Cac kieu mong tay dep

Ăn qua loa bữa trưa và nghỉ được chút xíu thì có tiếng chuông cửa, Uyên ra coi và giật mình khi nhận ra Dũng ? cháu nàng ? đã đến. Nàng không nghĩ là Dũng đã lớn như vậy. Thật ra cũng hơn 4 năm rồi, Dũng bây giờ đã mười lăm tuổi, tuổi lớn và phát triển, Dũng ở Nha Trang bơi lội suốt ngày nên thân hình nở nang rất gợi cảm. Uyên rối rít xách đồ cho cháu, cảm giác thân thiết ngày nào vẫn còn nguyên trong lòng đứa cháu bé dại. Dũng hỏi:? Chú Tiến đâu rồi hả cô?? – Uyên cười đáp: ? Chú Tiến đi miền Tây hơn tuần nay còn cả tháng nữa mới về. Cháu cô dạo này lớn quá, cao hơn cả cô rồi? – Dũng vừa để đồ xuống vừa cười: ?Cháu bây giờ 1 mét 71 rồi đấy cô ạ, bố cháu bảo cháu còn cao nữa?. Uyên chạy ra tủ lạnh rót nước cho cháu: – ?Cô thì vẫn chỉ có 1 mét 62 thôi, chẳng cao thêm được nữa?. Dũng chỉ cười: ?Cô thế là đẹp quá rồi còn gì?. Nói đến đây bất giác Dũng đưa mắt ngắm nhìn thân thể cô Uyên. Thật là không thể chê vào đâu được, mông to và cong, chân dài vú nở. Nó nghi?thầm: Ông chú Tiến thật là có phước! Uyên chỉ căn phòng cho cháu, hướng dẫn để Dũng xếp đồ vào tủ. Rồi nàng chỉ nhà tắm bảo Dũng đi tắm cho khỏe. Dũng vào nhà tắm rồi, Uyên ra ngồi đằng salon chờ, nàng cảm thấy hơi bối rối, thật tình Uyên không chuẩn bị tinh thần để tiếp đón một người đàn ông đến nhà như Dũng.

Nàng vẫn đinh ninh cháu mình vẫn như đứa bé ngày nào hai cô cháu dắt tay nhau chơi vòng thành phố? Trong nhà tắm, Dũng chỉ nghĩ đến thân hình cô Uyên. nhớ cách đây hơn 4 năm nó còn được cô ôm vào ngủ, những cãm giác đó bây giờ nó đã quên hết rồi. Cô Uyên lúc đó mới lấy chồng, thân hình chưa nảy nở quyến rũ như bây giờ. Lúc đó Dũng cũng chẳng nghĩ ngợi gì vì nó còn nhỏ quá. Nhưng bây giờ nó đã dậy thì rồi. Ở trường trung học, khi nhìn những tấm thân thiếu nữ nảy nở sớm trong những tà áo dài trắng đã thật sự làm tâm hồn thiếu niên của nó rung động. Dũng chợt phát hiện ra một chiếc quần lót lụa nhỏ xíu treo trên móc. Chắc chắn là của cô Uyên rồi. Nàng đã quên chưa giặt nó sáng nay. Dũng run run cầm lấy món đồ mỏng manh bé nhỏ. Nó nghe thoảng một mùi gì đó thực nồng nàn. Nó từ từ đưa chiếc xì-líp của Uyên lên mũi và hít nhè nhẹ. Đó là mùi da thịt đàn bà của cô nó, thứ mùi mà lần đầu tiên nó được cảm nhận gần đến thế. Khi Dũng bứơc ra khỏi nhà tắm, nó chỉ mặc một chiếc quần cụt và áo pull ngắn. Uyên ngắm nhìn và bất giác quay mặt đi. Những cơ bắp đàn ông của đứa cháu quả thực hấp dẫn quá.

Nàng tự nhủ thầm: ?Sao thế nhỉ, Dũng là cháu ruột mình mà sao lại vẫn có cãm giác cuốn hút như vậy được??. Nàng không thể giải thích được và sự quyến rủ của Dũng cứ bám riết lấy nàng suốt buổi chiều hôm đó. Dũng cũng nhận ra cảm giác là lạ của Uyên. Nó cũng cố gắng tìm lại sự tự nhiên như năm xưa nhưng rõ ràng không thể được nữa. Cô nó là một người đàn bà và nó giờ này không còn trẻ con nữa. Sự thu hút khác phái là điều bình thường phải xảy ra. Buổi chiều, hai cô cháu xuống đường chơi. Uyên bận một chiếc áo lửng màu trắng bă?g lụa nhẹ. Dũng thay chiếc quần jean bạc và hai cô cháu chở nhau trên chiếc Honda của Uyên. Trời đẹp và mát, người qua lại đông đúc, hai cô cháu dần dần lấy lại vẻ tự nhiên ngày nào. Lúc đầu Uyên còn cô?gắng giữ cho cặp vú tròn căng của nàng không đụng vào tấm lưng rộng của Dũng. Đường thì đông và xe thắng liên tục, vả lại vui chuyện và mải chỉ đường, Uyên không nhận ra nàng đã ghì chặt hai bầu vú của mình vào lưng Dũng từ lúc nào. Nàng toan tách ra nhưng lại nhận thấy thế có thể sẽ làm cho hai người lúng túng mất tự nhiên, vả lại Uyên thấy Dũng vẫ không tỏ thái độ gì khác thường nên tốt nhất là cứ giữ nguyên như vậy. Thật ra Dũng đang nóng hết cả người, nó phải cố hết sức để giữ thái độ bình thường. Cặp vú của cô Uyên nó thật là mềm mại và êm dịu. Chạy xe trên đường mà nó như chết chìm trong hai bầu vú tròn trịa của cô nó mat-sa ở trên lưng. Trên đường về nhà thì trời bất chợt đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa thật lớn và dữ dội. Hai cô cháu không mang áo mưa nên đến lúc tìm được nơi trú thì cả hai đã ướt đẫm.

