Can tim trai bao

Về Việt Nam, tôi vào làm chân marketing cho một công ty liên doanh nước ngoài. Mức lương và điều kiện cũng tạm ổn làm tôi dần quên đi việc trở lại bên kia với em. Ngày tháng dần trôi và tôi không còn muốn trở về bên kia nữa, vì cuộc sống ở Việt Nam làm tôi thoải mái lắm rồi.
Một hôm, trong lúc vừa công tác xa về, tôi tình cờ gặp lại thằng bạn thời cấp III của mình. Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp lại nó. Cũng bởi tôi theo ông bà ngay từ khi vừa học xong cấp III nên thời gian dần trôi, chỉ nhớ đến mấy đứa bạn hay chơi mà thôi. Vả lại, cái thời đó, lấy đâu ra điện thoại mà nhắn tin hay cho số như bây giờ. Bọn nó cũng cho số điện thoại bàn, nhưng tôi đếch thèm lấy, chỉ tổ rác người.
Nó đậu xe ngay trước cửa công ty, mắt láo liên, sốt ruột chờ đợi cái gì đó. Thật là… bao nhiêu năm rồi mà nhìn nó vẫn như xưa. Cái cặp đít chai hình như càng ngày càng dày, dáng người dong dỏng ấy làm sao mà tôi có thể nhầm được chứ. Nhất là cái điệu bộ xuýt xoa và chà xát hai tay vào nhau không thôi khi đang rốt ruột của nó chứ. Tôi bước đến gần:
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi lái giọng, giả bộ.
Nó ngước mắt lại, nhưng tôi làm động tác xoa xoa dưới mũi để cố che đi khuôn mặt mình tránh nó nhìn ra. 
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi nhắc lại.
Nhìn cái bộ dạng cầm cặp cán bộ như thế, nó cũng cuống lên, chẳng cần biết tôi có đùa hay không liền luống cuống lấy giấy tờ xe ra cho tôi. Tôi cầm lấy, trịnh trọng xem mà trong bụng cười thầm. Mả cha thằng này, đến giờ tính vẫn không thay đổi, nhát cáy thì thôi rồi.
- “anh phạm tội… không liên lạc với bạn bè và dám tán tỉnh nhân viên của công ty nước ngoài. Phạt anh một chầu bia”. Tôi tuy không nhịn được cười nhưng vẫn cố ra vẻ, đùa nó một câu.
Nó ú ớ người ra. Nhưng rồi nhìn lại, nhận ra tôi. Hai đứa lại cười ha hả…

- “mày làm ở đây hả? Về nước khi nào mà tao không biết? bạn bè đéo gì mà đi biền biệt đéo có tin tức gì cả.” nó hỏi dồn. 
- “bố khỉ nhà mi. Tao đi có số điện thoại đứa đéo nào đâu mà liên lạc. Mày làm như kiểu ai cũng có di động như bây giờ ấy.
Rồi hai đứa trao đổi số điện thoại với nhau, hẹn nhau một bữa gặp mặt cái nhóm quậy phá năm xưa. Tôi bước vào công ty thì nghe tiếng xe nó. Quay lại nhìn tôi nhận ra cái Thủy bên phòng kế toán. Em này tôi đã chú ý từ khi bước vào công ty từ lâu rồi. Dong dỏng cao, chân dài, xinh xắn, ngực tròn căng mọng còn mông thì…gần như phẳng lỳ. Được cái em ấy là hoa khôi khóa dưới hồi tôi học cấp III cho nên nhìn cái là tôi nhận ra ngay.


* * *

Tôi bước vào quán lẩu sau giờ tan sở theo lời hẹn của cả nhóm. Nhìn thấy một dáng hình thân quen, tôi giật mình. Trước mắt tôi là Vân, người con gái tôi đã theo đuổi thời xưa nhưng không được. Em vẫn như hồi trước, đầy đặn và toát lên vẻ khỏe khoắn trong mắt tôi. 
Không cao, nhưng em sở hữu nước da trắng sáng, mềm mại. Thân hình em khá khác đi so với năm xưa. Không còn cục mịch quê mùa, em trước mắt tôi toát lên vẻ khiêu gợi của một người đàn bà trưởng thành. Eo đã thon hơn xưa nhiều làm tôn lên các đường nét sau bộ áo vest công sở của em. Cặp đùi đó đã bao đêm xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tròn trịa, đầy đặn và thẳng tắp. Giờ tôi mới nhận ra một điều là phía trên cặp đùi ấy là hai quả bưởi căng tròn, lúc lắc lúc lắc sau mỗi nhịp đi làm tôi tê tái. Cặp ngực của em cao vút như muốn vượt ra khỏi lớp áo vest dày kia. Người đàn bà trước mặt trong mắt tôi như một quả dâu tây chín mọng, chỉ muốn nhào đến cắn nuốt mà thôi.

Rồi tôi vào nhập hội với lũ bạn xưa. Xa nhau lâu rồi, giờ mới gặp lại được những người bạn thân quen. 
Giờ đây, Vân đã là vợ của Hải – cậu bạn học cùng khóa với chúng tôi. Dũng, người đứng trước công ty tôi hôm trước thì sắp làm đám cưới với Thủy. Hiệp – cậu bạn thân năm xưa thì giờ đã lấy Nga, một em học cùng trường đại học năm xưa.
Và có Xuyên, bà con xa của Nga. Xuyên ít hơn chúng tôi 3 tuổi, vẻ tự nhiên của người dân tộc trong em không mất đi khi đã xuống thành thị khiến cho tôi thích thú. Em hoạt bát đáng yêu, ăn nói có duyên và theo như mấy đứa bạn nói thì em ấy chưa để ý đến ai cả vì đang muốn tập trung vào việc học tập. Năm nay là năm học cuối cùng của em. Tốt nghiệp xong chắc chắn em ấy cũng sẽ tìm một công việc để ở lại nơi đây.

can tim trai bao

- Ông mua trinh hay mua tù. Tôi lặp lại : con bé còn vị thành niên.
- Ba má nó đã chịu bán trinh của nó cho anh rồi. Năm cây. Không tin hỏi ba má nó xem.
- Ba má nó không có quyền làm vậy.
- Nó cũng chịu rồi.
- Nó còn nhỏ không quyết định được việc này.
- Vậy thì ai quyết định được ?
- Không ai cả. Một hành động bất hợp pháp và đồi trụy như vậy không ai cho phép cả.
- Đó là loại luật pháp cứng nhắc.
- Vì ông tham dâm quá nên quên hết luật pháp. Muốn khỏi ở tù, kêu con nhỏ ra đây.
- Bà ghen hả.
Chị cười nhạt không trả lời. Nãy giờ ba má con nhỏ ngồi im, mặt tái xanh, bây giờ hai người cùng lên tiếng một lượt :
-  Xin bà chủ tha cho cháu. Tại ông chủ nói bà bằng lòmg nên tụi tui mới…
- Tôi không trách gì con bé cả. Tôi chỉ trách ông bà sao nỡ đem con gái mình làm như vậy. Túng tiền hả? Muốn bao nhiêu tôi đưa cho, nhưng nhớ là đừng làm cái trò này nữa.

