C lip lam tinh

Đà Nẵng những ngày nắng oi bức, Nó đi làm về mệt đừ người tranh thủ ăn miếng cơm rồi mở ltop lên nó vào web. Nó đọc lại bài mình vừa viết, đọc những cm và thấy buồn. 1 Nổi buồn da diết. Quá khứ có quá nhiều chuyện buồn vui lẫn lộn, Còn hiện tại của nó cũng đang rất buồn. Phải chăng với cái cuộc sống xô bờ này con người luôn đem mọi thứ ra để cân đong đo đếm. Nó ghét nhất là khi bị người nó yêu đem ra so sánh nó với 1 ai. Không phải vì nó sợ thua kém họ mà theo như nó nghĩ khi đã có sự so sánh nào đó, chắc chắn trong mắt người nó yêu nó không phải là tất cả. Sáng nay vừa ngủ dậy nó đã nhận rất nhiều, rất nhiều tin nhắn của em. Nó chẳng thèm đọc. Chọn delete all 1 cái nó xoá tất cả tin nhắn. Nó thừa biết em nhắn gì cho nó. 2 ngày nay nó đọc cái tin nhắn đại loại như vậy là quá đủ rồi. Tình yêu ư ? Giờ em có thực sự được yêu và HP không khi bên em giờ đây không phải là anh. Có lẽ anh hơi tự cao nhưng sự thật trước mắt, dù em có cố gắng để che dấu đến mấy nó cũng nhận ra được. Có những sự thật khi đã phơi bày thì chẳng nên nói dối nhau làm chi. Có cố gắng đi chăng nữa thì cũng chỉ là để tự lừa gạt bản thân mình. Em nói cuộc sống của em giờ đã có đựơc những gì em mong muốn, Tình yêu có, Hạnh phúc có, Tiền bạc có. Nếu vậy thì em cứ bình yên bên người ấy . Dù không ở cạnh em nhưng anh thừa biết những gì em đang có và cuộc sống của em như thế nào. Hạnh phúc là gì khi mổi ngày em ở nhà 1 mình từ sáng đến chiều tối, có khi vài ba ngày chẳng thấy mặt người đó. Cuộc sống hạnh phúc là như vậy ak. Hay mổi đêm em lại bập bùng bên ánh đèn mờ của quán bar, uống cho đến khi say khước rồi lại cầm máy điện cho anh và khóc. Như em nói đó là giọt nước mắt của hạnh phúc đó anh. Trái tim anh anh biết ai là người nắm giữ, quá khứ của anh anh không thể quên đi được. Em chưa bao giờ chịu nhìn vào quá khứ của anh để hiểu và cảm thông cùng anh. Em chỉ biết ghen với quá khứ của anh. Giờ đây khi đã cất bước ra đi nhưng mỗi lần điện cho anh em vẫn ghen với Quá khứ đó. Phải chăng em là 1 người quá ích kỷ. Rời xa anh để tìm 1 hạnh phúc mới cho mình. Anh chấp nhận điều đó, từ trước đến giờ anh luôn tôn trọng quyết định của em dù nó có làm anh buồn hay đau khổ. Nhưng .... Cuộc sống của em Hạnh phúc lắm. Anh hiểu mà, Hạnh phúc theo nghĩa của em .

c lip lam tinh

"Ơ...hhhh..."
Dì ngưng lại hỏi.
"Con có sao không?"
Tôi không đáp chỉ lắc đầu lia liạ để dì yên tâm. Các ngón tay dì lại hoạt động tiếp và từ từ đến trên ngực tôi. Cặp vú căng nhưng mềm mại của dì cọ sát vào lưng tôi khi dì choàng tay ra phía trước xoa hai bàn tay ngọc trên ngực. Dì ôm sát tôi chặt hơn, hai bàn tay di động nhanh hơn, xoa bóp vuốt ve. Mặt dì lúc này vùi sâu vào tóc tôi trong khi tôi đang đê mê trong hạnh phúc. 
"Anh Tuân ... anh Tuân ơi."
Dì bỗng thốt tên của dượng lên. Tôi ngồi sững sờ nhưng tôi hiểu rất nhanh dì nhớ đến dượng và tôi là người đã làm dì như thế. Tôi chỉ biết xúc động quá độ khiến tôi đứng dậy, xoay người và ôm dì vào lòng. Nước mắt tôi chảy quanh lăn dài xuống má.
Tiếng nấc dì vang lên.
"Dì nhớ dượng quá con ơi."
Chúng tôi đứng đấy ôm nhau khóc. Khóc thật lâu như ngày đầu tôi nghe tin dượng mất. Đôi lúc tôi tự hỏi tại sao chiến tranh lại xảy ra để cướp đi các người tôi thương quí nhất trên đời? Tại sao dân tộc ta phải trãi qua những khốn khổ tàn nhẫn như thế? Có phải chỉ vì mộng thế giới đại đồng huyển hoặc hay vì lòng tham quyền lực của một số ít người đã xô đẩy dân tộc tôi vào hoàn cảnh cực kỳ đau khổ như gia đình của dì tôi bây giờ? Tôi thấy nước mắt dì thấm vào ngực tôi. Tôi để cho dì khóc lặng lẽ một lát và bỗng dưng tôi cúi xuống nâng mặt dì lên liếm vào mắt và má dì. Tôi liếm sạch các dòng nước mắt như muốn xóa tan đi đau khổ trong lòng dì và cũng của chính tôi. 

c lip lam tinh

c lip lam tinh la gi ?

