Cam nang quan he vo chong

Hai tay tôi giờ đựơc tự do thì bất ngờ cơ thể tôi lại bị mất thăng bằng do chân không còn chạm đất nên tôi phải quàng tay qua vai hắn và bám vào người hắn như một cột trụ để tựa. Hai chân tôi không còn thăng bằng nên tôi co chân lên làm tuột hẳn chiếc quần nảy giờ còn vướng lại dưới gối. Hai chân tôi co lên cao tựa vào hai cánh tay rắn chắc cuả hắn đang bợ mông tôi tạo nên một thế đứng vẫn thường gây cho tôi nhiều khoái cảm nhất. Cơ thể tôi hiện giờ chỉ còn bám vào hắn và dựa vào tường làm điểm tựa. Hắn vẫn nhấp điên cuồng như thể muốn thi đua cùng nhịp xe lửa vẫn đều đều. Dương vật hắn vào sâu hơn khi tôi co chân lên cao. Tôi nhắm nghiền mắt tận hưởng cảm giác âm đạo của mình được lấp đầy bởi một khúc thịt to cứng và nhớt ấm. Chợt tôi phải rên lên thành tiếng khi hắn nhấp thật mạnh và nhanh liên tục mấy cái liền. Người hắn co cứng rên lên mấy tiếng a…arh…, tay hắn bấu chặt lấy mông tôi. Tôi trân mình chịu đựng mấy dòng liền tinh dịch nóng ấm của hắn bắn xối xả vào trong âm đạo tôi. Tay tôi ghì chặt vai hắn, đầu tôi gục trên ngực hắn đê mê. Thật bất ngờ hắn đẩy tôi ra, kéo quần lên rồi mở cửa nhà vệ sinh đi ra ngoài. Trong suốt cuộc truy hoan hắn hoàn toàn không nói một lời và giờ đây hắn cũng không quan tâm xem tôi có thoã mản không hay thậm chí hỏi xem tôi tên gì. Tôi mệt mỏi cài lại nút áo, quẳng bộ đồ lót vào sọt rác vì chúng đều bị đứt đôi cả, mặc lại quần, chỉnh lại tóc rồi đi ra ngoài. Đó là lần làm tình gây ấn tượng cho tôi nhất chỉ đơn giản là vì tôi gần như bị hãm hiếp mà vẫn thấy thoã mãn vô cùng. Tôi trở về chỗ nằm, tránh nhìn vào mắt hắn nhưng hình như hắn hoàn toàn không để ý đến tôi. Trên chuyến tàu dài 3 ngày trời đó chúng tôi đã làm tình với nhau 3 lần. Lần thứ hai hắn đè tôi ra giường ngay khi đôi tình nhân kia đi ăn. Lần thứ ba hắn làm tôi sợ điếng người khi vén váy tôi lên và nhét dương vật của hắn vào hậu môn tôi ngay khi tôi đang đứng hóng gió ở hành lang, nơi mà hành khách có thể đi qua bất cứ lúc nào. Mỗi lần như vậy hắn đều xử sự rất bạo lực.

cam nang quan he vo chong

Đọc đến đây nàng như người mộng du bởi những dòng chử mà Phong viết trong nhật ký. Thanh Lam không muốn mất lịch sự khi xem những vật riêng tư của người khác nhưng do sáng nay nàng vào phòng Phong để thay nước cho bình hoa vô tình nhìn thấy quyễn nhật ký dấu hời hợt dưới gối, sự hiếu kỳ, tính tò mò của phụ nữ làm nàng lấy ra đọc trong vô thức. Chúa ơi thế là nó si mê mình đến thế sao? Tại sao nó không bíết mình cũng thèm khác nó lắm? hay nó sợ có lẽ vậy mình phãi làm cách nào??? Phãi tạo điều kiện để nó mạnh dạn hơn nữa mình muốn nó phãi chiếm hữu mình, mình muốn ôi… cái gì đã làm ước cã đủng quần mình rồi.