Chị móc ra một xấp tiền mà cho đến bây giờ chị cũng không biết là bao nhiêu và đưa cho hai người. Con bé ra đứng bên cha mẹ nó lúc nào không biết, mặt mày nhợt nhạt như tàu lá. Chị kéo nó ra chỗ riêng hỏi :
- Em đã…bị gì chưa ?
- Sơ sơ thôi.
- Có chảy máu không ?
Nó lắc đầu. Chị hỏi:
- Em bao nhiêu tuổi.
- 15
Chị gọi xích lô bảo chở họ về nhà, xong vô giường nằm vật ra. Vì đi đường xa mệt quá nên chị ngủ thiếp đi. Đang ngủ, bỗng chị cảm thấy nhột nhột nơi háng. Chị mở mắt ra thì thấy ông chồng quý hoá đang cho tay vào trong xì- líp chị rờ mó. Chị hét lên :
- Dơ ! Mới đi xa về chưa rửa ráy gì cả.
Ông ta xáp vô nhưng chị đạp ông ta một cái hơi mạnh rồi ngồi bật dậy. Ông ta định xáp vô nữa, nhưng không hiểu sao lại lấy xe đi ra khỏi nhà. Chị tỉnh cả ngủ, trong đầu nảy ra một ý nghĩ : ly dị. Chị và chồng chưa có một đứa con nào cả, nên chị không cảm thấy có một sự ràng buộc nào cả ngoài tiền nong. Chị vào phòng tắm rửa ráy qua loa rồi gọi xích- lô đến công ty. Chị đang để một số nữ trang quý giá trong tủ sắt của công ty. Chị cần phải đến lấy gấp số nữ trang này đem về gởi cho ba má chị trước khi tính chuyện ly dị. Bây giờ là 8 giờ tối. Chị vào công ty mở ba lần cửa mới đến nơi để cái tủ sắt ở góc phòng phía trong cùng. Chị loay hoay cả 15 phút mới mở được cánh cửa nặng nề ra vì lính quýnh và nhầm số. Ngay sau khi bỏ tất cả số nữ trang vào cái bóp lớn mang theo và định đi thì chị nghe có bước chân người vào phòng. Chị ngồi thụp xuống sau cái tủ sắt và hé mắt nhìn ra. Chồng chị và một cô gái đang đi vào phòng. Chị nhìn kỷ cô gái : thì ra đây là cô bé bán trinh lúc chiều. Cô bé đã mặt một bộ áo quần khác, bộ đồng phục của nhân viên trong công ty. Có lẽ chồng chị muốn cô bé cải trang như vậy để người ngoài không chú ý. Chồng chị bảo cô bé ngồi trên chiếc ghế sa- lông rồi đến tủ lạnh lấy một chai rượu, một hộp nước trái cây và hai cái ly. ông ta để các thứ trên bàn xong ngồi sát vào người cô bé, rót nước trái cây cho cô ta và rót rượu cho mình. Chỉ mới nhấm có một hớp, ông ta đã choàng tay qua vai cô bé và bắt đầu mân mê vú. Cô bé hất tay ra nhưng ông ta lại tiếp tục mân mê. Được một lát chị thấy hình như hai mắt cô bé lim dim. Chồng chị lại cho tay mặt vào háng cô bé và mân mê. Cô bé lại hất tay ông ta ra, nhưng sau đó lại để yên. Chồng chị hôn cô bé và nói những lời rất tục tiểu mà chị xin em đừng cười khi nghe chị nói lại nguyên văn. Chồng chị có bịnh khẩu dâm, rất thường hay nói tục để gây hứng trước khi làm tình. Ông ta hỏi cô bé:
-  Chắc con chưa thấy cặc người lớn phải không ?
Cô bé giẫy nảy lên, có vẻ rất mắc cở.
-  Chú tin là con chỉ thấy cặc con nít. Cặc đàn ông khác xa cặc con nít, nhất là loại cặc to như cặc chú. Thấy chưa ?
Cô bé vẫn lắc đầu. ông ta lại hỏi :
- Thấy chưa ? Thấy chưa ? Bị câm sao ?
- Chưa thấy.
- Chưa thấy thì cho thấy.

Ông ta kéo phẹc- ma- tuya quần và kéo cái …đó ra. Chị chưa hề nhìn cái đó của ông ta từ xa, nên lúc ấy chị thấy rất…lạ, nó đỏ như cỗ con gà đá, to, dài và chỉ một góc 45 độ lên trời. Nó lại ngóc lên ngóc xuống vì đang quá hứng.

Cô bé lại giẩy nãy và quay mặt đi nơi khác, nhưng một lát sau lại liếc nhìn nhanh xuống háng chồng chị rồi quay mặt đi. Chồng chị cởi hết áo quần trên người mình ra rồi cởi áo quần cô bé. Cô bé nói:
- Đợi cháu một chút đã. Mắc tiểu quá.
Cô ta túm đống áo quần che thân mình rồi chạy vào buồng tắm. Lát sau cô trở ra với áo quần tề chỉnh như lúc mới vào phòng. Chồng chị la lên:
- Làm cái gì kỳ vậy ? Vợ tao đã đưa tiền rồi mà, thiếu bao nhiêu tao đưa thêm.
Ông ta lại kéo cô bé đè xuống sa- lông và tụt hết áo quần nó ra. Nó lại xô ông ta ra nhưng rối nằm im và nói :
- Chú làm sơ sơ thôi nghe.
- Sơ sơ là sao ? Con muốn nói là cà cà con cặc của chú nơi mép lồn, đừng đụ thiệt hả ?
Thiệt là khôn. Ừ ! Được.
- Nhẹ nhẹ thôi nghe.
- Ừ ! Đụ nhẹ thôi.

Chồng chị úp mặt vào ngực con bé, bú vú nó, xong lấy hai tay tách háng nó ra và dòm dòm vào trong…. Sau đó ông ta đẩy chân con bé lên phía đầu nó, trườn người lên mình con nhỏ và lấy cu để lên cái…của con bé. Chị ở phía sau nhìn thấy con cu và hai hòn…to quá, che lấp hết cả cái đó của con nhỏ. Chị thấy cái háng và cái mông trắng của con nhỏ bị ép một cách tàn nhẫn dưới thân hình to lớn màu nâu của ông ta.

Chị định la lên và can thiệp nhưng chị ngậm miệng lại kịp. Chị phải nghĩ đến chị trước hết, hơn nữa chị rất bực mình con bé này và gia đình nó vì đã không nghe lời chị. Chồng chị cà cà con cu của ông ta một lát và chị thấy có nước rỉ ra chảy xuống hậu môn con bé. Chắc chắn đây không phải là tinh khí của chồng chị. Ông ta lấy tay trái rờ hậu môn con bé, xong co người lên lấy tay phải cầm con cu chĩa ngay vào cái lỗ…của nó và ấn một cái khá mạnh. Con bé giẫy giụa và kêu thét lên :
- Trời ơi, đau quá ! Chú nói làm sơ thôi mà.
- Đụ sơ này ! Đụ sơ này ! Toát lồn chưa? Toát xong thì đụ dễ hơn.
Ông ta vừa nói vùa ấn đít xuống.
Con bé đưa hai chân đạp ông ta một cái. Ông ta ngã ngửa xuống đất nhưng lại ngồi dậy, xáp vào nó, đè nó xuống và cho cu vào ấn thật mạnh. Con bé van xin :
- Chú tha cho cháu đi.

