Can tuyen trai bao

Nó đưa tay vào bụng tôi dễ dàng vì tôi mặc áo rộng. Nó vuốt nhẹ thân thể tôị. Nó cũng tìm đến đám lông bướm tôị Tôi bắt đầu thở mạnh vì vui vuị.. Tôi rên rỉ và phát âm, anh Hùng đó phải không. Nó biết Hùng là người yêu cũ của tôi bên việt Nam. Tôi thường cho nó xem album của tôi với Hùng. Nó càng hăng lên khi tôi nhắc tên Hùng. Tôi biết nó nghĩ rằng tôi đã làm tình với Hùng. Tôi rên rỉ với tên Hùng và nói yêu nhiều nhớ nhiềụ Tôi ôm nhẹ nó. Nó mân mê con bướm của tôi thật nhẹ Tôi muốn ưởn lên. Tôi muốn nó mân mê hơi mạnh hơn một tí.

Nó mơn trớn tôi và tuột quần tôi khá dễ vì quần ngắn và quần xì líp khá rộng. Nó cũng biết liếm bướm làm cho tôi đê mê. Khi nó bắt đầu chơi tôi thi tôi thức giấc. Tôi nói yếu ớt và làm bộ chống cự. Nó chơi tôi khoảng 4 phút thì ra rồi nhưng tôi hài lòng. Tôi làm bộ vùng chạy và khóc. Tôi khóc thiệt tình. Nó xin lỗi quá chừng. Tôi nói nó đi cho khuất mắt. Nó đi.

Sau đó nó và tôi cũng hơi lạnh. Tôi làm như cho nó có lỗi. Hai đứa tôi cố ra vẻ hòa thuận bên ngoài và làm sao cho người lớn biết tôi đang giận nó.

can tuyen trai bao

Hôm sau trời trở lạnh thật , nhưng tôi cũng chẳng mấy quan tâm nhiều đến chuyện thời tiết lắm , trong đầu tôi lúc này chỉ có nàng mà thôi . Tôi nhanh chân đạp xe đến trường , sao hôm nay trường tôi lại xa thế , tôi chỉ mong mau chóng đến thật nhanh , để được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của nàng , đôi mắt trìu mến đầy lưu luyến ấy khiến cho cả đêm qua tôi không thể chợp mắt , chỉ mong trời mau sáng ...
Giữa chúng tôi đang tồn tại một cái gì đó thật khó tả , tôi mong chờ gặp nàng là thế , nhưng khi gặp tôi lại thấy một điều rất lạ , chúng tôi đã không được tự nhiên như ngày xưa nữa , chúng tôi chào nhau và cười một cách gượng gạo như để khoả lấp cảm xúc và nỗi ngượng ngùng đang trào dâng , tôi vui vẻ cười đùa với lũ con trai , nàng cũng xúm lại nói chuyện với tụi con gái , nhưng thi thoảng nàng lại quay sang nhìn lén tôi , và tôi cũng vậy , có lúc chúng tôi lại chạm mắt nhau để rồi bối rối , rồi chạy trốn những cái nhìn của nhau . Nhưng tôi biết là tôi luôn quan tâm đến nàng và nàng cũng thế . Có lẽ đó là buổi học đầu tiên chúng tôi ít nói với nhau đến vậy , có chăng chỉ là những ánh mắt nhìn lén vội vã ....

Đầu giờ chiều tôi lại chuẩn bị đến nhà nàng .Thời tiết kể cũng lạ , sáng thì lạnh là vậy thế mà trưa lại đổ nắng , tôi cũng thầm cám ơn trời vì điều đó , ít ra tôi cũng ko mong muốn ngồi bên nàng với chiếc áo rét to sụ ....

Nàng ra mở cổng cho tôi , ko vồn vã tự nhiên như mọi hôm . Nàng rụt rè mời tôi vào nhà . Hôm nay nàng mặc một bộ nỉ , để tóc xõa . Tôi theo chân nàng bước lên phòng , nhìn theo đôi mông của nàng , tôi biết hôm nay sẽ là cơ hội cuối cùng giành cho tôi . Nếu ko thành công thì đôi mông này , cặp chân thon này , và chiếc quần lót ...mùi hương ... sẽ chỉ còn là những kỷ niệm ... 

