Cac dut vo lon

Tôi ngồi đợi đã lâu. Ngo.n đèn neon ngoài giếng đã tắt khi ánh trăng từ từ xuyên qua những ngọn cây. Tôi yêu trăng nhưng chưa bao giờ mong đợi như đêm hôm nay. "Trăng ơi, ta đợi mi hơn gì hết. Đến nhanh lên nhé, nhanh lên đi mà." Tôi nhìn lên đợi bóng trăng qua cửa sổ. Rốt cuộc rồi nó cũng đến, ánh trăng sáng ngời của đêm rằm phủ xuống tràn ngập thấy rõ bàn tay đang run run của tôi trên thành cửa. Tiếng cửa sau cọt kẹt mở ra. Tôi nhỏm dậy, không chờ được nữa tôi nhún mình nhảy qua cửa sổ như một con mèo. Tiếng dì giật mình la lên.
"Trời ơi!! Dũng! Con làm gì mà như ăn cướp thế? Làm dì hết hồn à!"
Dì đưa tay chận ngực, mắt mở lớn nhìn tôi trách móc có vẻ hờn dỗi. Tôi ấp úng.
"Con đợi dì nãy giờ lâu quá. Con xin lỗi dì."
Thấy vẻ sợ sệt của tôi dì bật cười bước tới nắm tay tôi.
"Dũng con. Chuyện gì cũng phải từ từ. Dì bảo tối nay tắm cho con là dì sẽ tắm. Dì định ra giếng múc nước vào bồn để sẵn rồi mới gọi con. Đừng nôn nóng quá nha."
Dì kéo tôi lại gần giếng, tay với lấy cái gàu định múc nước giếng lên. Tôi dằn tay dì dành lấy.
"Dì để con ."

Cái bồn chứa nước do dượng làm để trữ nước khi cần, đã cạn. Có lẽ vì yếu đuối nên dì không thể đổ đầy được. Tôi ra sức trong hơn nửa tiếng thì xong. Dì đứng cạnh xem tôi làm việc , đôi mắt phượng như thôi thúc tôi làm hăng hơn bao giờ. Tôi buông gàu đứng thở. Cái áo lót ướt đẫm mồ hôi vì đêm hè nóng bức và "lao động là vinh quang" nhơm nhớp khó chịu. Dì kéo cái ghế đẩu gần bên bảo tôi ngồi xuống. Dì cởi áo tôi ra khỏi đầu, bàn tay mềm mại lần nữa lại xoa trên người tôi.

"Con khỏe thật Dũng à. Ngày xưa dượng gần cả tiếng đồng hồ mới làm đầy bồn. Ngực sao chắc thế này!"
Những ngón tay nhột nhạt của dì làm tôi muốn rúm người lại, nhưng thích lắm. Dì ngồi xuống lấy tay cầm mép quần đùi của tôi, mắt nhìn lên. "Con cho dì cởi quần ra nhé." Tôi run rẩy, nhắm nghiền hai mắt lại, hai tay níu thành ghế nhổm người lên. Cái quần tụt xuống và ? lần này tới phiên tôi hoàn toàn trần truồng trước mặt dì. Tôi nghe tiếng dì thở hắt ra: "A ?.." Thì ra phâ? dưới của tôi đã cương cứng sừng sựng chỉa ra ngay trước mắt dì. Tôi hé mắt ra thấy dì đứng nhìn "nó" miệng há hốc , ấp úng: "Dũng ? Dũng. Con , con? to quá." Tôi đâu biết thế nào là to hay nhỏ. Tụi cùng lớp thì thằng nào thằng nấy lùn xịt, mỗi lần ở truồng tắm sông tụi nó bu quanh để "chiêm ngưỡng" nó, đôi thằng còn xin cầm thử mà bị tôi trừng mắt đuổi đi. Còn mấy khi tôi biết đến của người lớn! Có chị Tuyết người làm một lần vào tháng trước, thấy tôi ở truồng mà chị ta cứ đứng đấy nhìn không chịu đi bị má tôi bắt gặp mắng thậm tệ "đồ cái thứ đàn bà có chồng thấy con trai như mèo thấy mỡ." Tôi vô tình chẳng để ý gì dù đôi lúc thấy chị tỏ vẻ săn sóc tôi hơn "kể từ dạo ấy". Tôi nghe dì nói ngượng chín người vội lấy tay bụm lại. Dì kéo tay tôi ra.
"Để dì xem. Trời đất ơi. Mới 15 tuổi mà kinh khủng dậy?"
Dì đứng nhìn nó như bị thôi miên một lát sau mới nhìn tôi cười vẻ lẳng lơ.
"Dì tắm cho con bây giờ nhé."

cac dut vo lon

Sau này, trong cuộc đời tôi cũng đã trải qua không biết bao nhiêu lần chinh chiến, nhìn các em từ vũ công nhà nghề cho tới cave tại mấy quán karaoke trình diễn mấy màn múa thoát y, nhưng tôi có thể khẳng định rằng chẳng một em nào, dù xinh như hoa hậu đi chăng nữa có thể mang lại cho tôi cảm giác như khi nhìn con nhỏ Phương Linh cởi áo. Dù chỉ là cởi một chiếc áo sơ mi mỏng và bên dưới nó vẫn còn nguyên cái áo vú, chẳng để lộ chút nào. Nhưng đi cùng với nó, còn là trải nghiệm đầu đời của một đứa con trai - thứ chỉ đến với mỗi người một lần duy nhất trong đời.

