Cam nang vo chong tre

Ra khỏi nhà, Khoa lịch sự mở cửa xe cho Phương và hỏi trỏng “Muốn đi đâu?” “muốn đi coi phim!” Phong không nói một lời, phóng xe thẳng tới rạp hát, chọn một phim thật cao bồi, mua 2 vé vô coi. Trong bóng tối, thấy những cặp tình nhân tình tứ, Phương cũng muốn làm như họ, cô nhẹ để tay mình lên đùi Khoa, nhưng một lần nữa, Khoa lại từ chối , chàng ân cần nắm tay Phương để lại trên đùi nàng. Chàng biết, nếu tiến tới, Phương sẽ ngã vào, nhưng chàng thật lòng không muốn hủy hoại đời nàng nên cứ phải vờ cứng rắn. Ngồi nghiêm chỉnh được 15 phút, cặp đôi ngồi bên cạnh bắt đầu phát ra những tín hiệu iêu đương, Phong bắt đầu mềm lòng, Phương bị tò mò kích thích nên không còn tự ái, cô nàng tự động ngã vào vai Phong, bản tính đàn ông trong chàng nổi dậy, chàng choàng lấy vai Phương, ôm nàng vào lòng, bản lĩnh của những ngón tay cũng bắt đầu trỗi dậy, chàng thò tay vào tay áo nàng, băng qua lớp ren mỏng của áo ngực, chàng tiến vào thung lũng tình yêu, bắt đầu vo nhẹ đầu vú nàng, Phương như con sâu rúm, hơi thở nàng vòng co theo những ngón tay chàng. Khoa bắt đầu thích thú với cặp vú săn chắc của nàng, theo hơi thở của nàng, chàng biết Phương bắt đầu vào mê hồn trận, nhưng ….. trong rạp hát, đâu thao túng được gì, thế cho nên chàng cứ nhẩn nhơ se đầu vú, bóp mạnh rồi bóp nhẹ, còn tay kia, chàng bắt đầu thám hiểm phía dưới. Có lẽ cố ý nên hôm nay Phương mặc váy, không khó khăn gì để đến cửa tội lỗi, chàng bắt đầu di nhẹ nhón tay trên chim nàng, chàng bắt đầu thám hiểm từng ngóc ngách đời nàng, Phương rướn người theo ngón tay chàng, bây giờ, trong rạp, ngoài đối thoại trong phim là những tiếng mút, móc, nhớp nhẹp của những đôi gái trai đang lần tìm hạnh phúc.

cam nang vo chong tre

Gần 6 tháng sống trên đảo, tuy có chật hẹp, tiện nghi thiếu thốn, nhưng thật là nhàn rỗi… chỉ ăn, ngủ, rồi… rong chơi cho hết ngày tháng. Dì và Dượng không phải lo lắng về vấn đề tài chánh vì người con riêng của Dượng, qua Mỹ năm 75, gởi tiền mà Dượng đã lén lúc chuyển tới người con nầy trước chuyến vượt biên. 

Hằng ngày, nhiệm vụ chính của tôi là đi xách nước cho Dì tắm, che mấy cái lỗ đinh để người khác không nhìn trộm và đứng ngoài gác của phòng tắm cho Dì. Càng ngày tôi càng vui thích với cái nhiệm vụ này vì nhìn Dì khi mới tắm xong thật là… mát mẻ, nhất là những lúc Dì tắm xong kêu tôi vào thu dọn thùng, khăn; đôi lúc thu dọn cả… quần lót và áo ngực của Dì. Nhưng, thực ra tôi phê nhất là khi có dịp đụng chạm vào thân thể của Dì… ôi, sao mà mềm mại quá!... Có lần tôi đỏ cả mặt, không dám nhìn Dì cả buổi tối đó vì… khi mông Dì cạ vào hạ bộ của tôi, con cặc tôi bung ra cứng ngắc mà tôi thì không thể lùi lại được vì phòng tắm chật hẹp… Dì chỉ nhìn tôi cười cười rồi đi ra ngoài. 

Dần dà thì chuyện cọ quẹt vào người Dì trở nên món ghiền của tôi… ngày nào mà không chạm vào người Dì thì người tôi thờ thẩn, nhớ nhung… Còn nữa, cái mùi của Dì từ những bộ quần áo Dì thay ra sao mà… không diễn tả được, tôi tìm đủ cơ hội để úp mặt vào quần áo Dì đã mặc rồi, nhất là cái… quần lót của Dì, cái mùi sao mà phê thế… Có những đêm, khi mà tiếng rên ư ử... rồi tiếng thở nặng nề đứt khoảng của Dì thoảng đến tai tôi thì… Tôi phải trùm mền che người dưới vì con cặc tôi cương cứng ngắc… 

