Can tuyen trai bao

Tôi cuối xuống phía dưới của Ti. Ti có chống cự cũng vô ích, mà dường như nó cũng không muốn chống cự . Ti co chân lên che lấy cái lồn của nó. Tôi dùng hai tay dạt chân Ti sang hai bên, Rồi dang rộng háng nó ra. Tôi bắt đầu ghé cái miệng vô lồn con Ti mà hoạt động tích cực. Đây là lần đầu tiên , tôi không biết liếm lồn ra làm sao. Tôi cứ lè lưỡi ra, thụt lưỡi vô, rồi liếm từ dưới lên, rồi từ trên xuống. Tôi không biết phải liếm bao lâu. Tôi nghỉ là phải lâu lắm vì hai lần trước Ti nó xụt cu tôi gần 2 tiếng dồng hồ lận mà. Tôi tiếp tục liếm, có đến 45 phút?

can tuyen trai bao

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

can tuyen trai bao

can tuyen trai bao la gi ?

Liên thở dốc khi bước ra khỏi thang máy khu chung cư bước tới cửa căn hộ của mình trên tầng bốn. Hôm nay là thứ bảy nên như thường lệ nàng đi mua sắm một số thứ đồ cần thiết cho nàng và bé Bi con trai nàng dùng cho cả tuần. Liên là nhân viên của một công ty bảo hiểm với mức lương rất cao nhưng công việc luôn bận rộn tối mặt khiến cho nàng không có nhiều thời gian dành cho con.

Vì một tai nạn giao thông, Tiến – chồng nàng đã qua đời ba năm trước khi bé Bi vừa mới đầy tháng khiến nàng trở thành bà quả phụ ở tuổi chưa tới ba mươi. Nhiều lúc cuộc sống tẻ nhạt thiếu đi hơi đàn ông cũng làm cho nàng thấy buồn chán nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ đến việc chung chạ với một người đàn ông khác. Nàng yêu đến gần như tôn thờ chồng mình, việc Tiến mất đi với nàng là một nỗi đau không có gì bù đắp cả về thể xác và tinh thần. Giờ đây, với nàng, bé Bi con trai nàng là niềm vui, niềm an ủi duy nhất.

Một tay bế đứa con, tay kia nàng khệ nệ mang mấy túi to thực phẩm đặt trước cửa nhà. Liên loay hoay hồi lâu mới đút được chiếc chìa khóa mở được cửa. Nàng vừa cúi xuống định cầm mấy túi đồ lên thì chợt giật nảy mình khi thấy có một bàn tay rắn chắc giữ chặt lấy vai nàng. Liên ngước mắt lên nhìn thì thấy hai gã đàn ông và một người phụ nữ đang đứng sau lưng. Nàng thấy một gã thấp béo cúi xuống cầm mấy túi đồ của nàng, cái đầu gã trọc lóc, khuôn mặt có mấy vết thẹo vẻ giống một tên tướng cướp. Gã kia đang giữ vai nàng thì ngược lại. Tuy trong lúc hoảng sợ, nàng vẫn nhận ra hắn cao lớn đẹp trai với hàng ria con kiến và mái tóc quăn quăn hao hao giống một tài tử xi nê Ý Đại Lợi. Nàng sợ hãi ôm chặt lấy đứa con thì bị gã đẩy chúi người vào trong căn hộ, gã béo lùn thì nhanh tay khóa trái cửa lại. Nàng thấy tên cao lớn có vẻ như là kẻ cầm đầu, hắn đi hơi khập khiễng, có vẻ như đang bị thương ở chân. Nàng thần người ôm chặt lấy con, cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng không thể nào che giấu được vẻ hoảng sợ khi có ba kẻ lạ mặt đang ở trong căn hộ của mẹ con nàng. Gã béo lùn lấy một lon nước quả trong túi đồ ăn nàng mới mua tu ừng ực, gã ném hai lon khác cho người phụ nữ. Ả mở một lon đưa cho tên đại ca đang ngồi trên ghế bành giữa phòng, mặt nhăn nhó vì đau đớn. Liên bị ả dí khẩu súng đen ngòm vào trán, miệng ra lệnh cho nàng phải im lặng không được kêu lên. Liên thấy ả có mái tóc ngắn nhuộm mấy màu trông rất kệch cỡm, nhưng không thể phủ nhận ả có khuôn mặt và thân hình khá đẹp với những đường cong rất gợi cảm. Liên bị ả dí súng khống chế, tay nàng vẫn bế bé Bi vào lòng, lìu ríu đi vào trong lấy cho ả mấy thứ bông băng để ả chăm sóc cho thằng trùm. Nàng thấy chân thằng này bị một viên đạn bắn vào khá nặng, máu chảy nhiều đỏ cả một đống bông băng. Nàng đang mải chăm chú nhìn tên trùm thì bỗng thấy đau nhói. Gã trọc một tay túm lấy tóc nàng, tay kia bóp chặt cặp mông của nàng quát:
- Mày còn đứng trơ ra đấy làm gì, mau vào chuẩn bị cơm nước cho bọn tao đi chứ còn chờ ăn đấm nữa à. Bọn ông đói bỏ mẹ ra rồi……. Ối đại ca ơi, đại ca chọn cái nhà này bá phát quá. Con nhỏ mũm mĩm ngon lành quá đại ca ơi. Thế này thì em Phượng có thêm một cái lồn giúp sức chống lại anh em mình rồi đại ca… hè hè.

