Cho du nhau

Hai tháng rồi ảnh không chạm đến mình, chắc tại ảnh còn giận chuyện lần đó. Trời ơi mình thèm hơi đàn ông quá. Mình đã thử hết số đồ ngũ mỏng dính khêu gợi rồi mà ảnh vẫn không thèm để ý. Hay là tối nay thử để trần truồng đi ngũ coi ảnh có động lòng không thì biết.
Ngày…tháng…năm…
Thiệt là chán, mình banh háng rồi vuốt ve cu ảnh mà cũng không thèm, gạt tay mình ra còn hỏi làm gì kỳ vậy nữa chứ. Đàn ông gì không có sinh khí chút nào. Tối nay lại còn về trễ nữa.

cho du nhau

Cuộc đời thật lắm bất công
thằng 2 hộp sữa thằng k hộp nào,
thằng thì chỉ thích thuốc lào,
thằng lại chỉ thích nhét vào rút ra ...
..
..
..
Người ta lắm TIỀN thì có nhiều TÌNH...
Nhưng người lắm TIỀN thì khó tìm TÌNH THẬT. 
Mà người nắm TÌNH THẬT, thì lại thường không có TIỀN 
Cuộc sống thật trớ trêu THẰNG HAI HỘP SỮA THẰNG KHÔNG HỘP NÀO

cho du nhau

cho du nhau la gi ?

Lần tiếp theo này, để khỏi thòm thèm như lần trước, Hà Anh định hẹn cậu bé từ sáng Thứ Bẩy để có trọn một ngày bên cậu bé, nhưng cậu ta lại bận đi học thêm nên đầu giờ chiều cậu bé mới đến được. Lần này thì cả hai bên đỡ e dè hơn nhiều. Thậm chí Hà Anh còn cảm thấy ngạc nhiên trước sự bạo dạn của mình. Đúng là mọi việc chỉ khó khăn lần đầu mà thôi. Mọi việc lại diễn ra một cách hào hứng và say mê. Cậu bé hình như muốn cô ngậm vào dương vật cho cậu ta nhưng không dám mở miệng ra yêu cầu cô. Hà Anh đoán chắc cô bạn táo tợn của mình đã làm như thế cho thằng bé rồi nên nó mới biết mà thích như vậy. Hà Anh cũng định làm cho cậu bé như cô vẫn làm cho chồng cô, nhưng rồi cô lại thấy ngượng mà chỉ hôn khe khẽ vào cái đầu dương vật căng tròn tù tù của cậu bé thôi. Hà Anh cũng thấy lạ với chính bản thân mình, cô thấy mình làm tình nồng nhiệt với cậu bé chẳng khác gì với chính chồng cô vậy, thậm chí còn có phần say mê hơn. Thậm chí khi hai người chuẩn bị làm tình lần thứ hai, Hà Anh còn cười lẳng lơ hỏi cậu bé là lần này cậu ta thích làm theo tư thế nào.

cho du nhau

Nằm trên người nhỏ, cảm giác đầu tiên là……………..em thấy nhức kinh khủng ở bụng dưới vì cơ bản là chym em nó bị vướng, lại đâm vào quần nên rát lắm các thịm ạh, anh em chúng mình chắc ai cũng nhớ về kỉ niệm về những tai nạn cương cứng éo đúng thời điểm nhễ, đau vãi ra í.

