Chat xex

Tôi và Hoa ởi quần áo nhau ra. Tôi để Hoa nằm trên giường và ra mở hé cánh cửa phòng. Tôi quay vào và ho Hoa nằm quay mặt vào trong còn tôi thì có thể nhìn được ra ngoài. Tôi hôn khắp mặt mũi và xuống ngực Nàng. Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng động ở cửa phòng. Tôi hồi hộp xem Vân có đẩy cửa vào không nhưng không thấy gì. Tôi sợ Vân đi ra ngoài thì kế hoạch của tôi hỏng hết. Nhưng đọt nhỉên tôi lại nhìn thấy ở cửa phòng hắt bong của Vân. Có lẽ Vân cũng không biết tôi phát hiện ra nên vẫn đứng ở ngoài đó. Tôi cười thầm vì con nhỏ đứng ngoài xem rồi thì chịu thế nào đượ. Con gái mới lớn mà thấy cảnh địt nhau thì kiểu gì chẳng muốn được ai địt. Mà người đó là ai khác ngoài tôi.
Có Vân ở ngoài cửa phòng theo dõi làm tôi càng phải địt cho Hoa thật sướng có như vậy Con Vân mới thấy thích địt chứ. Tôi nghĩ hôm nay phải làm cho HOa chưa bao giờ sướng như hôm nay.

chat xex

Tiếng hát Như Quỳnh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa một khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số đường biển, mà nghe được một thiếu nữ Việt cất tiếng hát đầy điêu luyện, hát cho nghe những bài tình ca làng quê đã làm khán giả mùi tủi nhớ về thời dĩ vãng.
Và khi Như Quỳnh dừng hát, một tràn vỗ tay to và liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng. Như Quỳnh vui sướng cúi đầu cảm tạ khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu ghế. Như Quỳnh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc môi mềm mỏng. Như Quỳnh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Lại một lần nữa, Như Quỳnh đã chinh phục con tim khán giả. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết…

Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về hết, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chips lượm lặt bỏ vào bao và xách đi. Tôi tên là Bàng. Hiện tôi làm công trong rạp hát Crown này. Trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vô định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Như Quỳnh bước ra khỏi rạp. Quần áo bây giờ tuy không diêm dúa như lúc trình diễn nhưng cũng cầu kỳ lắm. Một chiếc áo sơ mi trắng của áo học sinh trong chiếc quần jean bó sát cặp đùi nàng. Như Quỳnh thiệt đẹp, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng làm tôi ngẩn người. Như Quỳnh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi. Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày.

*
* *

Con đường chiều Melbourne thiệt lạnh và giá băng quá. Trong ánh chiều tà, tôi dạo bước qua một công viên và thẫn thờ nghĩ những chuyện bâng quơ. Nghĩ tới Như Quỳnh mà lòng tôi tê tái. Nhìn những cặp tình nhân dắt tay nhau, tôi thấy họ thật hạnh phúc. Chạnh lòng, tôi cất tiếng hát một bài tôi thích nhất.

‘Ðêm cô đơn, không còn ai lang thang. Con phố lạnh thầm buồn có tình tôi miên man, Ánh trăng tàn ngõ vàng, có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng. Ðêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu, nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng, em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao.

Em anh cao, tình em sáng lấp lánh như ngàn sao trên trời. Tôi ngây ngô, trồng cây cuối góc phố ôm mộng mơ. Em trăng non sáng cho đêm tàn,như mây tan giữa không gian. Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời, nỗi đau của tôi.

Ðêm suy tư, trong tình yêu suy tư, cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây, bấy nhiêu loài cỏ dại, khiến tình tôi loay hoay giống đêm dài mệt nhoài. Ðêm cô đơn, muôn vì sao không tên, như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm nhớ thương về một người, khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm nghe hây hây… khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm đau.