Dũng dựng xong chiếc xe máy và quay lại với Uyên thì đột nhiên sững cả người lại. Miệng nó khô khốc và dương vật nó nảy mạnh. Uyên đứng trước mặt nó, toàn bộ phần trên của cơ thể hầu như phơi bày lồ lộ trước mắt Dũng. Chiếc áo lửng màu trắng dát chặt vào thân hình tròn trịa của Uyên. Cặp vú thây lẩy thấp thoáng đầu vú hồng hồng cực kỳ khêu gợi. Chiếc áo hếch lên để lộ khoảng eo hông đầy căng, Dũng nhìn cái rốn tròn và sâu trên cái bụng phẳng của Uyên, cặp mắt không hề chớp, nó cảm thấy cứng ngắc ở trong quần. Nó không thể nào giấu được sự thèm muốn của nó. Nó chưa biết làm tình như thế nào và cũng chưa bao giờ giao hợp với đàn bà nhưng bây giờ nó biết nó đang thèm khát được làm tình với người đàn bà đứng trước mặt nó. Uyên cũng cảm thấy bối rối vô cùng vì cặp mắt hau háu của đứa cháu trai. Nàng nhận ra cái cục lùm lùm giửa hai chân Dũng đang nổi lên rất to. Uyên cảm thấy làm sao đâu: ?Không lẽ nó muốn mình hay sao?? Dũng cuối cùng cũng dằn được lòng mình, nó cởi chiếc áo sơmi của nó khoác lên người cô Uyên. Nàng cảm nhận được hơi ấm của đàn ông của chiếc áo Dũng đưa cho. Bây giờ lại đến lượt Uyên nhìn ngắm tấm thân trần nảy nở đầy tính đàn ông của Dũng. Nàng liên tưởng đến bộ phim sex trong dĩa CD ở nhà, đến những cảnh người đàn bà dùng tay và lưỡi ve vuốt mơn trớn trên những cơ thể đàn ông như vậy. Bất chợt nàng nhận thấy mình có một ý nghỉ ham muốn đầy tô? lỗi. Uyên cố gắng xua đuổi ý nghĩ này ra khỏi đầu nàng, nhưng Dũng đang đứng ngay trước mặt, dương khí đàn ông trong cái cơ thể đàn ông rắn chắc ấy liên tục tỏa sang người nàng, Uyên phải thừa nhận với lòng không thể chối cãi rằng: Nàng đang thèm khát Dũng. Đứng suốt hai tiếng tới gần 7giờ trời mới tạnh mưa. Lúc này thì tự quần áo của cả hai người đều đã khô cả. Uyên bảo cháu chở tới tiệm ăn quen của nàng và cùng ăn uống cho bữa tối ở đây. Lúc về tới nhà thì cũng đã gần chín giờ tối. Uyên chạy vào thay đồ đi tắm ngay. Không hiểu sao nàng tắm rất lâu và lau chùi thân hình của nàng rất kỹ lưỡng. Tối nào định làm tình với Tiến, Uyên luôn tắm rửa sạch sẽ như vậy. Lúc Uyên trở ra thì Dũng cho biết là căn phòng của nó do lúc đi không khép hai bên cửa sổ nên cơn mưa đã tạt ướt toàn bộ giường nệm. Trước khi Dũng đóng cửa nhà tắm, Uyên quay đầu nhìn cháu và nói rất nhanh: ?Cháu không ngại thì tối nay qua phòng cô chú ngủ tạm rồi mai tính?. Uyên trở về phòng ngủ và tự hỏi sao mình lại dám khiêu khích đứa cháu như vậy và liệu Dũng có dám vào ngủ trong phòng nàng hay không. Uyên thay bộ đồ ngủ bằng hàng satin mỏng và leo lên giường. Nàng cảm thấy một thôi thúc không nguôi là phải xem lại dĩa CD sex. Những cảnh làm tình quằn quại bốc lửa lại hiện ra trên TV. Uyên coi phim một lát thì âm hộ nàng lại ướt đẫm dâm thủy.

cac kieu mong tay dep

Kim nằm nghiêng, nàng ra dấu để tôi cùng nằm nghiêng như nàng. Hai chúng tôi ôm nhau thật chặt. Kim gác đùi nàng lên đùi tôi. Con cu của tôi bây giờ đã dựng đứng như cột cờ. Đầu nó cọ cọ vào âm hộ của Kim, nhưng nó vẫn còn cách một lớp vải. Kim nắm tay tôi để vào cái mu. Nàng nói khẽ:
- Xoa xoa chỗ này của em đi.

Tôi còn đang nghĩ lan man thì Kim đã ôm tôi hôn lên môi rất lâu. Lúc buông tôi ra nàng nói:
- Em thật sự hứng lắm rồi. Em thèm được anh hôn khắp llgười. Chiều em đi anh.
Nàng nhìn tôi bằng một cặp mắt van lơn, nài nỉ. Tôi cũng hứng tình nên tôi cúi xuống làm theo lời Kim.

Khởi đầu là cái cổ trắng ngần như cổ thiên nga. Rồi đến cái ngực. Tôi bóp nhẹ một bên vú, bên kia tôi vừa bóp vừa ngậm đầu núm vú. Có tiếng thở dài của Kim rồi hơi thở gấp rút hơn. Tôi bú đủ cả hai  bên vú. Đầu núm vú đỏ như có thoa son, căng cứng lên sau khi được tôi ngậm và bú. Buổi sáng trời mưa nên ánh nắng không lên, chỉ đủ vừa ánh sáng để tôi nhận rõ hình ảnh trước mặt đã khiêu khích tôi không ít.

Tôi muốn ngừng lại không tiến xuống nữa nên bú hai núm vú mãi. Một lát Kim khẽ nói:
- Anh hôn em ở phía dưới nữa chứ.

Tôi hôn cái rún trước khi tiến xuống dưới. Tôi thọc dầu lưỡi vào lỗ rún ngoáy ngoáy. Kim nẩy người lên vì nàng cảm như có. một luồng điện chạy từ cái roan xuống đến âm hộ. Bàn tay của tôi xoa nhẹ cái mu lún phún lông tơ. Tôi cúi xuống khởi sự liếm thật nhẹ trên hai cái mép lớn. Khi liếm đã xong ba vòng, tôi mới khởi sự cắn nhẹ từng khoảng thịt có lông mềm. Cắn thật nhẹ rồi kéo ra một chút. Có tiếng rên của Kim. Cắn giáp vòng, tôi lại quay trở lại nơi xuất phát.

Kim vừa rên nho nhỏ vừa hít hà. Nàng vòi tay xuống, xoa xoa mớ tóc hơi quăn của tôi. Sau khi liếm và ăn hai cái mép ngoài, tôi vạch cái khe ra. Tôi khen thầm: “đỏ như son, lồn gái trẻ có khác”. Tôi cúi xuống lướt đầu lưỡi trên hai mép nhỏ. Kinh nẩy người lên, nẩy nẩy liền mấy cái. Môi tôi ngậm hai cái mép nhỏ đỏ hồng, trong khi cái lưỡi không ngừng liếm. Thoạt dầu liếm chậm, sau nhanh dần.