Đêm tối thui, nhưng trong đầu tôi hiện rỏ thân thể nõn nà, đầy đặn của Dì… từng đường cong trên… vú, trên… mông Dì hiện ra rỏ ràng ràng… hai cái núm vú xinh xinh, chùm lông đen mun giữa cặp đùi thon dài, và hai cái múi thịt đầy ắp khi Dì chỗng mông về phía tôi trong những lúc tôi... nhìn trộm Dì tắm. Tay tôi xiết chặc lấy cặc của mình, và… theo từng tiếng rên của Dì thoảng lại trong đêm tối, tôi vuốt, tôi sụt cặc mình mà tưởng tượng hình ảnh Dì nằm lõa lồ, dựa ngữa trên mấy bao gạo trên tàu, mu lồn nâng cao mời mọc… Chỉ có khác là… tôi đang hì hục trên người Dì, cặc tôi nó đang… đâm vào trong cái lồn của Dì chứ không phải là bọn Thái xấu xí dã man kia… Tôi xuất khí rồi mà tiếng rên của Dì vẫn còn văng vẵng bên tai… 

Sang Mỹ được vài tháng thì Dượng liên lạc lại mấy người bạn củ rồi cùng nhau hùn vốn mua bán nhà đất… Nhờ vậy, trong thời gian ngắn là Dì Dượng mua được một căn nhà nhỏ, 3 phòng ngủ, đầy đủ tiện nghi… Hàng ngày Dượng đi giao dịch từ trưa cho đến tối mịt mới về, ngày thứ bảy thì khỏi thấy mặt Dượng; thường thì tôi chỉ gặp Dượng vào ngày chủ nhật. Dì thì ở nhà lo cơm nước; chiều tối rảnh rổi, Dì hay rủ tôi đi chợ hay đi sắm sửa đồ dùng vì Dì ngại đi xe buýt một mình và không xách nặng đi xa được. Phần tôi thì chỉ đi học vào buổi sáng, tới sớm chiều là đã có mặt ở nhà, thành ra tôi rất thích đi ra ngoài cùng Dì. 

Những hôm ngồi xe buýt, vai kề vai, tôi cảm nhận được hơi ấm của Dì chuyền qua từ bờ vai mền mại… không biết tôi có nhầm lẫn không nhưng hình như Dì rất vui, nói chuyện ríu rít bên tôi như một thiếu nữ mới lớn… Có lần đang đi, vài người thanh niên huýt sáo chọc Dì, Dì tỉnh bơ đi sát vào người tôi, vòng tay ôm lấy khủy tay tôi như hai người tình nhân thấm thiết… Lúc đó, tôi vừa sướng vừa khổ sở bởi vì cùi chỏ tôi thì ấn sát vào ngực Dì, ngay trên cái vú săn chắc mà tôi mơ ước được xoa, được nắn, được vụt mặt vào đó… trong khi con cặc tôi thì cương cứng trong quần, chật chội khó chịu làm bước đi cũng khó khăn… 

cam nang vo chong tre

cam nang vo chong tre la gi ?

Xe dừng lại tại bến xe Nước Ngầm lúc 5h sáng. Trời đã bắt đầu sáng dần và Hùng nhận ra “đây là Hà Nội!” theo như lời của anh Hải và chị Mận nói.
Đường thì gập ghềnh toàn ổ gà với… ổ voi to tướng, có lẽ sẽ trở nên rất lầy lội sau những cơn mưa. Trước bến xe thì… chả có mống xe ôm nào hết, chỉ toàn bụi và bụi do ô tô chạy qua thôi. Mấy quán nước chè đối diện cổng bến xe, trước cửa của vài cửa hàng bán điện thoại liu hiu khách. 3 người từ từ đi ra cổng rồi chọn đại 1 quán nước chè mà ngồi xuống cho đỡ mệt. Và giờ đây, Hà Nội hiển hiện trước mắt Hùng chỉ là…bụi và đắt đỏ.
- “giờ quay trở lại đi xe Bus nhỉ?” – anh Hải đứng dậy khều khều rồi nói với nó.
- “7000 tất cả!” – bà cụ ung dung nói rồi lấy tiền từ Hải.
- “phụt….” – nó giật điếng hết cả mình và suýt tí nữa là làm rơi cốc. – “bé tẹo thế này mà 2 ngàn á”. Rồi nó hỏi lại Hải với vẻ mặt hoang mang. Ở quê nó, 500 đồng có 1 cốc nước chè còn to gấp đôi, gấp 3 thế này. Mà ở đây, nước vừa chát vừa… khó uống, vậy mà tận 2000.
- “Hà Nội mà chú! Chú mày sắp được thưởng ngoạn nó rồi đó!” – anh Hải phán một câu xanh rờn trong khi chị Mận cứ tủm tỉm cười.
- “giờ bắt 08 qua Giáp Bát bắt 32 luôn nhỉ? Hay chạy thẳng lên Bách Khoa?” – anh Hải quay sang hỏi chị Mận trong khi cái thằng ngu ngơ tên là Hùng vẫn còn… đần thối mặt vì lần đầu đi ra Hà Nội. Mặc dù chỉ hơn 2 tháng nữa là tự nó biết được Hà Nội là như thế nào rồi.
Rồi 3 người bắt 08 từ bến Nước Ngầm lên Giáp Bát. Bước xuống xe, thằng đần Hùng hỏi luôn 1 câu thật ngu ngơ:
- “đến rồi hả anh? Sao trường mà nhìn giống cái bến xe như này”.
- “Thì là bến xe chứ là cái chó gì nữa! Mày nói lắm thế!” – anh Hải dường như tức điên lên vì trót mang theo cái thằng ngu này theo. Nếu không vì gia đình nó nhờ 2 đứa kiếm phòng cho nó thì đời đéo nào tự nhiên mang theo 1 thằng công tử nhìn nhà quê này theo.
“Ở đây mới bắt được xe về trường, giờ mới lên xe để về này!” – chị Mận tỉnh queo đập vào vai anh Hải 1 cái như để trừng trị cái tội giận vô cớ, rồi nói với Hùng.
- “Còn xa nữa không chị?” – Hùng hỏi.
- “Còn khoảng 30’ ngồi trên xe nữa đó!” – Chị Mận trả lời.
- “Ớ!” – nó đần thối mặt ra.
- “Ớ bà lớ tớ phớ!” – anh Hải chêm vào.

