Cac chua o mien bac

Ngồi bên nhau, họ như một cặp nhân tình, chiếc máy vi tính đã xóa đi những khoảng lặng, những ngăn cách ban đầu của họ và thời gian cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa để đến khi phòng bên đứa bé lên tiếng họ mới giật mình như tỉnh giấc. Hoa trở về phòng bé, trở lại vai trò cô gia sư với bàn tay trong bàn tay Nam thật lâu.
Buổi học sau Hoa đến sớm hơn thường lệ. Hoa đến, căn nhà Nam tĩnh lặng trong nắng chiều ngả vàng. Sau tiếng chuông gọi cửa là tay trong tay thật lâu, vượt qua cái rụt rè ban đầu họ đã đứng thật sát bên nhau. Hoa để nguyên cho tay Nam trên bờ vai, họ cùng nhau lên phòng máy Vi tính.

cac chua o mien bac

"Bây giờ cưng hãy nhớ Tommy, đêm nay cưng không được gọi mẹ là mẹ, hãy gọi mẹ là Leah, ok.” Nàng vừa nói vừa nhìn vào mắt hắn, hắn gật đầu, và Leah nở 1 nụ cười khi nói tiếp: "À và chúng ta có thể tán tỉnh nhau một chút để không ai nghi ngờ điều gì hết? "

Đôi mắt của hắn mở rộng như 1 cái đĩa và hắn nói: "Nhưng mẹ, con không thể tán tỉnh mẹ, mẹ… mẹ là mẹ của con! "

"Nghe này, mẹ không yêu cầu cưng làm điều gì to tát cả, chỉ cần làm điều gì đó nho nhỏ, như một cái ôm hoặc một cánh tay vòng quanh eo của mẹ, hoặc thậm chí là một nụ hôn lên má. Không có gì khác, cưng nghĩ cưng có thể làm như thế chứ? Nếu không được thì ta cũng có thể về nhà." Nàng nói, nghiêm nghị nhìn hắn.

"Dạ, con có thể làm điều đó. " Ông nói nhỏ.

"Sao, cưng thấy xấu hổ khi mọi người nghĩ cưng là chồng của mẹ? Mẹ không đủ nóng bỏng hay sao chứ? " Nàng hỏi giả vờ bị xúc phạm. Nàng đã biết câu trả lời cho câu hỏi đó bởi thứ đang phình lên trong đũng quần của con.

"Không, không phải thế, chỉ là vì điều này khá kỳ lạ." Hắn trả lời và sau đó cúi đầu xuống thấp, dù hắn giật đầu lên nhanh đủ để mắt hắn dừng lại trên khe vú của mẹ hắn. Nàng mỉm cười một lần nữa, cố gắng dỗ dành hắn nhưng nhưng dẫu vậy vẫn có chút trêu chọc trong đó. Nàng thích quậy phá người khác, đặc biệt là khi họ là kẻ rụt rè về chuyện ấy.

"Ok." Hắn nói sau một tiếng thở dài khe khẽ.

"Thư giãn đi, cưng cứ tận hưởng đi. Cưng không bao giờ biết đêm nay sẽ vui đến thế nào đâu." Nàng trấn an hắn. "Và đừng gọi mẹ là mẹ! "

Tiếp đó nàng trượt tay mình vào tay hắn và họ bắt đầu đi về phía cửa ra vào. Trên đường đi, Nàng không ngừng cọ sát cơ thể vào cánh tay hắn, nhẹ nhàng ép ngực vào cánh tay hắn. Hắn bồn chồn và đã nuốt nước bọt vài lần. Yes hắn đang bối rối, và Leah thấy điều đó thực sự rất thú vị.

Khi họ bước vào bữa tiệc, họ đã vào một trong hai phòng chính. Căn phòng đầu tiên họ bước vào là một căn phòng đầy ánh sáng, đã dọn sạch hết bàn ghế và có các hành lang dẫn thẳng đến văn phòng. Đã có khá nhiều người đang đứng ở đây, một vài cặp đôi đang đi lại và vài người đang đứng một mình, nhưng tất cả mọi người đều đã ăn mặc chỉnh tề. Mặc đồ kiểu Elvis, gà, kiểu Simpson, thần tiên, và mọi loại trang phục khác. Leah đoán điều đây là phòng đón khách của chủ tiệc, bởi vì tiếng nhạc phát ra từ phòng bên cạnh.