Em xin kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ của em cho các thím giảm tình trạng căng thẳng ạh.Hồi năm học lớp 9, cái thời mà em đã đc nhiều người để ý trong trường vì độ trắng của da, độ dựng của tóc, lúc đó mẹ em đã mất, ba thì lại ko ở nhà nên quần áo em toàn phải tự lo, ngày hôm đó, đáng lẽ ra tối hôm trước em phải giặt đồ lót của mình để mai còn đi học nhưng vì quên khuấy đi mất nên sáng hôm sau đi học em ko thể mang cái quần chip hôi hôi như hủi đc vì sợ bị bệnh nấm trym, thế là em đến trường mà chỉ mặc 1 chiếc quần dài thôi, lại thêm cứ đứa con gái nào mà em nhìn xinh hoặc nhìn em là nó cứ………….. ngỗng cmn lên luôn mới đau chứ lị.
Vào 3 tiết đầu thì mọi thứ vẫn ổn nhưng tới tiết 4 thì em đang ngồi im re thì bà cô dạy môn Công Nghệ hình như phát hiện đc đỉnh nhọn trên chiếc quần em hay sao ấy, nên gọi em đứng lên phát biểu, mà nói đi cũng phải nói lại là bà cô nào nhan sắc thì bình thường như người đi đường thui hàz, nhưng đc cái 3 vòng chuẩn thôi rồi, nhất là quả ngực và mông, mông thì bự chảng làm cho mỗi lần quay lên bảng viết bài là cái mông cứ ngoáy ngoáy như đúng rồi, làm cho hơn 21 cặp mắt thèm thuồng nhìn theo và những phút giây liên tưởng đến chảy nước miếng của các bạn boy lớp em, thật là vãi hàng, cặp ngực đi thì cứ cà lắc cà lắc, em nói thật là nhiều lúc đi học trái buổi mà gặp bà ấy mặc đồ bộ thì em xin thề với các thím là em còn thấy cả cái núm vú của bả sau cái áo lót huyền thoại màu đen đang chỉa thẳng và rape tinh thần em, hoang mang Hồ Quỳnh Hương tí, quay lại với tiết học năm nào.
Em đứng lên mà lòng bồi hồi lo lắng vãi ra luôn ấy chứ, với hi vọng là thằng nhỏ nghe theo lời thằng lớn, bà kiu em nói về các thứ cần để thực hiện món j j đó thì phải, căn bản là giờ em éo nhớ nổi đc là cái món lề j hết, lúc đó em bấn lắm chứ, nhưng may sao cáo thằng bạn phía sau lại nhắc như đúng rồi, em nói đầy đủ hết, chẳng thiếu món nào, bả ậm ừ cho em ngồi xuống rồi cả lớp im thin thít, em thở phào nhẹ nhõm và thằng nhỏ thì ngỗng zậy lun với sự hung dung và khao khát vãi ra, nó châm thẳng vào quần làm em nóng ran người, mặt mày đỏ ửng, hai tai như bốc hỏa cứ cố ngồi xiêng rồi lại xẹo chỉ mông mấy đứa ngồi ngang ko để ý dùm cái nhoa, nhưng đời đéo như mơ và chuyện đó đéo ai ngờ, thằng bạn nhoi lên nói nhỏ và vừa đủ to để bà cô và hầu hết lớp nghe thấy “lát bao anh ăn cái j đi nha, ko có anh là mày die”.Bà cô nghe thấy thì liếc ngay xuống và bắt thằng phía sau em đứng dậy trước và sau đó là em luôn, bà nói thằng kia xuống cuối lớp đứng, em thì bị bắt đứng dậy, vì thằng nhỏ đang vẽ nên trong quần em 1 đường thẳng nên em cứ đứng mà chống tay lên bàn, mông nhoài về phía sau, thế mà bà cô cứ kiu em đứng thẳng lên ko đc chống tay lên bàn nữa chứ, thế là em đứng thẳng và cố gắng đưa cái phần hạ bộ áp sát vào bàn ko muốn bàn dân thiên hạ hoang mang và lo lắng.bà yêu cầu em nhắc lại câu hỏi lúc nãy mà trả lời nó, em trải lời trong ngượng nghịu vì thằng nhỏ làm căng quá và vì em cũng éo nhớ lắm, đang trả lời thì bả nói “em đang ngó cuốn sách dưới học bàn hay sao mà nhìn nhìn cúi cúi j vậy”, híc, lúc đó em đứng hình luôn ko biết nói j nữa, bà ấy từ trên bàn giáo viên đi xuống, cặp ngực lắc lắc lại càng làm em căng thẳng cái chym các bác ạh, ênn nó thẳng tưng và hiện rõ nguyên cây sau hình đáng chiếc quần luôn mới đỉnh chứ. Hic hic.Bà đi tới chỗ em, nhìn thẳng mặt em và nói ”em giấu cái j dưới học bàn, nói ngay”,em thì cư ấm úng nói em ko giấu j cả, nhưng bả éo tin, cứ đòi kiểm tra, em thì cứ ì lại và ko chịu kéo phần thân dưới ra khỏi cái hộc bàn mà cứ ép sát, thế là bả đẩy em ra 1 xíu và nhìn thẳng hộc bàn, xong bả nhìn thẳng góc vào phần dưới của em, phải vài giây luôn ấy chứ, em lại đỏ mặt, ko biết nói j luôn, hic bả nhìn chym em thì thấy nó thẳng tưng, lại chỉa ra làm cho cái quần căng vật vả luôn, hùi đó lại chảnh chó, may quần ống túm, đáy căng nên nó chỉa ra rõ mồn một luôn ấy các thím, rùi bả ngước lên nhìn em với vẻ mặt như nào thì em ko thể diễn tả đc, nhưng mà nhìn mặt em chằm chằm 1 lúc thì đã cười mỉm 1 phát làm em chết trân và khá là nhục mặt, đoạn bả bảo thằng bạn em về chỗ ngồi, cho em ngồi xuống và nói 1 tràn, em xin nhắc lại tuy có thể ko chính xác từng từ nhưng đại ý là thế:“Tui biết các em là những đứa con nít mới lớn, rất bốc đồng, ham tìm hiểu, có những đứa còn ham chơi game, ham iu đương này nọ, nhưng tui khuyên các em hãy chăm chú tất cả vào việc học, lứa tuổi các em là chỉ nên ăn và học thôi, các em ham hố lao vào tìm hiểu những thứ vượt quá lứa tuổi của mình là ko nên và ko đáng, các em đừng phụ công ơn của ba mẹ rồi ông bà và cả của thầy cô, hãy chỉ là 1 đứa trẻ biết ăn, học là đủ.
