Cac chua o mien bac

Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm
- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen
Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng... 
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng... 
- Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi... 
Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được. 
Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng... 
Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi: 
- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi  ).
Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng. 
- Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
- Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
- Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc  có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
- Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.
Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mui hôi của nước ngập quá đầu gối. 
- Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.
Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn. 
- Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
- Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
- Rồi tau ở đây có sao hok đó
- Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.
Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng. 
- Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
- Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
- Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
- Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
- Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
- Dạ phải chị...
- Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết 
- Ế ế bậy bưởi...
- Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
- Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.
Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ.Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha 

cac chua o mien bac

Dù đang dịp nghỉ hè, nhưng ba má tôi cũng gởi tôi vào Sài Gòn học. Ba má tôi nói Sài Gòn có nhiều thầy giỏi có thể luyện thi đại học cho tôi. Thật ra ba má tôi chỉ muốn tôi xa Linh, cô em con dì và cũng là người yêu của tôi. Tôi trọ học tại nhà bà Tuyết, một người quen thân. Bà Tuyết có căn nhà khá rộng cho học sinh thuê và nấu cơm tháng cho họ.

Có đến trên 10 học sinh nam nữ ăn ở tại đây, nhưng họ đã về quê hết rồi. Thật là buồn khi ngồi một mình trong căn nhà đìu hiu nhìn những cơn mưa thất thường ào tới, nhìn những vũng nước đọng trên con đường tráng nhựa lồi lõm, nhìn những hàng cây ủ rũ ven đường…Tất cả đều buồn bã như tâm hồn tôi. Thật là “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” !
Tôi đang ngồi nhìn cảnh vật thì nghe có tiếng bà Tuyết từ phía sau nhà bếp:
- Cậu Minh xuống ăn cơm mau lên.
- Cái bà Tuyết này lúc nào cũng như đang bị cháy nhà.

Tôi vừa lẩm bẩm vừa đi ra nhà sau. Thấy mâm cơm ngon lành quá, nào là thịt bò xào, nào là canh chua, nào là trứng rán…, tôi vội ngồi xuống bàn cầm đũa ăn, vừa ăn vừa mời cho phải phép:
- Mời dì dùng cơm
- Dì mới ăn xong, con cứ ăn đi.
Tôi không khách sáo nữa, ăn một mạch gần sạch cả mâm cơm. Bà Tuyết nói:
- Thanh niên khoẻ thật. Cháu nói cháu mấy tuổi dì quên mất.
- Năm nay cháu đúng 17.
- À, mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Đã có cô nào chưa ?
Tôi mỉm cười nói:
- Cháu chưa nghĩ đến chuyện đó.
- Chưa nghĩ. Nói láo. Bộ tao không thấy sao.
Tôi ngạc nhiên nói thầm:
- Mình có quen cô nào ở Sài Gòn đâu, có cặp kè với ai ở đây đâu.
Tôi đánh bạo hỏi :
- Dì thấy gì ?
- Tao thấy mầy…
- Hồi nào, với ai?
- Hôm qua, với…mầy.
- Sao ?
- Thì ở trong buồng tắm đó. Xin lỗi, dì không tọc mạch đâu, nhưng tình cờ dì thấy. Mầy mãi mê quá, quên đóng cửa, quên cả để ý đến người chung quanh. Con làm vậy rất hại sức khỏe, mất tự nhiên. Tìm một con nhỏ nào đi. Thiếu gì.
Tôi nói :
-  Ở đâu mà tìm cho ra.
- À, để xem..Hay là…Tánh dì hay nói thẳng, có gì nói nấy. Nếu dì nói nghe không lọt tai thì xem như chưa hề nghe dì nói.
- Dì cứ nói.
- Con hãy nói hết sức thành thật. Xong rồi dì sẽ nói qua chuyện con. Con thấy dì có thể tái giá được không ? Hay là dì già quá, không ai thèm lấy ?
- Dì mà già chi. Hình như năm nay dì 45 tuổi. Nghe nói có nhiều phụ nữ đến…70 còn có bồ mà.
- Nhưng con thấy dì ra sao? Có còn hấp dẫn đàn ông không?
- Sao lại không. Người dì cao ráo, nước da trắng, mặt đẹp, hai cặp giò như ..các cô hoa hậu, lại thêm cái ngực…Bộ dì tưởng con không thấy dì ở trần sao…
Đôi khi dì cũng quên đóng cửa buồng tắm. Bà chủ nhà đỏ mặt nói :
- Thằng ranh con.
- Thôi, con không nói nữa đâu.
-  Nói nữa đi.
- Con xin lỗi dì nghe. Vì thấy dì ở trần mà con chịu không nổi, phải vô buồng tắm…
- Hiểu rồi. Thôi cứ như thế này…Mà thôi, không nói đâu.
- Dì cứ nói đi. Con biết tánh dì thẳng thắn mà.
- Thôi, thôi, không nói.
Bà Tuyết đứng dậy định đi ra nhà sau. Tôi níu bà ta lại:
- Nói đi.
Bà Tuyết ngập ngừng một lát rồi nói :
- Thôi, được rồi. Dì đề nghị như thế này. Dì …giúp con, con… giúp dì. Con biết là dì góa chồng 6 năm nay rồi. Dì rất cám ơn con nếu thỉnh thoảng con… ngủ với dì, một tuần chừng 2 lần. Dì …dì sẽ không lấy tiền ăn ở.

