện thoại với nhau, hẹn nhau một bữa gặp mặt cái nhóm quậy phá năm xưa. Tôi bước vào công ty thì nghe tiếng xe nó. Quay lại nhìn tôi nhận ra cái Thủy bên phòng kế toán. Em này tôi đã chú ý từ khi bước vào công ty từ lâu rồi. Dong dỏng cao, chân dài, xinh xắn, ngực tròn căng mọng còn mông thì…gần như phẳng lỳ. Được cái em ấy là hoa khôi khóa dưới hồi tôi học cấp III cho nên nhìn cái là tôi nhận ra ngay.


* * *

Tôi bước vào quán lẩu sau giờ tan sở theo lời hẹn của cả nhóm. Nhìn thấy một dáng hình thân quen, tôi giật mình. Trước mắt tôi là Vân, người con gái tôi đã theo đuổi thời xưa nhưng không được. Em vẫn như hồi trước, đầy đặn và toát lên vẻ khỏe khoắn trong mắt tôi. 
Không cao, nhưng em sở hữu nước da trắng sáng, mềm mại. Thân hình em khá khác đi so với năm xưa. Không còn cục mịch quê mùa, em trước mắt tôi toát lên vẻ khiêu gợi của một người đàn bà trưởng thành. Eo đã thon hơn xưa nhiều làm tôn lên các đường nét sau bộ áo vest công sở của em. Cặp đùi đó đã bao đêm xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tròn trịa, đầy đặn và thẳng tắp. Giờ tôi mới nhận ra một điều là phía trên cặp đùi ấy là hai quả bưởi căng tròn, lúc lắc lúc lắc sau mỗi nhịp đi làm tôi tê tái. Cặp ngực của em cao vút như muốn vượt ra khỏi lớp áo vest dày kia. Người đàn bà trước mặt trong mắt tôi như một quả dâu tây chín mọng, chỉ muốn nhào đến cắn nuốt mà thôi.

Rồi tôi vào nhập hội với lũ bạn xưa. Xa nhau lâu rồi, giờ mới gặp lại được những người bạn thân quen. 
Giờ đây, Vân đã là vợ của Hải – cậu bạn học cùng khóa với chúng tôi. Dũng, người đứng trước công ty tôi hôm trước thì sắp làm đám cưới với Thủy. Hiệp – cậu bạn thân năm xưa thì giờ đã lấy Nga, một em học cùng trường đại học năm xưa.
Và có Xuyên, bà con xa của Nga. Xuyên ít hơn chúng tôi 3 tuổi, vẻ tự nhiên của người dân tộc trong em không mất đi khi đã xuống thành thị khiến cho tôi thích thú. Em hoạt bát đáng yêu, ăn nói có duyên và theo như mấy đứa bạn nói thì em ấy chưa để ý đến ai cả vì đang muốn tập trung vào việc học tập. Năm nay là năm học cuối cùng của em. Tốt nghiệp xong chắc chắn em ấy cũng sẽ tìm một công việc để ở lại nơi đây.

