Cho du nhau

Cuối cùng điều tôi sợ nhất cũng đã đến, hôm nay là ngày a Việt vào đón Ly, tôi sợ rằng tôi sẽ mất em mãi mãi, không biết đến bao giờ tôi mới có cơ hội được gặp em. Nhìn L vui vẻ chuẩn bị đi về mà lòng tôi đau quá, một nỗi đau không thể nói nên lời. Tôi cũng lăng xăng để chuẩn bị quần áo cho cháu nó mà làm sao nó hiểu nỗi lòng của tôi. Bữa cơm thân mật để tiễn L lên đường, tôi không hiểu tâm trạng của L như thế nào nữa, trước lúc chia tay L chỉ ôm tôi 1 cái. L nói với tôi câu “tạm biệt”, sao nghe câu này mà lòng tôi đau quá, nỗi đau quá chất chứa quá nhiều trong lòng. Tôi rất muốn khó nhưng vẫn cố cười, tôi nói với L rằng nên về thăm quê nhiều hơn ….

Nhìn bóng dáng chiếc xe khuất dần mà chân tôi không thể nhấc nổi, tôi chỏ biết chôn dấu nỗi buồn trong lòng mà không dám biểu hiện ra ngoài. Nhìn những nét chữ tròn trịa, nhớ lại nụ cười nhớ lại khuôn mặt trắng xinh của em mà tôi không thể cầm nổi nước mắt. Đã có đêm nỗi nhớ ấy đã khiến tôi gục đầu xuống gối mà khóc, những giọt nước không biết có đủ để trời cao hiểu hết tâm chân tình của tôi dành cho cháu tôi hay không. Tôi biết giữa tôi và L sẽ chẳng thể có kết cục tốt đẹp dẫu L có mến tôi đi chăng nữa, tôi luôn tự nhủ lòng mình rằng phải quên L đi, phải quên L đi. Tôi vùi đầu vào học và những trò chơi điện tử online trên mạng chỉ để cố quên em. Tôi vẫn hay gọi điện cho L, vẫn hỏi thăm tình hình của L, L vẫn vô tư khi xem tôi như một người chú. Tôi tự nhủ sẽ tìm kiếm một ai đó xinh đẹp nết na như L để về làm vợ….

Rồi thời gian nào cũng làm mọi vết thương lành, tôi cũng thế. Tôi dành cho L một phần trong trái tim tôi để khắc ghi L. Tôi cũng tìm lại thăng bằng trong cuộc sống, tôi cũng hi vọng rằng sẽ có một ngày nào đó sẽ gặp lại L. Nói về gia đình L, thực ra tôi nghe bố tôi kể ngày xưa khi anh V lấy vợ thì ba má anh cũng đã ra sức ngăn cản và nói rằng sẽ từ mặt anh nếu như anh lấy mẹ L bởi vì hai bác ấy nhận ra rằng má L không phải là một người tử tế. Hai anh chị vẫn đến với nhau và đi ra một tỉnh khác sinh sống, có lẽ anh Việt không ngờ lời hai bác đã đúng khi một đêm chị đã ra đi và để lại bé L cho anh với hai bàn tay trắng, có lẽ chị không thể chịu nỗi cuộc sống nghèo đói này. Anh Việt đã nỗ lực làm giàu trên mảnh đất nghèo nàn ấy, anh cũng đã gặp chị ấy nhưng nhất định không cho chị gặp bé L bởi anh sợ sẽ lại mất nó. 
Mới đó mà cũng đã hơn 4 tháng kể từ này tôi chia tay L, tôi vẫn chưa thể quên được L. Hôm nay là những ngày đầu tháng chạp, những chuyến tàu xe đưa những người con phương xa để đón một cái tết bên gia đình. Tôi hồi hộp gọi điện cho L để hỏi thử tết này có về không, câu trả lời tôi nhận được là L đang thuyết phục bố để được đón tết ngoài quê. Nghe câu này mà lòng tôi thật rộn rã, đây là lần đầu tiên L về quê hương đón tết, vậy là sau chuyến về quê hồi hè đã để lại ấn tượng gì đó trong L nên muốn về thăm quê. Tôi quá hạnh phúc, tôi chỉ muốn hét lên để mọi người biết rằng tôi đang hạnh phúc đến nhường nào. 
Hôm nay là 14 tháng chạp, tôi về nhà nội để chuẩn bị mồ mã tổ tiên chuẩn bị cho cái tết ( ở quê tôi là chạp mã) và ông nội tôi cúng tất niên luôn… Tôi chở em gái tôi trên chiếc xe cup mà bố tôi vừa mua cho tôi, đường thì xa tôi phải đi gần tiếng rưỡi đồng hồ mới tới nơi, công nhận quê nội trong lành hơn chỗ tôi nhiều, vì chỗ tôi ở trung tâm thị xã nên xe cộ rất nhiều. Tôi chở em tôi trên con đường làng quen thuộc không hiểu một cái gì đó trong lòng mà tôi cảm thấy thật rộn rã có lẽ tôi đang vui khi hay tin L sẽ về quê đón tết. Nhà nào cũng không khí đón tết rộn ràng nên lòng tôi cảm thấy thật sảng khoái. Bước vào nhà nội tôi nghe tiếng trẻ nhỏ đùa vui rộn ra, thím tôi và cô tôi đang chuẩn bị cho bữa cúng cơm này, tôi phải quản lũ nhỏ để tụi nó không quậy phá bàn thờ nơi ông nội tôi đang chuẩn bị cúng. Tôi không phải vác cuốc ra mà để dãy cỏ mà chỉ trông lũ nhỏ. Ai gặp tôi cũng hỏi sao hôm nay ba má tôi không về tôi vội vàng đáp luôn là bố mẹ tôi sẽ về sau. Tôi xuống bếp để tìm C ( đứa em họ của tôi ), tìm hoài không thấy vì bình thường nó là đứa chăm chỉ luôn phụ giúp mọi việc mà hôm nay lại không thấy nên hơi lạ. Tôi kêu thằng Q ra mà hỏi nó bảo em nó đang bị sốt nằm ở nhà, tôi hỏi nó có ai ngoài đó không thì nó bảo không. Như mở cờ trong bụng tôi bảo thằng Q chăm coi mấy đứa nhỏ để tôi về nhà nó xem em nó thế nào. Tôi chạy một mạch đến nhà chú tôi. Căn nhà vẫn thế vẫn cũ kĩ có lẽ chú tôi bận việc những ngày cuối năm nên không kịp sửa sang nhà của. Cái cửa chính thì bị cái đòn gánh cài chặt bên trong, bực mình tôi phải chạy vòng từ cửa dưới, nhà cửa gì mà dơ quá, hình như chắc cũng ít khi quét dọn. 

