Cai lon cua con gai

Chẳng khác gì ngày xưa còn bé, hai chị em lâu lâu vẫn cùng nhau đi lang thang trên những con đường phố nhộn nhịp của thị xã Bà Rịa, hết xem phim lại ăn chè, uống cocktail,…; hàng xóm láng giềng nhìn thấy như thế thì cũng không ai có thể nào ngờ được rằng hai đứa vốn dĩ đã từng là nhân tình nhân ngãi thậm chí là vợ chồng của nhau cũng nên ? Chúng ta hãy xét xem diễn biến tâm lý của cả hai chị em xảy ra như thế nào đây trong nghịch cảnh éo le này nhé! Dĩ nhiên nhân vật chính đầu têu trong chuyện này không ai khác là thằng Đại, không hiểu tại làm sao mà nó vẫn cứ ao ước được có thêm lần thứ hai ân ái, yêu đương với người chị ruột của nó cho thỏa lòng khát khao chẳng khác gì nắng hạn cần mưa rào nhưng do sợ chị nổi giận thành thử nó không dám tỏ thái độ hay bất cứ hành vi không tốt nào khác. Có lần nó vào nhà vệ sinh vừa đúng lúc chị mở cửa từ trong bước ra, vì cho rằng nó cố ý xông vào để xâm phạm chị nên bất ngờ chị đã tặng cho nó một cái bạt tai nhá lửa mà không cần để cho nó có thời gian giải thích, thanh minh chi cả ; tuy bị đánh đau nhưng nó không hề giận chị vì đầu đuôi gốc ngọn đều tại nó cả, nó nhủ thầm giá như đừng có cái đêm oan nghiệt đó thì đâu có ra nông nổi như thế này? Còn chị Nam mấy bữa rày cách ly thằng em ngủ riêng một mình, những đêm trước thì chẳng có vấn đề chi cả nhưng vào đêm mà lúc chiều chị bạt tai thằng em, suy đi nghĩ lại thì chị cảm thấy mình thật quá đáng mạnh tay với thằng em ; rõ ràng sau đêm tình tuyệt diệu của hai chị em, cứ hễ gặp chị ở đâu là nó có vẻ sợ sệt vô cùng chẳng khác gì một tội đồ chứng tỏ chẳng qua trước sau gì thì cũng chỉ là nạn nhân của những trang web đen trên mạng chứ quả nó không hể chủ ý. Đôi lúc đang ngủ, chợt nghe tiếng động, dù biết là chẳng phải có động tĩnh chi cả nhưng không hiểu sao chị cứ ngỡ em trai mình cả gan mò vào và chị cảm thấy vừa sờ sợ, e dè lại vừa hồi hộp, xao xuyến làm sao ấy không tài nào hiểu được. Sự thực mà nói, do ám ảnh bởi những gì mà thằng em đã ngang nhiên hành động với chị vào đêm hôm ấy cho nên thỉnh thoảng chị lại hơi nhơ nhớ và mỗi khi như vậy, máu trong người chị cứ rần rật chảy với thân nhiệt càng lúc càng tăng dần và giả sử nếu như mà giữa hai chị em chẳng may xảy ra “chiến sự” lần thứ hai nữa thì chắc chắn chị sẽ xuôi tay chấp nhận ngay từ những giây phút đầu tiên ; nghĩ tới đó, chị không khỏi cảm thấy đỏ hồng, nóng bừng cả mặt vì tự ngượng với chính mình. 

