Cai lon dep

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........

cai lon dep

Mấy hôm sau Lan đi công tác về. Chắc Hoa đã báo cho vợ tôi qua điện thoại rồi nên gặp tôi một cái là Lan hơi đỏ mặt lên vẻ ngượng. Mặc dù xem phim sex cũng nhiều, rồi ở bên Tây cũng nhiều năm nhưng nói gì thì nói, dù hiện đại táo bạo đến đâu thì phụ nữ vẫn là phụ nữ, vẫn có sự ngượng ngùng cố hữu. Lúc tối ngồi nói về chuyện này với nhau, Lan dụi đầu vào ngực tôi bảo: – em cũng thấy hơi ngại và xấu hổ, nhưng cũng thấy việc này hay hay, nhất là anh lại đồng ý và suy nghĩ cũng như em, chính như thế này có khi lại hay, thà rằng thế còn hơn sau này vợ chồng chán nhau rồi lén lén lút lút cặp bồ. Tôi gật đầu hưởng ứng: – thì thế anh mới đồng ý, với lại chỉ đơn thuần là trò vui thôi mà. Vợ tôi cũng gật đầu: – ừ chỉ là vui thôi mà, có gì vợ chồng mình cứ thẳng thắn với nhau nhé, nếu tham gia một thời gian mà thấy không thoải mái thì thôi anh nhé. Tôi gật đầu: – ok, anh đồng ý, có gì cứ nói thẳng với nhau chứ không để trong lòng nhé.

cai lon dep

cai lon dep la gi ?

Hắn đã ngủ một cách ngon lành. Nhưng bên hắn, dù mệt cô bé vẫn chưa ngủ, từng giọt nước mắt vẫn âm thầm rơi ướt đẫm gối từ bao giờ, ngực nó phập phồng theo nhịp nấc. Nơi ấy của cô bé còn hơi âm ỉ đau sau cơn mưa gió càng làm cho nó cảm thấy thêm tủi nhục.

Nửa đêm bỗng hắn màng tỉnh, trong cơn mê như có ai khóc thầm cạnh mình, mở mắt, thấy cô bé lạ mặt ngồi khóc, như kẻ mộng du giữa đêm tối mịt mùng. Theo phản xạ hắn kéo cô bé vào lòng, và nói.
-Sao vậy, đừng khóc nữa, ngủ đi.

Tay hắn vỗ về cô bé như một sự cảm thông nào đó mà hắn cũng không nhận ra được. Rồi hắn ôm cô bé, cô bé lúc này cũng đã thôi khóc lóc, cả hai cùng mệt mỏi ngủ thiếp đi giữa những tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên.
Sáng sớm khi mở mắt dậy, láng máng nhớ lại những gì đã qua, hắn giật mình sực nhớ, trong lúc ham muốn tột độ, hắn đã quên đeo cái bao mà cô bé đã đưa cho, hắn đã từng nghe nói có kẻ say lần đầu đi chơi gái mà bị dính bệnh ngay, giật mình hắn cũng cảm thấy hối hận và sợ hãi.

Nhưng hắn lại thêm một lần nữa giật mình nhận thấy một vết máu trên giường như một cánh mai đỏ thắm. Hắn nhớ lại tối qua. Hắn cảm thấy toát mồ hôi như làm việc gì không tốt. Ui choa, con bé này đã bị hắn phá trinh, một con cave còn trinh. Hắn sửng sốt với điều đó, an tâm và sung sướng nhưng hắn cảm thấy cũng có đôi chút tội lỗi, trong trí nhớ của hắn tối qua rõ ràng cô bé đã đẩy hắn ra và kêu không muốn. 

Đảo mắt khắp phòng hắn không thấy bóng dáng cô bé đâu. Chỉ thấy mọi thứ dường như có vẻ đã ngăn nắp hơn rất nhiều thì phải. Hắn bỗng cảm thấy một bàn tay ấm áp đàn bà. Nhưng ngay lập tức hắn bỗng giật mình. “ May mà nó không xách xe và ví của mình đi khi mình ngủ không thì… mà xem ra cô bé này xem ra cũng thật thà”. Nhìn ra hiên thấy cô bé đang lúi húi quét sân, có lẽ do tối qua quần áo chưa khô, cô bé mặc một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi của hắn, thùng thình trông khá lạ mắt, hắn nói vọng ra trêu:
-Nè. Quét dọn không tính và thêm tiền đâu nhé.

-Không thèm. Mà anh ở gì mà bẩn vậy.
Cô bé tự nhiên đáp lại một cách ấm áp như đã quên đi chuyện tối qua

-Uh.

Hắn mặc lại cái quần và bước khỏi giường. Sau khi đã tắm rửa qua, hắn bỗng hỏi. 
-Đây là lần đầu của em hả.

-Gì cơ anh. Lúc này cô bé dang lúi húi nấu bữa sáng.

-Đây là lần đầu của em hả . Hắn hỏi to hơn.

