Choi du gai

Chẳng khác gì ngày xưa còn bé, hai chị em lâu lâu vẫn cùng nhau đi lang thang trên những con đường phố nhộn nhịp của thị xã Bà Rịa, hết xem phim lại ăn chè, uống cocktail,…; hàng xóm láng giềng nhìn thấy như thế thì cũng không ai có thể nào ngờ được rằng hai đứa vốn dĩ đã từng là nhân tình nhân ngãi thậm chí là vợ chồng của nhau cũng nên ? Chúng ta hãy xét xem diễn biến tâm lý của cả hai chị em xảy ra như thế nào đây trong nghịch cảnh éo le này nhé! Dĩ nhiên nhân vật chính đầu têu trong chuyện này không ai khác là thằng Đại, không hiểu tại làm sao mà nó vẫn cứ ao ước được có thêm lần thứ hai ân ái, yêu đương với người chị ruột của nó cho thỏa lòng khát khao chẳng khác gì nắng hạn cần mưa rào nhưng do sợ chị nổi giận thành thử nó không dám tỏ thái độ hay bất cứ hành vi không tốt nào khác. Có lần nó vào nhà vệ sinh vừa đúng lúc chị mở cửa từ trong bước ra, vì cho rằng nó cố ý xông vào để xâm phạm chị nên bất ngờ chị đã tặng cho nó một cái bạt tai nhá lửa mà không cần để cho nó có thời gian giải thích, thanh minh chi cả ; tuy bị đánh đau nhưng nó không hề giận chị vì đầu đuôi gốc ngọn đều tại nó cả, nó nhủ thầm giá như đừng có cái đêm oan nghiệt đó thì đâu có ra nông nổi như thế này? Còn chị Nam mấy bữa rày cách ly thằng em ngủ riêng một mình, những đêm trước thì chẳng có vấn đề chi cả nhưng vào đêm mà lúc chiều chị bạt tai thằng em, suy đi nghĩ lại thì chị cảm thấy mình thật quá đáng mạnh tay với thằng em ; rõ ràng sau đêm tình tuyệt diệu của hai chị em, cứ hễ gặp chị ở đâu là nó có vẻ sợ sệt vô cùng chẳng khác gì một tội đồ chứng tỏ chẳng qua trước sau gì thì cũng chỉ là nạn nhân của những trang web đen trên mạng chứ quả nó không hể chủ ý. Đôi lúc đang ngủ, chợt nghe tiếng động, dù biết là chẳng phải có động tĩnh chi cả nhưng không hiểu sao chị cứ ngỡ em trai mình cả gan mò vào và chị cảm thấy vừa sờ sợ, e dè lại vừa hồi hộp, xao xuyến làm sao ấy không tài nào hiểu được. Sự thực mà nói, do ám ảnh bởi những gì mà thằng em đã ngang nhiên hành động với chị vào đêm hôm ấy cho nên thỉnh thoảng chị lại hơi nhơ nhớ và mỗi khi như vậy, máu trong người chị cứ rần rật chảy với thân nhiệt càng lúc càng tăng dần và giả sử nếu như mà giữa hai chị em chẳng may xảy ra “chiến sự” lần thứ hai nữa thì chắc chắn chị sẽ xuôi tay chấp nhận ngay từ những giây phút đầu tiên ; nghĩ tới đó, chị không khỏi cảm thấy đỏ hồng, nóng bừng cả mặt vì tự ngượng với chính mình. 