buom gai xinh

Lại nói về ông chú, cứ lấy cớ cho mình tập bơi rồi lái lái ra chỗ các chị các cô đang tắm. Các chị các cô cũng biết ý nên thấy chú đến gần là té nước xua đuổi. Thành ra kẻ lập mưu thì bị đuổi, còn mình ôm cây chuối không biết bơi thì các chị các cô lại lôi vào tắm chung. Tắm xong trở về làng thì trăng cũng đã lên. Chú mình thì về trước múc nước giếng dội ào cái rồi lên nhà thay quần đi chơi (sang làng bên tán gái ấy mà). Còn mình thì không mưu mô, ngây thơ vô số tội thì các chị các cô đưa về tắm cho. Mình bị lột trần truồng, cho đứng vào trong chậu và kỳ cọ đàng hoàng ở giếng. Vì mình bé tí và có lẽ trời cũng đã tối, chỉ có chút ánh trăng mờ nên các chị các cô trong xóm không để ý, kỳ cọ cho mình xong thì tự nhiên là thay quần áo ở sông ra rồi xả nước giếng. Lần đầu tiên mình để ý thấy những tấm thân lưng trắng toát, cặp cặp mông tròn ngồi xuống rửa ráy. Các chị các cô cứ ngồi dội nước và cười nói thoả thích. Họ ngồi quay lưng lại với mình và mình nghĩ, sao lại có sự khác lạ đến vậy. Những hình ảnh này mình chưa bao giờ được thấy. Cảm thấy thích thú và lạ lùng lắm. Cũng may là chỉ có một chút ánh sáng trăng yếu ớt nên không ai nhận ra thái độ và ánh mắt của mình lúc đấy. Dội nước xong, thì họ lau người và thay quần áo. Họ quay mặt lại chỗ mình, mình mới nhìn thấy rõ: cặp ngực thì quen thuộc rồi, vì thấy các cô cho con bú hoài, đôi khi còn nhờ mình bú hộ cho bớt sữa, đỡ căng ngực, nên không ngạc nhiên. Điều ngạc nhiên là cái chỗ mà chị Thoa không có trym như mình, ở các cô cũng… không có trym. Thay vào đó là một chùm lông che kín cả khu vực. Họ khác nhau lắm. Có người thì lông rậm sang cả hai bên bẹn, có người thì chỉ một chút ít lưa thưa ở giữa thôi. Trong đầu mình đầy thắc mắc, không hiểu sao chị Thoa lại không có những cái lông đấy?!
Mấy lần mình đòi vào nhà ngoại chơi để chơi trò vợ chồng với chị Thoa mà mẹ không cho. Hình như nhà nội không đồng ý cho mình vào nhà ngoại nhiều, nên mẹ không giải thích. Cháu đít nhôm mà! Mọi người bên nội tự hào lắm. Chính vì thế mà các chị các cô cũng chẳng kiêng dè gì mình mà thản nhiên cho mình ngắm thần vệ nữ nhiều đến vậy!
Cạnh nhà mình có nhà cô Hà là một cặp vợ chồng hiếm muộn. Mãi không có con nên thích mình sang chơi, cứ nhận mình là con nuôi. Có hôm sau khi mải mê bắn chim, trèo cây, nhựa cây dính đầy người, mình sang nhà cô chơi vì mẹ khoá cửa đi chợ chưa về. Học thì trưa sau 12 giờ mới phải đi. Thấy mình bẩn và trưa cũng nóng, cô rủ mình ra giếng tắm. Chắc cũng thấy mình bé và quý mình nên cô chẳng kiêng giè gì, cho vào cái nhà tắm tắm cùng. Gọi là nhà tắm nhưng chỉ là 3 bức tường xếp gạch che áo múa lên và có cái cửa bằng tre đan che tạm thôi. Cô tắm cho mình, kỳ cọ một hồi cho sạch nhựa cây, đến đoạn kỳ cọ trym cho mình thì chả biết thế nào mà nó lại cứng lên như lúc nhét vào bướm chị Thoa vậy. Cô kỳ trym cho mình mà cứ như chị Thoa sờ chim mình vậy. Mình cũng chẳng để ý, vì mình bị các cô các chị sờ chim hoài. Nhưng lần này khi bị cô sờ thì trym nó lại dựng lên. Mình thấy cô hơi ngạc nhiên nữa. Từ hôm đấy, cứ lúc nào sang chơi là cô lại kéo đi tắm, lại kỳ cọ cho mình và lại mân mê, và trym mình lại cứ chọc ngang ra như thế. Có khi cô bảo quần rách rồi, cởi ra cô khâu lại cho. Riết rồi mình cũng không để ý nữa. Mẹ thấy cô chăm chút cho mình, tắm rửa sạch sẽ lại cũng muốn cho mình sang chơi, đôi khi còn gửi mình lại để cô cho ăn cho uống mỗi khi có việc. 