Kim cảm thấy sướng quá . Bỗng Kim giật nẩy người lên. Đầu lưỡi của tôi ngoáy ngoáy nơi cửa mình của nàng. CảI lưỡi ngoáy lúc chậm lúc nhanh. Dường như nó dang tìm đường ]en lỏi vào phía trong động đào Cửa động quá chật, quá khích, lưỡi phải len lách mãi mới vào được bên trong. Nó ngoáy ngoáy hai bên vách khiến dâm thủy của Kim ứa ra. Nàng không ngớt nẩy nẩy người lên, hai chân nàng hơi co lên.

Miệng Kim rên rỉ, hơi thở nàng đứt quãng gần như người hụt hơi. Nàng lắp bắp:
- Anh ơi em sướng quá. Anh đừng ngừng nghe anh.

Cái lưỡi bây giờ đã nằm gọn ở bên trong âm đạo. Nó càng quậy, nước nhờn càng trào ra lênh láng, Kim rên to hơn và thều thào mất tiếng:
- Em sướng quá, em sướng quá.

Kim ôm chát đầu người tình ấn nhẹ vào âm hộ. Nàng xoắn tóc tôi mỗi khi cái lưỡi quậy mạnh hơn.

Một chập tôi rút lưỡi ra. Tôi ngước đầu lên, hít vào một hơi dài.

Tự nãy giờ tôi gần như ngợp thở vì mũi tôi ấn sát vào âm hộ rồi hai tay của Kim còn ấn đầu tôi vào sát lươn nữa.

Kim thấy tôi ngừng thì la lên nho nhỏ:
- Sao anh ngừng vậy. Em đang sướng mà. Chiều em nữa đi. Chóng ngoan, tối nay em bao anh đi ăn nhà hàng.
Tôi phì cười:
- Em định dụ dỗ anh đấy à? Cho anh tllở nhột phút chớ.

Hai tay tôi banh hai mép nhỏ ra. Tôi đi tìm cái mồng đốc. Nó nằm dó, nhỏ tí xíu, mặc dù lúc ấy nó đã cương cứng lên rồi. Máu tụ lại khiến cái mồng đốc đỏ như cái mồng gà.

Tôi khẽ chạm đầu lưỡi vào cái mồng đốc. Kim giật nẩy người lên như bị điện giật.

Tự lúc tôi khởi sự bú, liếm đến giờ nàng đâ trải qua một nửa giờ đồng hồ ngây ngất trong sự sướng khoái. Nàng nghĩ như vậy là sướng lầm rồi. Bất ngờ bây giờ lưỡi của Thoại mới liếm đến chỗ nhạy cảm nhát trollg cơ thể của nàng. Dầu lưỡi càng đánll nhẹ chừng nào vào cái mồng đốc thì khoái lạc càng nhiều chừng nấy.

Kim rên to lên, nàng quằn quại, đầu lắc lư day qua bên phải rồi lại day qua bên trái, chân nàng co lên, hai đùi kẹp đầu tôi như một gọng kềm.
- Ối anh ơi, em sướng quá, sướng quá. Anh làm gì mà em sướng quá vậy anh. Anh đừng rời chỗ đó nghe anh. Anh bú nữa đi.

Tôi ngậm cái mồng đốc mút mút, trong khi lưỡi vẫn liếm. Tôi tự nhủ: “Ừ, thì anh bú đây, bú cho rã rời tay chân em, cho em ngất đi luôn.”

Chừng mười phút sau, trong khi tôi tận tình bú và liếm cái mồng đốc thì Kim rú lên một tiếng, nàng rùn mình một cái rồi từ trong âm đạo ứa ra một chất nước sền sệt. Kim đã “ra”. Nàng ngất lịm đi trong khoái lạc. Nàng không còn biết trời đất là gì nữa. Một lát Kim mờ mắt ra nhìn xuống. Tôi đã bỏ vị trí, tôi đã ngồi dậy. Kim nhìn tôi, đầy vẻ biết ơn, trìu mến. Nàng nói khẽ:
- Cám ơn anh đã chiều chuộng em.
Nàng nhìn xuống hạ bộ của tôi. Tôi vẫn còn mặc cái sì-líp Kiện nhìn tôi:
- Sao anh không cởi cái quần lót ra, còn mặc nó làm gì cho vướng bận?
Tôi lưỡng lự một chút rồi tuột quần, quăng xuống đất lim nhìn lom lom: “Cu của anh to thật, Thoại à…” Nàng tự nhủ thầm: “Đút vào cái lỗ mình sẽ sướng lắm…” Rồi nàng nói với tôi:
- Nó cứng quá. Mà to nữa. Đâu anh xích lại đây cho em thương nó một chút.

Kim mân mê, vuốt ve từ trên xuống dưới hai hòn dái.

cac kieu mong tay dep

cac kieu mong tay dep la gi ?

