Cai lon cua phu nu

Đây là chuyện xảy ra với em cách đây cũng đã lâu, em cố gắng nhớ lại thật chi tiết rồi kể lại. Văn em không được tốt, viết theo những gì em nhớ lại, mong các bác thông cảm. Vì cũng còn nhiều việc phải làm nên chuyện viết không được liên tục. Nhưng em sẽ cố gắng viết mỗi ngày một chút. Các bác đọc và cho ý kiến, khen chê em đều lắng nghe, cái quan trọng là em được sống lại ngày xưa, điều mà thời gian qua mải mê với cuộc sống hiện tại nên ko có thời gian nghĩ đến....
Phần 1: Từ những điều giản đơn nhất
Đó là năm 2003, tôi bắt đầu bước vào năm thứ 2 ĐH tôi quyết định chuyển ra ở một mình, trước đó tôi ở cùng cậu mợ tôi, nhưng vì đi lại hơi xa vả lại bước sang năm thứ 2 tôi cũng không còn bỡ ngỡ nữa nên bố mẹ và cậu mợ tôi cũng yên tâm hơn phần nào. vì vậy khi tôi nói chuyện nghỉ hè xong sẽ tìm chỗ trọ ở một mình bố mẹ cũng đồng ý luôn. còn cậu mợ tôi thì bảo chuyển đi rồi khi nào cần gì thì cứ bảo cậu mợ, không phải ngại gì cả. cậu mợ rất quý tôi, vì thời gian có tôi ở đó thì cu em cũng ngoan hơn, cậu mỡ cũng đỡ bận hơn. 
Nghỉ hè lên, sau 2 ngày đi tìm nhà tôi chuyển đến xóm trọ ở khu LK, xóm trọ có nhiều phòng nhưng chủ nhà ở cách đó 0,5km. Mới đến chẳng quen ai, nhìn quanh xóm thì cũng lác đác có vài phòng là gia đình còn lại đều là sinh viên hoặc các anh chị đi làm. Theo lời mẹ tôi dặn thì chuyển đến đâu phải xin số điện thoại liên lạc và báo về nhà để có việc gì mẹ còn gọi để thông báo, hoặc hỏi han tôi nên tôi xin luôn số nhà cô chủ nhà, dù cách đó nửa km nhưng cũng đành chịu, vì thời đó sinh viên chưa có điều kiện như bây giờ. Mỗi lần có việc gì Mẹ tôi gọi lên cho cô chủ nhà rồi nhờ cô chủ nhà nhắn tôi ra nghe điện. kể thì cũng mất thời gian nhưng thời đó thì đành chấp nhận vậy thôi. Cũng nhờ có vậy mà tôi gặp chị, được ở bên chị những ngày ngọt ngào nhất.
Trời tháng 8 miền bắc không còn nắng gắt nhưng cũng chưa hẳn là mát mẻ, buổi tối thi thoảng có cơn mưa rào. Tối hôm đó trời đang mưa to thì thấy tiếng cô chủ nhà đứng từ đầu xóm nói to:
- T ra nghe điện mẹ gọi, nhanh lên. Đi luôn nhé, mẹ cháu hẹn 10p nữa gọi lại.
tôi vâng dạ rồi tìm cái ô đi ra luôn. Đi qua phòng đầu tiên của xóm thấy đèn sáng, cửa mở, tôi nhìn vào thấy chị đang ngồi bên máy tính chơi Lines 98, đúng lúc chị cũng nhìn ra. Lúc đó cũng đang vội nên tôi không để ý kĩ chị, nhưng cũng loáng thoáng chị tương đối trắng.
Mọi việc cứ diễn ra bình thường như vậy, thi thoảng tôi lại có điện thoại, chủ yếu vào buổi tối, hôm thì mẹ tôi gọi ra (chẳng có việc gì nhưng mẹ tôi là vậy, cứ gọi lên hỏi thăm này kia nhưng chủ yếu là kiểm tra xem tôi có đi chơi hay không). hôm thì em gọi (Em là người yêu tôi, chuyện của em và tôi có lẽ tôi sẽ không kể vì bây giờ em đã là bà xã của tôi rồi). So với mọi người trong xóm thì tôi là người hay có điện thoại nhất.
