Chi cach bu lon

Thằng trọc ngửa cổ uống ừng ực, thỉnh thoảng lại quay sang véo mạnh vào vú Liên đau điếng. Nàng quay sang thì thấy gã trùm và ả điếm vừa ăn cơm, một lúc lại quay sang bú liếm nhau. Ả quả là loài giang hồ, Liên thấy ả vừa ăn cơm mà vẫn điềm nhiên tròn mồm bú cặc thằng trùm chùn chụt, tay trùm thì mặt giãn ra mãn nguyện, vừa chơi Liên cả tiếng ban nãy, nay lại có con bú cặc tận tình đến thế. Cả bọn ăn cơm xong là gần như ngay lập tức Liên và con Phượng lại bị hai gã đè ra mà hiếp. Lần này gã trùm có vẻ như rất thích nàng, gã cố nén vết thương ở chân mà chồm lên đè nàng xuống sàn. Gã thấy nàng đã rất mệt mỏi không thể nào ở trên mà hầu hạ gã được, mà gã cũng muốn được đè ngửa nàng ra sàn nhà mà đụ. Có thế thì gã mới có thể cảm nhận hết được tấm thân nảy nở, mũm mĩm của nàng. Bên cạnh cặp kia cũng đang chơi nhau rất mạnh, con đĩ vừa thở hổn hển vì bị thằng trọc đè nghiến, ả lại quay sang cười giả lả với thằng trùm. Bé Bi con nàng thì ngồi ở giữa, mở to mắt sợ sệt khi trông thấy mẹ mình bị một người đàn ông lạ mặt vật ra sàn mà đụ. Với đứa bé ba tuổi, đâu có hiểu được mẹ mình đang phải trải qua nỗi nhục nhã lớn nhất trong đời. Ả Phượng nhoài tay béo vào má bé Bi một cái :
- Kìa bé Bi không biết làm gì tội ghê há…… làm đàn ông sướng lắm đấy bé ạ. Bé xem mẹ bé với cô bị hai chú hành hạ ghê chưa. Về sau lớn lên bé cũng sẽ được sướng lắm…… kìa anh béo, mạnh lên đi chứ…….

Liên nghe mấy lời thô bỉ của ả nói với con mình thì giận dữ, chồm lên định tát cho ả một cái. Nhưng nàng đã bị gã trùm đè nghiến, con cặc gã ấn vào người nàng thật sâu. Hắn không hành động được một cách dễ dàng vì cái chân bị thương, xong cái cách hắn ôm ghì lấy nàng và nắc một cách thành thục khiến Liên ở bên dưới đã bắt đầu cảm nhận được từng đợt sóng nhục dục ào ào kéo tới……..

Đêm đó, nàng bị hai thằng làm nhục không biết bao nhiêu lần. Có lúc cả hai thằng cùng giở lại cái trò quần dâm với nàng, lỗ đít, lỗ lồn nàng bị hai đứa banh ra hết cỡ mà chơi. Ghê tởm nhất là lúc chúng lấy con nàng ra để đe dọa nàng rồi thằng trọc sấn tới bóp chặt mũi nàng. Nàng vừa há miệng ra thì đã bị gã tọng cả con cặc to béo vào mồm bắt nàng bú. Đêm ấy cả hai thằng đều có vẻ sung sướng mãn nguyện khi được nàng bú cặc cho. Cái vị béo tanh tưởi của tinh khí nhiều lúc khiến nàng phát buồn nôn, chỉ muốn cắn phập vào con cặc đang tác yêu tác quái trong miệng nàng nhưng cứ nghĩ đến đứa con, Liên đành nhằm mắt nuốt hết vào trong những thứ nhơ nhớp của chúng cùng với nỗi uất hận của nàng. Thằng cướp vừa đụ nàng vừa bật ti vi định bụng tìm một kênh phim người lớn xem cho thêm hứng. Tivi bật lên đúng vào chương trình thời sự, nàng thấy có tin về một vụ cướp tiệm nữ trang. Bọn cướp đã lấy đi một số lượng lớn nữ trang và vàng bạc sau khi bắn chết ba người bảo vệ và làm bị thương một số người khác. Nàng thấy cả bọn ba đứa phá lên cười sằng sặc khi nghe thấy người ta phát lệnh truy nã bọn cướp tiệm vàng.