Hạnh vẫn ghì lấy mặt tôi như trong gọng kìm, mông nàng sàng sảy sàng sảy trên đùi Danh. Gã di chuyển lên bậc tam cấp ngồi cao hơn một chút và tôi có thể thấy gã cũng đã cứng như đá như tôi nghĩ đến vợ mình đang nài khẩn, sắp bị bề hội đồng. Con cu đen nổi gân của gã trơn lướt trượt trên đ*t Hạnh, tìm kiếm lối vô, lồng lộn như dã thú. Đột nhiên vợ tôi khựng lại, mắt nàng mở toang, Danh đã trúng đích. Mất vài giây Hạnh bất động tại chỗ nhưng rồi nàng rú lên trong thống khoái, rướn cong lưng khi Danh tiếp tục nắc thấu, trôn cu gã sâu trong thịt ấm mềm. Thật ngoạn mục thấy vợ tôi ngồi trên cọc xiên vào lỗ đ*t, vặn xoay trên con cu bự đó, lưng cong ưỡn gồng mình vì vừa đau vừa quá sung sướng. Lúc chơi vợ thì thường có bao giờ mục kích được cu mình đút vào chỗ khít khao bao giờ. Bây giờ cảnh tượng chành bành trước mắt. Tôi chịu hết nỗi rồi, phải “chiếm” nàng mới được. Với tư thế đó thì quả là nàng đang ngồi chành bành, tôi nghĩ “em cưng dâm phụ của anh còn muốn hơn thì anh sẽ cho em hơn này, cho em biết tay.” Tôi kê đầu cu của tôi ngay l*n nàng, thấy nàng khẽ run lên chờ đợi thêm một kẻ xâm chiếm. Nàng ngồi lên ngồi xuống trên cọc của gã Danh, tôi cũng lường theo nhịp tiết rướn người lên xuống, giữ đầu cu đang thoi thóp cắm vào chỉ vừa qua ngưỡng cửa động. Nàng tiếp tục nhịp nhàng lên xuống, lấy trớn. Đoạn đến phiên tôi thở hổn hển khi nàng xua l*n mạnh xuống làm cu tôi phập sâu vào nàng trong khi tay Danh kiềm hông nàng lại không cho nàng vùng vẫy trỗi dậy. Bây giờ cả hai tôi và Danh đã thọc tọt vào sâu trong l*n, đ*t ấm mềm của nàng làm nàng run bắn lên từng cơn sướng khoái vô cùng. Không, không ấm mà phải nói l*n nàng đang nóng bỏng. Quá tay, bình thường chơi vợ thấy l*n nàng rất khít khao, không dè hôm nay có thể nhét vô hai cu một lúc mà chỉ cách nhau một lớp thịt da mỏng ! Hơn nữa, lần đầu tiên có cảm giác ly kỳ, chọc l*n vợ đã sướng còn thêm cái sướng cạ vào cu của “kẻ lạ” cũng đang chọc chĩa đâm thọc mạnh bạo vào sát vách bên kia cái trước giờ tôi vẫn nghĩ là của riêng. Bây giờ hai cu ép vào nhau trong khi bên trên thì hai gã đàn ông đang kẹp vào giữa một người đàn bà đang run rẩy xác thịt. Tôi nghĩ “Em muốn thì tụi anh bề hội đồng em đây.” Hự…hự…á…á…