Có thể nói là chị tuy rất muốn thằng em đừng có tái diễn lại đêm tình ấy lần nữa chi cho thêm tội thêm tình nhưng thâm tâm chị lại mong nó đại loại có hành động tương tự như vậy một lần cuối, một lần cuối cùng nữa mà thôi! Rõ ràng là trong cuộc đời này, chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi chứ sao mà tránh né đâu cho được dù muốn dù không, vào một buổi sáng chủ nhật khoảng 9-10 giờ, có một bác đưa thư đã mang tin vui đến cho chị Nam đó chính là giấy thông báo kết quả và gọi nhập học của trường Đại học Y dược Thành phố Hồ Chí Minh ; quả thật đây là một niềm vui vượt quá sức tưởng tượng không những của chị mà luôn của cả thằng em tuy ngày hôm ấy lại là một ngày u ám, không hề có ánh mặt trời và mây lại giăng đầy bầu trời thị xã. Tuy vậy trưa hôm ấy, hai chị em vẫn cố gắng chở nhau bằng xe đạp đi chợ để mua thịt gà cùng khoai tây về nấu món lagou dùng với bánh mỳ ăn mừng chị thi đậu Đại học và dĩ nhiên nhờ có tin vui này mà trong tâm trí hai đứa không còn bị đè nặng, ám ảnh bởi cái đêm tình nghiệt ngã, nhuốc nhơ kia nữa. Giả sử như ngày hôm ấy trời không mưa thì có lẽ chúng đã bay về miệt quê Phước Hải để báo tin vui cho bố mẹ biết rồi cũng nên ; chính vì trời mưa cho nên giữa hai chị em lại có sự cố chẳng may lập lại y như lần trước chẳng khác gì phần số đã định không thể nào mà tránh khỏi, chạy đâu cho khỏi nắng. Chiều hôm ấy, mặc cho trời mưa, do hai chị em cứ mãi mê ngồi xem phim dưới nhà cho nên chúng không hề mảy may biết rằng một cánh cửa sổ nơi phòng ngủ của chị Nam trên lầu bị bung ra và nước mưa từ ngoài hắt vào làm ướt nhẹp gần nữa cái mùng tuyn cũng như 2/3 tấm drap trãi nệm ; đến khi phát hiện ra thì đã muộn, chỉ còn việc cuối cùng là thằng em lên phụ chị mình đóng kín cửa sổ phòng lại rồi tháo mùng, lột drap đem xuống nhà dưới cột đến ba sợi dây kẽm giăng ra để phơi chẳng biết khi nào mới khô. Tối hôm ấy, thằng Đại lễ phép nhường phòng ngủ của nó cho chị còn nó thì ôm gối mền ra gian trước nằm ngủ nhưng khi vào đến nơi, thấy vậy chị nó bỗng dưng đưa tay nắm chặt lấy tay nó cản nó lại không cho đi và bảo nó để mền gối trở lại xuống giường.
-Em ngủ lại đây đi. Ra ngoài đó lạnh lắm.

choi du gai

Hình như ông trời cũng muốn giúp mình. Hôm nay ông xã mình phải đi Sông Bé để duyệt dự án và chắc chắn không về trước 7 giờ tối. Mình sướng rên lên và bắt gặp ánh mắt tình tứ của anh Nhân khi ảnh nói với ông xã mình rằng ảnh sẽ không đi được. Ông xã vừa ra khỏi cửa thì mình đã cởi bỏ hết quần áo, trần truồng lao đến quấn chặt lấy anh Nhân. Mình thích thú lột sạch đồ trên người ảnh rồi ngậm lấy cu ảnh mà nút cho đã. Anh Nhân biểu mình quì gối lên salon, mặt quay vào trong, còn ảnh thì từ phía sau nhét cu vào âm đạo mình. Ôi mình sướng rên lên vì những tư thế làm tình tuyệt hảo của ảnh. Hai chúng mình trần truồng quấn lấy nhau tận hưởng đầy đủ một ngày của khoái lạc. Anh Nhân nhấp từ phiá sau một lát rồi đặt mình ngồi xuống salon, banh háng mình ra và lại tiếp tục nhét cu vào nhấp tiếp. Từng cơn khoái lạc kéo đến làm mình rên xiết không ngừng. Mình chỉ còn biết ôm cứng lấy người ảnh mặc cho ảnh dày vò cơ thể trần truồng của mình. Lúc xuất tinh, ảnh rút cu ra bắn tinh chảy nhầy nhụa lên người mình. Mình có cảm giác hứng thú vì những dòng tinh ấm áp lan đều trên người. Mình lấy tay xoa đều nó lên hai vú căng cứng. Sau đó ảnh bế xốc mình lên đem thẳng vào phòng ngũ Ơ đó mình và ảnh lại quấn lấy nhau không ngừng. Mình không còn nhớ ảnh đã xuất tinh bao nhiêu lần chỉ biết là người mình lúc đó nhầy nhụa tinh dịch và dịch nhờn. Cứ mỗi lần xuất tinh xong mình lại không để cho ảnh nghĩ ngơi cứ nắm lấy cu ảnh mà bú mà nút. Chỉ lát sau nó lại cứng lên và mình lại đê mê trong khoái lạc. Có lúc mình leo lên người ảnh nhấp nhổm và sàng mông qua lại, có lúc ảnh đè ngửa mình ra nắm lấy hai châm mình banh rộng hay duỗi thẳng ép chúng lại trên cao, cũng có lúc ảnh đặt mình nằm nghiêng rồi tẹt háng mình và chen vào đó mà nhấp nhưng mình vẫn thích nhất là lúc ảnh kéo mình ra cạnh giường để mình nằm ngửa nửa người ở trên, hai chân buông thỏng xuống đất rồi ảnh đứng dưới đất dùng tay nâng hai chân mình lên banh rộng ra và nhét cu vào mà nhấp

choi du gai

choi du gai la gi ?

