Choi gai gia

Nó và Em quen nhau cũng bình thường như những đôi trai gái trong cái trường cấp 3 này. Một cái trường cấp 3 của huyện, chuyện cũng sẽ chẳng có gì nếu nó không phải là 1 người quá nổi tiếng ở trường. Sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình cũng không khá giả lắm ở vùng nông thôn nhưng nó lại có phong cách sống của giới thành phố. Là một hot boy thời ấy của trường vì phong cách ăn chơi, quậy phá và 1 chút bảnh trai. Nó được nhiều người con gái trong trường kể cả những chị lớp trên quý mến và dành tình cảm cho nó. Nhưng nó chẳng quan tâm, nó chỉ thích ai là lao vào tán tỉnh rồi vài bữa sau nó chẳng nói lời chia tay hay gì cả. Nó sẽ lặng lẽ ra đi nếu nó không thích nửa. Vốn nó như vậy, vì khi quen ai nó chẳng bao giờ nói từ “ Yêu” mà đã không nói yêu thì làm gì có chuyện chia tay. Hồi học lớp 10 và 11 không biết bao nhiêu con gái phải sống dỡ chết dỡ vì nó. Nó chẳng quan tâm dù ai bên cạnh nó có khóc lóc hay níu kéo nó. Cuộc sống của nó sẽ tiếp tục bình yên như vậy nếu năm nó học 12 không xảy ra một chuyện làm cuộc sồng của nó thay đổi hoàn toàn. Sáng 22/8/2005 trường nó đã tập trung để tiếp tục 1 năm học mới. Sáng đó nó chẳng màng chuyện trường nó làm gì, vẫn thói quen cũ nó lại la cà mấy quán café gần trường. Uống café và nói chuyện với bạn bè cho đến khi nào trường nó làm xong mọi thủ tục để phân chia phòng học rồi làm 1 vài chuyện gì nửa, nó cũng chẳng quan tâm. 8h nó nghỉ chắc là đã xong mọi việc nó bắt đầu vào trường xem lớp nó học phòng nào. Vào đến trường thì nó thấy ông hiệu trưởng vẫn đang huyên thuyên chuyện gì đó. Nó dừng lại ở cổng để xem tình hình. Mẹ sao giờ này mà mấy ông chưa xong nhỉ, có chuyện gì không mà lâu thế không biết. Nó chửi rùi nhủ thầm trong lòng. Rồi nó cũng tìm cách để qua được bức tường lửa của trường để tiến vào sân trường. Vừa thấy nó mấy đứa bạn nó ở trong thì cứ như là thấy mẹ đi chợ về. Nó mà gặp bạn bè trong lớp thì tám cũng không thua gì mấy bà. Tụi con gái trong lớp nó cũng thích nó không phải vì chuyện gì mà vì nó vui tính lại hay tám với mấy con nhỏ. Tìm được cho mình 1 chổ ngồi trong hàng của lớp nó cố chen vào ở giữa hàng để giám thị không để ý đến nó. Nó ngồi sau lưng con nhỏ T nó lại để ý con nhỏ đang mặc bộ áo dài mới khá mỏng. Vậy là nó lây bút ra vẽ lên mấy sợi gân sau lưng T. Nó và T là bạn thân với nhau từ lớp 10 đến giờ nên Con nhỏ bít nó nghịch cũng chẳng nói gì, nó thì ngồi sau cười khúc khích. Nó mở lời trêu nhỏ T:
- Nè nè có đồ mới mà không khao gì nha
- Khao gì nửa, nãy giờ đôi mắt ông được rửa mắt rồi đòi gì nửa
-Trời ak. Tui có nhìn gì đâu mà rửa với không
- Thôi tội lắm người ơi, ông cứ làm như tui không biết ông ngồi sau lưng tui làm gì hết ak. 
-Hehe, sao bửa ni ăn mặc sexy thế, không sợ ak.
-Sợ gì?-