Đúng số tôi là số luôn luôn có đàn bà …Đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh. Tuy bà Tuyết lớn tuổi, nhưng cái đó hề gì, nhất là khi bà Tuyết là một phụ nữ đẹp và sẳn sàng. Tôi cũng có nghe phong phanh người ta nói về tánh dâm của bà Tuyết, nhưng tôi không ngờ người đàn bà lớn hơn tôi gần 30 tuổi này lại khéo dẫn dắt câu chuyện đến chỗ bất ngờ thích thú như vậy. Tôi hỏi :
-  Bắt đầu từ lúc nào ?
- Ngay bây giờ.
- Vâng.
Tôi nói xong, mạnh dạn thò cả hai tay vào ngực bà Tuyết và vo vo đôi vú mướp đồ sộ, vẫn còn săn cứng không thua gì đôi vú của một thiếu nữ. Thấy tôi có vẻ hùng hổ quá, bà Tuyết nói :
- Minh hãy từ từ. Đối với phụ nữ, đừng quá hấp tấp. Hãy hôn ngực dì đi…sờ ở dưới đi . Đúng rồi . Ôi chao, đã quá…quá…ướt hết sì líp rồi nè…

Tôi không thể chần chờ được nữa. Bà già ở thuê đi chợ sắp về rồi, phải giải quyết gấp vấn đề sinh lý. Một thằng con trai sung sức và dâm như tôi làm sao chịu nổi khi hơn tháng rồi không được gần đàn bà. Tôi lôi bà chủ vào phòng, khóa cửa lại. Tôi thô bạo đè bà ta xuống giường, thô bạo tụt quần bà ta ra, thô bạo cởi tung chiếc sì líp, cái áo, cái nịt vú và nhìn khắp thân thể người đàn bà lớn tuổi này xem có gì khác hơn các người phụ nữ trẻ không. Rõ ràng là có khác lạ, nghĩa là nó hấp dẫn theo một khía cạnh khác, làm cho tôi say mê thêm. Cặp vú mướp đồ sộ, giống như một thứ trái cây đã chín mùi, da không mịn màng lắm nhưng còn rát săn chắc, cái bụng có một nếp nhăn mờ vì đã qua một lần sinh nở, cái mu khá cao có rất nhiều lông . Tôi vừa nuốt nước bọt vừa cho cu vào lồn bà Tuyết nắt lia lịa. Cái lồn không rộng, cu tôi lại khá lớn, nên đụ sướng quá, sít rịt như có ai bóp. Thỉnh thoảng bà Tuyết lại làm cho lồn nhép nhép, khiến tôi chỉ muốn trào ra, nhưng cố nhịn. Chúng tôi ôm nhau đụ hơn nửa giờ mà bà già ở thuê vẫn chưa về. Tôi hỏi bà chủ :
- Dì muốn ra chưa ?
- Để hai người cùng ra một lần đi.

Bà chủ nói xong, vặn người, nẩy đít, ôm chặc lấy tôi. Tôi cũng làm như vậy và bắn tinh khí ra. Tôi mệt quá, định nằm lăn ra giường thì bà Tuyết nói :
-  Nằm trên người dì thêm chút nữa đi. Sao hấp tấp qúa vậy.

Tôi lại tiếp tục nằm trên bụng bà ta. Tôi mơ mơ màng màng rồi cứ trần truồng như vậy mà ngủ cho đến chiều tối. Lúc thức dậy tôi không thấy bà Tuyết đâu cả. Nhưng một lát sau bà ta vào phòng tôi với một ly cam vắt trên tay. Tôi hỏi:
- Bà già đâu rồi?
- Xin phép về nhà rồi.

