Cac dut vo lon

Vâng, hình ảnh đó là trong 1 căn phòng nhỏ, có 1 chiếc giường to,trên chiếc giường to có 1 chiếc mền(chăn) nhỏ, chiếc mền nhỏ đang bao bọc 2 con người to đang dính vào nhau như sam, họ cùng chung nhịp thở, cùng chung suy nghĩ và…..người đàn ông đang “vét máng ” người phụ nữ.Vâng, chính là cái hình ảnh em suy nghĩ tới, tuy chỉ trong vài khoảnh khắc giây nhưng nó lại vô cùng đậm sâu thôi thúc em lao vào thực hiện, em lặng lẽ chậm nhịp lại, mọi thứ trong căn phòng dường như trôi vào im lặng chỉ còn đâu đó nhịp thở và sự rung động nhẹ nhàng và cũng ít ỏi của 2 cá thể, đoạn em kéo nhẹ nhàng xuống phần háng nàng và chúi đầu vào, nàng như thức dậy sau cơn đê mê nhục dục và thầm thì ”Đừng….đừng D”, nhưng em mặc kệ, vẫn cứ tiếp tục khám phá.Em chúi đầu vào háng nhỏ, cái đầu tiên em chú ý, à ko, cái đầu tiên đập vào mắt em là háng lông xoăn nhẹ nhưng mịn màng, cái bím vẫn đang còn rỉ nước íu ớt như góp phần làm cho các sợi lông măn nằm rạp xuống dính chặt vào da, cái bím nhỏ xíu và đỏ ửng lồ lộ, phải nói là bím nhỏ rất đẹp, trông rất dễ thương luôn í, nhìn mà chỉ muốn………18+ vãi cả hàng, em đưa sát đầu hơn vào bím nhỏ, liếm 1 cái rất nhẹ đủ làm cho nhỏ trân người lên và thở hổn hển, cảm giác ngay khoảng khắc lưỡi em chạm vào thứ nước đó làm em kích thích ngay lập tức 2 giác quan.Thứ nhất là thính giác, thứ mùi đó xộc ngay vào mũi em, ngai ngái nhưng em chỉ cảm nhận đc trong tíc tắc thôi chứ chẳng cảm nhận đc lâu, có thể vì đã hơi quen từ lúc nãy, nhưng đến bấy giờ mới định hình đc, hơi ngái ngái nhẹ, về sau thì chẳng còn mùi j nữa hay sao luôn í.Thứ 2 là vị gíac, ngay từ đầu em đã rất băn khoăn và hồi hợp vì cái giây phút này đã in đậm trong đầu em qua những clip, video em đã từng đú đởn xem đc, thứ nước ấy có mùi lờ lợ, như kiểu bỏ ít muối, ít bột ngọt vào trong cốc nước lọc đc đun bằng bếp than thời trước hay ở vùng quê hay đun vậy, nó cứ lờ lợ, em tả sâu cho các bạn trẻ, các anh biết đc cái thứ ấy là như nào, để còn có kinh cmn nghiệm về sau nữa nhóe.hí hí.Sau đó, em rà lưỡi khắp bím và hang nhỏ, liếm láp mọi nơi trong bím, nhỏ như trân người lên, quằn quại và mãnh liệt, rên ngày 1 to, em thấy vậy liền giảm nhịp độ nhưng khi em giảm nhịp quét lưỡi thì nhõ vẫn tiếp tục rên như đúng rồi, làm cho em chẳng biết mần ăn ra răng hết, nhưng thôi kệ phần vì nhà nhỏ cũng ko cùng vách với nhà khác, và là nhà nhỏ mà nhỏ ko sợ ng khác nghe thấy thì việc quái j em phải sợ.Em rê dắt lượi cùng khắp, em rê 2 bên mép bím, rồi xuống phần dưới bím, rồi lại lên hang, ghé thăm bác hạt bím, kéo dài theo cái khe, em cảm thấy nước bím nhỏ ra ngày 1 nhiều, nhưng chưa ào ạt và em quyết định sẽ chơi chiêu cuối, thọt lưỡi sâu và trong bím, em thọt vào rồi lại rút lưỡi ra độ khoảng mười mấy giây thì nhỏ ra luôn rất nhiều