Chồng chị vẫn tiếp tục làm như điên, hình như ông ta có rất nhiều kinh nghiệm về việc này rồi. Chị không thể tưởng tượng được con cu to như vậy lại có thể lọt được vào trong cái lỗ nhỏ xíu đó. Chị nghe con nhỏ tiếp tục la khóc xin tha. Chị thấy một dòng máu rỉ ra và chảy xuống thấm ướt cả mặt ghế sa- lông. Con nhỏ la một chút rồi nằm im bất động. Chị sợ nó chết quá nên định la lên cầu cứu giùm con nhỏ, nhưng rồi, nhưng rồi…chị thấy con nhỏ ôm riết lấy chồng chị và nẩy đít lên. Cứ thế hai người quấn lấy nhau. Họ đang quá say mê chơi nhau. Đây là dịp tốt để thoát ra khỏi phòng. Chị bò vòng quanh cái bàn làm việc, mở cửa và lẻn ra ngoài kêu xích- lô bảo chở đến nhà ba má chị để gởi các món nữ trang xong lại bảo xích- lô chở về nhà chị.

Chị về nhà chừng 10 phút thì ông ta về, mặt mày phờ phạc, áo quần nhăn nheo. Chị kéo ông ta vào phòng và nói lớn :
- Tôi muốn chơi.
Chị vừa nói vừa cởi áo sơ- mi ra nằm trên giường. Thấy ông ta không trả lời mà đi vào phòng tắm, chị lại nói :
-  Sao, không chơi được sao ? Sức mấy mà ông chơi thêm được.
Chị lại mặc áo vào rồi nói như thật :
- Cha mẹ con nhỏ đã đến đây đòi thêm tiền. Họ nói nếu không đưa thêm, họ sẽ báo công an. Họ nói ông hiếp dâm nó tại công ty.
Chồng chị thoáng tái mặt. Tôi tiếp tục nói :
-  Được ! Ông “chơi bài ăn da” thì tôi cũng sẽ “chơi bài ăn da”, Ông mua trinh thì tôi cũng sẽ mua trinh.
Chồng chị vừa ngáp vừa nói :
- Muốn làm gì thì làm.
Thế là sau đó chị đến nhà ông già bà già ở cho đến bây giờ

o O o

Chị Mai nói xong, đưa đôi mắt ướt rất tình tứ ngước lên nhìn tôi và hỏi nhỏ:
- Muốn nữa không?
- Dĩ nhiên là muốn nhưng tối nay em còn phải học nhiều bài, sợ mất sức.
- Ừ, thôi để dành hôm khác. Đâu phải ngày một ngày hai.

Thật ra không phải vì tối nay học bài mà vì tối nay tôi phải “trả bài” cho bà Tuyết theo đúng giao ước. Ngoài ra ngày mai tôi lại còn một mối khác mà theo bà Tuyết rất hấp dẫn, nên tôi cần để dành sức.

Chuyện của tôi đến đây có thể tạm chấm dứt. Vì lẽ đây là một câu chuyện thật nên tôi đã hết sức cố gắng thay đổi tên tuổi các nhân vật, tên các địa danh, thời gian xảy ra sự việc…., để vẫn trình bày câu chuyện cho hợp lý và trung thực. Tuy nhiên tôi e rằng nếu viết thêm nữa, tôi sẽ không đủ khả năng làm việc này và sẽ động chạm đến một số người. Tôi đặc biệt xin chị M.C. tha lỗi cho tôi vì đã đem chuyện riêng tư giữa tôi và chị ấy ra kể cho mọi người nghe, mặc dù chị là người rất phóng khoáng. Không biết chị có đọc được những dòng này không. Nếu có thể, xin email cho tôi.

Bà Tuyết bưng đến cho tôi một dĩa bê thui và một ly sô- đa hột gà rồi nói :
- Cháu ăn xong nằm ngủ dưỡng sức đi. Sáng mai dì đem cháu đi khám bệnh, thử máu và tối mốt …làm việc.
Tôi ngạc nhiên hỏi :
- Cháu có bệnh gì đâu mà khám và thử máu.
- Theo yêu cầu của một bà khách.
Tôi cảm thấy hơi bị xúc phạm. Tôi nói :
- Ai muốn chơi thì chơi, không thì thôi, không khám gì cả.
- Cháu chịu khó chút đi. Món này béo bở lắm, lại trẻ đẹp như tiên, nhưng cháu phải có giấy chứng của bệnh viện là không bị bệnh gì cả và…
- Gì nữa ?
- Cháu hạn chế tối đa việc trò chuyện, nói đúng hơn là không được thắc mắc nếu thấy gì lạ. Người ta sẽ đến đây lúc 11 giờ 30 tối ngày mốt. Cháu đừng ngạc nhiên nếu người ta không cho thấy mặt. Đó là vì người ta là người danh tiếng. Người ấy rất đẹp. Dĩ nhiên là không thiếu gì người muốn được ngủ với người ta nhưng tất cả đều bị chê. Người ta lại không muốn dây dưa tình cảm, chỉ muốn giải quyết sinh lý. Bà ta- cứ gọi là bà ta cho tiện – rất mạnh về chuyện này. Theo lời bà ta nói, đã lâu không có một người đàn ông nào làm cho bà ta thỏa mãn trọn vẹn, nên vấn đề sinh lý không điều hòa có hại cho sắc đẹp. Bà ta đã trông thấy hình cháu rồi. Chịu lắm. Nhưng bà ta nói không biết cháu “làm ăn” có ra gì không. Dì nói cháu là số 1. Bà ta bảo hãy đem cháu đi khám bệnh và thử máu cho chắc ăn, bà ta sẽ chịu mọi chi phí. Riêng tiền”đi” thì khỏi lo, bà ta đã đưa trước cho dì rồi.
Bà Tuyết vứt một xấp bạc lớn trên bàn rồi tiếp :
- À quên ! Có tấm ảnh bán thân của bà ấy đây.

Bà Tuyết lục bóp lấy ra đưa cho tôi một tấm ảnh bằng bàn tay. Tôi nhìn vào ảnh. Đúng là ảnh bán thân, nhưng nó chỉ từ cổ trở xuống và trần truồng. Thoạt nhìn tôi cứ tưởng như nó được cắt từ báo Playboy ra, chỉ khác là không có đầu. Một thân hình quả là đẹp hết chỗ chê. Bà Tuyết nói :
- Cháu hãy giữ lấy để nhìn gây hứng.
- Cháu đã hứng rồi nè.
Thật vậy, chỉ mói nhìn ảnh, con cu tôi đã bật lên. Tôi hỏi :
- Tối mai không được sao ?
- Dì sợ cháu thử máu, mất sức.
- Không sao đâu,
- Được, để dì gọi điện thoại xem sao.
Bà Tuyết vào gọi điện thoại xong ra nói :
- Được, nhưng bà ấy nói sẽ đến trể hơn 1 giờ.
- Đâu có sao. Cháu cứ nằm ngủ. Lúc nào đến “đi” lúc nấy.

