Buom trang quang ha

Hắn đã ngủ một cách ngon lành. Nhưng bên hắn, dù mệt cô bé vẫn chưa ngủ, từng giọt nước mắt vẫn âm thầm rơi ướt đẫm gối từ bao giờ, ngực nó phập phồng theo nhịp nấc. Nơi ấy của cô bé còn hơi âm ỉ đau sau cơn mưa gió càng làm cho nó cảm thấy thêm tủi nhục.

Nửa đêm bỗng hắn màng tỉnh, trong cơn mê như có ai khóc thầm cạnh mình, mở mắt, thấy cô bé lạ mặt ngồi khóc, như kẻ mộng du giữa đêm tối mịt mùng. Theo phản xạ hắn kéo cô bé vào lòng, và nói.
-Sao vậy, đừng khóc nữa, ngủ đi.

Tay hắn vỗ về cô bé như một sự cảm thông nào đó mà hắn cũng không nhận ra được. Rồi hắn ôm cô bé, cô bé lúc này cũng đã thôi khóc lóc, cả hai cùng mệt mỏi ngủ thiếp đi giữa những tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên.
Sáng sớm khi mở mắt dậy, láng máng nhớ lại những gì đã qua, hắn giật mình sực nhớ, trong lúc ham muốn tột độ, hắn đã quên đeo cái bao mà cô bé đã đưa cho, hắn đã từng nghe nói có kẻ say lần đầu đi chơi gái mà bị dính bệnh ngay, giật mình hắn cũng cảm thấy hối hận và sợ hãi.

Nhưng hắn lại thêm một lần nữa giật mình nhận thấy một vết máu trên giường như một cánh mai đỏ thắm. Hắn nhớ lại tối qua. Hắn cảm thấy toát mồ hôi như làm việc gì không tốt. Ui choa, con bé này đã bị hắn phá trinh, một con cave còn trinh. Hắn sửng sốt với điều đó, an tâm và sung sướng nhưng hắn cảm thấy cũng có đôi chút tội lỗi, trong trí nhớ của hắn tối qua rõ ràng cô bé đã đẩy hắn ra và kêu không muốn. 

Đảo mắt khắp phòng hắn không thấy bóng dáng cô bé đâu. Chỉ thấy mọi thứ dường như có vẻ đã ngăn nắp hơn rất nhiều thì phải. Hắn bỗng cảm thấy một bàn tay ấm áp đàn bà. Nhưng ngay lập tức hắn bỗng giật mình. “ May mà nó không xách xe và ví của mình đi khi mình ngủ không thì… mà xem ra cô bé này xem ra cũng thật thà”. Nhìn ra hiên thấy cô bé đang lúi húi quét sân, có lẽ do tối qua quần áo chưa khô, cô bé mặc một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi của hắn, thùng thình trông khá lạ mắt, hắn nói vọng ra trêu:
-Nè. Quét dọn không tính và thêm tiền đâu nhé.

-Không thèm. Mà anh ở gì mà bẩn vậy.
Cô bé tự nhiên đáp lại một cách ấm áp như đã quên đi chuyện tối qua

-Uh.

Hắn mặc lại cái quần và bước khỏi giường. Sau khi đã tắm rửa qua, hắn bỗng hỏi. 
-Đây là lần đầu của em hả.

-Gì cơ anh. Lúc này cô bé dang lúi húi nấu bữa sáng.

-Đây là lần đầu của em hả . Hắn hỏi to hơn.

Cô bé nhìn hắn lặng lẽ gật đầu. Rồi đầu nó cúi gầm, vẻ hoạt bát mất đi thay vào đó là đôi mắt lại ngấn lệ.
- Sao em phải làm nghề này? hắn nhẹ nhàng hỏi.

Cô bé vẫn lặng im.
Hắn cũng thôi gặng hỏi và chỉ nói.