Khi nghe thấy là bọn cướp gồm ba tên hai nam một nữ, Liên chợt hiểu ra hết tất cả mọi chuyện. Ba kẻ đang chiếm cứ ngôi nhà của nàng và bắt nàng diễn trò con heo chính là ba tên cướp trên ti vi đang trên đường chạy trốn. Có lẽ vì thằng trùm đang bị thương nên chúng chưa trốn đi ngay mà tìm một chổ để ẩn náu. Cảnh sát chẳng thể ngờ ba tên này lại trốn trong một căn hộ trên chung cư chỉ cách nơi chúng cướp chỉ một dãy phố. Liên nhất định sẽ tìm mọi cách báo cho cảnh sát đến, để bắt lũ cướp táng tận lương tâm này, đồng thời để giải thoát cho hai mẹ con nàng. Đang mải suy nghĩ thì Liên bị nhúi cả người về đằng trước, phía trên bụng nàng thằng trọc đang ra sức ấn mạnh cái đàn ông của gã vào trong nàng. Thằng trùm chửi thề một câu rồi tắt phụt lấy ti vi. Bốn người lại hì hục trong những tiếng thở hổn hển, những tiếng rên rỉ khoái lạc mặc cho bé Bi đã nằm ngủ thiếp đi tự bao giờ. Đêm nay là đêm mệt nhọc và đau đớn nhất trong đời của mẹ bé, nhưng với bé, nó chỉ là một đêm bình thường như bao đêm khác…….

Cả đêm hôm đó, Liên bị bọn chúng đem ra làm thứ đồ chơi để thỏa mãn dục tính với đủ mọi trò dâm ô bẩn thỉu. Khi bị làm nhục Liên chỉ biết khóc thầm, nước mắt nàng như không chảy ra ngoài mà như rót ngược vào lòng nàng. Nàng quay sang thấy con trai đang nằm cạnh ngủ say thật đáng yêu, ngước lên thấy bức ảnh nàng chụp chung với chồng trước khi anh mất, kí ức của một gia đình đầm ấm dần hiện ra trong nàng. Thực ra cũng không hẳn Liên chỉ cảm thấy nhục nhã khi bị bọn chúng đem ra hành lạc, trong sâu thẳm, nàng vẫn cảm nhận được một niềm khoái lạc lớn mà cái kiểu làm tình bạo dâm của chúng đem lại cho nàng. Nhiều lúc nàng muốn hét lên, rú lên, muốn ôm chặt lấy thân hình đàn ông vạm vỡ đang ghì lấy nàng nhưng nàng không đủ dũng cảm và cả trơ trẽn để làm việc đó……….

Ba ngày liền bọn cướp ở lì trong căn hộ của mẹ con Liên, chúng định bụng chờ thêm một thời gian nữa cho mọi chuyện êm xuôi thì mới tìm cách trốn ra nước ngoài. Liên cố tìm mọi cách thông báo ra bên ngoài nhưng không thể vì bọn chúng đã cắt đứt đường điện thoại và phá hỏng chiếc di động của nàng. Ngày cũng như đêm, gần như lúc nào Liên cũng phải đem lồn ra cho bọn chúng chơi, chúng bắt nàng cả ngày phải trần truồng không được mặc bất kì thứ gì trên người để có thể hiếp nàng bất kì lúc nào. Trải qua ba ngày, đến khi Liên gần như buông xuôi mặc cho mọi thứ diễn ra thì cơ hội trốn thoát đến với nàng. Sau có ba ngày, lũ cướp đã chén sạch số thức ăn nàng mua dự trữ nên bắt buộc chúng phải sai nàng ra ngoài mua đồ cho chúng. Bọn chúng giữ bé Bi làm con tin rồi ả Phượng cùng nàng mặc quần áo vào ra siêu thị gần đó mua đồ. Chúng nghĩ hai người phụ nữ đi mua hàng thì sẽ tránh được sự chú ý của cảnh sát và mọi người xung quanh. Ả Phượng chọn mua rất nhiều thức ăn và một số thuốc men vật dụng cần thiết đủ cho bọn chúng có thể trú trong nhà Liên hơn một tháng rồi bắt Liên trả tiền. Ả cũng không quên ghé qua mua mấy vỉ thuốc tránh thai và một đống bao cao su. Khi Liên đứng trả tiền, ả mải ngắm mấy gian bán quần áo bên cạnh mà không để ý Liên đang lén viết mấy dòng chữ lên mặt sau của tấm chi phiếu. ” Bọn cướp tiệm nữ trang X. đang ở nhà tôi, chúng khống chế gia đình tôi. 413 chung cư Y. phố 60. Cứu!”.

