Can tim trai bao

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!

can tim trai bao

Sự thực là thằng Mỹ cũng không chủ tâm làm như vậy khiến nó cũng lấy làm hoang mang, lo sợ vì không ngờ sự thể lại xảy ra như vậy ; nó đâu biết rằng nó vừa mới thực hiện động tác giao hợp với chị nó, một việc quan trọng chủ yếu nhất không thể nào thiếu được trong bất cứ cuộc tình nào trên thế gian này. Nó vội vàng rút dương vật ngay ra khỏi âm đạo chị vì sợ chị nổi giận tát tai nó như lúc trưa thì chỉ có nước chết mà thôi chứ chẳng phải là chuyện đùa giỡn đâu, chị nằm ngửa người ra với cảm giác bồi hồi, rung động lần đầu tiên đến với chị và chẳng hiểu sao, lúc này dưới ánh nến vàng vọt lập lòe, bỗng dưng nó thấy chị nó đẹp một cách não nùng, man dại làm sao. Nó không thể nào ngăn được sự ham muốn, khát khao, đòi hỏi lại từ từ cúi xuống vừa hổn hển thở vừa vụng về hôn lên cổ, lên hai bầu vú chị trong lúc đó thì chị âu yếm vòng hai cánh tay ôm choàng qua gáy nó rồi kéo ghịt cả tấm thân nhỏ nhắn, gầy guộc của nó xuống sát vào người chị. Vậy là đến giờ phút này đây, coi như là hai chị em đã tìm hiểu, khám phá gần như trọn vẹn thân thể của nhau rồi chứ không còn có thể dối lòng được nữa và trong hơi thở lặng lẽ, trong nhịp đập bồi hồi của hai trái tim còn non dại, chị gái đã ngương ngùng cho phép em trai mình sờ mó, mày mò nơi chổ kín của mình. Thằng Mỹ nhận thấy ở chốn sâu kín nhất của chị Trầm có lông bao phủ xung quanh và phía trên khá nhiều và đột nhiên nó lại có ý nghĩ muốn lập lại cái động tác mà khi nãy nó vừa vô tình thực hiện với chị, đó chính là động tác giao hợp trai trên gái dưới ; nghĩ vậy là nó liền khởi sự ngay, như một con kỳ đà nó lóng ngóng trường người tới leo lên nằm trên người chị nhưng nó gặp phải ngay sự phản ứng của chị, chị lắc đầu tỏ vẻ không muốn và đôi môi chị cứ mấp máy như muốn thốt lên điều gì rồi lại thôi…Thâm tâm chị thừa biết em trai chị lúc này muốn gì ở nơi chị nghĩa là nó muốn giao hợp lại với chị như sự tình cờ khi nãy, nỗi lòng thương yêu em mình vô bờ bất bến cộng với những cãm giác tình yêu thăng hoa lâng lâng bay bổng đến tận cõi lòng chị khiến chị càng lúc càng mềm lòng và cuối cùng chị đã đầu hàng chấp nhận nó một cách hoàn toàn vô điều kiện. Thấy chị không những yên lặng đồng tình mà còn từ từ hơi dang rộng cặp đùi chị ra cho nó dễ dàng nằm vào giữa hai chân chị, nó vui sướng vô cùng vụng về lần đầu dương vật mày mò tìm kiếm lổ âm đạo chị để chui vào ; sự kích thích sinh lý cơ thể cao độ khiến cho chất dịch nhờn từ trong cơ thể chị tiết ra khá nhiểu khiến cho chổ kín chị trơn nhớt không thể tả và hai bên thành môi lớn cũng như môi bé của chị đang co thắt, giãn nở ra rất rộng. Do chưa hề có kinh nghiệm vì là lần đầu tiên trong đời, thằng em phải chật vật khó khăn mãi một lúc lâu sau nó mới tìm được đích đến của nó trên thân thể chị ; mưa bên ngoài vẫn cứ rơi, không gian bên trong gian chuồng bò như chùn xuống và tất cả vạn vật sinh linh như đều đang nín thở, hồi hộp chờ đợi giây phút sung sướng, tuyệt vời nhất của hai chị em ruột họ Trần. Đầu dương vật em trai giây phút này đây đã iệc đút lọt vào bên trong lổ âm đạo chị gái, đang từ từ nhích dần từng phân một để mà càng lúc càng rụt rè đi sâu vào cơ thể chị trong lúc ấy, chị nhắm nghiền cả hai mắt, khuôn mặt chị không ngớt nghiêng qua nghiêng lại và đôi môi chị lần đầu tiên khẽ bật lên tiếng rên rĩ đầu đời khi trao tặng trinh tiết nguyên vẹn của mình cho em trai mình tận hưởng. Lát sau, hai hòn dái nó tuy xệ dài xuống nhưng cũng tỏ vẻ ra khá hung dũng ngang nhiên gác lên hai bên cửa mình chị nó rồi theo bản năng vốn sẵn có mà tạo hóa ban cho, nó bắt đầu nhấp nhỏm lần lượt nhấc mông lên lại hạ xuống đưa đẩy con cu nó hết thụt ra lại thọt vào sâu tận tử cung chị khiến chị nhăn mày nhíu mặt vì cảm giác đau đớn xen lẫn sung sướng dâng tràn từ phía dưới lên làm cho hai bàn tay chị cảm thấy thật là thừa thãi chẳng biết phải làm gì nên cứ mãi miết cào cào nơi tấm lưng trần gầy guộc của nó. Hết cào lưng nó, chị lại lần lên vày tới vò lui đầu tóc em trai khiến cho tóc nó cứ rối nùi lên không còn ngay ngắn, suôn mượt như trước nữa… Thằng em mười một tuổi đang vận sức giao hợp với chị gái nười tám tuổi của nó, một chuyện quả thực là loạn luân tội lỗi và oan nghiệt, trái ngang vô củng không thể nào chấp nhận được đang hiển hiện xảy ra trong cuộc đời dẫy đầy đắng cay, khổ cực này ; hoàn toàn không hề có ai hay biết chỉ có trời hay đất rõ, chỉ có không gian lắng đọng lại nơi gian chuồng bò tĩnh mịch, vắng lặng âm thầm chứng kiến cảnh tượng hai chị em ruột yêu nhau, làm tình ân ái cùng nhau và lại còn cả gan táo bạo giao hợp truyền tinh truyển giống cho nhau nữa. Hai phút trôi qua, tuy chỉ có hai phút ngắn ngủi thôi nhưng thằng Mỹ cứ mãi tường chừng như là hai tiếng, do lần đầu tiên thiếu kinh nghiệm hiểu biết cho nên nó không thể nào tự chủ kéo dài thời gian giao hợp với chị Trầm thêm một giây một phút nào nữa cả. Khi dương vật nó vẫn còn ở bên trong âm đạo chị thì bỗng dưng đầu con cu nó cứ giựt giựt liên hồi, liên tiếp bắn phụt ra những tia tinh dịch trắng đùng đục chẳng khác gì nước vo gạo và rin rít như keo dán vào cơ thể chị ; do đầu óc hãy còn non nớt, chưa hiểu biết cho nên nó sợ hãi lầm tưởng rằng nó vừa tiểu tiện vào người chị, điều đó thực sự làm cho nó lo lắng, hoảng loạn vô cùng…
-Chị ơi! Em…xin lỗi. Em …ấy rồi!!!
-Thôi, hổng…sao đâu…em

