Cho troi mien phi

Hai người cứ thế họ nói hết chuyện này đến chuyện khác, nào là về công việc của Quyên và của Thành. Thành vốn là designer, vừa xong anh đến công ty Z để gặp Huy để bàn về logo sản phẩm mới, khi về mới bị ướt sũng thế này. Tuy Thành đã 35 rồi nhưng anh có cái vẻ đạo mạo chín chắn và nói chuyện khá có duyên. Sau một lúc, họ nói chuyện cũng cởi mở hơn. Thành nói chuyện mà lâu lâu lại chú ý cặp vú của Quyên. Cặp vú đẹp quá. Thành đang nghĩ làm thế nào để có thể xoa bóp cặp vú ấy trong sự cho phép của Quyên đây. Bất chợt, anh cảm giác bàn tay mềm mại của Quyên đang đặt lên má mình.
- Anh dễ thương quá. . .

Thành im lặng nhìn Quyên. Đôi mắt cô như chứa đầy ẩn ý “Này cưng, nếu anh muốn ăn thịt em thì đến lúc rồi đó, đừng có chần chừ, không có lần thứ 2 đâu”
- Em cũng vậy. . .

cho troi mien phi

Ngày… tháng… năm Thanh Lam bước từ trong toalét ra với chiếc váy đầm mõng tanh lại không mặt áo ngực như mọi khi, ôi kìa đôi bầu vú bung nhung vương cao ngạo nghể làm sao… ước gì mình được dù chỉ sờ lên thôi cũng đã thấy hạnh phúc lắm rồi… Nàng lại cúi khom quay lưng về phía mình ôi đôi mông tròn lẵng bó chật trong cái quần xilíp bé tẹo màu tím than mấy cái ren nổi rỏ sau lớp vải c*c mình lại cương cứng lên rồi… mình muốn nhào đại đến để… rồi sau đó ra sao thì ra nhưng mà… đành phãi vào toalét giãi quyết vậy.

Ngày… tháng… năm Thanh Lam vẩn cặm cụi ngồi ăn cơm mà không hề biết rằng chiếc cổ áo đã trể xuống quá nhiều, bên này mình nhìn rỏ đôi bầu vú vung đầy hai cái núm vú ôi… có lẽ nó ngon như hai hạt chocolate mm…

Ngày… tháng… năm tìm mãi trong máy giặt mới thấy được chiếc quần xilíp của Thanh Lam mới tắm xong thay ra nhưng nó ướt nước hết rồi không còn lại cái mùi khái khái hăng hăng mà mình hay hít lấy hít để như những lần trước nữa buồn thật.

cho troi mien phi

cho troi mien phi la gi ?

Lưỡi Hoàng liên tục uốn lượn cọ sát 2 bên vách bướm cô Thu, hòa lẫn giữa những âm thanh thể hiện sự hưng phấn của một người đàn bà hừng hực lửa tình bên người tình trai trẻ. Cô Thu đắm chìm giữa những ngọn sóng ái tình do Hoàng tạo ra bằng chính sự khao khát của nó. Đối với Hoàng, sự ham muốn lén lút thập thò ngày nào đã được thay thế bằng những xúc cảm thật sự trên giường cùng người nó hằng mơ ước. Nỗi khát khao cô Thu không bao giờ vơi đi.
Vừa hôn nó lại vừa lùa lưỡi vờn dọc theo khe bướm xuống đến đến hậu môn cô Thu. Lơ thơ ít lông ngăn ngắn xung quanh 1 lỗ chum chúm lại, đầu lưỡi Hoàng ngoáy ngay chính diện hậu môn cô Thu, làm cô Thu rít lên ngây ngất.
Được là người tình của cô Thu, Hoàng tự tin sẽ đem đến cho cô Thu sự thỏa mãn, nó làm tất cả vì cô. Hai tay Hoàng nắm hai cổ chân cô Thu giang rộng ra, nằm ấp một bên mặt xuống giường, nó mút mạnh hột le bướm cô. Cô Thu nhắm chặt đôi mắt, cố khép hai chân kẹp đầu Hoàng lại.
- Uhhh... uhhh... e...m... emmm... s... ướnggg...
Hoàng ngồi bật dậy, bước ngang qua mặt cô Thu, tay nó sục con cu đang căng cướng làm cho cô thêm ham muốn.
- Cho em... hôn... thằng bé... của anh đi...
Đã có một sự thay đổi trong lời ăn tiếng nói của cô Thu. Trước kia cô luôn thụ động khi làm tình với chồng, không dám nói lên ham muốn cứ để mặc chồng cô muốn làm gì thì làm. Giờ đây cô sống thật với chính mình, không phải cô ăn nói thô tục gì đâu, chẳng qua cô thổ lộ với bạn tình cùng làm cho cuộc ân ái thêm sắc màu.
Hoàng yêu cô vì nhiều lý do. Cô Thu chu đáo ân cần với nó như mẹ với con, và không kém phần ngọt ngào, êm ái của người yêu. 
Hoàng hạ người xuống, vịn tay lên đầu thành giường, cu nó chỉa thẳng hùng dũng ngay trên miệng cô. Đôi môi hồng không cần son môi của cô Thu hé mở vừa đủ để cu nó chui tọt vào. 

