Buom to lon dep

Lần trước được nghỉ học về nhà là dịp Tết cách đây mới sáu tháng. Dạo đó Bắc có căn phòng lớn để ở nên ít khi tiếp xúc với em. Tâm cũng có phòng riêng, lại bận tíu tít sửa soạn nhà cửa. Bắc coi nó như con nít nên ít chuyện trò. Thế mà chỉ mới nửa năm Tâm trổ mã thấy rõ, má hồng mà không cần đánh phấn, mắt đen long lanh sánh lúc nào cũng như cười, đôi gò bồng đảo nẩy nở gấp đôi. Điều này chính Tâm đã nhận thấy vì phải tăng kích thước nịt vú lên hai số. Tâm cao vọt lên từ năm ngoái lúc nàng mười sáu nên dáng người thật gầy gò. Bây giờ nàng không cao nữa nhưng đỏ da thắm thịt làm cơ thể thật cân đối. Cặp mông nở lớn thêm, tóc mượt, đen nhánh. Cách ăn nói cũng không còn cộc lốc. Bắc thấy em gái mình hết là đứa con nít, trái lại như một thiếu nữ ngang hàng, từ thể xác đến tính tình. Anh không còn thể tự tiện lôi nó ra đét roi vào đít mỗi lần nó hỗn láo. Mà thực ra tính nết Tâm thay đổi hẳn, lúc nào cũng dịu dàng, khả ái, nên dù khó tính như Bắc cũng không thể tìm lỗi mà đánh nó được. Ngược lại, ngày trước, mỗi lần bé Tâm làm việc gì giỏi, đáng khen,  anh thường kéo em vào lòng vuốt tóc. Nhưng bây giờ làm vậy không ổn vì Tâm là một thiếu nữ dậy thì cao đến cổ anh rồi. Thành thử trong tình anh em lại có tấm màn vô hình ngăn cách nhau ra. Tận trong đáy tâm hồn, đôi lúc Bắc cảm thấy bâng khuâng khi nhìn đứa em không còn bé bỏng của thời thơ ấu cũ.

Tình cảm Tâm đối với anh cũng thay đổi. Nàng không còn thấy anh đáng sợ. Nàng biết chắc anh không dám đánh đòn mình, dù có phạm lỗi nặng đến đâu chăng nữa. Nàng mơ hồ thấy uy quyền mình có lẽ vượt cả anh. Cách đây mấy ngày Bắc không chịu chở em bằng xe solex ra chợ để đãi nàng một chén chè táo soạn hột gà. Nàng xịu mặt xuống đã thấy Bắc cuống quýt xin lỗi rồi vội vàng chiều ý em ngay. Mấy năm trước làm gì có chuyện Bắc phải chiều em như vậy, cho dù bé có gào khóc đến đâu cũng thế. Tâm thấy sắc đẹp dậy thì của mình là một vũ khí lợi hại. Đối với bạn chí thân là Thúy trên Đà Lạt, nàng vẫn nghĩ mối tình đồng tính sẽ vững bền mãi mãi. Những đêm nằm ôm nhau, trần truồng, vuốt ve từng phân vuông trên da thịt nhau, Tâm nghĩ sướng khoái cùng cực chỉ đến thế. Nhưng qua hai tuần ở nhà cạnh Bắc, có những tình cảm lạ lùng nàng chưa nghĩ đến đang len lỏi vào tâm hồn. Tâm thấy vừa sợ hãi lại vừa thích thú như tâm trạng một kẻ ăn vụng.