cac kieu mong tay dep

Xong tiết mục khô nướng, lại kéo nhau đi ăn ốc. Trời lạnh mà gặp mấy món nóng nóng nướng nướng như thế này thì còn gì phê bằng, tới thằng thất tình trầm trọng như nó còn không thể cưỡng lại nửa mà. Tất nhiên cũng phải lấy cái lí do đành chịu ăn vì lệnh của chị không cãi được....Ai buồn bỏ ăn bỏ uống hoặc nhậu nhẹt giải sầu thì kệ ai chứ còn nó và chị mà buồn thì giống nhau ở điểm ăn uống càng mạnh hơn, buồn thế này thì có lợi hay hại cũng chưa biết nửa, chỉ biết là bụng nó no căng vì mấy cả chục dĩa ốc đủ loại chị gọi ra. 
Một ngày thất tình kỳ lạ giống như chưa bao giờ nó gặp chuyện chia xa một người vậy hay có lẽ sự xuất hiện vồn vã của chị đã làm nó chẳng kịp để im lặng riêng suy nghĩ của mình như cảnh của một bao người vừa mất đi người yêu bình thường khác. Có lẽ chị của nó vẫn ở bên nó như lúc này thì chắc chẳng bao giờ nó gỡ được chiếc mặt nạ tươi cười ra để trở lại với đúng con người nó. Tất nhiên điều đó không thẻ xảy ra vì chị vẫn là một người chị bạn không hơn không kém, ít nhất là cho đến thời điểm đó...chẳng thể ở mãi bên nó được. Nó mĩm cười nhấp một ngụm cafe đắng nghét đưa mắt nhìn về phía dưới bờ hồ. Trời khuya, nó biết điều đó dựa trên khung cảnh trước mắt nó, dòng người dạo phố đêm đã thưa thớt dần. Nó im lặng trở về với chính nó đếm lặng ngắm khung cảnh đêm của thành phố lạnh lẽo này, im lặng với những suy nghĩ đắng nghét như mùi vị của cái chất lòng màu đen nó đang nhấm nháp trong miệng. Làm ầm cả buồi chiều mệt nhoài nên giờ có lẽ 3 người còn lại đang say giấc trong phòng. Nhất là chị của nó vừa về đến phòng đã cuộn tròn trong chiếc chăn ấm chẳng thèm thay đồ chẳng thèm chào hỏi ai cả. Vậy mà lúc còn ăn ốc chị cứ đòi mua cho được một bộ trò chơi xếp hình của nhóc bán hàng rong để về chia phe thi nhau chơi ráp hình...Giờ thì ngủ ôm chăn ngủ khì khì mặc sự đời xung quanh. Nó vẫn đứng đó mặc trời lạnh, mặc mọi thứ xung quanh để nghĩ về chị, nghĩ về tất cả trừ em. Bởi vì khi trở về chính con người thật một mình, người ta vẫn sợ nghĩ về những điều làm người ta cảm thấy đau. Vậy mà càng tránh né thì người ta càng phải nghĩ đến nó.
- Sao rồi. Đang nghĩ đến nhỏ Thy hả Mon?
Tiếng nhỏ Hân nhẹ nhàng sau lưng, vừa đủ để nó khẽ giật mình
- Ừ! Sao Hân không ngủ đi. Khuya rồi!
- Hay quá! Nói người ta mà hổng nhìn lại mình
- Ừ...quên mất! 
Nó bật cười nhẹ đưa ly cafe lên nhấp thêm một ngụm, nhỏ Hân ngồi nhẹ nhàng ngồi lên lan can quay mặt ra ngoài đung đưa chân.
- Lại uống cafe không đường hả
- Ờ!
- Tính uống cái thứ đắng nghét vậy hoài hả trời
- Ờ chắc vậy
- Phì! Khùng vừa vừa thôi. Bỏ đường đi cho ngọt!
- Quen rồi mà
- Bó tay!
- Ờ! mà nè Hân leo xuống đi ngồi vậy té rồi sao
Nhỏ vẫn ngẩn mặt lên trời không thèm nghe lời cảnh báo của nó
- Biết lo thì bỏ ly cafe xuống đi. Con trai phải ga-lăng chút xíu rủi Hân té M phải giữ Hân lại kịp chứ.
- Thì biết mà té bất ngờ sao giữ kịp
- Chưng nào Hân té Hân sẽ nói Mon biết mà...yên tâm!
- Hay quá! Thôi xuống dùm đi. M nhỏ xíu tay đau sao mà giữ nổi không biết
- Hihi thì M chỉ cần giữ được rồi còn té hay không chuyện của Hân.
Nhỏ quay lại cười. Nó lắc đầu mĩm cười
- Ngang quá!...
Câu nói của nó hơi thừa, có lẽ đứa con gái nào ít nhiều cũng ngang ngược theo cách riêng của mình, ít nhất là những người con gái nó đã từng biết đến. Nói ngang thì nói vậy rồi nhỏ cũng chịu leo xuống đứng cạnh nó. 
- Nè giờ M tính sao?
- Tính gì?
- Nhỏ Thy đi rồi
- Ờ Mon biết mà
- Vậy M tính buồn tới bao giờ
- Ờ cũng chưa biết. Buồn chừng nào chán thì thôi
- Hì Hân mết 2 tuần mới hết buồn đó. Còn M?
- Để coi....Chắc buồn hết đêm nay thôi. Lỡ hứa rồi
- Hứa với ai?
- Với một người!
Nó mĩm cười nghĩ đến chị. Ừ thì lời hứa của nó với ai có thể cho qua nhưng mà chẳng biết vì sao mỗi lần hứa gì đó với chị dù là hứa vu vơ cho vui nhưng vô hình dung nó luôn cố gắng thực hiện đúng như vậy.
- Khó hiểu. Chắc hứa với nhỏ Thy chứ gì. Nhỏ này cũng kỳ chồng mình mà cũng bắt hứa tùm lum!
- À ừ! Nè đừng nói vậy. M đâu phải là chồng Thy
Nó buộc miệng một cách chua chát, ừ đúng quá còn gì, nó đâu phải chồng em
- Hix uhm Hân quên! Xin lỗi Mon
- Ờ không sao....Cũng suýt thành chồng chứ bộ hehe
- Thôi đi đồ khùng! Làm bộ cười hoài...làm như ai cũng ngốc như Mon hổng biết mấy người ráng vui vẻ vậy!
- Hông vui thì biết làm sao giờ
- Hân hổng biết hứa với ai cũng được. Đừng có suy sụp quá là được rồi....còn lâu lâu vẫn có thể buồn mà