Tôi thấy C nằm trên giường, từng hơi thở nóng ran, tôi sờ trán nó nóng ran, không hiểu con bé sốt thế này mà không có ai ở nhà cả công nhận chú thím tôi vô tâm thật. Từng hơi thở nặng nhọc và nóng ran thở ra, tôi thấy tội nghiệp cho con bé quá. Nhìn thấy không có ai ở nhà, tôi thử đánh lớn tiếng thử xem nó có dậy hay không. Tôi chạy xung quanh nhà thử có ai không, tôi cho tay vào mền và đặt lên bụng nó, hơi thở của tôi gấp gáp hơn, tim tôi đạp tình thịch, tôi không thể kìm chế những ham muốn tầm thường của con người. Tôi luồn tay tôi vào cái áo của nó, da nó nóng ran, tôi lần lên cái áo lót của nó, tôi nhẹ nhàng luồn tay xuống áo lót ấy và đặt tay lên vú của nó. Chắc nó mới học lớp 8 nên hình như ngực của nó cũng chưa to lắm, tôi vân vê hai nhủ hoa còn đang phát triển trên tay, tôi đổi hai vú liên tục. Tôi không ngừng quan sát nó, chắc nó nhận ra có cái gì đó trong người mình, nó kéo hai tay tôi ra ngoài nhưng mắt không màng mở ra. Tôi nhẹ nhàng cho tay vào quần nó, tôi xoa hai cái mông tròn lẳn của nó. Hôm nay nó bị đau nên tôi cảm thấy không được hứng thú cho lắm. Tiếng bước chân làm tôi giật mình, tôi nhìn xem thì là thím tôi, tôi vội rút tay ra khỏi cái quần nó. Thím tôi mang tô cháo vào cho C, tôi hỏi thím tôi “ sao con C sốt cao vậy thím nó bị nhiễm lạnh hả”. Thím tôi vô tư bảo “nhiễm lạnh gì đâu thực ra lần đầu có kinh nên nó sốt như vẫn đó, vài bữa là khỏe ngay ý mà”. Bây giờ tôi mới biết khi có kinh lần đầu bị sốt cao như thế. Thím tôi bảo tiếp “ông nội cúng rồi đó với lại ba má cháu về rồi cháu vô nhà nội đi”. Tôi chạy một mạch về nhà nội của tôi, tôi không thể không suy nghĩ về C đặt biệt là những gì tôi vừa làm với C. Tôi tìm mãi mà không thấy thím tôi đâu cả, chắc ở ngoài nhà chưa vô. Tôi chạy ra nhà chú thím và bảo thím vào ăn cơm để tôi trong hộ bé C. Hình như C cũng đỡ rồi thì phải, lúc tôi vào thì thấy C đang ăn cháo, khuôn mặt trắng bệt, môi tím tái, đầu tóc rối bù khác hẳn với bình thường. Thím tôi vô nhà nội, tôi ở lại với C. Đợi C ăn xong tôi dọn dẹp xuống nhà bếp, tôi quay lên thì thấy C đang nằm quay mặt vào tường, tôi nhẹ nhàng nằm bên cạnh C. Có lẽ C cũng cảm nhận được hơi thở nặng nề của tôi nằm kề bên. Tôi cho tay vào và xoa cái lưng nóng vì sốt của C, C quay lại và hất tay tôi ra ngoài, vẻ mặt của C nhăn lên làm vẻ khó chịu và không thích hành động của tôi. Tôi tiếp tục cho tay vào vạt áo của C, vì bị sốt nên C không thể đủ sức để chống lại với sức trai của tôi. Tôi cho tay vào ngực và bắt đầu sờ bóp đủ kiểu, tôi vê hai đầu nhủ hoa nhỏ xíu đang phát triển của C. C nằm yên chịu trận C sợ chứ không phải đồng ý với tôi, tôi định kéo áo em lên để chim ngưỡng cặp vú em thì em kiên quyết không cho. Tôi không dám ép nó vì sợ, nó quấn mền thật chặt và nằm vào gốc tường. Tôi uất ức ra cây nhãn gần nhà để cả hết những thứ mà con cu căng cứng của tôi đang chứa. Lúc đó lũ em họ tôi kéo ra nhà chú nên tôi không còn cơ hội nữa, tôi thất thỉu đi vô nhà nội.
Thời gian cứ chậm chậm trôi trong sự mong chờ của tôi, tôi mong chờ từng ngày từng phút cái ngày L về. Bữa 28 tháng chạp tôi nhận được điện thoại của L báo rằng em đã về đến nhà chú ( là chú ruột của L). Tôi thất vọng khi nghĩ rằng L sẽ vô tôi đầu tiên. Tôi xin bố mẹ về nội để dọn dẹp nhà cửa ( nhưng thực ra để gặp em ), bố mẹ tôi không cho bởi vì nhà nội tôi quá xa đi một mình thì không thể yên tâm được. Tôi lại thất vọng và mong ngày mùng một tết. 