Môi cô Thu chúm chặt bao quanh thân cu căng bóng của Hoàng, đầu cô Thu gục gặc lên xuống nuốt trọn cu nó.
Khắp cu Hoàng dính đầy nước bọt của cô Thu khéo léo nhả ra, tay cô bấu mạnh mông nó đẩy lên.
Nó cúi nhìn cô Thu say sưa bú cu nó làm nó càng thêm thích thú. Tay Hoàng sới tung mái tóc mượt mà của cô Thu, người đàn bà của đời nó. Cô Thu kéo cu nó ra ngoài, chóp lưỡi nhọn của cô Thu rê quanh đầu khất đỏ hồng của nó, lắm khi chọt thẳng lổ đái cu Hoàng. Hoàng lặng người theo cảm giác, hơi thở nó trở nên nặng nhọc.
Mông nó ngồi nhẹ trên ngực cô, cô mút mạnh thật sâu trong miệng cô. Khi cô hơi dợn người khó thở vì cu nó thọc mạnh trong miệng cô, nó thấy thương cô lắm. Hoàng lăn người qua bên cạnh cô, chân kẹp ngang bụng cô, nó kéo cô nghiêng mặt hôn cô. Nụ hôn của tình yêu - tình yêu kiểu đũa lệch - nó trao cho cô không đắng đo suy nghĩ. Có nhiều Hoàng cũng nghĩ về thằng bạn thân, chắc nó không can đảm gặp mặt Tuấn, nhưng nó nghĩ không bao giờ nó thôi gặp cô Thu. Ôi tự dưng nó nghĩ đến chữ "cha dượng", nó đang ở địa vị là đó với thằng bạn nó. 

Hoàng chợt tự cười trong lòng, nó cố xua điều đó đi mà nghĩ về hiện thực.
Cô Thu đang thì thầm vào tai nó nghe nhưng mật ngọt.
- Đút vô đi anh... em muốn... lắm đó...
Hoàng ngoan ngoãn ngồi lên.