-Thì sợ mấy thằng thấy vậy thả dê bà sao hehe.
-Tui thách đó, thằng nào mà thả dê ra tui bắt lại nhốt vào phòng giám thị hết hjhj.
-Bà ghê quá, hèn gì lên 12 rùi mà không có 1 mối tình rách haha.
-Tui chẳng cần thằng nào hết, cần thằng này bên cạnh tui là đủ rùi hii, nói rùi nhỏ đưa tay chỉ vào nó. Làm nó ngây người ra.
-Ơ thế mà lâu nay tui không biết, ai chứ bà thì tui ở bên cạnh cả cuộc đời này cũng được. Nó nói nhưng trong lòng vẩn suy nghĩ vẫn vơ, không biết hum ni con nhỏ ăn nhầm thuốc gì.
-Ak nhớ nghen, tui ghi nhớ vào bộ não rùi sau này đừng ân hận nha. Tui mà nhớ thì không bao giờ quên đâu. Ông sẽ khổ cho mà xem hjhj. Nhỏ nói làm nó thấy rờn rờn gai ốc. 
-Uhm nhớ mà hj. Rồi nó ngôi lặng im suy nghĩ. Không biết con nhỏ này đùa hay thật đây. Chắc 3 tháng hè làm nhỏ này có vấn đề rùi . Nó cười 1 mình làm nhỏ cốc 1 cái vào đầu nó.
-Hâm ak. Sao ngồi im lặng rùi cười như thằng ngố vậy.
-Không có gì. Vui thì cười không được ak. 
-Ak uhm. Mà nè ông biết năm ni khối 12 mình có chuyện gì mới không.
-Không, tư nhiên hỏi làm sao tui biết mà có bao giờ tui quan tâm đến chuyện gì ở trường đâu. 
-Lúc nảy thầy hiệu trưởng thông báo năm ni khối 12 sẽ có 1 lớp bị chia ra vì trường không đủ phòng học. Mong rằng không phải lớp mình.
-Vậy ak. Tưởng chuyện gì quan trọng lắm. 
-Chuyện đó mà không quan trọng ak. Lỡ lớp mình bị chia sao, ông không thấy buồn nếu lớp mình mỗi đứa 1 ngã ak.
-Có gì đâu buồn, vui thì có. Tự nhiên có thêm bạn mới thì phải vui chứ. 
-Thế nếu lớp mình bị chia mà tui với ông không được học 1 lớp với nhau ông cũng không buồn ak.
-Có buồn chút chút hi. Mà cũng học trong 1 trường mà lo gì. 
-Nhưng ngồi học không có ông ngồi nói chuyện cũng buồn
Thôi bà đừng nói nhiều nửa xem thầy thông báo lớp nào bị chia kìa.
-Ak uhm. Biết rùi, lạy trời không phải lớp mình
Năm nay trường mình do không đủ phòng học vào buổi sáng nên 10 lớp 12 sẽ rút gọn lại thành 9 lớp. Lớp 11A10 sẽ chia vào các lớp còn lại. Sau đây là danh sách các học sinh lớp 11a10 sẽ phân bố vào các lớp. Thầy H đang huyên thuyên ở trên thì ở dưới này đã loạn cả lên. Cũng may lớp nó không bị chia nếu không cung thấy hơi bun bun,Nhỏ T là vui hơn cả nhỏ cười tít cả mắt. sau khi phân bố học sinh lớp 11a10 xong thi các lớp bắt đầu vào phòng để gặp giáo viên chủ nhiệm.Lớp nó có 8 đứa mới chuyển vào từ 11a10, 3 nam 5 nữ. Vào lớp nó lại chọn bàn kế cuối để ngồi. Đây là chổ ngồi yêu thích của nó, gần cửa sau của lớp nó có thể đi ra ngoài mà không cần xin phép giáo viên nếu nó muốn. Nó đến chổ ngồi thì nhỏ T cũng lẽo đẽo theo nó rồi ngồi cạnh nó. 
-Làm gì theo tui giữ vậy bà, đình ám tui cả năm học cuối cấp này ak
-Sí chảnh giữ, tại người ta cũng thích ngồi ở bàn này mà. Ngồi ở đây mát lại ra vào thoải mái hj.
