Cac dau so cua mang viettel

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
cac dau so cua mang viettel

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.

cac dau so cua mang viettel

cac dau so cua mang viettel la gi ?

Thanh trườn lên đưa dương vật vào miệng bà Hiệp,hai người tiếp tục cuộc giao hoan bú mớm trong cơn mê đắm cực độ.

Thanh lật sấp bà Hiệp,mông người đàn phồng to hấp dẫn,từ phía sau hắn cầm dương vật cứng ngắt đâm thẳng vào cái khe ướt nhẹp.Bà Hiệp rú lên khi hắn nắc tới tấp.Cuộc giao hợp hòan tòan cho hết không che dấu cơn sướng,không đạo đức,không tuổi tác,không gượng ép,không e lệ,không thẹn thùng,thật tự do cho từng thớ thịt hửi mùi ân ái, đâm sâu ,hết mình.Dấu vết ân ái loang đổ xuốmg tấm nệm trắng tinh như mời mọc tậm tình của những cơn sướng chảy ra.

Từ sau bờ mông nhô caoThanh ôm chặt nắc mạnh dần và gừ trong trọng họng cho cơn sướng phun ra phía dưới,bà Hiệp bấu chặt tay xuống tấm ra rên rĩ sõai người đón từng làn khí nóng bắn mạnh vào âm hộ mình trong thống khóai vô tận.

Thanh vừa ngồi dựa trên thành giường vừa uống bia vừa coi tv,cơn ân ái mặn nồng đã qua,bà Hiệp xuống dưới lấy đồ nhậu,trên người bà khóat áo chòang dài và mặc một cái quần xi líp nhỏ.Một số khô bò,một số các đồ khác như đậu phọng mứt và đồ ăn nhẹ.Bà Hiệp cũng là một tay uống bia cừ.Bà để đồ ăn xuống bàn nhỏ và leo lên ngồi cạnh Thanh.Hai người uống bia ăn khô bò coi tv.Thanh vừa coi tv vừa thò tay qua mân mê vú bà Hiệp,lát sau núm vú bà cương lên.Thanh chợt hỏi:
“Mình fuck quá xá cỡ coi chừng dì mang bầu à!”
“Tao có uống thuốc ngừa rồi, đừng lo!”
“Sao dì hay quá vậy!”
“Hổng biết nữa,truớc khi vài tuần mầy đến tao có cảm giác lạ lạ,nên đi bác sĩ xin thuốc, đến khi gặp mầy tao biết là thuốc dùng được rồi nên tao uống!”
“Tui hỏi chơi mà thật à!”
“Sao không,tao còn kinh nguyệt mà mầy! tao đâu muốn đẻ nữa!”
“Dì sanh thằng Thắng hồi bao nhiêu tuổi?”
“Hồi tao 17 thì phải!”
“Trời sao sớm vậy!”
“Thì ở Việt Nam lấy chồng sớm là thường thôi!”
“Hèn chi di trông còn trẻ măng!”

Bà Hiệp đưa tay vọc vào cặc Thanh nói:
“Trẻ mầy mới thích… mới chờ cái nầy nầy…!”
Thanh chợt hỏi đưa tay thò vào trong quần si líp của bà Hiệp:
“Của dì sao cạo láng o vậy cà?”
“Mầy không thích sao!”
“Thích chứ! Mê thấy mồ!”
“Tao thấy bây giờ đàn bà con gái cái gì cạo sạch,nên tao cạo…chứ lông nhiều lắm à mầy!”

Thanh chột chột tay vào cái khe ẩm nước,tay hắn móc móc hột le phồng lên.Cặc hắn cũng bắt đầu cương trong tay bà Hiệp.Bà dụi đầu vào vai hắn nói lã lơi:
“Tụi mình sao ham đụ quá mậy!”
Thanh cười nói:
“Tuần trăng mật mà! Thằng Thắng có, má nó cũng có …huề!”
Tay hắn ve vuốt trên mu âm hộ căng tròn nói:
“Tui thấy trong phim sex nhiều bà bôm cho mu âm hô phồng lên,vừa xấu vừa đau vừa kì,của dì có cần đâu mà cũng phồng cao ngon lành…như múi mít!”