Nàng thấy người nhân viên đọc tấm ngân phiếu, quay phía mặt sau ngạc nhiên rồi nhìn nàng chăm chú hồi lâu lại quay sang nhìn ả Phượng đi theo nàng rồi khẽ gật đầu. Nàng hiểu mình đã có cơ hội được cứu thoát. Nàng và ả vừa về đến căn hộ đã thấy hai gã ở trong trần truồng nằm dài ra ghế hút thuốc phì phèo. Thằng trùm hất hàm ra lệnh cho nàng phải cởi hết quần áo ra hầu gã. Dường như nàng mới chỉ vắng mặt đi mua hàng có vài tiếng là gã đã cảm thấy nứng lắm rồi. Liên đành miễn cưỡng tự động cởi bằng hết quần áo trên người rồi sà vào lòng gã cho gã mặc sức vuốt ve. Gã cướp với tay lấy lon bia u ừng ực rồi hơi ưỡn bụng cho cái đàn ông cương cứng chỉa ra phía trước. Liên hiểu ngay điều gã cần lúc này ở nàng, Liên quỳ xuống bú cu gã, hai tay nàng lòn xuống phía dưới nâng hai bìu dái gã mà vuốt ve. Nàng nghe thấy gã thở dài khoan khoái, Liên bú gã chừng một lúc lâu, đang lúc nàng ngước mắt lên nhìn xem gã có hài lòng với mình hay không thì nàng nghe một tiếng nổ lớn, rồi từ trán gã, máu tươi bắn ra tung tóe khắp người. Một viên đạn xuyên thẳng vào trán gã khiến tên cầm đầu chết ngay tại chỗ, ngay lúc mà con cặc gã vẫn còn đang cương cứng trong miệng nàng. Thằng trọc đang làm tình với con điếm bên cạnh giật mình rú lên rồi với tay lấy khẩu súng thì đã bị mấy phát đạn nữa găm thẳng vào người. Từ cửa sổ và cửa chính, từng toán tốp cảnh sát đặc nhiệm lần lượt xông vào. Ả Phượng trần như nhộng hột hoảng nhào tới gí súng vào bé Bi nhưng chưa kịp thì cũng đã bị mấy phát đạn của cảnh sát chết ngay tại chỗ. Liên chạy tới ôm chặt lấy con nàng mà thậm chí quên cả việc mặc quần áo, cứ thế trần truồng trước đám đông cảnh sát. Một người tiến tới chỗ nàng trấn an rồi đưa cho Liên một cái chăn lớn để nàng tạm che đậy sự lõa lồ.

Liên mặc quần áo, vẫn ôm chặt lấy bé Bi ngồi trên sa lông giải trình với cảnh sát. Mọi thứ diễn ra với nàng quá chóng vánh đến nỗi ngay bản thân nàng cũng không thể ngờ được. Cũng trên chiếc ghế này ba ngày qua nàng bị bọn chúng hãm hiếp, cách đây nửa tiếng cũng tại đây nàng vừa phải trần truồng bú cặc cho gã trùm, thế mà giờ đây nàng đang ngồi khai báo với cảnh sát còn ba tên cướp đều đã chết. Liên thấy người ta khiêng ba cái xác máu mê be bét ra ngoài, chúng đã phải trả một cái giá đắt cho những gì chúng làm, đó chính là mạng sống của chúng. Liên thấy dễ chịu lạ lùng, nàng thấy đáng đời ba kẻ mà mấy ngày qua đã đem nàng ra làm trò chơi tiêu khiển, như một con vật giống cái để thỏa mãn thú tính. Liên ôm chặt con nãy giờ chẳng rời, qua mấy ngày tai họa nàng mới thấy đứa con có ý nghĩa như thế nào với nàng. Thời gian qua, mải lao vào công việc nhiều lúc nàng như quên bẵng con. Giờ thì nàng sẽ tìm một công việc khác để có nhiều thời gian bên cạnh con hơn dù sẽ bị mất một khoản thu nhập. Mấy ngày qua nàng đã học được một bài học về tình mẫu tử, dù nàng đã phải trả một cái giá rất đắt làm học phí. Đó là trinh tiết của một góa phụ, là thân xác, là cái lồn của nàng…. Liên thấy cái giá thân xác mình phải trả cũng xứng đáng với bài học mà nàng nhận được.
Liên được thưởng một số tiền rất lớn tương ứng với một phần giá trị của số nữ trang bọn cướp lấy đi vì nàng là người đã có công thông báo cho cảnh sát chỗ ẩn náu của chúng. Liên tìm được một công việc văn phòng mới nhẹ nhàng, nàng có thể chăm sóc cho bé Bi nhiều hơn và thu nhập cũng chỉ bị giảm đi không đáng kể. Mấy tuần trôi qua, nhiều lúc nhớ lại quãng thời gian trong tay bọn cướp, Liên cảm thấy rất xấu hổ nhưng cũng có phần thích thú trước những khoái lạc mới mẻ và hoang dại mà chúng đem lại cho nàng. Trong người nàng, có một bào thai nghiệt chủng đang lớn dần……