Những chùm pháo hoa bắn lên bầu trời, những câu hát happy new year, làm tâm trạng con người vui vẻ hẳn lên. Một năm mới lại về với tất cả mọi người, những lời chúc nhau những ly rượu mà lòng người thêm rộn rã. Tôi chỉ mong sao đến sáng thật nhanh để về nội, để gặp lại cô cháu gái L của tôi. Sáng mùng một tôi kéo mọi người trong nhà dậy thật sớm để về nội chúc tết. Ba má tôi cũng không thể không ngạc nhiên bởi mọi năm tôi là người dậy muộn nhất. Về nhà nội thì đã thấy anh V là cháu L đến thăm tự lúc nào. Tôi gặp lại L, sau 4 tháng L vẫn không thay đổi gì. Khuôn mặt ấy làn da trắng nõn nà ấy chỉ có đầu tóc là thay đổi nên nhìn em có vẻ tiểu thư hơn nhiều. Lúc gặp tôi thì L tỏ ra hồ hởi thì tôi càng cố tỏ ra lạnh nhạt bấy nhiêu, tôi không vồ vập như em. Em kể với tôi mọi chuyện từ chuyện trường lớp, bạn bè của em đến những chuyện vớ vẩn, em nói với tôi rằng chỉ có tôi là người trả lời những câu hỏi vớ vẩn và ngốc xít của L. Chúng tôi không nói chuyện lâu với nhau được và em xin phép đi về trước để thăm bà con lối xóm. Lần này tôi cảm thấy mình không quá hồi hộp như mình nghĩ, tôi cũng lấy lại cảm giác khi có L rồi L lại đi. Trong dịp tết tôi chỉ gặp L 1 lần, và 1 lần anh Việt vô nhà tôi những không có tôi ở nhà. L phải vô sớm để kịp đi học. Có lẽ cái tết năm ấy khá đặc biệt với lòng tôi khi có L về và tôi cũng rất hi vọng mình trở thành người đặt biệt trong lòng L.