Bà hiệp cười nhỏ dụi mặt vào ngưc Thanh nói:
“Bởi vậy mới để mầy bú mầy đụ!”

Thanh leo lên người bà Hiệp,hắn vạch si líp qua đút cặc vào ,thân cặc vừa lút sâu hết vào âm hộ hắn bắt đầu nắc nhẹ chậm.Miệng hắn tìm miệng bà Hiệp.Trận giao hoan mới bắt đầu không kém phần sôi nỗi.Bà Hiệp nhắm mắt hưởng thụ….

Sáng thứ hai bà Hiệp đi chợ về thấy trên bàn có tờ giấy viết của Thanh.
“Dì Thanh yêu,

Khi dì thấy tờ giấy nầy tui đã đi về lại nhà…Đường rất xa nhưng tui lúc nào cũng nhớ đến dì.Tui muốn ở lại nhưng phải về đi làm.

Tui không thích những cuộc chia tay,nên dì đừng buồn.

Cám ơn dì những ngày thật đẹp,thật hạnh phúc và…thật sung sướng.
Dì đã biết hết địa chỉ và email của tui
Hẹn gặp.
Thanh.”

cac dau so cua mang viettel

Trong số bạn bè quen biết của vợ chồng tôi có anh Long là người mà vợ tôi có cảm tình nhiều nhất, điều nầy củng dể hiểu, đàn bà thường khoái nghe nhửng ai khen mình đẹp. Mổi lần gặp mặt nhau anh Long đều luôn miệng khen vợ tôi đẹp, anh thường dùng nhửng ngôn từ hoa mỷ để tán dương nhửng cái đẹp và gợi cảm trên người vợ tôi, nhưng anh củng rất kín đáo chứ không sổ sàng lộ liểu, vì thế mà anh chiếm được nhiều thiện cảm của vợ tôi. Từ chổ bạn bè thân thiết, tôi và anh Long thường không dấu nhau điều gì, kể cả nhửng tâm sự riêng tư. Anh biết tôi là một người phóng khoáng, nên có lần anh đả không ngại miệng mà tâm sự với tôi rằng, anh rất ngưỡng mộ vẻ đẹp liêu trai của vợ tôi, anh thật sự bị thu hút bởi nhứng nét đẹp trên người vợ tôi, anh củng biết như vậy là không đúng, nhưng sự thật là anh cứ nằm bên vợ mà nghỉ đến vợ tôi.

Anh Long khỏi nói vợ tôi củng biết là anh rất thích nàng, tuy nhiên tôi củng đem nhửng điều anh đả tâm sự với tôi kể lại cho vợ tôi nghe. Nghe tôi kể xong thì vợ tôi trầm ngâm không nói gì, tôi biết nàng đang xúc động. Tôi liền hỏi vợ tôi, em nghỉ xem có nên cho anh Long làm tình với em một lần được không, để anh ta được thỏa mãn mơ ước, người xa lạ em còn cho làm tình được, chẳng lẻ bạn bè lại không được một lần hay sao, vợ tôi vẩn im lặng một hồi rồi nàng lên tiếng:
- Làm tình với Tây với Mể thì em không ngại...còn với bạn bè đồng hương...sao em thấy ngại quá trời...đi ra đi vào gặp nhau em xấu hổ chết.