chi cach bu lon

Họ hàng lên dự đám cưới dìa Tám khá đông. Phòng ngủ của chị Thúy, con gái lớn bác Ngọc, phải trải thêm ba cái chiếu xuống sàn cho sáu đứa cháu từ 8 đến 12 tuổi nằm tạm. Châu được đặc biệt ngủ chung với chị Thúy trên giường.

Chị Thúy năm đó 18, trên Châu hai tuổi, đang học seconde ở Couvent des Oiseaux. Em xa Đà Lạt cũng như chị Thúy đã ngót 4 năm. Nay tỏr7 lại xứ Hoa Đào thì hai chị em đã thành hai thiếu nữ diễm lệ. Chị Thúy không còn để tóc kiểu Nhật Bản nữa. Tóc chị cuốn thành từng loin theo kiểu Ăng- lê thỏng xuống gần vai đẹp mê li. Mắt chị mơ màng, xa vắng; má mịn, hồng. Châu đứng ngây ra ngắm chị, Những kỷ niệm thơ ấu dạt dào trở về làm em thấy gần gũi và yêu chị tha thiết. Thúy cũng sửng sốt nhìn cô em họ đã tới tuổi chanh cốm, suối tóc dài ngang long cặp lại làm em có dán non nót hơn cái tuổi 16 nhiều. Thúy vuốt má em hỏi: "Con nhỏ Châu đây hả? Cao bằng chị rồi nè." Cyhâu lúc đầu còn bẽn lẽn, nhưng Thúy đã ôm chầm lấy hôn lên má tới tấp. Mối giao tình giữa hai chị em lại đằm thắm như xưa. Qua một ngày hành trình meat nhọc, Châu đã ngủ thiếp đi tối hôm đó bên cạnh Thúy lúc nào không biết.

Nhà bác Ngọc cất trên một sườn đồi bên đường lên suối Cam- ly. Đứng trên lầu, qua cửa sổ phòng Thúy, Châu thấy hồ Xuân Hương phẳng lặng bên kia con đường nhựa chạy dưới chân đồi. Mấy thấp giăng mắc trên rặng thông xanh, hợp với nét tịch liêu của một bức tranh thuỷ mặc. Tâm trạng Châu thực mơ hồ, xao xuyến trong buổi sáng đầu tiên ở Đà Lạ này. Nhó lại đêm qua, em chìm sâu vào giấc ngủ rất mau, nhưng cảm thấy hình như chị Thúy sờ ngực làm em bối rối, nửa muốn kéo tay chị ra, nửa lại muốn biết cái cảm giác kỳ lạ, quyến rũ được người khác sờ ngực thế nào. Hồi em ngủ thiếp đi. Giờ đây trước cảnh yean tĩnh của cao nguyên ngoài kia, Châu cố hồi tưởng lại những cảm giác kỳ lại quá ngắn ngủi đêm qua mà không nhớ thêm được già. Tuy nhiên em vẫn có một ước muốn mơ hồ được hưởng những kinh nghiệm kỳ thú đó một lần nữa.

chi cach bu lon

chi cach bu lon la gi ?

Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.

Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:

- Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng "Cấm hút thuốc" sờ sờ ngay trong phòng sao?

Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:

- Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.

Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:

- Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!

Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:

- Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!

Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:

- Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!

Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn. 

Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:

- Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?

Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:

- Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.

Tôi chưng hửng:

- Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?

- Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.

Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi ... uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ ... vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?

Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ - nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:

- Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?

Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:

- Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.

Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi - chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:

- Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?

Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:

- Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.

Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.

Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:

- Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!

Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:

- Của anh hết 190 ngàn.

Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:

- Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!

Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng ... cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:

- Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!

chi cach bu lon

Bắt đếm phiếu tới lui hoài phát mệt luôn Thấy hoàn cảnh bi đát của nó, thì Kinh Bích Lich mới rũ nó vào một quán cóc để làm một ly sinh tốChuyện của nó là như thế đó, đến ngày hôm nay, 26 tháng 11 năm 2000, tình hình bầu cữ tổng thống cũng vẫn chưa ngã ngũ. Al Gore vẫn cứ đòi đem công bằng luật pháp ra xử lý.. Bush thì cứ lầm bầm “That is it! I am President!, no more counting”. Kinh Bích Lịch chỉ thấy tội cho nó thôi, ham cá độ. Nhè chuyện bầu cử tống thống bên xứ cờ Hoa này mà cũng cá. Tối qua Kinh Bích Lịch có gặp nó ở ngã tư Bảy Hiền.. Sau đó “lì xì” cho nó chút đỉnh tiền để trả nợ và dặn nó, “Chừng nào có chuyện thì email cho anh nha!”

chi cach bu lon

Xem chi cach bu lon hay nhat 2014

Mà thằng Gà nó già so với tuổi, bon này goi nó bằng chú là không sai chút nào.

Lúc này mới thảnh thơi nhìn ra xung quanh, người đâu mà lắm thế này. Toàn mắt xanh mỏ đỏ, mấy thằng ku hóng hớt chạy trong Bar ra, đang ngó xem chuyện gì, bọn gái đú cũng đứng nhìn như bọn phóng viên đang chớp tin tức để mai viết bài vậy. Mà phải nói gái trong Bar con nào con đấy như bọn tiểu thư đài các, nhưng chẳng ai biết được về nhà đóng cửa, lột cái mặt nạ ra là những con bé chân đất mắt toét, cũng có thể là cô nàng sinh viên ngoan ngoãn hoặc nhân viên văn phòng đeo kính cận. Nhưng cũng có một số là dân ăn chơi đúng kiểu, nhưng loại này rất hiếm. 

Nhìn lại mình thấy bộ dạng như thằng móc túi ngoài chợ đồng xuân bị mấy thằng bên số 7 Thuyền Quang táng xong vậy, áo lệch về một bên lòi cả hình xăm rồng phượng chẳng ra giáng công tư đi chơi chút nào cả. 

Bỗng nhiên trong đám người loi nhoi, lão Đại gì đó bước xuống, với vẻ mặt lạnh lùng. Thôi chết rồi, thằng lùn này em thằng cha Đại này không chừng. Định bảo thằng Gà chạy nhưng thấy lão vẫn không thèm nhìn lại phía chúng tôi. Lão đi đến chiếc Land Rover màu đen đỗ trước cổng, lão mở cửa sau. 

Lần đầu tiên tôi thấy cặp đùi ngon như vậy của một con nhóc, mái tóc màu đen hơi xoăn chút xíu thả ngang bờ vai trần, chiếc ao thun 2 giây màu vàng nhạt và cái quần xóc bò bạc màu có rách chút xíu ở mông lòi cái ren quần lót màu đỏ làm quyến rũ vô cùng, gương mặt trái xoan như búp bê đang lóng ngóng như lần đầu bước vào quán bar vây. Lão Đại lại ghé tai con nhóc nói mấy câu gì đó rồi cả 2 bước vào trong.

Tôi đang định bước theo cái bóng con nhóc nhưng tiếng thằng Gà làm tôi tỉnh lại.

- Bọn mày biết tao là ai không?

- Dạ biết a! Hình sự ạ!

Chút xíu nữa tôi bế thằng bé chạy lại Bà triệu cấp cứu mắt cho nó mất. Ngoài trừ khẩu súng ra, tôi thấy thằng Gà giống nhất là thằng tổ lái về hưu ngồi ngoài quán trà đá hút thuốc lào, chẳng thấy nó anh em mẹ gì với máy thằng bên số 7, số 8 Thuyền Quang gì hết.