Sáng hôm sau tôi đi thử máu. Kết quả tốt. Buổi chiều, mặc dù chưa biết uống la- ve, tôi cũng làm nguyên một chai cho dễ ngủ sớm.

Không biết tôi đã ngủ bao lâu như thế. Tôi đang nằm mơ thấy làm tình với một diễn viên điện ảnh Hồng Kông thì cảm thấy hình như có ai ngồi dưới chân vì cái giường rung rinh và lõm xuống. Tôi mở mắt ra và lờ mờ thấy một người đàn bà đang ngồi trên giường xoay mặt ra ngoài. Bà ta nói nhỏ : “xin lỗi nhé !” xong lôi trong bóp ra một chiếc tất dài của đàn bà màu đen rất mỏng. Bà ta tròng chiếc tất vào đầu rồi xoay mặt về phía tôi. Tuy đèn không sáng lắm, nhưng xuyên qua chiếc tất, tôi vẫn thấy lờ mờ một khuôn mặt rất đẹp và quen quen . Thấy tôi nhìn chăm chú, bà ta khoát tay và xoay mặt ra ngoài. Tôi dưa tay định tắt đèn thì bà ta lại khoát tay bảo đừng rồi đến đóng cửa lại.

Không biết bà ta suy nghĩ gì mà ngồi im một lát xong đi ra ngoài. Hình như bà đi tắm. Một lát sau bà trở vào với bộ đồ ngủ mỏng. Tôi cố ý nhìn cái háng của bà khách và thấy hình như bà ta không mặt xì- líp, nhưng sao cái lồn lại toàn là màu hồng. Tôi nhìn lên ngực cũng không thấy có xú- chiên nhưng hai vú vẫn dựng lên và nhọn hoắt, cái núm vú in rõ nơi vải áo thành hai chấm như hai hạt đậu màu hồng. Khi bà khách cử động, hai bầu vú rung rung trông thật hấp dẫn và hai cái núm vẽ hai đường nước nho nhỏ trên áo. Bà khách lại ngồi xuống cạnh tôi một lát xong lấy tay chỉ tôi và chỉ ra ngoài buồng tắm. Tôi biết ý bước xuống giường và di tắm. Tôi tắm xong định mặt áo quần vào thì thấy bà khách thò đầu vào buồng tắm và khoát tay bảo tôi đừng mặc áo quần. Tôi nghe lời, choàng cái khăn tắm lớn lên người và vào nằm trên giường. Bà khách lấy tay kéo cái khăn tắm ra, con cu của tôi lúc bấy giờ đã cương cứng hết cỡ và chỉ lên trời. Tôi thấy hình như bà khách đang nhìn tôi cười vì chiếc tất trên mặt căng ra. Tôi ngồi dậy nói :
-  Xin lỗi ! Em không biết cô bao nhiêu tuổi nhưng chắc còn rất trẻ. Bây giờ em đề nghị chúng ta cứ xưng hô là …”anh, em”. Anh hỏi gì em chỉ cần gật đầu hay lắc đầu.
Em thấy anh có …được không ?
Cô ta- bây giờ xin gọi là “cô ta” cho tiện- gật đầu.
- Em muốn nói tục không?
Cô ta gật đầu.
- Đụ suốt đêm ?
Cô ta cuời lên thành tiếng trong chiếc tất bịt mặt và gật đầu.
- Muốn bú lồn ?
Cô ta cười gật đầu.
- Muốn bú cặc anh không ?

Cô ta lắc đầu xong khoát tay bảo đừng nói nữa. À mà cần gì hỏi, mình cứ làm đủ trò, không chịu thì thôi. Tôi định ôm cô ta, nhưng cô ta khoát tay và lấy trong bóp ra một ống thuốc nhỏ rồi bảo tôi nằm xuống. Cô ta cầm con cu tôi quan sát một lát xong banh hết da quy đầu ra và xịt thuốc vào. Cô ta lấy tay thoa thuốc đều khắp quy đầu và bóp bóp. Tôi hỏi :
- Em thoa thuốc chơi lâu hả ?
Cô ta gật đầu. Tôi nói :
- Không cần đâu. Nhưng cũng được.

Cô ta thoa thuốc xong, tự động cởi hết áo quần ra và ngồi nhìn tôi. Tôi cũng nhìn cô ta. Đúng là người trong bức hình mà bà Tuyết đưa, chỉ có khác một điều là lông lồn cô ta đã được cạo sạch. Tôi nghe nói theo mốt mới bây giờ, phụ nữ thường tỉa lông rất gọn gàng và có khi cạo sạch lông vì vệ sinh và vì có nhiều đàn ông thích như vậy. Tôi đang nghĩ ngợi thì cô ta bỗng dưng leo lên người tôi, dang hai háng ra và cầm cu tôi nhét vào lồn cô ta. Cô ta phi như người ta phi ngựa, vừa phi vừa rên, trong khi đó nước trong lồn cô ta rỉ ra ướt hết cả lông dái tôi. Cô ta cứ làm như vậy chừng 30 phút rồi vẫn cứ ngồi trên mình tôi mà nghỉ mệt. Hình như cô ta có khoái lạc cực độ rất nhiều lần trong khi đụ Thấy cô ta có vẻ mệt, tôi ngồi bật dậy dìu cô ta xuống giường, banh hai háng ra. Bây giờ tôi mới nhìn rõ cái lồn. Hình như chủ của cái lồn này chỉ bằng tuổi tôi vì màu da mịn màng trắng hồng và hình thể gọn gàng xinh xắn của nó. Đặc biệt nó đã được cạo sạch hết lông. Rõ ràng chủ nhân của nó tuy trẻ nhưng lại có tiếng tăm. Có lẽ cô ta đã được công chúng biết nhiều qua hình ảnh. Nghĩ đến đây tôi nổi hứng quá nên cho cu vào đụ lia lịa. Từ trong chiếc tất bịt mặt cô ta há miệng ra cắn môi tôi. Chưa đã, cô ta với tay tắt đèn xong kéo chiếc vớ lên khỏi miệng và nút lưỡi tôi. Tôi đụ như vậy được nửa giờ thì lật sấp cô ta lại kéo đít cô ta lên. đút cu vào chơi theo kiểu chó. Chơi kiểu này dễ ra quá nên tôi bắt cô ta đứng lên và đụ kiểu “vát cày qua núi”. Được 10 phút, cả hai đều mệt, nên nằm xuông giường ôm nhau. Vì vẫn chưa ra nên con cu tôi rất khó chịu, phía dưới rún lại tức như bị ai vừa đánh. Tôi hỏi :
- Muốn ra chưa ?
Cô ta lắc đầu. Tôi lại hỏi :
- Bú lồn rồi đụ tiếp nghe.
Cô ta gật đầu và ngồi dậy đi ra ngoài phòng tắm để rửa. Rửa xong cô ta nằm ngửa trên giường, hai chân chống đất. Tôi quỳ xuống giữa hai chân và cho lưỡi vào lỗ lồn ngoáy. Cô ta rên và nẩy mông lên. Tôi nói :
- Anh chịu hết nổi rồi. Cho anh ra, nghĩ một lát. Anh có thể làm tiếp sau 10 phút.
Cô ta gật đầu. Tôi leo lên người cô ta, cho cu vào và nhắp liên tục xong cho ra. Vì nhịn khá lâu nên tinh khí ra nhiều quá. Cô ta cũng quá sướng kêu lên, ôm siết lấy tôi nhưng vẫn chưa ra. Tôi nằm vật ra giường và ngủ lịm đi.