buom to lon dep

Thấy không thể nào chối từ cho được mặc dù lòng cảm thấy hoang mang, ngỡ ngàng làm sao ấy, nó lẳng lặng nằm ghé một bên cạnh chị với dáng vẻ rụt rè dường như nó rất ngại không dám đụng chạm vào người chị e rằng một cơn thịnh nộ của chị sẽ bất chợt xảy ra chẳng khác gì tiếng sét. Hai chị em đương nhiên là không tài nào ngủ ngay được, lúc đầu thì chỉ có chị gái thầm thì nhưng rồi sau đó em trai dẫu có muốn nín lặng cũng phải khe khẽ thốt lên từng lời thật tràn trề tình cảm ; chúng nói với nhau rất nhiều chuyện nhưng đại khái tóm lại là em xin lỗi chị về vụ cái đêm hôm nọ còn chị thì cũng mong em tha thứ cho cái tát của chị đã bất ngờ dành tặng nó cách đây không lâu vào một buổi chiều ảm đạm. Câu chuyện càng lúc càng giúp hai chị em thêm cảm thấy tâm lý bản thân mình bấy lâu nay cứ bị đè nặng chẳng khác gì một tảng đá nặng cả ngàn tấn bỗng chốc đã được tháo gỡ một cách nhanh chóng, nhẹ nhàng và từng giây từng phút trôi qua, chúng cứ mãi thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện chứ không còn thiết tha đến chuyện ngủ nghê gì nữa cả. Bất chợt, chị Nam dựng thằng Đại ngồi dậy và thật không khó khăn mấy, nó nhanh chóng nhìn thấy một giọt mắt đang lăn dài trên gò má người chị ruột xinh đẹp của nó.
-Chị sao vây? Chị giận em phải không?
-Không! Em có làm gì đâu mà chị giận ?
-Vậy sao chị khóc?
-Nè Đại, chị nói nghiêm túc chứ không phải đùa đâu nhé. Em không được chọc quê chị đó nghe. 
-Được rồi, có chuyện gì chị cứ nói đi!
-Hôm nay là một ngày vui nhớ đời của chị, chị không thể nào quên được nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ còn có sáu ngày nữa thôi là chị em mình phải xa nhau rồi và chắc chắn là rất lâu chị với em mới có dịp gặp lại nhau. Vậy đêm nay- Giọng chị hơi ngập ngừng lạc đi- nếu em có thích….. chị ….thì chị sẽ…chiều em …. em…

Quả thật là ngoài sức tưởng tượng của thằng em trai chị, nó không thể nào ngờ được rằng chị nó lại chủ động đề nghị với nó một việc mấy ngày qua nó đã từng ao ước được lập lại lần thứ hai mà nó không dám thổ lộ ra vì sợ chị nổi giận và vô tình chị gãi đúng chổ ngứa của nó. Trong giây lát, nó bổng càm thấy thân nhiệt người nó tăng rất nhanh như người bị sốt, hơi thở gấp gáp trong càm xúc bồi hồi, xao xuyến một cách lạ thường và điều đặc biệt là con cu ở bên trong chiếc quần đùi thun màu trắng xám nó đang mặc đã bắt đầu hơi nhúc nhích cử động ; nó dễ dàng nhận ra rằng chị Nam từng giây phút cứ nhích dần, nhích dần thân thể vào sát người nó khiến nó rung động một cách dữ dội. Đương nhiên là lúc này dù cho có thiên lôi từ trên trời nhảy xuống can gián cũng không tài nào ngăn được nó, chỉ trong chốc lát hai cánh tay nó tuy run run nhưng lại nhanh nhẹn vòng luồn ôm lấy tấm lưng người chị gái thon thả, mềm mại như lụa tựa là. Lời đề nghị của chị chính là một bằng chứng thể hiện cho sự đồng lòng cho phép nó tự do tự toại muốn làm gì chị thì làm trong đêm mưa tầm tã này, sự thực là gần như cả ngày hôm nay ông trời cứ rỉ rả rỉ rả đến giờ này không ngớt chẳng khác gì một tín hiệu đèn xanh bật lên để mà tạo điều kiện thúc đẩy hai chị em tìm kiếm nhau tựa trò chơi ú tim trong cuộc đời đầy cạm bẫy chông gai đọa đày. Hai bản tay thằng Đại đang mò mẫm luồn vào bên trong mái tóc uốn lượn kiểu xiton lòa xòa phủ xỏa ngang vai mượt mà, êm ái, thướt tha và mịn màng của chị gái kiêu sa mỹ lệ còn chị nó tuy bằng lòng chấp nhận ân ái, yêu đương với thằng em nhưng lúc này đây chị nhận thấy rằng bản thân chị không thể nào tránh cho khỏi cảm giác ngượng ngùng, run rẩy khi bắt đầu gần gũi, đụng chạm với nó. Những nụ hôn nóng bỏng của nó đang lần lượt nhẹ nhàng ban phát lên mái tóc chị từ đó đi lần, đi lần xuống trán, xuống mang tai, xuống gáy chị rồi sau đó, chị cũng hôn lại vào má vào mũi nó với thái độ thật âu yếm trân trọng, yêu thương. 