Bỗng tôi thấy Như Quỳnh đang ngồi trên một bãi cỏ ngắm nhìn bầy lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân chơi cạnh đó. Tôi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Như Quỳnh ở một công viên hẻo lánh này. Tò mò tôi kiếm một chỗ ngồi xuống và theo dõi hành động của Như Quỳnh. Như Quỳnh có một cặp mắt phượng sáng ngời nhưng trong tia mắt nàng lộ một tia buồn, một tia buồn làm lòng người lâng lâng. Rồi kìa, một nhóm thiếu nữ Á châu đi ngang qua. Họ nhận ra Như Quỳnh và chạy đến xin chữ ký nàng. Như Quỳnh ban đầu vẫn cười vui trò chuyện và ký vào tập nhật ký của những nữ sinh ấy. Nhưng rồi, tai này truyền qua tai nọ làm số người bu đến xin chữ ký thiệt đông. Như Quỳnh mặt vẫn tươi cười nhưng nàng từ từ cố lách mình ra khỏi đám đông. Nhưng càng né tránh, đám đông càng lấn áp vào Như Quỳnh hơn nữa. Túng thế, Như Quỳnh bước lẹ ra khỏi công viên, nàng ráng chạy nhanh về xe nàng đang đậu bên kia đường. Nhưng bỗng, nàng tấp té trên mặt đường. Cùng lúc đó, tôi thấy một chiếc xe vận tải băng đến với một tốc độ khá nhanh. Chiếc xe bấm còi tu tu để báo động cho đám đông hay và tài xế trong xe ráng đạp bàn thắng để khỏi đụng vào Như Quỳnh, lúc đó đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì cả. Trong đám đông, không ai dám chạy lại đỡ nàng, vì chiếc xe đó phóng quá nhanh. Hơn thế nữa, họ còn lấn xô nhau lùi lại để mong chiếc xe không đụng vào họ. Mắt thấy cảnh tượng nguy ngập ấy, tôi không đành lòng, bèn liều mình phóng tới, xô Như Quỳnh qua một bên và định lùi lại để né chiếc xe to càng kền ấy. Nhưng không kịp nữa rồi, khi tôi vừa đẩy Như Quỳnh ra, thì chiếc xe đã ầm vào người tôi. Tôi bị bắn dội ra hơn cả thước. Ðầu óc tôi nhức điên cuồng và rồi tôi ngất đi.

*
* *
Khi tôi tỉnh dậy thì phát giác ra là đang nằm trong bệnh viện. Tôi thấy Như Quỳnh đứng cạnh một bác sĩ nhìn tôi đầy lo. Cả thân thể tôi nhức nhối đau đớn nhưng tôi vẫn ráng mỉm cười để Như Quỳnh bớt lo. Tai tôi nghe được tình trạng sức khoẻ từ miệng cô y tá:
- Ông Bàng! Sau tai nạn đụng xe, ông đã bị bất tỉnh hơn 3 ngày rồi đó. Báo cáo khám X-ray cho thấy ông chỉ bị xây xát nhẹ ở thân thể thôi, nhưng vì có một số lượng máu còn động trong đầu óc ông nên đã làm cho ông mê man. Bây giờ, ông đã tỉnh thì hay quá. Chỉ chừng độ năm, sáu ngày dưỡng bệnh là ông có thể xuất viện.
Khi cô y tá rời khỏi phòng, thì Như Quỳnh mới lo lắng hỏi:
- Cậu Bàng! Cậu đã đỡ hơn chưa?
- Vậng cảm ơn chị, tôi đã khỏe hơn rồi. Chị không phải lo lắng quá làm chi!!!
- Tôi phải cảm ơn cậu vì nếu không nhờ cậu có lẽ kẻ nằm trên giường này sẽ là tôi chứ không phải là cậu đâu!!!
Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi thì Như Quỳnh ra về. Sau đó trong thời gian tôi ở trong bệnh viện, Như Quỳnh thường xuyên đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện càng lúc càng thân mật. Chúng tôi có những sở thích giống nhau. Như Quỳnh có bản tánh tự lập, và quả quyết nên nàng sống cô độc. Tánh nàng thích trầm lặng, và thường mang theo nỗi buồn bâng quơ của người thiếu nữ Việt Nam truyền thống. Hỏi về chuyện tình yêu, Như Quỳnh đã có lần tâm sự với tôi và kể cho tôi nghe về một đời chồng dang dở của nàng….