Cho đến 1 hôm, hôm đó là rằm tháng 7, trời mưa tầm tã, tôi lại nhận được tin từ ông anh cùng xóm trọ đi mua thuốc ngang qua cửa hàng cô chủ nhà cô chủ nhà nhờ ông ấy về thì bảo tôi ra nghe điện. Trời mưa kèm sấm chớp, nhưng nhà gọi lên thì tôi dù không muốn cũng phải ra nghe, nhỡ nhà có chuyện gì, hoặc không ra nghe thì mẹ lại lo lắng. Đi nghe điện về, thấy chị đứng ở cửa phòng của chị. (Phòng chị ở đầu xóm nên mỗi lần cô chủ nhà vào thông báo gì chị đều biết vì cô chủ nhà thì chỉ đứng ở đầu xóm rồi nói to, ai nghe thấy thì nghe, ko nghe thấy thì thôi). Đi ngang qua phòng chị tôi hỏi xã giao:
- Mưa thế mà chị cũng ra đây đứng à.
chị đáp:
- Chị quên mất, giờ mới cất quần áo. Mà mưa gió thế này em đi đâu về thế.
Tôi nghĩ hôm nay có lẽ cô chủ nhà ko đến xóm gọi mà chỉ nhờ ông anh ở cùng xóm với tôi về nhắn tôi ra nên chị ko biết tôi đi nghe điện, chứ mọi lần chị biết hết. Tôi trả lời chị:
- Mẹ em gọi lên chị ạ.
Dù đây là lần đầu tiên tôi với chị nói chuyện nhưng có vẻ chị rất tự nhiên, chị hỏi trêu tôi:
- Thế không phải người yêu gọi à. 
Tôi cũng trêu lại:
- Mưa gió thế này cô nào mà gọi em đi nghe điện thì em uýnh chít.
chị cười hì hì rồi bảo tôi vào phòng chị chơi.
Ngồi nói chuyện với chị tôi mới biết chị hơn tôi 3 tuổi, đang làm ở Ngân hàng thị xã, quê chị cách đó khoảng 30km. Giờ để ý kĩ tôi mới thấy, chị rất trắng, cao khoảng 1m59, 60 gì đó thôi. Mũi cao, răng trắng và đều chỉ có điều miệng chị hơi rộng, nhưng tổng quát lại thì chị cũng được xếp vào hàng xinh đẹp và rất duyên.
Hai chị em ngồi thì cũng hỏi chuyện học hành của tôi, công việc của chị, rồi thi thoảng đá đưa chuyện có quen người này người kia ở khu nọ khu kia mà chị biết không. Rồi nói chuyện yêu đương, chị hỏi tôi có bạn gái chưa, ...vv..và..vv... toàn những chuyện vu vơ. Khi tôi chuẩn bị về thì thấy có tiếng nhạc kêu trong ngăn bàn phím, thì ra chị có điện thoại di động. Chị lấy điện thoại ra nghe, tôi nghe loáng thoáng hình như bố chị gọi. Chị đang nghe điện thì tôi đứng dậy nói nhỏ nhỏ:
- Thôi, em về nhé.
Chị nhìn tôi vẫy vẫy tay và ra hiệu từ từ, chờ chị đã. Nghe điện xong chị lấy 1 mẩu giấy ghi số điện thoại của chị rồi đưa cho tôi, chị bảo:
- Em cho Mẹ em số này của chị, nếu buổi tối mà muốn gặp em thì gọi vào, đỡ phải đi ra tần nhà cô chủ nhà nghe điện, mà mỗi lần nghe hình như bà ấy lấy tiền thì phải hả em? 
- vâng, 1000đ chị ạ - Tôi đáp.
Chị bảo bà chủ nhà kinh doanh ghê nhỉ rồi cười hì hì. Tôi cầm mẩu giấy rồi chào chị về.
(Xin lỗi các bác. Truyện cũng chưa có gì, nhưng tối nay có trận bóng với hội đồng hương lúc 8h30, giờ em phải chuẩn bị, đá về mà ko say bia em viết tiếp)