Con nhỏ Phương Linh đang ngồi. Tay nó mân mê hàng cúc lâu thiệt lâu. Dễ chừng 5 phút đồng hồ, nó mới cởi xong nguyên bộ cúc, nhưng nó vẫn khép cái áo sơ mi lại không chịu mở ra. Tôi ngồi đợi hoài, đợi hoài, muốn giục con nhỏ nhưng lại không dám mở miệng. Hồi lâu, con nhỏ lí nhí:

- Long quay mặt đi Linh mới cởi!

Tôi lại rùng mình thêm một cái, rồi như một con robot bị điều khiển từ xa, tôi từ từ quay mặt qua chỗ khác. Chỉ thấy tiếng vải kêu rất khẽ, nhưng từng tiếng như thể đập mạnh vào ngực tôi hệt như một trận rock điên cuồng. Chỉ nghe giọng con nhỏ run run:

- Xong rồi đó Long.

Tôi quay người lại, sững sờ. Da dẻ con gái mới lớn mềm mịn và căng đét, cái áo vú che được nửa bộ ngực, còn hở ra một khoảng trắng mịn màng. Vai con nhỏ đang co lại, 2 tay như vô thức che lấy áo vú, gương mặt nó đỏ ửng tới tận mang tai. Thằng nhỏ cũng đang sốc nặng, từ trong quần cộc đâm thẳng lên hiên ngang hệt như cột chống trời. Cũng hên, tôi đang ngồi nên con nhỏ nhìn hổng thấy. TÔi nuốt nước bọt liên hồi, mắt nhìn chăm chăm không nói nổi lời nào, cho tới tận khi con nhỏ hết ngượng ngùng xì một tiếng rõ to:

- Nhìn cái gì hoài vậy, cái đồ ham hố!

Tôi như giật mình tỉnh lại. Lắc lắc cái đầu một chút cho tỉnh táo, tôi buột miệng:

- Da của Linh trắng quá ha!

Con nhỏ vẫn ngại ngùng, nhưng nghe câu đó của tôi, gương mặt của nó giãn giãn ra một chút. Đàn bà mà, có khi đang bị hiếp dâm, nghe thằng kia khen có thân hình đẹp cũng âm thầm sung sướng. Tôi gạ tiếp:

- Linh chia bài tiếp đi ha!

Con nhỏ lắc đầu:

- Thôi, chỉ chơi vậy thôi. Linh nghỉ nè!

Tôi cụt hứng dễ sợ. Tuy nhiên, tôi đâu phải loại người dễ chịu đầu hàng. Tôi cầm bộ bài gom lại, vừa xào vừa kêu:

- Chỉ 1 ván nữa thôi. Linh ăn Long quá trời rồi, phải để Long gỡ chứ. Chỉ một ván nữa thôi mà!

Con nhỏ xem chừng cũng không phải dạng người có quyết tâm gì cao lắm. Nó lưỡng lự một hồi rồi quả quyết:

- Chỉ một ván nữa thôi nha.

Ắt hẳn nó cũng nghĩ cùng lắm nếu có thua, nó vẫn còn mặc nguyên bộ đồ lót trên người. Có điều, người tính không bằng trời tính. Ông trời ổng đã quyết định lấy đi đời trai trẻ của tôi bằng cách trao cho tôi một cỗ bài xấu ma chê quỷ hờn thiên thần tự tử. Nhưng mà tôi không có trách ổng. 

Quân bài cuối cùng trên tay con nhỏ hạ xuống, ánh mắt nó kì dị lắm nha. Đó là ánh mắt của một người nửa ham muốn, nửa phân vân. Hẳn trong đầu con nhỏ cũng đang nghĩ về cái bộ dạng của tôi như thế nào, có điều một chút ngại ngùng của con gái khiến nó chững lại. Ván bài đã xong, 2 đứa ngồi như trời trồng một hồi lâu, con nhỏ mới gượng nở ra một nụ cười:

- Ván cuối rồi, xí xóa nha Long. Linh mặc áo vào nha.

Cảm giác một kẻ đang nhịn đói 3 ngày, gặp đồ ăn chỉ được ngửi chứ không được chạm vào cực kì giống với tâm trạng của tôi lúc bấy giờ. Chẳng hiểu dũng khí ở đâu ra, tôi nắm phắt lấy cái tay con nhỏ không cho nó khoác cái áo đồng phục lại, giọng run bắn nhưng quả quyết:

- Không được, Long phải làm nốt cho Linh coi.