Hôm sau trời trở lạnh thật , nhưng tôi cũng chẳng mấy quan tâm nhiều đến chuyện thời tiết lắm , trong đầu tôi lúc này chỉ có nàng mà thôi . Tôi nhanh chân đạp xe đến trường , sao hôm nay trường tôi lại xa thế , tôi chỉ mong mau chóng đến thật nhanh , để được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của nàng , đôi mắt trìu mến đầy lưu luyến ấy khiến cho cả đêm qua tôi không thể chợp mắt , chỉ mong trời mau sáng ...
Giữa chúng tôi đang tồn tại một cái gì đó thật khó tả , tôi mong chờ gặp nàng là thế , nhưng khi gặp tôi lại thấy một điều rất lạ , chúng tôi đã không được tự nhiên như ngày xưa nữa , chúng tôi chào nhau và cười một cách gượng gạo như để khoả lấp cảm xúc và nỗi ngượng ngùng đang trào dâng , tôi vui vẻ cười đùa với lũ con trai , nàng cũng xúm lại nói chuyện với tụi con gái , nhưng thi thoảng nàng lại quay sang nhìn lén tôi , và tôi cũng vậy , có lúc chúng tôi lại chạm mắt nhau để rồi bối rối , rồi chạy trốn những cái nhìn của nhau . Nhưng tôi biết là tôi luôn quan tâm đến nàng và nàng cũng thế . Có lẽ đó là buổi học đầu tiên chúng tôi ít nói với nhau đến vậy , có chăng chỉ là những ánh mắt nhìn lén vội vã ....

Đầu giờ chiều tôi lại chuẩn bị đến nhà nàng .Thời tiết kể cũng lạ , sáng thì lạnh là vậy thế mà trưa lại đổ nắng , tôi cũng thầm cám ơn trời vì điều đó , ít ra tôi cũng ko mong muốn ngồi bên nàng với chiếc áo rét to sụ ....

Nàng ra mở cổng cho tôi , ko vồn vã tự nhiên như mọi hôm . Nàng rụt rè mời tôi vào nhà . Hôm nay nàng mặc một bộ nỉ , để tóc xõa . Tôi theo chân nàng bước lên phòng , nhìn theo đôi mông của nàng , tôi biết hôm nay sẽ là cơ hội cuối cùng giành cho tôi . Nếu ko thành công thì đôi mông này , cặp chân thon này , và chiếc quần lót ...mùi hương ... sẽ chỉ còn là những kỷ niệm ... 

Chúng tôi lẳng lặng tiếp tục công việc của mình , ko trao đổi sôi nổi như mọi hôm , và tôi để ý thấy nàng ngồi hơi giữ khoảng cách với tôi . Tôi thất vọng và bắt đầu lo lắng ... Không lẽ linh cảm của tôi là sai sao ..? Không thể nào như vậy được , tôi tự trấn tĩnh , và tôi bắt đầu trao đổi với nàng về tờ báo sắp hoàn thiện xem cần sửa những gì , chúng tôi lại bắt đầu nói chuyện và bình luận , đánh giá , dần dần tôi cảm thấy bức tường vô hình giữa tôi và nàng đã được dỡ bỏ , tôi nhích lại gần nàng hơn , cũng ko thấy nàng phản ứng gì cả . Chúng tôi lại gần gũi và hồn nhiên như buổi đầu tiên tôi đến đây vậy , xen lẫn những bình luận sôi nổi là những câu chuyện pha trò hài hước của tôi , và nụ cười khúc khích trong trẻo của nàng ... Đang lúc vui vẻ thì nàng làm rơi cái bút , chẳng ai bảo ai , cả tôi và nàng cùng cúi xuống nhặt , đầu chúng tôi lại cụng nhẹ vào nhau , tôi và nàng cùng cầm cái bút lên , tay 2 đứa vẫn nắm chạt cái bút , tôi sửng sốt nhìn nàng và bắt gặp anh mắt của nàng cũng sửng sốt không kém . 2 chúng tôi nhìn nhau và thời gian như ngưng đọng lại ...Bỗng nhiên nàng buông bút ra và rụt tay lại ...Tự nhiên theo phản xạ , mà ko hiểu sao tôi lại phản xạ như vậy , tôi chộp lấy tay nàng . Nàng thảng thốt nhìn tôi :
_Hiếu ...Sao lại..!!??
Đến nước này thì tôi cũng đành phải theo lao , nhìn thẳng vào mắt nàng tôi lắp bắp :
_Hiếu ...Hiếu ....rất mến Ngọc ...thật đấy !
Nàng cố rút tay ra nhưng bị tôi giữ chặt , nàng hoảng loạn :
_Không phải vậy chứ ...đừng trêu Ngọc nữa mà ...!!
Tôi nói rành rọt hơn :
_Ngọc biết là Hiếu ko nói đùa mà , Hiếu rất mến Ngọc ...!
Rồi ko hiểu dũng khí ở đâu tràn về tôi chồm tới ôm chầm lấy nàng và đặt lên môi nàng nụ hôn đầu đời của tôi và cũng là của nàng , tuy chỉ là 2 cái môi chạm nhau , dừng lại trong một khoảng khắc , nhưng đối với tôi thì đó là một nụ hôn ngọt ngào nhất ...Tôi vẫn cứ ồm chầm lấy nàng bằng sức mạnh của mình ,nàng chống cự khá là quyết liệt :
_Hiếu ...không ...không !
Cũng may là bà nội nàng bị nặng tai không thì đã nghe thấy tiếng thét của nàng. Tôi ghì nàng trong lòng mà tim đập thình thịch , vì ...không biết nên làm gì tiếp theo . Lúc này nỗi sợ hãi và hối hận đã lấn át hết cảm xúc của tôi , tôi chỉ sợ nàng sẽ vùng vẫy ra được và chạy xuống mách người lớn là tôi tiêu đời , tim tôi thậm trí còn đập mạnh hơn nàng , tôi còn run bắn cả người lên ...Rồi tôi thấy nàng chống cự yếu dần , người nàng cứ mềm dần trong tay tôi , nàng úp đầu vào ngực tôi bật khóc tức tưởi . Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nên cũng ...bật khóc theo !! Thậm trí có lúc còn khóc to hơn cả nàng (Giờ nghĩ lại mới thấy mình thật giống Chí phèo quá