Em ngồi mà mặt đỏ gay, nhất là khi bả nói từ “bốc đồng” là em giật bắn người nảy lên phát luôn, hic, nghe bả nói mà tim gan em nóng bừng, nhục ko thể tả và dù có tả cũng ko hết nhục.hic, em run bần bật luôn ấy các thím, cảm giác như vừa bị phá trinh luôn ấy chứ, thời gian sau thì bả vẫn dậy lớp em nhưng ko kiu em lên trả bài j nữa, thỉnh thoảng kiu em phát biểu thôi, và dù có gẳp mặt nhau trên sân trường hay cổng ra vào, trên hành lang lớp học em chào thì bả cũng khẽ gật đầu thôi. Hic, nhắc đến chuyện này thì kí ức ùa về vãi các thím ạh.Tất nhiên còn nhiều kỉ niệm nữa chứ nhưng mà toàn ko đâu nên em ko tiện nhắc đến.
Quay lại với lúc đầu chap, vì em đau và rát chym quá nên buộc phải leo xuống nằm ngửa ra và tuột hẳn cái quần jear ra khỏi người và quăng xuống đất luôn, nhỏ cũng nhân cơ hội đó mà lấy cái mền(chăn) quấn luôn, em tuột cái quần xong thì lao vào kéo chăn ra khỏi người nhỏ vì cơ bản là em đang rất hứng, hì hì, kéo đằng đầu thì nhỏ cầm chặt quá nên em mới vòng đến khúc thân người cù lét vài phát thì thấy nhỏ cười khúc khích và nới lỏng tay dần em nhân cơ hội đó thì em thọt tay vào phần thân và kéo cả tấm chăn ra luôn và quăng thẳng xuống dưới sàn luôn, nguyên thân hình trắng trẻo lộ ngay ra trước mặt em, hic, cảm gíac như dc sỡ hữu, đc chiêm ngưỡng 1 điều kì diệu có thật ngay trước mắt mình vậy, vì nàng đắp chăn, bị em kéo ra nên cái áo 3 lỗ bị kéo lên cao hẳn làm lộ ra cả cái áo ngực màu trắng xinh xinh với cặp vếu trắng ngừng, em xông tời lao lên người nhỏ mà hôn môi nhỏ ngấu ngiến, nhỏ hưởng ứng rất nhiệt tình bằng cách kéo đầu em chặt lại với đầu nhỏ, nhỏ rất biết hôn, luồn lưỡi và đá đủ kiểu làm em phê như con tê tê luôn ấy chứ, đc 1 hồi thì em bắt đầu đuối hơi nên buông miệng nàng ra, rà dần xuống cổ nàng mà mút mà hôn ngấu nghiến, nàng co người, nhô cao phần cổ, em đc thế nên hôn như điên như dại luôn, rà dần xuống phần ngực nhỏ, em đang định kéo cái áo ngực nhỏ nhỏ xinh xinh ra thì nàng kiên quyết ko chịu cứ giữ khư khư nói là:”ko đc,làm j làm nhưng ko có cho cởi ra đâu”, lúc đó em chẳng biết lí do tại sao cái bím thì cho đụng mà cái vếu thì lại ko, sau này thì em biết là lúc đó nàng sợ em chê vếu nàng nhỏ nên kiên quyết ko cho, nhưng mà thú thật là lúc đó em thấy nó bự và cao lắm, nhìn rất là đc mà ko hiểu sao nàng lại tự ti thế chứ.Nghĩ vậy rời em cũng ko ép nàng chi nữa, cúi thẳng xuống dưới phần háng của nàng luôn,lông bím nàng thật đẹp, mọc đều nhưng ko rậm mà lạu thưa thớt lắm, nhìn vào cáo khe bím thấy 1 chút chất nhờn trong khe vẫ còn đang rỉ ra, nhìn thấy là cơn cuồng dâm của em lại nổi lên, em chà sát 2 mép bím của nhỏ phát thành tiếng bởi vì hai mép tuy rất nhỏ nhưng cạ sát với chất nước đó nên tạo thành tiếng nhót nhép tuy nhỏ nhưng rất kích thích, nàng thì rên khá khẽ là phần hạ bộ lăn lăn liên hồi luôn, cứ thế em cứ chà sát đủ kiểu khoảng 2, 3 phút thời gian như lắng đọng và khoảng khắc này dường như chỉ có đôi mình, đc 1 lúc thì thấy nàng quằn quại quá mà chợt nhớ tới 1 hình ảnh trong bộ phim mà em đã xem nên em đã…………………………….P/s:Gần đây nhà em bắt đầu dọn nhà và mua sắm chuẩn bị đón tết nên hơi bận, ko có nhiều thời gian để type chap lắm, nên chap ra muộn hoặc em ít lên đọc cmt của các thím đc, mong các thím thông cảm, em xin nhắc lại lần thứ 3 là các chap kia em viết xong từ trước khi lập trang page này kia nên em mới nói là viết tới chap 20, còn các chap 10.1,10.2,10.3,… là các chap em kể lại theo nhu cầu của các thím nên mỗi ngày em đều viết chứ ko phải là viết xong rồi mà ko up lên, điều này em đã nói ở hầu hết các cmt trước, mong các thím đừng inbox nói về vấn đề viết rồi mà ko up nữa, cám ơn các thím luôn dõi em từng chap nhé, iu các thím nhìu vãi ra luôn í.