Ngồi xe cả buổi đêm, sáng không đến được gần trường như lời anh chị nói hôm qua mà phải đi tận gần 1 tiếng mới có thể đến nơi. Nó không điên lên mới lạ. Và nó cũng biết xe Bus ở Hà Nội là thế quái nào chỉ vài phút sau đó.(lúc trước hắn leo lên đang còn hí hửng, giờ mới là lúc “cao điểm” cho nên giờ mới nhận ra.)
Sau 30 phút những… chen lấn, xô đẩy, rồi cả nóng thì cuối cùng cũng đến được cái nơi dừng đỗ - trạm trung chuyển Cầu Giấy. “Một bầy người” thi nhau chen lấn, xô đẩy nhau mà lên xe, trong khi người xuống vẫn còn chưa xuống. Cái ấn tượng lúc đó chỉ là câu nói của anh Hải – “mày thấy chưa, ngồi được trên xe Bus là sướng thế đó. Cứ nhìn đứa nào cũng vất vả tranh nhau lên xe thì mới thấy được là mày sướng hơn khối đứa khi được ngồi trên ghế!”.
Lại tiếp tục… dừng và chuyển bánh. 3 người nó dừng lại tại trước trường Quốc Gia rồi tay xách nách mang ba lô mà lếch thếch, lê lết đi về xóm trọ.
Lúc này, đồng hồ nó kêu tít tít đúng 7h sáng.

- “đâu rồi ấy nhỉ?” – anh Hải vừa hỏi vừa lúc hết túi này đến túi nọ.
- “gì vậy anh?” – thằng Hùng lớ ngớ hỏi.
- “Cái chùm chìa khóa cổng. Không biết tao bỏ đâu rồi ấy!” – Hải đáp gọn lỏn rồi tiếp tục móc sang túi khác tìm.
Cuối cùng, cũng chẳng cần phải tìm làm gì vì khi đi gần đến cổng thì có người mở cổng, xong rồi lật đật chạy ra tông thẳng vào người của anh Hải luôn.
- “xin lỗi anh, em muộn rồi.” – cô gái lúng túng trả lời với Hải rồi lại tiếp tục lật đật chạy, bỏ Hải ngẩn ngơ phía sau.
- “anh!” – thằng Hùng húng hắng. – “ anh Hải ới ơi!”, rồi nó đập vào vai Hải đang đứng bần thần.
- “hèm hèm…. ở Hà Nội là thế đó, mọi người đều tất bật hết trơn!” – Hải lúng túng trả lời, xấu hổ vì lỡ để thằng em thấy mình ngơ ngác trong tình cảnh gặp gái xinh.
Nói rồi 2 anh em cùng nhau bước vào xóm trọ của anh Hải, còn chị Mận thì xuống từ bến trước và về phòng trọ của chị rồi.