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

c lip lam tinh

Cô biết cô đã không thắng nổi chính bản thân mình, cô biết là cô làm như vậy là có lỗi với chồng cô lắm. Không cô cũng không thể không thừa nhận cái cảm giác thoả thuê sung sướng khi bản năng đàn bà của cô được thoả mãn. Cô đành phải tự bào chữa cho mình là mình làm như vậy chỉ đơn thuần là bản năng thôi, chẳng qua là một cách giải toả sự căng thẳng, cô vẫn thương yêu chồng con, vẫn hết lòng với gia đình, với lại thà rằng cô như vậy còn hơn là cô cặp bồ ngoại tình thực sự với ai đó. Hơn nữa chắc gì ở bên kia chồng cô giữ được trọn vẹn với cô, đàn ông mà. Sau lần đó khoảng hơn một tuần, mặc dù vẫn chưa hết cảm giác dằn vặt có lỗi với chồng, nhưng Hà Anh lại bồn chồn cảm giác ham muốn. Không biết phải làm thế nào cả, cứ định hỏi cô bạn để nhờ bố trí cho gặp cậu bé hôm trước thì sự xấu hổ lại làm cho cô không sao cất lên lời. May mà Loan có thừa sự nhạy cảm để hiểu cô bạn thân của mình. Cô ta mỉm cười chủ động hỏi Hà Anh là có cần cô gọi giúp cho Thắng không. Hà Anh chỉ còn biết ngượng nghịu gật đầu khe khẽ và không sao dấu được bộ mặt trái soan xinh đẹp ửng hồng lên

c lip lam tinh

Xem c lip lam tinh hay nhat 2014

"Bây giờ cưng hãy nhớ Tommy, đêm nay cưng không được gọi mẹ là mẹ, hãy gọi mẹ là Leah, ok.” Nàng vừa nói vừa nhìn vào mắt hắn, hắn gật đầu, và Leah nở 1 nụ cười khi nói tiếp: "À và chúng ta có thể tán tỉnh nhau một chút để không ai nghi ngờ điều gì hết? "

Đôi mắt của hắn mở rộng như 1 cái đĩa và hắn nói: "Nhưng mẹ, con không thể tán tỉnh mẹ, mẹ… mẹ là mẹ của con! "

"Nghe này, mẹ không yêu cầu cưng làm điều gì to tát cả, chỉ cần làm điều gì đó nho nhỏ, như một cái ôm hoặc một cánh tay vòng quanh eo của mẹ, hoặc thậm chí là một nụ hôn lên má. Không có gì khác, cưng nghĩ cưng có thể làm như thế chứ? Nếu không được thì ta cũng có thể về nhà." Nàng nói, nghiêm nghị nhìn hắn.

"Dạ, con có thể làm điều đó. " Ông nói nhỏ.

"Sao, cưng thấy xấu hổ khi mọi người nghĩ cưng là chồng của mẹ? Mẹ không đủ nóng bỏng hay sao chứ? " Nàng hỏi giả vờ bị xúc phạm. Nàng đã biết câu trả lời cho câu hỏi đó bởi thứ đang phình lên trong đũng quần của con.

"Không, không phải thế, chỉ là vì điều này khá kỳ lạ." Hắn trả lời và sau đó cúi đầu xuống thấp, dù hắn giật đầu lên nhanh đủ để mắt hắn dừng lại trên khe vú của mẹ hắn. Nàng mỉm cười một lần nữa, cố gắng dỗ dành hắn nhưng nhưng dẫu vậy vẫn có chút trêu chọc trong đó. Nàng thích quậy phá người khác, đặc biệt là khi họ là kẻ rụt rè về chuyện ấy.

"Ok." Hắn nói sau một tiếng thở dài khe khẽ.

"Thư giãn đi, cưng cứ tận hưởng đi. Cưng không bao giờ biết đêm nay sẽ vui đến thế nào đâu." Nàng trấn an hắn. "Và đừng gọi mẹ là mẹ! "

Tiếp đó nàng trượt tay mình vào tay hắn và họ bắt đầu đi về phía cửa ra vào. Trên đường đi, Nàng không ngừng cọ sát cơ thể vào cánh tay hắn, nhẹ nhàng ép ngực vào cánh tay hắn. Hắn bồn chồn và đã nuốt nước bọt vài lần. Yes hắn đang bối rối, và Leah thấy điều đó thực sự rất thú vị.