Hồi Như Quỳnh còn ở Việt Nam, vì được rèn luyện từ thưở nhỏ nên nàng đã có một giọng hát thật trong và ngọt ngào. Khi nàng trưởng thành, Như Quỳnh quyết định chọn con đường văn nghệ làm nghề chính của mình. Chẳng bao lâu, tiếng hát nàng đã vang dội trong nước, nàng được những ông bầu mời đi trình diễn liên tục. Trong một lần tình cờ, Như Quỳnh đã gặp Thành. Thành là một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Ngoài sự nghiệp vững chắc và high income, Thành có dáng vóc khá bảnh trai. Hắn là thần tượng của những thiếu nữ mơ mộng về Thiên Ðường Mỹ Quốc. Sau một thời gian quen nhau, Như Quỳnh đám cưới với hắn và được bảo lãnh qua Mỹ. Ở Mỹ, Như Quỳnh qua sự giới thiệu của hắn đã ký hợp đồng với trung tâm Á Châu. Chẳng bao lâu, tiếng hát Như Quỳnh vang dội trong làng âm nhạc tại hải ngoại. Với những bài hát tình ca quê hương, Như Quỳnh đã kiếm được cho trung tâm khá nhiều tiền. Tuy nhiên, trong thời gian đó, tình cảm giữa nàng và Thành đã trở nên tẻ nhạt. Ở chung với hắn một thời gian, Như Quỳnh phát hiện ra Thành vốn không thật sự yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng làm chiêu bài để hắn có chỗ đứng trong trung tâm. Cũng trong thời gian đó, quan hệ giữa nàng và trung tâm Á Châu ngày càng tệ. Trung tâm đã xao lãng nàng và vấn đề tiền bạc không được xòng phẳng. Nước đầy ly thì thế nào cũng tràn. Như Quỳnh quyết định ly khai trung tâm Á Châu mà ký hợp đồng mới với trung tâm Ðêm Paris và ly dị Thành. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nhưng có ai ngờ sự ra đi của nàng đã làm sự nghiệp Thành chao đảo. Trung tâm Á Châu chuẩn bị tẩy chay Thành vì sự bỏ đi của Như Quỳnh. Giận quá làm bậy, Thành đi bêu xấu Như Quỳnh ở khắp nơi, nào là Như Quỳnh giựt tiền của trung tâm rồi bỏ chạy, nào là Như Quỳnh bỏ sang trung tâm Ðêm Paris để làm nhơ mặt trung tâm Á Châu.
- Ôi Bàng biết không, mấy tháng này chị ngủ không yên đó em. Mỗi lần chị nhắm mắt là lại nghĩ đến những xao luận bàn tán. Em biết tính chị mà, cái gì là ra cái nấy, nay tên Thành lại bịa ra mà nói. Có nhiều lúc chị muốn tên đó, nhưng dù sao hắn cũng từng là chồng chị, vả lại chẳng lẽ mình lại vạch lưng mình cho thiên hạ coi chuyện xấu mình? Quỳnh buồn lắm Bàng ạ!

Nghe Như Quỳnh kể mà tôi càng thương chị hơn. Chị có đầy tài hoa cũng như sắc đẹp để chinh phục bất cứ người đàn ông nào, nhưng chị lại bất và trao thân lầm cho một tên bỉ ổi.
- Vậy còn em, Bàng, hãy kể cho chị nghe về cuộc sống của em đi?
Tôi thở dài và bắt đầu kể:
- Cuộc đời của em sống nay đây mai đó chị ạ. Năm em lên 11 tuổi thì bố mẹ em ly dị. Em cùng mẹ bán hết tài sản, làm đủ hết mọi thủ tục và lo lót thiệt nhiều mới được di dân qua đây. Khi qua đến bên đây, vì không quen thời tiết cũng như là cuộc sống, mẹ con em rất chật vật vất vả. Rồi, mới đây 3 năm, mẹ em đã bị ung thư và qua đời. Bây giờ, em một mặt đi học hết hai năm cuối cùng của đại học, một mặt phải đi làm kiếm thêm tiền ăn xài.
Như Quỳnh ôm lấy tôi vào lòng, như một người chị thương em, Quỳnh nói với tôi:
- Tội nghiệp Bàng quá!!! Còn nhỏ vậy đã phải lăn lộn trong xã hội này. Hay là bây giờ em đến ở chung với chị nhé! Coi như đây là chị đền ơn em đã cứu chị được không???Hãy yên tâm Bàng, từ nay, chị sẽ chăm sóc cho em!!!

Tôi ôm chị mà lòng ngây ngất. Mùi hương trầm nhạn từ cơ thể chị cứ tỏa miên mang vào mũi tôi và hơi ấm trong người chị bao bọc lấy tôi. Mạch máu tôi căng lên và con cu đã hơi lố dậy. Khi Như Quỳnh buôn tôi ra, mặt mày tôi đỏ như xôi gấc. Không phải tôi cảm động vì những lời nói của Như Quỳnh mà vì chí khí nam nhi đang bừng sống lại. Một lúc sau Như Quỳnh ra về. Tôi ngó theo bóng chị khuất dần mà lòng luyến tiếc, thèm thuồng có lại cái ôm ấp vừa qua.

