Cau tao cua cai lon

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

cau tao cua cai lon

Khoa như cơn gió lốc mang đến cho Hoà nhiều niềm vui, Giữa Hoà và Khoa là một thứ tình cảm trân trọng nhưng không ràng buộc, Hoà có con đường chính trị muốn dấn thân, không muốn vướng bận, Khoa thích mây mưa, không ràng buộc, họ tìm tới nhau khi cần nhau, hết mình, hết sức rồi ai về nhà nấy. Như hôm nay, sau một tuần đi vận động cho chức vụ tương lai, Hoà thật muốn nghĩ ngơi, giải trí, nàng định là sẽ tìm Khoa đi nghĩ mát vài ngày không ngờ, Khoa đã tìm đến nàng. Sau 6 tháng không gặp, Khoa trố mắt nhìn Hoà đón chàng trong bộ đồ ngủ mỏng manh màu đỏ hưng phấn như cố ý gọi mời. Còn Khoa, vẫn đắm say như thuở sinh viên, chàng chào nàng bằng một nụ hôn ướt đẫm tinh sương. Tay không quên bóp vú nàng qua lớp vải mỏng.

cau tao cua cai lon

cau tao cua cai lon la gi ?

Thanh trườn lên đưa dương vật vào miệng bà Hiệp,hai người tiếp tục cuộc giao hoan bú mớm trong cơn mê đắm cực độ.

Thanh lật sấp bà Hiệp,mông người đàn phồng to hấp dẫn,từ phía sau hắn cầm dương vật cứng ngắt đâm thẳng vào cái khe ướt nhẹp.Bà Hiệp rú lên khi hắn nắc tới tấp.Cuộc giao hợp hòan tòan cho hết không che dấu cơn sướng,không đạo đức,không tuổi tác,không gượng ép,không e lệ,không thẹn thùng,thật tự do cho từng thớ thịt hửi mùi ân ái, đâm sâu ,hết mình.Dấu vết ân ái loang đổ xuốmg tấm nệm trắng tinh như mời mọc tậm tình của những cơn sướng chảy ra.

Từ sau bờ mông nhô caoThanh ôm chặt nắc mạnh dần và gừ trong trọng họng cho cơn sướng phun ra phía dưới,bà Hiệp bấu chặt tay xuống tấm ra rên rĩ sõai người đón từng làn khí nóng bắn mạnh vào âm hộ mình trong thống khóai vô tận.

Thanh vừa ngồi dựa trên thành giường vừa uống bia vừa coi tv,cơn ân ái mặn nồng đã qua,bà Hiệp xuống dưới lấy đồ nhậu,trên người bà khóat áo chòang dài và mặc một cái quần xi líp nhỏ.Một số khô bò,một số các đồ khác như đậu phọng mứt và đồ ăn nhẹ.Bà Hiệp cũng là một tay uống bia cừ.Bà để đồ ăn xuống bàn nhỏ và leo lên ngồi cạnh Thanh.Hai người uống bia ăn khô bò coi tv.Thanh vừa coi tv vừa thò tay qua mân mê vú bà Hiệp,lát sau núm vú bà cương lên.Thanh chợt hỏi:
“Mình fuck quá xá cỡ coi chừng dì mang bầu à!”
“Tao có uống thuốc ngừa rồi, đừng lo!”
“Sao dì hay quá vậy!”
“Hổng biết nữa,truớc khi vài tuần mầy đến tao có cảm giác lạ lạ,nên đi bác sĩ xin thuốc, đến khi gặp mầy tao biết là thuốc dùng được rồi nên tao uống!”
“Tui hỏi chơi mà thật à!”
“Sao không,tao còn kinh nguyệt mà mầy! tao đâu muốn đẻ nữa!”
“Dì sanh thằng Thắng hồi bao nhiêu tuổi?”
“Hồi tao 17 thì phải!”
“Trời sao sớm vậy!”
“Thì ở Việt Nam lấy chồng sớm là thường thôi!”
“Hèn chi di trông còn trẻ măng!”

