Cach lam tinh bang mieng

Xem xong tin nhắn các thím có hình dung đc là tin nhắn đó vừa lọt vào đầu em thì 2 dòng suy nghĩ ùa lên:
*Nó hẹn minh ra để từ chối khéo vì hình như nó biết mình thích nó.
*Nó hẹn mình ra và nhạo bám hay nhờ việc gì đó chăng.
Rùi cuối cùng cũng xong tiết 3, đợi cả lớp ùa ra chơi hết thì em mới ra khỏi chỗ ngồi, đi xuống căn tin thấy nó đang ngồi với mấy đứa con gái các thím àh, em đi lại vỗ vai nó thì nó quay lại tròn mắt nhìn em, mấy đứa con gái kia cũng nhìn em, nó rút môi ra khỏi cái ống hút đang ngậm rùi nói:
- Hả???Ra về cơ màz.
Em quê háng value rùi rút khẩn, mặt đỏ như gất luôn,hic, mấy đứa con gái kia cứ nhìn em kiểu như em là thằng mê gái và bị con này từ chối vậy ak,nhục lắm lun ak.Lúc sau thì có kẻng vào lớp, học 3 tiết cuối ngán thôi rồi nhé các thím, lại thêm có 2 cái thằng ngồi trên cứ quay xuống đá đểu em, tức vãi mà éo làm gì đc,tan học đang soạn vở bỏ vào cặp thì thấy tin nhắn ”Ra phía sau nhà vệ sinh nữ đi, tui ra trước àk” thì ngay lập tức em nhìn lên bắt gặp ánh mắt nó đang nhìn em, đá lông nheo cái rùi nguẩy đít đi thẳng ra cửa lớp, mông to thôi rồi nhé.
Lúc đó em lại háo hức, chưa có chiện j xảy ra mà trym em cứ gọi là chọc thẳng căng cả quần lun í, em chậm chậm đi ra, cơ bản là muốn đợi mấy đứa trong lớp đi về,nên em cứ chầm chậm đi thôi, đi xuống tầng 1 thì em vòng ra phía sau vào căng tin mua 2 chai sting dâu, bỏ vào cái bịch chung với cái áo khóac, rồi nhìn quanh xét xem có nhiều người ko?rùi có ai đang để ý mình ko.Đoạn em lẻn ra sau nhà vệ sinh nữ thì thấy có 1 chùm dây leo kiểu mồng tơi nhưng mà ko phải mồng tơi mà là cái dây gì gì í,éo pit nữa,nhìn thẳng vào thì thấy nó đang ngồi trên cái tảng đá, phải nói là em có 2 điều khá bất ngờ:
*Đó giờ đi học xong thì đi về, em chẳng bao giờ để ý là phía sau nhà vệ sinh nữa lại có 1 khoảng trống như vậy cả đc che mát bởi cái cây chò bên hông phải WC, giữa trưa mà mát vãi đái lun các thím.
*Thứ 2 là nó ngồi đó đợi em, cầm cái cọng j j ý,lắc qua lắc lại rồi nhìn buâng quơ, xinh đáo để.
Em vén dây lá bước vào nó thấy em thì đứng lên, em lại gần đứng trước mặt nó, em xin kể lại đoạn hội thoại ngày hôm đó như sau( có hơi kì tí, mong các thím đừng gạch nhé)