*
* *
Vài hôm sau, tôi dọn đến ở chung với Như Quỳnh. Căn flat Như Quỳnh mướn trong thời gian nàng lưu diễn trang bị đầy đủ tiện nghi và rộng gấp mười lần căn phòng trọ mướn của tôi. Hành lý của tôi mang theo cũng rất đơn giản, chỉ độ mười bộ quần áo và cái chăn gối, cũng như những đồ vệ sinh khác thôi. Cuộc sống giữa tôi và chị Quỳnh thật dễ chịu và thân mật. Như Quỳnh thật có tài về nội trợ nên tôi cứ thưởng thức những vị ngon vật lạ mỗi ngày. Chị cũng giỏi về những gia chánh khác, nên căn flat thật sạch sẽ và thơm.

Sau hơn một tuần ở với Như Quỳnh, tuy danh nghĩa là chị em nhưng mỗi lần tôi gần Như Quỳnh, tôi lại thèm thuồng cảm giác được chị ôm ấp. Một đêm, do khí trời đột nhiên trở nóng, nên tôi chỉ mặc chiếc quần xà lỏn mà ở trong phòng vừa nằm nghe nhạc vừa mở coi một cuốn tạp chí PlayBoy mới mua hồi chiều. Nhìn những đứa con gái hở ngực hở mông, trình bày đủ kiểu làm tôi nứng lên. Ðầu óc tôi cứ tưởng tượng tới hình ảnh Như Quỳnh lả lơi trong những tư thế gợi tình ấy. Chợt cửa phòng mở ra, và Như Quỳnh buớc vào với chén chè trong tay làm tôi hơi hoảng. Tay chân luốn cuốn dấu đi cuốn tạp chí, nhưng càng hấp tấp tôi càng vụng về, tôi làm rớt xuống sàn nhà và xui làm sao, cuốn tạp chí lại mở ra vào trang giữa, và lộ hình một người thiếu nữ đang quỳ kiểu chó. Bức hình thấy rõ vẻ mặt sung sướng cũng như những làn tinh suơng bắn ra từ lồn thiếu nữ ấy. Tôi cúi gầm mặt xuống mà lòng lo lắng không biết Như Quỳnh sẽ có phản ứng nào. Như Quỳnh thấy hành động luốn cuốn của tôi làm chị tức cười, khẽ đặt chén chè lên bàn, chị lượm lấy cuốn tạp chí lên đưa tôi, và nói:
- Ăn chè xong rồi ngủ nhe em!!
Rồi chị bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi thở vào, ăn xong chén chè thơm ngon ấy rồi tắt đèn đi ngủ.