cho du nhau

Mùa hè ở Sài Gòn thật khó chịu. Cái nóng gắt gao bực bội chứ không như ở Hội An nhờ gần biển nên vẫn còn thở được. Tôi đón xích lô máy chạy về đường Trương Minh Giảng vào một ngỏ hẻm gần trường đại học Vạn Hạnh. Tôi đi kỳ này không báo cho gia đình dì biết. Đường xá ở Sài Gòn tôi tương đối khá rành vì đã từng ở đấy mấy mùa hè trước đây. Cũng con hẻm cụt này đường ổ gà lởm chởm đầy nước sau những cơn mưa rào bất chợt. Chiếc xích lô máy gầm gừ nhồi tôi lên xuống muốn văng ra khỏi xe. Tới nơi tôi xuống xe trã tiền xong đứng bấm chuông trước cái cổng sắt hen rĩ sét. Thằng cu Hải chạy ra.
"Ông hỏi ai ?
Nó nhận không ra tôi vì đã hơn ba năm không gặp. Tôi mỉm cười.
"Anh Dũng nè Hải. Má có nhà không em?"
Thằng Hải ngờ ngợ nhìn tôi một lát rồi reo lên chạy vào trong nhà. Một lát sau nó và một người đàn bà bồng một đứa bé bước ra. A, dì tôi đây rồi. Đã lâu không gặp nhưng cái dáng cao cao của dì không làm sao tôi quên được. Cũng làn da trắng xanh, mái tóc dài ngang vai và dù đã đứng tuổi mà còn xinh đẹp như thời còn con gái. Chỉ có nụ cười quen thuộc trên môi là không còn mà thay vào đó là một vẻ buồn xa vắng nhìn đến nảo lòng. Nhưng dì cũng nhoẻn miệng cười khi thấy tôi. Dì bỏ con bé trên tay xuống mở cổng.
"Dũng con! Sao con đến không báo trước cho dì biết."
Tôi đẩy cổng bước vào ôm chặc dì. Lúc này dì chỉ đứng ngang cằm tôi chứ không như ba năm trước tôi chỉ cao tới mắt dì. Dì ôm tôi. Bộ ngực dày mềm mại ép vào phía bụng làm cấn cấn rợn rợn. Tôi hít mạnh mùi hương quen thuộc trên tóc dì. Tôi nhớ mùi hương này quá. Mùi hương nhẹ nhàng đem lại biết bao kỹ niệm ngày xưa. Dì bỗng đẩy tôi ra đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Con mau lớn qúa Dũng à. Bây giờ cao không kém gì Dượng cả."
Dì bỗng ngưng lại khi mới nhắc đến Dượng. Tôi biết dì nhớ lại Dượng Tuân dù ông mất đã hơi lâu. Tôi vội vàng nói.
"Dì ơi, má con có ít quà cho dì và mấy em nè."
Tôi đem rất nhiều sảm phẩm miền Trung cho gia đình dì. Nào kẹo mạch nha, đường phèn Quảng Ngãi, thanh trà Huế, mắm sò Lăng Cô, v.v.. và đồ chơi làm bằng tay cho hai đứa bé bày ra đầy cả căn phòng khách nhỏ xíu. Nhìn hai đứa bé lăng xăng cười đùa vui vẻ, tôi liếc sang dì bỗng thấy dì đang nhìn tôi chăm chú. Dì cúi mặt xuống khi thấy tôi bắt gặp dì nhìn trộm. Sau này tôi mới biết vì tôi tướng tá cao lớn như dượng và trong nhà không có đàn ông đã lâu nên sự hiện diện của tôi làm dì nhớ lại ngày xưa mỗi khi dượng đi phép về thăm nhà. Tôi hỏi.
"Sao vậy dì? Mặt con dơ lắm sao?"
Dì bật cười.
"Ừ. Dơ lắm, xấu lắm. Như Lệnh Hồ Xung vậy đó."
Tôi đỏ mặt. Mỗi khi dì nhắc tới Lệnh Hồ Xung là trước đây tôi hay giận lẩy vì con nhỏ học hơn tôi hai lớp bên cạnh nhà có biệt hiệu là Doanh Doanh. Con bé này hay kiếm cớ đi mua cam thảo để sang nhà kiếm tôi mà tôi cứ né. Nhưng lúc này tôi không còn giận dì mà tôi cũng cười theo.
"Hi hi. Dì nhắc con mới nhớ. Con nhỏ Doanh Doanh lấy chồng tháng rồi. Nó khóc lóc bên nhà với ba má con. Nhà nó gả nó làm vợ nhỏ cho ông Tàu già ở đầu phố."
Dì cũng cười.
"Thì tại nó thương con đó mà."
Tới đây thì tôi quê lắm vì tôi chưa biết thương ai bao giờ. Đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao mấy cô gái cứ tặng thơ tặng quà cho tôi túi bụi mà tôi cứ dửng dưng không rung động. Nhiều cô phải công nhận là đẹp não nùng như các nữ hiệp trong phim Tàu ? như con bé Tiểu Thanh con cha Tàu già lấy con nhỏ Doanh Doanh chẳng hạn. Tôi đôi lúc cũng thắc mắc vì không biết tại sao mình không ưa được ai. Khi cố vẽ trong óc một khuôn mặt của một cô gái nào mà có thể sánh vai đi chơi dọc bờ sông Thu Bồn thì lạ thay khuôn mặt của dì hiện ra mồn một. Tôi bỗng buộc miệng.
"Nhưng con chỉ thương dì mà thôi!"
Tôi nói không suy nghĩ. Chẳng rõ cái gì làm tôi nói thế. Chúng tôi bổng im lặng không nói gì thêm. Rồi dì nhìn tôi dịu dàng nói.
"Dì biết con thương dì như con thương má con. Dì cũng thương con lắm."
Dì bước đến ôm mặt tôi trong hai bàn tay mát rượi. Những ngón tay dài nhỏ vén tóc trên trán tôi và hôn nhẹ trên trán rồi đứng dậy.
"Đi vào trong nhà thay đồ rồi tối nay dì dẫn đi ăn đầu cá lóc quấn bánh tráng ngon lắm. Nhanh lên nhé vì đông đợi lâu lắm."

cho du nhau

cho du nhau la gi ?