Chúng tôi lẳng lặng tiếp tục công việc của mình , ko trao đổi sôi nổi như mọi hôm , và tôi để ý thấy nàng ngồi hơi giữ khoảng cách với tôi . Tôi thất vọng và bắt đầu lo lắng ... Không lẽ linh cảm của tôi là sai sao ..? Không thể nào như vậy được , tôi tự trấn tĩnh , và tôi bắt đầu trao đổi với nàng về tờ báo sắp hoàn thiện xem cần sửa những gì , chúng tôi lại bắt đầu nói chuyện và bình luận , đánh giá , dần dần tôi cảm thấy bức tường vô hình giữa tôi và nàng đã được dỡ bỏ , tôi nhích lại gần nàng hơn , cũng ko thấy nàng phản ứng gì cả . Chúng tôi lại gần gũi và hồn nhiên như buổi đầu tiên tôi đến đây vậy , xen lẫn những bình luận sôi nổi là những câu chuyện pha trò hài hước của tôi , và nụ cười khúc khích trong trẻo của nàng ... Đang lúc vui vẻ thì nàng làm rơi cái bút , chẳng ai bảo ai , cả tôi và nàng cùng cúi xuống nhặt , đầu chúng tôi lại cụng nhẹ vào nhau , tôi và nàng cùng cầm cái bút lên , tay 2 đứa vẫn nắm chạt cái bút , tôi sửng sốt nhìn nàng và bắt gặp anh mắt của nàng cũng sửng sốt không kém . 2 chúng tôi nhìn nhau và thời gian như ngưng đọng lại ...Bỗng nhiên nàng buông bút ra và rụt tay lại ...Tự nhiên theo phản xạ , mà ko hiểu sao tôi lại phản xạ như vậy , tôi chộp lấy tay nàng . Nàng thảng thốt nhìn tôi :
_Hiếu ...Sao lại..!!??
Đến nước này thì tôi cũng đành phải theo lao , nhìn thẳng vào mắt nàng tôi lắp bắp :
_Hiếu ...Hiếu ....rất mến Ngọc ...thật đấy !
Nàng cố rút tay ra nhưng bị tôi giữ chặt , nàng hoảng loạn :
_Không phải vậy chứ ...đừng trêu Ngọc nữa mà ...!!
Tôi nói rành rọt hơn :
_Ngọc biết là Hiếu ko nói đùa mà , Hiếu rất mến Ngọc ...!
Rồi ko hiểu dũng khí ở đâu tràn về tôi chồm tới ôm chầm lấy nàng và đặt lên môi nàng nụ hôn đầu đời của tôi và cũng là của nàng , tuy chỉ là 2 cái môi chạm nhau , dừng lại trong một khoảng khắc , nhưng đối với tôi thì đó là một nụ hôn ngọt ngào nhất ...Tôi vẫn cứ ồm chầm lấy nàng bằng sức mạnh của mình ,nàng chống cự khá là quyết liệt :
_Hiếu ...không ...không !
Cũng may là bà nội nàng bị nặng tai không thì đã nghe thấy tiếng thét của nàng. Tôi ghì nàng trong lòng mà tim đập thình thịch , vì ...không biết nên làm gì tiếp theo . Lúc này nỗi sợ hãi và hối hận đã lấn át hết cảm xúc của tôi , tôi chỉ sợ nàng sẽ vùng vẫy ra được và chạy xuống mách người lớn là tôi tiêu đời , tim tôi thậm trí còn đập mạnh hơn nàng , tôi còn run bắn cả người lên ...Rồi tôi thấy nàng chống cự yếu dần , người nàng cứ mềm dần trong tay tôi , nàng úp đầu vào ngực tôi bật khóc tức tưởi . Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nên cũng ...bật khóc theo !! Thậm trí có lúc còn khóc to hơn cả nàng (Giờ nghĩ lại mới thấy mình thật giống Chí phèo quá

can tuyen trai bao

can tuyen trai bao la gi ?