Thức dậy nửa đêm, tôi mắt đái bèn chạy xuống phòng tắm thì thấy đèn còn mở và cửa chỉ đóng hờ chứ không khóa. Chắc chị Như Quỳnh còn ở trong đó nên tôi bèn ráng nhịn và đợi. Bỗng tôi nghe những tiếng rên thật nhỏ từ trong phòng tắm phát ra. Sợ có chuyện gì không ổn nên tôi bèn len lén nhìn qua khe cửa. Tôi thấy Như Quỳnh đang tự thủ dâm cho chính chị. Ọp ẹp, những tiếng ướt át xuyên vào lỗ tai thính nhạy của tôi làm tôi căng thẳng quá. Mới hồi nãy coi hình lõa thể trong tạp chì đã làm tôi thèm đụ lắm rồi, bây giờ còn gặp cảnh này thì làm sao tôi chịu nổi. Tay tôi sục cặc không ngừng, vừa nhìn chăm chăm vào từng động tác của Như Quỳnh. Ááahaaa…Như Quỳnh rên lên, vẻ mặt nàng đê mê, mắt nàng nhắm nghiền lại trong khi chiếc miệng hoa đào cong vành và Như Quỳnh nghiến răng để khỏi bật ra tiếng sướng. Ưưưư….umum….Như Quỳnh càng thọc càng nhanh và tiếng nhọp nhẹp phát ra to hơn. Tôi ở ngoài cũng tự thủ dâm nhanh không kém gì chị. Bỗng Như Quỳnh chợt sựng người lại, tôi thấy rõ, từ háng Như Quỳnh bắn ra những tia nước nhờn đục làm ướt cả sàn nhà. Vẻ mặt chị giãn ra, và thầm hưởng những dư âm còn sót lại của cơn sướng. Chợt chị mở mắt ra và bắt gặp tia mắt soi mói tôi đang nhìn chăm chăm vào chị làm chị bỡ ngỡ và rú lên một tiếng ngạc nhiên. Rồi chị vội mặc lại cái quần và mở cửa dòm tôi. Lúc đó, tôi muốn dừng lại cũng không kịp nữa. Cơn sướng làm mờ óc tôi, và tôi sục nhanh hơn bao giờ cả. Hự hự..Tôi gồng người lại và bắn mạnh dòng tinh khí về phía trước. Phụt..Phụt. Từng dòng tinh khí bắn ra thiệt nhiều và vô tình nhắm trúng vào người Như Quỳnh, làm dơ đi phần bụng của chị. Tôi thở dài ngồi mệt xuống. Tôi thấy vẻ mặt Như Quỳnh ban đầu lộ vẻ giận dữ, sau chuyển qua nét sượng sùng, và cuối cùng vẻ bối rối. Tôi cũng như chị. Chúng tôi ngồi đó một thời gian và cuối cùng tôi đánh bạo nói:
- Em xin lỗi chị!!
- Không, em…. không có lỗi gì đâu!!Vậy..vậy…Như Quỳnh ngượng nói,…chúng ta ..huề nha!!
Tôi ngạc nhiên nhìn chị Như Quỳnh. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, chúng tôi như đọc được suy nghĩ của nhau và cười khẽ. Như Quỳnh ngồi xuống kế bên tôi. Chị khẽ tâm sự:
- Em biết không, hồi nãy, thấy em đọc cuốn tạp chí đã làm chị hồi tưởng nhiều việc. Mặc dù tên Thành đã có lỗi với chị nhưng hắn đã cho chị thỏa mãn trọn vẹn việc phòng the. Càng nghĩ chị càng cảm thấy nóng người, nên…em biết rồi…đó.
Tôi đỡ lờI cho chị:
- Em cũng có hơn gì chị đâu, nhưng…nhưng…em chưa từng được làm tình chị ạ!!
- Vậy…em muốn thử không?

chat xex

chat xex la gi ?

Tôi tiếp tục nắc, Ti rên rỉ, người nẩy nẩy như bị điện giựt. Mà con cu tôi vẫn trơ trơ như đá, Ti mệt lã như sắp chết, thở hổn hển. Tôi cứ nắc túi bụi, tiếng va chạm cu tôi và lồn Ti kêu nghe ành ạch Người Ti uốn cong dợn lên như sóng biển vì sướng, hai tay nó bấu víu lấy thành ghế “Ti đã quá Toàn ơi? Ti đã quá ?ô sướng qúa” Hơi thở của Ti dồn dập gấp rút, người nó nóng dần lên. Tôi ngừng nắc , hai tay vịnh vào mông Ti bắn một luồng tinh khí thật nóng vào trong lồn của Ti . Ti rên tỉ tê ?..nó vừa trải qua một cơn khoái lạc tột đỉnh.
Năm phút sau, Tôi nhìn nét mặt tái nhợt của Ti, rồi nhìn thân thể loã lồ rựt sáng của nó , và khuôn ngực mịn tròn căng phồng như còn mời mọc. Con cu của tôi lại ngóc lên nữa. Tôi bèn lật người Ti lại, Ti la lên.
- Toàn, thôi , toàn ơi Ti chịu hết nổi rồi, Thôi toàn à, đừng làm nữa ?
Tôi cười, và từ từ nhét cái của nợ đó vào lồn Ti một lần nữa. Ti la hét bài bải ” Toàn ơi ? Ti ? sướng ? sướng ? sướng quá . a.a.aa.”