Chỗ trọ kể ra cũng có nhiều điều hay và mới mẻ. Bước vào cổng thì bên trái là 1 dãy nhà cấp 4 gồm 5 phòng, bên trái là 1 cái nhà gửi xe, tuy nhiên giờ đã xây bít cái cửa ra vào và làm chỗ để xe cho bọn Sinh viên thuê trọ rồi.
Đi hết nhà gửi xe là 1 chỗ đất rộng, làm nơi sinh hoạt chung cho cả 2 dãy nhà. Còn ở phía sau của nhà gửi xe thì là 1 “tòa nhà tầng”. Gọi là “tòa nhà tầng” vì nó là khu vực dãy trọ khép kín, mỗi bên có 2 phòng và 4 tầng, ở giữa là cầu thang lên xuống làm cho Hùng có cảm giác như kiểu lấp luôn 1 kiểu trường học vào làm nhà trọ vậy.
Anh Hải sống ở phòng thứ 4 của dãy nhà trệt cùng 2 anh nữa. Căn phòng nhìn cũng khá rộng, phòng vệ sinh khép kín, giường đôi, tủ vải và bàn học gần cửa sổ - sát cửa ra vào, đằng sau phòng có thừa ra 1 đoạn đất trống chạy dài bao quanh và trồng vài cây xanh, làm cho không khí của dãy tầng trệt luôn luôn thông thoáng và dễ chịu.
Anh kia về quê chưa lên nên phòng chỉ có 2 anh em mà thôi. Mệt quá, 2 anh em nằm ngủ luôn tới trưa. Ăn cơm bụi ở ngoài xong rồi Hải nói Hùng dọn dẹp đồ đạc gọn gàng vô tủ và nghỉ ngơi để chuẩn bị mai đi tìm phòng trọ cho nó.

Trưa, anh Hải ngồi “kể lể” cho nó nghe những khổ cực, những “trải nghiệm” mà anh đã trải qua sau mấy năm “dùi mài kinh sử tại thủ đô của cả nước”. Đang huyên thuyên giơ chân múa tay, hù dọa thằng em thì…
- “êu, Hoa ới!” – một giọng nói trong vắt vọng sang, hướng bên phải.
“nghe rõ!” – bên kia đáp lời.
“Ăn bưởi không? Lúc sáng đi chợ thấy ngon lắm nên mua về mấy quả!” – cô ở phòng bên phải tiếp lời.
“mang qua đây ăn với…” – cô ở phòng bên trái, tên Hoa trả lời.
Rồi thì bóng hồng lúc sáng đụng phải 2 anh em lướt qua trước mặt. Cô này tên Ly, ở phòng đầu tiên của dãy gần với cửa ra vào. Lúc này Ly đang mặc cái áo phông bó có in hình quả táo – biểu tượng của Apple ở trước ngực, quần vải ngắn cũn cỡn phơi đôi chân nõn nà trắng bóc mà hây hây đi trước mặt hai anh em.
Anh Hải nuốt nước miếng cái ực rồi lẩm bẩm “công nhận bưởi to!”, chẳng chú ý quái gì đến thằng em nãy giờ đang chăm chú lắng nghe ông anh chém gió tí xíu nào cả.
Phải công nhận là Ly trắng mịn thật. Tóc dài quá vai, tự nhiên và không ép, xoăn hay nhuộm gì hết. Đôi gò bồng đảo thì to, mà lại đi mặc cái áo phông hơi bó, làm cặp ngực cứ ngồn ngộn, nẩy tưng tưng sau mỗi bước đi. Mông thì cũng… gọi là có, nhưng mà cặp chân thì thẳng ro ro, trắng ngần, hiển thị rõ mồn một trước mắt 2 ông con trai đang ngồi ở phòng bên cạnh. Mỗi bước đi của Ly đi qua là mắt hai anh em cứ sáng như đèn pha. Nhất là khi Ly quay trở về phòng, thấy Hùng xuất hiện ở phòng anh Hải thì đứng lại hỏi thăm.
Hùng trả lời ấp úng, cũng bởi 1 phần có lẽ do bẽn lẽn(Ly nghĩ như thế) hoặc có thể em đang còn nhỏ. Có biết đâu là Hùng đang nuốt nước miếng ừng ực khi nhìn cặp chân trắng bóc mà chỉ muốn xoa cho đến khi gãy cả tay.
Còn anh Hải thì không dấu được vẻ hâm mộ Ly, nói năng thì ấp úng mà cái nhìn thì chỉ chăm chăm vào 2 “trái bưới Apple”.
Được một lúc rồi thì Ly về, 2 anh em lại tiếp tục…. ngồi bốc phét tiếp.

cam nang vo chong tre

Những Năm Mất Trắng 

Nhiều năm những áng mây đen xám
Mưa đã về, chiều mất bóng phai
Kìa ai cả chuổi dài u ám!
Riêng ta- hoang phế một đời trai.

Tôi trở về Hội An tâm hồn tan nát. Những ngày đầu ngày chỉ nằm lì trong phòng không thiết ăn uống. Tôi viết ngay một lá thư cho dì nói lên nỗi lòng nhung nhớ, nhưng đợi hoài không thấy hồi âm làm tôi càng đau khổ. Ba má thấy tôi thay đổi thì lo lắm nhưng không biết tại sao. Ông bà đoán mò tôi đã tương tư cô bé nào ở Sài Gòn nên hay hỏi dò nhưng tôi chỉ câm như hến. Tôi viết cho dì hơn mười lá thơ trong hai tháng trời. Mỗi chiều đi học về tôi lập tức tìm xem có thư của dì hay không. Nhưng chờ đợi mãi cũng hoài công và tôi như điên dại suốt những tháng ngày đó. Học đã dốt, tôi còn dốt thêm. Tôi xưa kia còn hơn được dăm ba thằng, bây giờ thì đội sổ. Đã thế tôi chả thiết gì tới tập võ cho tới một hôm kia lá thư hằng mong đợi đã đến. Tôi chụp phong thơ đề tên tôi với tên người gởi; dì Quyên, ở trên góc bìa trái không có địa chỉ. Tôi cuống cuồng xé nát bao thơ chạy lên phòng đọc ngấu nghiến.


