Cam nang quan he vo chong

Tôi và Linh cùng ngồi xuống và bắt đầu câu chuyện giữa 2 người mới quen nhau. Theo tôi được biết thì năm nay Linh đã 23 mà vẫn chưa có boyfriend , tôi cũng tâm sự với nàng là tôi cũng giống nàng là chưa có bạn gái mặc dù tôi cũng đã 27. Xem ra câu chuyện của chúng tôi có vẻ phát triển rất tốt vì cả hai đều thấy thoải mái khi nói chuyện. Những lúc nàng nói thì tôi chỉ có thể dán cặp mắt của tôi vào thân hình của nàng và cũng ko thể nghe hết những gì nàng nói. Tôi chỉ thèm được ôm Linh ngay vào lòng vào hôn lên đôi môi kia nhưng hoàn cảnh hiện tại chưa cho phép tôi làm như vậy. Đang nói chuyện thì chúng tôi phát hiện có tiếng động ở trong vườn, Linh giật mình theo bản năng sáp lại gần và ôm chặt lấy tôi. Ôi sao tôi hạnh phúc thể này, tự dưng chưa mất gì mà đã có thể được ôm nàng. Tiếng động phát ra từ một góc của khu vườn. Tôi nhẹ nhàng rón rén bước tới thì nghe được đó là tiếng rên của một người con gái và tôi hiểu ra ngay họ đang làm gì trong đó. Lúc đó Linh ở bên cạnh tôi cũng nghe được và nàng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra ở trong đó. Tôi liền kéo Linh quay lại chỗ cũ, dưới ánh đèn mờ mờ tôi thấy mặt Linh đang đỏ có lẽ vì nàng cảm thấy thẹn thùng. Đối với tôi có lẽ đây là cơ hội để tôi có thể thực hiện âm mưu đen tối của mình. Tôi nhào tới ôm chặt Linh và đặt lên môi nàng một nụ hôn. Dường như tôi cảm thấy Linh cũng chưa đáp trả nhưng tôi vẫn hôn nàng vì tôi nghĩ thời gian sẽ làm thay đổi mọi chuyện. Và Linh cũng đã đáp trả tôi, lưỡi của 2 người quyện vào nhau như một cặp uyên ương hôn nhau say đắm. Đến nước này thì tôi ko còn chần chừ gì nữa, tay tôi luồn nhẹ vào phía trong váy của nàng và dần dần tiến tới nơi cái bướm xinh xinh mà tôi cảm 
nhận được đang trú ngụ ở đó. Linh giật mình khi tôi đụng tay vào *** nàng cho dù đó mới chỉ là bên ngoài. 

cam nang quan he vo chong

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.

cam nang quan he vo chong

cam nang quan he vo chong la gi ?

Số là từ lúc qua Mỹ, gia đình bà Trang được bảo trợ người Mỹ đối xử tử tế, sau đó vì ơn nghĩa bà lấy ông bảo trợ làm chồng, Ông cũng có thời đi lính ở Việt nam, vợ chết đã lâu, lúc lấy bà ông gần năm mươi, bà thì mới hai mươi támĐêm động phòng ông bắt bà tắm rửa sạch sẻ. Khi lên giường ông cởi hết đồ bà ra. Thân hình bà Trang rất đẹp, từ đôi vú cho đến cái bụng nhỏ, kèm theo đôi mông to với chân dài trường túc. Bà là người con gái trời cho đẹp. Nhất là đám lông mịn màn nơi âm hộ phủ trên hai mu tròn trịa nhô cao mập mạp. kinh nghiệm tràn đầy, ông từ tốn bú từ đôi vú xuống dưới L*n, Trang oằn người sướng ngất, dù bà mất trinh từ thuở hai mươi, khi bạn trai bà ở Việt Nam lúc hắn phá trinh thì bà đau đớn, nhưng chỉ ít giây sau là hắn phóng tinh, nên cảm giác sung sướng chẳng bao lâu, có thể vì hấp tấp hay quá nhiều ham muốn. Phải công nhận là ông chồng Mỹ nhiều kinh nghiệm. Bình thường những người đàn bà hơi đau đớn vì mất trinh làm tình lần dầu, sau đó thường có những đòi hỏi rất mạnh, chỉ cần sờ bên ngoài là bên trong âm hộ của bà ta đã ra nước. Chỉ một lát bú L*n mà bà Trang muốn chết giấc vì sướng. Đôi mông và hai bắp vế bà muốn cứng đơ vì gồng, đây cũng là lần đầu tiên bà hưởng cảm giác ân ái kiểu đó. Sau đó ông chồng Mỹ từ tốn đẩy dương vật cứng ngắt vào âm hộ ẩm ướt nắc mạnh. Thân hình to lớn dồn dập lên xuống trên thân thể gợi cảm nóng bỏng hừng hực của bà Trang. Sau đó ông Phóng tinh mạnh, bà Trang rú lên sung sướng. Những thời gian đầu ông Đ* bà liên tục, nhưng sau đó lơi dần, và thường là dương vật ông mềm sèo dù to nhưng không thể cho vào được. Càng ngày ông lại càng gần nhà Thờ nên vấn đề ân ái lâu lắm mới có một lần. Tuy vậy bà Trang vẫn thương chồng. Hai vợ chồng vẫn hạnh phúc dù không có con.