Nhưng những lúc cô Hà mân mê trym mình thì mình lại thèm cảm giác được nhét trym vào bướm chị Thoa. Không hiểu sao cô và mình tắm chung, cô cởi quần áo ra mà mình chẳng có cảm giác thích ngắm nhìn bằng ngắm nhìn chị Thoa cởi truồng. Nhớ chị lắm nhưng xin mẹ vào ngoại thì mẹ không cho.
Năm ấy cuối năm mẹ mua cho con gà mái mơ để “kinh doanh” lấy trứng và làm “tài sản riêng” cho mình chơi tết. Mình chăm chút nó lắm, và nó lớn rất nhanh. Một hôm mẹ đi chợ, mình ở nhà nấu cơm sẵn chờ. Vùi cơm xong vào đống tro mình lại nhớ chị Thoa, những hình ảnh bên bếp, đống rơm, mùi thơm của chị lại gợi lên trong tâm trí mình. Con gà mái mơ thì loanh quanh bên đống rơm nhặt thóc lép để ăn. Lúc đấy không hiểu sao khi nhớ đến chị Thoa, trym lại cứng lên và thèm cái cảm giác ấm ấm nóng nóng trong bướm chị, chợt nhìn thấy con gà mái mơ cạnh bên, lúc sáng mình thấy nó đạp mái với con gà trống nên mình hình dung ra chúng nó cũng làm chuyện vợ chồng, mình tóm lấy nó. Một tay giữ hai cánh của nó, một tay kéo quần ra và nhét trym vào đít nó. Con gà dãy đành đạch còn mình thì cảm giác… nóng đầu trym quá. Không có cảm giác sướng như nhét trym vào bướm chị Thoa, thấy nó khô và nóng, cảm giác xót xót. Một lúc không thấy hứng, mình thả con gà ra và ra giếng múc nước rửa trym. Hôm sau thì thấy đầu trym sưng một bọng và đau rát. Kêu mẹ mình bị sưng trym, mẹ làm mẹo bằng cách hơ cây đũa cả trên bếp cho nóng rồi gắp gắp đầu trym bảo cái xấu xa biến đi… Không hiểu vì cái đũa nóng làm trym teo lại, hay là mẹo tốt mà đến tối trym lại xẹp lại ngon lành, không đau rát nữa. Từ đấy cạch đến già, không bao giờ hiếp dâm gà qué gì nữa.
Quên, kể thêm chuyện ngoài lề nữa cho các chiến hữu thấy cái chất trẻ trâu của mình. Chẳng là vì ông bô nhà mình đi vắng suốt nên bọn lưu manh ở trường biết không có ai bảo vệ và hay đánh mình hội đồng. Thực ra là có hai phe. Phe của mình là dân xóm bên sông, chuyên gia tẩn bọn dân công giáo – là dân theo đạo. Bình thường thì mình cũng chỉ là đàn em vì không có bố bảo kê, ông chú thì thi thoảng mới xuất hiện, nên trong nhóm chả có tiếng nói gì. Cứ khi nào có con bò lạc, thì hội khác lại lùa cho chạy toé khói, nhà mình cách xóm nên hay phải tách nhóm và hay bị lùa nhất.
Hôm đó hai phe hẹn nhau ngoài bờ đê tụi nó thách đấu. Thằng đại ca bọn nó rủ đại ca nhóm mình solo. Thằng đại ca của mình vừa vào 2 đấm đã bị oánh cho lăn gục xuống đê. Thế là bọn nó a lô xô đánh hôi. Sau một hồi thằng đại ca khóc sướt mướt xin lạy bọn nó mới tha. Bọn nó bắt cả nhóm phải quỳ xuống lạy và sau đó phải gọi nó bằng bố, phải theo sự chỉ đạo của bọn nó, khi đến trường phải kênh kênh bọn nó trên tay hoặc phải cõng bọn nó khi đi qua cầu… v.v… luật của trẻ trâu là như thế mà. 