Thằng Hải đang nắc lia lịa vô miệng con Trúc, nó vừa nắc vừa khom người đưa hai tay bóp vú. Hai tay con Trúc vòng phía sau bấu chặc lấy cái mông thằng Hải, bổng nó ngưng lại, con Trúc hiểu ý, lần nào cũng vậy khi gần tới “điểm”là thằng Kiệt dừng lại, như là để “dành” vậy, con Trúc đứng lên, hơi khom người xuống, hai tay chống vô cạnh bàn, thằng Hải tuột cái quần con Trúc xuống, nó lấy cái ghế đẩu thấp lè tè ngồi lên rồi đưa mặt vô từ phía sau mà… bú lồn con Trúc. Con Trúc khoái cái kiểu nầy lắm, nó dang hai chân hơi rộng ra, cái mông sàn qua sàn lại, cái miệng của thằng Hải di động theo cái nhịp sàn của con Trúc, đôi khi thằng Hải lấy mấy ngón tay banh rộng ra rồi ấn sâu cái lưởi vào mà ngoái mạnh giửa hai cái khe đang đầm đề dâm thủy làm con Trúc rú lên từng chập, mắt nó nhắm lại, cắn môi cố kìm hảm tiếng rên siết. Thằng Hải cứ làm miết như vậy khoảng nửa tiếng đồng hồ thì đứng dậy, nhét cái củ thìu biu đang cứng ngắt của nó vô lồn con Trúc mà nắc, nó nắc bạo, nắc lia chia. Con Trúc hay tay cứ chống vô tường, sàn cái mông mạnh hơn đồng thời lại đẩy cái mông về phía sau cho con cu của thằng Hải ấn sâu hơn. Bổng thằng Hải cúi gập người xuống lên lưng của con Trúc, một vết tinh khí trắng đục tràn xuống chân con Trúc, cả hai mệt nhoài…
Thằng Hải kéo cái quần lên vừa nhìn con Trúc nói:
- Ê, tui thấy thằng già kia hổm rày tới nhà mình lia chia, coi bộ khứa lão muốn dê chị đó, thấy cặp mắt khứa lão như muốn nuốt chị vô bụng vậy, bộ chị không thấy hả hay làm bộ không thấy đó? Nó vừa nói vừa nhìn con Trúc với ánh mắt nghi ngờ.
- Sao lại không, tui đang định chài thằng chả đó. Nghe cậu Hoàng nói khứa lão “khẩm tại” lắm, nếu tui mà chài được lão thì còn muốn gì nữa. Con Trúc vừa trả lời vừa bận quần áo vô, vừa nhìn thằng Hải cười cười.
- Cái gì? sao ông già tui nói với chị như vậy? Sao kỳ vậy? còn tui sao, bộ chị định đá tui ra hả? Ê. tui không phải dể ăn hiếp đâu à nhe. Thằng Hải hằn học, nó trợn mắt nhìn con Trúc.
Nào dè con Trúc cũng đâu có hiền, nó quắc mắt trừng lại:
- Cái gì đây? Hải là cái gì của tui hả? được chơi chùa còn làm tàng hả? vậy đưa tiền tui xài đi. Tui đang cần vài triệu xài đó, Hải có không đưa đây. Nói xong nó chìa tay ra nhìn thằng Hải như thách đố. Thằng Hải tỏn tè, tiu nghỉu, chuyện gì chớ chuyện tiền bạc thì từ sau ngày ba nó không còn làm ở phi trường nữa thì tài chánh của nó thiệt là eo hẹp, một mình con không đủ xài lấy gì cho gái đây? Bởi vậy nó xuống nước:
- Tui không muốn thấy thằng già dê đó làm gì chị thôi, sao lại nổi nóng dữ vậy.
Con Trúc nhìn thằng Hải thương hại. nó dịu giọng giải thích:
- Có ai lại khoái mấy thằng già chứ hả, nhưng cậu Hoàng nói lão già nầy ngon lành lắm, nếu tui chài được lão biết đâu chừng nhờ quan hệ mà cậu được phục chức, nhà tui cũng nhờ lây, Hải nghỉ coi có phải không?
Nghe nói ba nó chủ sự, thằng Hải trố mắt:
- Cái gì? ông già tui xúi chị hả? có thiệt không đó?
Con Trúc tức mình, nó sẳn giọng
- Không tin thì về hỏi thẳng cẩu đi, nói xong nó xoay lưng bỏ đi, thằng Hải chạy theo níu tay nó

can tuyen trai bao

Ngày ly biệt

Bề đâu đong đủ hồn thương nhớ.
Mưa sao vơi hết dạ u hoài
Từng đêm tịch lặng trong hờn tủi
Trăm năm hò hẹn chẳng bừng khơi

Ba tháng hè trôi qua thật mau. Ba tháng trăng mật mà số giờ và lần làm tình còn nhiều hơn gấp bội giữa dì với dượng trong hơn mười lăm năm lấy nhau ?vì dượng phải đi hành quân hoài, dì cho tôi biết thế. Không ngày nào mà tôi và dì rời nhau. Chúng tôi khi hai đứa nhỏ ngủ trưa là quấn vào nhau. Còn tối lại dì hoàn toàn thuộc về tôi. Các kỹ thuật yêu đương tôi đều học được từ dì và áp dụng ngay trên thân thể dì. Nhưng chúng nó chỉ để thêm hoa lá cành cho vui chứ chẳng là chính yếu. Quan trọng nhất là tình yêu của chúng tôi. Chúng tôi chiều chuộng nhau, dâng hiến cho nhau, chia sẽ tất cả những gì kín đáo nhất không một chút do dự, mắc cở. Tôi không muốn kể hết ra, chỉ nói có thế. Khi ngày về càng gần dì càng trông có vẻ bồn chồn, còn tôi thì thêm ủ rủ. Chúng tôi yêu nhau lâu hơn, nhiều hơn. Có đêm đến năm sáu lần làm cả hai đều phờ phạt lúc sáng. Hai đứa bé bị bỏ bê ốm nhom nhưng ngay dì và tôi cũng sút đi. Dì bắt đầu khóc sau mỗi lần chúng tôi yêu nhau xong như có điềm gì cho tôi biết lần này là lần cuối cùng còn gần nhau. Tôi trở nên trưởng thành hơn, chỉ biết ôm chặc dì khuyên lơn, buồn bã.