Cô bé nhìn hắn lặng lẽ gật đầu. Rồi đầu nó cúi gầm, vẻ hoạt bát mất đi thay vào đó là đôi mắt lại ngấn lệ.
- Sao em phải làm nghề này? hắn nhẹ nhàng hỏi.

Cô bé vẫn lặng im.
Hắn cũng thôi gặng hỏi và chỉ nói.

-Anh đây cũng là lần đầu.
Cô bé nghe vậy nhưng cũng không nói gì. 
-Cơm chín rồi, anh xuống ăn cho nóng.

cai lon dep

không
P: đúng rồi anh em P nè ,chắt anh là V
V: đúng rồi em 
P: anh vào nhà đi
V: à mà nhà em có pa ma hay đại loại là người lớn không
P: chi vậy anh nhà không có ai hết chỉ có mấy đứa hồi bửa chơi chung với anh thôi
Dắt xe vào thì thấy bàn tiệc đã bày sẵng , có 2 đứa con trai chừng tuổi teen , nhưng choáng nhất là cái tũ rượi nhà em , nhìn 1 hồi thì em nói
P: anh nhìn gì thế , vào bàn ngồi đi
V: à không có gì 
Em đem lên mấy lon bia
V: em đem xuống đi anh không uống bia
2 thằng bên kia cười, em mới 16 tuổi mà biết uống bia ông anh lớn thế mà không biết uống ( nói thật lúc đó giã vờ để kêu em lấy mấy chai rượi trong tủ ra uống nhìn mà muốn thèm )
P: thế anh uống gì , 
V: em thấy chai rượi khui giở kia không , lấy uống đi
P: uống được không , không biết uống bia mà chảnh
bạn nử kia chợt tuổi mình nói lên : hay là đem uống đi thử ai say
2 thằng kia ùa theo : đúng đó 
P: cũng được
Đem chai rượi ra . nhìn tụi nó uống mà mình buồn cười muốn sặc máu luôn. nhìn cách uống với cầm ly là biết không phải dân sành rượi rồi , tụi nó mới húp 1 ngụm mà cứ như nuốt thứ gì , nhìn buồn cười vãi . còn mình làm 1 hơi hết nửa ly ( bác nào uống rượu ngoại thì biết nhé ) , cã đám nhìn mình .
P: thế này mà bảo không biết uống bia
V: anh nói không uống bia chứ không uống rượu đây
P: anh này buồn cười ghê .
Cã đám cứ nói chuyện 1 hồi thì cũng 1 h chiều rồi , ra quán net đầu ngõ nhà em cã đám đánh vài trận mà toàn thua không chắc có lẽ tụi kia hơi say rồi , chơi xong về nhà

cai lon dep

Xem cai lon dep hay nhat 2014

Hôm ông chồng đi vắng, bà Trang nhớ lại cuốn băng Huân cho mượn, bà lên phòng ngủ mở TV và bỏ cuốn băng vào máy. Bà không ngờ màn ảnh truyền hình từ từ hiện lên hình ảnh của Huân, từ phòng tắm đi ra, trên người quấn cái khăn lông lớn, khi hắn bỏ tấm khăn ra cơ thể trần truồng hắn hiện nguyên hình. Thần hình hắn đẹp, rắn chắc nở nang, phía dưới hạ bộ một dương vật dài, không quá lớn, nhưng không nhỏ, đang lòng thòng. Bà Trang thấy người nóng ran lẩm bẩm: “ Thiệt thằng nhỏ nầy! hết ý” Hắn lên giường, một lát sau vợ hắn vào phòng, nàng thay đồ, Thân người nàng không đẹp vì nàng mập, vú nàng hơi xệ và cái bụng nhiều mỡ, mông nàng to, đôi chân hơi ngắn, nhưng âm hộ thì nhiều lông đen sì, hai mếp mộng cứng. Nàng vào phòng tắm, sau đó nàng ra nhìn hắn tươi cười, và lên giường. Huân đã Set up máy quay trước nên nàng đâu có biết. Hắn đặt tất cả nhưng nơi cần thiết, nên mọi cử động của hai vợ chồng đều được thâu rất rõ. Vợ Huân cũng rất sành trong vấn đề ân ái. Khi vừa lên giường xong là nàng chòm qua hôn hắn, hai cái lưỡi cuốn lẫn nhau, sau đó nàng liếm xuống ngực hắn, rồi xuống tới rốn, khi cái lưỡi nàng đụng vào đám lông, thì dương vật hắn nứng cứng ngắt, đầu khấc nhô cao bóng lưỡng to lớn , nàng liếm nhẹ vào đầu khấc, nước miếng kèm theo một tí dâm thủy kéo ra thành một sợi dài. Huân nhắm mắt rên khẻ, sau đó tay nàng lần tới cầm thân dương vật xuột lên xuột xuống nhè nhẹ, và miệng nàng ngậm hết đầu khấc muốt, vài phút sau Huân chịu không nổi đẩy nàng ra, lật nàng qua một bên, cuối xuống tay vạch âm hộ kề lưỡi vào liếm, nàng dẩy dụa kèm theo những thớ thịt rung lên.