-Anh đây cũng là lần đầu.
Cô bé nghe vậy nhưng cũng không nói gì. 
-Cơm chín rồi, anh xuống ăn cho nóng.

buom trang quang ha

Những ngày sau đó, Lan sex cũng dần bớt đi những đêm dài triền miên trong dục vọng, con thú hoang trong cô đã bị thuần hóa bởi ánh nhìn và tình thương yêu của một thằng nhóc, những tên đàn ông kia miệng nói yêu, mồm thề thốt nhưng chỉ sau vài lần ân ái, đạt được mục đích là sẵn sàng cao chạy xa bay, Lan sex không tiếc nuối, không ân hận, không mong đợi một điều gì cả, giữa cuộc đời đầy thị phi này, con người sống hầu như cũng chỉ lợi dụng ở nhau cả mà thôi, lấy đâu ra tình yêu chân thành mà mơ ước. Và dù có nghiện sex đến bao nhiêu, trong sâu thẳm cô cũng vẫn là phận con gái, đâu phải lúc nào cũng có thể chiều, cũng có thể hết mình với chúng nó, những đêm vui vẻ thì không sao, nhưng chỉ cần từ chối một cái thì ngay tức khắc đang là thiên thần, là bông hồng, là mèo con..Lan bỗng trở thành con đĩ, thành cái loại này cái loại kia….Đau xót, uất ức, nhục nhã và ê chề !!!

Quang chính là mảnh ghép đầu tiên giúp cho Lan sex nhận ra những vết khuyết trong lòng mình, nó chẳng bao giờ bỏ rơi cô, chẳng bao giờ lừa dối, lợi dụng hay làm cho cô phải khóc…Nhưng đã trót dấn thân vào con đường này, liệu Lan sex có còn đường quay lại, làm lại cuộc đời nữa không ? Những đêm chỉ có một mình, Lan luôn ngồi thu lu vào một góc, ôm gối và tự hỏi mình những câu như vậy !

Hồi bé, nhà chỉ có 2 mẹ con, dù chẳng giầu sang gì nhưng mẹ cũng chưa bao giờ để cho Lan phải thiếu thốn, người đàn bà đẹp đó sẵn sàng làm tất cả cho đứa con gái thiệt thòi, sinh ra đã không được nhìn mặt bố. Lan lớn lên, xinh gái giống mẹ ngay từ những năm trung học, nhưng càng lớn cuộc sống của cô lại càng yếu ớt, hàng xóm dị nghị về mẹ cặp bồ với những đại gia, gia đình bên nội thì đấu đá vì đống tài sản của cha để lại, bạn bè không ai muốn dính vào cái đứa con gái là con nhà thành phần không tốt, đám con trai trong trường thì chỉ chờ cơ hội để ăn tươi nuốt sống con bé còn chưa kịp lớn…

Thế rồi sau lần đầu tiên Lan đánh nhau trong lớp, mẹ đã giam giữ Lan, quản thúc chặt chẽ mọi hành động, đi học xong là về nhà, không giao du, không tiếp xúc, lúc nào cũng dặn dò không được tin bất kỳ ai…Tuổi thơ cô bắt đầu bị bó buộc trong 4 góc tường, sống vật vờ như linh hồn ngay giữa căn nhà mình.

Lên cấp 3, sự u buồn lại càng làm tăng vẻ đẹp cho Lan, đôi mắt to tròn, những đường cong trên cơ thể đã khiến Lan nhận được nhiều sự chú ý. Những thằng con trai mới lớn luôn rỉ vào tai cô toàn lời ong bướm, hãy là cánh chim đi em, hãy tự do đi, theo bọn anh, hãy sống cuộc sống mà mình khao khát… 

Mẹ đã đánh Lan một trận thừa sống thiếu chết chỉ sau có 1 lần Lan dám bỏ học đi đàn đúm với bọn con trai, nhưng Lan không sợ, những lần đi chơi như thế xuất hiện mỗi lúc một nhiều hơn, thủ đoạn hơn, tinh vi hơn, hiềm khích giữa 2 mẹ con xuất hiện ngày càng gay gắt, tất cả đều đến từ những lời kích động của những kẻ tự xưng là anh trai tốt, bạn bè thân thiết, anh là người lớn biết suy nghĩ…