Sài Gòn ngày ? tháng 11 năm 1974
Dũng yêu dấu,
Dì có nhận được tất cả thư con. Mấy lần định viết trã lời nhưng dì còn e ngại. Dì muốn con hiểu là dì lúc nào cũng thương con. Có lẽ tất cả đều là định mệnh. Dì và Dũng thương nhau cũng là đất trời xui khiến. Dì đã tưởng dì sẽ không còn thương ai khác sau cái chết của anh Tuân. Nhưng dì đã lầm. Dì đã thấy anh Tuân qua Dũng sau cái đêm trăng đó, dì bỗng nhìn mình bị lôi cuốn và dì đã không còn cưởng được lòng mình. Những ngày tháng qua với Dũng là những ngày tuyệt vời nhất trong đời dì. Dì không hối tiếc bất cứ điều gì. Dì nói thiệt đó Dũng ơi. Dũng hiểu thế cho dì nhé!
Dũng ơi! Sau này khi Dũng lớn hơn sẽ hiểu tại sao dì và con không thể tiếp tục chuyện này được nữa. Dì đã phạm tội quá lớn. Một tội mà dì sẽ phải trã rất đắt mai này, còn Dũng không có lỗi gì cả. Có những chuyện mà Dì chỉ có thể nói được khi Dũng đã khôn lớn hơn. Còn phần dì, dì đã quyết định. Ông đại tá Phan góa vợ hơn 10 năm nay ngỏ lời cầu hôn và dì đã nhận lời. Ông ta rất tốt, lại quyền thế có thể lo cho ba mẹ con dì cuộc sống càng lúc càng khó khăn ở đây. Dũng ơi! Dì đứt ruột khi viết ra những lời này. Dì van Dũng hiểu cho hoàn cảnh dì và đừng ghét dì nha Dũng. Quên dì đi!
Dì thương Dũng suốt đời,


Lá thư ngắn ngủi nhòa nhạt nước mắt không đủ cho tôi giữ bình tĩnh. Tôi gầm lên như con thú bị thương vò nát bức thư ném ra đường. Như điên cuồng tôi nhảy lên chiếc xe Honda 50cc phóng như bay. Tôi vất xe vào một gốc cây nằm đó. Vung tay chân đấm đá vào thân cây đến bật máu mà tôi chẳng thấy đau đớn gì. Đầu óc tôi lúc này trống rỗng, vô hồn. Tim nhói đau như kim chích nhưng lạ thay tôi vẫn không nhỏ được một giọt lệ nào. Tôi chỉ thấy hận dì kinh khủng. Tôi thù dì! Tôi nghĩ dì đã lừa dối tôi! Lợi dụng tôi! Tôi có cảm tưởng nếu gặp dì nơi đây tôi sẽ nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng ngoảnh mặt làm lơ quay đi. Đến chiều tối ba tôi sai người đi tìm tôi đem về. Từ hôm đó tôi bỏ học, mặc tiếng năn nỉ của ba má, chỉ phụ bán thuốc và tập võ đêm ngày. 

cam nang vo chong tre

Xem cam nang vo chong tre hay nhat 2014

Cường và mẹ đi tới siêu thị vào buổi chiều hôm đó và dừng lại mọi gian hàng mà họ thấy. Nhưng thật ngạc nhiên, Cường có vẻ thích thú như vậy và có lẽ là lần đầu nó thấy thú vị như vậy. Dĩ nhiên không phải là đi mua sắm mà là làm cho mẹ nó thích, Cường nghĩ. Cường nhìn mẹ thật kĩ, nó thấy nàng cười, hơi e thẹn hoặc sung sướng khi mua hoặc thử những món mà nàng thích. Khi Lan ra khỏi phòng thử đồ Cường được quyền nhận xét và đưa ra quyết định.Dĩ nhiên nó chọn là những cái đầm sát hoặc những chiếc váy ngắn. Điều tuyệt vời nhất là Cường có thể thấy mẹ nó vui, cười rất nhiều và nó có thể nhìn mẹ nó không chớp mắt kể rừ cái đem nó bắt gặp mẹ nó với Hùng. Tuy nhiên, Cường còn chút e dè vì sợ mẹ nó không hài long. Và có vẻ như nó đã lo lắng thừa. Mẹ nó không những cấm đoán hoặc trách móc nó mà nàng còn xoay quanh để nó có thể đánh giá tốt hơn về bộ đồ nàng đang mặc. Và Cường thích những gì nó được nhìn. Nó nhận thấy rằng, mẹ nó đã giữ cho mình một thân hình thật đẹp và sexy. Thật lạ là từ trước tới giờ Cường không nhận ra mẹ nó sexy tới mức nào, thậm chí còn làm con cặc nó cương cứng khi nhìn mẹ. Cường đã vắt chân lên để che con cặc cương cứng khong cho Lan thấy. Nhưng nàng chẳng có vẻ gì để ý việc đó cả.