-Bà đừng có lý do lý trấu, mới có mấy e lớp 11a10 vào bà phải cho tui kiếm e nào ngồi cạnh chứ. Ám tui hoài vậy.
-Có em này rồi không được ak
-Em nào chứ em này thì chắc chết. Bà giữ như bà chằng ngồi cạnh tui chắc học xong cấp 3 tổn thọ. 2 năm rùi con 1 năm nửa cho tui sống với chứ.
-Thì ông vẫn sống sờ sờ đó thôi. Mà ông khỏi lo bàn trên mình chưa có ai ngồi, đen gì cũng có 1 em về ngồi bàn đó. Lúc đó ông tha hồ mà vẽ gân ngươi, tui khỏi chịu cái nạn đó mỗi lúc ngồi chào cờ với ông.
-ờ chắc vậy. lạy trời lạy trời hjhj
-ông lạy gì nhiều giữ vậy.
-lạy nhiều cho hiệu nghiệm hì.
1 lát sau thì y như rằng lời cầu nguyện của nó có hiệu nghiêm. 2 em mới vào lớp tiến lại bàn trước nó. Nhỏ T lại được nước cười tít mắt.
-sướng nha
-sướng gì trời
-2 em 1 lần luôn hjhj. Lần này ông bị bao vây bởi yêu nữ nha hi. Con nhỏ ngồi trước mặt tui tui biết nè. Còn này ghê lắm, hoa khôi lớp 11a10 đó. Nó chảnh lắm. với lại nhà nó cũng khá giả nên coi người khác không ra gì. Còn con nhỏ ngồi trước ông tui không bit. Mà cũng dễ thương hey. 
- Dê thương sao bằng bà được hj. Nó nói làm nhỏ đỏ mặt
-Sí ông mà cũng biết vậy nửa ak. 2 năm nay tui tưởng ông bị mù nửa chứ.
-Đâu có đâu, nhưng ai ở bên cạnh tui đều dê thương hết mà hjhj. Tui có nói bà dễ thương đâu mà mù với không.
-Ông vừa phải thui nha. Nhỏ giận nó quay mặt đi. Nó cũng chăng nói gì ngồi cười cười làm nhỏ T càng tức hơn. 
Rồi cô chủ nhiệm vào nói gì đó nó củng chẳng quan tâm. Nó chỉ quan tâm đến con nhỏ ngồi trước mặt nó. Trông nhỏ cũng không đẹp lắm nhưng rất có duyên với đôi mắt buồn và hai má lúng đồng tiền. Còn con nhỏ ngồi bên thì chảnh thôi rồi luôn. Gọi là dân cung sành điệu thời đó ở trường, nhỏ này đi học mặc áo dài mà chơi nguyên cái ai ngực màu đỏ nhìn vãi hàng. Nó ngồi đằng sau cũng chẵng màng làm quen hay hỏi hang gì. Nó ngồi sau ngắm mấy sợi gân đang dính trên người 2 con nhỏ ngồi trước. Phải công nhận con nhỏ ngồi trước chơi nguyên cái sợi gân màu đỏ làm nó khoái chí. Nó có cái sở thích kỳ cục và cũng là cái trò mà nó hay nghịch mấy đứa con gái trong lớp nó. Cứ lần nào ngôi chào cờ nó mà ngôi sau con nhỏ nào là nó lấy viết ra tô theo đường gân trên áo mấy con nhỏ. Làm mấy đứa đó về giặt mãi chẳng ra. Có điều may mắn cho nó là mấy đứa trong lớp biết nó chỉ nghịch thôi chứ chẳng có ý gì nên cũng không bao giờ làm to chuyện. mỗi lần như vậy mấy nhỏ đó chỉ chửi nó 1 câu:” nghịch vừa thôi cha nội” vậy là xong. Nó ngỗi suy nghĩ bân quơ thì nhỏ T giật giật tay nó làm nó tỉnh người ra. 
-Gì vậy cha nội, thấy người đẹp nên ngây người rùi ak. Đồ 35
-Đâu có đâu tại bùn ngũ nên vậy thôi mà. Ngồi cạnh bên có người đẹp mà người đẹp giận nên thấy bùn……. Ngũ hj.
-Thôi ông định ngồi đây nịnh tui ak. Về kìa xong rồi. Ngay mai bắt đầu đi học bình thường. Mà cô nói năm ni ông bị hạnh kiểm yếu học kỳ 1 đó.