Rồi bổng dưng anh Long thông báo cho vợ chồng tôi biết là gia đình anh sẻ di chuyển sang tiểu bang khác, vì thằng con đầu lòng của vợ chồng anh vừa tốt nghiệp đại học và có việc làm nơi đó, vợ chồng anh muốn được gần gủi con nên phải di chuyển theo. Nghe tin anh Long đi xa và không biết lúc nào gặp lại, như vậy vợ tôi không còn sợ phải xấu hổ khi đi ra đi vào gặp mặt nhau nửa, thế là vợ tôi bằng lòng dâng hiến thân xác cho anh ôm ấp một lần, để anh được thõa mãn mơ ước bấy lâu, đồng thời làm quà kỷ niệm của vợ chồng tôi thân tặng cho anh. Tôi nghỉ ra một cách để thực hiện chuyện nầy mà vợ tôi không thấy ngượng khi bằng lòng cho anh Long làm tình. Một mặt tôi đề nghị vợ tôi hảy dành cho anh Long một cơ hội để anh Long tiếp cận vợ tôi trong tình huống chỉ có hai người riêng rẻ. Chẳng hạn như anh Long đến nhà thăm vợ chồng tôi trong lúc tôi vắng nhà và chỉ còn một mình vợ tôi ở nhà. Trong lúc trò chuyện với vợ tôi, nếu vì ngưỡng mộ vợ tôi mà anh Long có hành động sổ sàng như đụng chạm vào người vợ tôi hoặc là anh Long ôm lấy vợ tôi trong vòng tay, thì vợ tôi chỉ chống cự cho lấy có mà thôi rồi sau đó buông xuôi cho anh Long muốn làm gì thì làm. Như vậy anh Long sẻ nghỉ là vợ tôi hứng chịu vì bị anh kích thích tình dục mà phải cho anh để được thõa mãn, chứ không phải do vợ tôi tự động dâng hiến.
Mặt khác tôi tìm gặp anh Long để vẻ đường cho hưu chạy bằng cách khuyến khích anh:
- Tôi rất phóng khoáng, nên khi biết anh thích vợ tôi thì tôi củng không tiếc gì mà không chia xẻ cho anh, chỉ tiếc một điều là tôi không biết phải nói thế nào để thuyết phục vợ tôi bằng lòng cho anh lên giừong làm tình. Nhưng tôi có thể giúp anh thực hiện điều nầy dể dàng, miển là anh chịu làm đúng theo hướng dẩn của tôi thì bảo đảm anh sẻ được làm tình với vợ tôi.
Anh Long mừng rở như vừa tìm được kho báu, anh nôn nóng muốn nghe nhửng điều hướng dẩn của tôi và hứa sẻ làm theo. Tôi nhìn gương mặt rạng rở của anh rồi cười và nói tiếp:
- Chẳng có gì khó khăn lắm, chỉ cần anh có gan một chút, nghỉa là phải bạo dạn, tôi rất biết tính vợ tôi, mổi khi nàng hứng tình lên thì nàng rất dể dải, miển sao nàng được thõa mãn, hơn nửa vợ tôi vốn đả có cảm tình với anh từ lâu, anh chỉ cần làm một việc là lợi dụng thời cơ, cứ mạnh dạn ôm lấy vợ tôi, rồi kích thích cho vợ tôi hứng tình lên, thì tôi bảo đảm anh sẻ thành công một cách dể dàng.

Một buổi trưa trong lúc tôi làm việc tại sở làm, thì điện thoại cầm tay của tôi reo lên hai hồi chuông rồi im bặt. Đó là ám hiệu của anh Long cho tôi biết là anh đả vào nhà và đang trò chuyện với vợ tôi. Tôi đả sắp đặt trưa hôm nay để anh Long làm bộ đến nhà thăm vợ chồng tôi, nhưng thật ra là để anh gặp gở vợ tôi, tôi có dặn anh khi nào vào nhà tôi rồi, thì điện thoại cho tôi nhưng sau khi chuông reo hai lần thì anh cúp máy, khi nào anh làm xong chuyện và ra về thì củng gọi cho tôi biết, để tôi khỏi khắc khoải đợi trông từng giây từng phút. 
Người tôi cứ rung lên và bị kích thích khi nghỉ đến một lát nửa đây vợ tôi và anh Long sẻ trần truồng nằm quấn lấy nhau trên giừong. Thì giờ đối với tôi lúc nầy sao mà chậm chạp quá, chốc chốc tôi lại phải nhìn đồng hồ để nghỉ xem anh Long đả thực hiện được đến giai đoạn nào và bao giờ thì dương vật anh nằm gọn trong âm hộ vợ tôi. Không hiểu tại sao bổng dưng dương vật tôi ngốc đầu dậy và cứng ngắt trong quần. Nghỉ củng tất cười thiệt, ai đời đem vợ dâng cho người khác đụ mà lại cứ nơm nớp lo lắng không biết người ta đụ được vợ mình hay không, chắc trên đời nầy chẳng có người nào khùng điên như tôi. Đả hơn một tiếng đồng hồ rồi mà sao anh Long vẩn chưa gọi tôi, chắc anh làm tình dai lắm cho nên anh và vợ tôi vẩn còn lăn lộn trên giừong chưa kết thúc, hay là đả kết thúc rồi nhưng lại muốn thêm một lần nửa, nên hai người họ còn đang gợi tình để bày trận đụ kế tiếp. Bổng chuông điện thoại reo, tôi vội cầm điện thoại lên trả lời. Tôi vui mừng còn hơn anh Long khi nghe giọng nói anh khoái trá và thõa mãn:
- Xong chuyện rồi, và tôi đang trên dường về...vợ anh thật tuyệt vời...đả lắm...cám ơn anh nhiều.