Nói về Dì Dượng… Hai người tuổi tác rất chênh lệch, năm nay Dượng đã ngoài 50 trong khi Dì thì chưa tới 40; hai người đều đã qua một lần lập gia đình. Bảy, tám năm trước khi Dì Dượng gặp nhau, kẻ góa chồng, người góa vợ… hai người đã tiến tới hôn nhân. Mặc dù lớn tuổi nhưng Dượng rất dễ tính và chịu chơi… Ở chung với Dì Dượng hơn cả năm mà tôi chưa hề nghe Dượng rầy rà hay lớn tiếng với Dì lần nào cả… Còn Dì thì lúc nào cũng nhẹ nhàng chìu chuộng Dượng. Hai người trông thật hạnh phúc… 

Ở nhà Dì thường bận đồ bộ bằng vãi satin hay lụa gì đó, thứ vãi mõng mềm mại, tha thước, ôm gọn lấy thân thể Dì… Những lúc ở nhà tôi hay lân la bên Dì để tìm cơ hội nhìn cặp vú của Dì qua cổ áo hình trái tim khoét rộng, cái xú chiêng nhỏ phô bày cặp ngực trắng đầy… nhưng đủ để che đi hai cái núm vú mà tôi muốn nhìn thật gần; và để nhìn cái… mông căn tròn nhưng rất gọn những lúc Dì lum khum để kiếm đồ… và để tưởng tượng rằng tôi đang ở đàng sau ghì lấy eo Dì mà… đâm cặc tới. 

Buổi tối thường là giờ tôi phải học bài, làm bài tập nhưng đầu óc tôi không thể tập trung được, nó thường rời khỏi thân thể tôi để lang thang về phòng tắm, nơi, tôi biết rằng, Dì đang trần truồng dưới vòi sen, phơi mình cho những dòng nước vô tình vuốt ve mọi ngõ ngách trên da thịt của Dì… Tôi thật ganh tị với những giòng nước vô tri vô giác đó… Tôi ao ước mình được biến thành nước để thỏa mãn cái thèm khát được bao bọc, được ôm ấp, được mơn trớn cái thân thể trần truồng của Dì... Chắc là mềm mại lắm, chắc là ấp áp lắm… 

Đã nhiều lần, tôi cố tìm cách nhìn lén Dì trong phòng tắm nhưng không được thỏa mãn! Phòng tắm không có khe hở! Họa chăng tôi chỉ nhìn được đôi bàn chân trần của Dì qua khe hở dưới đáy cửa. Chỉ bàn chân đó cũng đủ cho tôi hình dung ra được hết phần còn lại trên thân thể Dì. Lợi dụng lúc Dì tắm, tôi vào phòng của Dì, tìm đồ lót củ của Dì để hít vào cái hơi hướm mà tôi thèm thiếu cả ngày. Dần dần, tôi còn đoán được bộ đồ lót mà Dì mặc sau khi tắm xong… 

Hằng đêm, tôi bạo gan rón rén tới cửa phòng của Dì Dượng để nghe rỏ hơn tiếng rên khoắc khoải của Dì… Tiếng rên của Dì thoảng trong đêm nghe… bức rức, nghe như… nghẹn ngào. Đôi lúc tiếng rên của Dì nghe giống như hôm trên tàu… hình ảnh của Dì trên tàu lúc đó lại hiện rỏ trong đầu tôi… tay tôi phải mò vào quần để xoa bóp con cặc đang cương cứng… cho đến khi xịt khí xong thì tôi lại trở về phòng… Và mới đây... 

“Trời ơi! tôi đã nhìn lại được hai cái núm vú của Dì…” nó nhỏ như đầu ngón tay út của tôi mầu nâu nâu nhạt nỗi bật trên cặp vú nõn nà trắng bóc… Con cặc tôi… đội quần ngay lập tức… cũng may Dì đang lúi cúi nên không để ý đến tôi. Còn nữa, hình như Dì cũng không mặc quần sìlíp… khi Dì chỗng mông, tôi không nhìn thấy lằn sìlíp trên mông của Dì… Lại nữa, khi cùi chỏ của tôi chạm vào ngực Dì… qua làn vãi lụa, vú của Dì nó mềm mại, ấp áp làm sao!… Tôi lại càng quấn quít bên Dì nhiều hơn...

cho du nhau

Cũng thấm thoát cả 3 tháng sau khi nhập học, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo của nó, các lớp cũng đã có giáo viên chủ nhiệm, thời khóa biểu cũng đã được thông báo trên bảng thông báo của trường.

Nó vẫn vậy, sáng đạp xe đạp thể thao của nó, chở một cô nàng nhỏ nhắn ngồi sau, thao thao bất tuyệt nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, đến trường cùng ngồi ở ghế đá ăn nắm xôi, chuyện cứ thế trôi đi cho đến một ngày, trong giờ thể dục buổi chiều.

Lớp của nó và lớp Nhung cùng học chung một thầy thể dục và cùng tiết thể dục, bài học thể dục là chạy dai sức. Cái nắng buổi chiều oi bức, thầy cho cả 2 lớp chạy 3 vòng sân đối với nam, 2 vòng đối với nữ, nói đến cái sân đá banh thì chắc ai cũng biết, 1 vòng của nó chắc cũng tới hơn 500m gì đó, chạy được 1 vòng cùng nhau, đến vòng thứ 2, hầu như ai cũng đã oải rồi, đang chạy với Nhung bỗng nó nghe một tiếng bịch khô khốc, Nhung ngã sóng soài ra đó, ngất xỉu, chắc tại trời nắng quá, lại chạy lâu nên vậy.
Nó bế Nhung lên, chạy vào bóng mát của một cây lớn, các bạn khác trong lớp cũng nhanh nhảu đưa khăn và các thứ khác để lau mặt cho Nhung, té ngã đất bám đầy cả.

