Cho du nhau

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

cho du nhau

Tuy đã xuất tinh nhưng Lợi vẫn còn khả năng sinh lý cho nên cu của nó vẫn cương cứng, vẫn dài, vẫn to và vẫn cắm sâu vào bên trong âm đạo chị Hoàng. Lợi lại tiếp tục nhấp nhỏm mông lên xuống, đưa đẩy con cu của nó thụt ra thọt vào bên trong cửa mình của người chị ruột bởi vì một lẽ dĩ nhiên là nó chưa thực sự tìm được khoái cảm nơi chị Hoàng và ngược lại, chị Hoàng cũng có cảm giác và cảm tưởng như vậy. 5 phút sau, Lợi xuất tinh lần thứ hai. Trên giường hạnh phúc, hai chị em cùng sung sướng, hổn hển, rã rời…Cả hai sau khi rời nhau, tìm quần áo mặc vào rồi nằm bên nhau, từ từ chìm vào giấc ngủ an lành, không mộng mị.

Sáng hôm sau, trời đổ mưa như trút nước xối xả, ào ào xuống đất. Rẫy vườn, cây cối, vạn vật tất cả đắm chìm trong màn nước trắng xóa mênh mông. Vì mưa lớn như vậy nên anh Vương không về Gò Rùa được và anh tiếp tục ở lại Mười Rót để nhậu. Do vậy, anh không thể nào ngờ được rằng ở Gò Rùa, vợ anh cùng với thằng em đã trở thành người tình của nhau chỉ sau một đêm. Hai chị em Diễm Hoàng và Hùng Lợi do ông trời đã làm thay công việc tưới dưa nên sau khi ăn cháo gà buổi sáng xong ( thịt con gà chiều qua để dành lại), chị Hoàng và Lợi chẳng biết làm gì nên rủ nhau ngồi trên giường đánh carô mà cá cược ăn thua của hai chị em là nếu ai thua liên tiếp 10 ván sẽ bị người còn lại hôn môi 10 cái. Không rõ Lợi chơi cờ giỏi hay là chị Hoàng cố tình thua mà cuối cùng, chị đành phải để cho thằng em hôn lên đôi môi mọng đỏ hơi dảnh lên của chị. Cái thứ nhất xong, tiếp tục cái thứ hai và khi bắt đầu cái thứ ba thì máu trong người hai chị em đã bắt đầu nóng lên, rạo rực, cháy bỏng, khao khát với nhục dục đòi hỏi. Áo chemise xanh cũ và quần đùi vải kaki của Lợi, bộ quần áo đồ bộ bằng vải bông tím chấm trắng hãy còn mới của chị Hoàng lần lượt rời bỏ thân thể hai chị em, nằm rải rác trên giường, xung quanh hai tấm thân trần truồng của hai chị em. Cũng như đêm qua, lần này Lợi hoàn toàn chủ động dẫn dắt chị mình cùng hòa nhịp yêu đương, ân ái với nó. Vẫn chưa hề biết mệt mỏi, chán chường là gì, hai chị em yêu nhau một cách hồ hởi, cuồng nhiệt, say sưa và chìm đắm trong đê mê, đắm đuối, ngất ngây cả người. Khi hai chị em bắt đầu giao hợp cùng nhau thì lúc đó, ngoài vườn rẫy có một cái nhị hoa đực vô tình bị nước mưa đẩy dạt vào bầu nhụy của hoa cái gần bên tạo thành một trái dưa sau này. 

Sự thụ tinh đang xảy ra và cùng lúc đó, trong túp lều thì Lợi đang xuất tinh ; một con tinh trùng của nó vẫy vùng cùng đám bạn trong dịch tinh bất chợt gặp và kết hợp ngay với cái noãn trứng vừa rụng của chị Hoàng. Sự thụ thai đang hình thành trong cơ thể chị Hoàng… Chị Hoàng khẽ quay sang nhìn bé gái ngủ say bên cạnh và chị khẽ mỉm cười. 

cho du nhau

cho du nhau la gi ?

Ánh trăng tròn vành vạnh đã đổ dài ra sau núi, trong sân một ngôi đạo quán tên là Hộ Hoa, vị đạo trưởng trụ trì Tô ngồi xếp bằng tọa thiền. Một nữ đệ tử xinh tươi khoác hờ ngang vai một tấm lụa trắng từ từ đi tới, nhẹ nhàng cởi bỏ toàn bộ y phục ra.