Có thể nói là chị tuy rất muốn thằng em đừng có tái diễn lại đêm tình ấy lần nữa chi cho thêm tội thêm tình nhưng thâm tâm chị lại mong nó đại loại có hành động tương tự như vậy một lần cuối, một lần cuối cùng nữa mà thôi! Rõ ràng là trong cuộc đời này, chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi chứ sao mà tránh né đâu cho được dù muốn dù không, vào một buổi sáng chủ nhật khoảng 9-10 giờ, có một bác đưa thư đã mang tin vui đến cho chị Nam đó chính là giấy thông báo kết quả và gọi nhập học của trường Đại học Y dược Thành phố Hồ Chí Minh ; quả thật đây là một niềm vui vượt quá sức tưởng tượng không những của chị mà luôn của cả thằng em tuy ngày hôm ấy lại là một ngày u ám, không hề có ánh mặt trời và mây lại giăng đầy bầu trời thị xã. Tuy vậy trưa hôm ấy, hai chị em vẫn cố gắng chở nhau bằng xe đạp đi chợ để mua thịt gà cùng khoai tây về nấu món lagou dùng với bánh mỳ ăn mừng chị thi đậu Đại học và dĩ nhiên nhờ có tin vui này mà trong tâm trí hai đứa không còn bị đè nặng, ám ảnh bởi cái đêm tình nghiệt ngã, nhuốc nhơ kia nữa. Giả sử như ngày hôm ấy trời không mưa thì có lẽ chúng đã bay về miệt quê Phước Hải để báo tin vui cho bố mẹ biết rồi cũng nên ; chính vì trời mưa cho nên giữa hai chị em lại có sự cố chẳng may lập lại y như lần trước chẳng khác gì phần số đã định không thể nào mà tránh khỏi, chạy đâu cho khỏi nắng. Chiều hôm ấy, mặc cho trời mưa, do hai chị em cứ mãi mê ngồi xem phim dưới nhà cho nên chúng không hề mảy may biết rằng một cánh cửa sổ nơi phòng ngủ của chị Nam trên lầu bị bung ra và nước mưa từ ngoài hắt vào làm ướt nhẹp gần nữa cái mùng tuyn cũng như 2/3 tấm drap trãi nệm ; đến khi phát hiện ra thì đã muộn, chỉ còn việc cuối cùng là thằng em lên phụ chị mình đóng kín cửa sổ phòng lại rồi tháo mùng, lột drap đem xuống nhà dưới cột đến ba sợi dây kẽm giăng ra để phơi chẳng biết khi nào mới khô. Tối hôm ấy, thằng Đại lễ phép nhường phòng ngủ của nó cho chị còn nó thì ôm gối mền ra gian trước nằm ngủ nhưng khi vào đến nơi, thấy vậy chị nó bỗng dưng đưa tay nắm chặt lấy tay nó cản nó lại không cho đi và bảo nó để mền gối trở lại xuống giường.
-Em ngủ lại đây đi. Ra ngoài đó lạnh lắm.

cai lon cua con gai

Quỳnh Hoa là một nàng con gái đẹp. Nàng đã được công nhận là hoa khôi của lớp 12A8 mà không phải trải qua một cuộc thi nào. Đôi mắt tròn xoe và đen láy của Quỳnh Hoa đã làm cho bao nhiêu thanh niên trong trường say đắm.

Nhìn vào mặt nàng họ cứ ngỡ như mình bị ngụp lặn trong hồ thu huyền bí. Thân hình nàng thật là quyến rũ trong bộ áo dài trắng tinh khôi. Bộ ngực căng tròn với phần thit hồng ló ra khỏi áo ngực ẩn hiện dưới lớp áo dài mỏng đã làm cho các đấng mày râu phải nhỏ giải thèm thương và các bạn phái nữ phải ghanh tỵ. Cái eo của nàng thon nhỏ càng làm tăng thêm nét đầy đặn của hai bờ mông tròn trịa cong cong trong lớp quần trắng. Ôi cặp giò thon dài, nhìn xuyên qua lớp quần trắng sao mà khiêu gợi quá đi thôi.

cai lon cua con gai

cai lon cua con gai la gi ?

Bà Hiệp bần thần cầm mảnh giấy,rồi tự nhiên bà ếp sát vào ngực nước mắt chảy ra.

Thời gian thấm thóat trôi qua thật nhanh,vài tháng sau.

Thanh đang làm trong tiệm sửa xe,hắn làm thợ máy dầu mỡ lấm lem thì có thằng bạn Mỹ vào cho hay là có một người đàn bà tìm.Hắn ngạc nhiên ai kiếm hắn bây giờ,Hắn vào rửa tay suy nghĩ nhưng không ra.Khi hắn ra ngòai nhìn người đàn bà ở xa mặc chiếc váy dài màu đậm, ngạc nhiên vô tả người đàn bà đó là bà Hiệp.Hắn lật đật chạy vào chưa để bà Hiệp trông thấy nói với sếp là có bà dì bà con ở xa tới thăm cần về sớm.

Bà Hiệp rưng rưng nước mắt khi gặp lại Thanh.Hai người lái xe về nhà thuê của Thanh.Khi mở cửa phòng vào nhà chưa kịp thay đồ Thanh đã đè sát bà Hiệp vào tường,lột quần xé áo không kịp thở một lát hắn đã đút được cặc vào *** bà Hiệp nắc lấy nắc để.Lưỡi hai người bấu chặt nên không ai nói được tiếng nào,chỉ thở và thở bằng mủi.Cuộc làm tình mạnh bạo như lòai thú hoang làm cho bà Hiệp ngây ngất cực điểm.Bà rên siết bấu cào hả hê từ thế đứng rồi họ nằm lăn ra thảm quấn nhau kẻ trên người dưới thay đổi không rời nhau.Hai bộ phận sinh dục hút sát nhau ra vào như không còn muốn rời cho đến khi cùng rên rĩ phún khí nằm vật ra rã rời , tả tơi ,thỏa mãn.