Con nhỏ cũng run cả người lên. Miệng nó lắp bắp cái gì đó nhưng không thành tiếng. Bộ dạng nó nửa muốn khóc nhè, nửa muốn tò mò coi, thành ra một thứ bộ dạng nửa con gái nhỏ e lệ, nửa đàn bà dâm đãng. Cổ họng tôi khô như thể 3 năm chưa uống nước, tim đập như ngựa phi. Rồi lấy hết dũng khí, tôi đứng thẳng 2 chân lên. Thẳng em vẫn đang trong cơn hưng phấn, đội nguyên cái quần cộc mà hô xung phong. Chỉ nghe con nhỏ "Á" lên một tiếng rồi la:

- Long làm gì kì cục vậy!

Tôi đang làm gì à? Tôi cũng không rõ nữa. Tôi còn không hiểu tôi đang làm gì thì làm sao nó biết? Nhưng trong cái lúc đó, bản năng mạnh mẽ của giống đực đang điều khiển tôi làm mọi thứ. Mồm miệng đầu óc tôi đâu còn suy nghĩ được nữa, nó chảy rần rật theo trong từng mạch máu tưởng như đang muốn vỡ tung ra. Tất cả mọi thứ đó, đa số là do bản năng điều khiển. Một thứ theo như phim Mỹ gọi - basic instinct - bản năng gốc.

Cái giọng la và chút sợ hãi của con nhỏ làm cho tôi bị kích thích nặng nề. Đôi mắt tôi đỏ sọng lên, máu dồn quá trời ở 2 nơi: gương mặt vào thằng nhỏ. Tôi đứng, con nhỏ ngồi, thằng nhỏ chĩa vô trúng mặt con nhỏ như kiểu cao bồi miền tây giương súng. Con nhỏ nhìn vô một hồi, quay mặt đi, thút thít khóc. Có điều, món nước mắt của nó đối với tôi lúc này không xi nhê gì nữa - tôi đang hành động theo bản năng gốc mà.

Tôi kéo tay con nhỏ, nói nhỏ:

- Linh quay lại đây coi.

Con nhỏ vùng vằng:

- Linh không chịu đâu, Long ăn hiếp Linh!

Ăn thịt nó thì tất nhiên tôi không dám. Tôi là người chứ bộ. Nhưng hiếp nó thì dám lắm. Trong lòng tôi đang có quỷ mà. Con quỷ ấy đang chỉ đường cho tôi, mà toàn là đường đúng hết trơn:

- Long ... không chịu nổi nữa đâu. Linh nghe lời Long đi, không chừng Long không kiểm soát được đâu đó!

Con nhỏ này có vẻ nhát dễ sợ. Cũng phải thôi, bữa nó bị thằng cốt đột hù nó cũng sợ muốn xỉu luôn, giờ chỉ có 2 đứa trong phòng và đứng trước nguy cơ bị hiếp, nó không sợ muốn khùng luôn mới lạ. Cũng may trước đây tôi đối với nó cũng nhẹ nhàng tình cảm, nên nó cũng không có cái sợ hãi như kiểu với thằng khỉ đột kia. Chỉ nghe nó run run giọng:

- Long ... bị sao vậy!

Tôi cũng run không có kém:

- Long ... bị muốn Linh quá đi!

Con nhỏ đang quay đầu lại. Chắc nhìn cái tướng tôi lúc đó kì cục lắm, lại hơi đáng sợ nữa với cặp mắt đỏ ngầu, gương mặt đờ đẫn và một con cu đang căng hết sức. Nó nhìn tôi một hồi rồi có vẻ gì đó nửa như thương tâm, nửa như thấy kì cục rồi nhẹ giọng hỏi:

- Vậy ... Long muốn làm gì?

Thề có chúa, câu trả lời tôi muốn nói với nó nhất lúc đó chính là hét vào mặt nó thật to: "Anh muốn đụ em". Tuy nhiên, trên thực tế thì tôi vẫn chỉ có thể lắp bắp:

- Long ... không biết nữa, nhưng Long ... khó chịu quá!

Cảm giác khó chịu là có thiệt, nhưng đó là cảm giác khi mà sinh lý bị ức chế tới tận cùng, có điều con nhỏ tài lanh lại tưởng tôi khó chịu do bị bệnh. Cái nhìn của nó dành cho tôi có nhiều hơn những sự lo lắng:

- Ủa, Long bệnh hả?

Câu nói của nó khiến tôi như đang bơi lóp ngóp giữa biển vớ được một cái phao cứu sinh lớn thiệt lớn. Tôi vốn trước giờ không phải đứa trẻ thật thà gì lắm, tuy nhiên cái vụ nói dối lần này khiến tôi mỗi lần nghĩ lại không khỏi đỏ mặt.

- Long cũng không biết nữa. Nhưng mà Long khó chịu quá đi. Nghe người ta nói ai bị như Long mà không chữa được, coi chừng bị khùng thiệt đó!

Con nhỏ rõ ràng ranh ma về nhiều thứ, nhưng ba cái vụ thầm kín của đàn ông thì nó vẫn chỉ là cô bé học lớp 10, làm sao biết được. Cái bộ dạng của tôi lúc đó chắc cũng giống người đang bệnh lắm nên hiệu quả cũng rõ rệt à nha. Con nhỏ mặt mũi sợ tới muốn khóc:

- Thiệt hả, vậy Linh kêu bác sỹ nha!