cam nang quan he vo chong

Trong phòng tắm hơi, chỉ còn 2 bọn tôi và chiếc camera đặt trên chiếc ghế nhỏ để ngồi kỳ cọ, bọn tôi chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Thanh định cởi nốt chiếc khăn tắm rồi vào trận luôn. Nhưng tôi ngăn lại, vì đây là lần cuối cùng chúng tôi làm việc này với nhau nên muốn nó phải thực sự lãng mạn và hoàn hảo chứ không muốn nó trần trụi và thô thiển như lần trước. Thanh đồng ý. Tôi tiến đến và đặt một nụ hôn lên môi Thanh. Đương nhiên lần này Thanh đã đáp lại nụ hôn của tôi. Nụ hôn của Thanh rất tuyệt. Đúng là Thanh đã từng yêu nên Thanh hôn rất điệu nghệ, nhẹ nhàng và lãng mạn. Lưỡi Thanh sục xạo mọi ngõ ngách trong miệng tôi. Trong khi lưỡi tôi thì cứ đơ ra chẳng biết làm gì cả. Đây là nụ hôn của tôi nên tôi cứ lúng túng mấy lần suýt bật cười vì ngại. Nhưng Thanh rất biết cách điều khiển theo cảm xúc của tôi

cam nang quan he vo chong

Xem cam nang quan he vo chong hay nhat 2014

Nói tới đó, Như Quỳnh nắm lấy tay tôi xoa lên ngực chị. Tôi cảm nhận sự mềm mại, tuyệt vời của cặp ngực săn đều ấy dù cách một làn vải. Cánh tay còn lại của chị sờ lên hạ bộ tôi và xoa vuốt nó. Cặc tôi đang chèm bẹp trong chiếc quần xọt ấy bùng sống dậy. Như Quỳnh đứng dậy, chị cởi bỏ lớp áo bao bọc lấy thân xác hoàn mỹ của chị. Khi Như Quỳnh đã không còn lớp vải nào trên người, chị trông thật khêu ngợi. Dưới khuôn mặt đẹp mê mệt ấy là một làn da mịn ngà ngọc. Hai cặp vú của chị hình bầu dục, săn lại rất cân đối với thân hình mảnh khảnh của chị. Chị trỏ ngón tay ra, và đung đưa trước mặt tôi. Tôi hiểu ý, ngậm lấy ngón tay và nút nó. Ðược một lúc, Như Quỳnh lùi người lại và ve vẫy ý muốn tôi theo chị. Tôi chồm tới ngậm lấy ngón tay chị thì chị lại lùi nữa. Chúng tôi chốc lát đã đến phòng khách. Bấy giờ, Như Quỳnh mới dừng lại, chị leo lên chiếc ghế xa-lông, hai tay, hai chân chống vào hai chỗ tựa, Như Quỳnh chổng người tư thế của một con chó và lúc lắc cái mông làm Kỳ phát thèm. Kỳ cúi xuống, dòm cho rõ khe động của người phụ nữ. Ðã được đụ, nên lồn Như Quỳnh đã mở rộng và Kỳ có dịp nhìn thật cặn kẽ khưu vật ấy. Từng âm mạch đỏ như hạch núi lửa ửng với một màu hồng tươi quyện lẫn với mùi thơm nồng nàng phát ra từ lồn Như Quỳnh. Tôi điên tiết lên, tính đứng dậy, thọc cu vào lồn Như Quỳnh, nhưng bị chị cản lại.
- Ðừng Bàng, kích thích chị đi!