Chúng tôi lại tự do thoải mái như một cặp vợ chồng. Chúng tôi nằm trên giường đùa nhau như hai đứa trẻ. Bà chủ lấy tay mân mê cu của tôi và hỏi :
- Sao to vậy ?
- Trời sinh vậy.
Tôi trả lời và lấy tay chỉ vào cặp vú bà Tuyết hỏi:
- Sao to vậy ?
- Trời sinh vậy.
Chúng tôi ôm nhau cười, xong rồi lại hôn nhau. Bà Tuyết nói:
- Trường có xa không?
- Xa. Không biết đi học bằng phương tiện gì đây ?
- Mua Honda mà đi.
- Không đủ tiền.
- Đây cho mượn.
- Sao giúp Minh nhiều quá vậy ?
- Chuyện nhỏ. Còn giúp nhiều hơn nữa kia.
- Giúp gì ?
- Đây không ấm ớ đâu, nói thẳng luôn.
- Cứ nói đi.
- Nếu không chịu thì thôi. Coi như không nói.
- Thôi đừng vòng vo nữa. Cứ nói đi.
- Muốn làm …trai chơi không ?
- Trai chơi là gì ?
- Có gái chơi thì có trai chơi. Nam nữ bình quyền mà.
- Có phải muốn nói làm đĩ đực không ?
- Đúng.
- Ai chơi mà làm. Ngoài ra rủi gặp mấy con mẹ xấu như ma, làm sao lên được mà …đụ.
- Đây lựa cho, với điều kiện là đừng quên đây. Hãy ở lại đây cho tới khi tốt nghiệp, đừng đi đâu cả. Chịu không ?
- Chịu. Nhưng chơi không hay là có tiền ?
- Sao khờ vậy. Làm tiền thì phải lấy tiền. Không những có tiền mà còn có nhiều nữa.
- Bà nào đẹp, miễn phí.
- Không cần thiết. Toàn mấy bà giàu cả. Tối mai sẽ có một bà, vợ giám đốc công ty cổ phần thương mại SEASIA. Nhưng Minh phải giả vờ mới được.
- Giả vờ gì ?
- Làm bộ còn trai tơ. Khéo chiều ý bà ta, bảo đảm có thể mua được nửa cái xe Dream Nhật.
- Đề nghị tuyệt hay.

Tối hôm sau, trong lúc tôi đang ngồi làm bài tập thì có tiếng chuông gọi cửa. Bà Tuyết nhanh chân chạy ra mở cổng. Môt phụ nữ bước vào nhà. Bà ta chỉ thoáng quay mặt về phía tôi rồi cùng bà chủ đi ra nhà sau. Tôi hồi hộp nhìn theo bà khách. “Chắc đây là bà vợ ông Giám Đốc Công Ty Thương Mại Cổ Phần SEASIA”. Tôi nghĩ vậy rồi giả vờ cắm cúi làm bài, trí óc chỉ nghĩ đến bà khách. Bà ta có một thân hình thật khêu gợi với dáng đi uyển chuyển và quý phái. Tôi không nhìn rõ mặt bà ta được vì khuôn mặt hầu như bị che lấp hết bởi cái mũ rộng vành.

Chừng 10 phút sau, bà Tuyết đến nói nhỏ với tôi :
-  Đó là bà giám đốc. Dì đã nói với bà ấy rồi. Bây giờ dì đi có việc, ngày mai mới về.
Bà Tuyết trang điểm qua loa rồi dắt chiếc xe Dream đi.
Sau khi bà Tuyết đi rồi tôi vẫn ngồi giả vờ tiếp tục làm bài. Năm phút trôi qua, mười phút trôi qua, rồi nửa giờ trôi qua, bà khách vẫn tỉnh bơ ngồi xem báo. Một lát sau bà ho khẻ một tiếng rồi nói :
- Có bài xì không ?
Tôi nói :
- Dạ có.
- Cho mượn đi.

Tôi đi lấy bộ bài xì đưa cho bà ta. Bây giờ tôi mới nhìn rõ mặt người phụ nữ. Đó là một khuôn mặt đẹp tuyệt vời, với nét trang nghiêm và hiền diệu. Bà ta trạc 35 tuổi, trông rất sang trọng với những trang sức và mùi nước hoa đắt tiền. Bà ta cầm bộ bài, đăm đăm nhìn tôi và nói :
-  Nóng quá ! Tắm cái đã. Hay là em tắm trước đi.
-  Chị tắm đi. Em qua phòng tắm bên kia.
Tôi vào phòng tắm. Tắm xong tôi lên nhà trên ngồi đợi. Một lát sau bà ta từ phòng tắm đi ra với bộ đồ pyjama rất kín đáo và hỏi tôi :
- Tên là Minh phải không ? Em mấy tuổi ?
- Dạ 17
- Tốt. Chắc em biết đánh bài cào ?
- Bài cào ai mà không biết.
- Vào trong này chơi bài đi ! Bà ta nói xong, đứng dậy đi vào phòng ngủ của tôi một cách rất tự nhiên. Tôi hồi hộp theo sau. Bà ta leo lên giường, ngồi xếp bằng và xóc bài. Tôi cũng leo lên giường và ngồi đối diện. Tôi hỏi:
- Đánh không thôi sao?
- Em muốn đánh ăn tiền, búng tai hay quẹt lọ nồi?
- Em không dám đánh ăn tiền với chị đâu,
- Búng tai hả?
- Đau chết.
- Thế thì xuống bếp lấy cái nồi…
- Hay là lấy ống sáp môi của chị ?
Bà khách cười, phô những chiếc răng trắng như những viên ngọc :
- Tuyệt ! Em thật là giàu sáng kiến.