choi gai gia

Chẳng biết gì làm tôi thức dậy, cái nóng đêm hè ở Sài Gòn hay vì tiếng động phía sau cửa sổ? Là con nhà võ tôi rất nhạy với tiếng động. Tôi ngồi dậy. Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ thật sáng. Tôi nghe tiếng bước chân và tiếng lục đục của ai. Chẳng lẽ ăn trộm? Vậy thì mày tới số với ông rồi mới chọn ngày ông tới đây mà ăn trộm. Tôi len lén thò đầu nhìn qua góc cửa. Mắt ước lượng chiều cao thành cửa để bay ra ngoài. Hai con mắt tôi bỗng trợn to lên. Dì tôi! Phải! Đúng là dì! Dưới ánh trăng thân hình dì trắng toát lồ lộ bên cái giếng nước sau vườn. Tôi không tin được mắt tôi. Tôi đưa tay lên dụi mắt và bấu vào mình để chắc rằng mình không mơ. Khi biết chắn thế tôi hoảng hồn hụp đầu và nằm xuống. Tim tôi đập thình thịch. Trời ơi! Sao ghê thế này? Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rỏ cái dáng ẻo lã khêu gợi của dì trong đêm hôm đó. Tiếng dội nước vang lên cho tôi biết dì đang tắm. Có lẽ vì trời quá nóng chăng? Trong người tôi một niềm bức rức khó tả. Tôi nằm trằn trọc khi tiếng nước vẫn dội đều. Không dằn được nữa tôi ngồi dậy. Lại len lén vì sợ dì bắt gặp, tôi nhô đầu lên. Tim tôi đập to đến nỗi có lúc tôi sợ dì nghe được nên lại thụp xuống. Tôi ngồi lên thụp xuống cả ba bốn lần trước khi chắc chắn là dì không để ý tôi mới yên tâm ngồi ngắm dì khỏa thân tắm dưới ánh trăng . "Dì đẹp quá dì ơi! Cho đến bây giờ con cũng không quên được thân hình kiều mỵ của dì trong đêm hôm đó." Dì tôi đẹp quá. Dì đẹp gấp trăm lần con bé Tiểu Thanh! Không có gì có thể tả được cái đẹp vô biên này. Nó vượt không gian và thời gian và nó mở mang cho tôi một chiều hướng mới, một khía cạnh mới trong cuộc đời làm người và ảnh hưởng rất nhiều trong cuộc sống tôi sau này. Dì cầm gàu đưa lên dội nước trên làn da trắng muốt. Dì đưa lưng về phía tôi. Làn da ướt đẩm lấp loáng ánh trăng làm dì càng đẹp thêm bội phần. Tôi say mê nhìn ngắm. Tôi thấy rất rõ làn da không một hạt mụn của dì. Cặp mông rắn chắc thật khiêu khích. Dì không biết có người nhìn lén nên vẫn tự nhiên. Dì xoay người lại. Cặp nhũ hoa đầy đặn hãy còn săn chắc chìa ra nhọn hoắc. Tôi đưa mắt nhìn xuống dưới. Một vùng biển đen như cuốn hút cả hơi thở làm tôi choáng ngợp. Cặp đùi dài thon thả trắng muốt thả dài từ chốn đó. Tôi trân cứng, môi mím chặt, hai tay bám thành cửa như sợ nếu thả ra tôi sẽ té nhào. Trời ơi! Trời ơi. Tôi cứ kêu lên trong đầu như thế không biết bao nhiêu lần. Dì bổng ngẩng đầu lên và ... thấy tôi. Dì hơi hốt hoảng thả gàu ra lấy tay che ngực và vùng biển đen tội lỗi. Chết tôi rồi! Nhưng không biết gì làm tôi ngồi yên vẫn nhìn dì trân trối. Môi dì mấp máy gì tôi không nghe tiếng được tiếng còn. Hình như là "con đi ngủ đi đừng có nhìn dì như vậy" thì phải. Tôi không nghe, mà có nghe chăng nữa thì lúc đó tôi cũng làm bộ không nghe. Tôi vẫn nhìn dì, mắt mở lớn, hai tai nóng bừng và tim càng đập mạnh hơn. Dì có lẽ không biết làm sao nên đứng thế ngường ngượng. Một lát sau không rõ tại sao dì tủm tỉm cười ... và bỏ tay xuống, buông thả không ngại ngùng mắc cở nữa (với cháu ruột của dì.) Dì lại tiếp tục tắm như lúc trước. Lần này thỉnh thoảng dì lại ngẩng đầu nhìn lên như coi tôi có còn chổ củ. Tôi lúc này như người đang ở trên mây. Dì đã biết tôi nhìn lén dì đang tắm mà chẳng la rầy mà trái lại còn đứng tắm cho tôi xem. Tôi sướng lắm. Tôi thấy tôi hạnh phúc quá. Dì có lẽ tắm đã xong nhưng vì thấy tôi còn nhìn (hay vì trời quá nóng) nên dì đứng tắm lâu hơn. Tim tôi đã đập lại bình thường nhưng phía dưới người tôi cồm cộm căng cứng. Dì thong thả bước lại gần cửa sổ vẫn không gì che đậy.
"Con hư lắm nhé. Đi ngủ đi."
Rồi dì lại cười
"Lần sau mà còn nhìn trộm là dì phạt đếch vào mông năm roi đó."
Tôi lại thấy xấu hổ. Không dám nhìn thẳng vào người dì nữa tôi dạ mấy tiếng luýnh quýnh nằm xuống giường. Tôi nằm xuống trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh và thái độ của dì đã ám ảnh tôi, bấy giờ và mãi mãi về sau. 

choi gai gia

choi gai gia la gi ?