Đột nhiên, một con kangaroo khổng lồ cùng một con voi bước đến bên cạnh Leah và Tommy. Con trai nàng lúng túng và mất tự nhiên, và Leah hy vọng không ai để ý, đặc biệt là hai tên này.

" A chào buổi tối Leah, Carl . " Kangaroo nói giọng của Harold Marsh, giám đốc bộ phận của Carl . "Rất vui được thấy hai bạn trong đêm nay. "

"Harold, Lydia, tôi cũng rất vui được gặp hai bạn. " Nàng trả lời với một nụ cười rạng rỡ, nhận thấy ánh mắt gã đàn ông lớn tuổi đang nhìn khe vú của mình, "Cảm ơn về lời mời."

"Vớ vẩn, thật vô nghĩa, Carl luôn là nhân viên tốt nhất của chúng tôi, anh ấy luôn luôn được chào đón ở nơi này. Một ngày nào đó thậm chí anh ấy còn có thể trở thành một đối tác. " Lão nói mà không một lần rời mắt khỏi ngực nàng.

Nàng cảm thấy sự căng thẳng của Tommy và quay sang mỉm cười với hắn. Hắn hầm hầm nhìn Harold Marsh, căng thẳng vì muốn bảo hộ mẹ của mình. Nàng vuốt ve cánh tay của hắn để xoa dịu hắn, và cảm thấy con trai khẽ giật mình. Nàng hy vọng họ không nhìn ra điều đó.

Đột nhiên, Tommy nói .

"Anh sẽ đi lấy đồ uống. " Hắn nói và quay người bước đi, để Leah lựa chọn đi theo hoặc bị kéo đi.

Nàng mỉm cười với lão Marsh khi nàng đi theo cánh tay của Tommy, nhưng khi nàng đã đi đủ xa nàng thì thầm một cách giận dữ: " Cái gì thế nào?"

"Lão ta hau háu nhìn mẹ. " Hắn trả lời.

“Mọi người đàn ông đều hau háu nhìn em trong bộ trang phục này, anh hiểu không. Và đừng gọi em là mẹ ! " Nàng nói một cách nhanh chóng và lặng lẽ.

"Xin lỗi." Là tất cả những gì hắn nói, nhưng dẫu sao hắn cũng đã hau háu nhìn mẹ hắn nàng, và nàng không biết điều đó.

Họ đi vào căn phòng khác. Bàn ghế trong căn phòng này cũng đã được dọn sạch, nhưng phòng này lớn gấp 10 lần căn phòng kia, nó tối thui ngoại trừ những bóng đèn lung linh từ một sàn nhảy ở góc xa cuối phòng, đối diện với cánh cửa họ vừa đi vào, và có vài chỉ dẫn tại các hành lang dẫn thẳng đến các văn phòng trong toà nhà.

Mặc dù có ánh đèn từ sàn nhảy song căn phòng vẫn khá tối, và có rất nhiều góc tường tối mà Leah hầu như không thể nhận ra bất cứ ai đang đứng đó cho đến khi họ bước ra vùng sáng.

"Con sẽ đi lấy đồ uống. " Tommy nói khi họ bước vào căn phòng tối, “Mẹ có muốn một ly không m... Leah ? "

Nàng mỉm cười yêu thương với hắn, "Ok, nhưng em không muốn anh uống quá nhiều, anh còn phải lái xe về nhà . "

“Anh lái?" Hắn hét lên, nhưng không quá to để át tiếng nhạc, "Em sẽ cho anh lái xe sao? "

"Dạ, em ở đây để có một đêm tuyệt vời và em thấy anh không hề buồn chán nên em không thấy có lý do nào em không nên uống rượu." Nàng nói với một nụ cười yêu thương, "Bây giờ hãy làm một cậu bé ngoan và đi lấy cho em một ly nha cưng. " Và nàng hôn nhẹ lên má hắn, mắt hắn mở rộng. Leah có thể cười, nhưng thay vào đó nàng lại đi chào hỏi mấy người quen trước khi Tommy quay đi.

cac chua o mien bac

cac chua o mien bac la gi ?