chat xex

Chị lấy làm kinh hoàng vô cùng song vì không muốn em trai mình buồn, dẫu sao nó cũng xa vắng chị gần mười ngày qua cho nên chị làm thinh mặc dù rất đỗi mắc cỡ, ngại ngùng ; quả thật chị rất lấy làm khó hiểu vì sao thằng em chị lại có hành vi sàm sỡ với chị như thế, có lẽ nào đó lại là bản năng bẩm sinh không điều kiện của con người chăng? Tuy vậy nhưng khó có thể nào chị che giấu được cảm xúc lần đẩu tiên người con gái được tiếp xúc với con trai, chị phải thừa nhận rằng bản thân chị cũng cảm thấy hơi thinh thích khi bàn tay thằng em nhẹ lướt trên từng bộ phận nhạy cảm của chị ; phải nói là nó sờ đến đâu thì chị như là có vô số gai ốc mọc lên đến đấy. Hiện tại, nước bọt cứ liên tục rỉ ra nơi hai bên khóe miệng hai đứa nhưng không tài nào có thể nhểu xuống được vì chúng cứ nút mãi liếm lấy nhau đến mức độ gần như khô khốc cả khoang miệng ; bỗng chốc, không biết có phải do lỗi hai bàn tay thằng Đại hay không mà hai hột nút ốc nơi cổ và ngực chiếc áo đồ bộ vải bông màu xanh bông chấm trắng mà chị nó đang mặc lại bung hở ra một khoảng da thịt trắng hồng như trứng gà lột. Nó nhanh chóng rời môi xuống, úp mặt vào chổ hở hang ấy của chị mà hôn lấy hôn để, hít hà một cách thỏa thuê và phấn khích vô cùng khiến chị nó vừa quằn quại vừa run rẫy trong nỗi niềm sung sướng lẫn lộn với ngượng ngùng, tưng tức.
-Em…em…đừng…-Chị Nam thốt lên nấc nghẹn, hổn hển

Nó chẳng nói chẳng rằng, cứ hôn miết lên chổ ngực non của chị rồi nhẹ nhàng lần hai bàn tay lên tiếp tục cởi bỏ nốt hột nút áo thứ ba, thứ tư rồi thứ năm của người chị ruột ; chị nó vừa ngăn cản nó vừa có vẻ dường như chấp nhận, buông xuôi cho nên chẳng khó khăn gì mà trong giây lát, hai vạt thân áo trước của chị hoàn toàn được nó cởi mở dang rộng ra hai bên. Chị Nam thầm nghĩ cũng may là trong nhà chỉ có mỗi hai chị em chứ nếu mà có ai đi nữa chắc là phải độn thổ mất mà thôi vì trót lỡ phạm phải lề lối lễ giáo gia phong ; với kiến thức phổ thông của một cô gái vừa mới thi xong bậc tú tài thì bất kỳ ai cũng đều biết đây là chuyện bậy bạ không nên, là tội lỗi loạn luân chứ đừng nói riêng là chị. Lẽ đương nhiên là chị không thể nào không lấy làm thắc mắc tại làm sao mà cậu em trai cưng bé bỏng của chị lại có vẻ rành rõi từng thao tác yêu đương, ân ái, làm tình chẳng khác gì người lớn đến như vậy tuy dẫu sao vẫn còn lụp chụp, vụng về ; chị không sao ngờ được rằng nguyên nhân đầu độc thằng nhóc trở thành người lớn quá sớm như vậy chính là cái máy tính LCD nối mạng mà bố mẹ mua cho để trong phòng chị. Mặc dù đây là lần đầu tiên được dịp thực hành vận dụng kiến thức tình dục nhưng vì có lẽ thuộc lòng từng chi tiết trong truyện loạn luân “Dưa hấu Gò rùa” hoặc phim người lớn “Câu chuyện chị em” thành thử cho nên thằng Đại tỏ ra vẻ rất thuộc bài tuy có hơi lung túng, ngần ngại và thật không ngờ là nét non nớt, trẻ con của nó lại ngày càng làm cho chị càng cảm thấy sung sướng, phấn khích tột độ. Quả thật lúc này, sao mà nó lại tỏ ra rất là liều lĩnh mò mẫm hai bàn tay nó lên từ từ cởi hai vai áo chị nó xuống rồi sau đó, vừa phấn khích vừa sợ hãi nó lần lượt tháo hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay chị, hết cánh tay trái đến cánh tay phải đương nhiên là không thế nào mà không có được sự im lặng đồng tình của chị tuy thể hiện phần nào không rõ ràng cho lắm. Cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu, chiếc áo đồ bộ hãy còn chưa cũ lắm mới lặng lẽ rời khỏi thân thể mỹ miều, trắng nõn của chị và rồi chính hai bàn tay thằng em chị cẩn thận để cất qua một bên vì sợ rớt xuống nền gạch bông sẽ dơ mất ; cũng chính hai bàn tay ấy đang rụt rè, ngần ngại nhẹ luồn xuống dưới vầng lưng thon thả, mềm mại của chị tiếp đó thật là chẳng ngờ, nó lại lần mò tháo hai cái móc sắt cài nối hai sợi dây chiếc nịt vú màu hồng mới tinh chị đang mặc che bộ ngực còn trinh nguyên con gái mơn mởn. 