Điên tiết mình chỉ thằng đại ca bọn nó rồi bảo: “Đuỵt mẹ thằng kia, giỏi thì tao với mày tay bo!”. Bình thường mình sợ nó bỏ mẹ, nhưng tự nhiên nó đòi làm bố em thì đéo được. Khoản này hơi tự ái vì bố mình đi công tác xa và nhất là gục xuống bờ đê thì cũng phải chơi – mình nghĩ thế. Thằng đại ca bên kia cười khẩy, rồi huênh hoang dương dương tự đắc lắm, nó to con hơn, học hơn lớp, lại còn bị đúp… thế là hai thằng gằm ghè, lao vào nhau. Nó định vật mình xuống rồi ngồi lên người đấm túi bụi như đã làm với thằng đại ca của mình, cho đến khi xin thua thì thôi. Ai dè nó vừa vào tay thì chả biết mình quơ tay thế nào nó dính hai đấm vào mặt, nó ôm mặt và ngã dụi xuống bờ đê vì dính hai đòn chứa đầy bực tức. Theo đúng bài của nó mình nhảy đè lên lưng và túi bụi thụp. Đến lượt nó khóc xin tha. Đồng bọn của nó thì chạy tán loạn. Sau đó mình tha cho nó và trong “bang” phái của mình, tự nhiên mình thành đại ca, và được bọn nó kênh lên vai về làng. Thằng đại ca cũ thì ấm ức lắm.
Ngày hôm sau đi học về, mình đi một mình cách bang hội nên bị bọn công giáo úp sọt. Cả hội khoảng mười mấy thằng lùa vào con kênh đào khô nước, tẩn một trận tơi bời, nhưng mình nhất quyết không chịu gọi nó là bố. Oánh chán, mình nằm bẹp xuống cái mương khô thì bọn nó hả hê đi về. Mình sau đó chạy tắt qua cánh đồng, về nhà đổ hết sách vở trong cặp ra, lấy con dao rựa băm bèo cho vào ngăn cặp, rút con dao chẻ rau (như con dao têm trầu ấy) của mẹ cầm tay, chạy phăng phăng ra đường hòng đón đầu bọn công dáo chó đẻ dám chơi hội đồng, không quân tử và không chơi theo luật trẻ trâu. May cho mình là mẹ để ý thấy ông con hùng hục chạy vào nhà đổ sách vở ra rồi lại mang cặp chạy đi đâu, nên lao ra ngõ chặn lại, chứ không chả biết giờ có ngồi gõ cái chuyện này không. Lục cặp thì thấy “hàng lạnh” thấy tay vẫn còn lăm lăm con dao nhỏ, mặt thì hằm hằm nên mẹ quát bắt vào nhà, cầm roi quất và hỏi chuyện. Mình kể bọn công giáo oánh mình hội đồng. Thế là ngay tối đó mẹ dắt vào nhà mấy thằng công giáo nói chuyện với bố mẹ nó. Kể nguyên chuyện hôm nay và nói, nếu còn chơi mình thì hậu quả thế nào. Bọn nó từ đấy cũng tránh mặt mình không đi chung đường nữa. 
Cũng kể luôn là bọn nó còn sợ mình có một món vũ khí thời thượng, sau vụ bị tẩn mình luôn mang theo người, đó là súng săn ếch cho anh Khải chế để đi săn với mình. Súng đấy được lên đạn bằng dây cao su như súng cao su. Đầu đạn là một nửa nan hoa xe đạp vót nhọn, khi bắn thì theo một ống khác dẫn đạn bay, găm con ếch xuống đất. Nhưng không may một lần là… súng cướp cò trong cặp, mũi sắt xuyên qua chiếc cặp cói và xuyên vào … đùi thằng ngồi bên cạnh. Nó đau quá định khóc thì mình bảo không được khóc. Nó cắn răng một lúc thì chịu không được khóc thút thít & máu ở đùi thì chảy ra nhiều, ướt đẫm mảng quần đồng phục của nó. Thế là cô giáo bắt được và lôi nguyên mình và vũ khí lên Ban giám hiệu trường. Việc rồi lại đến tai mẹ. Mẹ lại cho một trận roi mây lên bờ xuống ruộng. Còn bọn công giáo thì từ đấy thấy mình là lỉnh hết.