Tôi bèn bắt chước trong phim lè lưỡi ra và liếm vào lồn chị. Á…á…Như Quỳnh hét lên mỗi khi chiếc lưỡi tôi lướt qua mang lồn chị. Xong, tôi rà chiếc lưỡi vào trong và thọc như nắc trong âm hộ chị. Ây da .. ây da…Như Quỳnh rên rỉ, chị bây giờ thả lỏng cơ thể và đắm chìm trong ái ân. Chị lặng thinh nhưng cơ thể chị lại phát biểu thay cho chị. Cặp ngực chị săn cứng và ửng đỏ lại. Từ kẽ lồn, chất nước đã chảy dài ra hai háng xuống tới cặp đùi thon. Tôi liếm theo dòng nước ấy, từ háng xuống tới đùi rồi lại vòng lên. Áưưưư….Như Quỳnh trợn mắt và thở gấp.. Ối trời…Ối trời… Sướng quá Bàng ơi, Sướng quá…. Nước trong lồn Như Quỳnh túa ra càng lúc càng nhiều và tôi lại càng liếm nhanh hơn.. Ứưú…Chị vùng vẫy cả thân mình như không còn chịu nỗi nửa. Thôi…Bàng….lên đi em….lên đi… Biết đã đến lúc, tôi chồm dậy, và cu tôi nghểnh nghểnh trước cổng cửa chị. Vô đi..vô đi..a. á,, á..Tôi thọc mạnh vào. Cú thọc đụng mạnh vào lồn Như Quỳnh và chạm tới tử cung nàng. Như Quỳnh sước cùng cực, nàng nhúng nhảy theo nhịp nắc của tôi. Tôi gồng mình ráng sức chịu đựng trước cơn hoang lạc tràn ngập trí óc tôi. Tôi rút cu ra, thọc dăm ba cú nhẹ vô âm hộ chị và rồi rút ra, sau đợi Như Quỳnh quen cảm giác ấy, tôi xầm mạnh vào lồn Như Quỳnh. Như Quỳnh lồng lộn như một con thú hoang, có lẽ chị đã đói khát dục tình một thời gian khá dài. Chị gào xiết, vật vã trong dục vọng. Thấy chị rên to, tôi bịt miệng chị lại làm chị nghiến răng, mắt trợn trừng, và cổ họng chị nấc ớ những âm thanh vô nghĩa. Tôi đặt chị nằm ngửa lại và nắc lia lịa vào chị. Càng nắc, Như Quỳnh càng vùng vẫy biểu lộ sướng khoái, nhưng tay chân chị bị tôi khóa lại nên chỉ có thân thể chị là xoay chuyển được thôi. Nhìn cặp vú nhấp nhô lên xuống và hai háng chị cứ ghì xát xiết chặt cặc tôi làm tôi chịu hết nổi. Tôi nắc mạnh vài cú chót và phát xuất tinh dịch. Một làn tinh dịch nóng hổi làm lồn Như Quỳnh thốn lại và chị cũng vừa thỏa mãn và nhả ra một làn xuân tình làm dịu lại dòng dịch khí nóng hổi ấy. Cảm giác thật dễ chịu khi ra trong sâu lồn chị. Tôi quị trên thân thể Như Quỳnh và thở hồng hộc.
Như Quỳnh thỏa mãn, chị nhìn tôi mỉm cười hỏi:
- Tuyệt quá hả Bàng hả?
- Ừ!!
Tôi hôn lên cặp nhũ hoa săn tròn kia. Chiếc lưỡi đung đưa qua lại xoắn lấy hai núm vú đen sẫm và nút liên tục. Hơi thở Như Quỳnh bắt đầu gấp dần. Chị kéo tôi lên, trao tôi một nụ hôn tuyệt vời. Trong miệng chị, vị giác thơm bạc hà quyến rũ tôi. Chiếc lưỡi chị xoắn lấy lưỡi tôi và hôn không ngừng. Nước miếng chị quyện qua cho tôi làm tôi thấy thơm tho và tỉnh táo ra. Tính đút cặc vô lại, nhưng Như Quỳnh cản và nói:
- Cho vô lỗ kia đi em! Tuyệt vời hơn nhiều ấy!!