Cường rất thích những bộ đồ ở gian hàng Victoria’ Secret. Khi Lan bước khỏi phòng thử đồ với bộ đò màu đỏ bó sát đã làm Cường choáng ngợp. Bộ đồ có màu đỏ tươi, cổ cắt chữ V rộng làm hở một phần bộ ngực no tròn của Lan. Tuy nhiên, đường cắt có vẻ hơi thấp nên làm lộ cả áo lót mà Lan đang mặc. Cả bộ đồ ôm sát thân hình thon gọn của Lan, để lộ cái eo nhỏ và cái mông tròn trịa. 

"Bộ đồ có bó sát quá không?" Lan hỏi

"Không…," Cường nói bà nhanh chóng them vào, "Trông mẹ thật tuyệt với bộ đò này. Nhưng có lẽ nên bỏ áo lót đi. Mẹ quay lại nào ."

Lan quay người lại, nàng nhìn vào gương và thấy Cường đang nhìn mình chằm chằm

Bám chặt vào thành ghế Cường nói, "Con nghĩ, quần lót cũng nên bỏ ra. Con có thể thấy đường viền của quần lót."

Lan ngạc nhiên, quay lại nhìn Cường nhưng nàng nói, "Đợi chút." Lan đi nhanh vào phòng thử đồ và đi ran gay sau chưa đầy 1 phút. "Bây giờ thế nào?"

Cường cảm thấy tim mình đập thình thịch. Lan đã bỏ áo lót và để lộ núm vú đang cương cứng hằn lên cái áo. "Trông..khá..á hơn," Cường lắp bắp.

"Còn cái này thì sao," Lan nói và quay người lại.

Không có đường viền của quần lót 

Cường không thể nào tự chủ được, con cặc nó giựt giựt khi biết mẹ nó trần truồng dưới bộ đồ khoác ngoài mỏng dính. Mọi đường cong của Lan đều được bồ đồ tôn lên. Ngay cả phần hơi lõm vào giữa lung và mông của nàng cũng lộ rõ. "Con thấy..khá…ổn," cố gắng bình thường khi nói trong khi mắt không rời mẹ mình.

Phần còn lại trong buổi chiều thật tuyệt với Cường. Họ đi qua tất cả gian hàng. Chọn lựa đồ và tranh luận về những cái mình thích. Mối quan hệ của họ dường như là của người đàn ông với người đàn bà hơn là của mẹ và con . Mọi người nhòm ngó và bàn luận về họ. Nhưng Cường mặc kệ. Nó thấy mẹ nó rất vui và cười rất nhiều. Đôi mắt Lan long lanh, và nàng cảm thấy hạnh phúc. Mối quan hệ của họ có vẻ được cải thiện rất nhiều từ sau biến cố đó. 

Vài giờ sau với nhiều túi đồ trên tay. Lan và Cường rời siêu thị để đi ăn tối. 

"Mẹ nghĩ mẹ đã mua đồ cho cả năm," Lan cười. "Mẹ không biết chuyện gì đã xảy ra. Mẹ chưa bao giờ dành nhiều thời gian cho việc mua đồ thế này."

"Con biết," Cường nói

Lan nói. "Mẹ nghĩ mẹ phải làm mới tủ quần áo chứ?"

"Dạ," Cường trả lời không thoải mái lắm.

Lan cầm tay Cường và nói. "Thật là tuyệt khi có người quan tâm đến mẹ như vậy."

Cường nhìn trong mắt mẹ nó có chút gì hơi mơ hồ, xa xăm. Nó nhanh chóng chuyển đề tài. Nó sợ sự việc sáng nay sẽ được nhắc lại.