- Biết rồi. Cảm ơn nghen! Lần nào M gặp chuyện không vui với Thy cũng toàn nhờ Hân an ủi
- Haizz có gì đâu. Ai bỉu Hân là bạn của hai người chi. Mà nè càng nghĩ càng tức hai người. Tự nhiên cái buông xuôi chi hổng biết. Hai người bộ bàn bạc sao rồi từ nhiên bỏ cuộc là sao. Hân hỏi hoài mà nhỏ hổng chịu nói, M cũng hổng chịu nói làm sao ai giúp gì được cho hai người. Bực mình dễ sợ!
- Thôi chuyện cũng đã rồi! Chắc Hân cũng hiểu phần nào lí do mà...giờ hối hận cũng không kịp đâu. Cứ ráng mà sống tiếp vậy!
- Biết là hối hận hổng kịp nhưng mà tức hai người lắm. 1 đứa thì ngu một người thì ngốc....nè có hò hẹn gì với nhau hông đó
- Ờ hò hẹn gì nửa. Thôi đừng nhắc chuyện đó. Sao hổng ngủ đi lo lắng chi không biết! Hứa là buồn hết hôm nay mai bình thường liền mà đừng lo.
- Ai thèm lo! Chỉ sợ Mon buồn nhỏ Thy biết mất công nhỏ buồn theo. Ai hơi đâu lo cho người dưng mấy người
- Ừ rồi lo cho Mon hay Thy cũng được. Hân ngủ đi! Mai còn về SG nửa mà.
- Kệ! Hân chưa muốn ngủ...Chừng nào Hân ngủ kệ Hân!
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Một cuộc nói chuyện khá nhạt, cũng chẳng ăn nhập vào đâu, không có gì rõ ràng. Âu thì ai nói chuyện với nó lúc này chắc cũng không khá hơn gì nhỏ Hân cho lắm, bản thân nó vốn nhạt nhẽo và nhàm chán kia mà.
Trời vẫn lạnh. Nhỏ Hân vẫn kiên nhẫn đứng cạnh nó nhìn về phía lòng đường. Bổng nhỏ giật ly cafe trên tay nó đưa lên miệng uống sạch sau đó nhăn mặt lấy tay vuốt miệng.
- Uống chi ba cái thứ đắng nghét vậy không biết. M bắt đầu uống cafe không đường lúc nào vậy hả. Con nít con nôi tập tành như ông già!
- Ờ cũng lâu rồi...Hổng nhớ nửa!
- Sao hổng chịu bỏ đường vào cho ngọt?
- Ừ! Tại thói quen.
- Mệt giấu hoài. Thói quen nào cũng phải có lí do nào đó
- Không có lí do thiệt. Thói quen thôi
- Không tin! Nhìn mặt Mon kìa ai mà tin. Hổng nói cũng được, sau này chắc chắn Hân sẽ bắt Mon nói.
- Trời. Có chút chuyện cafe thôi mà nghiêm trọng dữ.
- Sao hổng nghiêm trọng. Những người uống cafe không đường hoặc là không bình thường hoặc là có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ làm họ chỉ muốn tìm tới cái đắng nghét này. Chắc chắn...Mon ở cả hai trường hợp
Nhỏ xoay xoay ly face trên tay nói chắc như đinh đóng cột, chắc như chính nhỏ là nó vậy....Cô bạn này hóa ra cũng nhạy cảm và chịu khó suy nghĩ về người khác, con gái hình như luôn có thêm 1 giác quan thì phải. Nó mĩm cười vì cái suy đoán như đúng rồi của nhỏ...
- Ừ! Chắc vậy! Mon thích khác người mà
- Con nít con nôi bày đặt! Thôi uống cái khác đi. Đừng uống cafe nửa. Muốn tập làm người lớn thì uống cái khác.
- Giờ này còn uống gì nửa
- Chờ chút!
Nhỏ nháy mắt mĩm cười đi vào trong, được một lúc thì đi ra với chai rượu trên tay cùng 2 cái ly thủy tinh.
- Hả! uống rượu hả?
- Uhm!
- Hix Mon hổng biết nhậu đâu
- Xí ai cho Mon nhậu. Uống thử đi, thú vị hơn cafe nhiều!
Nhỏ lắc lắc chai, đưa nó một ly thủy tinh rồi rót vào đến nửa ly thì ngừng quay qua tự rót cho mình một nửa ly. Sau đó nhỏ nháy mắt đưa ly lên trước mặt.
- Thử đi! Cụng ly nha hihi
- Ờ ờ!
Nó chậm rãi đưa ly lên chạm nhẹ vào ly nhỏ rồi đưa lên miêng uống một hớp nhỏ. Mũi rượu sộc lên mũi nó cay xè, từng giọt rượu chạy vào trong cuống họng nó nóng nhẹ nhàng, có vị chua, có vị đắng....hòa quyện vào nhau giống y như...mùi rượu ^.^
- Sao? Ngon hông
- Ờ ờ...thì ngon
- Hihi nhìn kìa cái mặt ngu thấy sợ. Phê rồi chứ gì. Con trai gì uống rượu dở ẹc
- Ờ ờ thì nào giờ có biết nhậu đâu
- Cảm giác sao?
- Sắp xỉn chứ sao
Nó cười. Đây không phải lần đầu nó uống rượu! Đây chỉ là lần đầu tiên nó nếm thử loại rượu này với một người con gái khác chứ không phải với mấy thằng bạn chí cốt của nó.
- Một chút cay, một chút nồng, một chút đắng, một chút chua chua rồi ngọt ngọt nửa...phê chưa chàng!
Nhỏ lắc lắc xoay tròn chiếc ly thủy tinh cười cười nói nhỏ vừa đủ để nó bật cười vì cái triết lý của nhỏ
- Đây mới là cuộc sống nè chàng...người ta kiu là vang đó!
Nhỏ kết thúc bằng hai từ "vang" một cách nhẹ nhàng. Lại thêm một tiếng xì nhỏ phía sau cho đúng chất người Việt nói tiếng nước ngoài rồi uống một hơi hết ly rượu. Nó bật cười nhìn ly rượu trên tay rồi nhìn nhỏ
- Nè nè xỉn hả cô nương! Lảm nhảm gì đó
- Xỉn cái đầu Mon đó. Rượu này nhẹ lắm. Uống đi hổng có xĩn đâu mà sợ
- Thôi không biết nhậu mà