Từ ngày Thanh Lam đọc trộm nhật ký biết Phong rất si mê luôn tìm cách gần gũi nàng vì Phong đã quá yêu nàng. Thanh Lam thấy tim mình đập rộn ràng mổi khi nghĩ đến nó. Cảm tình sự yêu thương của Thanh Lam đối với Phong mỗi ngày mỗi tăng lên. Nàng luôn nghĩ đến Phong bất cứ lúc nào khi chỉ còn có một mình, không có ai bên cạnh, nhất là vào những đêm vắng chồng. L*n nàng luôn nóng bỏng, ướt át đòi hỏi. Thanh Lam tự hỏi, tại sao nàng lại không thể tạm quên người chồng thân yêu để đến với những ước mơ dù không chính đáng của nàng và Phong trong chốc lát trong khi nàng biết rằng ở dưới kia Phong cũng đang dằn xé như nàng.

cam nang quan he vo chong

cam nang quan he vo chong la gi ?

Cường và mẹ đi tới siêu thị vào buổi chiều hôm đó và dừng lại mọi gian hàng mà họ thấy. Nhưng thật ngạc nhiên, Cường có vẻ thích thú như vậy và có lẽ là lần đầu nó thấy thú vị như vậy. Dĩ nhiên không phải là đi mua sắm mà là làm cho mẹ nó thích, Cường nghĩ. Cường nhìn mẹ thật kĩ, nó thấy nàng cười, hơi e thẹn hoặc sung sướng khi mua hoặc thử những món mà nàng thích. Khi Lan ra khỏi phòng thử đồ Cường được quyền nhận xét và đưa ra quyết định.Dĩ nhiên nó chọn là những cái đầm sát hoặc những chiếc váy ngắn. Điều tuyệt vời nhất là Cường có thể thấy mẹ nó vui, cười rất nhiều và nó có thể nhìn mẹ nó không chớp mắt kể rừ cái đem nó bắt gặp mẹ nó với Hùng. Tuy nhiên, Cường còn chút e dè vì sợ mẹ nó không hài long. Và có vẻ như nó đã lo lắng thừa. Mẹ nó không những cấm đoán hoặc trách móc nó mà nàng còn xoay quanh để nó có thể đánh giá tốt hơn về bộ đồ nàng đang mặc. Và Cường thích những gì nó được nhìn. Nó nhận thấy rằng, mẹ nó đã giữ cho mình một thân hình thật đẹp và sexy. Thật lạ là từ trước tới giờ Cường không nhận ra mẹ nó sexy tới mức nào, thậm chí còn làm con cặc nó cương cứng khi nhìn mẹ. Cường đã vắt chân lên để che con cặc cương cứng khong cho Lan thấy. Nhưng nàng chẳng có vẻ gì để ý việc đó cả.

Cường rất thích những bộ đồ ở gian hàng Victoria’ Secret. Khi Lan bước khỏi phòng thử đồ với bộ đò màu đỏ bó sát đã làm Cường choáng ngợp. Bộ đồ có màu đỏ tươi, cổ cắt chữ V rộng làm hở một phần bộ ngực no tròn của Lan. Tuy nhiên, đường cắt có vẻ hơi thấp nên làm lộ cả áo lót mà Lan đang mặc. Cả bộ đồ ôm sát thân hình thon gọn của Lan, để lộ cái eo nhỏ và cái mông tròn trịa. 

"Bộ đồ có bó sát quá không?" Lan hỏi

"Không…," Cường nói bà nhanh chóng them vào, "Trông mẹ thật tuyệt với bộ đò này. Nhưng có lẽ nên bỏ áo lót đi. Mẹ quay lại nào ."

Lan quay người lại, nàng nhìn vào gương và thấy Cường đang nhìn mình chằm chằm

Bám chặt vào thành ghế Cường nói, "Con nghĩ, quần lót cũng nên bỏ ra. Con có thể thấy đường viền của quần lót."

Lan ngạc nhiên, quay lại nhìn Cường nhưng nàng nói, "Đợi chút." Lan đi nhanh vào phòng thử đồ và đi ran gay sau chưa đầy 1 phút. "Bây giờ thế nào?"