- Tôi nghe lời, chỉa con cặc đã cương lại ngay lỗ đít đen thẫm mà nhắm vào. Ựự…Như Quỳnh lại rên lên. Giọng chị đã hơi khàn có lẽ vì rên hơi nhiều. Cơ thể chị nhã nhoại mồ hôi làm làn da chị trơn tru và bắt mắt hơn. Lỗ đít chị khít chặt và khó vô. Nhưng tôi càng thọc vào sâu thì Như Quỳnh càng sướng. Khi đã vô hết, tôi lật xấp Như Quỳnh lại, và nắc kheo kiểu chó đụ. Tư thế này giúp cặc tôi vô sâu và cho tôi có thế để nắc. Như Quỳnh thẫn thờ, thần sắc lạc lõng. Tôi thích thú trước cái vẻ đẹp say mê của chị. Vẻ thẫn thờ, vô thần, nhập mình trong ái ân phòng the, làm tôi động lòng dục hơn bao giờ hết. Tôi nắc mạnh như muốn ra. Ối ối, á á á…Như Quỳnh xoay ngửa, hai chân bấu sát vào háng tôi, và rịt mông lại thiệt chặt làm cặc tôi không rút ra được nữa. Tôi chỉ có thể nắc vào sâu hơn thôi. Cặc và lỗ đít cà nhau thật khắn khít, bóp sát vào nhau. Cũng may nhờ nước dịch còn đọng trên cu tôi nên tôi nắc sâu cũng dễ. Càng tiến sâu, tôi thấy thật phê. Rồi chợt Như Quỳnh bấu, áp sát vào tôi hơn, chị ráng lên xuống theo nhịp của tôi. Tôi chợt thấy mất tự chủ, tôi hạ mình xuốn, quyện chặt lấy Như Quỳnh.Tinh dịch bắn tóe ra thấm sâu trong lỗ đít nhỏ xíu của chị và thông lên tận ruột già làm Như Quỳnh quặn ngườI trong sướng lạc. Phần lông đen trên tôi cũng đã ướt đẫm dòng nước đục vừa bắn ra từ lồn Như Quỳnh.Chúng tôi nằm yên, hưởng thụ những niềm dục vọng còn sót trong cơ thể chúng tôi. Một lát sau, Như Quỳnh dịu dàng hỏi tôi:
- Sao! Nữa không Bàng?