Thằng nhỏ của tôi nếu biết nói, ắt hẳn nó sẽ la "Ối giời ơi" một tiếng thiệt to. TÔi cũng muốn la vậy, nhưng làm vậy không giống người có bệnh cho lắm. Tôi làm đôi mắt đờ đẫn, dòm vô áo vú nó, nói nhát gừng:

- Không... không được đâu. Long giải tỏa là ... nó tự hết ... mà.

Con nhỏ mặt càng khó hiểu:

- Long giải quyết nó làm sao?

Tôi nắm chặt lấy tay con nhỏ, lấy hết can đảm đặt tay vô ngực nó. Nó rùng mình một cái. Da dẻ con gái mát lạnh, cặp vú mềm mại làm đầu óc tôi như có tia điện xẹt qua, dù mới chỉ sờ sơ sơ ở phía bên trên ngực. Con nhỏ giữ chặt lấy tay tôi, hoảng sợ:

- Long... Long muốn làm gì vậy?

Tôi như thể đang mộng du, lắp bắp một câu:

- Long ... muốn ngủ với Linh.

Rồi không để nó kịp phản ứng, tôi kéo phắt chiếc quần cộc xuống. Nguyên đám lông rậm rì lộ ra, ngay chính giữa là thằng em đang ngỏng nòng pháo cao chất ngất. Con cu của tôi đang bị kích thích tới mức cao nhất, cứng hệt như một thỏi thép nguyên. Trong cái giây phút tôi đứng trần truồng trước mặt con nhỏ, tôi phảng phất thấy trong mắt nó ánh lên một tia hưng phấn. Nhưng cái ánh mắt ấy qua rất nhanh, thay vào đó là tiếng khóc òa dữ dội. Con nhỏ nằm sấp xuống giường tôi, 2 tay che mặt, khóc như mưa như gió.

Tôi mặc kệ nó khóc hay không, tôi nằm đè hẳn lên cặp mông bự chà bá đang rung lên theo từng nhịp khóc. Con cu nóng ruột cọ liên tục vào giữa cái khe mông con nhỏ. Còn cách một lớp váy và quần lót, nhưng cái ấm áp và hấp dẫn của nơi thầm kín nhất của con nhỏ tôi vẫn cảm nhận được. Tôi đang rơi vào một cái trạng thái y hệt như thằng khỉ đột hôm bữa, tôi quắp chặt lấy con nhỏ, chim nhấp nhấp vô chỗ đũng quần, mặc cho da thịt cọ vào vải nghe rát rạt.

Con nhỏ chống cự thấy ghê luôn. Một tay nó ôm chặt lấy áo ngực, tay kia giữ thật chặt cái váy và quần lót, 2 chân khép chặt lại. Tôi dù khỏe hơn nó nhiều nhưng không làm sao sờ vô ngực hay cởi đồ nó ra , chỉ còn nước đem xé tan ra. Nhưng làm vậy có hơi bạo lực quá, mà nó cũng không có hợp với tính của tôi. Có điều lúc đó tôi đâu còn thời gian để nghĩ, chỉ kịp nói một câu qua hơi thở gấp:

- Long ... xé đồ của Linh ra đó!

cac dut vo lon

cac dut vo lon la gi ?

- He he, em thật sự không biết sao. Em không cảm thấy sướng sao?

Thằng Tuấn đã phải luyện tập nói giọng ồm ồm miền Nam này từ cả tháng rồi. Ngày nào cũng đứng trước gương luyện tập ít nhất 2 tiếng mới dám thực hiện kế hoạch. Nó đúng là một kẻ cẩn thận.

- Mày… thằng khốn nạn. Mày có biết tao là ai không hả? Rồi tao sẽ bắt mày vào tù, mau thả tao ra.

Tuấn từ tốn nói:

- Cô em nói ngu vậy, vừa dọa dẫm sẽ thả anh vào tù, rồi lại bắt anh thả em ra, vậy chả hóa là anh tự trói mình rồi ngồi trong tù sao?

Huyền gắt lên chửi Tuấn mấy hồi, rồi hét toáng lên xung quanh. Nhưng vô ích, chỗ này là một khu khá vắng vẻ, xung quanh phần lớn là mấy căn biệt thự của các đại gia, mà các đại gia quanh đây ai cũng phải có vài ba căn, Tuấn tính toán kỹ, khu xung quanh này, hôm nay không có ai ở nhà cả. Vậy nên nó cứ để mặc cho mẹ nó la hét. Mà mẹ nó vốn là một cảnh sát, cũng gây thù chuốc oán cũng kha khá, cho dù xui xẻo có ai ở nhà mà nghe thấy tiếng la mẹ nó thì cũng mặc kệ, sợ đụng phải một toán cướp côn đồ, một hội lưu manh xã hội đen nào thì sao. Thà cứ đắp chăn nằm ngủ máy lạnh còn hơn là ra ngoài giờ này.

Biết la hét cũng không được ích gì, Huyền đành ngậm miệng lại, dưỡng sức.

- Đúng rồi, cô em cũng biết điều đấy, la hét làm gì, tốt hơn hết là câm mồm lại.