Đang mê mệt ngủ bỗng tôi cảm thấy hai mắt mình bị bịt lại khá chặc. Tôi mở mắt ra nhưng không trông thấy gì cả. Có tiếng nói nhỏ bên tai tôi:
- Nhớ đừng tháo cái bịt mắt ra nghe.

Cô ta nói xong leo lên người tôi. Con cu tôi bây giờ đã cứng trở lại nên nó thọt vào lồn cô ta một cách rất dễ dàng. Tôi và cô ta, người thì nẩy lên kẻ ấn xuống. làm cho chiếc giường gần như muốn gãy và kêu cót két rất lớn. Sau nửa giờ như vậy, cô ta cầm một ngón tay của tôi đặt lên âm vật của cô ta. Tôi biết ý lấy ngón tay đó mân mê âm vật và nẩy người thêm lên. Cô ta thở gấp xong rên lên một tiếng khá lớn mà trong suốt cuộc chơi tôi không hề nghe. Cô ta đã hoàn toàn được thoả mãn. Tôi cảm thấy cu mình nhầy nhụa những nước. Tôi sướng quá và lại ra thêm một lần nữa. Hai cbúng tôi ôm nhau và ngất đi vì quá sướng và mệt. Sau dó tôi ngủ một gấc mê mang cho đến trưa. Khi tôi tỉnh dậy thì cô ta đã không còn đó nữa. Tôi biết tôi đã hân hạnh được làm tình với ai đó có sắc đẹp và tiếng tăm, một người đã được nhiều người ái mộ. Đó là một người mà người ta có thể chen nhau đến rách áo quần để xin cho được một chữ ký, chen nhau để được bắt tay một cái hay chen nhau để dành giựt mảnh quần lót của cô ta thải ra…Thế mà tôi đã từng nhìn người ấy trần truồng, nắn bóp khắp người cô ta, hôn cô ta, liếm…cô ta và làm tình với cô ta suốt đêm. Tôi ngồi ôm gối thẩn thờ nhớ tiếc vì biết rằng sẽ khó gặp cô ta lại được. Nhưng bỗng một tia sáng ý nghĩ vụt lóe ra trong đầu tôi. Tôi mặc áo quần ra ngoài phòng khách lục tìm tất cả các tạp chí có in hình…Tôi đọc và tôi xem suốt cả một buổi trưa. Tôi đã dừng lại nơi tấm ảnh toàn thân của một người và tôi vội vàng gọi taxi đi xuống một nơi…Nơi đây có một đám đông đang tụ họp để đón một người mà họ ái mộ. Tôi cũng chen vào trong đám đông. Chừng một giờ sau người đó đến nơi trong một chiếc xe hơi bóng lộn. Cô ta quá đẹp và sang, tưởng chừng như không ai có thể với tới được. Mọi người đưa tay lên vẫy cô ta. Cô ta mỉm cười vẫy lại. Cô ta đưa mắt nhìn mọi người. Đôi mắt đó hạ cố quét một vòng tròn lớn trên những đôi mắt khác, trong đó có đôi mắt của tôi. Đôi mắt rõ ràng đã dừng lại nơi đôi mắt của tôi hơi lâu và hơi khác lạ, nhưng chỉ một chút thôi. Đó là đôi mắt của người phụ nữ bí mật. Và chúng không bao giờ trỏ lại với tôi nữa.

Chắc chắn tôi sẽ không bao giờ được gặp lại người phụ nữ bí mật đó nữa. Tôi ngồi lì trong phòng suốt 6 tiếng đồng hồ, trí óc lúc nào cũng in hình khuôn mặt đẹp lờ mờ trong đôi tất mỏng và sau đó là đôi mắt đã đặc biệc chiếu cố đến tôi trong đám đông người chiều hôm nay. Tôi cảm thấy yêu người ấy tha thiết dù tôi vẫn nhớ đến những khuôn mặt khác đã đi qua trong đời tôi : Mợ Liên, cô trưởng đoàn, Linh, chị Mai. Nếu bây giờ có chị Mai ở đây thì thật là an ủi cho tôi biết chừng nào ! Nhưng đã ba ngày nay chị ấy không đến, ngay cả một cú điện thoại cũng không.
Thấy tôi ngồi thừ người ra, bà Tuyết nói :
- Tối nay không bắt trả bài đâu. Đừng có lo.
- Trả cũng được…
- Không vì…
- Cứ nói liền đi, đừng vòng vo.
- Mình làm cú này xong là khỏi lo gì nữa. Đúng là “Cặc to không lo chi đói”.
- Nói đi, cứ vòng vo mãi.
Bà Tuyết có vẻ khó chịu vì thái độ của tôi :
- Dì thấy Minh dạo này có vẻ hơi …hỗn đó nghe!
- Hỗn gì mà hỗn! Trước mặt người khác thì “dì dì, cháu cháu”, nhưng bây giờ có ai đâu. Đụ hai lần rồi, đáng lẽ phải gọi tôi bằng…anh, xưng …em.
Bà Tuyết cười, đưa tay bóp cu tôi :
- Sao mềm thế này ?
- Nó bật lên trúng mặt đui mắt bây giờ đó !
- Thôi, để…em nói cho nghe. Đây là …công tác hơi khó khăn, nhưng thú vị và thu nhập nhiều, hơn cả thu nhập đêm hôm qua. Bà này cũng đẹp. …Em đã nói rồi mà, em lựa cho …anh toàn thứ đẹp..
Tôi nghe hai tiếng “anh, em” có vẻ chướng tai, nên nói:
- Thôi, cứ xưng hô như trước đi. Sợ quen miệng, lộ tẩy.
- Đúng là “lưỡi không xương nhiều đường lắc léo”. Thôi để nói tiếp cho nghe. Bà này đẹp, có thể nói là rất đẹp nếu ốm bớt một chút. Bà ta năm nay chỉ mới 30, đã ly dị chồng và rất giàu. Ly dị cũng chỉ vì lý do …đụ đéo mà thôi. Chồng bà ta không thể nào chịu được cái lối làm tình của bà vợ mà ông cho là biến thái. Bà chỉ có thể hứng tình sau khi ngủ ngon lành một giấc và bị làm một cái gì đó như hiếp dâm thô bạo. Bà ta yêu cầu ông chồng làm như vậy rất nhiều lần, khiến ông ta phát ngán và xin ly dị.
-  Nghe cũng lạ lùng hấp dẫn đó, nhưng làm sao mà hiếp dâm ?
- Thì dì sẽ đạo diễn tất cả cho. Dì đã đạo diễn cho bà ta một lần rồi.
- Bà ta tới đây ngủ, rồi gần sáng Minh vào …hiếp bà ta hả ?
- Đâu có đơn giản như vậy. Như vậy thì còn gì hứng thú cho bà ấy. Dì tính thế này. Dì sẽ nói với bà ta là đã có trai chịu “đi” rồi. Dì sẽ đưa hình Minh cho bà ta xem. Dì sẽ đến nhà bà ta ngủ. Chừng 4 giờ sáng Minh đến nhà và dì mở cửa cho Minh vào. Để có yếu tố bất ngờ thích thú cho bà ta, dì sẽ ngủ tại đó vài ba đêm rồi Minh mới đến. Dì làm bộ như Minh sai hẹn không đến được nhưng không phải vậy. Hiểu chứ ?