Bà khách lấy ống sáp môi ra bỏ trên giường. Lúc đầu chúng tôi chơi bài cào, lát sau lại chơi xì phé và xập xám. Thế rồi sau một tiếng đồng hồ sát phạt nhau, chúng tôi người nào cũng dính đầy sáp môi trên mặt. Chúng tôi nhìn nhau cười ré lên như hai đứa trẻ. Bà khách nói:
- Chị tên là Chi Mai. Từ ngày có chồng chị chưa bao giờ vui như hôm nay.
Thế là chúng tôi thân nhau. Chúng tôi lục tung các thứ rau, thịt, cá… mà bà Tuyết để trong tủ lạnh đem ra nấu nướng và ăn chung với nhau. Ăn xong, chúng tôi lại đem bài ra bói, rồi lại chơi xập xám. Chị Mai nói:
- Chơi bài khơi khơi như thế này chán thấy mồ.
- Vậy chị muốn chơi …kiểu gì ?
- Cũng bợm quá nhỉ. Vậy mà cứ tưởng ngây thơ. Không phải “kiểu gì” mà là “ăn gì”. Được rồi, chơi “bài ăn da” đi ! – - -
- Nghĩa là sao?
- Nghĩa là ai thua, phải …phải…cởi áo quần ra, mỗi lần thua cởi một món quần hay áo tuỳ ý. Ai cởi hết áo quần trước là thua.
- Chị muốn nói ai trần truồng như nhộng trong khi người kia vẫn còn mặc một món đồ trên người là thua phải không ? Được, em chịu liền. Nhưng hình như chị mặc trong người đến 4 món: áo, quần, xú- chiêng, xì – líp, trong khi em chỉ có 3 món trên người vì em không mặt áo lót. Như vậy không công bình.
- Chà, em quan sát chị hơi kỹ đó. Sẽ tính như em mặc 4 món thôi, nghĩa là một lần em thua khỏi cởi. – Đồng ý. Nhưng không được ăn gian.
- Ai thèm ăn gian.
- Nhưng người thắng cuộc thì có lợi gì ? Hay chỉ nhìn khơi khơi như vậy thôi ?
- Nhìn đủ …sướng rồi còn muốn gì nữa.
- Không, em muốn sau đó đánh thêm một “ván bài lật ngửa” nữa. Em muốn nói cụ thể là nếu cái người trần truồng như nhộng đó bị thua thì nằm ngửa ra cho người kia…
- Quỷ thật. Trong đầu em cứ nghĩ là chị thua. Nếu em thua thì em nằm ngửa hay sấp ? Nếu chị thắng thì em tưởng là chị sẽ …làm gì em sao ?
Tôi thất vọng nghĩ :”Vậy thì chị ấy tới đây làm gì. Có thật như bà Tuyết nói không? “. Tôi rầu rầu nói:
- Nếu chị thắng thì chị búng tai em .
- Được, hạ hồi phân giải.
- Rồi, bắt đầu đi.

Chi Mai rút bài và nặng bài giống như một tay chuyên nghiệp. Tôi cũng rút 3 cây bài lên xem: chín nút. Tôi mỉm cười để bài xuống giường. Chi Mai nói:
- Khui.

Cả hai đều trình bài ra : Người nào cũng đều chín nút. Thế là huề, chẳng ai phải cởi đồ ra cả.
Lần thứ nhì tôi được 7 nút, Chi Mai 8 nút. Thế là tôi thua. Tôi định cởi cái áo sơ mi ra nhưng Chi Mai nói :
-  Khỏi, coi như em đã mặc 4 món đồ và cởi ra bớt một món rồi, còn lại ba.
Ván bài thứ ba tôi lại thua. Tôi cởi chiếc áo sơ mi ra. Chi Mai đăm đăm nhìn bộ ngực trẻ trung và nở nang của tôi. Tôi thấy hình như chị ấy đang nuốt nước bọt.
Ván bài thứ tư tôi thắng. Thấy Chi Mai có vẻ ngần ngừ, tôi nói :
- Chị muốn ăn gian hả?
- Không đâu. Nhưng em phải để chị chuẩn bị…tinh thần. Dù sao chị cũng là phụ nữ.