- Nhậu đâu mà nhậu. Lâu lâu uống thử một chút thui Hân có cho Mon nhậu đâu hổng biết. Ngon hơn cafe không đường của Mon nhiều
- Ờ ờ!
Nó đành đưa ly rượu lên miệng uống một hơi hết rượu rồi để ly xuống lan can từ từ cảm nhận hương vị của loại rượu vang của cô bạn kế bên ép nó uống. Cay nồng, đắng đắng, chua chua và cả ngọt ngọt của nhỏ Hân nói đều đang bao lấy đầu lưỡi nó...bất giác lại thấy như cuộc sống...bất giác lại muốn uống thêm để được nghĩ về em.
- Sao...đã chưa! Hihi
Nó bật cười trước ánh mắt tò mò của nhỏ đang nhìn nó
- Uhm!...nhưng cafe của Mon vẫn ngon hơn!
- Đáng ghét!...mất hứng người ta hết luôn! Hết cafe rồi uống cái này đỡ đi!
Nhỏ làm vẻ mặt giận dỗi đổ rượu vào gần đầy ly nó sau đó tự rót cho mình một ly như vậy im lặng uống sạch không chừa một giọt. Đồng ý là vang nhẹ nhưng mà uống gì cả ly to tướng thế này bảo đảm chút nó xĩn cho coi, gì chứ vụ uống mấy thứ có men này nó chịu thua. Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó cũng phải nhắm mắt nhắm mũi tu cho hết ly vang nhẹ nhàng của nhỏ chứ không chắc bị đè đổ không chừng.
- Rồi đó!...Thôi nghĩ chút xĩn cho coi
- Con trai gì yếu xìu
- Đâu biết uống rượu đâu. 
- Xí! Phải con trai hông đó ha là gay. Nghi quá nha
- Gay hay không dụ Mon uống chút xĩn làm bậy hay không biết liền
- Haha thấy ghê hông. Ừ ngon thì nhàu vô!
Nhỏ cười khúc khích đè ly nó uống đổ thêm cho nó và nhỏ 2 ly gần đầy nửa rồi cụng nhẹ.
- Thôi xĩn rồi đó!
- 1 ly nửa thui
- Hix ờ ờ...
Nó đành đua ly lên miệng uống, được một hớp nhỏ thì nhỏ kéo tay nó xuống
- Sao vậy
- Làm gì gấp dzạ. Còn 1 ly thì phải uống từ từ. 
Thiệt bó tay với nhỏ luôn. Chắc muốn hành xác nó chứ gì nửa. Hix nó là nó thấy tê tê người rồi đó. Xĩn thì không xĩn nhưng nó không quen với cảm giác có men rượu trong người. Nhỏ Hân cười nhẹ để hai ly rượu xuống lan can bên canh chai rượu rồi đứng im nhìn về phía hồ xuýt xoa.
- Trời lạnh thiệt ha Mon!
- Ừ!
- Hổng biết năm sau có lên đây được hông nửa
- Muốn lên thì lên có gì đâu
- Chắc gì được như giờ
- Như giờ là sao?
- Thì uống vang...bên...
Nhỏ ngập ngừng rồi khẽ đưa tay lên miệng để che tiếng hắt-xì.
- Đó hay qua. Uống rượu cho đã rồi hắt-xì. Mai bệnh rồi đổ thừa nửa đi. Sao hồi nảy hổng chịu mặc thêm áo cho ấm
Nhỏ Hân hắt-xì nó mới để ý giờ nhỏ chị mặc mỗi chiếc áo thun mỏng tanh để ngủ chứ có phải áo ấm này nọ như nó lúc này đâu. Nó vội cởi bớt cái áo ấm rồi khoác lên người Hân. Chạm tay vào người nhỏ nó mới cảm nhận rõ nhỏ đang khẽ run vì lạnh. Phì...nói nó ngốc, nhỏ càng ngốc hơn.
- Nè mặc đi cho đỡ lạnh rồi đi ngủ dùm cô nương!
Nhỏ đưa hai tay lên vai khẽ kéo áo rút người sâu vào như để cảm nhận hết cái ấm của chiếc áo.
- Cảm ơn nha. Ga-lăng quá vậy...áo ấm ghê!
- Ờ ờ áo đang mặc mà chắc còn hơi ấm
- Không sợ lạnh hả
- Ờ thì lạnh mà chịu được
- Uhm!
Nó im lặng cầm ly rượu lên uống. Lần này nó không phải nhăn nhó vì đắng nửa...có lẽ nó quen với mùi vị của vang rồi thì phải. Cũng đúng, vang là một thứ khá thú vị đó chứ, nhẹ nhàng và cũng đắng như món cafe không đường của nó....Cảm giác mọi thứ xung quanh cũng giống như vị đắng của vang vậy, thật khó để nó tìm dc cảm giác ngọt của vang vào lúc này, có lẽ nó đang say....không biết uống rượu, say là đúng rồi. Chợt nhỏ Hân đứng sát lại gần nó hơn khẽ chọt chọt vào vai nó
- Nè...a...n...h 
Nó chỉ nghe rõ từ nè, còn sau đó là từ gì thì nó không nghe rõ, đại loại là vần "a", có lẽ vậy...nó say thiệt rồi thì phải....
- Sao Hân?
- Có muốn ôm hông? Cho mượn nè!
Nó mĩm cười mắt vẫn nhìn ra xa
- Ừ! Không!
Từ không thoát ra nhẹ nhàng, hơi thở thoang thoảng mùi vang của nhỏ phả vào vai nó. Chẳng biết nửa vì hai tay nó đang vòng ôm siết lấy Hân. Nó chẳng biết nửa, chỉ là nó đang cần một vòng tay nào đó để cố giữ chiếc mặt nạ hề mang nụ cười mĩm trên môi. Nó sợ...lỡ cái con người bất cần của nó quay về, nó sẽ làm điều gì đó khủng khiếp để trả thù vì lúc này nó đang nghĩ về vị đắng của việc mất em, nó sợ nó sẽ nghĩ về cách để làm gì đó cho hả cơn giận đau nhói trong lòng lúc này. Con người ta đáng sợ nhất là khi nghĩ về những nổi đau của lòng thù hận và cũng giống một con thú nhất khi người ta nổi giận. Hân vẫn đứng yên đó để nó ôm thật chặt. Lạnh lắm, đau lắm...tay nó khẽ run run, nó không khóc, con trai mà đâu có khóc được...chỉ là nó say rồi thì phải, những ngọn đèn đường phía xa đang nhòe đi trước mắt nó. Rõ ràng...nó đang say...có lẽ vậy!