can tim trai bao

can tim trai bao la gi ?

Sáng muộn, “Tuấn” mới về nhà, nó nói lớn:

- Mẹ à, con xin lỗi, tối hôm qua con ở lại nhà bạn, quên mất không báo cho mẹ. Sáng nay con cũng ăn sáng ở đó rồi.

Không thấy Huyền trả lời, Tuấn cũng chẳng nói thêm gì, lật đật vào phòng mình đánh một giấc thật say. Nó chẳng nhận ra rằng, đống tàn tích đêm qua trên giường nó đã được dọn sạch.

Tối đến,

Tuấn ngáp dài mấy cái, nó đã tỉnh, nhưng vẫn chưa chịu mở mắt. Vậy là nó đã bỏ bữa trưa. Tuấn quờ quạng xung quanh, nó cảm thấy tay mình đang sờ vào một gì đó mịn mịn, mát mát.

Nó mở mắt và thấy Huyền đang nằm trong vòng tay của mình. Tuấn ngạc nhiên quá đỗi. Rồi nó nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má Huyền, không, không phải chỉ có một… Mẹ nó đang khóc ư?

- Mẹ… - Tuấn khẽ nói. 

Huyền không nói gì, nàng cứ thút thít như vậy. Tuấn chợt nhận ra người đàn bà trước mặt mình yếu đuối quá, mỏng manh quá, nó xiết mạnh vòng tay của mình, ghì đầu Huyền vào sát ngực mình rồi nói:

- Được rồi mà, được rồi mà mẹ, sao mẹ lại khóc thế? Có phải là con đã làm gì khiến mẹ buồn không?

- Không, con không có lỗi gì cả.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Huyền đang rất cần một vòng tay của người đàn ông, có thể che chắn nàng, có thể ôm nàng vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương, để giúp nàng vượt qua nỗi kinh hoàng từ đêm hôm qua. Nhưng người đàn ông (con trai) làm nàng tin tưởng nhất lại chỉ có Tuấn mà thôi. Tuấn hiểu điều đó, nàng càng ôm mẹ chặt hơn, đôi tay xoa xoa tấm lưng mịn màng của nàng qua tấm áo mỏng.

- Con… con làm thế này có được không?

- Mẹ thích lắm, mẹ yêu con. Cảm ơn con nhiều.

- Mẹ cứ khóc đi cho nhẹ nhõm mẹ nhé, dù con không biết vì sao, nhưng con hứa sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ luôn có con mà.

- Cảm ơn con.

Nàng cứ thế ôm Tuấn mà khóc, khóc để quên đi nỗi sầu đau.

===

Mấy ngày sau đó, mẹ con Tuấn có vẻ thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Tuấn thích cảm giác này. Mẹ nó dịu dàng, trìu mến, tràn đầy tình yêu thương, sáng dậy lúc nào nó cũng thấy thức ăn trên bàn sẵn, trưa dù có bận Huyền cũng cố về nhà nấu bữa cơm ngon ngọt cho con. Tối Tuấn cũng chả phải làm gì cả, cứ để mẹ nấu cơm rồi rửa bát, giặt giũ các kiểu, nó sống chả khác gì ông hoàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Tuấn chợt nhận ra một ngang trái: nó nghĩ là nó đã phải lòng mẹ rồi, không phải chỉ là những ham muốn tình dục nhất thời, nó thực sự yêu Huyền, và muốn chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời.

Một ngày nọ, khi Huyền vừa bưng mâm cơm đặt xuống bàn, nàng định ra bếp lấy thêm thức ăn nữa thì Tuấn nắm lấy cổ tay nàng nói:

- Mẹ, ngồi xuống đi đã, con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì thế? Gì thì cũng phải lấy thức ăn đã chứ, nói thì ăn xong rồi nói.

- Không, chuyện này rất quan trọng.

Huyền đành ngồi xuống ghế, hỏi:

- Có chuyện gì thế con?

- Con… con cũng không biết phải nói thế nào. Mẹ… Con yêu mẹ.

Huyền mỉm cười:

- Tất nhiên là mẹ biết con yêu mẹ, đó là tất cả những gì con muốn thổ lộ với mẹ sao?

- Không… ý con là… con thực sự yêu mẹ… tình yêu nam nữ.

Huyền không cười được nữa.

- Con… con nói nhảm gì vậy?

Tuấn đặt tay mình lên tay Huyền, nắm chặt lấy bàn tay nàng nói.

- Con muốn trở thành người đàn ông chăm sóc mẹ cả đời.

Mặt Huyền đỏ bừng.

- Con… đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau này, con sẽ gặp người con gái mà mình yêu mà. Cái gì mà lại yêu chính mẹ đẻ của mình vậy.

- Không! Con đã quyết rồi, mẹ, con thực sự rất yêu mẹ. Con có thể không giỏi khoản ăn nói, không biết phải tỏ tình với một người khác giới thế nào, nhưng con muốn mẹ biết rõ tấm lòng của con. Mẹ…

- Đừng nói gì nữa Tuấn, chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời thôi phải không.

- Không phải suy nghĩ nhất thời đâu Huyền. Anh yêu em. 

Huyền sửng sốt nhìn con mình, nàng không ngờ Tuấn lại có thể nói ra những lời như vậy. Mặt nàng đỏ như gấc, e thẹn như một nàng thiếu nữ lần đầu nghe lời tỏ tình.

- Con… con vừa nói gì.

- Anh nói là anh yêu em, em là người phụ nữ anh yêu nhất thế gian này, Huyền à. 

Huyền câm lặng, không nói được một lời nào. Tuấn rướn người đến đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng khẽ nghiêng đầu định tránh, nhưng Tuấn nhìn ra không có sự phản kháng nào trong hành động đó. Nó cũng chỉ giống như cử chỉ ngượng ngùng của thiếu nữ khi được người yêu hôn mà thôi. Chỉ là một nụ hôn nhẹ, rồi Tuấn lại trở về vị trí ban đầu.