Tuấn từ từ tiến tới cơ thể Huyền, đặt tay lên đùi nàng, Huyền dãy mạnh cái chân ra, thấy có tốn sức hơn mọi ngày rất nhiều, nhưng nàng cũng không để ý lắm, mà chỉ quan tâm đến tay lưu manh trước mặt. Tuần làm thế khoảng 20 phút, cứ vờn qua vờn lại, Huyền chỉ dãy mạnh được khoảng thời gian đầu, nhưng rồi sau đó càng ngày càng yếu.

Đó vốn là tác dụng khác của viên thuốc ngủ của Tuấn, gần như rút cạn sức của đối phương. Tuấn làm vậy nãy giờ là để rút nốt những gì còn sót lại của Huyền. 

- Hehe, cô em không biết rồi, lúc em ngủ, anh đã cho em uống một loại thuốc, còn thuốc gì thì… Hì hì, bí mật.

Huyền thở hổn hển, nghe giọng rất yếu:

- Thằng… khốn nạn. Đồ chó. Địt mẹ mày.

Trong lúc phẫn uất quá Huyền mới văng ra được một câu đầu đường xó chợ vậy thôi chứ bình thường nàng không bao giờ nói vậy. Điều này càng làm kích thích Tuấn, chưa bao giờ nó thấy mẹ nó giận dữ và văng tục như vậy. Nhìn mẹ nó lúc này đẹp và kích thích thật. Nó vội tiến tới, tách hai đùi Huyền ra. Huyền không còn sức nữa, chả thể làm gì khác ngoài việc nhìn cậu quý tử của mình hãm hiếp mẹ mình lần hai, chỉ có điều nàng không biết đó là Tuấn mà thôi.

- Đừng… không… Á…

Con cặc Tuấn lại chui vào trong Huyền một lần nữa. Không có một sự chống cự, *** Huyền thật khít. Huyền lắc đầu nguầy nguậy, không muốn chấp nhận sự thật, cặc Tuấn thật to, ban đầu nó làm nàng đau, nhưng càng vào sâu, nó lại gây cho nàng những khoái cảm kỳ lạ. Vì ban nãy, khi mơ, trong tâm trí nàng đã chấp nhận nó là cặc của người chống yêu quý của mình, và chấp nhận rằng con cặc này đã làm nàng sướng, nên bây giờ vẫn còn đọng lại một phần suy nghĩ vô thức này, nàng không thể xóa bỏ nó. Lần này Tuấn dập thật mạnh như vũ bão. Vừa dập nó vừa khẩu dâm:

- Địt… Địt… *** em sướng quá… A a…. Còn ra nước nữa…. Hẳn là em cũng đang sướng lắm không? Nước nhiều quá…

Huyền tủi hổ không nói nên lời. Nàng chẳng thể làm gì khác, không cam chịu những gì xảy ra trước mặt, nàng chỉ còn biết nhắm mắt lại, nước mắt rơi ra từng giọt từng giọt. Nàng xấu hổ vì những gì Tuấn nói là đúng, dù nàng không muốn, nhưng cơ thể nàng đã phản ứng lại. 10 năm thiếu mùi đàn ông, giờ đây lại được đáp ứng, cái *** như muốn đồng tình với những cú nắc của Tuấn, như muốn phản lại chủ nhân của nó. Nàng thấy xấu hổ vì cảm giác sướng khoái của mình hiện tại.

Được một lúc, Tuấn nói:

- A…a… sướng… Anh ra em ơi!

Huyền vội mở mắt nói:

- Đừng… Đừng… xin…. Đừng ra trong tôi

Tuấn khựng lại, một suy nghĩ bệnh hoạn chợt lóe lên trong đầu nó.

- Tại sao anh phải nghe lời cô em nhỉ.

Huyền cứng họng, không biết nên nói gì.

- Nào, nếu em không nói thì anh sẽ ra trong em đấy.

- Không… xin anh… - Huyền muốn chửi tên này lắm nhưng nếu làm vậy chỉ sợ hắn sẽ càng không làm theo mất, bao năm trong nghề cảnh sát, dù ở trong tình huống khiến nàng gần như mất hết lý trí như vậy nhưng nàng vẫn biết lúc nào nên nặng lời còn lúc nào nên nhẹ giọng. – Chỉ cần anh không ra trong tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì, bây giờ tôi đã không còn sức chống cự gì rồi.

- Vậy em sẽ bú cặc anh nhé.

- Mày nói cái gì, đồ chó.

- Lại nặng lời rồi, vậy thì anh sẽ không kiêng dè gì nữa đâu.

Tuấn đột nhiên dập mạnh hơn, và làm ra vẻ sắp xuất tinh đến nơi. Đó là điều Huyền không muốn, nàng không thể để chuyện đó xảy ra được, dù sao thì ra trong miệng nàng vẫn tốt hơn là trong *** nàng. Nàng sẽ mang thai của thằng chó đẻ này mất.

- Thôi được rồi, tôi đồng ý.

Tuấn cười đắc chí trong lòng, nó vội rút buồi ra khỏi *** Huyền rồi nói:

- Đồng ý cái gì cơ?