Khi Nhung tỉnh lại, đang gối đầu lên đùi của nó, ngồi dưới tán cây, nó cũng xin thầy cho nghỉ hôm đó để chăm sóc Nhung, đưa cho Nhung ly nước chanh đá đã pha sẵn

- Bà uống đi…cho khỏe

- Cám ơn 

- Mệt thì chạy chi cho cố vậy, chạy 1 vòng thôi rồi vô nghỉ đi.

- Tui muốn chạy cho hết 2 vòng mà

- Điên gớm, đã yếu rồi mà còn sung

Nói xong nó mỉm cười nhìn Nhung

- Còn chưa tính ngồi dậy sao, móp hết cả đùi tui rồi

Nhung ngồi dậy, mặt đỏ lên một chút, chắc do cái nóng hực vào và cũng do câu nói của nó.

- Tui xin thầy nghỉ rồi, để tui chở bà về lun

- Ừ

Hai đứa nó đứa chở, đứa ngồi sau, đi về trong ánh mắt dòm ngó của đám bạn.
Đưa Nhung về nhà, nó ở lại chơi một chút, nhà Nhung không lớn, mà hầu như CNVC thời đó không ai có căn nhà nào lớn, bằng gỗ, lát xi măng…, ngồi ở phòng khách, Nhung đang tắm sau khi về nhà.

Nghe ngoài cửa có tiếng xe, tiếng mở cổng ngoài sân, nó đi ra

- Ủa H tới chơi đó hả ? Nhung đâu con ?

- Dạ Nhung đang tắm trong đó Bác

- Chiều nay nó đi học mà ?

- Dạ học thể dục ạ ! Nhung bị mệt, ngất xỉu nên con chở về

Thái độ của mẹ Nhung thay đổi nhanh, dựng nhanh chiếc xe đi thẳng vào nhà, nó nghe loáng thoáng Bác đang hỏi han Nhung….

- Ông nói với má tui chi vậy

- Ai biết, hỏi thì nói thôi, nói dối chi ?

- Ừ thôi, không có gì

- Thôi má bà về rồi thì tui cũng về đây

- Ông ở chơi tí nữa đi

- Thôi bữa khác đi, hôm nay cũng mệt rồi, bà đi nghỉ đi

- Ừ !

Nó dắt xe ra, đạp về nhà, tắm rửa và lăn lên giường ngủ một chút.
Hôm sau, và nhiều hôm sau như vậy, nó vẫn chở Nhung đi học hàng ngày, chẳng biết tình cảm của nó ra sao ? nhưng nó cảm thấy khó từ chối và cũng không muốn từ chối cái nhiệm vụ này ???

Một hôm, trong giờ ra chơi, đang đá cầu dưới sân, bỗng có 2 đàn anh học lớp 12 ở tầng trên, đi xăm xăm lại nó, nắm cổ áo kéo nó ra một góc. Đến nơi nó gạt tay người kia và hỏi cộc lốc

- Ông là ai ? muốn gì ?

- Mày nghe cho rõ đây thằng nhóc, anh chấm nhỏ Nhung rồi nên mày nên tránh xa nó ra đi

Nó hếch môi lên, cười mỉa mai

- Chấm thì làm gì ? không thích né thì sao ?

Nghe thằng kia nói đến Nhung bỗng nó lại nổi lên cái máu điên loạn vào thời năm lớp 8 khi còn trong băng nhóm.

- Tao không thích đánh lộn với mấy thằng con nít, với lại báo cho mày biết, tao là nhất đẳng Karate Đai Đen ở huyện này, nên mày không phải là đối thủ của tao

Nó hếch miệng lên, độ mỉa mai được tăng cao đến cực độ

- Karate thì ngon lắm à ? cứ đụng chuyện đi rồi tính

Thằng đàn anh tái mặt đi, chắc giận lắm, nhưng cố tỏ ra thái độ đàn anh

- Tao nói chú mày rồi, đừng có mà hối hận đó.

Nói rồi thằng đàn anh cũng bỏ đi, nó cũng không quan tâm nhiều lắm về vấn đề đó, nó cũng chẳng quan tâm ai đang theo đuổi nhỏ Nhung…

Mấy ngày sau đó, giờ ra chơi, nó thấy thằng đàn anh kia cứ tò tò đi theo Nhung tán tỉnh, đứng trên nhìn xuống nó lại thấy buồn cười… Trớ trêu thay cho cuộc đời, cứ mỗi lần như thế là y như rằng Nhung lại chạy đi tìm nó, cứ như nó là cái bia đỡ đạn cho chuyện đó vậy. Thằng đàn anh thấy Nhung bám theo nó thì cục tức càng thêm tức và càng thêm to.

Ngày đó không có học thêm, chỉ có học nhóm do GV chủ nghiệm phân ra để học với nhau thôi. Nhung được phân nhóm khác nhưng nằng nặc không chịu, lấy lý do nhà gần nhau nên Nhung nhất quyết xin cô cho vào nhóm của nó. Học nhóm cũng không thường xuyên, ý thức học tập của mọi người trong nhóm nó cũng không cao, nên nhiều khi học nhóm chỉ có nó với Nhung mà thôi.