cai lon cua phu nu

Tôi cầm hai bờ vai nó, kéo nó nhẹ nhàng lại gần. Mái tóc Hùng để lòa xòa trên vầng trán thông minh. Mùi con trai mới lớn làm tôi như ngây dại. Hùng nhắm nghiền hai mắt. Người nó run lẩy bẩy. Tôi tim đập bình bịch. Hai má nóng bừng nếu ai nhìn sẽ thấy chúng đỏ như màu lựu chín. Hơi thờ tôi dồn dập. Tôi đặt môi lên môi nó. Lần này lâu hơn. Tôi bổng rùng mình. Một luồng điện chạy từ môi rần rần tỏa ra. Môi Hùng đang khép chặt bổng hé ra bổng dưng lưỡi nó thè ra vào trong cặp môi đang hé nở của tôi. Tô không biết tại sao nó biết làm thế. Sau này chỉ đoán là nó học qua phim ảnh. Miệng nó còn thơm mùi kem đánh răng, lưỡi ướt át nóng hổi đưa sâu vào miệng làm tôi không suy nghĩ ngậm nhanh. Tôi thấy lưỡi Hùng giật giật nước bọt tiết ra không ngớt chảy vào trong miệng tôi. Tôi nhắm mắt đê mê người rướn lên hai tay níu Hùng kéo mạnh vào lòng. Nó cũng thế, tay nó vòng ra sau lưng ghì chặc . Ngực tôi tì sát vào, hai đầu ti sượng cứng như xuyên thủng áo đâm vào bộ ngực cường tráng của nó. Tôi dùng lưỡi mình đây sang bên nó, thè sâu vào trong. Miệng nó ngấu nghiến ham hố bú mớm như muốn nghiền nát bờ môi hồng mềm mại của mẹ nó ra. Bên dưới tôi bổng tụ nhiên nước chảy ra ươn ướt.
Bổng Hùng trân cứng người lại ghì tôi như muốn gãy lưng. Ô.. tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Ngày xưa ảnh cũng thế này lúc chúng tôi hôn nhau lần đâu. Nhưng lần đó ảnh cọ sát cái đó vào người tôi. Lần này tôi và con chỉ hôn hít nhau thôi mà! Hùng bật rên lên trong miệng tôi.
“Ôi ôi …mẹ mẹ ơi…. Con con ah ah h ah chịu .. khônnnnnggggg nồi ô ô …. Ohhhhhhh”
Tôi tuy bối rối nhưng không vì thế mà xô nó ra sợ ảnh hưởng tâm lý không tốt sau này. Trái lại tôi ôm chặc nó hơn. Miệng tôi hôn trã .. tham lam .. cuồng nhiệt. Đến khi Hùng dịu lại người thôi rung rẩy tôi mới dừng lại rồi rút môi ra. Tôi nhìn nó, đặt đầu trên vai tôi âu yếm nhẹ nhàng bào.
“Được mà con. … Không sao. Không sao đâu. Mẹ hiểu.”
Hùng đề yên trên vai tôi khá lâu. Một lát sau nó rụt rè đứng lên. Không nói gì nó chạy vào trong phòng tắm. Tôi như người không hồn bước về phòng mình. Trong lòng còn bàng hoàng những gì mới xảy ra. Người tôi như sau khi lên cơn sốt. Cái gì thế này? Tại sao mình có thể hôn con … như hôn ảnh vậy. Lại làm cho nó đạt khoái cảm! Riêng mình .. ôi … riêng mình tại sao mình cảm thấy thích? Chúa ơi tha tội cho con. Con đã làm 1 chuyện tội lỗi ghê gớm. Con đã phạm tội loạn luân rồi Chúa ơi. Tôi nặng nề gieo mình xuống giường. Đầu óc quay cuồng trống rỗng.
Sau 1 đêm dài trằn trọc đến gần sáng tôi mới ngủ được. Lúc tỉnh giấc thì đồng hồ đã 10 giờ sáng. Ánh sáng chiếu thẳng qua phòng len lỏi sau nếp gấp của tấm blind làm tôi chói mắt. Tôi tự hỏi tại sao Hùng không đánh thức tôi dậy làm đồ ăn sáng cho nó? Lúc nào tôi cũng không quên bồn phận cúa 1 người mẹ hiền kia mà. Tôi ngồi dậy nhìn vào trong tấm gương to dùng trang điểm. Tôi đấy sao? Khuôn mặt bơ phờ còn đâu nét tươi mát hàng ngày thường lệ. Tóc tai rối bù như ổ quạ, miệng môi nhợt nhạt như 1 con mẹ điên nào chứ đâu phải là 1 người đàn bà quyến rũ từng xinh đẹp nhất vùng thung lũng hoa vàng này? 

cai lon cua phu nu

cai lon cua phu nu la gi ?