- Đồng ý… đồng ý…

- Nếu em không nói hẳn ra thì anh vẫn sẽ tiếp tục ý định xuất tinh trong *** em đó.

Huyền đành phải nói:

- Tôi đồng ý bú cặc cho anh.

Tuấn cười dâm đãng, nó đang kích thích ghê lắm, chỉ riêng 1 câu đó của mẹ nó thôi đã đủ để khiến nó xuất tinh rồi, phải cố kềm lắm mới không ra. Nó trèo lên giường, quỳ trước mặt Huyền rồi dí con cặc ngay sát miệng Huyền.

- Bú nó đi.

Huyền thực sự không muốn điều này, dù cho có cho cả tỷ đồng ra bảo nàng làm thì nàng cũng nhất quyết không làm, nhưng hiện tại không còn sự lựa chọn nào khác. Nàng đành phải há miệng ra, và chỉ chờ có thể, Tuấn đâm ngay con cặc bự choảng của mình vào miệng Huyền, nàng có phút đầu ngộp thở bởi độ bự của cặc Tuấn. 

- Bú cho anh ra đi, hehe.

Huyền dùng lưỡi đẩy qua đẩy lại con cặc một cách vụng về nhưng chừng đó là quá đủ với Tuấn, nó xuất tinh xối xả vào trong miệng Huyền, nàng không còn cách nào khác, đành phải nuốt hết, nó có mùi ngai ngái và nàng không thích nó một tẹo nào, nhưng không hiểu sao, lúc nàng nuốt tinh của Tuấn, trong người nàng lại xuất hiện một cảm giác kích thích, và nước *** cứ ra, ra liên tục. Huyền không hề có những suy nghĩ thích thú nhưng cơ thể của người đàn bà đã phản ứng lại. Huyền không ngờ mình lại có thể dâm đãng như vậy, cảm thấy kích thích trước kẻ hiếp mình. Nàng tự rủa mình vì điều đó, rồi nàng lại chợt nhớ tới người chồng quá cố, và cảm thấy có lỗi với anh quá.

Quan sát nét mặt của Huyền, Tuấn có thể phần nào đoán được những suy nghĩ trong tâm trạng người mẹ nghiêm khắc mà hiền từ của mình. Nó chợt nhận ra mình đã sai, mình đã mắc phải một lỗi lầm trời không dung đất không tha, liệu nó làm như vậy có bị rớt xuống 9 tầng địa ngục không. Lần đầu tiên trong suốt vụ hiếp dâm được dàn dựng này, nó cảm thấy mình nên dừng lại. Nhưng con cặc nó lại không nghĩ vậy, nó lại hiên ngang đứng lên sừng sững. Đúng là trớ trêu, cơ thể của cả Tuấn và Huyền đều có những phản ứng trái ngược với suy nghĩ của chủ nhân. 

“Thôi thì đã trót rồi, có làm thêm cả triệu lần nữa cũng có sao” Nghĩ vậy, Tuấn lại tiếp tục gí con cặc mình vào miệng Huyền, nó chợt nhận ra nó thích làm với cái miệng của người mẹ kính yêu hơn là *** nàng. Huyền không hề phản kháng, nàng dường như không còn quan tâm gì đang xảy ra trên thế gian này nữa. Cặc Tuấn dễ dàng lọt vào trong miệng Huyền. Nó giữ lấy đầu nàng rồi thụt ra thụt vào như khi địt vào *** Huyền vậy, Huyền dù ngộp thở nhưng vẫn để im như vậy, không phản kháng gì, nàng thật sự như người mất hồn vậy. Một lúc sau, Tuấn lại xuất tinh vào miệng nàng, và nàng lại nuốt hết trong vô thức và không có một hành động gì khác nữa. Tuấn gục lên người Huyền, nó sướng kinh khủng, Lần đầu tiên của nó với một người đàn bà có thân hình hấp dẫn bao gã đàn ông, hơn nữa lại là mẹ mình, đem lại cho nó những kích thích lạ thường, và dường như điều đó khiến cơ thể nó, cụ thể hơn là “chiến binh nhỏ” hoạt động không có giới hạn. Nó biết sau vụ này, ngày hôm sau, nó sẽ kiệt sức và không làm gì được ngoài nằm ngủ trên giường hơn 12 tiếng. Nhưng nó mặc kệ, và quyết định vượt qua giới hạn chịu đựng, cả đời chỉ có một lần, không thể bỏ qua. Con cặc Tuấn dường như cũng đồng tình với suy nghĩ chủ nhân, và chỉ sau một vài phút, nó lại cương lên, chạm vào bụng Huyền. 

Một lần nữa, Tuấn lại đâm cặc vào *** Huyền, nhấp ra nhấp vào đều, vừa nhấp, nó vừa bóp mạnh vú Huyền khiến đôi gò bồng đảo của nó đỏ ửng lên. Nó quyết phải dày vò thân xác của mẹ mới thỏa mãn được dục vọng của nó bấy lâu nay.