Lại kể thằng đại ca cũ bị mình soán ngôi của nó. Ấm ức lắm mà không dám thách đấu với mình, nhưng vẫn hay đòi giữ vai vế trong nhóm. Một lần cả nhóm đang đi học về thì nó gây sự với một thằng khác trong nhóm và lại thách đấu solo. Thằng đại ca đấy lại bị thằng đệ cho một trận xuống bờ đê. Chả hiểu lúc choảng nhau hăng quá hay sao mà thằng đệ vớ sẵn cục đá bên đường táng cho hai phát vào đầu thằng đại ca cũ toang máu. Nó ghét mình nên về kể với bố mẹ nó là mình choảng nó vỡ đầu. Chuyện đến tai ông nội và mẹ mình. Mình lại ăn no đòn roi mây. Sau mãi mới làm sáng tỏ được là thằng đệ mình tẩn nó mới hết chuyện. Tự nhiên làm đại ca, và được đội quân hơn chục thằng bợ đít nên oai lắm, cuối năm lớp 3 bỏ học luôn. Mẹ thì vẫn thấy cắp cặp đi học, nhưng toàn trốn học đi chơi, thả diều, tắm sông…. Đời chả có gì thích bằng việc… trốn học đi chơi, đôi khi nhặt điếu thuốc cháy dở của người đi đường vứt xuống, cũng rít lấy để để hưởng cảm giác phiêu bồng… ta đây làm đại ca.
Sau đến lúc họp phụ huynh thì mẹ mới ngã ngửa là hơn tháng nay không thấy ông con đến lớp. Một trận đòn khủng khiếp chưa bao giờ có trên đời: Mẹ quất roi mây cho từ trên giường lăn xuống đất, rồi lại từ dưới đất lăn lên giường, lâu lắm, không biết đòn roi thế nào nhưng người hôm sau vằn vện vết roi. Tự phải hứa không bao giờ tái phạm thì mẹ mới tha. Sau đó là ra rả mấy ngày liền ăn chửi & những bài về chí làm trai, về việc làm đàn ông phải thế nào… rồi bao nhiêu tấm gương hiếu học trong lịch sử mẹ lôi ra hết, từ chuyện Lê Quý Đôn đến chuyện cụ gì buộc tóc lên trần mà học, rồi chuyện trạng Trình, trạng Quỳnh… v.v…. Mãi sau này mẹ mới nói ngày xưa mẹ học giỏi và hiếu học lắm (bà ngoại là con nhà nho mà), nhưng ông ngoại không cho học, bắt đi làm nên thấy thằng con bỏ học là mẹ tẩn thay cho cả giấc mơ bị bỏ dở việc học hành của mẹ. Cũng kể từ đó mình bỏ dần giấc mơ đại ca bang hội và tập trung học hành ngoan hơn. (Sau này lớn rồi mới thấy trận đòn của mẹ thật có ích. Bố mấy thằng làm luật ở châu Âu, không cho cha mẹ đánh con, chứ mẹ mình không đánh thì giờ mình làm đại ca chết xó ở xóm trẻ trâu. Trong đống “đàn em” của mình thời đó, đến lúc mình vào đại học thì nghiện hơn nửa, chết vì hút chích-sốc thuốc 1/3, một số thì bị bố mẹ xích ở nhà như đi tù. Đó là sự thật! còn một nửa thì tản mát khắp nơi làm phu hồ, bốc vác…)
Thời gian thấm thoát trôi và thi thoảng được mẹ dẫn vào ngoại chơi nhưng cứ kè kè ở bên, nên không có cơ hội làm chuyện vợ chồng với chị Thoa nữa. Mặc dù cả hai đều đưa mắt nhìn nhau, nhưng chịu vì người lớn lúc nào cũng bu quanh. Mình chỉ còn thi thoảng nhớ cảm giác gần gũi với chị khi… cô Hà hàng xóm tắm rửa kỳ cọ cho mình. Khi mình tập trung vào việc gì đó thì thời gian trôi nhanh lắm, loáng cái đã đã hết lớp 5, và lên lớp 6. Cũng thời gian này mình được ông bô cho ra Hà Nội để thực hiện giấc mơ đổi đời – người thành phố.