Ả giang hồ quay lại nguýt cho gã một cái dài :
- Mẹ, đại ca là chính chứ mày thì làm ăn cái nước mẹ gì, vào nhắp vài cái thì phọt mẹ nó nước ra rồi. Thôi, mày theo con nhỏ vào trong phòng làm cơm, nhớ giám sát nó kĩ. Tao ở ngoài chăm sóc cho đại ca. Mày để yên để đại ca nghỉ, tao vừa mới băng bó cầm máu xong…. Còn con kia, nhớ đừng có giở trò gì đấy không là mất mạng như chơi, nhớ là cả thằng bé con mày nữa đấy……

Liên bước vào phòng bếp, đặt bé Bi lên chiếc ghế nhỏ rồi bắt tay vào làm cơm. Nàng thấy ghê sợ mắt của gã trọc đang nhìn nàng hau háu thèm thuồng. Nàng vô cùng lo lắng cho số phận của nàng và con trai trong tay ba tên cướp này. Nàng biết với chúng, chẳng chuyện gì kể cả giết người mà chúng không dám làm. Nàng đành ngoan ngoãn nghe theo những gì chúng nói để giữ tính mạng cho mình và nhất là cho con.

can tuyen trai bao

Cả hai chị em hiện tại đều bị gục ngã do những luồng xung điện hưng phấn tình yêu cứ mãi miết bốc lên từ dưới tận xương cùng rần rật chạy dọc theo sống lung lên đến não bộ rồi từ đấy lan tỏa đi khắp châu thân và tứ chi thành thử cho nên coi như là càng lúc chúng càng điên đảo, cuồng loạn lăn xả vào ngọn lửa dục tình cứ mãi hừng hực bốc cháy thiêu rụi hết tất cả đạo lý luân thường. Mặt khác, có thể nói việc trước kia, thằng Đại tỏ vẻ ghen tức bực bội khi thấy chị Nam nói chuyện với bạn trai chính là tiền đề mở đầu nối giáo cho cuộc tình loạn luân tội lỗi đêm nay xảy ra lỡ làng giữa hai chị em và rất mong là ông trời đừng có trừng phạt gì hai đứa cả vì dẫu sao chúng vốn thiếu vắng tình thương của cha mẹ cho nên vốn dĩ chúng đành phải chia sẽ tình thương cho nhau nhưng quả thật không ngờ là tình thương lại lẫn lộn trở thành tình yêu hồi nào mà chúng chẳng hề hay biết. Mọi buổi tối, thằng em vẫn mặc độc mỗi chiếc quần đùi cùng với cái áo thun ngắn tay đặng ngủ cho thoải mái và tối nay cũng vậy nhưng chẳng hiểu vì sao lúc này nó cảm giác thấy cái áo thun tuy là mỏng manh nhưng lại vướng víu khó chịu thế nào ấy cho nên chẳng khác gì một cái máy, nó vươn hai cánh tay cầm lấy rồi cuộn tròn áo từ dưới lên cổ, tròng qua đầu ra ngoài ; dường như cố ý trong vô tình, nó để chiếc áo nó nằm lên trên áo đồ bộ của chị nó. Giây phút này đây, trên người hai chị em đều trần trùng trục, chỉ còn phần hạ bộ là còn che đậy và thằng em lại tiếp tục cúi xuống ngậm nút lấy đầu núm vú bên trái tức là ngược bên khi nãy trong khi đó nó cũng không thể nào quên lần bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp bầu vú phải người chị ruột mà nó đã nút chán liếm chê một cách phấn khích quá đỗi không thể nào tưởng tượng cho nổi. Từ nãy đến giờ khá lâu, nó vốn đã có cái cảm giác cứ mãi miết ngây ngây một cách kỳ lạ giống như mỗi lần đọc truyện sex, xem phim 18+ đó là con cu nó cương ngỗng lên rất to, rất dài và rất cứng ; không những riêng gì mình nó mà cả chị nó cũng đều cảm nhận được như vậy do chổ hiểm thằng em độn quần đùi lên và liên tục cọ sát vào đùi vào háng chị khiến chị vừa ngường ngượng vừa thinh thích làm sao ấy. Bất chợt, chị thấy nó buông chị ra rồi ngồi dậy, loay hoay làm gì đấy và chị tỏ vẻ kinh hoàng đến tột độ khi thấy nó đang tuột cởi cái quần đùi bằng thun màu xám mà nó đang mặc ; chị lên tiếng chất vấn thì nó chống chế bảo là bị cấn trong quần khó chịu làm sao ấy? 