Ngày mai tôi phải ra phi trường Tân Sơn Nhất sớm. Xe taxi sẽ đến đưa tôi vì tôi không muốn thấy cảnh dì lủi thủi với hai đứa bé trên tay nhìn tôi bước đi ở phi trường. Tối đó tôi yêu dì suốt đêm. Tôi hôn hít đóa mẫu đơn thơm ngát. Dì ngậm cứng "nó"?không rời. Chúng tôi không ngớt vật vã rên siết lẫn vì khoái lạc cả đau đớn sót sa. Lần làm tình cuối cùng của tôi và dì kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Chúng tôi lao vào cào cấu, cắn xé hành hạ nhau cho đến khi tôi kiệt lực gục trên người dì.

Phụ tôi thu xếp hành trang, dì luôn cúi gầm mặt xuống. Thỉnh thoảng lại nấc lên. Tôi cắn chặc hai hàm răng cố giữ cho đừng xúc động. Tôi thề với dì sẽ trở lại thăm dì dịp tết, nhưng ánh mắt dì cho tôi thấy một cái gì không ổn mà phải hơn hai chục năm sau tôi mới hiểu rõ nguyên nhân. Tiếng xe đậu trước cửa làm tôi tê điếng. Ôm mặt dì trong tay, tôi hôn vội lên đôi môi còn mọng đỏ nhưng đã khô héo của dì. Tôi và dì nhìn nhau lần cuối. Đôi mắt phượng tuy còn xinh đẹp nhưng không còn trong veo mà đỏ rực nhửng tia gân máu li ti. "Con đi, dì ở lại nhớ giữ gìn sức khoẻ nhe dì." Dì gật đầu không nói. Dì bước đưa tôi ra cổng. Lúc xe chạy đi tôi quay đầu lại thấy dì cô đơn đứng dưới màn sương sáng lờ mờ, đôi vai gầy rủ xuống, an phận, chịu đựng cho số kiếp long đong. Tôi nằm vật ra trên băng ghế sau khóc quên thôi 