Cường cảm thấy tim mình đập thình thịch. Lan đã bỏ áo lót và để lộ núm vú đang cương cứng hằn lên cái áo. "Trông..khá..á hơn," Cường lắp bắp.

"Còn cái này thì sao," Lan nói và quay người lại.

Không có đường viền của quần lót 

Cường không thể nào tự chủ được, con cặc nó giựt giựt khi biết mẹ nó trần truồng dưới bộ đồ khoác ngoài mỏng dính. Mọi đường cong của Lan đều được bồ đồ tôn lên. Ngay cả phần hơi lõm vào giữa lung và mông của nàng cũng lộ rõ. "Con thấy..khá…ổn," cố gắng bình thường khi nói trong khi mắt không rời mẹ mình.

Phần còn lại trong buổi chiều thật tuyệt với Cường. Họ đi qua tất cả gian hàng. Chọn lựa đồ và tranh luận về những cái mình thích. Mối quan hệ của họ dường như là của người đàn ông với người đàn bà hơn là của mẹ và con . Mọi người nhòm ngó và bàn luận về họ. Nhưng Cường mặc kệ. Nó thấy mẹ nó rất vui và cười rất nhiều. Đôi mắt Lan long lanh, và nàng cảm thấy hạnh phúc. Mối quan hệ của họ có vẻ được cải thiện rất nhiều từ sau biến cố đó. 

Vài giờ sau với nhiều túi đồ trên tay. Lan và Cường rời siêu thị để đi ăn tối. 

"Mẹ nghĩ mẹ đã mua đồ cho cả năm," Lan cười. "Mẹ không biết chuyện gì đã xảy ra. Mẹ chưa bao giờ dành nhiều thời gian cho việc mua đồ thế này."

"Con biết," Cường nói

Lan nói. "Mẹ nghĩ mẹ phải làm mới tủ quần áo chứ?"

"Dạ," Cường trả lời không thoải mái lắm.

Lan cầm tay Cường và nói. "Thật là tuyệt khi có người quan tâm đến mẹ như vậy."

Cường nhìn trong mắt mẹ nó có chút gì hơi mơ hồ, xa xăm. Nó nhanh chóng chuyển đề tài. Nó sợ sự việc sáng nay sẽ được nhắc lại.

Trong khi họ nói chuyện, lần đầu tiên Cường để ý những người đàn ông nhìn mẹ nó. Nó cảm thấy bực và muốn mẹ nó chỉ riêng của nó thôi! Nó cảm thấy điều đó thật điên rồ,..đây là mẹ nó, không phải là bạn gái nó, nhưng Cường không thể nào thôi ý nghĩ đó được. Khi họ rời khỏi nhà hang, nó choàng tay sau lưng mẹ nó như để bảo vệ hoặc theo ý riêng của Cường tới bọn kia “ Đây là hoa đã có chủ”
Lan ép sát người vào Cường đến khi nó cẩm thấy hông mẹ nó áp sáp vào hông nó. Thậm chí Cường còn cảm thấy sự mềm mại của da thịt Lan sau lớp silk của chiếc váy 

Khi về đến nhà Cường lại đượng Lan trình diễn thời trang một lần nữa, nàng như một cô gái tuổi dậy thì. Nàng thử lại tất cacr quần áo lần nữa và hỏi những cái nào hợp, còn những cái nào thì không? Cái nào ngắn, cái nào ôm sát, cái nào để lộ nhiều da thịt. Nàng hỏi rất nhiều. Còng Cường thì vui nư sáo và không quên tiết lộ nó thích nhất là bộ đồ màu đỏ của Victoria Secret. Lan cũng biết ý Cường khi mặc bồ đồ đó, nàng đã không mặc đồ lót. Còn Cường thì thắc mắc, không biết mẹ nó có ăn mặc như vậy để đi ngủ hay không.