Do lớn hơn em trai những bảy tuổi cho nên chị nhận thấy chất nước mà dương vật nó xịt ra không phải là nước tiểu nhưng chị cũng hãy còn khù khờ đến nỗi chị chưa hề biết được ảnh hưởng hậu quả của thứ nước mà em chị xuất ra sau này rất có thể làm cho chị mang thai nếu giả sử như có một con tinh trùng trong chất dịch ấy gặp gỡ được với một tế bào trứng rụng trong cơ thể chị. Kết thúc cuộc tình, sau khi em trai rút dương vật ra khỏi cửa mình chị, chị thấy mặt nó lộ rõ vẻ kinh hoàng, sợ sệt trông tội nghiệp vô cùng ; tuy trời khá lạnh nhưng mặt mày nó bết cả mồ hôi mẹ lẫn mổ hôi con tuôn xuống ròng ròng chứng tỏ trong cuộc tình mà hai chị em vừa trãi qua, nó đã vận dụng hết sức lực bình sinh của bản thân để làm cho chị được toại nguyện, sung sướng và hạnh phúc nhất trên đời. Hai chị em tuy đều cảm thấy mệt mõi, rã rời sau khi rời khỏi nhau ra nhưng thực sự mà nói cả chị lẩn em đều cảm thấy khoan khoái, thư giãn, vui vẻ và phấn chấn, hưng phấn hẳn lên…
-Mỹ, nghe chị dặn nè! Không được bép xép kể chuyện chị em mình với nhau cho bất cứ người nào nghe hết. Em rõ chưa?
-Dạ!