can tuyen trai bao

Xem can tuyen trai bao hay nhat 2014

Tôi cảm thấy mình như ngộp thở bởi sự quan tâm của Liễu, có thể với những người yêu nhau thì sự quan tâm ấy mang lại hạnh phúc cho nhau nhưng với tôi và Liễu không hề có gì cả họa chăng chỉ là tình cảm đơn phương từ Liễu. Tôi thực sự không thể yêu Liễu bởi tôi chỉ có thể xem Liễu là cô em gái của tôi nhưng với những gì Liễu đối với tôi thì tôi cũng không nỡ nói ra sự thật. Tôi không biết đến khi nào mới có thể nói ra sự thật phũ phàng ấy, chắc phải đợi khi tôi vào đại học ở 2 nơi khác nhau thì Liễu sẽ dễ dàng quên tôi hơn. 
Sau khi kết thúc đợt thi học kỳ một tôi được nhà trường cho nghỉ một tuần, tôi không nghĩ một tuần này sẽ có nhiều chuyện đến với tôi như thế. Trong khoảng thời gian này thì trường Liễu cũng đang tổng kết học kì 1 nên thành ra Liễu cũng rảnh rỗi trong tuần. 2 tháng yêu nhau tôi tuyệt nhiên không hề đòi hỏi gì thân xác ở Liễu, có thể nhờ đó mà Liễu ngưỡng mộ tôi và càng yêu tôi hơn. Thực ra tôi không muốn làm như thế bởi tôi biết một ngày nào đó tôi cũng phải nói ra sự thật này, tôi hi vọng khi ấy em vẫn xem tôi như 1 người bạn chứ không muốn em xem tôi như 1 kẻ sở khanh. 
Đang nằm dài ở nhà thì tôi nhận được cú điện thoại của em, Liễu rủ tôi đi chơi ở đâu đó. Thực tình tôi cũng chẳng muốn đi chơi riêng với Liễu lắm nên cố lấy lý do chuẩn bị đi về nội ăn giỗ để từ chối. Liễu hẹn tôi đêm nay lên nhà Liễu để chơi cho biết nhà. Tôi không thể lấy lý do mãi để từ chối, tôi miễn cưỡng chấp nhận với hi vọng tối nay sẽ có chuyện gì đó đột xuất để tôi khỏi phải lên nhà Liễu. Thực ra nhà Liễu cũng không phải khó tìm nhưng tôi ngại khi phải đến nhà Liễu sợ bố mẹ Liễu sẽ bắt gặp thì rắc rối chuyện.
6h chiều, tôi tắm rửa sạch sẽ và dắt con xe cup ra ngoài, tôi lại nói dối với bố mẹ là đi học thêm để lên nhà Liễu. Tôi nghe người ta nói nói dối thì rất sợ đối phương nhìn thẳng vào mắt nhưng với tôi thì nói dối là chuyện quá bình thường nó chẳng còn là cái cảm giác tội lỗi như trước kia nữa. Bố mẹ tôi rất tin tưởng tôi chưa hề một lần nghi ngờ tôi nên lần này cũng thế tuy có hơi lạ vì thi xong nhưng tôi bảo là tranh thủ để ôn thi tốt nghiệp và đại học nên ông bà cũng không còn nghi ngờ gì nữa. 
Tôi hồi hộp gọi cửa, tôi rất sợ cái cảm giác là bố mẹ Liễu ra mở cửa rồi hỏi tôi tìm Liễu có việc gì…ôi! Cái cảm giác đó khiến tôi điên mất, tôi hi vọng Liễu sẽ mở cửa chứ không phải là bố mẹ Liễu. Một bóng người thấp thoáng trong nhà chạy ra mở cửa cho tôi, là Liễu làm tôi nhẹ nhõm cả người. Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà Liễu và nói nôm na là lần đầu tiên đến nhà bạn gái một mình. Căn nhà hai tầng hiện ra trước mắt, nhà Liễu khá rộng hình như quá rộng với ba người. Tôi hỏi Liễu:
- Ủa, bố mẹ em đâu rồi, sao anh thấy nhà vắng quá vậy.
- Anh cứ thỏa mái đi, đừng căng thẳng như thế chứ. Bố mẹ em đi đám cưới người bà con rồi, mai mới về lận nên em mới rủ anh lên chơi chứ…
- Thế mà anh cứ tưởng….
- Tưởng gì, mà như thế cũng đâu có sao đâu nào. Em cũng gặp mẹ anh rồi đấy thôi. – Em cười một nụ cười thật đẹp, vừa tinh nghịch vừa rất đáng yêu. Đôi môi hồng của em chúm chím trong dễ thương vô cùng thảo nào có nhiều anh xin chết đến thế. 
Có lẽ vì không có bố mẹ em nên tôi cảm thấy thỏa mái vô cùng, tôi ngồi ăn cơm cùng với em. Hình như em cố tình chiêu đãi tôi một bữa ăn thật ngon, đây là bữa ăn đầu tiên chỉ có 2 người đối với tôi và có lẽ là bữa ăn tôi cảm thấy ngon miệng nhất. 
- Em thấy mẹ anh như thế nào. – Tôi hỏi em
- Giống như lời mà giang hồ đồn đại