Vào cuối ngày, Cường cảm thấy rất mệt mỏi, nó không ngờ rằng việc đi mua sắm lại mệt đến thế Có thể là do có quá nhiều biến cố xảy ra trong thời gian ngắn. Bắt đầu là việc giận giữ khi bắt gặp mẹ nó ngoại tình và bây giờ nó lại nhìn mẹ nó như một người đàn bà gợi tình.

Sau 1 thời gian ngồi ở phòng sinh hoạt chung với ba và mẹ Cường nói, "Con nghĩ con sẽ đi ngủ sớm."

"Được thôi, con yêu," Lan nói. "Mẹ hi vọng không làm con quá mệt, mua sắm mất sức lắm," Lan cười.

"Vậ mẹ phải cho con biết trước chứ," Cường quay lại với nụ cười đến mang tai và hôn mẹ nó trước khi bước lên phòng. Tuy nhiên, vừa đến cửa phòng Cường sực nhớ và chạy nhanh vào phòng tắm trong phòng bố mẹ. Trong ngăn đựng đồ bẩn nó thấy cái nó cần…đó là bộ đồ lót màu đỏ mà mẹ nó đã mặc cả ngày hôm nay. Cường nhanh chóng lấy bộ đồ lót và chạy về phòng. Bằng một thao tác nhanh khủng khiếp nó cởi tuột quần ra và nằm trên giường . Cường nhanh chóng bọc đồ lót quanh con cặc và dùng tay sóc mạnh làm con cặc căng cứng lên.

Cường liền hình dung ra mẹ nó…và bộ đồ lót..hình dung ra nàng đang mặc nó. Sau đó nó thấy Lan khỏa thân trước mặt nó. Nó còn thấy mẹ nó mỉm cười với nó, 2 mắt nhìn con cặc nó thèm thuồng, rồi nàng ngồi xuống giữa 2 chân nó, tay nhè nhẹ sóc con cặc nó. 

Cường có cảm giác nhiw mẹ nó đang bú cặc khi chiếc quần lót quấn quanh đầu khất. Khi nó sóc lên xuống tiếng cọ giữa bộ đồ lót và con cặc làm Cường liên tưởng như mẹ nó đang muốt con cặc một cách thèm thuồng. Tay nó chuyển động nhanh dần. Cường không thể nào chịu nổi nữa. Nó đã có một ngày quá tuyệt rồi. 

"Ah…ah," Cường rên lên,người nó căng lên và nhấc hẩng khỏi giường. Con cặc nó giật liên hồi và bắn tinh xối xả lên bụng, lên đùi nó. Cường thấy sướng vô cùng con cặc cứ bắn tinh như thể không dừng được. .

Một tiếng rên khoái lạc thoát ra khỏi miệng Cường. Không phải vì nó sóc làm nó đạt cực đỉnh mà ý nghĩ về mẹ nó làm Cường không chịu được. Điều đó thật sai trái. Cường không thể nào có ý nghĩ thèm khát mẹ nó được. Cường nằm trên giường tận hưởng cái sướng, lấy te che mắt như muốn níu cảm giác đó mãi.

Đột nhiên cửa phòng nó bật mở. Cường sực nhớ nó đã quên khóa cửa, và người đang bước vào là Lan – mẹ nó. Cường nhanh chóng lấy chăn trùm qua người và lăn qua bên vờ như đang ngủ.

Cường cố gắng điều hòa hơi thở, nó cảm thấy Lan đang dần bước đến giường. Nó sợ rằng mẹ nó sẽ phát hiện ra nó dung đồ lót của mẹ để tự sướng. Và tệ hơn khi nó bắn tinh đầy quần lót của mẹ. 

Cường thậm chí còn nghe Lan thở. Nó hơi hé mắt để nhìn Lan. Và nó biết, Lan đang nhìn vào phía dưới của nó

Lan nở nụ cười khi nàng bước lên lầu để chúc Cường ngủ ngon. Nang muốn cảm ơn con trai về một ngày tuyệt vời. Nàng chưa từng nhớ rằng mình đã vui như thế từ khi lấy Mạnh và kể cả khi đang quen Hùng. Khi Lan gõ cửa Cường không trả lời, nàng nghĩ con đã ngủ. Nhwung khi thấy ánh sáng lóe ra trong phòng, nàng lại muốn vào để hôn con chúc ngủ ngon. 