cho troi mien phi

Hôm nay trời chuẩn bị vào đông rồi, những cơn mưa, những cơn gió tràn về làm tôi không muốn thoát ra khỏi cái chăn để đi học. Mặc chiếc áo khoác màu trắng bạc vào, đây là chiếc áo chứa đầy kỉ niệm của tôi và Yến. Tôi nhớ mùa đông năm trước tôi và Yến đi mua hai cái áo ấm, chính cái áo này là cô ấy chọn cho tôi, tôi cố gắng giữ cái áo này không có một vết bẩn hay một nép nhăn để sau này có dịp nào đó tôi sẽ khoe với các con tôi rằng “chiếc áo này là do mẹ con tặng bố năm lớp 11 đó”. Tôi không định mặc chiếc áo này bởi nó nhắc lại kỉ niệm buồn của tôi và Yến nhưng phải công nhận cái áo khá đẹp và nó phù hợp với dáng dấp hơi mập của tôi. Không hiểu từ khi nào mà đầu tôi đã dành ra một khoảng trống lớn để chứa hình ảnh của Yến, tôi không thể quên được, có lẽ tôi đã yêu Yến rồi chứ không còn mến như lứa tuổi học trò nữa. Yến ơi, không biết bây giờ Yến đang ở đâu, có phút giây nào nghĩ tới D hay không, có khi nào yến hiểu cảm giác của một kẻ yêu đơn phương hay không. Trời bắt đầu mưa to hơn, không thể chờ nó tạnh được nữa, tôi gấp ống quần lên để khỏi ướt và dắt con chiến mã đi học. Những giọt mưa phả vào mặt tôi thật rát, nhưng cái rát ấy làm sao bằng cái rát trong lòng tôi chứ. Suy nghĩ viễn vông, tôi luôn đặt ra những tình huống mong níu kéo Yến về. Chẳng mấy chốc tôi đến trường, hôm nay tôi cảm giác quãng đường thật ngắn so với những suy nghĩ miên man trong đầu.
Lật quyển vở văn của cô giáo chủ nhiệm tôi lại thấy những nét chữ của Yến, hơn 2/3 số bài học trong vở của tôi là do Yến chép, thực ra không phải do tôi làm biếng mà hai đứa hai đổi vở cho nhau ( tất nhiên Yến ghi nhiều hơn thôi). Những nét chữ nhỏ nhắn xinh xắn không làm tôi khỏi chạnh lòng. Tính ra cũng đã 10 ngày kể từ cái ngày Yến từ chối tôi nhưng tại sao tôi không thể lấy lại thăng bằng cuộc sống chứ. Nhìn Yến ngồi trước mặt tôi thôi mà cảm giác xa tận chân trời, bờ vai ấy mới đây thôi chúng tôi cặp kè bên nhau mà giờ đây nó quá xa tấm tay tôi. Không biết nếu như tôi phải chấp làm bạn thân em và phải nói ra tấm lòng mình thì cái nào sẽ tốt hơn. Tôi gục đầu xuống bàn, những kỉ niệm ngày xưa của 2 đứa tràn về, thực ra cũng chỉ hơn một năm chứ mấy mà không thể nhớ hết biết bao kỉ niệm của hai đứa. Tại sao, tại sao ông trời cho con hạnh phúc nhỏ nhoi ấy lại nỡ cướp đi hạnh phúc của tôi chứ. Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ mà bố tôi vẫn hay đọc 
“ kỉ niệm ấy giờ đây không còn nữa
Giấc mơ xuân tan vỡ mất rồi”
Đang gục đầu trên bàn thì “ Nguyễn Văn D”, thì ra cô đang gọi tôi lên kiểm tra bài cũ, có lẽ thấy tôi nằm trên bàn nên cô gọi lên trả lời bài cũ. Cầm quyển vở tôi nhanh chóng đi lên. Cô cầm vở tôi mà không tin vở của tôi bởi có một nét chữ con gái trong vở tôi. Cô dễ dàng biết đây là nét chữ của Yến, cô bảo Yến đêm vở lên cô kiểm tra. Chắc có lẽ cô nghĩ tôi lấy vở của Yến dán tên của tôi lên cô mới kiểm tra. Cô tủm tỉm hỏi Yến trước lớp “ Yến, tại sao cô thấy trong vở bạn D lại có hơn một nửa là do em chép cho bạn”, thực ra cô tôi rất vui vẻ chứ không hề có ý trách móc. Câu hỏi của cô làm cả lớp ồ lên, cô bảo “ hay là hai đứa…”, cô cười lên