- …… - tôi không thể không ngạc nhiên bởi bố tôi là giáo viên thì học trò còn biết tính ông ấy chứ mẹ tôi thì là sao biết được. Liễu cười 
- Thì bạn bè em hồi học thêm ba anh, bạn bè của anh đó nói rằng má anh rất thương anh, khó tính nhưng em thấy mẹ anh rất chu đáo và biết quan tâm đến những người khác.
- Em thấy thế à, thế sau này có muốn làm con dâu của mẹ anh không - tôi băng quơ một câu đùa 
- Ai mà thèm chứ - Liễu đỏ mặt bởi câu nói của tôi
- …….
Thực ra tôi thấy mình cũng hơi quá đáng khi đang cố tình đùa giỡn trên tình cảm của em. Tôi giúp em dọn dẹp bàn ghế, chén bát để tỏ ra một người đàn ông luôn biết quan tâm chia sẻ công việc với người phụ nữ, chắc lúc này em đang rất hạnh phúc khi có một người yêu như tôi. Hai đứa chúng tôi ngồi đối diện nhau trên phòng khách nói chuyện với nhau. Những cơn mưa nặng dần, tôi sợ bố mẹ lo cho tôi bởi tôi không mang theo áo mưa. Thấy trời mưa lớn, Liễu rủ tôi ở lại nhà Liễu đêm nay. Thực tình từ nhỏ tôi chưa hề ngủ nhà người lạ bao giờ cả. Tôi đánh bạo gọi điện thoại cho mẹ tôi ( tôi gọi vào máy bàn chứ không dám gọi vào di động ).
- alo, mẹ hả?
- uh, có chuyện gì à. Hay là không mang theo áo mưa để mẹ nói ba đem xuống cho con nghen. Đừng đi ngoài mưa bị đau rồi khổ nữa.
- Không cần đâu mẹ ơi, mẹ nói với ba con ở lại nhà trọ thằng bạn con sáng mai về. Bữa nay sinh nhật nó nên mấy đứa bọn con ở nhà nó chơi tí nghen mẹ
- uh, nhưng nhớ là …….
Lại điệp khác mẹ dặn tôi, lần đầu tiên tôi ngủ ở nhà bạn. Những đứa bạn tôi ở huyện xa nên phải ở trọ lại để đi học nên chắc mẹ tôi cũng không nghi ngờ gì cả. Liễu cười khúc khích khi nghe những lời dặn của mẹ tôi qua điện thoại. Tôi thở phào vì đã qua được của ải của mẹ. Từng cơn gió thổi lạnh người, mới hơn 8h mà ngoài đường tối đen như mực, nhà nào cũng đóng cửa cả chỉ còn lại những ánh đèn trơ trọi trong màn đêm mưa lạnh giá. Tôi dắt xe vào nhà và đóng các của lại, trong nhà đã ấm hơn. Hai chúng tôi ngồi cạnh nhau nói về đủ thứ chuyện, em dựa vào vai tôi và bảo rằng hi vọng vai tôi sẽ là bờ vai vững chắc cho em tin cậy cả đời.
Bất chợt em quàng tay qua cổ tôi và ôm hôn tôi thắm thiết, nụ hôn của em đủ đánh thức tất cả các cơ quan trong cơ thể tôi, toàn thân tôi nóng ran. Tôi đáp lại em một cách điệu nghệ, hai cái lưỡi chạm vào nhau hòa quyện vào nhau như muốn trở thành là một. Bàn tay tôi xoa trên tấm lưng mền mại của em, em hôn lên má, tai và cổ tôi một cách điệu nghệ. Đây chắc không phải là lần đầu tiên em hôm một người khác giới, tôi không quan tâm đến chuyện đó. Liễu thì thào vào tai tôi “ lên phòng em anh nhé”. Tôi bước theo em lên cầu thang và vào phòng em, hai chúng tôi ôm nhau và trao nhau những nụ hôn đắm say. Căn phòng đang ấm dần lên bởi sức nóng của hai thân thể đang hôn nhau đắm đuối. 
Tôi lại chiếc máy tính mở trang web đen quen thuộc, tôi quay trở lại giường của em nơi em đang ngồi đó. “anh kỳ quá à”, em thì thầm vào tai tôi. Trên màn hình là cặp Tây đang quan hệ với nhau, tôi và Liễu không chú ý đến cái máy tính đó nữa… Tôi cởi cái áo thun của Liễu, cặp ngực của em giấu gọn dưới cái nịt vú màu trắng, vú em không to lắm nhưng nó là quá đủ với tôi. “em đẹp quá, trông em quyến rũ vô cùng”, tôi thì thầm với em. Tôi hôn em, hôn lên mình em và hôn lên cái nịt vú màu trắng ấy. Mùi dịp thơm từ làn da trắng ngần của em làm tôi thích thú vô cùng. Em cởi từng nút áo sơ mi của tôi, Liễu cũng bị cuốn hút theo nhịp đập tình yêu của hai đứa. Liễu hôn lên mình tôi và liếm hai đầu vú của tôi, bàn tay tôi nhẹ nhàng cởi cái nịt vú ra khỏi người Liễu. Hai bầu vú hiên ra trước mặt tôi, nó không quá to, hai núm vú màu hồng trông quyến rũ vô cùng. 
