Chi cach bu lon

Con nhỏ chỉ nói vỏn vẹn có một tiếng mà có tác dụng hệt như cả chục ly cafe đặc vậy. Tôi cố gắng mãi mà không làm sao ngủ được. Cảm giác của một đứa con trai mơ hồ chạm vào ngưỡng cửa trở thành đàn ông là một thứ cảm giác khiến con người ta kích thích cực độ. Cả đêm hôm đó tôi nằm lơ mơ hoài, trong đầu ba lúc hiện ra hình ảnh của con nhỏ đang lườm nguýt, ba lúc lại hiện ra cái cảnh con nhỏ nằm dưới thằng khỉ đột. Giấc ngủ đến lâu thiệt lâu, nhưng trong một cơn mơ không thể nhớ rõ tên, có cả vị ấm áp khi tôi ôm con nhỏ. Sáng sau, tôi dậy sớm thiệt sớm, chạy ù vô toilet để thay quần. Giấc mơ mắc dịch.

Giờ "đi học" của tôi và con nhỏ tận buổi trưa lận. Vậy là nguyên buổi sáng tôi long nhong ngoài đường chứ không có cách nào gặp con nhỏ sớm hơn. Chưa khi nào tôi thấy cái thời gian từ sáng tới trưa nó lâu dữ dội vậy. Mà kể cũng kì, cứ nghĩ tới con nhỏ, trong lòng tôi lại có một cảm giác ngọt ngào. Hương vị của tình yêu đầu tiên, nó là như vậy.

Nếu tôi yêu con nhỏ, tôi dám tin đó không phải là một tình yêu trong sáng gì lắm lắm. Tại cứ nghĩ tới con nhỏ, tôi thật lòng chỉ nghĩ tới toàn những điều bậy bạ gì đâu. Nguyên một buổi sáng, tôi nghĩ đủ mọi thứ vẩn vơ, từ lãng mạn như phim bộ Hongkong (thời tôi đi học người ta chưa ghiền phim Hàn Quốc) cho tới bạo lực như phim Mỹ. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ quy về một mục đích cuối cùng: chơi con nhỏ.

Nói "chơi con nhỏ" nghe to tát dữ, thật ra cái lúc nó ra tới nơi, bao nhiêu ý nghĩ của tôi bay mất sạch. Tôi đứng xuội lơ à. Con nhỏ chỉ sau một hôm không gặp nhìn khác dữ - hay là bởi con mắt của người đang yêu nó nhìn ra vậy. Hôm nay nó ăn mặc nhìn cũng khác ha: váy tím xếp ly kiểu học sinh, cái áo sơ mi trắng bó eo nhìn y chang tụi nữ sinh Nhật Bản trong phim sex vậy. Ặc, lại sex. Sao vừa nhìn thấy nó tôi toàn nghĩ về sex không vậy trời?

Con nhỏ nhìn tôi, như cười mà không phải. Nó lên lên xe, ánh mắt vui vẻ nhưng có cái gì đó lạ lạ lắm nghen. Mãi sau này, khi dày dạn hơn nhiều, tôi mới biết đó chính là ánh mắt của đàn bà khi họ đang ủ một mưu đồ gì đó. Con nhỏ ủ mưu gì lúc đó tôi cũng không rõ, nhưng dám chắc trong đầu nó cũng không sáng sủa hơn tôi là mấy à nha.

Tôi nổ máy xe, mà cũng hổng biết sẽ chạy đi đâu nữa. Con nhỏ có vẻ thoải mái hơn tôi nhiều, nó ung dung dựa cái cằm vô vai tôi, thì thầm:

- Cũng may bữa nay không mưa ha?

Tôi thề có chúa rằng mỗi khi nghĩ về thời trai trẻ của mình, tôi cảm thấy mình là một đứa ngu nhất quả đất, ngu thứ nhì giải ngân hà. Nghe cái câu bật đèn xanh của con nhỏ, tôi thừ người ra một lúc rồi lắp bắp:

- Uh cũng may ha!

Con nhỏ chắc cũng đang chửi tôi thấy mồ, có điều nó lanh hơn tôi tưởng nhiều nhiều. Nó bâng quơ hỏi:

- Mình đi đâu đây Long?

TÔi trả lời như cái máy:

- Đi ăn hay đi uống nước nha Linh!

Con nhỏ ngồi phía đằng sau, tôi dòm không thấy mặt nó nhưng cái mặt thấy rát rạt à. Chắc nó đang vừa nguýt tôi một cái sắc như dao cạo. Chỉ nghe con nhỏ trả lời cà tửng:

- Linh còn no lắm nè, Linh chưa có muốn đi ăn.

Tôi lại ngu tập 2:

- Vậy mình đi chọc bida nghen!