Lẽ đương nhiên thằng Mỹ cũng nhận ra được là chuyện đêm hôm nay hai chị em nó tối quan trọng đến mức độ nào rồi cho nên chị có dặn dò nó cũng thừa thôi, hai chị em cùng nhau sắp xếp lại chổ ngủ rồi nằm xuống tìm kiếm giấc ngủ ngon lành, say sưa, không mộng mị sau một cuộc tình ngang trái cấm kỵ. Nơi thế giới bên kia, có lẽ linh hồn của cha mẹ hai chị em lúc này cũng đã hay biết được rằng hai đứa con họ đã táo bạo vượt rào để hái trái cấm nơi chốn thiên đường tình yêu và đã ăn vội nuốt vàng, chẳng biết là họ suy nghĩ như thế nào, đồng tình hay phật ý trước cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa đứa con gái đầu lòng và thằng con trai út của họ? Dẫu tâm lý họ diễn biến ra sao thì cũng đã lỡ làng hết rồi bởi vì hai chị em thực sự không còn là chị em của nhau nữa mà là một cặp già nhân ngãi non vợ chồng, hai chị em thực sự đã là người của nhau rồi không thề nào quay lại từ đầu được nữa. Trong giấc ngủ say mê, thằng Mỹ mỉm cười khi nằm mơ thấy khuôn mặt khả ái của chị Trầm./.

can tim trai bao

can tim trai bao la gi ?

- Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
- Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
- Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
- Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
- Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
- Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
- Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
- Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
- Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
- Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
- Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
- Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
- Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
- Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
- Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
- Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
- Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
- Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”

