Chat xex

Nói về Dì Dượng… Hai người tuổi tác rất chênh lệch, năm nay Dượng đã ngoài 50 trong khi Dì thì chưa tới 40; hai người đều đã qua một lần lập gia đình. Bảy, tám năm trước khi Dì Dượng gặp nhau, kẻ góa chồng, người góa vợ… hai người đã tiến tới hôn nhân. Mặc dù lớn tuổi nhưng Dượng rất dễ tính và chịu chơi… Ở chung với Dì Dượng hơn cả năm mà tôi chưa hề nghe Dượng rầy rà hay lớn tiếng với Dì lần nào cả… Còn Dì thì lúc nào cũng nhẹ nhàng chìu chuộng Dượng. Hai người trông thật hạnh phúc… 

Ở nhà Dì thường bận đồ bộ bằng vãi satin hay lụa gì đó, thứ vãi mõng mềm mại, tha thước, ôm gọn lấy thân thể Dì… Những lúc ở nhà tôi hay lân la bên Dì để tìm cơ hội nhìn cặp vú của Dì qua cổ áo hình trái tim khoét rộng, cái xú chiêng nhỏ phô bày cặp ngực trắng đầy… nhưng đủ để che đi hai cái núm vú mà tôi muốn nhìn thật gần; và để nhìn cái… mông căn tròn nhưng rất gọn những lúc Dì lum khum để kiếm đồ… và để tưởng tượng rằng tôi đang ở đàng sau ghì lấy eo Dì mà… đâm cặc tới. 

Buổi tối thường là giờ tôi phải học bài, làm bài tập nhưng đầu óc tôi không thể tập trung được, nó thường rời khỏi thân thể tôi để lang thang về phòng tắm, nơi, tôi biết rằng, Dì đang trần truồng dưới vòi sen, phơi mình cho những dòng nước vô tình vuốt ve mọi ngõ ngách trên da thịt của Dì… Tôi thật ganh tị với những giòng nước vô tri vô giác đó… Tôi ao ước mình được biến thành nước để thỏa mãn cái thèm khát được bao bọc, được ôm ấp, được mơn trớn cái thân thể trần truồng của Dì... Chắc là mềm mại lắm, chắc là ấp áp lắm… 

Đã nhiều lần, tôi cố tìm cách nhìn lén Dì trong phòng tắm nhưng không được thỏa mãn! Phòng tắm không có khe hở! Họa chăng tôi chỉ nhìn được đôi bàn chân trần của Dì qua khe hở dưới đáy cửa. Chỉ bàn chân đó cũng đủ cho tôi hình dung ra được hết phần còn lại trên thân thể Dì. Lợi dụng lúc Dì tắm, tôi vào phòng của Dì, tìm đồ lót củ của Dì để hít vào cái hơi hướm mà tôi thèm thiếu cả ngày. Dần dần, tôi còn đoán được bộ đồ lót mà Dì mặc sau khi tắm xong… 

Hằng đêm, tôi bạo gan rón rén tới cửa phòng của Dì Dượng để nghe rỏ hơn tiếng rên khoắc khoải của Dì… Tiếng rên của Dì thoảng trong đêm nghe… bức rức, nghe như… nghẹn ngào. Đôi lúc tiếng rên của Dì nghe giống như hôm trên tàu… hình ảnh của Dì trên tàu lúc đó lại hiện rỏ trong đầu tôi… tay tôi phải mò vào quần để xoa bóp con cặc đang cương cứng… cho đến khi xịt khí xong thì tôi lại trở về phòng… Và mới đây... 

“Trời ơi! tôi đã nhìn lại được hai cái núm vú của Dì…” nó nhỏ như đầu ngón tay út của tôi mầu nâu nâu nhạt nỗi bật trên cặp vú nõn nà trắng bóc… Con cặc tôi… đội quần ngay lập tức… cũng may Dì đang lúi cúi nên không để ý đến tôi. Còn nữa, hình như Dì cũng không mặc quần sìlíp… khi Dì chỗng mông, tôi không nhìn thấy lằn sìlíp trên mông của Dì… Lại nữa, khi cùi chỏ của tôi chạm vào ngực Dì… qua làn vãi lụa, vú của Dì nó mềm mại, ấp áp làm sao!… Tôi lại càng quấn quít bên Dì nhiều hơn...

chat xex

Thế là anh chủ nhà ra chọn đĩa rồi bật nhạc, tôi biết đây sẽ là điệu liên khúc, không cố định hết bài là dừng mà khi nào xong tất mới dừng. Chúng tôi lục tục đứng dậy ghép cặp, tuy nhiên cũng biết lần này chỉ là tương đối vì lát nữa sẽ có màn hoán đổi tự do. Vì Dũng bị loại nên thừa ra một nữ, thế là đứng vào cặp xong rồi thừa ra Vân Anh, chị chủ nhà, khiến chị này phụng phịu ra ghế ngồi cạnh Dũng, cũng chẳng phải vì chị này xấu nhất nên bị ế mà chẳng qua mọi người tiện thể đứng vào cô bạn nhảy gần nhất nên chị ta không may bị thừa ra, tôi đứng lại với Hoa, anh chủ nhà đứng với Hồng, Khang đứng với Hương còn Trung thì đứng với vợ tôi, anh ta quay sang nhìn tôi cười miệng nói: – xin phép nhé. Để thể hiện là tôi hoàn toàn không lăn tăn gì, tôi cười và nháy mắt với anh ta và đáp lại: – cứ tự nhiên. Tay tôi lại còn chìa ra như mời ông bạn dùng vợ tôi khiến cô ta đỏ mặt nhìn tôi lườm yêu. Hoa nheo mắt nhìn tôi nói: – lần này thì anh không thoát khỏi em đâu. Nhạc nổi lên, chúng tôi cũng đi vài bước chacha lấy lệ đợi đèn tắt, đèn vừa tắt một cái là cánh đàn ông chúng tôi kéo khoá quần và lần này là tụt hẳn quần ra cho thoải mái, cởi hẳn cả áo sơ mi nữa, quần áo được vứt gọn vào chân tường, nữ thì không cần cởi vì váy ngắn lại không mặc quần lót, vén lên là xong.