cho du nhau

Xem cho du nhau hay nhat 2014

Hôm nay là ngày thi cuối, xong, sẽ giã từ thuở áo trắng thơ ngây để lên đại học. Môn thi chẳng gì khó, thế mà Phương cứ cắn bút ngẩn ngơ. Cả tháng rồi Khoa bỏ bê nhỏ. Không một cú điện thoại, không lời hỏi thăm. “Khoa ơi, em buồn và hận anh lắm, anh biết không?”. Bài thi văn của Phương hôm nay quá dễ, là đề tài bình luận tự do, Phương lấy chủ đề Tình Yêu để bình luận. Đây là một đề tài xưa như trái đất, viết ra, chỉ mong đủ điểm vào đại học, không mong gì hơn, nhưng nếu nói về đề tài khác thì Phương chịu! vì đầu óc rối loạn, làm sao bình luận được. Nói là dễ, nhưng viết ra rồi mới thấy đó là một vòng luẩn quẩn không đoạn kết. Tình yêu trai gái trong sáng … làm sao mà có!!!! Không sex thì cũng vụ lợi, không vụ lợi thì cũng bon chen, không bon chen thì cũng áp đặt, và mọi thứ cũng đến giai đoạn sex! Khi nộp bài xong, Phương tự nhủ “bình tâm lại đi nhỏ, mi quá đà rồi, hắn có chi làm mi mê? Sex, ai cũng biết làm, đẹp trai, tướng phong độ đâu hiếm hoi! Vậy mà tại sao mi buồn và ngớ ngẩn vì hắn? đừng nghĩ tới hắn nữa, tối nay đi party, chắc chắn mi sẽ kiếm được một hoàng tử cho đời mình! “ Vừa nghĩ vẩn vơ vừa bước ra khỏi phòng thi, bỗng đâu cơn gió lốc ào đến, làm bay mất tập giấy đang cầm trên tay, đang loay hoay lượm thì có ai đó trao nàng mấy tờ giấy vừa bay, giật mình ngước lên, hóa ra đó là …. Khoa!!!!! Phượng mừng muốn khóc thế nhưng cơn giận mạnh hơn nên đã làm nàng mất tự chủ, nàng đập ngực Khoa thùm thụp và hét “tại sao bây giờ anh mới xuất hiện? anh có biết là em nhớ anh lắm không?” Khoa đứng như trời trồng, chàng không ngờ Phương lại mất tự chủ dễ vậy, bao cặp mắt đổ dồn vào Khoa, anh chàng thường ngày rất phong độ nhanh nhẹn, tự tin đối phó mọi tình huống, thế mà hôm nay lại đứng như trời trồng! Nước mắt Phương đầm đià rơi, Khoa bỗng thấy mình như tội phạm, không biết nói gì hơn là khoác vai cô nhỏ dìu ra khỏi sân trường. Đưa Phương vào quán cà phê Hồng, không để Phương mở miệng, Khoa đã ôm mặt nàng và đắm đuối hôn, nụ hôn dài cháy bỏng làm tâm trí Phương lú mê, nàng đã quên hết những giận hờn, nàng ôm chặt vai Khoa như sợ chàng biến mất.