Đến nước này đây, chị Nam quá đỗi ngỡ ngàng vì chị chẳng dè em trai chị lại tỏ ra ham muốn và khao khát đến mức độ cùng cực như thế này ; trong lúc chị còn đang lẫn lộn hoang mang với ngạc nhiên thì chị lại không thể nào ngờ được rằng cái áo ngực của chị đã không còn bó sát vào da thịt chị nữa mà đang từ từ tuột lệch xuống dưới và bàn tay phải thằng em chị cầm đặt qua một bên trên tấm nệm trãi giường. Thật chẳng khác gì hai gò núi tuyết trắng hồng nhô cao lên trên cao nguyên lộng gió, đôi gò bồng đảo chị Nam không ngớt nhấp nhô nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển gấp rút khác thường và bắt chước nhân vật thằng nhóc trong truyện Dưa hấu Gò Rùa, nó cúi mặt vùi sát vào giữa hai bầu ngực căng tròn, mềm mại của ngưởi chị ruột, sau những cái hôn lấy hôn để, miệng nó lần nhẹ ngậm nút lấy đầu núm vú bên phải của chị. Tuy thực sự là chẳng có gì cả nhưng dường như là đang có muôn vàn dòng sữa ngọt ngào, thơm béo ngầy ngậy dần dần tuôn tràn vào cổ họng nó và chị nó cảm giác có quá nhiều ốc ác mọc nổi lên khắp cả người khiến chị vừa quằn quại vừa rên xiết trong lúc hai bàn tay chị cứ mãi miết vày tới vò lui đầu nó khiến cho tóc nó càng lúc càng rối bù lên. Nó mặc kệ cho chị vò tóc nó thậm chí cào cấu nó hay đánh nó đi chăng nữa thì nó vẫn cứ thản nhiên bú nút vú chị đặng mà tìm kiếm nguồn sống chẳng khác gì đứa bé sơ sinh đang níu vú mẹ lấy hơi thở sống còn ; miệng thì ngậm nút còn bàn tay phải nó cũng không quên lần lên mày mò, nắn bóp bầu vú trái còn lại của chị tựa như người ta đang nhào bột làm bánh. Vậy là quan hệ giữa hai chị em lúc bấy giờ coi như không còn là hai chị em nữa mà trong ngôi nhà vắng lặng hơi người đã trở thành một cặp người tình thậm chí có thể nói đấy chính là một đôi già nhân ngãi non vợ chồng vì ranh giới giữa chúng hoàn toàn bị xóa nhòa không còn gì nữa cả và đêm nay, dĩ nhiên chúng không sao có thể ngờ được rằng lại có chuyện như thế này xảy ra. Một hậu quả tất yếu xảy ra từ những phút giây gần gũi, đụng chạm tuy thật nhỏ nhoi bình thường nhưng kéo dài triền miên những năm năm trời trôi qua vào hoàn cảnh rất dễ dàng bị lôi kéo, sa ngã : con chị đang ở quá tuổi biết yêu còn thằng em thì bị ảnh hưởng bởi những trang web đen thiếu lành mạnh. 

chat xex

Xem chat xex hay nhat 2014

Rồi tôi gầm gừ trong cổ họng và bắn toàn bộ tinh dịch của mình vào trong miệng của Hằng. Hằng nuốt không kịp từng đợt tinh trùng của tôi, nên làm đôi chút chất lỏng trăng trắng thoát ra nơi khoé miệng, nhưng nàng đã nhanh chóng dùng lưỡi để liếm sạch, thật không ngờ làm giỏi thế, hẳn nàng đã nghiên cứu truyện sex rất nhiều. Sau đó nàng dùng môi lưỡi mút mạnh nơi đầu dương vật để vét sạch những giọt cuối cùng rồi ngước lên hỏi tôi “Như vậy có đạt yêu cầu không anh?”

Tôi ngồi dậy đưa tay kéo gương mặt nàng lại gần hôn lên môi nàng, và còn nghe phảng phất tanh tanh của mùi tinh khí. Rồi tôi thì thầm “Chẳng những đạt mà còn quá tuyệt vời.”