và ào ạt vãi.Nhưng cuộc đời éo như mơ và chuyện đó cũng éo ai ngờ, lúc em thè lưỡi ra để đâm sâu vào bím nhỏ thì các bác tưởng tượng đi, em cố gắng kéo lưỡi thật dài nên miệng cũng hé thật to, khi nhỏ ra em ko kéo lưỡi về vội và đó là cái ngu mà bây giờ em vẫn còn nhớ.Thứ nước đó tràn hết vào miệng em, rồi từ miệng dâng lên mũi vì cơ bản em éo dám nuốt mà chỉ ngậm, khi nó dâng lên mũi thì các thím biết sao rồi em ho sặc sụa lăn xuống giường nhưng cảm giác đó vẫn chưa rời bỏ em.Cảm giác ổ họng như nghẹn cứng, mũi thì khó chịu và ho sù sụ ra thứ nước đó chảy ra bằng cả miệng và mũi xuống sàn nhà, mắt em như bắt đc hơi bắt đầu long song sọc và em cảm nhận cũng trào ra nước thứ nước đó+ cả nước mắt, mũi thì chảy nước, miệng thì cố gắng mở rộng để thứ nước đó chảy ra hết, nàng hốt hoảng lao xuống ngồi bên em và ko ngừng hỏi han:”Hic, sao vậy D, hic, thở mạnh ra, hic,xin….xin lỗi” rồi nàng bắt đầu khóc nghẹn, tay thì vẫn vỗ vỗ lưng em, em thấy nàng khóc thì với tay như ra hiệu ko sao ko sao vậy, cảm giác trong em lúc đó là nhục nhục nhục và nhục, hic, ko ngờ sau bao nhiêu năm chinh chiến trước màn hình comp, luyện JAV cũng ở mức thượng thừa mà em lại mắc một..híc……một cái điều ói ăm như vậy, vừa tức bản thân vừa tức con chym của mình.Ngồi trên sàn 1 lúc thì em bình thường trở lại, ko còn ho hay gì nữa, chỉ có cảm giác lờ lợ trong miệng thôi, nàng dìu em vào nhà vệ sinh, em rửa mặt và nhìn vào trong gương….Ô kìa, gương mặt của 1 thằng ku giống như vừa trải qua 1 cuộc thảm sát, mũi thì như vẫn còn dính chút nước j đó, mắt thì đỏ hoe, em rửa mặt mà đầu óc trống rỗng,nhỏ vẫn đứng ngay đằng sau với 1 chiếc áo lót và áo 3 lỗ trên người, còn phần dưới thì ko có che đậy cả.Em vừa quay lại thì nhỏ ôm chằm lấy em, em cũng vậy, lúc đó thì em cũng dịu lại phần nào mà bắt đầu coi mọi chuyện bình thường thôi, đây là lần đầu của em mà, làm sao trác đc, mặc dù nó là 1 cái bắt đầu khá tệ lậu cho 1 thanh niên bước vào độ tuổi ăn, tuổi “chơi”.Nhỏ ôm em thật chặt, thật lâu tay em thì đặt ngay mông nhỏ, lâu lâu em lại nắn, lại bóp cặp mông căng tròn ấy, thật là sướng cho những người con trai có ng iu mông bự, sờ vừa mát, vừa thích, hì hì.Rồi giây phút ấy cũng ngừng lại, nàng nói em ra ngoài cho nàng rửa ráy, em thì cũng hơi chánh nên ra ngoài ngồi đợi nàng, 1 lúc sau thì nàng ra ngoài với chiếc khan quấn quanh người, rồi cứ thế tuột khan rat hay đồ trước mặt em luôn, em thì thấy tất cả và cũng đã kể ở những đoạn trên và cả những chap trước nên em ko kể chi tiết lại ạh, nàng thay 1 cái áo sơ mi đen, 1 cái quần jear đen với các hoa văn song gợn rồi 2 đứa xuống nhà,khóa cửa lên xe, và tụi em đi ăn và ngồi trà sữa lát rồi nhỏ chở em về nhà rồi đi thẳng.Vừa vào nhà bỏ cái cặp ra ngồi ở ghế phòng khách thì bà Dì iu qúy ra hỏi han:

-Mới về hả con,nay ko đi học sao về sớm dzạ??? ủa? Khóc hay sao mà mắt đỏ hoe thế kia???Chơi mà chơi khóc, con trai nữa chứ, hô hô.

-Dza._Em ko nói j trước những lời mỉa mai tới xót lòng và ko biết có chủ ý hay ko của bà Dì lam bam kia, chỉ dạ 1 tiếng rồi em lên lầu luôn, tắm rửa, ngủ nghĩ, ăn cơm rồi học hành, ngủ, kết thúc 1 ngày đầy biến động với những tình tiết 18+ và những sự tiếc nuối tới đau cmn lòng.Một vài ngày sau em và nhỏ vẫn iu nhau, gặp nhau và tuyệt nhiên ko ai nhắc tới ngày đen tối hôm ấy, tụi em ngày càng iu nhau thấm thiết hơn sau vài chuyện xảy ra và cuối cùng nàng cũng quyết định dành cái quy giá nhất của 1 người con gái cho em.Trưa hôm đó, sau WC nữ………………………….

cac dut vo lon

Nó tiếp đều tay cho đến khi ống thứ mười được áp xuống. Xong, nó lấy tấm khăn phủ lên lưng của mụ để giữ hơi nóng và nhiệt thể. Dầu nóng bắt đầu thấm vào da, cảm giác thật là dễ chịu. Nó ngồi chờ năm phút. Hai ả kia truyện trò ầm ĩ làm nó thấy bực vô cùng. Hai ả vẫn còn chưa chịu mặt áo vào để lồ lộ vú ra ngoài. Năm phút đã trôi qua. Tất cả các ống thủy tinh được nó gỡ từng cái một ra kêu lên thành tiếng “bốc, bốc”. Mụ từ từ lật ngữa ra. “Chị muốn cưng giác hai bên đùi trước cho chị”. Nó chưa bao giờ có khách yêu cầu như thế. Mụ biết nó ngạc nhiên nên vội nói: “Cái vụ này chỉ có chị mới làm thôi, tại vì chị hay bị hành kinh đau bụng, nếu giác hơi ngay vùng bụng dưới và hai bên đùi thì kinh nguyệt sẽ mau dứt”. Không đợi cho nó trả lời, mụ nằm ngữa ra chiếu, mắt lim dim chờ đợi. Lau chùi sơ các ống thủy tinh, nó bắt đầu chụp nó xuống hai đùi theo lời yêu cầu. Ba cái bên trái, ba cái bên phải. Ba cái ngay vùng bụng dưới. Mụ ta đếm “Một, hai…chín, còn một cái đâu, cưng úp lên chỗ đó luôn cho chị”. Nó càng ngạc nhiên mắt tròn xoe nhìn mụ, mụ vẫn thản nhiên. Nó ụp cái thứ mười vào giữa hai đùi, nơi có chùm lông đen nhánh, nơi lần đầu tiên nó thấy, nơi lần đầu tiên nó nghe mụ ta nói cái gì đó gọi là “tới tháng”. Tay của nó run run, ụp lên mấy lần mà nó cứ vuột ra, không hít vào. Mụ ta đưa hai tay xuống để bạch vùng da bẹn cho căng hơn đồng thời khép hai đùi chặt lại cho miếng bì da nhỏ xíu vung cao lên. Một tiếng “bốc” nhỏ phát ra, ống thủy tinh hít mạnh xuống đó. Mụ ta chợt rên lên sung sướng. Xung quanh “vùng đất nhỏ” đó bỗng nổi phòng cương cứng. Hai ả kia nhìn thấy cũng thích thú, cười lên hô hố khen thằng nhỏ tài ba. 15 phút nữa trôi qua, các ống thủy tinh tự động sút ra. Nó dọn dẹp và đứng dậy định ra về vì trời đã gần sáng rồi. Bỗng một ả bước tới ôm chầm lấy nó, thở hỗn hển: “Chị không có tiền đâu. Trả công cho cưng cách này là… huề. Ôm chị đi…”. Nó hoảng hồn vùng khỏi đôi tay của ả, mặt cắt không còn chút máu. Ả trề môi: “Nhát dữ dậy cưng, nè…còn hai chục lấy đỡ. Mai mốt ghé nữa nghen…”. Thế là xong, nó chỉ có võn vẹn vài ba chục ngàn nữa thôi. Thiệt tội !

cac dut vo lon

cac dut vo lon la gi ?