Một lát sau Thanh thò tay xuống âm hô ẩm ướt chợt cảm giác có nhiều lông,hắn bật dậy thích thú nhìn kỹ cái âm hộ làm hắn mê mẫn nay bà Hiệp để lông sát cắt xén rất đẹp,giữa khe ứa ra dòng tinh khí của hắn.Hắn chồm lên hôn tới tấp vào mặt bà Hiệp.Giọng bà Hiệp thì thào:
“Trời ơi! Tao nhớ mầy quá! chịu không nỗi!”
Thanh vỗ vào cái *** ướt đẫm của bà Hiệp nói:
“Tui cũng thèm ăn cái *** nầy lắm lắm!!”

cai lon cua con gai

Từ cái buổi chiều chết tiệt xem sex sống cùng với em Hải đó, nó đã biết mùi đàn bà, biết thế nào là đam mê sắc dục từ khi còn là một thằng bé 5 tuổi, dự báo một cuộc đời đầy sóng gió trong tương lai của hắn. Sau khi chú Hán thoát ra ngoài, nó và Hải cũng chạy thục mạng, về đến phòng nhà mình hổn hển thở, Hạnh rủ nó vào phòng Hạnh, cái phòng rất đơn giản, chỉ có một cái giường, một cái tủ 2 buồng và một bộ bàn ghế gỗ với 4 chiếc ghế. Hai đứa ngồi tựa vào thành giường, nói chuyện về những gì mà chúng nhìn thấy vửa rồi, hẳn là cả hai bên đều biết là bị kích thích như thế nào. Đột nhiên Hải rủ nó
- Hải :Chúng mình bắt trước cô Thu và chú Hán đi
- Nó : Làm như thế nào- mồm nói nhưng tay đã moi được chim lòi ra khỏi cái quần chun như khi đi đái
- Hải: Ngồi thế này không được, đứng dậy đi- và cũng động tác giống như mình nhưng giữ hai tay ở đó để cái quần không bị trở lại vị trí cũ
Lúc đó cả hai đứa chưa biết gì nhưng cảm giác đó kích thích ghê gớm, chỉ là nó lấy quả ớt to bằng ngón tay, cứng nhắc , dài ngoằng cọ xát vào vùng dưới của Hải, nó cũng nhìn kỹ của Hải nhưng chỉ thấy sưng to lên và một cái khe với một cái hột, nên nó chỉ cà cà vào đó nhưng cả hai cùng rất sướng. Hai đứa chơi chò này rất lâu và nó bị kích thích ghê gớm, quả ớt cứ giật giật, buồn tè mỗi khi con Hải ngúng nguẩy cọ cái *** vào quả ớt của nó.
Từ khi biết chơi trò vợ chồng, gần như ngày nào mà vắng người là hai đứa lại rủ nhau chơi. Địa điểm thì bất kể ở đâu, khi thì là cái thùng máy kéo hoen gỉ bị bỏ đằng sau hợp tác xã, khi thì trong tủ bàn to, khi thì nhà vệ sinh của trường học, khi thì vườn mía sau nhà. 
Kể từ đó bọn trẻ con cũng hay đi rình các cặp vợ chồng, các cặp yêu nhau, các cặp mèo mả gà đồng… vậy là cả cái khu tập thể đó trẻ con đều lớn trước tuổi, chỉ có người lớn là không nghĩ chúng lớn thôi và cứ hồn nhiên phang nhau, no cũng phang nhau, đói phang càng hăng, khá giả phang nhau, nghèo phang càng phang mạnh. Cuộc sống thời đó là thế mà, có gì giải trí đâu, suốt ngày đi lo cái ăn tối về phang nhau, TV thì chỉ mỗi nhà nó có một chiếc Samsung vỏ gỗ, cả khu tập thể sạc ác quy xem chung, hôm nào xem được cảnh nóng nào đó y như rằng đêm đó lại có người rên vỡ khu tập thể, mọi người cũng quen rồi nên chẳng thấy phiền là mấy.
Tưởng rằng cuộc sống cứ êm ả trôi khi nó và Hải vẫn như vậy, vẫn thi thoảng tách khỏi đám trẻ nô đùa, nghịch ngợm để tập làm người lớn mỗi khi có cơ hội. Nào ngờ đâu “ một hôm nào đó, như bao hôm nào”, nó và Hải lại khò khè bên nhau ở cái vườn sắn sau trường thì chị Hồng bắt gặp ( các bác không biết lúc đó em sợ mức nào đâu). 
- Á! Bắt được hai đứa chúng mày “ịt” nhau nhé, tao về tao mách mẹ mày- Chị Hồng nói với nó.
Lúc đó nó có biết thế quái nào là “ịt” nhau đâu, chỉ sau câu nói của chị Hồng nó mới biết, và tới khi nó lớn lên biết giắt cái chày đồng mà trước kia là quả ớt đi bem gái, nó mới hiểu lúc đó chị Hồng đã biết “ịt” nghĩa là thế nào rồi. Khổ cho thằng bé, nó sợ đến nỗi mặt cắt ko còn giọt máu, quả ớt dài dài cũng ko còn hiện diện vì thụt vào trong vì sợ. Hải chắc cũng vậy, một mạch chạy về nhà không thèm ngoái lại, để một mình nó hứng tội.
- Chị đừng mách mẹ em nhé! Nó cầu xin
- Mày chêt! Tao về mách mẹ mày – chị Hồng lại xoáy sâu vào nỗi đau của nó.
Mặt nó bắt đầu chuyển từ tái sang đỏ vì nó đang chuẩn bị khóc, chị Hồng vội vã cầm tay nó kéo xâu vào ruộng sắn, đến khi vào sâu khuất hẳn tầm nhìn thì dừng lại nói với nó:
- Chị với mày “ịt” nhau đi
- ứ chị lại mách mẹ em à- nó nói.
- Không là chị mách mẹ mày nhá
- Chị đừng mách mẹ em, em sợ lắm- nó vẫn lắp băp.
Chưa kịp để nó khóc chị tụt quần nó xuống tới bẹn, và cũng tụt luôn quần chị xuống tới bẹn ( không như Hải chỉ vành cái quần cho hở ra), chị sờ vào quả ớt đã thụt vào lôi nó ra. Mặc dù rất sợ nhưng chỉ sau một lúc quả ớt lại to lên và dài ra một cách hùng dũng. Chị cầm lấy nó quẹt đi quẹt lại rồi hai tay vòng ra sau ôm vào mông mình, đẩy mình đứng cao lên luống sắn một chút cho vừa với chị và bắt đầu kéo mông nó vào ra, quả ớt của nó cứ chui ra chui vào cái khe đùi gần cái *** của chị, đau nhưng xướng các bác ạ.
Vậy là chưa đến tuổi vào lớp 1 nó đã 2 lần bị gạ tình, và cũng từ đó hắn có 2 người tình nhỏ, nhưng từ khi có chị Hồng chơi trò vợ chồng thì gần như nó không chơi trò đó với Hải nữa, không phải vì “có mới nới cũ” mà vì Hải cũng sợ bị mách mẹ, giờ đã lấy vợ rồi mà nhiều khi nghĩ lại mắt vẫn còn cay vì thương Hải. Đúng là: 
“Mỹ nhân tự cổ lai danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”
Chuyện tình của nó và Hải kết thúc trong khi đang ở đỉnh vinh quang, vàng son.
Về chị Hồng, cũng chỉ sau đó một thời gian, khi nó lên lớp 1 cũng thôi không làm chuyện người lớn nữa. Phần vì nó đi học quen nhiều bạn mới, phần vì chị cũng lớn hơn và nhận thức được hơn, chị em vẫn thân nhau, nhưng không còn cái tình thân xác thịt nữa.
Hết kỳ một lớp 3 nhà nó chuyển nhà đi chỗ khác, kết thuc một “tuổi thơ dữ dội”.