Từng đôi từng đôi bắt đầu nhịp nhàng vào cuộc, tôi để ý thấy các anh kia chơi cứ đến nhịp chachacha lại miệng hô chachacha, và nhịp nhanh 3 cái theo nhịp cũng vui nên cũng bắt trước theo làm Hoa bật cười khen là tôi học mấy cái trò này sao mà nhanh thế. Lần này đã quen mắt với bóng tối hơn nên tôi nhìn mờ mờ tư thế mọi người chơi dù không rõ lắm là ai vào ai, người thì chơi theo kiểu đứng từ đằng sau, người thì đứng áp, có một cặp thì nam giới lại bế xốc hẳn bạn nhảy lên mà xốc nảy tưng tưng, mà mái tóc dài kia nhìn quen quen, thôi đúng là vợ tôi đang bị ông bạn tôi chơi theo tư thế đó rồi, ông này trông thế mà nghịch, chắc thầm mơ ước đã lâu, bây giờ mới được chơi vợ tôi thoả thích như vậy. Đã thế tôi cũng bế xốc Hoa lên chơi y hệt như chồng cô ta đang làm với vợ tôi. Hoa khá nặng nên tôi phải cố mới xốc cô ta nảy tưng tưng được, cô ta cười hinh híc khen tôi sao mà khoẻ thế, nhưng chỉ được một lúc là tôi phải bỏ cô ta xuống và chơi theo tư thế chổng mông. Đang chơi thì tiếng anh chủ nhà hô chuẩn bị đổi đôi nhé, một – 2 -3 đổi. Tôi liền túm lấy một cô đứng gần đó tốc váy cô ta lên rồi thọc ngập dương vật vào. Điệu nhạc chacha sôi động khiên chúng tôi càn thêm hưng phấn. Tôi cũng không biết người tôi đang chơi là ai nữa. Tiếng rên rỉ của cánh phụ nữ mỗi lúc một to, tôi nhận ra giọng rên quen thuộc của vợ tôi, điệu rên mà khi cô ấy đạt cực khoái, tôi tò mò không biết ông nào đang làm vợ tôi cực khoái thế nhỉ.

chat xex

chat xex la gi ?

Sau khi tôi dặn xong con Vân quay người đi học. Nhìn từ đằng sau thấy cặp mông của nó nhín nhẩy theo từng bước chân thật là khêu gợi.

HOa sang nhà tôi để làm tình buổi cuối. Tôi bảo anh em mình cứ học đi rồi địt nhau sau vì nhà anh hôm nay về muộn. Tôi ngồi cạnh Hoa dạy em họ nhưng tay cứ ho vào quần lót mà đụ xxx em. Môi lần tôi rút tay ra và ấn vào làm Hoa sướng phát đien. Em cứ nháp nha nhấp nhổm theo nhịp ngón tay tôi. Tôi mới có đụ ngón tay thôi mà đã thấy xxx Hoa đầy nước rồi. Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 10 giờ tôi chắc cái Vân sắp về rồi đây. Thế là tôi bảo Hoa nah em mình dịt nhau nhé
- Em đợi mai từ nãy đến giờ rồi anh cho xxx anh vao xxx em nhanh nên em ra đầy nước rồi đây này
- Đừng vội em hôm nay là ngày cuối rồi nên anh sẽ làm rất từtừ bảo đảm em sẽ rất sướng
- Tuỳ anh đấy anh làm thế nào thì là miễn địt em là được.

chat xex

ở trên cô, cậu bé mồ hôi đầm đìa cũng đang trong cơn hưng phấn tột độ, có vẻ như cậu ta dốc hết sức lực của mình để dập Hà Anh với một tốc độ như vận động viên chạy nước rút về đích. Rồi sau một cú dập thật mạnh, người cậu bé gồng cứng, hai tay cậu ta ôm chặt lấy tấm lưng khoẻ mạnh của Hà Anh ghì chặt phần háng của mình vào háng của cô để dương vật ngập sâu trong người Hà Anh, miệng cậu ta nói với hai hàm răng nghiến chặt:”ôi…chị ơi, cho em ra…nhé”. Còn xin phép gì nữa, Hà Anh chưa kịp nói đồng ý hay phản đối gì thì cô đã thấy từ cái đầu múp míp tròn của dương vật cậu bé phọt thẳng ra một dòng chất lỏng âm ấm, phọt ra một cách mãnh liệt theo từng nhịp giật giật hối hả của toàn thân cái dương vật trong người cô. Xuất xong, cậu bé ngượng nghịu nhỏm dậy khỏi người Hà Anh, cậu ta lúng túng nói khẽ:- Em…em…xin lỗi vì ra nhanh quá…sợ chưa kịp làm chị thích. Hà Anh mỉm cười:- Không sao…chị cũng…thích rồi màNgồi dậy với tư thế hai đùi vẫn dạng ra, Hà Anh tò mò cúi xuống nhìn chỗ bụng dưới của mình, đám lông đen mượt chỗ đó của cô ướt rượt nước nằm ép sát xuống da, hai môi âm đạo của cô như miệng con sò, nhoe nhoét bóng nhờn nước và như hơi sưng hẳn lên, nhìn đầy vẻ no nê thoả mãn.

chat xex

Xem chat xex hay nhat 2014

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.