Trong hơi thở hổn hển dồn dập, tiếng nhịp tim thình thịch đánh như trống ngũ liên, thân thể hai chị em cứ ôm xiết lấy nhau, hai khuôn mặt thì mãi miết nghiêng qua nghiêng lại kề sát nhau coi như không còn một kẻ hở ; đương nhiên chúng biết là chúng đang ở mấp mé bờ vực thẳm loạn luân tội lỗi chỉ chút xíu nữa thôi là trợt chân rớt xuống âm tào địa phủ để chịu sự trừng phạt nhớ đời. Chị hoàn toàn không hề từ chối, né tránh nó điều gì cả bởi vì đây chính là dự định hay nói cách khác là điều ước mấy ngày nay của chị và có thể nói rằng lúc này đây hai trái tim hai chị em như rộn ràng hòa cùng chung nhịp đập liên hồi, mạnh bạo, khủng hoảng cực kỳ ; sau một tiếng thở nấc nghẹn ngào tê tái, chị hơi ngửa đầu, khẽ nhắm mắt lại rồi từ từ hé mở đôi môi đẹp như đóa hồng thắm đỏ đón nhận đôi môi thằng em chậm chạp luồn vào chiếm hữu, thưởng thức. Vậy là lần thứ hai, hai chị em tuy vẫn còn ngại ngùng nhưng vẫn quyết tâm cùng nhau đến với tình yêu nhục dục dẫu quá nhiều muộn màng, trở ngại ; khác hẳn lần đầu tiên, chúng càng cảm nhận được cảm giác kích thích, ham muốn tăng gấp cả bội phần khiến máu trong người chúng cứ như là sôi lên sùng sục chẳng khác gì chưa bao giờ quen biết nhau trong cuộc đời dẫy đầy bất hạnh này. Quả thật là cả chị lẫn em mặc dù vẫn nhận ra đươc đây là điều cấm, là chuyện không nên vậy mà không hiểu tại làm sao mà chúng vẫn cứ nhắm mắt lao vào bóng tối tình loạn luân tội lỗi đầy hồn ma bóng quế tựa như lũ thiêu thân lạc loài nơi ánh sáng hiểm họa. Trong đêm tình này, với tất cả tâm tình, nụ hôn mà chị gái mười tám tuổi và em trai mười một tuổi trao cho nhau mới đầu còn bở ngở, e dè do ngại ngùng, lúng túng nhưng từng giây từng phút trôi qua lại càng kéo dài ngây ngất, say sưa, đắm đuối, mê mệt khiến cho bất kỳ ai chỉ cần tình cờ trông thấy cũng phải “lên tăng xông” cấp kỳ ngay thôi bởi lẽ hai chị em yêu nhau quả thật là nồng nhiệt, hăng say chưa từng thấy. 

buom to lon dep

buom to lon dep la gi ?

Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò.
“ Trăm năm trong cõi người mô
Chữ tài chữ mệnh khéo vồ lấy nhau
Trải qua một cuộc ăn rau
Người trước nặng đũa người sau mất phần”
Xin lỗi đại thi hào Nguyễn Du khi cháu mượn câu Kiều của cụ để mở đầu cho một chương mới trong cuộc đời cháu, một giai đoạn đầy nhọc nhằn, nhưng cũng lắm niềm vui, những niềm vui mà e rằng giới trẻ bây giờ ít có được. 

“Cuộc ăn rau ” của mình (từ đây xin tự xưng là mình cho nó thân thiết nhé) đúng với cả hai nghĩa đen và bóng nhé. Về nghĩa đen thì thời đó đất nước vẫn còn rất khó khăn, đa phần mọi người phải chân lấm tay bùn, đầu tắt mặt tối để có cái ăn( Nhiều đêm nằm nghĩ cho dân, cho nước mà thắt hết cả ruột). Về nghĩa bóng thì cúng như “ăn rau” của các bác trong Box rau thôi, chiến đấu để dành lấy “con cái” cho mình đó là bản năng của một “con đực”.