Nó không phải là đứa hoa tâm, nó không quan tâm tới con gái, đôi lúc có thích nhưng cũng chẳng theo đuổi hay tán tỉnh ai, nên việc học nhóm với Nhung chung quy cũng chỉ là học tập, không có ý niệm gì khác.

Vì học nhóm tại nhà, nên đôi lúc Nhung chỉ mặc đơn giản, áo sát nách, quần jean, đôi lúc lại mặc mấy kiểu áo kiểu, không hở ngực nhiều nhưng nếu nhìn từ hướng đối diện sẽ thấy được khoảng áo ngực đang ôm lấy cái bầu ngực kia, con gái tuổi 16 đang phát triển dần, có người thì mới nhú nhú, có người thì to tổ chảng rồi. Từ ngày học nhóm, nó nhìn Nhung nhiều hơn, để ý Nhung hiều hơn, đánh giá Nhung nhiều hơn, từ cơ thể cho đến mấy thứ ba lăng nhăng tùng phèng khác… nhưng đó cũng chỉ là sự để ý của nó, nó không thể hiện hay làm gì.

Hôm đó, trời nóng trước khi đến học nhóm tại nhà Nhung, nói thêm về địa điểm học nhóm, mỗi tuần sẽ học 3 lần ở nhà của mỗi thành viên trong nhóm mà luân phiên thay đổi. Khi học tại nhà của bạn khác thì nó chở Nhung đi, còn học tại nhà nó hoặc nhà Nhung thì ai nấy tự đến. Quay lại vấn đề hôm đó, trước khi đến nhà Nhung nó mua 5 cây kem Wall với 5 màu khác nhau, không biết tên cây kem vậy có đúng không ? 5k một cây, hic đắt khủng khiếp
Đến nơi thì chẳng có bóng ma nào tới học, chỉ mỗi mình Nhung ngồi học trên cái bàn được ba Nhung khiêng ra ngoài sân học cho mát. Đến cổng nó dựng xe rồi gọi lớn

- Nhung ơi ! mở cửa cho tui coi

Nhung hớn hở chạy ra, mở cửa, nó dắt xe vào đi thẳng vào bàn ngồi, Nhung cũng đóng cửa xong và đi vào ngồi ở bàn. Nó đưa tay lên miêng

- Suỵt ! bà nhắm mắt lại đi

- Chi vậy ?

- Mệt quá nói nhắm thì nhắm đi, lắm chuyện thế

Nhung nhắm mắt lại, nó lấy bọc kem ra để trước mặt Nhung rồi nói

- Rồi mở mắt đi

- A…. kem Wall, vany nè, socola nè, dâu nè….

Ặc ! đúng là con gái, thấy kem mừng như mới lum vàng vậy, nó mỉm cười nhìn Nhung

- Socola ông ăn nha ? ăn cái đó mập lắm

- Hừ sợ mập cho tui ăn cho mập ha ?

- hì hì … mà ông mua nhiều vậy ?

- Ai biết tưởng mấy đứa con Hoa… nó đi học 

- Ừ chiều nay nhà tụi nó đi hái cà phê nên không đi học được

- Vậy tui với bà ăn cho mau mập .. ha…a

- Xí ai thèm ! tui ăn cây vani thôi

Giật bịch kem từ tay Nhung, nó nhanh tay lấy cây kem vani rồi đưa trả bịch kem trên bàn

- Tui chiếm cây Vani rồi, bà chịu khó ăn socola đi, haha

Nhung hung dữ nhìn nó

- Không chịu, ông trả cây đó cho tui đi, ông ăn 4 cây kia đi kìa

- Còn lâu, cho bà ăn cho nhanh mập đó haaa

Nhung nhào tới, lao vào nó, giơ tay giật cây kem trên tay nó, nó giơ cao lên rồi chạy vào phòng khách, Nhung cứ thế đuổi theo nó vào góc nhà, rồi lao tới nắm cánh tay nó kéo ghì xuống, cố gắng giật cho được cây kem vani, nó cũng không vừa, cánh tay bị kéo xuống gần đến tầm tay Nhung nó lại đổi cây kem qua tay kia và tiếp tục nhứ nhứ.

Nhung hào hứng giành giật với nó một lúc, nó lui người rồi chạy ra ngoài, Nhung chụp chân nó kéo, nó ngã soài ra nhà nhưng tay vẫn giữ chắc cây kem, Nhung chống đầu gối, lao lên đè qua người nó, rướn lên để giật cây kem cho bằng được.

Đến lúc này, cái cần để ý thì nó đã bắt đầu để ý, vì ở nhà Nhung không có mặc áo lá như khi đi ra ngoài hay mặc áo dài, ngực của Nhung trong khi rướn lên tay nó cứ chà thẳng vào ngực nó, đầu gối của Nhung thì nằm ở vị trí của đồi pháo thủ kia, một cảm giác khác ập đến, nó luống cuống hơn, giơ cây kem nhưng không còn linh động nữa, nó cảm giác, khẩu súng pháo của nó đã bắt đầu lên đạn và chĩa nòng trong quần rồi, may phước là lúc nào nó cũng mặc quần con.