Và rồi một ngày, khi vụ cặp bồ của mẹ bị vỡ lở, gia đình bên nội xúm vào lấy hết những gì cha để lại, Lan đã chẳng còn thiết tha những thứ được gọi là tình máu mủ, cô khao khát sự tự do, khao khát cuộc sống chim trời, những ham muốn về thể xác đã biến Lan thành một con người hoàn toàn khác lạ. Thật may, sắc đẹp của Lan đã làm xao động một gã có vai vế ở cái tỉnh lẻ này, hắn đưa Lan về đây và yêu Lan thật lòng, có lẽ đó cũng là ánh sáng heo hắt nhất trong đường hầm đầy u tối của cuộc đời Lan. 

Một cánh chim lần đầu chạm vào bao la sẽ vỡ òa trong niềm vui được tự do tung bay nơi đất trời khoáng đạt. Nhưng đến một lúc nào đấy, sự tự do sẽ chỉ còn gánh nặng khi đôi cánh trĩu mệt mà chẳng thể tìm được bến đậu cho đời mình. Đôi khi Lan thầm nghĩ, một chú chim bị giam nhốt trong ***g son, liệu có thực sự bất hạnh không? Có lẽ là có, nhưng cánh chim trời như Lan chưa thể nào hiểu thấu được thôi….

Trở lại với thực tại, trong cơn miên man, chới với chẳng có điểm tựa nào đó, bỗng nhiên Lan cảm nhận được một hơi ấm ngay bên cạnh mình :

- Đầu chị nóng như lò than vậy, chị lại sốt nữa rồi !!! đôi bàn tay gầy gò nhỏ bé của Quang đã sở lên đầu của Lan tự lúc nào !

- Sao đêm qua đi ngủ mà chị không đóng cửa à ? không sợ trộm vào khuân hết đi sao ? vừa lục tủ thuốc, vừa rót cốc nước một cách quen thuộc, Quang làu bàu mấy câu trách móc.

- Nhà có cái đếch gì mà lấy, có cái xác bà cô già này có đứa nào vác đi được thì càng tốt…

- Mà từ sáng đến giờ chị ăn gì chưa ? nhìn cái mặt là biết nhịn đói rồi, để em pha mỳ tôm cho chị đã, ăn xong rồi mới được uống thuốc.

Nhìn thằng bé chạy đi chạy lại lon ton trong nhà, Lan vừa vui lại vừa buồn, những tháng ngày hành xác vừa qua đã khiến sức khỏe cô kiệt quệ, may mà có Quang, lúc nào cũng ở bên những khi Lan mệt mỏi nhất !

Một tay bật bếp, tay kia xách ấm nước, Quang lẩm nhẩm một mình - Lúc nãy vừa sang, hình như ngủ mơ, em thấy chị gọi mẹ đấy !

Một chữ mẹ - khiến Lan sex bỗng giật mình, gần 10 năm nay, chưa đêm nào Lan thấy nhớ mẹ, cô cũng đã rất lâu rồi không nghĩ đến mình là người còn có 1 gia đình ở đâu đó, không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra, vì sao lại thế ? sao lại phải khóc khi mà đây là sự lựa chọn của chính mình kia mà ? chẳng phải rất nhiều lần mình đã tự nhủ không bao giờ được phép hối hận một khi đã dấn thân rồi hay sao ?

Bát mỳ tôm nóng hổi vừa được pha xong, khói bay nghi ngút được Quang cẩn thận đưa đến tận tay cho Lan sex, khẽ nhìn qua thấy những giọt nước mắt, Quang thương chị lắm, chẳng nói được gì chỉ vỗ vỗ vào vai :
- Ăn đi chị này !
- Uh, để đấy rồi chị ăn, chán thật, cứ ốm suốt, mà lần nào cũng phải nhờ đến em chăm cho.
- Mẹ em bảo, chị chỉ có 1 mình, dù có thế nào cũng vẫn là phận con gái, nếu chị em chơi với nhau bình thường thì giúp nhau những lúc khó khăn…

Lan sex múc một thìa, thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa vào miệng nuốt cái ực, cả chiều qua đến giờ chả ăn gì, người cứ lả đi, ăn quà cả ngày quen rồi nên nhịn cái là biết ngay !
- Mẹ em không ghét và xem thường chị ư ?
- Không, em kể chuyện của chị cho mẹ nghe rồi, mẹ chỉ bảo thương chị hơn là đáng trách thôi. 
- Thương chị ư ? chị thì cần gì ai thương…đôi mắt của Lan sex sau câu nói đó lại quay đi, Quang cũng không nói thêm lời nào…

Trởi lại đổ mưa !!!