Như phần trước mình có nói, hết kỳ 1 của lớp 3 gia đình mình chuyển về quê, nơi chôn rau cắt rốn của bố mình.Ở đó không có đồng bào dân tộc nhưng cũng rất nghèo khó, tuổi thơ của mình vì thế cũng nghèo khó về vật chất, nhưng lại rất giàu về kỷ niệm, những kỷ niệm trên ghế nhà trường, những kỷ niệm chăn trâu cắt cỏ, những vụ đánh nhau, những trận đá bóng, và cả những tình yêu bọ xít lằng nhằng như mạng nhện của đám học sinh.

Mình vào lớp mới khi kỳ 2 của năm học bắt đầu được vài tuần, sau màn giới thiệu sơ sài của cô giáo về mình ( chắc đếu biết chỉ số IQ của mình nên mới giới thiệu như sơ sài vậy, nếu sau hết kỳ 2 chắc phải giới thiệu như giới thiệu Obama sang Việt Nam… hì hì), mình được cô giáo chủ nhiệm sếp vào bàn thứ 2 bên tay phải cạnh tường, nhìn thẳng lên bàn giáo viên. Ngồi cạnh 2 thành viên cá biệt nhất lớp ( cũng đếu hiểu sao lại sếp mình cạnh 2 thằng cá biệt, chắc là gom lại để trị đây mà nhưng lần này cô giáo đúng vì cả 2 thằng đã hết cá biệt và học tốt lên chỉ sau vài tháng ngồi cùng mình). Ngày thứ 2 đi học hai thằng đẩy mình vào giữa ngồi vậy là bên ngoài mình là 2 cô cán bộ lớp, bên trong là 2 chàng cá biệt.

Hai cô nàng ngồi cạnh mình là Hương và Thắm, Hương làm lớp trưởng, Thắm là quản ca. Đúng là thành phần cán bộ, kiêu kinh khủng, việc bị ngồi kèm cặp hai thằng cá biệt đã không dễ chịu rồi, giờ lại ngồi cạnh thằng mới vào lớp ( cá biệt hơn cả 2 thằng kia) quả là không dễ chịu chút nào. Mà mình thì chúa ghét cái bọn kiêu, vì đối với mình bọn nó chẳng có lý do gì để mà kiêu cả. về hình thức, chúng cũng chỉ thường thường thôi, ngó xung quanh khối bạn xinh hơn, nhất là bạn gì ngồi gần bàn cuối kia kìa, vừa trắng, xinh lại cao nữa chứ, thích ơi là thích. Về học tập thì quả thật bọn này học khủng, mình lúc nào cũng là thằng “ngẩng mặt lên trời nhìn đời vô đối” ở cái trường cũ, về đây cũng sàn sàn như nhau hết, “kẻ tám lạng người nửa cân ”. Mình bù lại, độ nhanh và chính xác về môn toán đã giúp mình có ưu thế một chút so với chúng nó.

Sau một thời gian ngắn học cùng nhau, dần dần biết chất nhau, mấy đứa con gái tỏ vẻ thích mình ra trò, nhất là Thắm quản ca và một bạn tên Vân ngồi bàn dưới mình. Bạn xinh xinh ngồi gần cuối lớp mình cũng đã biết được tên bạn là Thủy và cũng đôi lần nói chuyện, thú thực mình rất thích Thủy tuy rằng ở lớp cô ấy học gần đội sổ ( Xinh như vậy học cũng chỉ phí thời gian – mình nghĩ vậy…khớ khớ)

Mình kể có hơi dài dòng và không *** các bác cũng đừng có nản nhé, đó là diễn biến tâm lý của thời học sinh những cảm tính rất hồn nhiên của cái tuổi đó. Những mối quan hệ cứ như tơ nhện, bọn con trai thì tập trung vào Hương lớp trưởng, Thắm quản ca, hoặc Thủy xinh tười, còn bọn con gái cũng vậy, mấy anh học giỏi bao giờ cũng là lựa chọn tốt. Có đến nửa lớp con gái thích mình, thích cái thằng đầu têu bao nhiêu trò nghịch ngợm, nhưng điểm lúc nào cũng cao nhất lớp, Hương, Thắm cũng không ngoại lệ. Mình thường lấy khăn quàng của Thắm để lau mũi mỗi khi nước mũi chày ra như một ơn huệ cho Thắm, rồi vào giờ kiểm tra gặp bài nào khó thì cho copy bài luôn. Với Hương thì khác, mình tôn trọng Hương hơn vì cô ấy tự lực trong học tập và chín chắn hơn ( có lẽ vì vậy mà Hương làm lớp Trưởng). Còn Thủy mình rất thích cô bé này ( vì xinh đẹp) nhưng sau năm lớp 4 Thủy cùng ra đình chuyển đến thành phố khác để cho lòng mình buồn tê tái, mãi sau này khi bắt đầu đi đại học mình mới gặp lại ( nhưng chuyện này để kể sau).