Huyền có thể cảm nhận được sự tiếp xúc ở *** và ở vú. Phải mất một thời gian rất lâu, nàng mới quay trở lại mặt đất và thoát khỏi trạng thái mông lung không phản ứng. Điều đầu tiên nàng nhận ra là mình thích điều này, nàng thích được con cặc kia nhấp ra nhấp vào ở trong *** mình, thích cặp vú mình được gã lưu manh đê tiện kia dày vò. Và điều ngạc nhiên hơn nữa, nàng thích cái mùi tinh trùng từ cặc gã kia. Nàng không hiểu sao mình lại có thể có suy nghĩ điên rồ và dâm loạn đến như vậy, trong khi nàng lại đang hận tên kia đến tận xương tủy. Có lẽ vì trước đây khi chồng nàng còn sống, hai người không thường làm tình với nhau, và cả sau đó nàng cũng không quan hệ với người đàn ông nào nữa, nên mới không sớm nhận ra bản tính dâm đãng vốn có sẵn trong người.

Tuấn kêu mạnh một tiếng, rồi phóng tinh xối xả trong *** Huyền, tinh của nó chạm đến mọi ngóc ngách trong tử cung Huyền, gây cho nàng một cảm giác cực khoái, không kìm được, nàng rên lên sung sướng, rồi hẩy hẩy cái mông lên để đón nhận hết dòng tinh nóng hổi của Tuấn. Tuấn không tin được vào mắt mình, mẹ nó… đang đồng tình với hành động hiếp dâm của nó sao. Việc này nằm ngoài dự kiến ban đầu của nó. 

- Hehe, cuối cùng cô em cũng thích rồi phải không.

Huyền không nói gì, nàng không phủ nhận, nhưng cũng không muốn xác nhận điều đó trước mặt tên lưu manh này. Tuấn cười thầm trong lòng, rốt cuộc thì cá cũng cắn câu rồi. Như để chắc chắn, nó đưa con cặc ỉu xìu của mình lên trước mặt Huyền, nàng có thể ngửi thấy mùi tinh của Tuấn lẫn mùi từ nước *** của mình, không thể tin là nàng lại thèm khát nó. Huyền nhắm mắt rồi đưa lưỡi ra khẽ liếm quanh con cặc của Tuấn. Nhìn cảnh này Tuấn kích thích ghê gớm, con cặc nó lại cương lên. Rất nhanh chóng, Huyền ngậm trọn con cặc Tuấn trong miệng, nàng thích cái cảm giác có một con cặc trong miệng mình lắm. Lưỡi nàng đẩy qua đẩy lại, liếm trọn thân cặc, liếm sạch hết những gì trên nó. Rồi nàng lại nhả ra rồi liếm mút hai hòn dái của Tuấn, Tuấn sướng đê mê, nó có cảm giác như đang ở trên thiên đường vậy, và người đang mút buồi nó kia là một thiên sứ đẹp tuyệt trần. Cảm giác này khiến nó không thể chịu được lâu, nó muốn xuất tinh rồi, nó lại muốn xuất vào miệng mẹ nó, nhưng lần này không muốn giữ đầu mẹ mình mà muốn thử một trò vui xem.

- Cô em, anh sắp ra rồi!

Không nói gì, Huyền lại ngậm buồi Tuấn vào, ôi trời, vậy là mẹ nó tự nguyện cho nó xuất tinh trong miệng, không thể chịu được hơn, một lần nữa, Tuấn lại xuất tinh, Huyền nuốt bằng hết, không bỏ sót một giọt nào, dường như nàng đã nghiện cái món tinh trùng này rồi. Rồi sẽ ra sao nếu có ai đó biết nữ cảnh sát đáng kính và nghiêm khắc lại nghiện tình dục chứ? Nhưng nàng không quan tâm, giờ nàng chỉ còn nghĩ đến con cặc trước mặt và đống tinh trùng từ nó… Những mặc cảm đã bị nàng gạt ra một bên. Ôi! Một đêm, chỉ một đêm mà nàng đã thay đổi hoàn toàn. Còn đâu, còn đâu nữa hình ảnh một người mẹ đáng kính trong lòng một đứa con hư hỏng, khi mà nó đã chứng kiến mẹ mình bú cặc, liếm dái rồi tình nguyện nuốt tinh trùng từ một kẻ lưu manh mà mẹ nó không biết? Còn đâu hình ảnh một nữ cảnh sát khiến tội phạm khiếp sợ nếu như chúng nhìn thấy được cảnh này, có khi đến lúc đó chúng lại chỉ coi nàng như một con điếm hư hỏng không hơn không kém.