cac kieu mong tay dep

Xem cac kieu mong tay dep hay nhat 2014

Những tiếng rên rỉ uuuuuuu thoát ra từ cái miệng xinh xắn đang ngậm mím chặt.
Uuuuu.uuuu. anh thôi em emmmm..
Thế aaaa.. thế mà còn dám nói của anh hết cơ mà?
Em có bảo cho anh đâu?.... chỉ là cho mượn đêm nay thôi, chưa gì đã nói mát em rồi.
Yến vòng tay ôm lấy cổ tôi vít xuống, không biết em có đủ sức với anh không nữa đây?
Tôi khoái trí nút mạnh lên môi Yến,… để xem em chiều hay là anh lại phải phục vụ tính hiếu chiến của em? 
Hai cơ thể trần truồng tôi và Yến cuốn lấy nhau thủ thỉ những lời đường mật tỷ tê…. Những cái hôn chụt chịt sau mỗi lần khúc khích cười…..

Lại nói về Yến: Lần đó khi liện hệ công tác đối với một số thủ tục về bảo hiểm công trình của đơn vị, tôi được Yến tiếp đón làm các thủ tục giải quyết. Thoạt đầu tôi thực ra tôi không có cảm tình lắm khi tiếp xúc giải quyết công việc với 1 người trẻ tuổi nhưng càng tiếp xúc tôi nhận thấy phương pháp giải quyết công việc rất chuyên nghiệp, gọn gàng. Cả hai vừa làm vừa nói chuyện rất vui vẻ rồi cũng đến lúc nghỉ trưa, tôi đã mạnh dạn mời Yến dùng bữa trưa cùng với tôi thực ra nếu về nhà buổi trưa từ chỗ cơ quan Yến hơi xa, mới đầu Yến cũng ngập ngừng ý từ chối nhưng chắc do lòng nhiệt tình nên trưa hôm đó Yến đã nhận lời và mời thêm cả 1 bạn nữ đồng nghiệp nữa đi cùng…
Sau nhiều lần trao đổi công việc trên điện thoại và email và những lời có cánh cũng bắt đầu phát sinh… nên càng về sau cứ hễ rỗi thời gian là cả hai lại tranh thủ chát hoặc check email cho nhau những câu nói đầy ý nghĩa trắc ẩn được đưa đẩy, rồi dần dà cả hai cảm thấy gần như không thể thiếu nhau mỗi ngày tuy rằng thỉnh thoảng mới gặp mặt để uống nước và đều chia tay khi cả hai rất lấy làm bịn dịn, chỉ nhìn nhau đắm đuối như ngầm nói sẽ có ngày …
Thấm thoát cũng gần 1 tháng quen nhau hôm đó cả hai sau khi đi uống nước buổi trưa và nhân dịp Lan vợ tôi nghỉ phép nên mới có buổi tối ở nhà tôi hôm nay. 
Tuy không từng trải như Lan vợ tôi nhưng Yến kéo lại cái trẻ trung, dí dỏm nhưng có một cái gì đó rất cuốn hút đàn ông, đặc biệt là mùi hương tỏa ra từ cơ thể Yến rất giống với Lan, đặc biệt mùi hương này rất quyến rũ khi đã đạt cực khoái. Cũng đã có lần tôi đọc được ở đâu đó chỉ có 1 tỷ lệ nhỏ phụ nữ được sở hữu mùi hương đặc biệt này, chắc có lẽ tôi là người đàn ông rất may mắn trong số những người đàn ông chăng?
Đêm đó tôi như lạc và thế giới thần tiên, cơ thể Yến được tôi kích thích mơn chớn, thèm muốn của Yến không thể kìm nén nổi liên tục van xin tôi cho Yến được thỏa mãn. Tuy rằng tôi đều đáp ứng để hạ nhiệt những cơn hứng tình của Yên nhưng chưa hề xâm phạm vào sâu bên trong Yến, tôi biết trước sau gì Yến cũng sẽ hoàn toàn tuân lệnh tôi. 
Phải đến gần 2h đồng hồ được tôi khuấy động mọi ngóc ngánh trên cơ thể non mơm mởn, lúc này Yến chỉ biết hai tay vừa nắm chặt lấy dương vật của tôi miệng vừa mút trong khi tôi vẫn liếm láp gặm nhấm phần tam giác tươi roi rói sẵn sàng dâng hiến
Tôi xoay người Yến lại,…anh yêu đi anh…. Em đã quá..
Uhhh…. Tôi chậm dần tách hai chân Yến đưa dương vật đang căng cứng hết cỡ chỉ trực phọt ra từ từ từng chút một tiến vào, tôi cảm nhận được sự chật chội khi tiến vào tuy rằng xxx Yến đã ướt sũng.
Yến oằn người và ôm chặt tôi khi dương vật vào hết, tôi biết Yến đã đạt cực khoái, từng cơn co thắt ép lên thân dương vật làm tôi cũng ậm ự cố gắng kìm lại không để xuất ra
Ooiii…. Anh…. Emmm… raaaaa…chịu hết nổi rồi…
Nếu như Lan vợ tôi thì tôi đã xuất từ lâu rồi vì khi cực khoái Lan thường gồng cứng ép chặt lấy dương vật tôi… còn Yến chưa có kinh nghiệm nên tôi cũng đỡ được phần nào…
Vẫn bị Yến ôm chặt lấy, tôi nhẹ nhàng hơi nâng mông lên rút dương vật ra 1 chút rồi đóng mạnh vào và ghì chặt lấy Yến..
Ooiiiii….ooiii….chết….emmmm… sướng quá…. 
Tôi cảm nhận thấy như có tia nước nóng vọt vào đầu dương vật, chắc Yến lại lên đỉnh thêm lần nữa….
Aaaaa…thêm đi anh….. em sướng….. em xin anh…. yêu em đi….
Và liên tục tôi rút ra và nhấp mạnh vào khoảng hơn 10 cái đến khi 2 tay Yên bấu chặt lấy lưng tôi hai chân quặp lấy hông tôi ghì xuống, lúc này toàn bộ cơ thể Yên rung lên bần bật, miệng lắp bắp lắp lắp…
Thooiiiii….. ooiiiii …. Em ra …..em ra…..chết tttt.. em… rồi….
Tôi cảm nhận phía dưới của Yến chắc từ nãy đến giờ xuất khí ra nhiều quá giờ đã ướt sũng, âm hộ của Yến thít chặt lấy dương vật làm tôi rùng mình gồng cứng người cảm giác một ít tinh trùng đã trào ra đầu dương vật, không kịp nữa rồi khi cơ xxx Yến lại tiếp tục co bóp, dương vật đã căng quá sức chịu đựng tôi cố gằng kìm lại và nhấp nhanh liên tục vào xxx Yến, tiếng rên rỉ của Yến cứ tăng dần theo nhịp của tôi đến khi cả hai cùng vỡ òa..
Anh… nhanh len…anh lên….cho em đi..không chịu được nữa …..
Aaaaaaaaaaa…tôi rít lên….ghì chặt lấy Yến và dập mạnh 1 phát cuối cùng và trân người phọt hết những gì vào cơ thể đang nằm quằn quại phía dưới.
Oiiiiiiiiiiiii………..ấm quá, nhiều quá……sướng quá…….cho em hết đi….anh…..
Chẳng biết thời gian trôi đi nhưng chỉ biết tôi và Yến cứ điên cuồng liên tiếp cuốn lấy nhau không biết thời gian bao lâu nhưng đến khi tôi rời khỏi cơ thể căng tròn nõn nà cũng là lúc Yến đã hoàn toàn lịm đi khi đã trải qua rất rất nhiều lần cực khoái, nhìn cơ thể Yến vẫn đang nhẹ giật lên và giảm dần và chìm vào giấc ngủ..
Cả hai cùng tỉnh dậy khi tiếng chuông điện thoại quen thuộc của Lan vang lên, tôi với điện thoại đi ra ghế ngồi trong khi đó Yến đi vào phòng tắm.
Anh à? Anh dậy chưa vậy?..
Đang giọng ngái ngủ: ừ anh vừa tỉnh khi em điện đây này?
Sao lại dậy muộn vậy?
ừ đêm qua ngồi xem bóng đá gần sáng mới ngủ?
Tôi vội chống chế….xạo vừa thôi nhe…anh có bao giờ xem bóng đá đâu…á aaa hay là đá bóng dâm với ai phải không??
Có mà, đá vợ còn chẳng nổi còn đá ai???....Lan khúc khích…
Đùa thôi… chắc anh vẫn còn mệt… ngủ tiếp đi nhe…. Chúc ông xã ở nhà vui vẻ nhe…. Tiếng khúc khích cười của Lan tôi thấy hơi nghi ngờ.. 
Lan còn nhắc với: lần sau ngủ phải mặc áo vào nhé, để trần như thế là cảm lạnh đấy nhe….
ừ chào em, nhớ về sớm sớm nhe, anh yêu em nhiều…. Lúc này tôi mới giật mình:
Ôi trời ơi, chiếc camera để ở trần phía góc nhà lắp từ lần trước lâu lắm rồi không sử dụng tại sao nó lại có tín hiệu đèn thế kia nhỉ.. thế là toàn bộ cảnh sinh hoạt của tôi và Yến đã được ghi hình và chuyển sang máy tính xách tay của Lan mang theo…. 
Thấy tôi hơi lo lắng suy nghĩ, Yến hỏi: sao vậy anh, có việc gì anh?
Không, không có gì đâu, khéo léo tôi cầm điều khiển tắt chiếc camera vẫn đang dy chuyển theo từng cử động của người phía dưới nó.
Tôi nghĩ thôi kệ chắc Lan biết hết rồi, khi nào xuống nhà thì nói lại với Yến chứ không bây giờ lại mất vui, tiếp tục chui vào chăn Yến ôm lấy tôi
Anh…tuyệt lắm…chị Lan chắc tự hào về anh lắm nhỉ ….
Tôi cười xòa.. có gì đâu…
Chúng mình yêu nữa nhe, tôi hỏi nhỏ Yến…gật gật đầu 1 lần nữa thôi nhe em còn về chứ hôm nay hẹn đưa mẹ đi shoping và rồi cả hai lại chìm vào cơn cực khoái tiếp theo.
Khi tỉnh dậy, tôi chỉ thấy còn 1 mình trên giường và bên cạnh một mảnh giấy với dòng chữ của Yến “ Anh tuyệt vời lắm, hẹn anh tối nay nếu không bận”
Tôi nhìn mảnh giấy mỉm cười thỏa mãn, trẻ mà dâm thật…… rồi lại tiếp tục lăn ra ngủ..

[X] Close.