- Tuấn, thế này thật sai trái, chúng ta là mẹ con.

- Đừng quan tâm đến điều đó nữa, Huyền. Giờ anh muốn em là người tình của anh, người yêu của anh, người mà anh cả đời yêu thương và chăm sóc. Em có đồng ý không.

- Tuấn…

Huyền ngập ngừng, là ngập ngừng chứ không phải phản đối hẳn, Tuấn hiểu đó là một sự chấp nhận rồi.

- Anh sẽ luôn yêu em mà Huyền.

- Tuấn… mẹ…

- Giờ chúng ta là tình nhân rồi, em phải đổi cách xưng hô chứ.

- Tuấn… mẹ cần thời gian suy nghĩ. Giờ thì ăn cơm thôi.

Bữa cơm diễn ra khá im lặng, tuy rằng không khiến mẹ đồng ý ngay, nhưng mẹ không quát nó, và lại còn nói “suy nghĩ”, vậy là quá thành công rồi. Tuấn không ngừng mỉm cười suốt buổi tối hôm đó, và cả lúc nằm trên giường nghĩ ngợi. Nó cảm thấy mãn nguyện, dù sao nói ra cũng thật nhẹ lòng. Nó thiếp đi lúc nào không biết.

===

Khác hẳn với mọi ngày, hôm nay Tuấn dậy từ rất sớm trong sự hứng khởi kỳ lạ. Nó đi ra ngoài bếp, mẹ nó vẫn chưa đi làm mà vẫn đang làm bữa sáng cho nó và làm sẵn thức ăn cho bữa trưa. Huyền mặc bộ đồng phục cảnh sát, nhìn từ đằng sau trông nàng thật quyến rũ với bộ mông tròn lẳn. Tuấn khẽ đi đến, vòng hai tay ôm eo nàng nói:

- Hôm qua em ngủ ngon chứ.

Huyền đỏ mặt gật đầu. Nàng không bỏ Tuấn ra mà vẫn để yên cho nó ôm trọn trong lòng, chứng tỏ… khà khà… Tuấn khoái chí cười thầm trong lòng. Nó áp mặt xuống gáy này hít hà mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc bóng mượt của Huyền, rồi đưa lưỡi liếm quanh cổ Huyền. Đoạn, nó bất ngờ quay nàng lại rồi hôn lên môi nàng, một nụ hôn dài của đôi tình nhân, lưỡi nó sục sạo trong miệng nàng, Huyền vẫn để yên. Cuối cùng Tuấn cũng thả miệng Huyền ra, rồi đưa đầu xuống thấp nữa, hít hà giữa đôi gò bồng đảo. Huyền khẽ đẩy Tuấn ra:

- Thôi nào, để em làm thức ăn còn đi làm nữa chứ.

Tuấn giật nảy mình, nó nhìn thẳng vào mắt Huyền.

- Em… em vừa nói gì cơ.

Huyền cúi đầu đỏ mặt.

- Vậy là em đã chấp nhận tình yêu của anh?

- Em cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn không nữa. Chỉ là… em cảm thấy mình cần một bờ vai, một nơi nương tựa luôn chăm sóc và chia sẻ với em. Không phải với tư cách là hai mẹ con. Mà là…

- Hai vợ chồng, anh hiểu. 

Tuấn ghì mạnh tay hơn vào eo Huyền. Cuối cùng, cuối cùng mẹ cũng đã là của nó. Mọi chuyện thật giống như một giấc mơ. Còn sướng khoái hơn cả khi Huyền bú cặc cho Tuấn. Lại nhắc đến cặc, nãy giờ vì quá hạnh phúc mà “cậu nhóc” của Tuấn đã cương lên, đâm thẳng vào bụng Huyền. Nó thích cái cảm giác hai thân thể cọ xát vào nhau như vậy. Huyền đương nhiên cũng biết, nhưng nàng vẫn không nói gì.

- Hì hì, em có cảm nhận thấy không, “thằng nhỏ” của anh cũng còn cảm thấy hạnh phúc nữa là.

Huyền nũng nịu.

- Anh này… Cứ đùa thôi.

- Khà khà… vợ yêu. Anh hạnh phúc quá. Đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Chuyện này… dù chúng ta có thể là vợ chồng… Nhưng em không chắc về chuyện đó. Chúng ta dù sao cũng là mẹ con, làm vậy mang tội loạn luân lắm. 

- Gì mà loạn luân chứ, đó chỉ là một cái lễ nghĩa ngu xuẩn mà con người đặt ra. Em thấy, thần thoại Hi Lạp con với mẹ còn có thể lấy nhau công khai, mà còn là thần nữa, vậy thì con người sao lại không thể chứ. Giờ chúng ta là vợ chồng, và anh thực sự yêu em. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình dành cho em… trên giường.

Huyền phì cười, Tuấn nói một thôi một hồi giảng đạo mà cuối cùng lại tuôn ra hai chữ cuối thật bất ngờ. Tuấn cũng mỉm cười, rồi lại áp sát Huyền vào lòng. Một lúc lâu sau, nó mới bỏ nàng ra rồi khẽ nói:

- Được rồi, em làm thức ăn nốt đi rồi còn đi làm.

===

Đến chiều muộn, Huyền về, vừa mới mở cửa dắt xe vào thì Tuấn đã chờ sẵn ôm trọn lấy tấm thân mồ hôi của Huyền trong bộ đồng phục cảnh sát rồi đặt lên môi nụ hôn nồng cháy. Tuấn thích điều này, nó luôn muốn thể hiện tình cảm với Huyền. Một lúc sau, Tuấn bỏ nàng ra, Huyền cười:

- Gì mà lúc nào cũng hôn hít người ta.

- Hì hì, anh háo hức quá, đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta.

- Anh này, chỉ được thế là giỏi. 

- Không có suy nghĩ như vậy thì đúng là không phải đàn ông rồi.

- Rồi ông tướng, giờ để em đi tắm đã.

Huyền vào phòng tắm, nàng từ từ lột bỏ bộ đồ trên người xuống, từng đường nét cứ dần hiện ra trước sự phản chiếu của tấm gương sáng bóng. Nàng ngắm nhìn khắp thân thể. Nàng tự hào vì nó. Nó quyến rũ, sexy, hấp dẫn hơn hết thảy những thiếu nữ. Một thân hình đầy đặn, thành thục, gợi cho bọn đàn ông sự ham muốn, chứ không đơn thuần chỉ là “ngắm cho sướng mắt”. Và quả đúng như vậy, nàng đã quyến rũ được cả con trai mình. Nàng mới là người mà Tuấn yêu, chứ không phải những cô bạn gái xinh xắn thường cười đùa cùng nó. 

Nàng từ từ xả nước. Vuốt ve làn da mịn màng của mình. Nàng luôn có sở thích như vậy. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở, thì ra là nàng không bấm chốt.

- Không ngờ em lại dâm đến như vậy, muốn anh vào “hiếp dâm” em khi đang tắm hả.