Khi nó nằm xuống ôm lấy chị thì bỗng nhiên chị giật mình, hoảng sợ khi nhận ra nó rõ ràng là hai bàn tay nó đang mò mẫm nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đồ bộ của chị và từ từ kéo nhích xuống dưới từng chút một ; chị nhanh chóng lần tay vừa nắm giữ lưng quần vừa ngăn cản hai bàn tay thằng em, cương quyết không cho nó đụng chạm đến vùng cấm địa bất khả xâm phạm của chị nhưng rồi những nụ hôn nồng nàn, âu yếm của nó lại tiếp tục vương vấn lên đôi môi mềm mại tràn đầy kiêu hãnh của chị khiến chị nhũn người, kiệt sức buông lỏng cả hai cánh tay đầu hàng số phận để chấp nhận một cuộc tình loạn luân tội lỗi với chính thằng em trai ruột bé bỏng mới có mười một tuổi của mình. Chính giây phút này đây, những ngón tay thằng Đại tuy còn non dại nhưng lại rất lỳ lợm tiếp tục mày mò cử động tuột dần tuột dần lưng quần chị Nam trễ xuống hai bờ mông đầy đặn cùng cặp đùi no tròn một cách khá là dễ dàng và chị tuy nhận biết ngay được điều đó nhưng thật chẳng hiểu vì sao đối với chị không còn là quan trọng, cấp thiết nữa mà trở thành quá đỗi đơn giản nhưng chuyện thường ngày ở huyện. Chỉ trong chốc lát, chiếc quần đồ bộ đồ bộ vải bông màu xanh bông chấm trắng của chị đã bị thằng em ngỗ nghịch cởi xuống khỏi hai đầu gối rồi chị bắt đầu giúp đỡ hỗ trợ em trai mình lần lượt co duỗi hai chân mình, hết chân phải đến chân trái để nó dễ dàng thoải mái cởi xong chiếc quần chị, cẩn thận đặt cùng chổ bên trên áo chị. Hai vợ chồng ông Thân bà Phụng hiện đang lênh đênh trên chiếc tàu đánh cá ngoài biển cùng một số người làm, đương nhiên là họ không tài nào ngờ được rằng lúc này trong căn nhà mới xây ở Bà Rịa, đứa con gái mười tám tuổi với thằng con trai mười một tuổi hai chị em đang cuồng loạn cùng nhau trong vòng tay tình yêu tội lỗi oan nghiệt. Trên người chị gái hiện tại chỉ còn vỏn vẹn mỗi chiếc quần lót màu hồng mới tinh và thằng em chị lại đang tái diễn hành động với mảnh vải cuối cùng còn che chắn trên người chị như vừa rồi với chiếc quần ngoài của chị ; lần này cũng giống lần trước, chị cũng phản đối cự tuyệt nhưng dường như chỉ cho có lệ mà thôi chứ chẳng là chuyện chi to tát cả tuy nhiên cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu, cậu em trai mới cởi xong chiếc quần lót của chị gái mình. Bởi lẽ đây là lần đầu tiên chập chững bước vào cuộc tình cho nên chị Nam chỉ hơi ngờ ngợ về những gì mà thằng em sắp sửa hành