Bà Hiệp đưa tay vọc vào cặc Thanh nói:
“Trẻ mầy mới thích… mới chờ cái nầy nầy…!”
Thanh chợt hỏi đưa tay thò vào trong quần si líp của bà Hiệp:
“Của dì sao cạo láng o vậy cà?”
“Mầy không thích sao!”
“Thích chứ! Mê thấy mồ!”
“Tao thấy bây giờ đàn bà con gái cái gì cạo sạch,nên tao cạo…chứ lông nhiều lắm à mầy!”

Thanh chột chột tay vào cái khe ẩm nước,tay hắn móc móc hột le phồng lên.Cặc hắn cũng bắt đầu cương trong tay bà Hiệp.Bà dụi đầu vào vai hắn nói lã lơi:
“Tụi mình sao ham đụ quá mậy!”
Thanh cười nói:
“Tuần trăng mật mà! Thằng Thắng có, má nó cũng có …huề!”
Tay hắn ve vuốt trên mu âm hộ căng tròn nói:
“Tui thấy trong phim sex nhiều bà bôm cho mu âm hô phồng lên,vừa xấu vừa đau vừa kì,của dì có cần đâu mà cũng phồng cao ngon lành…như múi mít!”

Bà hiệp cười nhỏ dụi mặt vào ngưc Thanh nói:
“Bởi vậy mới để mầy bú mầy đụ!”

Thanh leo lên người bà Hiệp,hắn vạch si líp qua đút cặc vào ,thân cặc vừa lút sâu hết vào âm hộ hắn bắt đầu nắc nhẹ chậm.Miệng hắn tìm miệng bà Hiệp.Trận giao hoan mới bắt đầu không kém phần sôi nỗi.Bà Hiệp nhắm mắt hưởng thụ….

Sáng thứ hai bà Hiệp đi chợ về thấy trên bàn có tờ giấy viết của Thanh.
“Dì Thanh yêu,

Khi dì thấy tờ giấy nầy tui đã đi về lại nhà…Đường rất xa nhưng tui lúc nào cũng nhớ đến dì.Tui muốn ở lại nhưng phải về đi làm.

Tui không thích những cuộc chia tay,nên dì đừng buồn.

Cám ơn dì những ngày thật đẹp,thật hạnh phúc và…thật sung sướng.
Dì đã biết hết địa chỉ và email của tui
Hẹn gặp.
Thanh.”

cau tao cua cai lon

Đêm đó nó theo dõi tin tức thật chặt chẻ trên mạng lưới. Số phiếu ngang ngữa. Nó hồi hộp, run sợ. Khi thì Bush thắng, khi thì Gore thắng. Tim của nó như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đêm đó nó ngủ không được vì vẫn chưa biết thắng thua.

Nó vừa chợp mắt được một lát thì giật mình thức giấc khi tiếng gà gáy nhà chị Hai Bưa cất lên. Nó bàng hoàng khi tiếng la của thằng Tiền lanh lảnh ở đầu hẽm : “Ông Bush thắng rồi !” Nó chết điếng trong một phút. Thế là hết rồi. Chiếc xe đạp đã bay rồi, chiếc lắc kỷ niệm của mẹ cũng đi luôn. Phải làm sao đây. Điều mà nó lo hơn hết là đám xã hội đen sẽ “thanh toán” với nó vì số tiền nặng lãi.Nó bỏ trốn ngay ngày hôm đó. Hôm sau nó trở lại với vẻ mặt tươi tắn hơn vì kết quả bầu cử sai lầm. Ông “Go” chưa chịu thua, và ông “Bút” chưa hẳn là thắng.

Nó cứ ngỡ là kết quả sẽ được tuyên bố nay mai, nhưng không ngờ lại kéo dài hai tuần rồi. Bọn cho vay kiếm tới nhà của nó. Đập phá đồ đạc. Hành hung. Nó xin xỏ để gia hạn thêm 1 tuần.