Thắng chập nói gì đó, lại chạy sang thằng bên bàn Hà Tây cũng như vậy. Mấy thằng trong bàn nhìn nhau nói cái gì lí nhí, một thằng trong băng Hà Tây đi kép nép lại phía bàn chúng tôi.

Anh Cường! Em xin lỗi, bọn em không biết anh ngồi đây.

Thằng cha giảng viên Đại Học không thèm nói câu gì, chỉ cánh tay ra ngoài cửa. Không hiểu thế nào cả 2 băng bỏ ăn đi ra ngoài, còn lại mấy con đú. Con bé mông "xinh" đưa mắt liếc qua bàn chúng tôi đầy ẩn ý một cái. 

Mẹ cái con hỡm này thấy lão Đại này đẹp trai nên định xóa số điện thoại ông mày đây. Định lấy cái cốc táng cho lão một cái để lấy lại thể diện nhưng đành thôi vì nghĩ đến cái đập bàn vừa rồi của thằng cha già.

- Thôi ăn đi anh em, Nồi lẩu ếch được bê ra thơm phức làm tôi quên mất con bé. Nồi lẩu được chia ra 2 phần, 1/2 nồi là cay đỏ au, phần còn lại là không cay. Thằng Gà đưa đũa gắp cái đùi ếch đúng lúc lão Cường cũng gắp miếng đùi đó. Mẹ cái thằng, chuyên làm chuyện xấu hổ, nó làm như thằng chết đói. Ở nhà kiểu gì tôi cũng tọng cái đùi ếch vào cổ họng nó rồi là cái chắc.

Thấy con bé Phương Anh đang ngậm đũa, tôi gắp miếng đùi ếch cho con bé rồi bảo:

- Xin lỗi tiểu thư nhé! Ăn cái này xong nhìn lại con mắt anh xem nó có thừa chút nào không nhé. Thằng Gà và con bạn nó ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

- Để em lấy điện thoại ra chụp hình anh cãi đã, để tối về nghiên cứu lại.

Chiếc điện thoại được đưa lên, tôi câng cái mặt lên cho nó chụp hình. Thấy lão Cường ngồi cười, lúc này mới thấy lão dành cho con bé thứ tình cảm mà tôi cảm thấy rất trân trọng lão. Sau này mới biết lão bôn ba khắp Bác Nam làm du côn. Nuôi con bé ăn học từ lúc cha mẹ lão mất trong một tại nạn giao thông, đến lúc con bé lên lớp 10, lão mới có tiền cho con bé sang Anh du học.

Chuyện cứ xoay quanh câu chuyện tôi và con bé Phương Anh làm hỏng điện thoại, thằng Gà thì hỏi con nhỏ bạn Phương Anh đủ thứ (có nhỏ tên Ly, cũng ở bên Anh mới về). Cho lão Cường số điện thoại, ăn uống xong chúng tôi cũng ra vê mà tôi quên mất xin số điện thoại phương Anh. 

Tôi và thằng Gà ra Cửa Nam uống trà đá đêm, cái nóng nực mùa hè đã bớt dần khi 1h sáng. Cái cảm giác mát mẻ nhất của cả ngày là vào thời điểm này mới có được, thế mà cả cái TP gần như ngoài bọn du côn ra, chẳng ai biết để mà cảm nhận điều đó. Làm ly trà đá ở Góc ngã tư quen thuộc, Thằng Gà hỏi chuyện con Phương Anh.

- Rồng. Con nhóc đó cũng xinh phết.