- Em đâu có ý đó, tại anh cứ suy diễn.

- Sau này tắm em cũng khỏi cần đóng cửa, để anh thích vào ngắm lúc nào thì ngắm, nhé.

Tuấn đến gần Huyền, kéo vai ấn nàng quỳ xuống để đầu ngang với hạ bộ rồi nói.

- Bú cặc cho anh đi.

- Èo, anh này, sao nói bậy thế.

- Nếu em có thể tìm ra một từ ngữ nào phù hợp để thay thế thì hãy nói cho anh biết.

Huyền mỉm cười, rồi kéo quần đùi của Tuấn xuống, nó không mặc sịp, con cặc hiện ra sừng sững hiên ngang, chĩa thẳng vào mặt Huyền. Nàng từ từ cúi sát mặt vào nó, đưa lưỡi đẩy qua đẩy lại rồi cho con cặc vào miệng, nó quá to, miệng nàng chỉ ngậm được 3/4 của nó. Tuấn xoa xoa đầu mẹ nó. Được một lúc, Tuấn bỏ đầu Huyền ra.

- Chỉ vậy thôi, anh đã hạnh phúc lắm rồi, còn lại hãy để dành trên giường nhé.

Nó thực sự muốn dày vò thân xác mẹ nó cả đêm nay, nhưng không phải như lần trước, lần này Tuấn đã hoàn toàn có được sự đồng ý của Huyền.

can tim trai bao

Hắn đã ngủ một cách ngon lành. Nhưng bên hắn, dù mệt cô bé vẫn chưa ngủ, từng giọt nước mắt vẫn âm thầm rơi ướt đẫm gối từ bao giờ, ngực nó phập phồng theo nhịp nấc. Nơi ấy của cô bé còn hơi âm ỉ đau sau cơn mưa gió càng làm cho nó cảm thấy thêm tủi nhục.

Nửa đêm bỗng hắn màng tỉnh, trong cơn mê như có ai khóc thầm cạnh mình, mở mắt, thấy cô bé lạ mặt ngồi khóc, như kẻ mộng du giữa đêm tối mịt mùng. Theo phản xạ hắn kéo cô bé vào lòng, và nói.
-Sao vậy, đừng khóc nữa, ngủ đi.

Tay hắn vỗ về cô bé như một sự cảm thông nào đó mà hắn cũng không nhận ra được. Rồi hắn ôm cô bé, cô bé lúc này cũng đã thôi khóc lóc, cả hai cùng mệt mỏi ngủ thiếp đi giữa những tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên.
Sáng sớm khi mở mắt dậy, láng máng nhớ lại những gì đã qua, hắn giật mình sực nhớ, trong lúc ham muốn tột độ, hắn đã quên đeo cái bao mà cô bé đã đưa cho, hắn đã từng nghe nói có kẻ say lần đầu đi chơi gái mà bị dính bệnh ngay, giật mình hắn cũng cảm thấy hối hận và sợ hãi.

Nhưng hắn lại thêm một lần nữa giật mình nhận thấy một vết máu trên giường như một cánh mai đỏ thắm. Hắn nhớ lại tối qua. Hắn cảm thấy toát mồ hôi như làm việc gì không tốt. Ui choa, con bé này đã bị hắn phá trinh, một con cave còn trinh. Hắn sửng sốt với điều đó, an tâm và sung sướng nhưng hắn cảm thấy cũng có đôi chút tội lỗi, trong trí nhớ của hắn tối qua rõ ràng cô bé đã đẩy hắn ra và kêu không muốn. 

Đảo mắt khắp phòng hắn không thấy bóng dáng cô bé đâu. Chỉ thấy mọi thứ dường như có vẻ đã ngăn nắp hơn rất nhiều thì phải. Hắn bỗng cảm thấy một bàn tay ấm áp đàn bà. Nhưng ngay lập tức hắn bỗng giật mình. “ May mà nó không xách xe và ví của mình đi khi mình ngủ không thì… mà xem ra cô bé này xem ra cũng thật thà”. Nhìn ra hiên thấy cô bé đang lúi húi quét sân, có lẽ do tối qua quần áo chưa khô, cô bé mặc một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi của hắn, thùng thình trông khá lạ mắt, hắn nói vọng ra trêu:
-Nè. Quét dọn không tính và thêm tiền đâu nhé.

-Không thèm. Mà anh ở gì mà bẩn vậy.
Cô bé tự nhiên đáp lại một cách ấm áp như đã quên đi chuyện tối qua

-Uh.

Hắn mặc lại cái quần và bước khỏi giường. Sau khi đã tắm rửa qua, hắn bỗng hỏi. 
-Đây là lần đầu của em hả.

-Gì cơ anh. Lúc này cô bé dang lúi húi nấu bữa sáng.

-Đây là lần đầu của em hả . Hắn hỏi to hơn.

Cô bé nhìn hắn lặng lẽ gật đầu. Rồi đầu nó cúi gầm, vẻ hoạt bát mất đi thay vào đó là đôi mắt lại ngấn lệ.
- Sao em phải làm nghề này? hắn nhẹ nhàng hỏi.

Cô bé vẫn lặng im.
Hắn cũng thôi gặng hỏi và chỉ nói.

-Anh đây cũng là lần đầu.
Cô bé nghe vậy nhưng cũng không nói gì. 
-Cơm chín rồi, anh xuống ăn cho nóng.

can tim trai bao

Xem can tim trai bao hay nhat 2014

“Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ, tuổi ấu thơ mà mang nhiều âu lo, ngày đó sống kiếp lang thang, mẹ ơi sao con mong chờ bao giờ cho đến bao giờ” .
Bản nhạc rĩ rã phát ra từ một quán Cà phê Kiều nghe sao mà não nề. Đó là cuộc sống của nó, diễn tả rất đúng mức qua bản nhạc “Nó”. Sinh ra đã là mồ côi cha, nó chỉ sống lang thang làm nghề tự do. Chuyện gì nó cũng làm. Đánh giày, bán vé số, cò mồi, và cả nghề đấm bóp dạo nó cũng làm tuốt. Số tiền ít oi đó chỉ đủ nuôi một buổi cơm đạm bạc cho mẹ của nó. Số còn lại chẳng bao nhiêu chỉ vừa đủ tiền thuốc men cho người mẹ bị bệnh tiểu đường. Tuổi nó hãy còn nhỏ để chịu đựng cuộc sống vất vả nên nó bắt chước theo người ta cờ bạc mỗi khi kiếm được chút đĩnh tiền. Nó thích nhất là cá độ. Hễ bất cứ cái chi có thể cá được là nó không khước từ. Nó cá với ông năm trời hôm qua mưa hay nắng, cá với thằng Tiền số bảng xe của chiếc xe tải đang chạy tới là chẳng hay lẻ, cá với anh Gà là tuần sau chị Hai Bưa nhà kế sẽ sanh trai hay gái, cá với ông Năm Thành là tối nay có cúp điện hay không. Nói chung nó cá hết tất cả. Phần lớn là nó đều thắng. Nó rất tin vào sự quan sát của nó.

[X] Close.