Lan đã đặt chân vô phòng và nàng khựng lại. Nàng lấy tay che miệng để ngăn tiếng thốt lên. Cái nàng thấy là con trai nàng đang đạt cực khoái với quần lót nàng phủ quanh con cặc và tinh trùng nó phủ đầy khắp ngực, khắp chân nó. Mặc dù nàng nói với con về bộ đồ lót nhưng nàng không ngờ con lại lấy nó nhanh như vậy. Lan dường như đông cứng lại. Nang biết nàng nên rời khỏi chỗ này, nhưng Lan lại bước thêm vào bên trong. Cho đến giờ phút này, cảm giác của nàng và con đã thay đổi..lúc đầu là cải thiện quan hệ và thú vui mua sắm... nhưng đã chuyển sang ham muốn tình dục. Nó bắt đầu từ khi nàng bước ra khỏi phòng thử trong bộ đồ màu đỏ và nàng đã không mặc đồ lót. Lan đã thấy cái cách Cường nhìn mình, nó làm cho ở giữa 2 chân nàng có một cảm giác quen thuộc bùng nổ. Khi Lan chạy vô phòng thay đồ, dâm thủy nàng đã chảy bết xuống chân. Sau khi mặc đồ lót vào thì đồ lót nàng cũng dính đầy dâm thủy. Và nó đã làm tố nhiệm vụ của nó…làm con nàng xuất tinh…Cảm giác của Lan bây giờ cũng giống hồi chiều, dâm thủy cứ tuôn ra từ 2 mép *** ướt nhoẹt. 

Lan run lên khi nhìn thấy thân thể Cường, Cường cao to, với những múi cơ săn chắc do siêng tập thể dục. Nàng nhớ lúc nàng thấy nó ở trạng thái trần truồng…có lẽ là năm Cường 9 hay 10 tuổi. Giờ đây đạp vào mắt nàng là con cặc to, dài với đàu khất ướt nhoẹt và từng bãi tinh trùng vươn vãi khắp người Cường. Mắt Lan nhìn xuống phần che lại của Cường, con cặc của nó vẫn đội một cục trong chiếc chăn. Nàng quá biết thừa những trò này của những đứa con trai tuổi như Cường

Lan còn ngửi thấy mùi ngai ngái của tinh trùng khi nàng ngồi gần Cường. Cản giác dưới âm đạo nàng cứ âm ỉ làm nàng bức rứt, khó chịu. 

Cường cố thở nhẹ nhàng để tránh mẹ nó biết nó không ngủ. Đàng sau đôi mắt nhắm hờ, Cường quan sát mẹ nó qua từng cử động. Cường chỉ mong mẹ nó ra khỏi phòng càng nhanh càng tốt. Khi Lan lại gần, làm Cường cảm thấy một cảm giác kì lạ khi khắp người nó đều bố lên mùi ngai ngái của tinh dịch.

Với sự cử động nhẹ, Cường hơi nghiêng người lên chút vì việc Lan ở lại làm con cặc nó trở nên cương cứng và làm nó đau điếng vì ép xuống giường . Khi nó quay lại, vô tình làm con cặc nó chỉa thẳng lên đội hẳn một cục. Cường thấy Lan lay lay nó 

"Dậy đi Cường," Lan thì thầm.

Cường không có lựa chọn nào khác. Bàng bộ mặt ngỡ ngàng nhất nó tọa ra được CƯờng joir “ Mẹ gọi con?”

"Đừng giả vờ với mẹ," Lan nói, trông mặt nàng có vẻ khác lạ

"Mẹ..ẹ…ẹ..!" Cường rên.
"Xin lỗi con, mẹ không muốn gọi con dậy, nhưng có lẽ con làm bẩn hết chăn rồi."

Mặt Cường bây giờ đỏ lừ vì quê độ.