- Tao quên lấy số điện thoại nó mất rồi, mà em gái thằng cha Cường "trắng" (sau này mới biết là giang hồ thư thiệt, có số có má hẳn hoi). Thôi, bỏ đi, thiêu đéo gì con ngon. 

- E con hàng vừa rồi đâu, mày lấy số rồi mà.

Thằng này được cái liên quan đến gái là nó chẳng quên cái gì. 

- Mày kêu bon nó đi hát chút xíu cho vui. Nếu "lộc" anh em minh chén luôn.

Cầm máy lên đinh gọi đã thấy tin nhắn đến... “Anh ở đâu đấy, về ngủ chưa anh yêu. em chuẩn bị 5 triệu cho anh rồi nè”. 

Con này vừa rồi lấy máy mình nháy sang cho nó luôn trời, bấm số, bật loa ngoài đưa máy cho thằng Gà, cái miệng thằng này rê gái chắc nó rủ được cả con Paris Hilton sang Việt Nam chơi luôn không chừng. Bốc máy là con bé nói ngay:

- Cưng à. 5 triệu em chuẩn bị rồi, anh có lấy không?

Thằng Gà đúng là nhanh miệng, nói chuyện lúc nãy giờ nõ cũng đã hiểu ra chuyện giữa tôi và con bé. 

- Không lẽ em đang cần người giúp việc sao cưng? Ăn no rồi, giờ đi hát nhé. Mai anh về giặt quần áo cho em.

- Bọn em cũng đang tính đi hát đây. “Ê đi hát không mấy con hỡm”. Tiếng con bé hỏi vọng trọng trong điện thoại với mấy đứa Bạn. ............”Trả cái quần lót cho tao, con đĩ”...

Tôi nghe cái âm thanh vọng ra từ điện thoại mà cái thắt lưng chút xíu tung ra, móc lên cái dây điện cao áp trước mặt. Con ku đang ngủ, mở mắt ra hỏi, có chuyện gì thế anh Rồng?

- Anh ở đâu, bọn em qua chơi, đang buồn không có chuyện gì chơi đây.

- Chưa biết, ở đâu anh qua đón.

- Bọn anh là mấy người vậy, nếu đông người thì thôi không đi đâu.

- Có 2 thằng thôi bà, định tổ chức hiếp dâm anh hay sao mà sợ đông người.

- Ẹo, ai thèm. Em ở bốt Hàng Đậu, đứng đó bọn em ra.

Thằng Gà tắt máy giơ cánh tay lên, hiểu ý tôi xòe tay vỗ vào một cái như thằng Michael Jeffrey Jordan mới ném rổ xong vậy. Ấn cái nút chìa khóa, thằng Gà ngồi bên cạnh, chiếc X6 nhanh như cắt phi đến bốt hàng đậu đứng đợi mấy con mái. 

Tôi không quên lấy điện thoại ra, gọi điện cho thằng Thắng "trố" chếch lại hàng xem thế nào.

- Với cái giọng ngái ngủ, thằng nhóc cung cấp thông tin cho tôi như một nhà báo thực thụ: con này học trường Học Viện CS, nó trốn trường đi chơi đấy. Nhà nó ở tận Quảng Ninh, ông già nó là Phó ngành của tỉnh gì đó. Thằng Minh "bu", một ông tướng khu Trần Khát Chân đang theo nó, nhưng hình như chưa chén được đâu anh.

cac chua o mien bac

Những đứa học thêm cùng lớp với L bắt đầu chú ý đến L, tôi cũng giống như bác langtucdoc rằng tôi rất ích kỉ, tôi không muốn người khác chọc ghẹo hay trêu cháu tôi. Đôi lúc tụi nó vò những tờ giấy lại và ném vào cháu tôi. Tôi cảm thấy cháu L là một người con gái hơi yếu đuối, nó thường cam chịu chứ không biết phản kháng. Tình cảm của tôi và L tăng dần theo năm tháng, tôi không dám có những cử chỉ quá thân mật hay đụng chạm vào người em để em phải nghi ngờ nhưng trong đầu óc tôi lúc nào cũng quay cuồng hình ảnh của L. Trong thời gian này em gái tôi lại phải lên đường đi chữa bệnh ở Sài Gòn nên có cháu L nhà tôi cũng đỡ buồn.