Đằng đẵng ba ngày sau, cuộc chiến tranh lạnh xảy ra giữa hai chị em Phương Nam và Phương Đại vẫn cứ còn âm ỉ mãi miết kéo dài tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt chẳng khác nào mặt trời và mặt trăng không bao giờ muốn gặp nhau ; hễ em ra nhà sau thì chị ở phòng khách còn lúc chị lên trên lầu, em lại né xuống gian bếp. Dư âm hạnh phúc cuộc tình loạn luân tội lỗi một đêm tuy quả thật tuyệt vời nhưng lại không thể nào hàn gắn nổi tình cảm giữa hai chị em vừa mới bị sứt mẻ sau buổi tối hôm ấy và dù gì đi nữa cũng không thể nào kết luận rằng chúng không muốn thân thiện với nhau trở lại. Khi đã trót “lỡ dại” với thằng em, chị gái đầu trong nhà tỏ ra rất là buồn, hoàn toàn không hề ngó ngàng gì đến chuyện bếp núc trong nhà, đến bữa mạnh chị rồi tới em nấu mì gói ăn qua quýt cho xong ngày ; sáng ngày thứ tư, lúc tháo drap trãi nệm giường ra giặt, tình cờ thấy mặt drap vẫn sạch sẽ tuyệt nhiên không hề có dấu vết gì gọi là khác thường cả, chị lấy hoang mang chưng hửng. Với trình độ kiến thức của một cô gái vừa mới tốt nghiệp tú tài, không khó khăn gì mà không biết được rằng ở lứa tuổi trưởng thành nghĩa là đã mười tám tuổi thì lần đầu tiên giao hợp rất dễ dàng gây chảy máu do màng trinh bị thủng rách, không còn nguyên vẹn ; sự thực hiển nhiên chứng tỏ chị vẫn còn con gái, chưa hề hấn chi cả ấy thế mà mấy bữa nay chị quả thật lo lắng, khiếp này sợ nọ vô cùng. Gánh nặng tâm lý ưu tư cả ngàn tấn tình cờ được trút bỏ, nhân lúc em trai còn ngủ, chị lật đật đi chợ về nấu thật nhiều món ăn ngon để tự dàn hòa với cu cậu ; trưa hôm ấy, chị vào phòng khởi động máy vi tính và mở mạng Internet và do vậy vô tình chị phát hiện ra từ rất lâu hệ thống lưu trữ trang web đã mở có vô số truyện người lớn như Duyên nợ, Giải thoát và cả phim 18+ như Câu chuyện mẹ con 18, Eo biển xanh,…. Eo ơi, dĩ nhiên rằng chị nhanh chóng phát hiện ra ai chính là thủ phạm rồi, còn ai trồng khoai đất này nữa nếu chẳng phải thằng em mới có mười một tuổi ăn chưa no lo chưa tới, ngờ nghệch khờ khạo của chị và do đó chị chẳng cần phải mất thời gian tìm hiểu, thắc mắc chi cho mệt. Tò mò, chị nhấp chuột vào mở truyện Duyên nợ ra xem rồi đến Giải thoát, càng xem chị càng cảm thấy máu trong người chị như đang sôi lên sung sục khiến cho mặt chị cứ nóng lên hừng hực chẳng khác gì vừa mới từ trong một cái lò xông hơi bước ra ; tiếp đó, sau khi tắt máy xong, quả thật là đầu óc chị không thể nào vững vàng cho nổi trước những hình ảnh, tình tiết gợi dục tuy kín đáo nhưng lại kích thích quá cỡ của hai nhân vật mẹ và con trong bộ phim Câu chuyện mẹ con 18 của Nhật Bản. Chị ngẫm nghĩ : thảo nào mà thằng nhỏ có vẻ rành rõi đến mức như vậy, nó đâu có đi chơi đi bời đâu mà ai chỉ vẽ cho nó đường đi nước bước như thế ; chỉ có cái màn hình LCD này là nguồn gốc đầu độc tâm hồn thơ trẻ của nó, tiêm nhiễm bao thói hư tật xấu cho đầu óc nó khi vẫn còn thơ dại, chưa phân biệt nhận định đâu là chính nghĩa hoặc gian tà….