còn Yến vội chống chế “ không phải đâu cô, thực ra bạn D bị ốm nên em viết bài dùm bạn thôi”, cả lớp dưới này tụi nó bảo “ xạo”, có một vài lời dưới lớp “ có thì nói có chứ sao phải ngại”, “uh, phải đó, có gì thì công khai ra chứ”. “ không phải đâu, nọi người hiểu lầm rồi” Yến cố thanh minh, cô thì lại bảo “ cô thấy D đi học đầy đủ mà sao lại em bảo bạn ốm”, “đúng đó cô”, cả lớp lại đồng thanh. Nhìn yên đỏ mặt múa tay hươ chân trông đáng yêu vô cùng, trong lớp chắc cũng có khối đứa ganh tị với tôi mà cố giả vờ thôi. Những câu nói của cô, cả lớp của Yến nữa như muốn xát thêm muối vào vết thương đang đau này, có lẽ không ai hiểu cả hoặc hiểu nhưng cố tình nói thế. Cũng may chỉ là cuốn vở này thôi chứ mấy cuốn khác nữa thì tôi ê mặt phải biết bởi vở nào cũng có Yến ghi dùm cả. Tim tôi đang thắt lại từng cơn, tôi càng tỏ ta yếu đuối để mong Yến thương hại mình nhưng không được. 
Tôi tiếp tục chìm trong đống bùn lầy của cuộc đời, tôi cũng nhận ra rằng mình đang quá sai, dù biết tôi là niềm hi vọng của bố mẹ nhưng tôi đã làm bố mẹ tôi thất vọng thật nhiều. Tôi quyết định sửa lại những lỗi sai của mình, hôm ấy tôi đi học thêm hóa ( năm đó không thi tốt nhiệp môn hóa nhưng tôi thi khối A ), tôi lại ngồi gần Ph ngồi ở bàn cuối. Ph là bạn của tôi hồi cấp 2, tuy hồi ấy không thân với nhau lắm nhưng lớp 12 tôi và Ph học thêm chung môn Lý và hóa. Thấy bóng tôi Ph vội vàng gọi tôi, tôi không hiểu có chuyện gì mà hôm nay nó lạ lạ thế nào. Tôi kể với tôi hôm trước ( bữa đó tôi cúp học đi đánh điện tử ) có một cô bé đi học trễ ( chắc đi học môn trước nên đến trễ ), và ngồi gần nó. Nó bảo cô bé không xinh lắm nhưng có duyên vô cùng, cặp kính cận trên mắt làm tôn thêm vẻ trí thức của em, tôi nghe nó kể mà lòng tôi cũng tò mò không kém. Đúng lúc ấy cô bé đi vô lớp, cô bé ấy ngồi bàn đầu với mấy đứa bạn. Nhìn ban đầu cô bé thấy không xinh lắm nhưng nhìn kĩ tôi thấy toát ra một vẻ quyến rũ lạ kì, nụ cười của em gì đó rất dễ thương và dễ đi vào lòng người ( thấy em cười với mấy đứa bạn của em ). Tôi không hiểu vì sao không xinh lắm nhưng tôi vẫn bị cuốn hút bởi em. Chắc có lẽ từ đó mà tôi đi học đầy đủ hơn, không muốn bỏ học để đi chơi điện tử nữa. Thằng bạn tôi chả biết bằng cách nào mà biết tên em, tên em cũng khá đặt biệt mà không phải dễ dàng để quên ( thực ra tên đặc biệt quá nên tôi không nói ra vì sợ ). Ban đầu nó nghe nhầm ( có lẽ có ít người đặt tên em, em tên N ), nó nhờ tôi viết một lá thư nhỏ để giúp em làm quen, thực ra khi đó thằng Ph cũng không hề có nick chat, nên nó mượn đỡ nick chat của tôi để làm quen em. Nó nhát đến mức không dám gởi cho em. Tôi nhận trách nhiệm này và gởi cho con bạn học cùng lớp ngồi sau em tặng giúp, tôi bảo con bạn ấy chờ tôi về chỗ rồi gởi. Nó cười một nụ cười tinh quái, chắc nó nghĩ tôi đang muốn tán tỉnh em này.
30’ sau chúng tôi nhận được tờ giấy với nội dung “ xin lỗi bạn mình không phải tên … mà là tên H, rất vui làm quen với bạn”, sau này tôi mới biết ngay từ đầu em nghĩ rằng tôi gởi mà không hề biết người chủ ý là Ph. Ph thì khỏi phải nói nó mừng ra mặt chuyện này và dẫn tôi đi ăn uống thỏa mái.