Còn vài ngày nữa là đến ngày giỗ ông ngoại tôi. Năm nay là tròn 35 năm ngày ông hi sinh trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Cứ mỗi năm chẵn là con cháu của ông lại về rất đông. Ông ngoại tôi có đến 8 người em tất cả đều thành đạt và gia đình đề huề. Nhà ngoại tôi chỉ còn bà ngoại và đứa cháu gái bằng tuổi tôi, bố mẹ nó đã chia tay nhau khi nó vừa được vài tháng tuổi. Nó là anh em cô cậu ruột với tôi. Hai bà cháu nương tựa lẫn nhau mà sống, má tôi chở tôi về nhà ngoại ở lại 3 ngày trước đó để dọn dẹp mổ mả nhà cửa.

Tôi rất buồn khi phải xa đứa cháu tinh nghịch của tôi nhưng tôi không thể cãi lại lời má. Nhà cửa của ngoại tôi không bữa bộn lắm vì có đứa em gái tôi. Một mình phải làm đủ thứ việc từ lau dọn bàn thờ, dọn dẹp vườn tược, quét dọn mồ mã, dãy cỏ… tất cả dường như quá nặng với một thanh niên chưa bao giờ làm việc nặng như tôi. Tôi làm chừng mươi phút đã than mệt rồi trong khi em vẫn làm liên tục, phải công nhận em khỏe thật. Phải nói có tôi cũng chẳng được gì chỉ tổ làm vướng chân em tôi thôi. Tối nay tôi cảm giác mệt lả người vì đây là lần đầu tôi phải lao động nặng chân tay đến thế.
Tr có làn da trắng tự nhiên, khuôn mặt của em không xinh lắm nhưng nhìn khá có duyên. Tr hơi lùn chỉ khoảng 1m56 người hơi mập nên nhìn ngực có vẻ không to lắm, còn mông của em khá tròn trịa. Mỗi khi em mặt quần bó sát làm lộ hai vết hằn ở mông, mình mỗi bước đi mà tôi cảm thấy nứng vô cùng. Tôi ước mình được ôm hôn cái bờ mông ấy, được áp mặt vào tha hồ bú liếm. Trong đầu tôi luôn nghĩ đến những thứ bậy bạ nhưng tôi chưa một lần cảm thấy có lỗi với bản thân.

Ăn cơm xong có lẽ vì quá mệt nên đang nằm xem ti vi tôi đã thiếp đi…
Ầm…ầm….! tiếng sấm đã làm tôi thức giấc, ngoài trời đang mưa to kèm theo sấm chớp. Em Tr thấy tôi thức dậy cười và bảo “có lẽ hôm nay anh về quê làm việc nên trời mưa to ấy mà”, tôi cười ngượng hỏi bà đâu em bảo bà lên nhà ông mười ( là em ruột bà ngoại tôi ). Bây giờ đã là 9h đêm, không hiểu sao ngoại tôi đi lâu thế, không biết giữa trời tối mịt và mưa gió có xảy ra chuyện gì không. Tôi giục Tr gọi điện lên nhà ông mười thử, bà ngoại tôi bảo rằng trời mưa to quá chắc bà không thể về được rồi, tôi bảo Tr nói với bà ở lại trên đó đi sáng mai về sớm cũng được. Tôi kiểm tra xung quanh lần nữa vào phòng đóng cửa lại. Thực ra nhà ngoại tôi gồm ba gian, tất cả đều thông ra giữa nhà. Nhà khách là nơi tiếp khách nhưng sau khi bà cố tôi mất nó trở thành phòng thờ nên cũng ít sinh hoạt chủ yếu là sinh hoạt ở dưới nhà dưới. Phòng Tr và ngoại tôi thông với nhau ở gian thứ 2 còn gian thứ 3 là nhà bếp và nhà vệ sinh. Tôi vào phòng đóng cửa lại, Tr vẫn cặm cụi bên chiếc đèn học bài. Trong đầu tôi lúc này đang nghĩ về L cô cháu gái đáng yêu của tôi, không biết giờ này L đang làm gì, có nhỡ đến tôi hay không. Tôi chợt giật mình khi nhận ra rằng tình cảm của tôi dành cho L không phải của người chú dành cho cháu mà là tình cảm đặc biệt. Tôi mơ hồ nhận ra thứ tình cảm ấy nhưng không biết phải giải quyết thế nào đây. Nếu tôi nói ra thì L sẽ nghĩ về tôi như thế nào, rồi bố mẹ tôi, anh V sẽ nghĩ thế nào đây và tôi với L sẽ chẳng còn gì cả. Không, không! Tôi không muốn đều đó xảy ra nhưng nếu cứ giữ mãi trong lòng thì sẽ thế nào đây. 
Trước mặt tôi là Tr đang cắm cụi học bài, trong đầu tôi là L và những ý nghĩ nhục dục, tôi nằm sấp trên chiếc chiếu với những hình ảnh tự nghĩ ra đang quan hệ với ai đó. Tôi tự tưởng tượng ra là đang ân ái với L, được quan hệ với nhau. Những ý nghĩ nhục dục ấy cứ quây quần trong đầu tôi và tôi chìm vào trong giấc ngủ khi nào cũng không hay. 