Chi Mai nói xong, chần chừ một lát rồi từ từ nằm nghiêng qua một bên định cởi quần ra nhưng chiếc quần quái ác lại cột giây thắt nút theo kiẻu gì đó không mở ra được. Chị nói :
- Em cho chị mượn cái kéo hay con dao cũng được.
Tôi đi lấy cây kéo đưa cho chị. Chị cắt sợi giây lưng quần một cách nhanh nhẩu và cởi quần ra. Tim tôi như muốn vọt ra ngoài. Ôi cặp chân và cặp đùi mới đẹp làm sao ! Chúng thon và trắng như tuyết. Tôi hồi hộp nghĩ không lẽ chị ấy muốn mình làm liền sao? Ô không, chị này khôn thật. Khi ngồi lên, cái áo khá dài che hết cả chiếc xì- líp.
Ván thứ năm, Chi Mai lại thua. Tôi mỉm cười nói:
- Chắc lần này chị không dám cởi cái…ở dưới đâu.

Sau một lát im lặng và chần chừ, Chi Mai nằm nghiêng người, rồi tụt xì – líp ra. Chiếc xì- líp màu hồng nhạt, mỏng tanh và nhỏ xíu. Cái áo vẫn che kín cửa ngõ thiên đường. Tôi vừa nhìn cặp đùi của Chi Mai vừa lẩm bẩm : ” Chị này khôn thật. Cái áo rộng thật là lợi hại ” Ván thứ sáu, tôi thua. Tôi nằm nghiêng xuống và cởi cái quần dài ra, xong chồm người về phía trước, cố ý che dấu bớt con cu to dài đang đội cái xì- líp lên, căng cứng. Chi Mai liếc nhìn vào háng tôi, mặt đỏ như gất.

cac chua o mien bac

cac chua o mien bac la gi ?

buổi nhậu nhẹt kết thúc mạnh thằng nào vè nhà thằng ấy loạng choạng trên con chiến mả, trong người đả thấm hơi men bổng tối đả chìm xuống, cảnh vật lặng im chỉ còn vài thằng nhậu nhẹt tập tụ ven đường, lê lết trong hơi men càng thấm sâu vào người, cuối cùng củng về tới nhà mở cửa tiếng ken….két của chiếc cửa sắt được mở ra , nhưng cũng may là ba mẹ đều đả ngủ bước từ từ vào nhà lên lầu, ngả cải phịt xuống dường, và ngủ liệm lúc nào không biết…………………….

Đây là đài phát thanh của huyện xyz lúc này là 6h…………
-đm cái đài phát thanh này ngủ cũng ko được yên
Từng ánh nắng chiếu xuyên qua những tán lá xanh, xuống rương mặt tôi làm tôi ko thể nào ngủ nướng tiếp nữa , ngồi dậy tui chăn mền ra ngáp dài một tiếng sau một đêm chinh chiến với tụi bạn, tới giờ đầu vẫn còn ê ẩm, 
-- Minh thức chưa con, rữa mặt tắm rữa đi rồi xuống ăn sáng
- Vâng ạ- tôi đáp trong mệt mỗi
Cầm chiếc khăn tắm bước vào nhà tắm, từng dòng nước lạnh cứ chạy xuống khiến tôi run cả người vì lạnh, bước khỏi nhà tắm nhìn vào rương
- ôi mẹ ơi râu ria gì kinh thế này
lại mất thêm 5 phút nữa để vệ sinh cái khuôn mặt này , anh ơi có đt kìa anh ơi có đt kìa anh ko nge em đập chít mẹ anh giờ ( tiếng nhạc chuông) bước lại nhìn thấy số nào lạ hoắc tôi bắt máy 
- alo xin lỗi cho hỏi ai vậy
bên đầu dây kia một giọng con gái ngọt ngào
- bạn ơi cho mình hỏi đây có phải là số của bạn Minh ko zạ
- phải, cho hỏi bạn là ai zậy ?
- mình Đoan nè – lại cái giọng ngọt ngào ấy
- Đoan nào tôi đâu có quen ai tên Đoan đâu chắc bạn nhầm sô rồi
- Trời đất, mới có một ngày mà quên rồi à, mình đi chung xe buss với bạn ấy- cái giọng đày trách móc
Tôi đứng suy nghỉ một hồi
- à…..Đoan hả sr nha mình quên mất
- hứ….mới có một ngày đả quên rôi, nào là hứa dẫn đi chơi này nò mà thế đả quển rồi 
- thôi mà cho minh xin lỗi đi tại quên mà, lát dẫn đi chơi đền bù hé, mà gọi Minh có gì ko – tôi hỏi em
- thì tại Đoan mún đi mua đồ mà hk bít đường đi
- à dậy à…..
- Minh dẫn Đoan đi mua đc ko
- ừ…………..đc - tôi đáp lại một cách vui vẽ
chọn một cái quần jean màu xanh ống côn + với 1 cái thun bay xuống nhà dắt con chiến mã quen thuộc ra
- này ăn sáng chưa mà đi đâu nữa thế hã
- con đi đây chút lát con về liền
không đợi mẹ nó gì thêm dắt xe phóng đi cái vèo chạy một hồi mới sực nhớ - chết bà chưa hỏi nhỏ đó ở đâu nữa
dừng xe bên lề đường cầm chiếc điện thoại gọi cho nhỏ
- alo Đoan hả lúc nãy quên mất, nhà đoan ở đâu
- Đoan đang đứng ở chạm xe bus ở đượng xxxx nè qua lẹ đi
- ừ đứng đợi đó đi 
đảo một vòng thấp thó phía xa thấy một người con gái đang đứng, đó là em người con gái ấn tượng đầu tiến với tôi trên chiếc xe buss định mệnh ấy, hôm nay em mặt chiếc quần jean bó xát người ôm lấy cái mông tròn chịa ấy cái áo thun rộng lệt qua một bên, trong em thật là quyến rũ và gợi cảm ( nhìn mún ở tù) từ xa em thấy tôi liền vẫy tay vái cái
-- Minh ở đây nè
- Lên xe đy mún mua đồ gì tui chở đi cho
Vừa lên xe em đả thục vào eo tôi
- đây là cái tội dám quên này, 
- thôi thôi xin lỗi mà – tôi dổ ngọt em
- lúc nãy chưa nói hết đả cúp máy rồi gét
- ừm tại lúc nãy mẹ vào nên vội cúp máy, 
- ủa bộ làm gì bậy bạ sao mà sợ - em chọc tôi
- à ừm tại tại…. tại
- tại cái gì – em tra khảo tôi
- thôi mệt quá đi đâu chở cho đi rồi đi ăn đói bụng quá
- ừm, đi dô cái shop bán đồ đi tui vài cái áo
chạy bon bon trên con đường, gió thổi mát lạnh , tôi lạm bộ chạy ngay vào ổ gà , gập ổ nào lũi zô ổ áy sau những cú vấp ấy… ngực em cạ sát vào lưng tôi, ôi chúa ơi mệm quá , 
- này chạy gì kì zạ làm gì lũi zô ổ gà hoài thế - em nhéo tui một cái đao điến
tôi liền kím cớ biện minh và giả ngu như ko biết gì
- ơ tại…..nhìu ổ gà quá nên tránh hok hết
- vậy cơ à – em nghiến ngăn
- ừ
chạy tới cái shop xxx tôi thắng lại,
- này zô đy tới rồi đấy
- tới rồi hã, ông dô với tui lun đi – em kéo áo tôi
- sặc….bà mua đồ chứ tui có mua đâu mà dô làm gì – tôi từ chối khéo