Tôi không thể tự kìm chế nổi bàn thân nữa, tay tôi nhào năn hai bầu vú của em, vân vê hai núm hoa màu hồng nhỏ xíu. Tôi ngậm lấy hai núm vú để bú liếm, mút mát như những đứa trẻ thèm khát sữa mẹ lâu ngày. Hai bàn tay em sờ khuôn mặt vẫn còn lấm tấm mụn của tôi, Liễu cũng đang nhắm mắt để thưởng thức cảm giác khoái lạc đầu đời. Tôi nằm ngửa trên giường, Liễu bú liếm khắp người tôi, Liễu nhẹ nhàng kéo sợi dây kéo quần kaki xuống. Chiếc quần kaki được kéo ra khỏi người tôi, con chim đang cực kì sung sướng làm cái quần xì độn lên một cục. Liễu kéo cái quần xì xuống làm cu tôi bung ra một cách hùng dũng.
- Khiếp, chưa chi mà đã….
- Thì cũng do em hết mà – tôi đáp lại câu nói của em
- Mà em có phải là lần đầu tiên của nó không vậy, nhìn thế này chắc không phải đâu nhỉ
- Không, em là lần đầu tiên của nó đó, em không thấy nó chi ghi tên em thôi à - tôi hóm hỉnh đáp.
- Thật không đó, khó tin con trai lắm
Tôi không nghĩ những câu nói này xuất phát ra từ miệng Liễu. Một cô gái dễ thương dịu dàng bao nhiêu thì trên giường lại táo bạo mạnh mẽ bấy nhiêu. Những câu nói này đến tôi ra nói còn cảm thấy ngượng huông chi là con gái như Liễu. Em vuốt dọc theo con chim tôi, Liễu cảm nhận từng đường gân guốc trên con chim của tôi. Em cầm con chim tôi sục liên hồi làm tôi cảm thấy đau nhói, đây là lần đầu tôi biết đến cái cảm giác ấy. Cái miệng xinh xinh của em làm giảm đi cơn đau của con chim, nhìn em mút mát mà tôi cảm thấy điệu nghệ vô cùng tôi nghĩ chắc tôi không phải lần đầu tiên của em. 
Tôi đặt ngửa em ra để cởi chiếc quần thun ra khỏi người em, chân em khá trắng nhưng không trắng bằng C. Những sợi lông đen mượt ẩn hiện dưới cái quần lót màu trắng của em. Tôi cởi chiếc quần lót ấy ra khỏi người em, hai mép thịt màu đỏ nhô cao của em hiện ra trước mắt tôi. Những sợi lông đen rì càng tô thắm thêm sự quyến rũ của bím em. Tôi đặt lên đó một nụ hôn, tôi ngửi thấy một mùi gì đó vừa tanh ở đó, nghĩ đến cái cảnh em đi vệ sinh mà tôi không thể chịu được. Tôi đặt lên môi em một nụ hôn cháy bóng và em đáp lại bằng những cái nút lưỡi điệu nghệ
- anh yêu em nhiều lắm, cô bé ngốc của anh. – tôi thiều thào với Liễu
- Em cũng thế, em không tiếc gì với anh cả. Anh sẽ phải mãi là của em, của một mình em mà thôi. Em hi vọng anh sẽ là người đàn ông đầu tiên, duy nhất và cuối cùng khám phá cơ thể em.
Thấy tôi có phần hơi ngạc nhiên Liễu nói tiếp:
- thực ra em cũng từng có người yêu rồi. Nhưng họ quá sỗ sàng, quá ham muốn không ai đủ chín chắn như anh cả, lúc nào họ chỉ biết nghĩ đến bản thân họ mà không nghĩ đến người khác. Em yêu anh nhiều lắm, em không phải là người con gái dễ dãi nên em đã hiến cho anh thì em sẵn sàng làm tất cả vì anh, vì tình yêu của hai chúng ta vì tương lai sau này….
Những lời nói của em như đang ngoái sâu vào con tim tội lỗi của tôi, tôi biết sẽ không phải là tôi – người mang hạnh phúc đến cuối đời cho em, vậy mà tôi nỡ chiếm đoạt con tim trinh nguyên ấy. Có lẽ khi hiến dâng cho tôi em không tính toán đến chuyện được mất, không phân biệt đúng sai, không phân biệt tương lai hay sự hối hận. Liễu làm tất cả chỉ vì tôi, người đàn ông đang lợi dụng em.
Con chim tôi đang tiến đến rất gần cửa thiên đàng, một thứ mong manh của cuộc đời, một bức tường mỏng manh sự tội lỗi, qua mức ấy tôi đã hủy hoại cuộc đời em. Con chim tôi nhẹ nhàng đâm vào, khuôn mặt em hiện rõ sự đau đớn ấy. Từng dòng máu đỏ chảy ra trên đường gân chim tôi, nó chứng tỏ cuộc đời trinh tiết của em đang dành cho tôi. Tôi hạnh phúc nhường nào khi có người yêu tôi đến thế chỉ buồn tôi không thể mang hạnh phúc cả đời đến cho em. 