buom gai xinh

buom gai xinh la gi ?

Khuôn mặt chị đờ đẫn khác thường, không ngớt cử động nghiêng qua nghiêng lại. Vầng cổ cao của chị liên tục rướn lên rồi hạ xuống theo nhịp thở hổn hển và từng tiếng rên rỉ nhè nhẹ, sung sướng. Lúc nãy, chị Hoàng đã cởi hai sợi dây vắt qua hai vai của mình để Lợi cạo gió cho chị nên giờ đây, chiếc áo hai dây bằng vải thun voan xanh dương gần như đã tuột hẳn đến nữa người chị và từ nãy đến giờ, hai bàn tay của Lợi đã cử động mày mò, sờ soạng gần hết nữa người chị Hoàng. Nó cảm nhận là thân thể chị Hoàng sao mà mềm mại, mịn màng và thơm tho đến thế ? Mùi da thịt một người phụ nữ đã có chồng, có con trộn lẫn với một ít mùi nước hoa và son phấn tạo thành một thứ mùi đặc trưng không thể nào diễn tả nỗi, càng lúc càng len lỏi sâu vào trong khứu giác lẫn tri giác của Lợi. 

Lúc này, hai bàn tay của thằng em đang len lỏi ra sau lưng con chị, mò mẫm và sờ soạng tìm cách tháo gỡ hai cái móc sắt nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú của con chị. Vì chiếc nịt vú của chị Hoàng cũng không còn mới lắm nên chẳng mấy chốc, Lợi đã tháo được hai cái móc sắt, khiến cho chiếc nịt vú của chị Hoàng lỏng dần lỏng dần rồi xô lệch, rớt rời khỏi người chị và Lợi cầm lấy để riêng một chổ trên giường. Giờ phút này, chị Hoàng yên lặng để cho hai bàn tay của thằng em út bắt đầu thám hiểm hai gò ngực đầy đặn, căng tròn, tràn trề nhựa sống của mình. Tuy đã sinh con đầu lòng nhưng do thiếu sữa, thằng bé con chị phải bú sữa ngoài nên hai bầu vú của chị vẫn còn giữ được nét cân đối, hài hòa của một thời con gái. Khuôn mặt Lợi từ từ nhẹ cúi xuống giữa hai gò ngực chị mình ; nó hôn thành một vòng tròn trên hai gò ngực chị rồi miệng nó khẽ hé ra, ngậm lấy đầu núm vú phải của chị Hoàng, nút nhè nhẹ và không quên lần bàn tay phải của mình lên sờ soạng, nắn bóp bầu vú trái của chị. Chị Hoàng vừa rên rỉ vừa quằn người, tỏ vẻ sung sướng vô cùng. Để tỏ lòng cảm ơn Lợi và làm cho thằng em thêm phấn khích, hai bàn tay chị Hoàng lần lên không ngớt vò tới vò lui đầu tóc của Lợi. Xin nói thêm về anh Vương – chồng chị Hoàng, hồi chiều, anh sang người bạn nhậu ở khu vườn rẫy dưa bên cạnh và hai người đã rủ nhau tót lên Mười Rót ( địa danh ở mé trên Suối Nghệ) nhậu lẫu bò với một tốp bạn nữa. Giờ đây, anh đang ngủ say như chết trong một căn chòi rẫy nên anh không thể nào biết được giờ đây, chị Hoàng – vợ anh đang say sưa, mê mệt trong mối tình loạn luân, tội lỗi với thằng em út của chị. Giá như hồi chiều, anh Vương ở nhà nhậu thịt gà với vợ anh thì chắc chắn mối tình cấm ngang trái đã không thể nào xảy ra giữa hai chị em Diễm Hoàng và Hùng Lợi. Như vậy, anh Vương không thể nào chối cãi được là người có lỗi ; chính anh đã gián tiếp tạo điều kiện cho hai chị em Hoàng – Lợi loạn luân với nhau do cái tật rượu chè be bét của anh. Chính anh đã bị thằng em vợ cắm sừng vì vợ anh trước sau gì cũng bước vào con đường ngoại tình. Trong gia đình, từ trước đến giờ, quan hệ tình cảm giữa chị Hoàng và Lợi luôn ở mức bình thường, không thân thiện nhưng cũng không mâu thuẫn với nhau ; vậy mà, đêm nay là lần đầu tiên làm tình ân ái cùng nhau, hai chị em lại tỏ ra rất tình cảm, âu yếm, say sưa, cuồng nhiệt, nồng nàn và mê mệt. Khi đã nút chán chê bầu vú phải của chị Hoàng, vì cảm thấy nóng nực và vướng víu nên Lợi ngồi dậy, cuộn chiếc áo thun trắng ngắn tay nó đang mặc lên ngực, vai, cổ rồi vòng qua đầu, lần lượt co hai cánh tay ra khỏi hai ống tay áo. Lợi để chiếc áo thun của nó qua một bên, đè lên trên chiếc nịt vú của chị Hoàng. Lợi tiếp tục cúi mặt xuống, nhè nhẹ ngậm và nút lấy đầu núm vú trái của người chị ruột thứ năm ; còn bầu vú phải của chị, nó cũng không quên lần bàn tay trái lên mò mẫm, sờ soạng, nắn bóp. Bây giờ không biết là mấy giờ rồi, có lẽ là 1 hay 2 giờ sáng, thế nhưng cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa chị Hoàng và Lợi vẫn cứ lặng lẽ tiếp diễn cùng thời gian như ngừng trôi và không gian lắng đọng. 

buom gai xinh

Ngoài ô cửa sổ, sương đêm đang rơi, từ lòng đất, những ngọn cỏ non đang vương mình đón những giọt sương đầu xuân. Trên cành cây, những chồi non đang chớm vươn lên, và trong em, một giọt máu đang được hình thành, giọt máu của hai chúng ta!