Tôi gật đầu. Như Quỳnh đứng dậy, bẹn hai háng trước mặt tôi và cúi xuống bú cặc tôi. Như Quỳnh bú thật điêu luyện. Con cặc đang mềm xèo chợt sống dậy. Chiếc lưỡi đung đưa và kề ngay lỗ thông hơi giữa cặc tôi mà khều khều làm tôi bức rứt. Tôi cũng bú lấy lồn Như Quỳnh để làm thỏa mãn chị. Liếm bú cho nhau một hồi thấy đã đủ, tôi nhấc bổng Như Quỳnh lên, áp nàng tựa vào tường, kề cặc vào lồn mà nắc lên. Trước trọng lực từ cơ thể Như Quỳnh áp xuống, con cặc tôi dễ thục sâu trong lồn chị hơn. Như Quỳnh nức nở rên lên vì sướng, chị chách lưỡi liên miên khi cặc tôi thọc sâu tới tận tử cung chị. Chưa đã, tôi thọc một ngón tay vô âm hộ chị mà cứ sờ lấy mồng đốc của Như Quỳnh. Như Quỳnh rú lên, âm khí chị dào dạt úa ra, làm ướt đẫm tay tôi. Rồi chị bảo tôi để chị xuống. Xong, chị ngồi đè lên tôi và bắt đầu cưỡi ngựa. Úi chà…Như Quỳnh xuýt xoa khi phải dồn con cặc qúa khổ của tôi vào lồn chị. Thân thể Như Quỳnh mệt nhoài nhún nhẩy trên người tôi. Tôi và chị đều mệt nhưng bù lại chúng tôi lại thỏa mãn về mặt tinh thần. Nhìn Như Quỳnh, một mỹ nhân, một người chị có sắc đẹp thùy mị dịu dàng đang ra sức nọc sữa tôi làm tôi nứng kinh khủng. Mùi xạ hương quyện lẫn với mùi lotions bốc vào mũi tôi làm tôi say mê. Tôi gồng mình và tưởng tượng những hình ảnh quyến luyến ấy. Tôi ra. Tôi bắn mạnh dòng tinh dịch vào lồn chị. Nó chảy và bắn sâu hơn bao giờ hết. Như Quỳnh lúc bấy giờ cũng thiệt phê quá.. Nàng vùng vẫy nhấp nhô những cú chót và nàng rú những tiếng hoang dại. Á ahahahưưu Sướng…Ấy…Ôi…ahahahahha..nựng nựng nhanh lên đi bàng….Ưưưu…A,…Một bãi nước đục từ hai háng nàng chảy ra… Tôi và chị Như Quỳnh đã thỏa mãn. Chúng tôi dìu dắt nhau về phòng ngủ của chị. Ðêm đó, có chị, tôi thiệt hạnh phúc.
Thời gian ở bên chị Như Quỳnh thấm thoát đã ba tháng. Ở bên chị, tôi thấy thật hạnh phúc. Nhưng sao, tôi thấy chị vẫn không được vui và thường hay thẫn thờ. Rồi, một hôm khi tôi trở về thì Như Quỳnh không còn ở đó nữa. Tất cả tôi có thể tìm được là một bức thư chị viết cho tôi:

Bàng mến,

Khi em đọc bức thư này thì chị không còn ở bên em. Chị phải ra đi dẫu lòng chị không muốn. Trong mấy tháng bên em chị rất vui và hạnh phúc. Nhưng em biết chăng cũng trong thời gian đó sự mặc cảm loạn luân cứ luôn bám theo chị. Em ngây thơ vô tội nhưng em đã trở thành gánh nặng của chị. Sự nghiệp chị đang lên cao mà chị phải tốn rất nhiều thời gian gầy dựng. Chị không nỡ đem sự nghiệp ấy văng bỏ để đổi lấy một mối tình đầy tai tiếng này. Danh vọng đã làm chị mất đi cả bản thân…và mất đi em. Chị xin lỗi em.

Chị Quỳnh,
Ðọc xong lá thư, lòng tôi chán nản vô ngần. Tôi xé lá thư cũng như tấm chi phiếu $20,000 đính kèm. Tôi rời khỏi căn flat và lao mình vào một chân trời mông lung. Thấm thoát đã được ba tháng tôi chôn vùi bản thân tôi. Tôi nhớ chị Như Quỳnh, nhớ những thời gian sống bên chị. Tôi trách bản thân tôi vô dụng, không đủ sức giữ chị lại. Tôi lang thang khắp phố phường, nhậu nhẹt liên miên và coi thường mọi việc. Cho đến một hôm, trong lúc tôi lang thang đến một trạm xe lửa ở một vùng phố xa lạ, tôi đã trúng cú sét ái tình. Tại đó, tôi gặp một thiếu nữ mà suốt cuộc đời tôi không quên dung nhan thanh tú của nàng. Nàng là một thiếu nữ Á Châu xinh đẹp. Nàng mặc một chiếc quần ka ki màu xám bọc lấy đôi chân trường túc của nàng. Phần trên là một chiếc áo thun đen để lộ phần ngực. Khoát trên chiếc áo thun ấy, là một chiếc áo adidas 3 sọc trắng. Trên cổ nàng là một sợi dây chuyền hình trái tim. Ðiểm đẹp nhất của nàng, là một mái tóc nhuộm màu nâu lạt và khuôn mặt lạnh lùng của nàng. Tôi bị thu hút bởi làn da trắng, dễ nhìn, hai má đều đặn và cặp môi mỏng có duyên. Tóm lại, vẻ đẹp lạnh lùng và băng thanh của nàng trong bộ trang phúc hợp thời trang đã làm tôi ngưỡng mộ nàng. Rồi chuyến tàu ga bên kia đã đến và nàng bước vào con tàu. Xe ga đã rời bến khá lâu mà tôi vẫn lưu mãi hình bóng người con gái mỹ miều ấy.