Con nhỏ có vẻ kiên nhẫn cũng có hạn à nha. Chỉ nghe nó "hứ" một tiếng có vẻ bực bội rồi ngồi im re hà. Quả thật, tôi cũng muốn thiệt muốn đưa nó vù một cái tới nhà tôi - rồi sau đó làm gì tôi cũng không rõ nữa - có điều tôi chẳng có tí can đảm nào hết trơn hết trọi. Con nhỏ ngậm tăm một hồi rồi nói ra một câu (tới giờ tôi vẫn phục con nhỏ, sao nó thông minh quá xá):

- Mấy bữa liền Linh không có học hành gì, sợ mai mốt đi học lại theo không có kịp. Mình kiếm chỗ nào học bài chút nha Long?

Tôi có hơi thiếu IQ chút xíu, nhưng chắc chắn cũng chưa bị hội chứng Down. Nghe con nhỏ nói vậy, tôi hăm hở:

- Vậy qua nhà Long đại đi. Long cũng muốn Linh chỉ cho ít bài mà.

Thề có chúa, ba má tôi mà nghe thấy câu đó hẳn sẽ nghĩ: Thằng nhỏ này con cái nhà ai sao nhìn giống con trai mình dữ? Đơn giản là bởi con trai ông bả - tức là tôi - từ khi sinh ra tới già cũng không khi nào nói một câu ghê gớm như vậy. Tuy nhiên con nhỏ thì không phải ba má tôi, nó "ừ" một tiếng nhẹ tưng, mặc cho tim tôi trống đập liên hồi.

chi cach bu lon

Tôi nhổm hẳn cả người để mút bú tận tình trong háng Lan, để lộ ra một con cu vừa to vừa dài, lông lá mọc um tùm bao bọc lấy chung quanh hal hòn dái đong đưa, hai cái mông đít chắc nịch của tôi thỉnh thoảnh lại gồng hẳn lên. Tôi muốn cho Vân nhìn thấy xxx tôi nên cứ nhấc háng lên để lộ con xxx. Tôi nhìn ra ngoài thấy Vân đang chăm chú nhìn vào đấy. Tôi nhìn thấy ở bên ngoài Vân đang rà những ngón tay của mình xuống dưới cái mép xxx bé nhỏ xinh xinh của Vân. Tôi nghĩ giá mà thay ngón tay kia bằng cái lưỡi của tôi, Tôi muốn cái lưỡi của mình được nâng niu âu yếm cái lòn trinh vủa nàng. Chắc vừa sướng mắt vừa cho tay vọc xxx mình làm cho Nước trong xxx của Vân đã trào ra. Vì bị xúc cảm quá mãnh liệt, Vân khó giữ được tiếng nàng rên lên nho nhỏ bên ngoài cửa phòng. Tôi mỉm cười vì con nhỏ đã chết vì con xxx của tôi làm cho ra nước mà chỉ bằng mắt thì không hkó để địt nó rồi.

chi cach bu lon

chi cach bu lon la gi ?

Không biết do vô tình hay cố ý mà Phương lại mặc cái váy bó sát cặp mông và áo thun ngắn, lòi rốn, rộng thùng thình, dễ cho chàng “hành lạc”, “làm ăn”.

Mái tóc chấm vai, cặp môi hồng mọng làm chàng muốn ngậm ngay mà thôi, Nếu nàng là người con gái khác, không phải là con của người tình, thì Khoa đã kéo nàng về nhà mình hành lạc, nhưng với nàng, chàng thật sự trân quý, không muốn phí uổng một nụ hoa. Chàng chỉ muốn làm tình với nàng khi nàng đã chín mùi mà thôi.
- Anh làm gì mà nhìn em …. chết chăm vậy?
- Em còn không biết sao? nhớ em lắm!
- Nhớ mà trốn biệt 5 ngày, gọi máy không bắt!!!!!
- đừng vậy mà, anh đi công tác, trên biển, máy không bắt sóng được .
Phương như trút được gánh nặng “hóa ra ảnh đi làm”!
Dẫn Phương vào chòi lá, Khoa sành điệu đốt đèn nơi cửa ra vào, báo hiệu chòi có người, sau khi kêu thức uống, chàng quay qua Phương hỏi:
- Em thuốc bài chưa?
- Em học không vô!
Chỉ vào đùi mình, Khoa nói: Ngồi lên đây .
Phương vui vẻ ngồi lên đùi chàng, Khoa nói: Trả bài cho anh
- Em đi học, anh đâu biết gì mà đòi em trả bài?
- À ha, học trò hư, lát thày sẽ phạt, bây giờ thày dạy lại cho nè….

Chàng đặt lên môi Phương một nụ hôn cháy bỏng, chàng lùa lưỡi Phương vào miệng mình, mút thật mạnh, Phương ôm chầm lấy Khoa, trao cho chàng nụ hôn nồng cháy ….
Khoa bỗng ngưng hôn và nói: phạt em 3 bữa không gặp!!!!!! Dạy có 1 nụ hôn mà 5 ngày chưa thuộc!

chi cach bu lon

Sau đó tôi vào trong văn phòng con trai cuả ông chủ tịch, người đã thuê tôi, lạnh lùng, đẹp trai, rất quan tâm cho công ty đó là tất cả những gì tôi có thế mô tả.