- thì zô đi chọn tiếp tui zới coi cái nào đẹp – vừa nói em vừa lôi tôi vào
bước vào trong gió mát lạnh của chiếc điều hòa thổi ra lạnh tê cả người nhìn xa thấy một đám nhìn quen, nhìn kĩ mới biết cái đám bạn chét bầm
- bỏ bu rồi , kiều này chắc nó chọc có nước mà chuôi xuống mồ lun quá
một thằng trong đám reo lên và chỉ thằng vào phía tôi
- AAAAAAA thằng Minh kìa bây có nhỏ nào đi chung nữa kìa
Cả đám quay về phía tôi, tôi giả ngu như ko thấy cả đám chạy lại trêu chọc tôi 
- Há há hôm nay anh Minh dẫn bạn gái đi mua đồ à , có bạn gái mà ko giới thiệu nge, từ hôm nay anh Minh nhà ta hết là trai tân rồi
Cả đám cười vang cả shop làm tát cả những người trong shop quay nhìn về phía chúng tôi , quay lại thì thấy nhỏ đỏ cả mặt, tôi liền thanh minh
- đập chết cha tụi bây, by h bạn tao chứ có phải bạn gái gì đâu 
cả đám Ò lên một tiếng
- thật ko đó cha, lần đầu tiên tao thấy mày chở con gái đi mua đồ đấy
nhìn thấy 2 má em càng ngày càng đỏ tôi cũng hỉu được điều nó liền dùng chiu giải tán đám đông mà ko gây động tỉnh gì, cả đám hỉu ý tôi và cải mặt ngiêm túc nên tụi nó đi qua chổ khác
- này mua gì mua đi – tôi nhìn em nhưng ko giám nhìn thẳng vào mắt em vi cũng có lẽ hơi ngượng
- ừm đứng đợi nha- em chạy cái vèo mất tiu
tôi ngồi trên băng gế ngôi dợi em, đi lựa đồ bổng em reo lên một tiếng
- Minh ơi zô coi thử coi – em reo tên tôi vang vọng cả cái shop làm tôi mún độn thổ
- Kêu gì thế con kia
Chưa kịp nói hết câu tôi cứng họng. ôi chúa ơi em đẹp quá tôi đứng ngay người vầ chiêm ngưỡng cái sắc đẹp trời phú ấy 
- này nhìn gì mà nhìn gê thế - em tròn mắt nhìn tôi và thụ vào hông một cái
- à…ừ…à tại đẹp quá
- thật ko đấy – đôi má em ửng hồng lên
em nói tiếp
- xem có đẹp hk
không cần phải suy nghỉ 
- hk đẹp mà quá đẹp là khác
- hjhj thật ko đó- em nhìn tôi cười
- ừm thật mà ko tin hả để kêu hết mấy đứa kia lại xem hé- tôi chọc em
- thôi thôi thôi….Minh nói đẹp là Đoan tin rồi- em nhìn tôi trợn mắt
- ừm xong chưa mình đi ăn nhaz
bước khỏi shop cái nắng gay gắt nóng nực của mặt trời cùng với cái túi đồ cồng kềnh của em đảo một vòng trên con phố chúng tôi gé vào một quán ăn lề đường khá sạch sẽ
- Đoan muốn ăn gì – tôi hỏi em
- Bún riêu – em đáp trong tiếng cười
- 2 tô bún riêu đê bả chủ ơi
Bả chú đáp một tiếng khá tôi
- OK có liền em trai
Nhìn em còn có vẽ bối rối lúc nãy bị bọn bạn của tôi chọc nên tôi mỡ lời
- xin lỗi Đoan nha cái tụi hồi này nó hk có ý gì đâu
- ko sao đâu mà, mà Minh có tụi bạn vui gê hé – em đáp trong e thẹn
nói ăn sáng nhưng thật ra tui chả ăn tí nào chỉ ngồi nhìn em thôi, bất chợt bị ánh mắt em bắt gặp tôi liền úp mặt xuông mà cứ xúc bún vào miệng, em nhìn tôi cười gian trá sau khi ăn tôi chở em về tới nhà em bước xuống xe
- cám ơn Minh nha hôm này Đoan vui lắm, em bất chợ hun vào má tôi một cái và chạy vào nhà
tôi đứng ngay người ra, như có dòng điện chạy qua người , có lẽ lúc nãy là mơ chăn hay do em ở thành phố lâu rồi nên tính cách em như vậy trên đường chạy về nhà tôi cứ cười như một đứa trẻ nhận được một món đô chơi, về đến nhà dắt chiếc xe vào vừa đi vừa nhãy chân sáo miệng thì cười tủm tỉm. mẹ thấy thế liền hỏi
- bị khỉ nhập hay sao mà cứ cười hoài thế- mẹ chọc tôi 
- Dạ…tại hôm nay thấy mẹ đẹp quá- tôi nịnh khéo mẹ
- Cha mày chỉ có giỏi cái tài dẻo miệng
Bước lên phòng ngả phịch xuống tay chân cứ quơ quo vì vui sướng