Kể từ ấy Ph ra sức tán tỉnh N làm N càng ngày giữ khoảng cách với N. Tuy chúng tôi ít nói chuyện trực tiếp với nhau khi gặp cũng chỉ mỉm cười chào nhau mà chỉ chủ yếu là chat chit trên mạng nhưng hai đứa nói chuyện rất thỏa mái, N chủ động rủ tôi học thêm anh văn với N ( thực ra tôi học cô này nhưng lần này chuyển nhóm để ngồi gần N ). Rồi một buổi học tình cờ, tôi ngồi bàn đầu với N ( N bị cận, thực ra là 70% cố ý còn hết chỗ ngồi chỉ là cái cớ thôi). Những buổi sau đấy chỗ ngồi của tôi không phải là những bàn cuối để ngủ nữa mà là bàn đầu có một bóng hồng đang ngồi. Chúng tôi ngày hiểu nhau hơn, em ở huyện xa và chuyển vào thị xã học từ năm lớp 6, em ở nhà bà dì ruột. Theo lời cô giáo dạy thêm anh văn ( cũng dạy em trên trường, lớp học thêm cũng chỉ vài chục người chứ không nhiều nên cô biết hết học sinh trong lớp ) thì N là người khá kín đáo và ít giao tiếp, N không thích những anh chàng hay tán tỉnh con gái ( cái này thì tôi hơi bị máu ), và em cũng không muốn làm quen với nhiều bạn lạ nên cô không thể hiểu tại sao tôi và N thân nhau đến như thế. Cô cũng thường ghép đôi tôi với N trước lớp học thêm ( lớp khoảng 30 người nên hầu như biết nhau ), những lúc ấy trong lòng tôi không hề có cảm xúc gì vẫn xem nhau như bạn. Theo l người bạn học chung lớp AV thì em cũng thuộc hàng hotgirl của trường, rất nhiều anh muốn làm quen mà không được đó. Bình thường trong lớp cứ nửa buổi tôi ngồi ở trên thì lại xuống bàn cuối ngồi với mấy mạng con trai nhưng nếu chúng đuổi thì tôi lên ngồi với N tiếp. 
Trong tim tôi vẫn không thể quên đi hình bóng Yến, có thể nói để quên đi Yến là việc mà tôi không thể làm được. Một hôm nghe con bạn thân của Yến bảo hai người họ chia tay làm tôi giật mình. Nghe nói hai người họ khá mến nhau cơ mà, thì ta người chủ động chia tay lại là hắn vì hắn đã có người khác. Tôi hận hắn, nó không xứng đáng với tình cảm của Yến dành cho hắn. Tôi chỉ muốn hặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện để đấm con người sở khanh ấy mấy cái. Nhưng thật ra đây là cơ hội tốt để tôi ghi điểm trong lòng Yến, tôi cũng thầm cảm ơn khi hắn đã tạo cho tôi một cơ hội. Thực ra hiện tại hai người họ vẫn là của nhau, khi ấy hắn biết chuyện có người con trai đem lòng mến Yến ( đó là tôi ), hắn cảm thấy tôi xứng đáng hơn hắn, chăm sóc yêu thương Yến tốt hơn hắn bởi hai người ít cơ hội để gặp nhau. Hắn cũng nghe nói chúng tôi khá thân ( nhưng không hề có ý nghi ngờ tình cảm của Yến ), nên nghĩ rằng Yến sẽ hạnh phúc hơn khi tôi chăm sóc Yến. Hắn bịa ra chuyện có bạn gái mới để Yến ghét hắn và quên đi hắn để đến với tôi dễ dàng hơn. Hiện giờ hắn đang là một bác sĩ, thạc sĩ có chuyên môn giỏi ở một bệnh viện lớn thành phố, chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau và nhậu nhẹt, tôi cảm thấy hắn mới là người đàn ông tốt là bờ vai vững chắc cho cuộc đời của Yến. Bây giờ hai người đã quay lại với nhau và khoảng vài năm nữa sẽ tính đến chuyện trăm năm. Hồi đó khi nghe tin này tôi muốn gặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng cũng thầm cảm ơn hắn để tôi có cơ hội. Với sự giúp đỡ của cô bạn thân tôi không ngừng phấn đấu, tấn công Yến.