Ngay đến cả chị cũng còn chưa thể nào kiểm soát nổi được tâm trí mình đang càng lúc càng rối loạn chứ đừng nói chi là nó, thảo nào giờ đây chị mới hoàn toàn hiểu được lý do cớ sự vì sao lại xảy ra cái buổi tối ngập tràn tội lỗi ấy vừa mới cách đây không lâu ; chị nhủ thầm vậy rõ ràng là thằng nhóc chẳng qua cũng chỉ là một nạn nhân của những trang web đen không hơn không kém mà thôi chứ nó nào có chủ ý gì xấu xa với chị cho cam, cũng tội nghiệp cho nó chứ bộ và việc gì phải oán trách, giận hờn nó. Chị suy nghĩ mà bất giác phải giựt mình vì chỉ suýt chút nữa là chị đã một mình đi về quê Phước Hải để mách với bố mẹ về tội trạng của thằng em đã gây ra cho chị ; chị rùng mình khi liên tưởng đến hình ảnh thằng em bị bố mẹ đánh đập, mắng nhiếc không thương tiếc rồi sau đó bị từ bỏ chẳng khác gì một tội đồ và liệu khi ấy nếu hàng xóm láng giềng mà biết chuyện thì có bao giờ họ nhìn chị bằng ánh mắt thân thiện như trước giờ nữa chăng? Cũng may là chị chưa vội vàng thực hiện ý tưởng của mình chứ nếu không thì chẳng biết giờ đây tình thế hai chị em xảy ra sẽ như thế nào, dù không biết trước được nhưng chắc chắn cũng lành ít dữ nhiều chứ chẳng phải chơi đâu và dẫu sao chị cũng chưa hề bị ảnh hưởng hậu quả gì lớn lao cho lắm, chẳng qua đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Thời gian dần dần trôi qua, quan hệ giữa hai chị em dần dần bình thường trở lại, thằng Đại cũng đã bước vào học lớp 6P4 tại trường cấp II, III Nguyễn Trãi còn chị Nam thì đang chờ đợi kết quả thi Đại học nhưng giữa chúng bỗng dưng có một biến chuyển khác thường đó là chúng không còn ngủ chung với nhau mỗi tối như từ trước tới giờ nữa mà thằng em phải trở về căn phòng bấy lâu nay bỏ không còn con chị vẫn một mình sở hữu nơi đã xảy ra đêm tình nghiệt ngã giữa chị với nó. Sở dĩ chị kiên quyết không ngủ chung với em trai nữa là vì nếu chị được đi học Đại học thì chẳng nói gì nhưng ngộ nhỡ chẳng may bị thi rớt, phải ở nhà mà nó cứ ngày mỗi lớn độ khoảng 5-6 năm nữa nếu tình trạng trên mà lập lại, rõ ràng chị chẳng biết xử trí ra sao. Ngày qua ngày, đêm nối đêm, tuy chị gái và em trai vẫn bình thường vui vẻ, thậm chí chị còn chỉ bài Toán, Pháp văn …cho nó học nhưng vẫn phải công nhận là giữa chúng vẫn còn có một rào cản ngăn cách tuy vô hình nhưng rất hữu hiệu vô cùng khiến chúng đôi khi tỏ ra ngại ngùng, e dè mỗi lúc nhớ lại buổi tối lỡ làng xảy ra sự cố cho cả hai chị em chính vì vậy mà cả hai đứa dường như chẳng có đứa nào dám hồi tưởng lại dĩ vãng xưa tuy chỉ mới vừa xảy ra cách đây không lâu. Rồi giả sử nếu ông trời run rủi không cho chị gái thằng Đại được đậu vào Đại học Y dược mà phài ở nhà thì chắc chắn thời gian cũng như mức độ gần gũi, chung đụng nhau giữa chúng sẽ ngày càng nhiều không thể nào tránh né đâu cho khỏi ; liệu khi ấy hai chị em có còn giữ được mình để bảo toàn cái ranh giới thuần phong mỹ tục vổn dĩ đã mong manh lại còn bị bào mòn bởi một đêm tình loạn luân tội lỗi xảy ra cách đây chẳng bao lâu hay không? Chuyện đời mà, biết đâu được phải không các bạn? Nếu lúc này mà chị có về Phước Hải thì cũng chẳng gặp được bố mẹ để mà méc tội thằng em đã dám hỗn hào làm nhục chị vì lý do hai vợ chồng ông Thái bà Phụng theo tàu ra khơi đánh cá từ hơn tháng nay ; rõ ràng là họ chưa hề biết gì cả về chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra cách đây không lâu giữa hai đứa con ở căn nhà tại Bà Rịa. Cuộc đời là thế, trong cái rủi lại có cái may bởi lẽ dẫu sao hai bài thi của chị nộp tại hai hội đồng thi trường Đại học Công nghệ thông tin và Đại học Y khoa làm rất khả quan khiến cho chị phần nào tự vơi đi được nỗi buồn “mất mát” trong cuộc đời của một người con gái vừa mới trưởng thành ; từ đó, trên đôi môi chị cũng giống như lúc trước thường xuyên nở những nụ cười tươi chẳng khác gì hoa hàm tiếu hồng tươi đất lạnh Đà Lạt. Có lẽ là dường như chị đã không còn nhớ gì đến cái đêm tình xảy ra giữa chị cùng thằng em trai nhỏ tuy thật tội lỗi nhưng phải nói rằng không thể nào phủ nhận là rất tuyệt vời bởi lẽ đầu óc chị luôn kỳ vọng đến viễn cảnh chị đang ung dung đi giữa hàng hàng lớp lớp sinh viên trong một ngôi trường Đại học uy nghi, bề thế nào đó tại thành phố Sài Gòn nguy nga, tráng lệ. Dẫu sao thì hai chị em vẫn không tài nào biết trước được là chỉ mấy ngày nữa thôi là con quỷ dâm dục trong tận sâu cõi lòng chúng lại sống dậy và quậy tới bến khiến cho chúng không thể nào trốn chạy đâu được cả và cứ phải cùng nhau mù quáng lao đầu vào ngọn lửa tình yêu ngùn ngụt bốc cháy một cách dữ dội, điên cuồng rồi sau đó cứ mãi miết dính vào với nhau như keo lẫn vào với hồ, không gì có thể chia cách cho nổi. Trong thời gian này, tuy ngày nào cũng đều đặn đi chơi cùng bạn bè như liên hoan, sinh nhật, xem phim, picnic bởi đây là những khoảnh khắc sắp sửa chia tay giữa chị Nam với bằng hữu thân quen nhưng không vì vậy chị mà xao nhãng đi tình cảm với thằng em trai ; có thể nói chị luôn dành cho em mình một tình cảm ưu ái và chân thành nhất tuyệt đối hoàn toàn không so sánh với bất cứ thứ gì khác trên cõi đời này dù cho đó là điều thiêng liêng, hoàn hảo nhất. 