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

choi gai gia

Ăn qua loa bữa trưa và nghỉ được chút xíu thì có tiếng chuông cửa, Uyên ra coi và giật mình khi nhận ra Dũng ? cháu nàng ? đã đến. Nàng không nghĩ là Dũng đã lớn như vậy. Thật ra cũng hơn 4 năm rồi, Dũng bây giờ đã mười lăm tuổi, tuổi lớn và phát triển, Dũng ở Nha Trang bơi lội suốt ngày nên thân hình nở nang rất gợi cảm. Uyên rối rít xách đồ cho cháu, cảm giác thân thiết ngày nào vẫn còn nguyên trong lòng đứa cháu bé dại. Dũng hỏi:? Chú Tiến đâu rồi hả cô?? – Uyên cười đáp: ? Chú Tiến đi miền Tây hơn tuần nay còn cả tháng nữa mới về. Cháu cô dạo này lớn quá, cao hơn cả cô rồi? – Dũng vừa để đồ xuống vừa cười: ?Cháu bây giờ 1 mét 71 rồi đấy cô ạ, bố cháu bảo cháu còn cao nữa?. Uyên chạy ra tủ lạnh rót nước cho cháu: – ?Cô thì vẫn chỉ có 1 mét 62 thôi, chẳng cao thêm được nữa?. Dũng chỉ cười: ?Cô thế là đẹp quá rồi còn gì?. Nói đến đây bất giác Dũng đưa mắt ngắm nhìn thân thể cô Uyên. Thật là không thể chê vào đâu được, mông to và cong, chân dài vú nở. Nó nghi?thầm: Ông chú Tiến thật là có phước! Uyên chỉ căn phòng cho cháu, hướng dẫn để Dũng xếp đồ vào tủ. Rồi nàng chỉ nhà tắm bảo Dũng đi tắm cho khỏe. Dũng vào nhà tắm rồi, Uyên ra ngồi đằng salon chờ, nàng cảm thấy hơi bối rối, thật tình Uyên không chuẩn bị tinh thần để tiếp đón một người đàn ông đến nhà như Dũng.

Nàng vẫn đinh ninh cháu mình vẫn như đứa bé ngày nào hai cô cháu dắt tay nhau chơi vòng thành phố? Trong nhà tắm, Dũng chỉ nghĩ đến thân hình cô Uyên. nhớ cách đây hơn 4 năm nó còn được cô ôm vào ngủ, những cãm giác đó bây giờ nó đã quên hết rồi. Cô Uyên lúc đó mới lấy chồng, thân hình chưa nảy nở quyến rũ như bây giờ. Lúc đó Dũng cũng chẳng nghĩ ngợi gì vì nó còn nhỏ quá. Nhưng bây giờ nó đã dậy thì rồi. Ở trường trung học, khi nhìn những tấm thân thiếu nữ nảy nở sớm trong những tà áo dài trắng đã thật sự làm tâm hồn thiếu niên của nó rung động. Dũng chợt phát hiện ra một chiếc quần lót lụa nhỏ xíu treo trên móc. Chắc chắn là của cô Uyên rồi. Nàng đã quên chưa giặt nó sáng nay. Dũng run run cầm lấy món đồ mỏng manh bé nhỏ. Nó nghe thoảng một mùi gì đó thực nồng nàn. Nó từ từ đưa chiếc xì-líp của Uyên lên mũi và hít nhè nhẹ. Đó là mùi da thịt đàn bà của cô nó, thứ mùi mà lần đầu tiên nó được cảm nhận gần đến thế. Khi Dũng bứơc ra khỏi nhà tắm, nó chỉ mặc một chiếc quần cụt và áo pull ngắn. Uyên ngắm nhìn và bất giác quay mặt đi. Những cơ bắp đàn ông của đứa cháu quả thực hấp dẫn quá.