Em:Tui ra rồi nèz, bà có j mún nói thì nói đi._Em nhìn nó rồi nói.
Nó:Ờ, nãy tui nhắn tin kiu ông ra đây ák._Nó cũng nhìn em hơi cúi mặt.
Em:Ờ, thì thấy tin nhắn nên ra đây nè.
Nó:Ờ,mua cho ai dzạ?_Chỉ vào cái nắp sting lòi ra khỏi cái bao.
Em:Bà uống hông? Cầm nèz._Em lấy ra chìa đưa cho nó.
Nó:Hì, cám ơn ông nhar, dễ thương.
Em:Ờ, nói đi, trưa rồi_Em nói lun.
Nó:Ờ,tui muốn hỏi ông, hôm qua nhắn tin tui hở???Có j hông?_Nó chu mỏ ra.
Em:Ờ,ko có j đâu, tại có số nên nhắn thử thôi.
Nó:Ông thấy tui đep hông???_Nhìn thẳng mặt em lun, mắt mở to.
Em:Cũng đc thôi, đẹp đẽ j như bà._Em troll nó.
Nó:Ua? Sao có mấy đứa khen tui đẹp màz, dễ thương rồi này kia nữa.
Em:Đứa nào??? 3 má bà chứ gì!
Nó:Ặc, dám gọi 3ma tui là đứa hả.
Em:Chứ ai khen???
Nó:Thì bạn tui rồi cả mấy thèn kia nữa, khen tui đẹp qài hàz, ngại ghê!
Em:Tụi nó nịnh bà ák, mà bà kiu tui ra đây chỉ là để khoe bà đẹp thui hả.
Nó:Đâu có, tính nói ông cái này._Đoạn nó trầm ngâm.
Nó:Ông iu tui àh???Nói đi!!!_Cúi cúi
Nó:Có thì nói đi, ko tui ko về đâu._Cúi típ.
Em:Ko, thích bà thôi._ nhìn về phía tường rùi em nói.
Nó:Sao thích tui, tui ko đẹp màz,thích nhìu ko?
Em:Tui thương bà,cũng nhìu._Ko rời mắt khỏi bức tường.
Nó:Tui cũng iu ông lắm_nói rồi nó ôm chầm lấy em,sụt sịt.
Lúc đó thật sự em rất bất ngờ, run bén lên,chym thì thụt vào đâu rồi í,cơ bản là ko lên đc vì quá run.
Nó:Để ý ông từ lúc học lớp 10 kìa, con trai gì mà trắng vãi, tui iu ông nhìu lắm lắm !!!! _Khóc như đúng rồi.
Em:Trắng nhìn sạch sẽ mà_Em quay sang nói.
Nó:Nhưng tui biết có chỗ dơ._Nó vừa sụt sịt vừa nói.
Em:Lớp 10 tui chưa thấy mặt bạn lần nào._Em nói giả lảng.
Nó:Ông đi học rồi về, giờ ra chơi có thấy mấy khi lân la sang lớp khác đâu, đúng là ngu như bò.
Em:Ặc, thì ngoan đó giờ màz.
Nó:Tui có số ông trong máy hùi đầu năm lun nè, nhưn không dám nt trước, tại cứ thấy mặt cha hầm hầm gê quá mà.
Em:Sao lúc D nt còn hỏi “ai dzạ” là sao, kì dạ???
Nó:Thấy sdt hiện lên là tui run hết nên phải giả vờ chứ,ngu!!!
Nó:Thế mà lát sau nt thì ko thấy rep với lại gọi ko bắt máy.!!!
Nó:Thưn tui thì phải nghe mấy chứ, ông làm dzậy tui buồn lắm,ngu, ngu ngu!!!_Lại gác đầu lên vai em.
Nó:Thưn ông lắm,nên hùi sáng tui mới ráng đi học sớm đứng bên cổng canh me ông dzô ak!!!
Em:Ừm, hùi đầu tui cứ tưởng trùng hợp chứ.
Nó:Có đâu, tui đứng đợi ak cha.
Em:Rùi…rùi giờ mình sao giờ???_Em hơi quay sang phía bức tường.
Nó:Thì….. iu ….chứ sao nữa_Nó nói mặt đỏ ửng, cúi cúi xuống.
Em:Ờ,bà ún sting đi, coi ngon hông!!!_Em đỏ mặt nói.
Nó:Chai nào hông giống chai nào pa!!!_Lại chu mỏ.
Em:Hả!!! đâu có, tui mua chai này có ướp đá màz!!!
Nó:Hết lạnh oài!!!
Ngồi thêm lúc nữa thì em với nó về, vừa về là nó nt em báo về rồi, em cũng rep, thay đồ rùi xuống kím cơm ăn, Dì thì ngủ mất tiu oài.Em với nó chính thức quen nhau, cả lớp ai cũng biết, lại hay xoáy đểu,hì cơ mà vui, cũng tối đi chơi, ngày gọi đt, nt đều tay lắm, đang hoc cũng nt, đêm đêm còn đt, dần dần tụi em cũng bắt đầu đi xa hơn, bắt đầu của việc đi xa đó là:Em cho tay vào………………..chap sau nhóe.

cach lam tinh bang mieng

Tôi ngồi trên ghế mà ôm cái chân của mình .Không ngờ mới trẹo chân một tí thôi mà cái chân đã sưng to lắm rồi .Tôi ôm cái chân thì cô Minh cũng xin lỗi tôi mà nói :
-Cô xin lỗi , tại cô mà cháu ra nông nỗi như thế này , tại cô cả .
Tôi cố nghiến răng lại ,vừa giận vừa thương cô Minh lên khẽ chịu đau mà nói :
-Không sao đâu mà cô . Tí nữa đi bó thuốc là được thôi mà , cháu chịu đau được mà , tí bố cháu về, cô nói cháu đi đá bóng bị ngã nhé , đừng nói là đỡ cô như vậy .