Hoa bảo: – đó đó, hôm đó là mấy người trong nhóm bọn em đó, còn một cặp nữa nhưng hôm đó không đi, tất cả chỉ có 4 cặp kể cả vợ chồng em thôi, mấy người anh gặp hôm đó là hai vợ chồng nhà Quang, Vân Anh và Dũng, Hương, bọn em biết từ hồi bên kia, bây giờ thì họ cũng làm công ty như bọn em, người thì làm bên máy tính, người thì làm bên kiến trúc, mà hồi ở bên kia anh có gặp rồi nhưng anh quên đấy. Tôi cố nhớ lại, mấy người đó trông ai cũng có vẻ trí thức thành đạt, hai cô vợ kia trông cũng bắt mắt lắm, tôi nhớ nhất là cô tên là Hương, vóc người mảnh dẻ rất đẹp. Tôi tò mò: – thế bọn em … như vậy lâu chưa, mà hình thức cụ thể thế nào, chồng người này cặp bồ với vợ người kia à. Hoa cười vẻ thích thú nói: – bọn em cũng được nửa năm nay rồi, đầu tiên chỉ có hai cặp rồi kéo thêm hai cặp kia vào, còn về hình thức thì…. nhiều cách lắm, vợ chồng anh tham gia thì biết… mà anh yên tâm là rất đàng hoàng có học thức chứ không thô đâu, về chuyện kín đáo thì khỏi nói rồi, toàn bạn bè thân với nhau, chẳng lo lộ ra ngoài, còn chuyện an toàn thì anh cũng yên tâm, đều toàn là người hiểu biết cả, với lại có hội này rồi, không ai chơi bời ở ngoài làm gì nữa, hơn nữa mọi người đều đi kiểm tra sức khoẻ, thử máu trước khi tham gia hết. Tôi nghe cũng xuôi xuôi nhưng mà còn vợ tôi: – anh cũng thấy…muốn tham gia, nhưng mà còn Lan vợ anh, tính vợ anh thì cũng thoáng và bạo, suy nghĩ cũng hiện đại, cũng hay nghịch ngợm ham vui, nhưng mà chuyện này thì hơi…. anh sợ nói ra vợ anh không chịu. Lúc này Hoa mới phá ra cười: – hi hi… anh yên tâm, em nói thật nhé…..thực ra em đã rủ cái Lan vợ anh rồi, đầu tiên nó cũng ngại nhưng mà cũng có vẻ khoái, nó cũng bảo nó chỉ sợ anh không chịu thôi và cũng không dám đặt vấn đề này với anh đâu, nên em bảo nó là để em nói với anh, thế nào anh yên tâm chưa.

cac dut vo lon

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.

cac dut vo lon

Xem cac dut vo lon hay nhat 2014

Khi tôi bắt đầu cởi nút áo thì Phương nắm lấy tay tôi nhưng điều đó chẳng cản trở tẹo nào với công việc gỡ nút áo của tôi và một lát sau tôi đã nhìn thấy toàn bộ ngực Phương. Nàng nhắm mắt mềm nhũn, tôi vòng vay cởi nốt cái nịt ngực và tim tôi đập loạn xạ, miệng khô khốc. Vú Phương rất đẹp, không to nhưng nhô cao, gọn gàng, hai núm vú con gái chưa có con nên còn nâu hồng tròn nhẵn. Và điều làm tôi bất ngờ là đôi vú không những trắng ngần chẳng kém gì vú gái Tây mà còn mịn màng hơn. Da bọn gái Tây nhìn thì trắng nhưng sờ thì lại ráp và khô cứng. Tôi nhẹ nhàng hôn lên vú Phương, lần lượt bên phi rồi bên trái, một tay đỡ lưng nàng tay kia xoa nhẹ lên hai vú nàng. Hai đầu vú Phương cưng cứng hơn, nàng thở mạnh hơn nhanh hơn và người nàng đã bắt đầu cong lên. Tôi đưa tay xuống nút quần jean, nàng lại nắm lấy tay tôi nhưng không cản mà như hướng dẫn kéo khoá quần xuống từ từ để lộ cái xi líp màu hồng và khu vực nhô cao lên của cái lồn. Qua lần vải mỏng tôi đã thấy điều mình tưởng tượng trước kia là đúng.