Tôi thức dậy lúc nửa đêm. Tôi không thể ngủ được, có lẽ từ tối tôi đã ngủ quá nhiều nên bây giờ không còn cảm giác buồn ngủ nữa. Ngoài trời vẫn chưa ngừng mưa, sấm sét làm sáng lóa cả một góc trời. Tôi ngồi dậy làm cốc nước cho dễ ngủ. Tôi vô tình thấy Tr nằm ngủ trên giường khá khiêu gợi, mặc dù trời mưa nhưng Tr mặc váy ngủ và dùng quạt, những cơn gió từ cái quạt đã làm tung chiếc váy của Tr và tôi thấy một mảng da trắng ngần của cặp đùi Tr. Tôi nằm xuống và cố quên đi cái hình ảnh khiêu gợi ấy, con cu tôi đã cứng lên, dường như tất cả điều chống lại sự lí trí của tôi. Nằm 15’ nghe từng tiếng tích tắt của đồng hồ tôi không thể ngủ được, tôi cố xóa hình ảnh ấy trong đầu nhưng không được. Tôi ngồi dậy thấy Tr đã đắp mền đến ngang lưng, tôi ngồi thừ trong 5 phút rồi tôi quyết định sẽ lên giường với Tr. Tim tôi đạp mạnh hơn, tôi rất run vì lần đầu tiên làm thế.