Tôi nói như vậy thì cô Minh càng tỏ vẻ hỗi lỗi hơn .Cô minh khẽ cầm điện thoại mà gọi điện cho bố tôi mà nói:
-Anh à , thằng Nam ngã anh ạ , chân xưng lên to lắm , anh về ngay nhé !
Tôi thấy càng ngày càng đau hơn nữa .Không lâu sau thì bố tôi cũng về ,Thấy tôi nằm trên ghế cái chân thì sưng lên , cô Minh thì ngồi xuống mà chườm đá vào chỗ sưng của tôi .Vừa thấy tôi nằm nhăn nhó như vậy thì bố tôi cũng hỏi :
-Sao thế , làm sao mà bị thế này hả Nam ?
-Con đá bóng , chẳng may bị ngã thôi , lê mãi mới về đến nhà .Cô Minh đỡ con vào trong nhà rồi để con thế này đấy!

Cô Minh thấy tôi đỡ lời như vậy thì cũng khẽ nói thêm là tôi đau không đi được gọi xe đưa tôi đi bệnh viện .Cô Minh cũng lên gác , lấy mấy thứ đồ của tôi rồi cùng lên xe đưa tôi đi bệnh viện .

Bố tôi thì phóng xe máy đi sau .Trên xe tôi cố chịu đau mà mỉm cười nói :
-Cô đừng nói gì với bố cháu nhé, cô cháu mình biết thôi .

Cô Minh mỉm cười trong nước mắt rồi khẽ gật đầu .Tôi đến thì bác sĩ bảo tôi bị bong gân , cái xương thì cũng hơi nứt một tí lên phải bó bột .

Tầm trưa đi đến viện thì tầm chiều tôi về nhà với cía cổ chân trắng tóan .Thằng Tùng chạy qua nhìn thấy tôi như vậy thì nói:
-Mày làm sao mà thế này , lúc sáng tao có thấy mày bọ làm sao đâu !
Tôi ra hiệu cho Tùng nói khẽ rồi bảo với Tùng :
-Tao đỡ cô Minh bị ngã từ trên gác xuống lên bị đè vào lên mới bị thế này đấy . Đau ơi là đau , à mà tao nhờ mày một việc.
-Việc gì nào , trông cái chân của mày tội nghiệp quá đi mất thôi , nào nói đi tao làm cho .

cach lam tinh bang mieng

cach lam tinh bang mieng la gi ?

- Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
- Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
- Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
- Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
- Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
- Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
- Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
- Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
- Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
- Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
- Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
- Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
- Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
- Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
- Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
- Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
- Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
- Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”

cach lam tinh bang mieng

Cám ơn anh đã có lòng giúp đỡ, số tiền của anh cho em chỉ trả đủ phần nào thôi. Nhưng em cũng ráng để giành chút đỉnh để email cho anh. Em muốn kể cho anh chuyện này. Số là hôm đưa anh ra phi trường thì em trở về nhà thì mới hay mẹ của đã vào nhà thương rồi, là chị Hai Bưa kế bên đưa đi giùm. Em buồn quá, chẳng biết làm sao, muốn vào thăm mẹ, nhưng đã quá giờ thăm, em chỉ đành lang thang khắp thành phố. Em khổ quá anh à ! Em ngồi em khóc một mình trong công viên suốt cả buổi. Rồi em tiếp tục lang thang qua mấy khách sạn gần đó. Nơi đó em gặp một ông Tây. Ổng nhìn em thương hại rồi dẫn em tới quán bar để uống bia. Hồi trước tới nay em đâu có uống bia đâu, nhưng tối nay em buồn quá, em uống đại. Uống nhiều. Nhiều lắm ! Em thấy nóng trong mình, ổng hỏi tên em là gì, em chỉ biết nói my name is Bi, còn ông Tây đó thì ổng muốn em kêu ổng là Papa. Anh biết không, em gục đi không biết từ lúc nào. Lúc em tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong một căn phòng sang trọng, em mở mền chui ra thì mới hay trên mình em không có một mãnh vải che thân. Em hoang mang lo sợ. Ông Tây đã đi đâu mất rồi. Em cuối xuống lượm cái quần mặc vào, nhưng khi em cuối xuống thì thấy đau rát vô cùng nơi hậu môn. Em chạy vào nhà tắm thì thấy nơi đó bị rách.Anh biết hôn! Em đã khóc, khóc quá trời luôn. Em biết chuyện gì rồi anh ạ. Em buồn lắm ! Em mặc quần áo vào rồi mở cửa bước ra ngoài. Em bỗng phát hiện ở dưới chân cửa là một xấp tiền đô. Tổng cộng là khoảng 50 triệu VN đó anh, em mừng quá. Vậy là có thể trả được nợ rồi, mẹ cũng có tiền thuốc men rồi. Thôi… vài hàng thăm anh, lát nữa em còn phải vào nhà thương thăm mẹ. Mẹ nó, mấy thằng cho thuê máy vi tính nó “chặt” em đẹp quá, mới viết cho anh có vài hàng mà nó đòi ăn em 150 ngàn. Tụi nó tính một phút năm ngàn. Thôi em đi…