Hôm nay vội quá, công việc ngập đầu chỉ viết hầu các bác được đến vậy, mai sẽ cố gắng viết nốt thời học sinh để chuyển phần tiếp. "Chàng SV tật nhiều hơn tài"

buom to lon dep

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

buom to lon dep

Xem buom to lon dep hay nhat 2014

Bắc kéo em trèo lên đống thùng các- tông mới khám phá ra một khoảng trống bên trong rất tiện ẩn nấp. Ba phía bên kia đều là những bó chiếu lớn dựng sát nhau. Bắc nhảy xuống trước rồi giơ tay đỡ nách em xuống theo. Khỏng trống khá chật vừa đủ cho hai anh em đứng sát đối diện nhau nhưng không xoay trở được, Tâm áp mặt vào ngực anh, vóng tay ôm lấy thắt lưng. Bắc cao hơn một cái đầu, cằm cọ vào tóc em, quàng tay ra sau vai em. Một hương thơm kì dị từ tóc Tâm tỏa ra. Anh nghĩ có lẽ cơ thể nàng cũng có mùi thơm như thế. Có phải hương trinh nữ chăng? Bàn tay anh xoa nhẹ lên lưng nàng chạm phải sợi dây nịt vú. Anh mân mê sợi dây nhỏ đó rồi nghịch ngợm luồn một ngón tay xuống dưới sợi dây, chạm vào da thịt em qua lớp vải áo mỏng. Đôi tay tiếp tục xoa nhẹ dọc hai bên sống lưng. Cơ thể Tâm thật mềm mại, từ cái gáy mịn màng đến cái eo nhỏ nhắn. Vú Tâm nhỏ, em đè lên phần bụng trên của anh làm tim Bắc đập rộn rã.

Tâm ngửi thấy mùi chua chua như men rượu từ người anh bốc ra, nàng cảm thấy lôi cuốn lạ lùng. Vì thấp hơn nên nàng ôm lấy phần thắt lưng anh dễ dàng. Thằng Ngọc vừa đếm xong số 100 bắt đầu chạy đi kiếm những người đi trốn. Nàng tưởng chừng nó sắp tìm thấy mình nên ôm chặt và đứng sát thêm vào người Bắc. Nàng cảm thấy một vật cồm cộm, mềm mềm giống như quả chuối sứ đè lên bụng dưới nàng. Hình ảnh cái bìu dái hồng lại trở về tâm trí, kích thích trí tò mò. Chắc chắn cái khúc mềm mềm, cưng cứng này không phải bìu dái rồi. Bắc  lấy ngón tay vẽ những đường ngoằn ngoèo lên lưng em khiến nàng nhột, nhúc nhích lưng làm bụng nàng sàng qua sàng lại, cọ sát thêm vào cặc anh. Nàng nghe rõ tim anh đập thình thịch, đồng thời quả chuối sứ cồm cộm đó đè mạnh thêm vào bụng nàng. Bắc đứng đờ ra vì xúc động, dựa tay lên vai em như thể bị tê liệt bất ngờ. Tâm không còn lý do bị nhột để nhúc nhích nữa. Nhưng chính nhờ đứng bất động mà nàng ý thức được rõ rệt hơn độ bành trường của "khúc dồi" trong quần Bắc. Mức độ cương của nó theo một nhịp điệu rất đều đặn : nó căng lên rồi nghỉ, rồi căng tiếp hòa hợp với hơi thở và nhịp tim đập, lên xuống đều đặn như sóng nước. Nhưng sau mỗi nhịp căng lên như vậy, "khúc dồi" lại dài thêm ra một chút. Khi mức cương trở thành thường trực, không còn giai đoạn nghỉ nữa thì độ dài của "khúc dồi" cũng ngưng lại. Tính ra từ lúc cương rồi nghỉ đến giai đoạn cương thường trực, khúc xúc xích khởi đầu chạm vào bụng khoảng dưới rốn Tâm nay đã dài xuống đến ngang mu lồn.

[X] Close.