Nàng ta kính cẩn kê đầu lên giữa đùi vị đạo trưởng Tô, toàn thân nằm sấp mặt xuống đất, hai cánh tay nõn nà đưa lên áp vào bẹn ông đạo trưởng Tô, con quái vật ở đó cứng như đá đang vươn cao cái đầu đen sì ngạo nghễ. Họ đang trong tư thế luyện nguyệt hoa nhân tinh, bởi đây là thời cơ tốt nhất để hấp thụ khí thái âm, tinh hoa thiên địa. Cô nữ đệ tử cất giọng thầm thì:
- Thầy có công nuôi dưỡng chúng em từ nhỏ, thì thân này có nát tan dâng hiến cho người cũng chẳng sao.
- Ừm, ráng cố gắng một tý nữa lên nữ thí chủ. Chốn bồng lai cực lạc đã gần kề, ngày bần đạo nhập tiên cảnh không thể không có nữ thí chủ bên cạnh.
Cô đệ tử như được tiếp thêm một nguồn năng lượng lớn, miệng chóp chép muốt mạnh hơn con cặc bóng lưỡng của sư phụ, tay không ngừng mân mê hai hòn dái tổ chảng lắc lư kế bên. Bởi đó là nơi phát ra nguồn dương khí vô lượng từ ngọc thể trân quý kia; ông thầy đạo cao đức trọng hình như đang chuẩn bị bước sang một cảnh giới khác, miệng lầm bầm niệm chú:
- Ôi sao mà đã quá! Ôi sao mà quá đã!.
Sau mấy hồi vận công, toàn thân vị đạo trưởng Tô ưỡn ra, hai vai giật giật liên hồi. Ông ta đang truyền dương khí trực tiếp từ con cặc mình sang cuống họng cô đệ tử tin cẩn nọ, thật là một quá trình tu luyện vạn lần vất vả.

cho du nhau

Ngoài ô cửa sổ, sương đêm đang rơi, từ lòng đất, những ngọn cỏ non đang vương mình đón những giọt sương đầu xuân. Trên cành cây, những chồi non đang chớm vươn lên, và trong em, một giọt máu đang được hình thành, giọt máu của hai chúng ta!

Đấy là tất cả những gì em vừa mơ thấy về hai vợ chồng mình đấy yêu ah. Anh thấy tuyệt không? Em kể lại để cho anh cùng enjoy với em nữa, nhưng thật đấy, chưa bao giờ em mơ một giấc mơ nào dài và tường tận thế đâu. Nó làm em nhớ anh đến quặn cả lòng, anh thương yêu ạ.

Nhưng thôi ở Việt Nam sắp sáng rồi, anh lại sắp lên công ty và mình lại sắp được nói chuyện với nhau rồi. Em se chờ anh nhé. Em mong anh lắm lắm.

Yêu anh hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vợ yêu của anh!

cho du nhau

Xem cho du nhau hay nhat 2014

Được bú cặc kĩ càng như vậy, Tuân như ở trên mây, chàng ngửa cổ lên trần nhà, mắt nhắm nghiền hưởng thụ, tay Tuân nắm chặt lấy đầu Vân từ từ dí sát vào vùng hạ bộ của mình, cặc của chàng đã chui tọt vào miệng nàng, ngập lút đến tận cán. Sau đó lại từ từ rút ra rồi lại ấn vào. Cặc Tuân thì có phần quá khổ trong khi miệng Vân thì lại nhỏ nên công tác khẩu dâm của Vân gặp rất nhiều khó khăn, nhưng có hề gì, từ xưa đến giờ, càng khó khăn thì nàng càng muốn thử sức, đỉnh càng cao thì nàng càng muốn chinh phục, mặc dù đã mấy lần phải nhả cặc Tuân ra nhưng Vân vẫn không bỏ cuộc, cuối cùng công sức của Vân cũng có được thành quả, nhờ nước dãi trong miệng nàng kết hợp với nước nhờn ở đầu con cặc của Tuân đã vô tình tạo ra một chất nhầy giúp cho con cặc của Tuân ra vào trong miệng Vân trơn tru và dễ dàng hơn, Cả chàng và nàng bắt đầu gia tăng tốc độ. Được một lúc chắc do quá sướng khi được người đẹp khẩu dâm, mà cở thể Tuân gần như không chịu nổi, Chàng giật giật liên hồi tưởng như sắp xuất vào miệng Vân đến nơi, rất may Tuân đã kiềm chế lại được và rút con cặc ra khỏi miệng Vân.

Tuân sốc lách Vân đứng dậy và bắt đầu nút lưỡi Vân, nàng đáp trả lại một cách cuồng nhiệt và si mê, bất ngờ Tuân đẩy Vân ngã ngửa ra giường sau đó nằm đè lên người nàng, con cặc nóng hổi và cứng như 1 thanh sắt của Tuân như có mắt, tìm đúng động vàng suối tiên và ấn một phát hết cỡ, ngập lút cán vào trong đó. Đến đây thì Vân không thể im lặng được nữa, nàng hét lên một tiếng: Á..a…a…vang khắp cả căn phòng của Tuân với vẻ mặt đầy sung sướng, nhục dục và khoái cảm. Tuân đẩy tốc đọ của con cặc nhanh dần, nhanh dần, tiếng phành phạch của 2 bộ phận sinh dục ma sát va cham vào nhau vang lên văng vẳng trong đêm khuya thanh vắng. Vân chết lên chết xuống với con cặc của Tuân, hai tay nàng lúc thì nắm chặt vào nệm, lúc thì bám lấy vai Tuân, đầu liên tục lắc lư sang 2 bên, mắt nàng nhắm nghiền, miệng thì gào lên sung sướng:
- Mạnh…mạ..nh..nữa..ơ…ớ…lên…a..anh …ơi…em…sướng…ướng…quá…Ôi…đ ịt…n..át…***…em…đi…Ôi…chết…m� ��t……
- Sướng không em…amnh sướng quá em à…*** em bót lắm…địt sướng lắm em ạ - Tuân vừa nói vừa dập con cặc lia lịa như máy khâu vào***vân.
- Sướng…ướng…lắm…ắm…anh…ạ…m� ��nh …nữa…ữa…lên…anh…dập…nát…***� ��em…đi…i…anh…nh…ơi – Vân nài nỉ