Nàng tự nhủ thầm: ?Sao thế nhỉ, Dũng là cháu ruột mình mà sao lại vẫn có cãm giác cuốn hút như vậy được??. Nàng không thể giải thích được và sự quyến rủ của Dũng cứ bám riết lấy nàng suốt buổi chiều hôm đó. Dũng cũng nhận ra cảm giác là lạ của Uyên. Nó cũng cố gắng tìm lại sự tự nhiên như năm xưa nhưng rõ ràng không thể được nữa. Cô nó là một người đàn bà và nó giờ này không còn trẻ con nữa. Sự thu hút khác phái là điều bình thường phải xảy ra. Buổi chiều, hai cô cháu xuống đường chơi. Uyên bận một chiếc áo lửng màu trắng bă?g lụa nhẹ. Dũng thay chiếc quần jean bạc và hai cô cháu chở nhau trên chiếc Honda của Uyên. Trời đẹp và mát, người qua lại đông đúc, hai cô cháu dần dần lấy lại vẻ tự nhiên ngày nào. Lúc đầu Uyên còn cô?gắng giữ cho cặp vú tròn căng của nàng không đụng vào tấm lưng rộng của Dũng. Đường thì đông và xe thắng liên tục, vả lại vui chuyện và mải chỉ đường, Uyên không nhận ra nàng đã ghì chặt hai bầu vú của mình vào lưng Dũng từ lúc nào. Nàng toan tách ra nhưng lại nhận thấy thế có thể sẽ làm cho hai người lúng túng mất tự nhiên, vả lại Uyên thấy Dũng vẫ không tỏ thái độ gì khác thường nên tốt nhất là cứ giữ nguyên như vậy. Thật ra Dũng đang nóng hết cả người, nó phải cố hết sức để giữ thái độ bình thường. Cặp vú của cô Uyên nó thật là mềm mại và êm dịu. Chạy xe trên đường mà nó như chết chìm trong hai bầu vú tròn trịa của cô nó mat-sa ở trên lưng. Trên đường về nhà thì trời bất chợt đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa thật lớn và dữ dội. Hai cô cháu không mang áo mưa nên đến lúc tìm được nơi trú thì cả hai đã ướt đẫm.

Dũng dựng xong chiếc xe máy và quay lại với Uyên thì đột nhiên sững cả người lại. Miệng nó khô khốc và dương vật nó nảy mạnh. Uyên đứng trước mặt nó, toàn bộ phần trên của cơ thể hầu như phơi bày lồ lộ trước mắt Dũng. Chiếc áo lửng màu trắng dát chặt vào thân hình tròn trịa của Uyên. Cặp vú thây lẩy thấp thoáng đầu vú hồng hồng cực kỳ khêu gợi. Chiếc áo hếch lên để lộ khoảng eo hông đầy căng, Dũng nhìn cái rốn tròn và sâu trên cái bụng phẳng của Uyên, cặp mắt không hề chớp, nó cảm thấy cứng ngắc ở trong quần. Nó không thể nào giấu được sự thèm muốn của nó. Nó chưa biết làm tình như thế nào và cũng chưa bao giờ giao hợp với đàn bà nhưng bây giờ nó biết nó đang thèm khát được làm tình với người đàn bà đứng trước mặt nó. Uyên cũng cảm thấy bối rối vô cùng vì cặp mắt hau háu của đứa cháu trai. Nàng nhận ra cái cục lùm lùm giửa hai chân Dũng đang nổi lên rất to. Uyên cảm thấy làm sao đâu: ?Không lẽ nó muốn mình hay sao?? Dũng cuối cùng cũng dằn được lòng mình, nó cởi chiếc áo sơmi của nó khoác lên người cô Uyên. Nàng cảm nhận được hơi ấm của đàn ông của chiếc áo Dũng đưa cho. Bây giờ lại đến lượt Uyên nhìn ngắm tấm thân trần nảy nở đầy tính đàn ông của Dũng. Nàng liên tưởng đến bộ phim sex trong dĩa CD ở nhà, đến những cảnh người đàn bà dùng tay và lưỡi ve vuốt mơn trớn trên những cơ thể đàn ông như vậy. Bất chợt nàng nhận thấy mình có một ý nghỉ ham muốn đầy tô? lỗi. Uyên cố gắng xua đuổi ý nghĩ này ra khỏi đầu nàng, nhưng Dũng đang đứng ngay trước mặt, dương khí đàn ông trong cái cơ thể đàn ông rắn chắc ấy liên tục tỏa sang người nàng, Uyên phải thừa nhận với lòng không thể chối cãi rằng: Nàng đang thèm khát Dũng. Đứng suốt hai tiếng tới gần 7giờ trời mới tạnh mưa. Lúc này thì tự quần áo của cả hai người đều đã khô cả. Uyên bảo cháu chở tới tiệm ăn quen của nàng và cùng ăn uống cho bữa tối ở đây. Lúc về tới nhà thì cũng đã gần chín giờ tối. Uyên chạy vào thay đồ đi tắm ngay. Không hiểu sao nàng tắm rất lâu và lau chùi thân hình của nàng rất kỹ lưỡng. Tối nào định làm tình với Tiến, Uyên luôn tắm rửa sạch sẽ như vậy. Lúc Uyên trở ra thì Dũng cho biết là căn phòng của nó do lúc đi không khép hai bên cửa sổ nên cơn mưa đã tạt ướt toàn bộ giường nệm. Trước khi Dũng đóng cửa nhà tắm, Uyên quay đầu nhìn cháu và nói rất nhanh: ?Cháu không ngại thì tối nay qua phòng cô chú ngủ tạm rồi mai tính?. Uyên trở về phòng ngủ và tự hỏi sao mình lại dám khiêu khích đứa cháu như vậy và liệu Dũng có dám vào ngủ trong phòng nàng hay không. Uyên thay bộ đồ ngủ bằng hàng satin mỏng và leo lên giường. Nàng cảm thấy một thôi thúc không nguôi là phải xem lại dĩa CD sex. Những cảnh làm tình quằn quại bốc lửa lại hiện ra trên TV. Uyên coi phim một lát thì âm hộ nàng lại ướt đẫm dâm thủy.