Vài đồng bạc từ nghề đấm bóp dạo không đủ trả tiền lãi nữa. Chủ cá độ thì nhất định không hoàn tiền lại một khi đã đặt tiền vào. Nó phải làm cật lực từ sáng tới tối. Đêm đêm, với “bộ chân sắt” cà tàng và chiếc “tráp” đồ nghề gọn nhẹ, nó xuống đường lầm lũi cho cuộc kiếm tiền gay go. Nhiều đêm nó thức trắng đi bộ lang thang tìm khách ở ngã tư Bảy Hiền. Chiếc xe đạp coi như mất, công cụ duy nhất để cho nó rong ruỗi khắp hang cùng ngõ hẹp để kiếm sống. Nó luôn miệng hỏi khách qua lại “Đấm bóp, giác hơi không anh ? Khuya giảm giá đặc biệt…”. Nhiều hôm nó mệt rã người. Khi trời mưa tầm tã nó cũng phải gồng mình mà đi. Ở nhà một bữa là coi như cái ngón tay của nó sẽ bay mất vì không đủ trả tiền lãi. Nhiều hôm vô mánh thì đỡ, vừa trả được tiền lãi vừa có thể mua được vài viên thuốc cho mẹ cầm hơi.

cau tao cua cai lon

Xem cau tao cua cai lon hay nhat 2014

Sau khi ngắm đã đời cặp vú của Phượng ông di chuyển con mắt xuống tiếp bên dưới ngắm nhìn cái bụng phẳng lì không một vết gợn của Phượng mà nốt nước bọt một cách thèm thuồng.
Tay ông Kiên từ từ di chuyển xuống bên dưới đũng quần tì mạnh vào con cặc đang cương cứng để giải tỏa ham muốn cũng như kiềm chế bản thân, . Chỉ ngắm nhìn Phượng như vậy thôi cũng khiến người ông khẽ giật lên như muốn xuất tinh rồi, rất may là ông đã kiềm chế lại được

Lúc này Phượng bất chợt ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Kiên đang hau háu nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, Kiên giật mình quay mặt đi chỗ khác vì xấu hổ, Phượng nhìn thấy người ông Kiên vã mồ hôi ra thì hỏi rất ngầy thơ:
- Bác sao thế, trong người không khỏe hả bác?
- Không sao con ạ, bác chỉ thấy hơi chóng mặt chút thôi, giờ thì đỡ rồi.
- Anh em thằng Thanh đâu rồi con – Kiên tảng lờ sang chuyện khác.
- Dạ, ảnh và chú Tuân đi làm hết rồi bác ạ, tối mới về nhà, trong nhà giờ chỉ còn có con và Vân thôi, nó vẫn đang ngủ trên phòng kia kìa.
- Đi làm hết rồi à con – hay lắm(Kiên nghĩ thầm) – Thế Vân là ai vậy – Kiên ngạc nhiên.
- À, em gái của con bác ạ, nó chuyển về đay 3 năm nay rồi, vợ chồng nó không hợp nhau nên li dị sớm, con xin phép anh Thanh đón nó về ở cũng cho vui cửa vui nhà.