cai lon cua phu nu

Buông hẳn ra, em dựa vào tường, hàng ngũ xốc xếch rũ rượi, vuốt tóc em, em sắp xếp lại đội ngũ, đến cái áo con thì mình giữ lại, lại luồn tay vào… căng đầy. Em tựa vào vai... Nóng, mệt mà cũng chỉ đến thế thôi, những người đã có gấu như mình, đôi khi thỏa mãn phụ nữ còn quan trọng hơn. Với lại trong hoàn cảnh này không thể hơn được nữa… Em sắp xếp lại đội ngũ, mình nhòm ra ngoài quan sát tình hình, em kéo vào quệt mồ hôi vào má, thêm 1 nụ hôn dài em mới chịu buông ra.
Chiều dượng với thằng nhóc đi sớm, em nấn ná ở nhà, lúc mình sang cô út với em đang sắp đồ, em và mình đều tỉnh như không. Em đòi ở nhà tối mới đi, cô út không chịu sợ tối lên muộn nguy hiểm. Không nấn ná thêm được, mặt em phụng phịu muốn khóc, dắt xe ra sân, như nhớ ra chuyện j em bỏ ba lô, nắm tay lôi về nhà mình:
- Em chỉ anh cái máy này anh nhớ lấy cho em nha.
Đến cửa, thấy cô út không đi theo, lôi tuột mình vào gian trong, ghì cứng mình mà ngấu nghiến… Mãi mới buông được em ra… Khi ra cổng rồi lừa lúc cô út không chú ý em lườm mình rồi ra dấu “Call Me”, nổ máy xe đi rồi em còn ngoái lại: 
- Nhớ đấy.
Em đi rồi, cảm giác lâng lâng bay vù theo em mất. Đi về bên nhà ku em, có kế trong đầu rồi, lòng vui phơi phới. Đêm nay còn ta với nồng nàn.
Đi tắm mới thấy chym mình tức tức, vật vã với em buổi trưa mà có gì đâu, phần do hoàn cảnh, phần sợ em vẫn còn tem, nhỡ em còn tem thật thì chết mịa, em mà còn tem lúc ấy teo chym là cái chắc, mình vốn dị ứng với tem… teo chym nhục mặt cỡ nào, em đôi mươi hừng hực như thế mà anh lại teo chym…em nghĩ anh không bóng kín thì cũng liệt dương. Trai đất Cảng mà nhục thế thì còn vác mặt đi đâu được nữa.
Chắc các bác đều cho rằng em nó thế mà còn tem thì chuyện lạ, nhưng em có kinh nghiệm chuyện tem phiếu thế này. Tháng 6 em về Bắc, mấy ông anh chơi cũ ở nhà, mở massage, thuê luôn cái nhà nghỉ liền kề. Massage xong ai xếp được kèo với em nào thì qua đó mà chén. Chỗ anh em nên em qua đó không mất tiền vé, chỉ mất tiền bo, xếp được kèo thì thêm tiền kèo, Có mấy em mới đến làm, tất nhiên gái Miền Tây. Có 1 em khá ngon lại chịu khó, hand job, blow job rất ok nhưng sang kia nhất định không chịu. Dẻo mỏ như em cũng không ăn thua, em nói em còn tem !!!! Đến tai mấy ông anh, mấy ông chửi em ấy có mà tem đít, em ấy cự lại:
- Các ông dẫn tôi đi khám nếu tôi còn thì sao?
- ………………………
Sau đó các ông dẫn em ấy đi khám với điều kiện, nếu em còn thật phải bán giúp em ấy mà không được cắt tiền sâu. Cuối cùng em ấy có 15 củ gửi về nhà. Cuộc sống nhiều chuyện không biết thế nào mà lần đâu các bác ạ. 