choi gai gia

Xem choi gai gia hay nhat 2014

…. Hôm sau, thằng Sơn và cả nhóm tiếp tục thực hiện kế hoạch ăn trộm sắt ở hàng phế liệu Thái Thu lớn nhất thành phố, Sơn tèo trèo lên mỏm đá, hùng hồn phát biểu :

- Hôm qua nhờ vụ ăn bánh mỳ chạy làng mà tao đã phát hiện ra một cách để anh em mình thịt con béc-giê của nhà lão Thái, tao đã chuẩn bị pa-tê và thuốc xổ cực mạnh đây rồi, chỉ cần cho nó ăn là chắc chắn sẽ bị đi ngoài cho mà xem, trong khoảng thời gian nó lâm bệnh, anh em mình sẽ tha hồ hành tầu.

Cả nhóm nhất trí kế hoạch của thằng Sơn, nhưng thằng nào sẽ là thằng đứng ra nhận nhiệm vụ leo rào trèo vào sân để ném pa-tê cho con Béc-giê ăn ? cả lũ lại nhất trí chọn thằng Quang vì nó là chuyên gia trong cái môn thể thao này.

Tối hôm đó, đợi cho nhà Thái Thu đóng cửa tắt đèn đi ngủ, cả lũ kiệu nhau cho thằng Quang trèo lên rồi nhẹ nhàng tiến vào sân sau nơi con béc-giê đang say giấc trước cửa kho phế liệu.
Con chó đang mơ màng nhưng ngửi thấy mùi hôi của người thì bật dậy ngay rồi sủa lên inh ỏi, sau đó là giọng lão Thái trong nhà vang lên :

- Beck, đêm hôm mày còn sủa cái gì, ngủ đi !!! (ông này chắc là fan MU chính hiệu vào thời đó).
Thằng Quang vội ném mạnh gói pa-tê xuống sân cho nó rồi 3 chân 4 cẳng leo ra ngoài.

- Nó ăn chưa ??? thằng Sơn vừa đỡ bạn vừa hỏi dồn dập.
- Không biết, tao ném sát nó lắm, Quang thở hổn hển...
- Sao mày không ở lại lấy 1 phút xem nó có ăn không đã rồi hãy leo ra ?
- Mày ra đó mà ở lại, nó còn to hơn cả tao với mày cộng lại, sợ bỏ mẹ đi đc ấy chứ !!

May cho cả nhóm là con Beck vốn ham ăn, lại được miếng pa-tê to đùng thơm phức thì không thể kìm lòng nên đã chén sạch, kết quả là cậu ta bị đau bụng khiến lão Thái phải cho nó đi tiêm thuốc rồi gửi lại luôn nhà Bác sĩ quen chờ khi nào khỏi hẳn sẽ cho về

Sáng sớm hôm đó nhân lúc vắng con Beck, bọn thằng Sơn mang theo dụng cụ, cắt được dây thép, chui hàng rào rồi mang đi bao nhiêu là sắt với đồng, vậy là kế hoạch đã thành công mỹ mãn với một vụ thu hoạch lớn.
Quang lại có tiền gửi mẹ, tất nhiên không dám nói là đi ăn trộm, chỉ dám khai đi nhặt phế liệu về bán đi rồi dồn lại gửi mẹ cất cho.