Tôi bắt đầu thay đổi từ ngày ấy. Suốt một tháng trời, tôi đã đợi ở trạm xe lửa để mong thấy được bóng hình thiếu nữ xinh đẹp ấy. Nhưng tôi không thấy nàng ta xuất hiện nữa. Có thể nói cô ấy như một nàng tiên, hiện và mất chỉ trong giây lát. Tôi buồn nhưng tôi không nản lòng. Tôi vừa đợi, vừa trở về trường đại học, học hết nghành nghề thuật mà tôi đang học ở hai năm cuối. Tôi tự nghĩ, nếu sau này, có gặp lại cô ấy, thì tôi cũng phải là một người có nghề có nghiệp để tương xứng với cô. Tưởng đâu chuyện đời không dễ dãi như tôi nghĩ. Nhưng, dè đâu. nửa năm sau, tôi đã gặp lại người con gái tôi mong đợi. Một lần vào lớp, cô giáo giới thiệu Thanh Thảo là một bạn học nữ mới sẽ gia nhập khóa học này. Tôi bỡ ngỡ vì Thanh Thảo nào có ai khác hơn là cô gái tôi đã gặp ở trạm ga. Tôi muốn tiến đến làm quen, thì nàng đã bị bao bọc bở những đám bạn trong lớp. Tôi hơi khó chịu, nhưng tôi không trách họ. Quả thật sắc đẹp của Thảo có thể làm điên đảo bất kỳ gã con trai nào kể cả tôi. Họ bu quanh lấy nàng cũng là lẽ thường, và huống chi Thanh Thảo đâu phải là gì của tôi. Tôi cúi người xuống chú tâm vào tiết học mặc kệ cái nhóm ồn ào ấy. Tuy vậy, thỉnh thoảng tôi ngước đầu lên nhìn về họ thì lại bắt gặp ánh mắt Thanh Thảo dòm tôi. Ðỏ mặt, tôi cùi gầm xuống mà giả bộ chăm chú nhưng thật ra lòng tôi rối tơi bời.

Thời gian trôi qua vậy đã được một tuần, từ miệng bạn, tôi hiểu rõ hơn về Thảo. Thảo có gia đình ở Canada, nhưng nàng tự di dân qua đây vì tính thích tự lập. Nàng đã từng làm model cho những tạp chí khá nổi và nàng kiêm luôn việc pha rượu của một quán bar khá sang trọng. Thanh Thảo vừa tròn 19 tuổi. Có một nét đẹp mê hồn, lại trẻ trung có tài, và dĩ nhiên Thanh Thảo có nhiều kẻ đeo đuổi. Nhưng sao, không ai thấy nàng cặp bồ. Hỏi nàng, Thảo chỉ nói chưa gặp được ý trung nhân. Càng hiểu rõ về Thảo, tôi cảm thấy rất khó có cơ hội làm bạn trai nàng. Nhưng tôi hài lòng với hiện tại, vì tôi có dịp nhìn thấy nàng mỗi ngày. Ðối với tôi, đó đã quá đủ rồi!!!

Một buổi chiều, tôi ngồi trước sân cổng đại học, nhìn về chân trời hoàng hôn, tâm hồn thật thư thản. Trời bấy giờ đã vào thu, nhìn từng ngọn lá vàng là tà trong ngọn gió, tôi thấy cảnh vật có tình. Hứng chí, tôi lấy bút giấy, và bắt đầu vẽ. Ngọn bút tôi linh hoạt, chẳng mấy chốc đã vẽ xong cảnh. Nhưng tôi thấy chưa hài lòng, đầu óc tôi vừa liên tưởng đến hình ảnh Thảo đang bước dài trên con đường lá vàng ấy, và tay tôi cũng di động liên tục. Cuối cùng, tôi đã vẽ xong. Tôi mỉm cười thở phào. Từ ngày tôi gặp Thảo, những bức họa nào tôi vẽ cũng về nàng. Nhưng bức này là đẹp nhất, có lẽ vì tôi đã chọn đúng bối cảnh cũng như màu sắc để tô thêm nét đẹp nàng.

- Bức tranh tuyệt vời quá, Bàng ạ!!