Tôi vừa về tới nhà là vợ tôi cười chúm chím nhìn tôi rồi kể tôi nghe, được tôi thông báo trưa nay có anh Long đến nhà chơi và luôn tiện anh chào tạm biệt vợ tôi vì ngày mai anh sẻ di chuyển sang tiểu bang khác để được gần gủi với con anh. Vợ tôi chuẩn bị sẳn sàng xong thì anh Long đến. Vợ tôi mở cửa tiếp đón anh Long vào nhà trong, kéo ghế mời anh ngồi rồi vợ tôi vừa tiếp chuyện vừa làm công việc lặt vặt trong nhà. Anh Long không ngồi ghế mà tò tò theo sát vợ tôi, và anh không ngớt miệng khen vợ tôi, nào là khuôn mặt vợ tôi gợi cảm, ngực vợ tôi đẹp, thân hình vợ tôi cân đối, khêu gợi và quyến rủ. Vợ tôi nghe anh khen quá lời thì ngượng, nên hai gò má đỏ hồng lên trông vợ tôi càng dâm và gợi cảm. Bất thần anh Long ôm lấy vợ tôi kéo sát vào người anh, rồi một tay giử vợ tôi một tay nhồi bóp hai vú đồng thời anh hôn tới tấp lên mặt lên môi vợ tôi. 
Bị ôm bất ngờ nên vợ tôi vùng vẩy trong tay anh, nhưng thật sự vợ tôi không muốn thoát ra khỏi vòng tay của anh. Lập tức tay anh luồn vào váy vợ tôi để thám hiểm vùng cấm địa đang lai láng nước dâm của vợ tôi. Bàn tay anh quả thật là điêu luyện, không mấy chốc thì vợ tôi buông xuôi, người mềm ra như cọng bún. Không phải chờ đợi gì nửa, anh Long lập tức bế xốc vợ tôi trên hai tay rồi đi thẳng vào giừong của vợ chồng tôi. Khi chiếc váy ngủ trên người vợ tôi được anh Long lột ra khỏi đầu vợ tôi, thì vợ tôi trần truồng không mảnh quần áo lót, anh đặt vợ tôi nằm ngửa ra cạnh giừong rồi anh quì gối xuống sàn, đưa hai tay banh háng vợ tôi ra rồi úp mặt anh vào vùng nhạy cảm lai láng nước dâm của vợ tôi. Lưởi anh Long bắt đầu cọ quậy và vợ tôi củng bắt đầu rên, mông vợ tôi cứ nâng lên hạ xuống theo từng cái quét dọc theo hai mép *** bóng lưởng của vợ tôi. Anh tham lam bú liếm như thèm khát từ lâu ngày. Để mặc sức cho anh bú liếm, vợ tôi lim dim đôi mắt để tận hưởng khoái cảm đang tràn ngập như nước vở bờ. Bổng dưng anh ngưng bú liếm, đứng bật dậy như cái lò xo, tay anh cởi quần nhưng mắt anh vẩn không rời thân thể gợi cảm của vợ tôi đang nằm tênh hênh phơi vú phơi *** ra chờ đợi. Khi chiếc quần lót được cởi ra khỏi chân anh thì củng là lúc dương vật anh chuyển động và co giựt, anh vội vàng cầm lấy khúc gân nóng hổi và cứng ngắt, định dúi vào cái khe đang mở rộng tang hoát và bóng loáng nước dâm của vợ tôi. Nhưng than ôi đả quá trể, anh vừa hạ người xuống cho vừa tầm, khi còn cách âm hộ vợ tôi hơn một gang tay thì y như máy bay xạ kích, nhửng tia khí nóng hổi từ đầu dương vật anh bắn phụt ra xối xả lên âm hộ vợ tôi. Khi anh đẩy được dương vật chui lút vào âm hộ vợ tôi thì dương vật anh chỉ còn ứa ra nhửng giọt tinh khí yếu ớt sau cùng. 
Đang nứng tột độ mà bổng dưng âm hộ vợ tôi nhảo nhẹt, vợ tôi hụt hẩng tiếc nuối, mang tiếng đả đụ với anh Long mà chẳng nên cơm cháo gì, khiến âm hộ vợ tôi ngứa ngáy như có trăm ngàn con kiến đang bò bên trong. Nhưng vì tế nhị nên vợ tôi vẩn lim dim đôi mắt và nằm bất động để anh tiếp tục ngâm dương vật trong âm hộ vợ tôi và nhồi bóp hai vú vợ tôi cho đả tay anh.
Bổng dưng có tiếng chuông kêu ngoài cửa, anh Long vội rút dương vật mềm nhủng ra khỏi âm hộ vợ tôi rồi đứng lên lấy quần mặc lại. Vợ tôi ngồi bật dậy chụp lấy váy ngủ mặc vội vào người rồi bước nhanh ra cửa, để mặc cho nhửng giọt tinh khí trong âm hộ vợ tôi ứa ra chảy dài từ háng xuống chân. Thì ra người kêu cửa là nhân viên bưu điện đến giao hàng và cần chử ký của vợ tôi.
Vợ tôi củng thông cảm cho anh Long, biết anh vì bị kích thích quá độ mà phải gảy gánh giửa đường, vợ tôi muốn dành cho anh một cơ hội khác, nhưng cho đến nay vẩn chưa có dịp gặp nhau.