"Mẹ sẽ đem nó đi giặt," Lan nói, nàng lấy chăn và quần lót ra, vô tình nàng chạm đầu khất nóng hổi của Cường.. Lan rụt tay lại như thể nàng bị phỏng và nhanh chóng cầm đồ ra khỏi căn phòng

Cường suýt nữa phọt tinh lần nữa khi tay mẹ nó chạm vào đầu khất. Nhưng nó đang lo lắng làm sao nhìn mẹ nó vào ngày mai. Mẹ nó đã đúng khi la nó.

Cường không biết rằng Lan chạy vào toilet trong phòng và dùng đồ lót dính đầy tinh dịch của Cường chà xát lên âm đạo cho đến khi cực khoái.

cam nang quan he vo chong

Chị Nam chẳng nói gì cả, chỉ lẳng lặng gật đầu, hai chị em hoàn toàn không hề biết là chúng đang ở mấp mé bờ vực cuộc tình tội lỗi loạn luân chỉ chút xíu nữa thôi là sảy chân rớt xuống tiêu tan ; hai khuôn mặt hai đứa càng lúc càng kề sát vào nhau và khác hẳn những lần hôn trước, sao lần này chúng lại cảm thấy cảm giác quả thật kỳ lạ làm sao ấy, cái cảm giác mà từ trước giờ chúng chưa hề có. Lòng nhung nhớ do cách xa nhau chín ngày qua cộng với tư tưởng muốn chia sẽ cho nhau tình yêu thương vô bờ vô bến khiến cho hai vòng tay ôm thêm xiết chặt vào nhau như là không bao giờ sẽ không bao giờ chia xa nữa ; thằng Đại vừa hổn hển thở vừa lóng ngóng hôn lên mang tai, lên trán người chị ruột và song hành với thời gian cứ mãi miết nhích dần nhích dần, hai chị em đều tỏ ra lung túng, vụng về với cái chúng hiện đang có nhưng chúng hoàn toàn không hề biết đấy chính là tình yêu. Tuy ngượng ngùng xen lẫn sờ sợ nhưng nó lại hôn chị một cách chủ động và nhiều hơn còn chị nó có lẽ do ngại ngùng, chưa quen cho nên chị chỉ hôn lại thằng em cầm chừng đôi ba lượt thế thôi nhưng không phải vì vậy mà nói rằng chị không bằng lòng với hành động của em trai mình trái lại chị còn tỏ vẻ sung sướng, thinh thích là đằng khác. Chị lặng yên đón nhận từng nụ hôn do em chị khẽ khàng đặt lên vầng trán chị, lên cặp mắt long lanh ướt át của chị và rồi cứ thế ăn quen, được đằng chân lân đằng đầu, thằng em lại hôn lần lên mũi, qua hai bên gò má cao của con chị ; cứ thế xuống nữa, xuống nữa rồi dừng lại ngay nơi hai bờ môi mềm mại hơi dảnh của chị. Chị rất lấy làm ngạc nhiên vì chả nhẽ em trai mình lại muốn hôn môi mình hay sao, dĩ nhiên là chị tuyệt đối không sao rõ được là thằng nhóc sở dĩ biết hôn chị bởi học theo mấy truyện mấy phim mà nó từng say sưa theo dõi trên mạng Internet gần hai năm qua ; y như rằng đúng như dự đoán của chị, chị giật mình và né tránh đôi môi nó đang mày mò tìm kiếm cặp môi chị. Với bản năng thường tình của phái nữ, chị biết rất rõ đây không phải điều bình thường nhỏ như con kiến mà là chuyện tày trời chứ chẳng chơi thế nhưng mặc dù né tránh em mình ấy vậy mà thật chẳng hiều tại sao trong lòng chị lại dấy lên một cảm giác rạo rực, lâng lâng, ham muốn một thứ gì đó xa vời hiển hiện trước mắt. Chính vì vậy mà chỉ trong giây phút bâng khuâng, ngỡ ngàng, chị đã bắt đầu thả lỏng người, không nghiêng mặt qua lại để trốn tránh thằng em nữa và đôi môi hai chị em từ từ kết dính vào với nhau ; hai vành môi con chị dần dần hé mở rộng ra nhường chổ cho môi thằng em chậm rãi luồn sâu vào trong cho đến khi răng chạm răng, lưỡi quấn lấy lưỡi. Vây không còn chối cãi gì nữa cả bởi vì hai chị em đang ngây ngất, đắm đuối trao cho nhau nụ hôn môi đầu tiên trong cảm giác hừng hực chẳng khác gì người say rượu và thực tế đây chính là hương vị phấn khich đầu đời của cả hai đứa đang cảm nhận được ; lần đầu tiên, em trai cướp đi cái nụ hôn ngọt ngào, êm ái, thơm tho của chị gái lẽ ra chị phải để dành tặng cho người yêu hay vị hôn phu của chị sau này mới phải? Dù rất ngượng ngịu, vụng về vì lần đầu chưa quen chưa biết nhưng hai chị em vẫn cố gắng trao cho nhau hết tất cả tâm tình lẫn trái tim trong một mối tình loạn luân tội lỗi và đương nhiên là chúng không hề tự hỏi là có phải mình đang yêu nhau hay không, hiện tại chúng đang làm gì đây cũng như chúng hoàn toàn không biết là chúng đang sa chân vào vũng lầy tội tình nhuốc nhơ. 