Tuấn rất sướng, nó nghĩ là nó có thể tiếp tục với mẹ nó thêm vài hiệp nữa. Nhưng nó còn phải dành sức nữa, mệt quá kiệt sức rồi nằm luôn ở đây không dậy được nữa thì mọi kế hoạch sẽ đổ bể, và mẹ nó sẽ phát hiện ra tất cả. Có lẽ nên dừng ở đây, nó là một kẻ khôn ngoan và biết khi nào nên dừng, và nó biết đây là lúc thích hợp nhất. Nhưng hiện tại nó lại đang phân vân, liệu nên để “thằng lưu manh” mở khóa cho mẹ nó bây giờ, hay chờ “đứa con Tuấn” sau khi “đi sinh nhật bạn qua đêm về chợt thấy mẹ mình khỏa thân trên giường, blah blah blah…” rồi vội chạy đến mở khóa? Tiến thoái lưỡng nan! Nó sợ mở bây giờ mẹ nó sẽ bắt nó lại mất. Nhưng nó cũng không muốn nhìn thấy mẹ nó khỏa thân trong bộ dạng của thằng con Tuấn thường ngày, nó không muốn mẹ nó biết hình tượng người mẹ đã sụp đổ trong nó. Nó muốn mọi thứ vẫn bình thường, chứ không muốn hai mẹ con cảm thấy khó xử.

Suy tính một hồi, thở dài mấy lượt, rốt cuộc nó cũng chọn giải pháp mở ngay ra bây giờ, tuy mạo hiểm nhưng xem ra là cách tốt nhất. Nó tin thuốc ngủ của nó đã khiến mẹ nó khá là kiệt sức rồi.

Nghĩ là làm, nó mặc quần áo vào, rồi đi ra chỗ đầu giường, từ từ mở khóa 2 còng tay. Được giải phóng, hai tay Huyền buông thõng xuống vì quá mỏi, đúng như Tuấn dự đoán, Huyền chả thể làm gì được, nàng cứ khỏa thân nằm đó, chẳng thể nhúc nhích được. Tuấn khẽ cười một cái:

- Hehe, được làm với cô em thật là sướng, cảm ơn cô em vì ngày hôm nay, thật tuyệt vời.

Rồi nó vứt chìa khóa lại và bỏ đi, để cho Huyền nằm đó với bao cảm xúc suy nghĩ lẫn lộn.

---

cac dut vo lon

Không trả lời, Khoa tiếp tục đẩy nàng xuống ghế sô pha, hôn khắp người nàng, chàng vội vã cởi quần áo mình và Hoà ra, liếm khắp người nàng, tới vùng cấm địa, chàng bỗng ngưng lại, say sưa ngắm vùng tam giác quý, tỉa gọn ghẽ, sạch sẽ, mòng đốc ửng hồng e lệ khép nép, ngón tay chàng luồn vào chim nàng làm dâm thủy tuôn trào lai láng, tiếng nhọp nhẹp, trơn nhớt làm chàng nổi máu dâm. Hoà cũng đâu vừa, nàng quay đầu chụp lấy giái chàng, liếm mút từ đ*t tới hai hòn giái rồi tới cây cà rem, tất cả đều còn nguyên vẹn, và, chuyện gì đến cũng phải đến, Khoa nện nàng đủ kiểu, vác cày, cỡi bạch mã, cẩu dâm cuồng loạn. Nệt đ*t, giộng chim, ngoáy miệng: đủ cả. Sau gần 1 tiếng quần thảo, xìu, cứng, cứng xìu, cái làm Khoa thích nàng nhất trong tất cả các người tình là “anh nhớ cho em ăn chất quý, đừng bỏ đi, uổng lắm nha…” hối hả, dũng mãnh, chàng xịt hết vào miệng nàng! Ôi, có ai trân quý những giọt gây giống của chàng bằng Hoà đâu!!!!!!

Sau buổi sáng mây mưa, Hoà và Khoa chuẩn bị đồ đạc để đi nghĩ mát cuối tuần. Tạm quên chuyện tình cảm lũng cũng của gia đình Hạnh-Phương, tạm gác công việc làm vào quá khứ, 3 ngày cuối tuần, chỉ để phí sức yêu nhau. Hành hạ nhau. Làm sướng nhau thế là quá đủ rồi.

cac dut vo lon

Xem cac dut vo lon hay nhat 2014

Công tâm mà nói thì có lẽ người của Lan vợ tôi là đẹp nhất, không cao bằng Hoa, nhưng cũng chỉ thấp hơn vài phân, lại không to khoẻ như cô này, nhưng cân đối rất đẹp, vai thon, ngực tròn trĩnh căng đầy, không bị chảy mà cứ nầng nẫng rung rinh theo nhịp đi, eo thon gọn, hông căng tròn rất đẹp, đùi nuột nà thon dài. Nhưng có lẽ là vợ tôi nên tôi đã quen với vóc dáng của Lan mà không để ý, chứ như mấy ông kia thì thèm thuồng ra mặt, ông nào nhảy cùng Lan cũng tranh thủ áp sát người vào kín đáo sờ soạng, mặt vợ tôi cũng đỏ hồng lên, mắt sáng long lanh vẻ phấn khích. Có lần đang nhảy sát cặp của tôi, anh chàng cùng nhảy lợi dụng đưa tay đang từ sau lưng vợ tôi xuống dưới mông cô ta để nắn bóp, tôi vô tình liếc sang nhìn thấy và cũng đúng lúc vợ tôi quay sang nhìn tôi, thế là cô ta đỏ mặt xấu hổ kéo tay anh kia lên. Tôi thầm nghĩ, chắc thích thì thích nhưng trước mặt tôi Lan vẫn có phần hơi xấu hổ.

[X] Close.