cac dau so cua mang viettel

Xem cac dau so cua mang viettel hay nhat 2014

Trên người Quyên, cái váy cũng ướt sũng. Thành lẹ làng đưa cho Quyên cái áo sơ mi để cô che phần thân dưới trong khi cởi cái váy ra cho chàng hong khô. Thành nhìn cô gái trong khi vẫn đang hong cái váy của nàng. Cô gái mặc cái áo của chàng trông xinh đẹp làm sao. Chàng lại gần cô gái hơn, đưa cho nàng cái áo.

- Em ở đâu?
- Nhà em ở thành phố. Ba mẹ em là viên chức nhà nước cả. Có điều họ chia tay nhau đã lâu. Giờ em sống một mình ở một căn hộ bên đường X. Em ưa cuộc sống tự lập nên cũng chẳng sao. Hôm nay trên đường đi làm về thì xui xẻo làm sao gặp cơn mưa này. Em làm ở công ty Z anh có biết ko?
- Công ty Z? Em biết Huy chứ?
- Huy nào? Có phải là Thanh Huy? Anh ấy là trưởng phòng của em.
- Có phải ở bộ phận Marketing ko?
- Vâng đúng rồi, anh quen anh ấy àh.
- Sao lại ko quen, nó là thằng bạn nối khố của anh mà.
- Vậy sao? Anh ấy cũng vui tính lắm, mới mấy bữa trước cả phòng em đi một chầu với anh ấy mà.
- Ừ. Không ngờ em lại là cấp dưới của nó. Em cũng mới vào làm phải không. Thằng đó có tài lắm, kinh nghiệm rất nhiều, kiến thức uyên bác. . .
- Vâng, em chỉ mới vào làm nửa năm nay thôi, nghe nói anh ấy làm ở bộ phận ấy lâu rồi, từ thời là trợ lý.
- Cho nên có thâm niên thì mới leo được lên chức ấy chứ em.
- Phải rồi anh.
- Em nè, em có một khuôn mặt trông thật xinh đẹp.
- Anh. . . anh nghĩ vậy thật sao. Cảm ơn anh nhiều.
- Ừ, em ăn mặc cũng mô đen lắm.
- Hì, làm ở công ty nước ngòai mà anh, ít nhất cũng phải chú trọng một chút về ngọai hình của mình chứ.

[X] Close.