- Vậy sao??

Tôi đáp mà không thèm quay đầu lại, chắc có lẽ là đứa gái nào thấy tôi lãng mạng vẽ tranh nên mò tới làm quen thôi mà, tôi nghĩ, gí chứ chuyện này đã quá quen thuộc rồi cô bé.

- Thiệt mà, em không dè anh vẽ em đẹp quá, ngoài đời em không đẹp bằng đâu!!!

- Ừ.. ừ…..Hả????

Tôi hét lên và quay đầu lại. Thì ra kẻ mà tôi cho là bé gái chính là Thanh Thảo. Tôi sững sờ. Chưa có dịp nào tôi gần Thảo như lần này. Tôi sượng cả mặt. Luốn cuốn tôi hỏi:

- Ủa sao Thảo lại đến đây? Hôm nay là ngày nghỉ mà!!

- Ừ, mình biết, nhưng hôm nay Thảo phải đến để làm xong các phần thủ tục linh tinh đó mà. Còn Bàng?

- Tôi ở ký túc xá trong đại học.

- Ủa, vậy nhà Bàng ở xa đại học lắm hả?

- Tôi..tôi không có nhà. Tôi sống một mình nên chỗ ở không nhất định.

- Ồ vậy hả!!!

Chỉ nói nhiêu đó, Thảo ngồi kế bên Bàng và gợi chuyện:

- Mình nhớ mình đã gặp Bàng trước đây rồi phải không?

Tôi lặng thinh,

- À, phải rồi, Thảo tiếp, mình nhớ mình đã gặp Bàng ở trạm ga phải không?

- Ừ. Tôi gật đầu.

- Mình…Mình có chuyện này hơi tò mò? Hỏi được không Bàng?

- Ờ, Thảo hỏi đi!

- Mình nhớ lúc đó Bàng hình như…hình như là một kẻ lang thang phải không Bàng? Vậy sao giờ… Bàng lại là một sinh viên đứng đầu lớp vậy?

Tôi lặng người, cuối cùng tôi mạnh bạo tâm sự với Thảo:

- Ờ!! Mình đổi thay tất cả cũng vì Thảo đó!

- Vì mình???

- Ừ, thật ra từ ngày Bàng gặp Thảo ở trạm ga, mình đã quyết định phải làm lại con người. Làm một gã thư sinh dù sao cũng hơn một tên lang thang phải không Thảo??

- Xạo hoài đi cha nội! Thảo đỏ mặt, vừa mỉm cười. Bỗng Thảo cầm lấy bàn tay tôi. Tôi khẽ giật mình. Thanh Thảo nhìn tôi cười hì hì:

- Sao hả? Bàng chưa nắm tay con gái lần nào hả?

Tôi ấp úng, kiếm cớ chửa thẹn:

- Không phải vậy? Tại Bàng nắm tay Thảo mới rung đó chứ!!

Thảo lờ đi không nghe cái cớ của tôi. Nàng đăm đăm dòm vào tay tôi rồi nói trong hơi thở:

- Số Bàng vậy mà đào hoa lắm đấy nhé!! Ðây nè,1,2,3 cái chéo nghĩa là trong đời Bàng sẽ có 3 lần dang dở đó nhe!!!

Tôi cười và nói:

- Thiệt không vậy? Vậy Thảo coi trong ba cái chéo đó cái nào tượng trưng cho Thảo đây?

- Xí! Anh xấu vậy làm sao cua em đây?

Thảo xì môi nói nửa chọc nửa đùa.

- Vậy sao!

Tôi đáp và chợt bẹo hai cái má dễ thương ấy, rồi cười ha hả lùi về phía sau. Thanh Thảo tức mình, nàng rượt phóng theo tôi. Dĩ nhiên là tôi nhanh gấp mấy lần Thảo nhưng tôi nhường nàng, chạy chậm để nàng rượt kịp. Tưởng nàng chỉ cho tôi một bạt tai nhẹ hay những cái vỗ vai trách móc, ai dè, Thanh Thảo chơi ác, đạp vô đít tôi cái thiệt mạnh làm tôi mất đà té xuống vũng sình. Thanh Thảo thích chí hát:

- Lêu lêu!! Lêu lêu có một cậu trai té vũng sình!! Lêu lêu!!