Chính vì nó phản ứng chậm đi, nên Nhung đã giật được cây kem một cách dễ dàng trên tay nó, khi giật được, Nhung nhìn xuống mặt nó, cảm thấy điều gì đó trên khuôn mặt nó, hoặc điều gì đó đang thay đổi giữa khi đồi chữ V kia, có thể là để ý hơn về tình trạng của hai đứa, nếu ai ở ngoài nhìn thấy dễ chắc tưởng nhầm Nhung đang “Hấp diêm” nó đây, hai tay chống gần lỗ tai nó, ngực ép vào ngực nó chân phải áp sát khu đồi chữ V của nó, Nhung đỏ mặt, lấy sức định đứng dậy.

Trong đầu nó lúc này chẳng biết suy nghĩ gì, mắt vẫn cứ nhìn thẳng vào mắt của Nhung, đột nhiên như sợ Nhung sẽ biến đi đâu mấy, nó đưa nhanh hai tai ôm qua lưng Nhung, ghì xuống, lăn một vòng đổi tư thế, giờ nó đã chiễm chệ ở trên, nhìn thẳng vào mắt Nhung đang rất bất ngờ ở bên dưới. Nói thì lâu, nhưng tình huống rất nhanh, 5 giây sau, một quyết định táo bạo nữa từ bộ não truyền đến tứ chi và cần cổ, nó cúi xuống, đặt môi của mình lên môi Nhung, nhắm mắt và hơi đè xuống.

Nó chưa từng hôn ai, chỉ xem vài cảnh hôn hít trên tivi thôi, Nhung trong lúc bất ngờ có lấy cánh tay đấy hai bên sườn của nó để thoát ra, nhưng ngực nó đã áp sát vào Nhung nên chẳng có lực mà đẩy, rồi như nghĩ gì đó Nhung đưa tay lên lưng nó, hai tay ôm chặt lưng nó như kéo xuống vậy, mắt Nhung cũng nhắm lại.

Nó mở mắt ra, thấy Nhung đã nhắm mắt, rút môi mình về, nó nhìn vào khuôn mặt của Nhung, rồi lại đưa môi xuống, lần này như bản năng thúc đẩy, nó không mím môi nữa, hôn và đưa lưỡi sang liếm môi của Nhung. Bất ngờ vì hành động đó, thân hình Nhung khẽ rung lên, rồi sau cái run đó, Nhung cũng hé môi để lưỡi nó khám phá hàm răng sau đó là lưỡi của Nhung, chẳng biết đã xảy ra bao lâu, nó cũng chẳng nghĩ gì, chỉ cố gắng, tham lam hơn trong việc đó. Như sắp nghẹn thở, Nhung đẩy nó ra và ngồi dậy.

Nó ngồi xuống đỏ, mặt cả hai đỏ như gấc, nhìn nhau, chỉ nhìn nhau, rồi Nhung đứng lên, chạy xuống dưới nhà, làm gì nó không rõ, nó bần thần đi ra bàn học ngoài sân, ngồi xuống và lại suy nghĩ về cảm giác của việc táo bạo mà nó đã làm lúc nãy.

cho du nhau

Xem cho du nhau hay nhat 2014

Hơi thở dồn dập của nữ đệ tử Mai dần dần biến thành tiếng thều thào khe khẽ, tuyệt vọng. Bàn tay lão đạo Tô không ở yên đến một giây, chúng vuốt trượt cơ thể người đệ tử, dường như muốn nhào nặn tái tạo lại nó theo cảm xúc của lão đạo trưởng Tô. Nữ đệ tử Mai bị đưa vào thế giới của tình dục, đạo trưởng Tô dẫn dắt cô bé ngang dọc trong các mê lộ của cảm xúc. Trong cơn tột đỉnh của cảm giác làm Mai không còn nghĩ được đến cái gì khác. Ðạo trưởng Tô gạt phắt cái áo nịt vú của Mai xuống, phủ hai bàn tay to xù lên đó và nâng nó lên như nâng một vật báu. Ðó là nghi thức mà đạo trưởng Tô vẫn làm với các người phụ nữ khác trong buổi lễ nhận áo choàng Hiệp sĩ Hợp Hoa.


Ngày trước lão đạo trưởng Tô do yếu sinh lý, không đáp ứng nổi được chuyện chăn gối cho Sương - người vợ đầu tiên của mình, cô ta đã cặp bồ với Tám - một người cháu ruột của lão. Nghe đồn lão ta vô cùng tức giận, suốt ngày đi tìm kiếm, nghiên cứu những vị thuốc Bắc tráng dương. Cuối cùng do sử dụng quá liều lão trở thành một tay cuồng dâm, nạn nhân đầu tiên của lão lại là Sương. Do chịu đựng không xiết cái cảnh một ngày hơn mười cữ, sau một đêm sáng trăng mặt mũi bơ phờ tóc mai rũ rượi, hồn Sương đành du địa phủ.