Trong khi họ nói chuyện, lần đầu tiên Cường để ý những người đàn ông nhìn mẹ nó. Nó cảm thấy bực và muốn mẹ nó chỉ riêng của nó thôi! Nó cảm thấy điều đó thật điên rồ,..đây là mẹ nó, không phải là bạn gái nó, nhưng Cường không thể nào thôi ý nghĩ đó được. Khi họ rời khỏi nhà hang, nó choàng tay sau lưng mẹ nó như để bảo vệ hoặc theo ý riêng của Cường tới bọn kia “ Đây là hoa đã có chủ”
Lan ép sát người vào Cường đến khi nó cẩm thấy hông mẹ nó áp sáp vào hông nó. Thậm chí Cường còn cảm thấy sự mềm mại của da thịt Lan sau lớp silk của chiếc váy 

Khi về đến nhà Cường lại đượng Lan trình diễn thời trang một lần nữa, nàng như một cô gái tuổi dậy thì. Nàng thử lại tất cacr quần áo lần nữa và hỏi những cái nào hợp, còn những cái nào thì không? Cái nào ngắn, cái nào ôm sát, cái nào để lộ nhiều da thịt. Nàng hỏi rất nhiều. Còng Cường thì vui nư sáo và không quên tiết lộ nó thích nhất là bộ đồ màu đỏ của Victoria Secret. Lan cũng biết ý Cường khi mặc bồ đồ đó, nàng đã không mặc đồ lót. Còn Cường thì thắc mắc, không biết mẹ nó có ăn mặc như vậy để đi ngủ hay không.

Vào cuối ngày, Cường cảm thấy rất mệt mỏi, nó không ngờ rằng việc đi mua sắm lại mệt đến thế Có thể là do có quá nhiều biến cố xảy ra trong thời gian ngắn. Bắt đầu là việc giận giữ khi bắt gặp mẹ nó ngoại tình và bây giờ nó lại nhìn mẹ nó như một người đàn bà gợi tình.

Sau 1 thời gian ngồi ở phòng sinh hoạt chung với ba và mẹ Cường nói, "Con nghĩ con sẽ đi ngủ sớm."

"Được thôi, con yêu," Lan nói. "Mẹ hi vọng không làm con quá mệt, mua sắm mất sức lắm," Lan cười.

"Vậ mẹ phải cho con biết trước chứ," Cường quay lại với nụ cười đến mang tai và hôn mẹ nó trước khi bước lên phòng. Tuy nhiên, vừa đến cửa phòng Cường sực nhớ và chạy nhanh vào phòng tắm trong phòng bố mẹ. Trong ngăn đựng đồ bẩn nó thấy cái nó cần…đó là bộ đồ lót màu đỏ mà mẹ nó đã mặc cả ngày hôm nay. Cường nhanh chóng lấy bộ đồ lót và chạy về phòng. Bằng một thao tác nhanh khủng khiếp nó cởi tuột quần ra và nằm trên giường . Cường nhanh chóng bọc đồ lót quanh con cặc và dùng tay sóc mạnh làm con cặc căng cứng lên.

Cường liền hình dung ra mẹ nó…và bộ đồ lót..hình dung ra nàng đang mặc nó. Sau đó nó thấy Lan khỏa thân trước mặt nó. Nó còn thấy mẹ nó mỉm cười với nó, 2 mắt nhìn con cặc nó thèm thuồng, rồi nàng ngồi xuống giữa 2 chân nó, tay nhè nhẹ sóc con cặc nó. 

Cường có cảm giác nhiw mẹ nó đang bú cặc khi chiếc quần lót quấn quanh đầu khất. Khi nó sóc lên xuống tiếng cọ giữa bộ đồ lót và con cặc làm Cường liên tưởng như mẹ nó đang muốt con cặc một cách thèm thuồng. Tay nó chuyển động nhanh dần. Cường không thể nào chịu nổi nữa. Nó đã có một ngày quá tuyệt rồi. 

"Ah…ah," Cường rên lên,người nó căng lên và nhấc hẩng khỏi giường. Con cặc nó giật liên hồi và bắn tinh xối xả lên bụng, lên đùi nó. Cường thấy sướng vô cùng con cặc cứ bắn tinh như thể không dừng được. .

Một tiếng rên khoái lạc thoát ra khỏi miệng Cường. Không phải vì nó sóc làm nó đạt cực đỉnh mà ý nghĩ về mẹ nó làm Cường không chịu được. Điều đó thật sai trái. Cường không thể nào có ý nghĩ thèm khát mẹ nó được. Cường nằm trên giường tận hưởng cái sướng, lấy te che mắt như muốn níu cảm giác đó mãi.

Đột nhiên cửa phòng nó bật mở. Cường sực nhớ nó đã quên khóa cửa, và người đang bước vào là Lan – mẹ nó. Cường nhanh chóng lấy chăn trùm qua người và lăn qua bên vờ như đang ngủ.

Cường cố gắng điều hòa hơi thở, nó cảm thấy Lan đang dần bước đến giường. Nó sợ rằng mẹ nó sẽ phát hiện ra nó dung đồ lót của mẹ để tự sướng. Và tệ hơn khi nó bắn tinh đầy quần lót của mẹ. 