Hai vợ chồng ông Thân bà Phụng tại sao cứ lo làm ăn miết mà không chịu lên đây giám sát hai đứa con để giờ đây chúng sanh lòng dục thú bậy bạ làm chuyện kinh thiên động địa ; nếu như hai ông bà chịu khó lưu tâm đến chúng thì chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra câu chuyện tình éo le ngang trái giữa hai chị em hơn kém nhau bảy tuổi. Giờ đây, tiếng sét ái tình chẳng biết vô tình hay cố ý nổ vang lên ngang tai chúng rồi ngang nhiên đẩy chúng sa chân rớt xuống vực thẳm oan nghiệt và phải nói rằng đây là lần thứ nhất trong đời, thằng Đại được hôn một người con gái bằng xương bằng thịt hiển hiện cụ thể, rõ ràng trước mắt nó. Ôi sao mà nó cảm thấy đôi môi người chị ruột quả thật mềm mại như nhung, ngọt ngào lẫn thơm tho chẳng khác gì chocolat do đó càng lúc nó càng mãi miết nút lấy nút để “trái tim rỉ máu” nằm giữa hai khóe miệng dễ thương của chị Nam! Hai thân thể hai con người cùng chung dòng máu cùng với thời gian nhích dần, nhích dần càng sát vào với nhau thậm chí không còn một kẽ hở nào nữa cả, hai cánh tay thằng em đan lại ôm vòng tấm lưng ong thon thả của con chị ngược lại hai bàn tay búp măng người chị lại không ngớt mày mò, sờ soạng nơi tóc, nơi vai em trai mình. Bất chợt, bỗng dưng chị nhận thấy cu cậu hơi cử động rướn người tới rồi dường như là muốn dìu đỡ mình nằm xuống nệm cho đỡ mỏi thì phải ; vì nãy giờ ngồi hơi lâu cho nên chị cũng cảm thấy hơi mỏi lưng thành thử ra tuy hơi ngượng nhưng chị vẫn theo đà dìu đỡ của thằng em mà ngả người nằm ngửa ra trên tấm nệm dày êm ái trãi phủ tấm nệm màu xanh dương thật dịu mắt. Hai đôi môi non nớt, khờ dại của hai chị em rời khỏi nhau giây lát rồi chẳng mấy chốc chẳng ai bảo ai lại cứ mãi miết lần tìm kết dính vào và lúc này, con chị cảm thấy quá đỗi ngạc nhiên khi nhận thấy hai bàn tay thằng em tự nhiên cả gan mò mẫm, sờ soạng lên vai xuống ngực và vào cả nách chị. 

cam nang quan he vo chong

Xem cam nang quan he vo chong hay nhat 2014

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.