cai lon cua con gai

Xem cai lon cua con gai hay nhat 2014

Từ hôm đó, trưa nào Hoàng cũng đến phòng tôi và cùng nhau hưởng khóai lạc của cuộc đời. Có hôm hai đứa mải chơi nhau cho đến thông sáng luôn;giờ đây sức chịu đựng cua tôi cũng đã tăng đáng kể, hơn thế nữa là cuộc sống của tôi không thể sống thiếu Hoàng được nữa. 
Cũng như mọi khi, hôm nay tôi đợi Hoàng nóng cả ruột gan. Đã mộthaih rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng Hoàng đâu, tôi ngồi đợi anh mà trong lòng thềm khát vô cùng, chân tay không tài nào yên nổi. Hai chân dang ra để lộ âm vật đang há miệng tuôn ra chất nhầy, giống kẻ đói ăn thèm khát rỏ dãi. Bây giờ thì tôi càng mong Hoàng hơn, đợi mãi không thấy gì cả. 
Rồi bỗng Reng. . . reng. . . reng. . . . 
Tôi vội vã kéo quần lên, chạy ra mở cửa. Trao ôi !đó không phải là người tôi mong chờ. 
Chào em!Dương có nhà không em?
Tôi thất vọng trả lời:
Nó đi đâu từ sáng đến giờ chưa thấy về anh à !Anh vào đi, chắc tí nữa nó về đó!
Hùng bước vào nhà mà hai con mắt anh dõi theo tôi, có lẽ vì chiếc áo mỏng lộ rõ hai đầu vú đỏ hồng, túm lông đen kịt qua chiếc quần ngủ mà bên trong không có đồ lót.

[X] Close.