Cường thậm chí còn nghe Lan thở. Nó hơi hé mắt để nhìn Lan. Và nó biết, Lan đang nhìn vào phía dưới của nó

Lan nở nụ cười khi nàng bước lên lầu để chúc Cường ngủ ngon. Nang muốn cảm ơn con trai về một ngày tuyệt vời. Nàng chưa từng nhớ rằng mình đã vui như thế từ khi lấy Mạnh và kể cả khi đang quen Hùng. Khi Lan gõ cửa Cường không trả lời, nàng nghĩ con đã ngủ. Nhwung khi thấy ánh sáng lóe ra trong phòng, nàng lại muốn vào để hôn con chúc ngủ ngon. 

Lan đã đặt chân vô phòng và nàng khựng lại. Nàng lấy tay che miệng để ngăn tiếng thốt lên. Cái nàng thấy là con trai nàng đang đạt cực khoái với quần lót nàng phủ quanh con cặc và tinh trùng nó phủ đầy khắp ngực, khắp chân nó. Mặc dù nàng nói với con về bộ đồ lót nhưng nàng không ngờ con lại lấy nó nhanh như vậy. Lan dường như đông cứng lại. Nang biết nàng nên rời khỏi chỗ này, nhưng Lan lại bước thêm vào bên trong. Cho đến giờ phút này, cảm giác của nàng và con đã thay đổi..lúc đầu là cải thiện quan hệ và thú vui mua sắm... nhưng đã chuyển sang ham muốn tình dục. Nó bắt đầu từ khi nàng bước ra khỏi phòng thử trong bộ đồ màu đỏ và nàng đã không mặc đồ lót. Lan đã thấy cái cách Cường nhìn mình, nó làm cho ở giữa 2 chân nàng có một cảm giác quen thuộc bùng nổ. Khi Lan chạy vô phòng thay đồ, dâm thủy nàng đã chảy bết xuống chân. Sau khi mặc đồ lót vào thì đồ lót nàng cũng dính đầy dâm thủy. Và nó đã làm tố nhiệm vụ của nó…làm con nàng xuất tinh…Cảm giác của Lan bây giờ cũng giống hồi chiều, dâm thủy cứ tuôn ra từ 2 mép *** ướt nhoẹt. 

Lan run lên khi nhìn thấy thân thể Cường, Cường cao to, với những múi cơ săn chắc do siêng tập thể dục. Nàng nhớ lúc nàng thấy nó ở trạng thái trần truồng…có lẽ là năm Cường 9 hay 10 tuổi. Giờ đây đạp vào mắt nàng là con cặc to, dài với đàu khất ướt nhoẹt và từng bãi tinh trùng vươn vãi khắp người Cường. Mắt Lan nhìn xuống phần che lại của Cường, con cặc của nó vẫn đội một cục trong chiếc chăn. Nàng quá biết thừa những trò này của những đứa con trai tuổi như Cường

Lan còn ngửi thấy mùi ngai ngái của tinh trùng khi nàng ngồi gần Cường. Cản giác dưới âm đạo nàng cứ âm ỉ làm nàng bức rứt, khó chịu. 

Cường cố thở nhẹ nhàng để tránh mẹ nó biết nó không ngủ. Đàng sau đôi mắt nhắm hờ, Cường quan sát mẹ nó qua từng cử động. Cường chỉ mong mẹ nó ra khỏi phòng càng nhanh càng tốt. Khi Lan lại gần, làm Cường cảm thấy một cảm giác kì lạ khi khắp người nó đều bố lên mùi ngai ngái của tinh dịch.

Với sự cử động nhẹ, Cường hơi nghiêng người lên chút vì việc Lan ở lại làm con cặc nó trở nên cương cứng và làm nó đau điếng vì ép xuống giường . Khi nó quay lại, vô tình làm con cặc nó chỉa thẳng lên đội hẳn một cục. Cường thấy Lan lay lay nó 

"Dậy đi Cường," Lan thì thầm.

Cường không có lựa chọn nào khác. Bàng bộ mặt ngỡ ngàng nhất nó tọa ra được CƯờng joir “ Mẹ gọi con?”

"Đừng giả vờ với mẹ," Lan nói, trông mặt nàng có vẻ khác lạ

"Mẹ..ẹ…ẹ..!" Cường rên.
"Xin lỗi con, mẹ không muốn gọi con dậy, nhưng có lẽ con làm bẩn hết chăn rồi."

Mặt Cường bây giờ đỏ lừ vì quê độ.

"Mẹ sẽ đem nó đi giặt," Lan nói, nàng lấy chăn và quần lót ra, vô tình nàng chạm đầu khất nóng hổi của Cường.. Lan rụt tay lại như thể nàng bị phỏng và nhanh chóng cầm đồ ra khỏi căn phòng

Cường suýt nữa phọt tinh lần nữa khi tay mẹ nó chạm vào đầu khất. Nhưng nó đang lo lắng làm sao nhìn mẹ nó vào ngày mai. Mẹ nó đã đúng khi la nó.

Cường không biết rằng Lan chạy vào toilet trong phòng và dùng đồ lót dính đầy tinh dịch của Cường chà xát lên âm đạo cho đến khi cực khoái.