Phượng ngồi đối diện với Kiên tay cầm dao gọt hoa quả, người lại khẽ cúi xuống phơi bày toàn bộ cặp vú của mình ra để hành hạ cặp mắt của Kiên.Ngồi nói chuyện với Phượng mà mắt Kiên cứ dán chặt vào bộ ngực của cô, thỉnh thoảng lại le lưỡi ra liếm mép một cách vô cùng dâm đãng, dục tính trong người tăng lên mỗi lúc một cao hơn, đôi mắt của ông chuyển dần sang màu hoe đỏ, người ông tỉnh thoảng lại khẽ run lên bần bật, ngồi đối diện với Kiên, Phượng vẫn có thể ngửi thấy mùi đàn ông của Kiên phát ra khắp căn phòng làm cho Phượng không khỏi xao xuyến. Phượng gọt hoa quả xong, mời khách và nói chuyện với ông Kiên được một lúc thì Phượng xin phép đứng dậy đi nấu cơm và bảo Kiên cứ ngồi đó chơi
Phượng vừa đứng dậy, ngay lập tức mắt ông kiên dán chặt vào vùng dưới của cô, chiếc quần xilip màu đỏ như tương phản hoàn toàn so với chiếc quần ngủ mỏng tanh màu trắng của Phượng, Phượng vươn người đứng dậy vùng tam giác đó như dí thẳng vào mặt Kiên co bóp khí thế, để ý kỹ 1 chút Kiên thấy bên dưới đũng quần của Phượng có một chút dâm khí rỉ ra đã làm cho đũng quần hơi ẩm ươt, biết la con mèo cái này cũng nứng lắm rồi nên Kiên cũng ko e dè nữa, ông liếc mắt đưa tình cho Phượng rồi liếm mép một cách đầy ẩn ý. Phượng tránh ánh mắt của Kiên khẽ quay người đi thẳng vào nhà bếp. Nhìn dáng đi uyển chuyển, cặp mông tròn trịa của nàng lúc lắc lúc lắc mà Kiên cảm thấy cổ họng của mình khô không khốc.

Ngồi uống nước được 1 lúc ông hỏi với vào trong: 
- Nhà vệ sinh ở đâu hả con, bác muốn đi một lát
- Ở trên lầu ấy bác ạ. Bác cứ đi lên trên rồi rẽ phải là tới
- Cảm ơn con.
Ông Kiên lên trên và đi vệ sinh, sau khi đi vệ sinh xong ông thăm thú loanh quanh trên tầng hai. Trên tầng có hai phòng, phòng sát nhà vệ sinh là của vợ chồng Thanh – ông vẫn nhớ vì ông đã hoan lạc cùng Phượng ở đây 1 lần rồi, tiếp theo có lẽ là phòng của Vân, em gái Phượng, nghĩ vậy ông tò mò đi về phía phòng của Vân, cánh cửa chỉ khép hờ hờ càng tăng thêm trí tò mò trong ông, khẽ mở cửa ông rón rén đi vào trong như một thăng ăn trộm. trên giường Vân vẫn đang ngủ một cách ngon lành, chỉ có điều nàng không mặc quần áo khi đi ngủ. Nàng nằm nghiêng người, quay lưng ra phía cửa và quay mặt vào trong, trên người chỉ có tấm mền mỏng đắp ngang người như kiêu một chiếc khăn tắm quấn ngang mình sau khi tắm xong vậy.