Lúc này tiếng rên của Vân gần như vang khắp căn nhà, nàng không còn nghĩ được gì nữa cũng như không con sợ gì nữa, nàng rên lên như thể sợ vc Thanh Phượng ở tầng trên không nghe thấy mà thôi, trong đầu nàng lúc này chỉ còn có duy nhất một chữ: Địt địt và địt mà thôi. Chơi kiểu truyền thống chán chê, Tuân liền đổi kiểu, chàng rút cặc ra khỏi***nàng sau đó lật Vân nằm sấp xuống giường vỗ đen đét vào mông nàng. Vân hiểu ý liền lồm cồm bò dậy, chổng mông ra sau, đầu chúi xuống nệm hay tay vòng ra sau tóm vào 2 mông của mình và banh ra hết cỡ, để lộ 2 múi thịt vô cùng hấp dẫn được bao bọc bởi 1 chòm lông đen xì trông vô cùng dâm đãng. Không chần chừ Tuân nhét ngay thanh sắt nóng hổi của mình vào đó và bắt đầu nhấp lia lịa. Vân chúi người về phía trước kèm theo một tiếng rên lớn sau mỗi cú nhấp của Tuân, hai tay nàng chống về phía trước để chống lại lực đẩy của Tuân đồng thời làm điểm tựa hẩy mông về phía sau để hòa nhịp với Tuân. Dập liên tiếp lia lịa được khoảng 10 phút vào đít Vân, thì Tuân không thể nào chịu nổi nữa chàng dí sát mmoong đít của Vân vào mình và rùng mình giật giật liên hồi và xuất tinh xối xả vào*** của Vân từ phía sau, tinh trùng tích tụ suốt nửa thánh không địt ai của Tuân nhiều đến nỗi tràn theo 3 mép***ra bên ngoài giỏ giọt xuống nệm. Tuân ngã vật ra giường thở hổn hển trong khi Vân cũng giữ nguyên tư thế nằm sấp bẹp dí xuống giường với ánh mắt đầy thỏa mãn.

Cả hai nhìn nhau âu yếm cười khúc khích, Tuân vuốt nhẹ má Vân, 2 người nằm hôn nhau thêm 1 lúc thì Vân đứng dậy vào nhà tắm tắm rửa xóa sạch giáu vết của cuộc truy hoan vừa qua, còn Tuân tranh thủ nằm nghỉ thêm 1 lúc sáng dậy còn lấy sức để đi làm, không thể nghỉ mãi như vây được. Còn Vân sau khi tắm rửa xong nàng cầm bộ quàn áo ngủ tả tơi trong phòng Tuân vê phòng của mình, liếc nhìn đồng hồ, đã gần 5h sáng mà thầm nghĩ trong bụng “Tuân thật là dai sức” sau đó nàng nằm ngủ trên giường mà không thèm mặc quần áo mà chỉ quần ngang chiếc mền mỏng qua người để che ngực và mông. Nàng nằm ngủ mê mật đến độ không cần biết trời đất trăng sao gì nữa do trận chiến suốt đêm hôm qua.

Trở lại với thực tại, lúc này ông Kiên đã đi được vào bên trong phòng của Vân mà vẫn không bị nàng phát hiện, ông nhẹ nhàng khép cửa lại rồi rón rén nhún từng bước chân đến sát giường của Vân, bất chợt ông dẫm phải vật gì đó trơn tuột và ngã huỵch xuống sàn, gây ra tiếng động. Sợ Vân tỉnh giấc nên ông nằm im thin thít dưới nền nhà, môtj lúc sau không thấy phản ứng gì ông mới nhẹ nhàng bò dậy, kéo vật dưới chân mình lên ông giơ lên xem thì phatf hiên ra đó là quần lót của Vân, chiếc quần tam giác màu đen bé xíu, ông nhìn kỹ phần tiếp xúc với*** Vân thì thấy có rất nhiều dâm thủy dính vào đó, và nó chính là nguyên nhân làm cho ông ngã, chắc chắn là của Vân chứ không ai khác, nghĩ vậy ông cho mũi vào hít một hơi thật sâu và dùng lưỡi liếm sạch chỗ dâm thủy còn xót lại trên chiếc quần rồi ném nó về một bên, sau đó từ từ bò về phía giường ngủ, nơi Vân vẫn đang say sưa ngủ mà không biết là sắp có một trận chiến như vũ bão nữa chuẩn bị đến với mình….

[X] Close.