cho troi mien phi

Xem cho troi mien phi hay nhat 2014

Miệng tôi rời khỏi vú chị, ngồi dậy cởi chiếc quần sooc tôi đang mặc ném xuống nền nhà, sau đó cúi xuống kéo chiếc quần lót bé xíu của chị xuống tận gót chân, từ từ kéo nó ra khỏi 1 chân, chiếc quần lót chỉ còn mắc vào chân bên kia của chị, từ từ kéo hai chân chị ra nằm đè lên chị từ từ đưa chim của tôi vào trong người chị. Từ từ từng tí từng tí một không mấy khó khăn vì nước từ bướm chị ra rất nhiều làm ướt cả đầu chim tôi. Lúc này chim tôi đã nằm gọn trong người chị, nhấp... nhấp, từ từ rồi lại rút ra lại nhấp nhấp. Chị cong người lên mỗi khi tôi nhấp chim vào bướm chị. Bỗng chị ghì đầu tôi xuống rồi hôn tôi mãnh liệt, thả một tay ra khỏi đầu tôi chị chống tay ra đằng sau làm bàn đẩy, chị ngồi hẳn dậy. Giờ thì chị đã ngồi lên người tôi, tôi ngồi dưới, chị ngồi lên đùi tôi, chim tôi thì vẫn đang nằm sau trong bướm chị, ướt át và ấm áp. chị lại ôm đầu tôi, tôi cúi xuống hôn ngực chị, chị đưa đẩy hông bên trên đùi tôi. Cảm giác vô cùng kích thích, khoái cảm lên đến tột cùng, khi chị vừa rên vừa đưa đẩy hông, chim tôi ngoáy loạn xạ trong bướm chị. Chị rên lên mỗi lúc một to hơn kèm đó là tiếng thở gấp gáp. Rồi như đã đến đỉnh của sự thăng hoa, chị ôm chặt đầu tôi, tay chị vày vò đầu tôi, hông chị lắc mạnh bạo hơn, tôi không kìm nén được nữa, chị ngồi trên lắc hông còn tôi ở dưới cũng đẩy mông lên, chim tôi đóng chặt vào bướm chị, được thêm vài nhịp thì tôi bắn xối xả vào trong người chị. Vẫn ngồi trên đùi tôi, ôm tôi sát vào ngực chị ngửa mặt lên như để cảm nhận nốt sự khoái cảm vẫn còn xót lại. Thân thể tôi và chị đều nhớp nháp vì mồ hôi, vì nước miếng của nhau vẫn còn xót lại trên ngực của 2 người.
Nhấc mông ra khỏi đùi tôi, 1 dòng nước trắng nhờn từ bướm theo đùi chị chảy xuống, còn chim tôi thì có một chút nước đặc đặc sền sệt bắm quanh đầu khấc. Nằm xuống giường chị ôm tôi thì thầm:
- T ơi...Chuyện này đừng để ai biết nhé.
Tôi quay sang ôm chị vào lòng, hôn chị rồi khẽ thì thầm vào tai chị:
- Em xin lỗi, chị có giận em không?
Chị im lặng không nói gì, quay sang ôm tôi rồi dụi dụi đầu vào ngực tôi. Tôi nói tiếp:
- Chị có giận em không?
Chị thì thầm:
- Chỉ sợ T nghĩ P không ra gì, còn P, P thích T ngay từ lần đầu tiên gặp T. T nghĩ về P thế nào?
- Chị rất xinh, em cảm thấy chị như là chị gái của em vậy. - Tôi đáp.
Chị đấm thùm thụp vào ngực tôi nói:
- Đồ... chị gái sao dám làm như thế với P? Ngoài cảm thấy P như chị gái ra T còn có cảm thấy gì nữa không?
Tôi thú thực:
- Em quý chị, thấy chị xinh lại quan tâm đến em, em cũng thích lắm, nhưng thích thì em chỉ thích vậy thôi chứ em cũng không dám nghĩ đến chuyện chị em mình như này với nhau.
- Làm sao? - Chị hỏi.
Tôi trả lời:
- Vì em ít tuổi hơn chị, chị đi làm rồi còn em thì vẫn đang đi học. Nhiều khi cũng...
Chị ngắt lời tôi:
- T có yêu P không.
Ghé sát vào tai chị tôi thì thầm:
- Giờ thì nhiều lắm.
Chị ôm tôi, kéo đầu tôi xuống và hôn tôi. Tôi cảm nhận rõ sự hạnh phúc trên gương mặt chị. Rồi chúng tôi ôm nhau chìm vào giấc ngủ.