- còn đau không em, anh rút ra nhé – tôi khẽ nói.
Liễu lắc đầu
- Không sao đâu, em sẵn sàng làm tất cả vì anh mà
Tôi bắt đầu nhấp, nhanh dần nhanh dần. Liễu bảo đỡ đau rồi và tôi bắt đầu nhấp mạnh hơn. Hai chúng tôi trao nhau những nụ hôn thắm thiết để cố chứng minh tình cảm của tôi. Tôi nhấp được 5’ rồi rút ra khỏi người em, những dòng tinh đục ngầu chảy xuống nệm em. Sau đó tôi nằm xuống nệm và em ngồi trên người tôi, chúng tôi quan hệ thêm lần nữa rồi cùng nằm trên giường. Tôi đã thấm mệt còn Liễu vẫn còn thấy đau. Tôi hôn em để cảm ơn em về buổi tối tuyệt vời này. Nhìn từng bước đi của em hai cái mông lắc qua lắc lại trông đáng yêu đến thế. Em rót cho tôi li nước để uống và em tắt máy tính rồi chuẩn bị đi ngủ.
- Anh xuống phòng khách ngủ nhé. – Tôi nói
- Anh này, sao thế ngủ với em không được à, đàng nào cũng thế rồi mà.
Nói thế thôi chứ tôi thừa biết em sẽ bảo tôi ngủ với em. Hai thân thể không mảnh che thân nằm cạnh nhau, tôi kéo cái mền lên ngang ngực. Không biết thấy cảnh này bao nhiêu anh trường em tức điên lên nữa. Ngoài trời vẫn còn mưa, Liễu gối trên tay tôi. Liễu hôn lên má tôi, bàn tay em đang vuốt ve ngực của tôi. Với những gì đã xảy ra làm tôi không thể ngủ được, tôi không biết mình đang nghĩ gì nữa, hạnh phúc hay ân hận. Tiếng nói của Liễu xé tan sự suy nghĩ của tôi.
- Anh chưa ngủ phải không!
- Chuyện gì vậy em.
- Hôm nay em cảm thấy hạnh phúc quá, hạnh phúc khi người đầu tiên của em lại là anh. Sau này có vì anh em cũng không tiếc cái gì cả. Ôi ông chồng tuyệt vời của em.
- Tất nhiên là anh hết lòng vì em rồi, cô bé ngốc của anh ạ. Nhưng…
- Nhưng gì anh..
- Nếu như sau này mình không thể đến với nhau thì sao. Lỡ như…
- Không có cái lỡ như đó đâu anh. Em tin anh, em tin vào tình cảm đôi mình dành cho cho nhau. Em tin anh sẽ lấy em làm vợ và em chỉ lấy mỗi anh làm chồng không bao giờ thay đổi. 
- Nhưng nếu như…
- Không có chữ nhưng đó đâu, trừ khi anh chưa hề yêu em. – Liễu quay sang tôi nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi – Anh có thực sự yêu em hay không.
- Có..có, anh yêu em nhiều lắm chứ.
- Thế thì tốt rồi. Sau này vô trong Sài Gòn học đại học mình sẽ ở chung như thế này rồi sau đó sẽ tính tiếp. Em đang nghĩ mình sẽ hạnh phúc đến nhường nào khi mặc chiếc váy cưới, được sánh bước bên anh để chào mọi người…
Tôi không muốn xé bỏ ước mơ nhỏ nhoi của em, tôi thực sự rối bời lúc này
- À, hôm nay có phải chu kì gì đó của em không?, anh sợ khi nãy….
- Thực sự anh nói làm em lo quá, mà lần đầu chắc không có đâu mà sợ, anh yên tâm đi
- Nhưng nếu lỡ như….
- Anh lại nhưng với lỡ như. Nếu như thế thì chúng ta sẽ phải công khai chuyện này sớm hơn.
- Em điên à, anh và em còn phải đi học mà. Hay là nếu có thì nên…. ( thực ra tôi cũng chẳng biết phá ở đâu nữa nhưng cũng nói bừa thế)
- Không có chuyện đó đâu, cùng lắm em hi sinh ở nhà chăm sóc cho con để anh đi học là được chứ gì.
Tôi không thể hiểu em đang nói thật hay nói đùa nữa. Làm sao mà không lo lắng khi xảy ra chuyện này chứ. Tôi không thể ngờ em lại hi vọng vào tôi nhiều đến thế, hi vọng một tương lai với tôi là xa với đến thế, tôi không biết phải sống như thế nào đây. chấp nhận sống với em, cố gắng xây dựng gia đình với em hay là đi kiếm một nửa thực sự của mình. Tôi thiếp đi mà không biết chuỗi ngày sắp đến sẽ đi về đâu.