can tim trai bao

Nói rồi Thành bạo dạn đặt một nụ hôn lên môi Quyên. Quyên nhắm mắt lại mỉm cười hạnh phúc. Thành vừa ôm hôn cô, vừa trải cái áo khóat lên sàn rồi đè Quyên nằm xuống, ôm hôn cô thật say đắm. Tay anh đã lòn vào trong áo Quyên từ lúc nào, bắt gặp cái áo ngực của cô. Anh lòn tai ra sau lưng Quyên, kéo cái khóa ra cho cái ngực nới lỏng hòan tòan. Rồi anh hôn hít khắp khuôn mặt xinh đẹp của cô. Quyên nhắm mắt lại tận hưởng những khỏanh khă’c hiếm có. Thành vén áo Quyên lên rồi kéo mạnh một phát làm nó rời khỏi người cô. Cái áo ngực cũng vứt qua một bên để lộ tấm thân trần chuồng của cô. Hai bầu vú mà lúc nãy thành chỉ trực chờ được sơi tái, ẩn hiện bên ánh lửa lập lòe. Thành nắn bóp đôi vú ấy torng khi vẫn hôn hít cổ Quyên. Quyên bắt đầu rên lên những tiếng khóai cảm trong khi Thành bóp vú cô ngày một mạnh hơn. Anh rê lưỡi lên núm vú phải của Quyên rồi rê lưỡi qua lại ở đầu núm vú. Quyên chịu không nổi bất giác đưa tay xuống phía dưới bụng mình mà xoa xoa. Thành biết Quyên đã nứng lắm rồi nên kéo bàn tay đang xoa phần bụng dưới của Quyên lên đặt lên phần dưới của thành. Quyên cảm giác “cái đó” của Thành đã cương cứng hết cỡ rồi. Tay nàng kéo khóa quần chàng xuống, rồi cái quần sip bên trong, lần lượt được nàng kéo ra khỏi người Thành. Xoa bóp vú Quyên mê tơi, Thành bắt đầu mò tay xuống dưới, kéo cái áo sơ my che phần dưới của Quyên qua một bên. Hiển hiện trong ánh lửa ấm áp, cái silip màu hồng của Quyên gây cho Thành một cảm giác hưng phấn khó tả. Anh kéo mạnh cái silip ra khỏi người Quyên. Khi đã thấy rõ mồn một từng đường nét của âm đạo Quyên. Thành không chịu nổi nữa, anh đưa lưỡi bắt đầu lướt lên khe âm đạo của nàng. AHHHH. . . Quyên la lên đầy khóai cảm. Thành lướt đầu lưỡi nhanh nhẹn đầy điêu luyện. Quyên xoa mớ tóc trên đầu thành và ép đầu thành gần hơn vào chim cô.

can tim trai bao

Xem can tim trai bao hay nhat 2014

Châu lên giường nằm sẵn, háo hức chờ chị Thúy lên đi ngủ để được hôn và xoa vú cho chóng nẩy nở. Đồng thời em cũng muốn hỏi chị về cái vụ nước nhờn kia. Đêm mùa hè ở Đà Lạt vẫn lạnh hơn cả những ngày gần teat ở Sài Gòn. Châu la oai oái khi Thúy vừa tắm xong, người hãy còn lạnh, từ nhà dưới lên ôm nàng. Thúy reo vui: "Ấm quá! Ấm quá!".

Mấy phút sau, hơi nóng từ người Châu và chăn ấm chuyền sang làm hai chị em đều thấy dễ chịu. Cái lò sưởi điện càng làm căn phòng thêm ấm cúng.

Thúy kéo em nằm lên người rồi hôn nhau như tối hôm trước. Họ bắt đầu thấy nóng. Thúy đề nghị cởi trần ra cho ngực cọ xát vào nhau mới sướng. Châu náo nức nghe theo. Hết nằm đè lên nhau, họ lại nằm nghiêng cho tiện xoa bóp vú nhau. Đến lượt Châu góp ý kiến: Hai chị em mình cứ vuốt ve nhau mà chưa được nhìn tận mắt xem sao?
- Ừ nhỉ! Bây giờ chỉ có hai đứa mình với nhau, cần gì che đậy nữa?

Hai người tung chăn ngồi dậy ngắm vú nhau rồi ra đứng trước tủ gương so sánh. Hai cặp tuyết lê đều cân đối. Nhưng vú Châu còn cao và nhọn, đứng thẳng như hình chóp noun; nếu mang nịt vú thì cũng che cho phải phép chứ không có công dụng nâng đỡ gì cả. Trái lại vú Thúy đã nẩy nở hoàn toàn. Nhìn nghiêng thì nửa trên giống như của đứa em nhưng đầy đặn hơn. Trái lại nửa dưới không còn là một cạnh của hình chóp nửa mà là đường cong của một hình bán nguyệt. Sức nặng của bầu vú mang một vè già dặn lôi cuốn và chứng tỏ sự cần thiết phải đeo nịt vú. Quần vú Châu màu nâu hồng, còn của Thúy tuy cũng chỉ lớn bằng của em nhưng lại có mầu hạt dẻ. Riêng núm vú nhỏ như nhau, đỏ tươi. Nhưng vì quầng vú Thúy màu nâu sậm nên đầu vú đỏ tươi nổi bật hơn của Châu.