- Chúng mày đi lại đây. Thằng Gà quát.

Bắt hai thằng chọi ngồi vào quán nước cạnh quán Bar, thằng Gà hất hàm.

- Chúng mày ở đâu? Băng nào?

- Dạ! bon em ở Nam Định ạ.

- Nam Định? Tạo gọi thằng Thắng “chập” ra đây đưa chúng mày về nhé, Biết nó không?

- Dạ không a!

Thằng Gà này được cái đọc báo hay nghe ai kể chuyện giang hồ là nó nhớ dai lắm.

Cái tên Thắng “ chập” gì đó chắc nó đọc trong Dân trí hay VNnet đây. Tí nữa vãi đãi với thằng này. Bà béo bán nước với tay khều kều vào vai thằng Gà:

- Thôi, bọn nó biết lỗi rồi, cho nó về đi Gà. Mà chúng mày dám đến đây đánh nhau là sai rồi đấy. 

Thằng Gà này có tính hễ cứ chơi “kẹo” vào là muốn cho lên hàng là phải ra ngoài ngồi trà đá chút xíu mới vào nghe nhạc nên bà này chắc là bạn thân nó rồi. Chắc toàn buôn dưa lê với nó khi phê thuốc đây. Hồi trước, đi Bar lúc nào nó cũng mang theo ít hàng để nghe nhạc. Thằng Gà nghe Bà béo nói thì chậm rãi nói như một bậc đàn anh thực thụ:

- Bây giờ bọn mày mua bao thuốc ở đây vào mời bên bàn tao xin lôi rồi biến. Để tao gặp lại 1 lần nữa là tao chở chúng mày về Nam Định luôn nghe chưa? Phắn.

Thằng Gà quay lại nhìn bộ dạng tôi cười một cái rồi thò tay vào trong túi tối lấy chia khoá xe, án nút. 

Đầu bãi xe đèn chiếc BMW X6 chớp đỏ, nó chạy lại mở cốp sau lây cái áo sơ my Louis Vuitton của nó đưa cho tôi mặc vào và quảng chiếc áo rách cho bà bàn nước rồi chúng tôi bước vào Bar uống rượu tiếp.

Bước vào tôi chui thẳng vào WC. Thằng cha lau chùi WC vừa đưa tay mở cánh cửa thì tôi bước vào định rửa tay. Nghe tiếng xoẹt, chiếc Iphone màu trắng của con bé nào rơi tỏm xuống sàn nhà, trượt xuống vũng nước cuối phòng rửa tay nhìn thấy thảm.

- A..aaaaa. Đui hả?

Ngước mắt lên định táng cho nó 1 cái, nhìn khuôn mặt trái xoan, mũi cao, đôi mắt sắc lẹm và gò má hồng hào làm tôi như điện giật. Nếu không có tiếng nhạc chắc tiếng tim trong ***g ngực tôi còn hay hơn thứ bản nonstop nào từng nghe. Bây giờ mà bàn DJ trong bar bị hỏng thì chỉ cần lấy cái dây cắm của hệ thống loa nhét vào cái lỗ sau mông tôi chắc cũng hay không kém những bản Nonstop bất hủ.

Ngoảnh lại nhìn chiếc iphone con bé mới biết mình va vào con bé mới được lão Đại đưa vào, làm văng chiếc Iphone vào vũng nước, chạy lại nhặt lên cho con nhóc, ấn cái nút hôm, máy có vẻ chập chà chập chờn. Ngày hôm nay toàn thứ chuyện đâu đâu. Hôm nay chắc bước chân ra khỏi nhà, chắc có con nào mới bị hiếp dâm đi qua là cái chắc luôn. Mẹ kiếp, khốn nạn thật.

Con bé giật cái điện thoại từ tay tôi, bật lên xem.

- Đen thế. 

Cái môi con bé cong lên, hất hàm sang phía Tôi.

- Đi đứng kiểu gì vậy, hỏng máy rồi, có mắt cho chật mặt à.

Con bé lẩm bẩm trong miệng mấy câu, tuy nhạc đang đập phía ngoài nhưng tôi vẫn nghe rõ.