Tôi khẽ nằm cạnh Tr, tim tôi đạp mạnh, hơi thở nóng của tôi phả từng hơi vào cái cổ trắng ngần của Tr. Tôi cố gắng nghe động tĩnh thử xem Tr đã ngủ chưa. Những tiếng ngáy và hơi thở đầy đặn, tôi đinh ninh rằng Tr đã ngủ rồi, tôi thử lay nhẹ Tr thấy không có phản ứng có lẽ hôm nay Tr hơi mệt. Tôi nhẹ nhàng cho tay vào trong mền và đặt lên bụng Tr, tự nhiên Tr nằm ngửa người ra làm tôi giật mình. Thì ra chỉ là một cái trở mình bình thường, tôi nhẹ nhàng chui vào trong mền. Trong này tối quá với lại sợ bị phát hiện nên tôi chui ra. Bàn tay tôi nhẹ nhàng nắm mép áo thun cho tay vào, làn da mát rượi của em làm tôi sảng khoái vô cùng, tôi lần mò lên hai ngực của Tr. Hai bầu ngực tuy nhỏ nhưng khá săn chắc, tay tôi mê man bên hai nhủ hoa nhưng tôi không quên nhìn khuôn mặt Tr vì sợ làm mạnh nó sẽ thức dậy bất cứ lúc nào. Tôi sờ mó và vê hai nhủ hoa của Tr nhưng không dám làm mạnh sợ Tr có thể tĩnh dậy bất cứ lúc nào. Nghe hơi thở nặng nhọc của nó tôi không biết nó có biết hay không nhưng vẫn nằm yên, thằng nhỏ trong người tôi đã căng cứng từ khi nào. Trong lớp quần xì nó căng cứng kéo theo mấy sợi lông mu của tôi căng ra nên đau quá, tôi phải chỉnh lại nằm ngay ngắn, tôi cảm giác trên đầu cu tôi có một ít chất nhờn gì đó, ban đầu cứ nghĩ là nước tiểu nhưng sau mới biết là tinh trùng. Thấy Tr không phản ứng gì tôi cho tay xuống tốc ngược váy Tr lên, tôi cho tay sờ bên ngoài cái quần lót của Tr. Tôi mạnh dạn cho tay sờ trên mép quần lót và cho tay vào sờ bím Tr. Cảm giác đầu tiên là mu của Tr cao và khá ấm, tôi úp bàn tay lên bím của Tr, tôi lấy ngón tay chọc nhẹ vào khe bướm, hình như có một tí nước nhờn dính vào ngón tay tôi. Tôi không dám làm mạnh sợ lỡ nó vướng sợi lông nào thì tôi toi. Đến lúc này ***g ngực tôi đập như một cái trống, tôi sờ vài phút và vội đi ngủ. 

Sáng hôm sau thì tôi thấy cu mình ướt nhẹp và dính vào lông mình một ít chất nhờn, tôi biết mình vừa mộng tinh lần đầu, đây là một điều rất bình thường ở lứa tuổi dậy thì. Tôi ăn tô bún bò đã có sẵn trên bàn, ăn xong tô bún tôi vào nhà xem tivi. Chắc chuẩn bị cho ngày giỗ nên bà ngoại tôi đi chợ từ khá sớm, con Tr hình như không biết chuyện vừa xảy ra đêm qua, sáng nay nó quét dọn nhà cửa hai anh em trò chuyện khá vui vẻ. Tôi hỏi nó có bồ chưa thì nó bảo chưa có, nhưng khi nói đến chuyện này thì từ trong đôi mắt sâu thẳm của nó có một tâm sự buồn. Tôi không tiện hỏi ra vì sợ nó nói rằng tôi nhiều chuyện…
Đang ngồi xem ti vi thì con bé D chạy vào chơi, thực ra tôi phải gọi nó bằng chị nhưng vì mới học lớp 5 lúc nào nó cũng xưng anh với tôi nên tôi xưng anh em luôn cho tiện. Nhà bà ngoại tôi và nhà nội nó gần sát nhau. Tính tôi rất thích trẻ con nên tôi trêu chọc nó, nó sà vào lòng tôi ngồi xem tivi. Nó ngồi trong lòng tôi, nghe mùi hương tóc bồ kết mà tự dưng tôi có cảm giác lạ, nó ngồi trong lòng tôi làm con cu tôi nóng và cứng lên cạ vào mông nó. Tôi không còn có thể kiểm soát mình nữa, tôi cảm thấy mình thật bỉ ổi khi đang định sờ mó một đứa mới chỉ học lớp 5. Tôi ôm nó vào lòng, bàn tay tôi ôm xiết qua ngực nó, tôi cảm nhận nó chưa phát triển, tôi quyết định thôi cái trò bỉ ổi này. Tôi giả vờ đi ra phía sau để kiếm làm một cái công việc gì đó. Con Tr em tôi thấy thế nó liền giao tôi một công việc liền đó làm di chuyển đống gạch phía trước. Chỉ hơn 100 viên mà tôi mệt bở hơi tai, công nhận tôi yếu thật thế mà mang tiếng về giúp ngoại dọn dẹp nhà cửa. Ăn cơm trưa tôi xong tôi thăng một giấc tới chiều…

cac chua o mien bac

Xem cac chua o mien bac hay nhat 2014

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….