Đêm qua khi vc Phượng đi ngủ, vì quá nứng*** do bao nhiêu ngày không được địt mà Vân đã mò xuống phòng của Tuân bên dưới, thì đúng lúc cũng bắt gặp Tuân đang chuẩn bị cởi quần áo để đi ngủ, vừa nhìn thấy Vân là Tuân đã kéo ngay vào phòng của mình, lôi lên giường nằm đè lên Vân mà hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ hồng của nàng. Vân cũng đáp trả lại một cách say sưa và cuồng nhiệt. Bàn tay của Tuân chu du trên khắp thân thể ngọc ngà của Vân và từ từ cởi áo của nàng ra trong khi môi Tuân từ từ di chuyển xuống dưới, Vân khẽ nhấc mình lên để cho Tuân dễ dàng kéo chiếc áo ngủ của mình xuống. Kéo áo xuống đến đâu lưỡi của Tuân lại di chuyển theo đến đấy, như muốn liếm sạch những gì bám trên người của Vân để bù đắp lại những ngày mà chàng và nàng không co cơ hội giải quyết nhu cầu sinh lý. Khi cởi hẳn chiếc áo ngủ của Vân ra, miệng Tuân di chuyển đến vùng ngực, chàng vùi đầu vào vú của Vân hôn lấy hôn để, miệng thì ngậm vú bên này, tay thì bóp vú bên kia, cứ như thế luân phiên nhau thay đổi. 
Vân như chìm hẳn vào trong khoái lạc, tay nàng xoa xoa đầu của Tuân, chốc chốc lại ấn hằn đầu của Tuân ép vào ngực, như thể muốn nhét hẳn khối vu to tròn săn chắc vào mồm Tuân, đầu nàng ngửa hẳn ra đằng sau mắt nhắm nghiền, miệng thì há ra hết cỡ như thể để đớp lấy không khí mà thở. Hôn và bóp vú chán chê, Tuân bắt đầu di chuyển xuống phía bên dưới, lúc này Vân đã ưỡn mông lên để Tuân kéo nốt chiếc quần ngủ của nàng ra, trên người Vân lúc này chỉ còn mỗi chiếc xilip màu đen bé xíu ôm sát lấy*** của nàng. Tuân vục mặt vào đó, dùng răng cắn vào chiếc cạp quần của Vân từ từ kéo ra. *** của Vân như được giải thoát vươn hẳn ra ngoài, co bóp khí thế. Tuân từ từ liếm dần từ đầu gối lên đùi của Vân, tay vươn lên trên cao tóm lấy 2 vú của Vân bóp mạnh, Vân cắn mạnh môi đến rớm máu để không phát ra tiếng rên khoái lạc. Nàng cong người lên, tay ôm đầu Tuân trà thật mạnh mặt chàng vào*** của mình, hai đùi thì kẹp chặt đầu của Tuân như thể sợ buông ra là chàng sẽ bỏ đi mất. Chiếc lưỡi điêu luyện của Tuân khoét sâu vào bên trong *** của Vân, cọ sát vào 2 bên vách*** thi thoảng lại dùng lưỡi đâm sâu vào bên trong*** làm cho Vân ngất ngây vì sướng. Lúc này người Vân giật giật liên hồi như con chó lên cơn động kinh, nàng tóm lấy đầu của Tuân dí sát miệng vào *** của mình, hình như ko thể kìm hãm được nữa Vân giật thêm mấy cái nữa rồi xuất khí, nàng đã đạt cực khoái lần đầu tiên trong đêm. Mật ngọt trong*** Vân tuôn ra như suối, Tuân hà miệng ra hết cỡ nhằm uống hết sạch chỗ dâm thủy đó của Vân nhưng không xuể, nước*** tuôn ra nhoe nhoét khắp cả mặt của Tuân.

Lúc này Tuân cũng đã đứng dậy, kéo Vân xuống dưới nền nhà, chàng nhanh chóng lột bỏ hết y phục trên người mình, con cặc của Tuân như được giải thoát, bung mạnh ra ngoài, chĩa thẳng vào mặt Vân hiên ngang hùng dũng, như thách thức, như mời mọc. Vừa nhìn thấy con cặc của Tuân, Vân liền xà ngay xuống dưới, nàng áp mặt mình vào thân cặc, hít một hơi thật dài như để hít hết cái mùi ngai ngái của cặc vào mũi mình, Vân lè lưỡi của mình ra bắt đầu chăm sóc cặc của Tuân, nàng liếm dần quanh thân cặc, từ từ chậm dãi, thi thoảng lai ngước mắt lên nhìn Tuân với vẻ mặt vô cùng dâm dật. Vân bắt đầu tăng tốc độ, nàng liếm nhanh và mạnh hơn, sau đó nàng chuyển dần lên liếm vào cái đầu khấc của Tuân rồi bất ngờ hà miệng lơn hết cỡ ngậm chặt con cặc của chàng, tay Vân vòng ra sau ôm mông đít cua Tuân ấn manh vào miệng mình như thể muốn nuốt luôn con cặc của chàng vậy.