“Tôi đã đọc lí lịch cuả anh, một nhân viên quản lí giỏi, rất cao cấp có thế đạt được tất cả yêu cầu cuả khách hàng cho dù nó rất kì quặc khó thực hiện. Công ty chúng tôi hiện đang cần một nhân viên như thế, chúng tôi tin tường vào anh.”

“Cảm ơn ông. Nhân tiện đây tôi cũng thấy lạ khi người “sếp” cuả tôi lại là con trai ngài chủ tịch, như vậy ngài có thể nói cho tôi biết ngài cần tôi làm việc gì ở công ty này?” Không khó khăn gì nhận ra sự kì lạ, con trai cuả chủ tịch công ty đích thân đi thuê nhân viên, chỉ có một nguyên nhân, ông ta không tin bất kì ai trong công ty.

“Một công việc dễ dàng. Tôi muốn anh đánh đổ thế lực cuả vị phó giám đốc trong công ty.” Anh ta vào thằng đề.

“Sao ạ, phó giám đốc?” Tôi ngạc nhiên. hỏi

“Đúng thế, phó giám đốc Đặng Long đã từ vị trí một thợ máy leo lên tới chức vụ phó giám đốc. Trong vòng vài năm gần đây đã xảy ra mâu thuẫn giữa cha tôi và ông ta. Đặc biết những người bạn chí thân cuả ông ta, Lí Hiển, giám đốc phòng kế hoạch và Nguyễn Hùng, tổ trường phòng kế hoạch 1 và một số người khác trong công ty có hành động rất lạ. Đây chĩ là một dự cảm, nhưng tôi có thế cảm nhận rằng vị phó giám đốc này đang muốn lật đổ cha tôi để nắm toàn bộ quyền trong công ty, nhưng tôi chưa có bằng chứng do vậy tôi muốn việc này tiến hành một cách bí mật,”

“Như vậy là ngài muốn tôi âm thầm thu thập bằng chứng và đẩy họ ra khỏi công ty trước khi kì hợp hội đồng quản trị tới phài không?”

“Hoàn toàn chính xác, đó là việc tôi muốn anh làm, và anh có thời gian 3 tháng để tiến hành trước khi cuộc họp kế tiếp diễn ra. Còn phương pháp nào thì tuỳ ở anh, và còn một điều đừng quên. ĐỪNG BAO GIỜ PHẢN BỘI TÔI. ANH HIỀU CHƯẢ?”


Tôi về phòng làm việc cuả mình, dĩ nhiên là một tổ trường tôi cũng có nhân viên riêng cuả mình, nhưng dường như chằng ai muốn làm viện, họ toàn ngồi chơi, tôi mặc kệ, đi thằng vào trong văn phòng mình. Một email được gửi từ con trai giám đốc, trong đó có tất cả hồ sờ về tất cả nhận viên trong công ty và những người có liến quan tới phó giám đốc. Vưà lúc đó có một nhân viên bước vào.

“Chào tổ trường, tôi tên là Đặng Ngọc Anh, mời ngài coi qua về những thiết kế cuả tôi. Tôi mơ về việc này từ nhỏ, tôi thích thiết kế từ nhỏ và mong trở thành một nhà thiết kế hàng đầu........................................”

“Uhm.........Ok.........Cô có thế pha giùm tôi li trà không?”

chi cach bu lon

Xem chi cach bu lon hay nhat 2014

Tôi khom người gục mặt vào bộ phận sinh dục của Hoa mà mút ra mút vào nghe chùn chụt khiến cho Vân đứng ngoài chỉ muốn mau bỏ chạy nhưng hai bàn chân của Vân cứ như có sức mạnh vô hình chôn đứng nó lại, nó run lên từng chập tưởng như không còn có thể đứng vững. Tuy tôi không thấy nhưng vẫn có thể đoán ra. Cặp ngực của Lan thường ngày no tròn trông đẹp mắt và thật vô tư lự bây giờ nó đang cương thắng lên hồng hào ngạo nghễ với hai cái núm vú săn chắc màu tươi như cục gôm của cây bút chì. Toàn thân Lan nẩy bật lên từng chập vào mỗi lần cái miệng Tôi nhả ra bập vào bên dưới âm hộ của nàng. Vân nhìn thấy tôi bú xxx Hoa thì nó có cảm giác hình của sự thống khoái cùng cực. Cánh cửa bị gió đẩy nhè nhẹ vào bên trong làm cho tôi có thể thấy được các hành động của Vân. Nhưng Vân lại không biết tôi có thể nhìn thấy nó nên vẫn chăm chú nhìn vào trong. Hai tay Lan quơ cào trong không gian vô thức, lúc thì vịn chặt lấy mép giường, lúc thì xoắn lên đầu tóc Tôi. có lúc tay Lan tự đưa lên xoa bóp trên từng cái vú của mình hoặc để những ngón tay vào miệng mà tự mút ngon lành. Khuôn mặt Lan trở nên đê mê man dại khác thường và đôi mắt thì hm dim nhắm chặt lại như không còn biết đến điều gì ở chung quanh. Cặp chân của Hoa quặp chặt lấy tấm lưng chắc nịch của tôi. Hoa rên liên hồi khi tôi mút hột le của nàng.