Cơm xong kệ ku em trong thằng nhỏ, tót luôn sang cô út, chiều muộn cô lại thả rông… cô ngồi trong giường mình ngoài ghế, tào lao bí đao, thỉnh thoảng đưa cô vào thế, cô cười nghiêng ngả lại cúi xuống… chỉ khổ cái thân mình. Lúc lên đèn mình đứng dậy về bên nhà:
- Cô út, ở đây ăn cơm sớm quá, con hay thức khuya đêm nào cũng đói, về bên kia lấy nước thì ngại, có gì tối con qua cô lấy nước pha mỳ nhé.
- Đừng qua muộn quá, có gì đi cửa sau, sục sạo qua sân trước ông cố không ngủ được lại la.
Thế là xong, kèo gài rồi, đợi giờ nữa thôi, lại còn cửa sau cho yên tĩnh nữa… hơn cả mong đợi.
Dưới này ăn cơm sớm lắm, 4 – 5h đã ăn chiều, 8h là đi ngủ, mình hay lọ mọ đêm, đói thật. Mọi hôm vẫn thủ sẵn phích nước, hôm nay mang về nhà bên kia rồi. Ông cố bên cạnh mới đi viện về, già khó tính, khó ngủ không qua ban đêm thì đúng rồi. Nhà dì 3 nữa mới đến nhà cô út, nhưng dì còn chồng con đêm hôm làm phiền không phải đạo tí nào… sang cô út là đúng nhất!!!
Về nhà, ku em cũng sang, lại khép cửa lôi điếu cày ra bắn 2 bi rồi nằm nghe dj kệ mịa nó làm gì thì làm. Lên nhạc cũng căng phết, du dương đến 9h mới tỉnh, thằng em vẫn ngồi chúi vào lap, bỏ mịa… mình đằng hắng:
- Chưa về bú tí đi à?
- Không, mấy hôm để anh 1 mình, sợ anh buồn, hôm nay em ở bên này…
Phắc ma dờ nhà nó, tiên sư nhà nó, @£%` nhà nó… nổ đom đóm, lọ mọ dậy bla bla với nó mà teo chym… thương cô út bên kia đợi cửa… Đành phải nghiến chym vậy, ku em nó thương mình thật lòng, giờ sồn sồn đuổi nó về… hại nhiều hơn lợi, có nảy sinh gì thì ăn cám. Đang bla thì có tin nhắn, chết mịa, của em rồi, hồi chiều mới nhắc nhớ “Call Me”, mải mốt tính kế mà quên mất, lại trách mình đây. Y như mình dự, vội vàng call lập tức, biến ra ngoài cho ku em không để ý, lại phải uốn 3 tấc lưỡi vỗ về em nó 1 hồi mới xong. Vào nhà nhắn tin đi tin lại, thấy lòng lại nâng nâng như thủa nào. Có trò này hồi teen cũng được, già mịa nó rồi. Loanh quanh với em đến 12h, thằng em nằm cạnh ngáy nhè nhẹ… nóng trong người quá… định liều 1 phen… nghĩ đi nghĩ lại hoàn toàn không ổn, nhỡ có chuyện gì cái “bùi” lại làm khổ cái thân. Quay sang thằng em rủa thầm:
- Phắc ma dờ, cút mịa mày về đi…

cai lon cua phu nu

Xem cai lon cua phu nu hay nhat 2014

Đặc biệt là nước nhờn ở trong đó chảy ra khá là nhiều , làm trơn bóng cả cái khe *** lên .Bố tôi cầm con cặc của mình quét dọc theo cái khe *** mấy cái .Do chúng tôi nhìn chéo lên cảnh này quan sát khá là dễ .