cac chua o mien bac

Con cặc thằng Út sừng to trong miệng chị.Chị rất mê bú cặc thằng Út.Chị rõ từng sợi gân cương nỗi lên khi thằng Út nứng quá độ.Chị mút trong nỗi đam mê và liếm trong say đắm trên đầu khấc đỏ ou to lớn.Hai người đang tắm chung. Phần lớn chị bú cặc nhưng không muốn thằng Út sướng quá xuất tinh.Chị biết dừng đúng lúc và làm cho thằng Út nguội lại để lát nữa nó đổ hết tinh trùng vào lồn chị mới đã.Chợt thằng Út cuối xuống hạ giọng nói:
“Chị hai!…tui muốn nói một chuyện!”
Chị đứng lên,từng sợi nước đỗ tràn xuống đôi vú săn cứng.Chỉ hỏi:
“Nói gì Út?”
Út ngập ngừng rụt rè nói:
“Nhưng chị đừng la!…chị hưá!”
“Ừa! tao hưá!”
“Hồi chị đi về Việt Nam…tui …có chơi một…con nhỏ Mỹ!”
Chị lắc đầu bình tỉnh hỏi:
“Rồi…mầy đụ… thấy ra sao?!”
“Không đã bằng …chị!”
Chị nhón chân cho hai bộ phận sinh dục cà cà nhau nói:
“Đụ sao không đã! Mầy giỡn hả nhóc!”
“Thiệt mà chị Hai…nó sao ấy.Cái của nó vừa rộng mà giữa hai mếp lòi ra như hai cái cà vạt trông ớn.Không ngon như chị!”
Chị bình tỉnh nói:
“Thì lâu lâu mầy đổi món…ăn cơm hoài cũng chán! Nhưng bộ mầy đụng loại chằn hả! coi chừng bịnh rồi lây cho tui đó tía!”
Thằng Út thấy chị cởi mở sung sướng quá bèn nói:
“Không! Nó con ông mục sư nhà thờ mà!”
“Nhưng tin…sao được mậy!”
Nói vậy chứ chị cũng đã làm tình với anh Phước khi về Việt Nam mà chi đâu dám hở môi. Nên những lời thằng Út nói như mở cờ trong bụng.Chị nói:
“Nếu tao có…chuyện như…mầy nghĩ sao?!”