“…Tận sâu thẳm tâm hồn em là những vết cắt. Em đi qua tháng năm với những sự chia lìa. Đôi khi tự mình gặm nhấm nỗi đắng cay khi cuộc đời, người đời lần lượt cứ thế quay lưng. Cũng có khi sợ hãi cái vị thế đơn độc của mình vô cùng.
Có những đêm dài không ngủ, cồn cào trong mình là một khao khát. Gì ư? Thèm nghe tiếng người, thèm nghe ai đó nói bất cứ điều gì. Để làm gì ? Để nhận diện được mình, để chắc rằng bản thân thực sự đang sống, đang hiện hữu tồn tại trong cuộc đời, trong nhân thế - không phải là một bản thể bơ vơ, bị quên lãng. Em đã quen một mình, quen sự lanh nhạt, quen ngờ vực kị nghi. Quên cách yêu, quên mất cảm giác được yêu, quên sự dịu dàng của vỗ về, sự ấm nồng của sẻ chia. 
Trong các câu chuyện cổ tích, luôn có những nàng công chúa bất hạnh, cũng luôn có những chàng hoàng tử hoàn mĩ , họ tìm thấy nhau, bù đắp cho nhau và kết thúc bao giờ cũng là một cuộc sống toàn vẹn vô cùng. Chàng hoàng tử sẽ lại đưa công chúa của mình về với vị trí lẽ ra là của cô ấy, họ sống đời vương giả bên nhau cho đến trọn kiếp người. Câu chuyện trong mơ thời thơ ấu, có lẽ ít nhiều đã thấm vào tâm hồn những cô gái trẻ. Với em, giấc mơ lớn nhất, giấc mơ bỏng rát nhất là được đổ đầy những khoảng trống rỗng trong mình. Người đàn ông thương yêu của em, anh ấy có thể là người đàn ông rất nhiều khiếm khuyết, nhiều nỗi lo toan, anh ấy có thể vấp ngã không ít lần trong đời, nhưng chỉ cần anh ấy có thể nắm chặt tay em, kéo em về phía mình, dẫn đưa em trở lại với cuộc sống mà em đã đánh mất từ lâu…”

Đó là những dòng nhật ký gần như là cuối cùng mà Lan sex đã viết, con người ta dù có xấu xa đến đâu, khốn nạn đến đâu nhưng sâu thẳm vẫn còn một bản ngã, vấp váp không thể khiến họ mãi lún sâu vào vết bùn tăm tối, nếu có cơ hội sao không thể làm lại cuộc đời mình, dù khó khăn, dù nhục nhã nhưng quan trọng là ta sẽ sống tiếp vì ai, vì điều gì ? 

Câu chuyện của Quang và Lan sex rồi cũng đến ngày kết thúc….

buom trang quang ha

buom trang quang ha la gi ?

Tôi ngồi trên ghế mà ôm cái chân của mình .Không ngờ mới trẹo chân một tí thôi mà cái chân đã sưng to lắm rồi .Tôi ôm cái chân thì cô Minh cũng xin lỗi tôi mà nói :
-Cô xin lỗi , tại cô mà cháu ra nông nỗi như thế này , tại cô cả .
Tôi cố nghiến răng lại ,vừa giận vừa thương cô Minh lên khẽ chịu đau mà nói :
-Không sao đâu mà cô . Tí nữa đi bó thuốc là được thôi mà , cháu chịu đau được mà , tí bố cháu về, cô nói cháu đi đá bóng bị ngã nhé , đừng nói là đỡ cô như vậy .