Khi họ bước vào bữa tiệc, họ đã vào một trong hai phòng chính. Căn phòng đầu tiên họ bước vào là một căn phòng đầy ánh sáng, đã dọn sạch hết bàn ghế và có các hành lang dẫn thẳng đến văn phòng. Đã có khá nhiều người đang đứng ở đây, một vài cặp đôi đang đi lại và vài người đang đứng một mình, nhưng tất cả mọi người đều đã ăn mặc chỉnh tề. Mặc đồ kiểu Elvis, gà, kiểu Simpson, thần tiên, và mọi loại trang phục khác. Leah đoán điều đây là phòng đón khách của chủ tiệc, bởi vì tiếng nhạc phát ra từ phòng bên cạnh.

Đột nhiên, một con kangaroo khổng lồ cùng một con voi bước đến bên cạnh Leah và Tommy. Con trai nàng lúng túng và mất tự nhiên, và Leah hy vọng không ai để ý, đặc biệt là hai tên này.

" A chào buổi tối Leah, Carl . " Kangaroo nói giọng của Harold Marsh, giám đốc bộ phận của Carl . "Rất vui được thấy hai bạn trong đêm nay. "

"Harold, Lydia, tôi cũng rất vui được gặp hai bạn. " Nàng trả lời với một nụ cười rạng rỡ, nhận thấy ánh mắt gã đàn ông lớn tuổi đang nhìn khe vú của mình, "Cảm ơn về lời mời."

"Vớ vẩn, thật vô nghĩa, Carl luôn là nhân viên tốt nhất của chúng tôi, anh ấy luôn luôn được chào đón ở nơi này. Một ngày nào đó thậm chí anh ấy còn có thể trở thành một đối tác. " Lão nói mà không một lần rời mắt khỏi ngực nàng.

Nàng cảm thấy sự căng thẳng của Tommy và quay sang mỉm cười với hắn. Hắn hầm hầm nhìn Harold Marsh, căng thẳng vì muốn bảo hộ mẹ của mình. Nàng vuốt ve cánh tay của hắn để xoa dịu hắn, và cảm thấy con trai khẽ giật mình. Nàng hy vọng họ không nhìn ra điều đó.

Đột nhiên, Tommy nói .

"Anh sẽ đi lấy đồ uống. " Hắn nói và quay người bước đi, để Leah lựa chọn đi theo hoặc bị kéo đi.

Nàng mỉm cười với lão Marsh khi nàng đi theo cánh tay của Tommy, nhưng khi nàng đã đi đủ xa nàng thì thầm một cách giận dữ: " Cái gì thế nào?"

"Lão ta hau háu nhìn mẹ. " Hắn trả lời.

“Mọi người đàn ông đều hau háu nhìn em trong bộ trang phục này, anh hiểu không. Và đừng gọi em là mẹ ! " Nàng nói một cách nhanh chóng và lặng lẽ.

"Xin lỗi." Là tất cả những gì hắn nói, nhưng dẫu sao hắn cũng đã hau háu nhìn mẹ hắn nàng, và nàng không biết điều đó.

Họ đi vào căn phòng khác. Bàn ghế trong căn phòng này cũng đã được dọn sạch, nhưng phòng này lớn gấp 10 lần căn phòng kia, nó tối thui ngoại trừ những bóng đèn lung linh từ một sàn nhảy ở góc xa cuối phòng, đối diện với cánh cửa họ vừa đi vào, và có vài chỉ dẫn tại các hành lang dẫn thẳng đến các văn phòng trong toà nhà.

Mặc dù có ánh đèn từ sàn nhảy song căn phòng vẫn khá tối, và có rất nhiều góc tường tối mà Leah hầu như không thể nhận ra bất cứ ai đang đứng đó cho đến khi họ bước ra vùng sáng.

"Con sẽ đi lấy đồ uống. " Tommy nói khi họ bước vào căn phòng tối, “Mẹ có muốn một ly không m... Leah ? "

Nàng mỉm cười yêu thương với hắn, "Ok, nhưng em không muốn anh uống quá nhiều, anh còn phải lái xe về nhà . "

“Anh lái?" Hắn hét lên, nhưng không quá to để át tiếng nhạc, "Em sẽ cho anh lái xe sao? "

"Dạ, em ở đây để có một đêm tuyệt vời và em thấy anh không hề buồn chán nên em không thấy có lý do nào em không nên uống rượu." Nàng nói với một nụ cười yêu thương, "Bây giờ hãy làm một cậu bé ngoan và đi lấy cho em một ly nha cưng. " Và nàng hôn nhẹ lên má hắn, mắt hắn mở rộng. Leah có thể cười, nhưng thay vào đó nàng lại đi chào hỏi mấy người quen trước khi Tommy quay đi.