Đấy là tất cả những gì em vừa mơ thấy về hai vợ chồng mình đấy yêu ah. Anh thấy tuyệt không? Em kể lại để cho anh cùng enjoy với em nữa, nhưng thật đấy, chưa bao giờ em mơ một giấc mơ nào dài và tường tận thế đâu. Nó làm em nhớ anh đến quặn cả lòng, anh thương yêu ạ.

Nhưng thôi ở Việt Nam sắp sáng rồi, anh lại sắp lên công ty và mình lại sắp được nói chuyện với nhau rồi. Em se chờ anh nhé. Em mong anh lắm lắm.

Yêu anh hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vợ yêu của anh!

buom gai xinh

Xem buom gai xinh hay nhat 2014

Hôm nay là ngày thi cuối, xong, sẽ giã từ thuở áo trắng thơ ngây để lên đại học. Môn thi chẳng gì khó, thế mà Phương cứ cắn bút ngẩn ngơ. Cả tháng rồi Khoa bỏ bê nhỏ. Không một cú điện thoại, không lời hỏi thăm. “Khoa ơi, em buồn và hận anh lắm, anh biết không?”. Bài thi văn của Phương hôm nay quá dễ, là đề tài bình luận tự do, Phương lấy chủ đề Tình Yêu để bình luận. Đây là một đề tài xưa như trái đất, viết ra, chỉ mong đủ điểm vào đại học, không mong gì hơn, nhưng nếu nói về đề tài khác thì Phương chịu! vì đầu óc rối loạn, làm sao bình luận được. Nói là dễ, nhưng viết ra rồi mới thấy đó là một vòng luẩn quẩn không đoạn kết. Tình yêu trai gái trong sáng … làm sao mà có!!!! Không sex thì cũng vụ lợi, không vụ lợi thì cũng bon chen, không bon chen thì cũng áp đặt, và mọi thứ cũng đến giai đoạn sex! Khi nộp bài xong, Phương tự nhủ “bình tâm lại đi nhỏ, mi quá đà rồi, hắn có chi làm mi mê? Sex, ai cũng biết làm, đẹp trai, tướng phong độ đâu hiếm hoi! Vậy mà tại sao mi buồn và ngớ ngẩn vì hắn? đừng nghĩ tới hắn nữa, tối nay đi party, chắc chắn mi sẽ kiếm được một hoàng tử cho đời mình! “ Vừa nghĩ vẩn vơ vừa bước ra khỏi phòng thi, bỗng đâu cơn gió lốc ào đến, làm bay mất tập giấy đang cầm trên tay, đang loay hoay lượm thì có ai đó trao nàng mấy tờ giấy vừa bay, giật mình ngước lên, hóa ra đó là …. Khoa!!!!! Phượng mừng muốn khóc thế nhưng cơn giận mạnh hơn nên đã làm nàng mất tự chủ, nàng đập ngực Khoa thùm thụp và hét “tại sao bây giờ anh mới xuất hiện? anh có biết là em nhớ anh lắm không?” Khoa đứng như trời trồng, chàng không ngờ Phương lại mất tự chủ dễ vậy, bao cặp mắt đổ dồn vào Khoa, anh chàng thường ngày rất phong độ nhanh nhẹn, tự tin đối phó mọi tình huống, thế mà hôm nay lại đứng như trời trồng! Nước mắt Phương đầm đià rơi, Khoa bỗng thấy mình như tội phạm, không biết nói gì hơn là khoác vai cô nhỏ dìu ra khỏi sân trường. Đưa Phương vào quán cà phê Hồng, không để Phương mở miệng, Khoa đã ôm mặt nàng và đắm đuối hôn, nụ hôn dài cháy bỏng làm tâm trí Phương lú mê, nàng đã quên hết những giận hờn, nàng ôm chặt vai Khoa như sợ chàng biến mất.