choi du gai

Rồi cuối cùng thời gian không cho phép chúng tôi tiếp tục kéo dài tôi và bon bạn chuẩn bị mặc quần áo ra về thì bỗng tôi buồn đái không chịu được tôi bèn vạch “bướm” ra tè lên người cô,bọn nó thấy vậy cũng bắt chước thằng nào thằng nấy tỏ vẻ sung sướng lắm khi nhìn từng hàng nước tiểu kéo theo vô số tinh trùng còn sót lại xối lên mặt cô, tóc cô,bung,cô,bướm cô va nhất la vú cô nữa.Cuối cùng chúng tôi măc quần áo vào thu dọn bãi chiễn trường ,những mảnh vải vịn của bộ váy đã bị xé toanbg trước đó va vứt cho cô bộ quần áo mới đã chuẩn bị sẵn coi như trả ơn cô đã ăn uống,chăm sóc để có đươc thân hình và khuôn mặt cũng như cái “bướm” để chúng tôi thưởng thức.Nhìn cô Minh quằn quại bên đống nước tiểu, hai háng cô máu tuôn ra thành dòng nhỏ tôi thấy thương cho một đòi gái đã bị chúng tôi hủy hoại và để luu giũu kỉ niệm này tôi bèn giật lãy chiếc máy anh trên bàn vad chụp lay chụp để và bỏ đi về cùng bọn bạn hòa cùng dòng các anh các chị sinh viên tại chức học buổi tối mà chẳng hề gây bất kì sự chú ý nào cả.

choi du gai

Xem choi du gai hay nhat 2014

Hai đứa trẻ vẩn chỉ là hai đứa con nít còn ngây thơ, trò chơi cũa chúng nó chỉ có vậy thôi nhưng chúng nó cũng thỏa mãn rồi. Một đôi lần, khi không có ai ở quanh, thằng Trí lợi dụng đùa giởn với thằng Tý đang được con Út bồng, để thò tay vô áo con bé và mò vú của nó làm con Út đỏ mặt. Nhưng tuy vậy con Út cũng không phản đối, nó chỉ thì thầm :
- Anh Trí kỳ quá, coi chừng người ta thấy bây giờ.

Trò chơi vụng về của hai đứa có lẻ sẻ kéo dài như vậy cả tháng, cả năm nửa nếu không có một biến động bất ngờ. Tối hôm đó, ông Tư dẩn cả nhà đi ăn giỗ ở Biên Hòa, thằng Trí thì viện cớ ngày mai phải thi nên ở nhà học bài, giửa hai người làm thì con Út nhường cho chị Sáu đi theo gia đình ông Tư, còn thằng Tâm thì biến đâu mất từ xế chiều. Đến 9 giờ tối thì thằng Tâm mò về, mặt nó hơi đỏ có lẻ vì uống vài chai bia với bạn bè, nó leo lên giường ngũ ngay. Thằng Trí sau khi học bài xong, cũng vào ngũ. Nói là ngũ chứ thật ra là để thò tay xuống vuốt ve con Út , và bóp vú nó ! Cả hai cười khúc khích làm thằng Tâm bật ngồi dậy