cac chua o mien bac

Xem cac chua o mien bac hay nhat 2014

Tí vừa cười vừa bò tới dì như một con chó, lưỡi thè ra, con cu lắc lự Rồi nó dúi đầu vào giữa hai đùi của dì Tư, miệng kê vào cửa mình. Tuy dì Tư vừa tắm xong sạch sẻ, nhưng con chim của dì cũng bốc ra một mùi khai khai lẫn với mùi nước biển. Nó liếm đại vào lồn của dì như liếm một cây cà lem. Dì Tư vi ngăn lại:

“Con đừng có liếm lung tung như vậỵ Con phải biết liếm chổ nào cho người ta đã chứ. Con nên biết là trong b phận sinh dục của đàn bà có một điểm rất nhạy cảm, đó là âm vật mà người ta hay gọi là “ht le”, con vừa liếm vừa nút cái ht le này sẽ làm cho người đàn bà sướng mê tơi”.

Vừa nói, dì Tư vừa vạch hai bên mép lồn, để l ra một khối thịt nhỏ, đỏ căng. Tí liếm ngay vào đó vài cái rồi ngậm cả vào để nút. Nó thấy dì Tư hơi rùng mình và bắt đầu rên nhè nhẹ. Môi trên cạ sát vào âm vật, lưỡi của Tí thọc sâu vào trong âm đạọ Tiếng rên của dì Tư càng to thêm, lúc thì dì dang rng chân ra, lúc thì dì khép chân lại thật chặt, khiến Tí muốn ngạt thở. Rồi từ trong âm đạo, Tí cảm thấy như có một chất nhờn tiết ra, dính vào hai bờ môi của nó. Đó cũng chính là lúc mà dì Tư kêu lên :
“Ôi, dì sướng quá, sướng quá, ạ.., a…, Tí ơi… ”

Tí ngẩng đầu dậy, nhìn dì Tư với vẻ tự hàọ Dì Tư kéo Tí dậy và đẩy nó ngồi xuống ghế :
“Bây giờ đến lượt dì nút cu của con. Người đàn bà nào muốn được yêu nhiều hơn thì phải biết làm chuyện nàỵ”

Tí sung sướng ngồi yên để dì Tư vuốt nhè nhẹ con cu dương cứng và thấy hơi nhồn nht khi dì ngậm dương vật vào miệng. Dì vừa nút vừa vuốt con cu một cách thật điệu nghệ. Tí ngồi căng chân ra trong cảm giác đê mệ “Ôi, đôi môi của dì cũng mềm mại êm ái không thua gì hai mép lồn”. Nó không ngờ là được nút cu cũng sướng không thua gì được đút. Mt luồng điện bổng chạy dọc theo thân người, đưa Tí lên tt đỉnh khoái ngất, nó hoảng hồn muốn kềm lại vì sợ xuất tinh trong miệng dì Tư, nhưng đã quá trễ. Những tia khí cuồn cun tuông ra mà Tí không làm sao ngăn được. Nó vi đẩy đầu dì Tư ra, đúng vào lúc tinh dịch phung ra xối xả. Nhìn thấy mặt dì Tư dính đầy khí trắng đục, Tí sợ bị la, định mở miệng xin lỗi nhưng dì mĩm cười :
“Không sao, dì đi rữa mặt bây giờ. Con có thấy đã không ?”
“Dạ, đã. Cám ơn dì. Con thương dì quá à.”, Tí lí nhí đáp, vừa ôm choàng lấy dì Tư. Bổng tiếng chuông vang lên, khiến cả hai giật thót ngườị Liếc nhìn qua cửa số, Tí nhìn thấy chiếc Renault Espace của bố mẹ đậu ngoài sân, liền quay sang nói khẻ.
“Bố mẹ con đến rồi, ủa sao bố mẹ tới sớm vậỵ Con tưởng là ngày mai mới đến chứ”".

Dì Tư chạy vi vào nhà tắm và ra hiệu cho Tí chạy vào phòng. Nó hiểu ý, chạy vào mặc ngay một cái quần short rồi ra mở cửa cho bố mẹ, vừa ngáp dài ra vẻ như còn ngái ngủ. Dì Tư cũng từ phòng tắm đi ra, vừa lấy khăn lau b tóc ướt sủng làm như vừa mới tắm xong. Màn kịch tự nhiên đến mức bố mẹ Tí không hay biết gì về những giây phút ân ái đầu đời mà Tí vừa được hưởng mới dì Tư.

[X] Close.