Dù con cặc của bố tôi mới cọ ở ngòai thôi thì cô Minh đã ưỡn lên thật cao rồi dạng chân của mình ra thật to rồi .

Day nhẹ mấy cái thì bố tôi mới chầm chậm mà ấn con cặc của mình vào bên trong cái lỗ *** .Tôi đóan là cảm giác đê mê thích vô cùng luôn vì mặt bố tôi hiện lên điều đó .Cô Minh cũng khẽ đưa nhẹ nhàng tay mà ôm lấy cái eo của bố tôi mà nói :
-Anh ấn mạnh vào đi anh , em thích được anh ấn mạnh vào bên trong lắm .Như thế đã ơi là đã thích vô cùng luôn anh ạ..con cặc của anh làm căng hết cả lỗ *** em ra rồi đây này ..nữa đi nào ..cho vào sâu đi nào .
Bố tôi càng cố gắng mà ấn con cặc của mình vào thật sâu hơn nữa . Chẳng máy chốc thì cũng đã ngập gần đến gốc cặc rồi .

Tùng ở bên trên thấy như vậy thì mìm cười mà nói:
-Công nhận *** bà này cũng sâu thật , con cặc của ông già mày to như thế mà vẫn chui được gần hết vào bên trong !
-Thế mày học Sinh học mà mày không biết à , *** của đàn bà có thể co giãn theo đường kính của con cặc mà , to thế chứ to nữa cũng đút vào được yên tâm đi .Mà thôi mày đừng có nói nữa , đang xem mà cứ nói mất hết cả hứng rồi đây này .

Tôi nói như vậy thì Tùng cũng không nói gì nữa mà chúng tôi cúi xuống xem con cặc của bố tôi cứ thế mà chui vào trong cái lỗ *** .

Bố tôi càng nhấp thì nước nhờn trong đó càng chảy ra nhiều hơn nữa. Không thể chịu được tôi cũng đưa chầm chậm tay vào bên trong mà xoa nhẹ con cặc của mình .

Tùng cũng thấy sướng lắm lên cũng làm theo tôi .Bên dưới thì tôi nhìn rõ cái lỗ *** của cô Minh dãn ra thật to mà mút lấy con cặc của bố tôi .Bố tôi nhấp từ từ lên không lâu sau thì cô Minh ôm ghì lấy là nói to hơn :
-Anh ..nhấp mạnh và nhanh nữa đi anh ..em thích được như vậy cơ …như thế mới sướng …mới đã anh ạ …em thích anh địt em như vậy .. đút vào thật sâu mà nhấp thật mạnh .

Bố tôi cũng nghe lời mà cứ thế nhấp thật mạnh hơn nữa .Những tiếng pạch pạch cũng vang lên khắp căn phòng ở bên dưới .Nước nhờn ở trong cái lỗ *** cũng chảy ra thật nhiều mà quấn chặt lấy con cặc của bố tôi .
Nhấp được một lúc sau thì bố tôi cũng nhấp chậm lại mà khẽ nói :
-Anh …chịu thôi em cứ bắt anh …nhấm mạnh như thế thì làm sao mà có thể chịu nổi được cơ chứ ..mệt lắm rồi đây này ..

Thấy bố tôi mệt như vậy thì cô Minh cũng mỉm cười mà nói :
-Không sao mà anh ..mệt như vậy mà chưa ra là được rồi , em thích anh làm dai sức với em như vậy , thôi ngồi xuống để em nhún cho nào .Như thế đỡ mệt hơn .

Bố tôi đành chầm chậm mà rút con cặc của mình ra . Ở cái lỗ *** cũng có một chút nước nhờn mà chảy ra rồi .Con cặc của bố tôi trơn bóng lên .
Bố tôi vừa ngồi xuống thì cô Minh cũng đứng dậy , cầm cái con cặc của bố tôi cọ nhẹ nhàng dọc theo cái khe *** mà chầm chậm ấn vào bên trong.