động với chị vì dầu sao chị cũng tốt nghiệp tú tài loại khá chứ chẳng chơi ; còn thằng Đại thì bên trong quần đùi, con cu nó cứ càng lúc càng cứng, càng dài và càng to thành thử nó ngồi dậy dùng hai bàn tay nắm lấy hai bên lưng quần cởi tuột hẳn ra ngoài khiến cho chị kinh hoàng, mắc cỡ vô cùng. Chị thấy nó lại nhẹ nhàng nằm trở xuống cạnh chị, xoay người qua ôm lấy chị, cu nó lại tiếp tục cọ vào đùi chị rồi bàn tay trái của nó bắt đầu mày mò, rờ rẫm chổ kín của chị ; chị cảm thấy âm đạo chị nãy giờ đã lâu cứ không ngớt co giựt, liên tục tứa nước dịch nhờn sinh lý ra và chị thoảng nhận biết được là chị đang sắp sửa với em trai hai chị em cùng nhau làm chuyện tày trời động đất đó là giao hợp với nhau như là việc làm của đôi vợ chồng sắt son chung thủy. Đúng là chuyện ấy đang sắp sửa xảy ra bởi hai đứa là con người thì dẫu sao với bản năng dục tình sẵn có lại ở trong hoàn cảnh vắng vẻ, gần gũi chung đụng nhau suốt năm năm trời trôi qua lẽ nào không bao giờ dậy sóng ba đào? Vì còn con gái nên chổ kín chị nhỏ nhắn, khít rịt hai bờ môi lớn cũng như bé, xung quanh và mé bên trên phủ một lớp lông đen mịn khá dày hơi xoăn lại còn thằng em chị vì đọc quá nhiều truyện người lớn, xem không ít phim con heo trên mạng cho nên nó tỏ ra rất thuộc bài tuy thực sự lúng túng lẫn lộn hồi hộp, hoang mang lo sợ. 

can tuyen trai bao

Xem can tuyen trai bao hay nhat 2014

Cậu bé vừa cúi đầu xuống nhìn vừa chống bằng một tay, nhổm trên người cô, còn tay kia thì thò xuống lần lần sờ vào chỗ đó của Hà Anh và dùng hai ngón tay banh hai mép âm đạo cô ra một chút và gí cái đầu dương vật tù tù vào đúng chính giữa, rồi cậu ta ngước lên nhìn Hà Anh như để xin phép cô. Còn gì nữa mà không đồng ý, Hà Anh hơi mỉm cười vẻ ngượng nghịu, mắt nhắm lại vẻ buông thả, và khẽ gật đầu một cái rất khẽ. Ngay lập tức cái dương vật của cậu bé ấn mạnh một cái, và cái đầu tù tù như cái dùi trống chui tụt vào trong người Hà Anh. Hà Anh buột miệng kêu a khẽ một cái, rồi cứ há hốc miệng như vậy khi cái dương vật cứng ngắc của cậu bé từ từ chui tụt đến ngập lút vào trong cô… ở trên cô cậu bé bắt đầu nhịp nhàng dập…dương vật cậu bé đều đều chui ra chui vào vào cái lỗ ướt nhờn đó của Hà Anh. Vừa áy náy ghê gớm với chồng vừa cảm thấy sướng đê mê, Hà Anh nhắm mắt lại dạng rộng đùi, để mặc cho dương vật cậu bé tha hồ muốn thọc vào âm đạo cô với tốc độ thế nào thì thọc.

[X] Close.