cach lam tinh bang mieng

Xem cach lam tinh bang mieng hay nhat 2014

Hai tay tôi xoa hai đầu vú săn cứng, mắt tôi nhắm nghiền, miệng rên khẻ theo từng nhịp mông của Minh. Minh cứ nhấp như vậy khá lâu, thế rồi cậu ta leo luôn chân kia lên salon, nằm đè hẳn lên người tôi, nhấp nhanh hơn. Hai tay Minh ôm vai tôi, miệng cậu nút lấy lưởi tôi. Chân tôi bây giờ co cao hơn ôm chặt ngang hông Minh, tay tôi quàng qua vai Minh siết chặt người cậu ta vào người mình. Tôi rờ thấy mồ hôi chảy dài trên lưng Minh. Bất ngờ tôi đạt tới cực khoái một lần nữa, hai chân và tay tôi siết cứng lấy người của Minh, người tôi căng cứng, mông nẩy cao hơn lên để đón nhận cảm giác đê mê. Miệng Minh nút chặt lấy môi tôi làm cho những tiếng rên của tôi chỉ còn là những tiếng ú ớ phát ra từ cổ họng. Tôi đẩy Minh ra để chuyển sang một thế khác. Tôi trườn xuống đất, dùng cái gối tròn trên salon để kê đầu mình lên, mông tôi vẫn đặt trên salon làm cho cơ thể tôi nằm chổng ngược Háng tôi banh rộng, âm hộ nhô cao sẳn sàng đón nhận dương vật cương cứng của Minh giờ đây đã nhầy nhụa dịch nhờn của tôi. Minh quì trên salon, dùng tay ấn dương vật của mình vào âm hộ tôi, rồi ôm lấy đùi tôi kéo lên để nó vào sâu hơn. Tay trái tôi xoa đều âm hạch của mình còn tay phải thì vo tròn đầu vú. Đây là tư thế luôn tạo cho tôi sự khoái cảm tột độ. Minh nhấp được một lát thì ôm lấy hai chân tôi gác hẳn lên cổ mình. Bây giờ cơ thể tôi như đang trồng chuối ngược vậy. Tôi cảm thấy Minh nhấp ngày càng nhanh, càng nhanh… Sự cọ sát nhanh của dương vật làm cho tôi đạt đến cực khoái một lần nữa, tôi phải la lên thành tiếng: – A.H..a.a.ah, em ra..nữa rồi..sư..ớng..quá. mạnh..lên..mạnh nữa..đi cưng. Hơi thở tôi hổn hển, thật là tuyệt, tôi chưa bao giờ đạt tới cực khoái đến ba lần trong một cuộc giao hoan. Cùng lúc đó, Minh rút dương vật ra khỏi âm hộ tôi Chưa bao giờ nó to và cứng đến như vậy. Tôi nắm ngay lấy dương vật của Minh sụt thêm vài cái nữa thì một dòng tinh dịch bắn mạnh vào người tôi. Tôi đưa miệng hứng lấy; tiếp theo đó là mấy dòng tinh dịch nửa tiếp tục bắn xối xả vào miệng, vào mặt tôi.