Tôi nói như vậy thì cô Minh càng tỏ vẻ hỗi lỗi hơn .Cô minh khẽ cầm điện thoại mà gọi điện cho bố tôi mà nói:
-Anh à , thằng Nam ngã anh ạ , chân xưng lên to lắm , anh về ngay nhé !
Tôi thấy càng ngày càng đau hơn nữa .Không lâu sau thì bố tôi cũng về ,Thấy tôi nằm trên ghế cái chân thì sưng lên , cô Minh thì ngồi xuống mà chườm đá vào chỗ sưng của tôi .Vừa thấy tôi nằm nhăn nhó như vậy thì bố tôi cũng hỏi :
-Sao thế , làm sao mà bị thế này hả Nam ?
-Con đá bóng , chẳng may bị ngã thôi , lê mãi mới về đến nhà .Cô Minh đỡ con vào trong nhà rồi để con thế này đấy!

Cô Minh thấy tôi đỡ lời như vậy thì cũng khẽ nói thêm là tôi đau không đi được gọi xe đưa tôi đi bệnh viện .Cô Minh cũng lên gác , lấy mấy thứ đồ của tôi rồi cùng lên xe đưa tôi đi bệnh viện .

Bố tôi thì phóng xe máy đi sau .Trên xe tôi cố chịu đau mà mỉm cười nói :
-Cô đừng nói gì với bố cháu nhé, cô cháu mình biết thôi .

Cô Minh mỉm cười trong nước mắt rồi khẽ gật đầu .Tôi đến thì bác sĩ bảo tôi bị bong gân , cái xương thì cũng hơi nứt một tí lên phải bó bột .

Tầm trưa đi đến viện thì tầm chiều tôi về nhà với cía cổ chân trắng tóan .Thằng Tùng chạy qua nhìn thấy tôi như vậy thì nói:
-Mày làm sao mà thế này , lúc sáng tao có thấy mày bọ làm sao đâu !
Tôi ra hiệu cho Tùng nói khẽ rồi bảo với Tùng :
-Tao đỡ cô Minh bị ngã từ trên gác xuống lên bị đè vào lên mới bị thế này đấy . Đau ơi là đau , à mà tao nhờ mày một việc.
-Việc gì nào , trông cái chân của mày tội nghiệp quá đi mất thôi , nào nói đi tao làm cho .

buom trang quang ha

Tôi lục lại trí nhớ xem quanh mình còn ai để địt không thì nhận thấy rằng chỉ còn môi con Vân là còn trinh mà lại dễ làm việc. Nhưng hiềm một nỗi nó lại là em gái tôi. Nếu như hiếp nó thì bố mẹ biết thì chết. Tôi nghĩ phải thử phản ứng của nó đã rồi tôi mới có thể quyết địng xem có thể địt nó hay không. Tôi hình dung lại thân hình Vân tôi thấy nó có khuôn mặt xinh đẹp( cùng nhà với tôi, mà tôi đẹp trai nó cũng không thể xấu được). Vân cao 1m58 so ơi tuổi nó thì cũng vừa vừa. Còn thân hìh thì cũng khá cân đói. Tôi biết tính nó nhút nhát nhưng không biết nó có chịu nghe tôi để tôi đị nó không. Tuy nó sợ tôi nhưng vấn đề này thì khó xác định nắm. Nên tôi nghĩ phải cho nó xem cảnh tôi và Hoa làm tình với nhau để xem nó phản ứng thế nào.

Đến hôm đó, Khi bố mẹ tôi đã đi khỏi thì tôi bảo Vân
- Vân hôm nay học về về luôn đấy nhớ
- Có việc gì vậy anh
- Hôm nay anh phải dạy Hoa buổi cuối để nó về quê nên dạy hơi muộn. Em về nhà nấu cơm.
- Vâng em sẽ về luôn.
- Àh mà về em không phải gọi đâu. Thấy anh trong phòng đang dạy thì em đi nấu cơm luôn. anh không muốn ồn khi đang dạy.
- Vâng

buom trang quang ha

Xem buom trang quang ha hay nhat 2014

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.