Cái xóm lao động nghèo này tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng đủ mọi thành phần, giang hồ có, đĩ điếm có, buôn lậu có, hoặc phiêu dạt từ nơi nào đến cũng có…

Gần cuối xóm là nhà của chị Lan, người ở đây gọi là Lan “sex” mới chuyển về chưa được 1 năm, theo như bà Thùy kể thì Lan đang còn trẻ chắc chỉ khoảng 24-25, trước đây có dính líu gì đến giang hồ, sau đó bị rạch một đường khá dài trên mặt rồi thuê nhà về đây ở tạm. Tuy nhiên nếu lấy tờ báo hoa học trò đang rất thịnh hành vào thời đó, xé lấy một khoảng, che vết sẹo đi thì chị Lan trông cũng khá xinh gái, tuy làn da không trắng và gương mặt không toát lên vẻ dịu dàng nhưng nhìn chị thì lúc nào cũng tràn nhựa sống, sáng dậy sớm mặc quần đùi bó sát, áo font bóng đá chạy 2 vòng quanh sân bóng, chiều lại quần đùi áo hai dây ra tập thể dục, đôi khi còn chơi lùa bắt với bọn con nít. Nhìn bộ ngực chị Lan cứ tung bay trong lớp áo con mỗi khi chị chạy, mấy thằng lớp 8 lớp 9 cứ mắt chữ A mồm chữ O, nước dãi chẩy ầm ầm, lùa nhau mà thằng nào cũng chỉ chờ sơ hở để nhào vào người ăn vạ. Nhưng đừng nghĩ bà Lan hiền, vui thì vui thế thôi chứ làm tới thì liệu hồn, Quang nhớ có lần một thằng giả vờ ngã nhào vào rồi lấy tay bóp vú liền bị Lan sex bẻ ngược tay, tát cho vài cái sưng cả mặt. Từ sau hôm ấy chả thấy thằng kia ra chơi nữa, còn Lan sex vẫn giao du như thường. Tả thế nào cho ra bà chị này nhỉ, gương mặt thì hơi hơi giống Thủy Tiên của bây giờ, không cao như vậy nhưng độ sexy thì cũng chẳng kém.

Lan “sex” bỏ nhà ra đi từ hồi bé rồi phiêu bạt đến cái tỉnh lẻ này, sau đó nhờ sắc đẹp thì cặp kè với bọn đại gia nào đó trên thành phố, cũng chơi bời lắm, nhưng rồi sau đó lão đại gia bảo kê cho bị phá sản, giang hồ tìm lão trả thù, mấy con cave lúc trước từng bị Lan “sex” đè nén bây giờ được dịp ra mặt, trước khi ra đi còn để lại cho Lan một vết sẹo dài trên mặt khiến cô chẳng thể cặp kè được với ai. Những người dân nghèo ở đây cũng chẳng bận tâm chuyện cô là ai, trước đây làm gì còn bây giờ ra sao, ở nơi này cuộc đời ai người ấy sống, nhà ai người ấy lo, quá đáng quá thì mới phải ra mặt. Nhưng khổ cho Lan sex dù đã rút lui khỏi giang hồ nhưng thi thoảng vẫn bị một vài thằng đến dọa dẫm, không để yên cho làm ăn kiếm sống, chúng nó nếu không đòi tiền thì cũng đòi tình, có thằng trước làm lái xe cho lão bồ của Lan, trước một câu chị hai câu chị nhưng bây giờ thì trở mặt, đòi cô giao toàn bộ số trang sức ngày xưa được tặng ra mới để cho yên, Lan sex làm gì còn thứ gì trên người nên bị nó lôi ra sân rồi lục tung nhà tìm kiếm, cả xóm dù không thấy lạ lắm nhưng cùng ùa ra xem, chẳng ai bênh vực làm gì, chuyện ân oán là của chúng nó không nhà nào muốn dính vào kẻo lại thiệt thân !

Tìm kiếm mãi chả được gì, thằng lái xe dọa nạt chán chê rồi bỏ về, không quên văng lại vài lời dọa dẫm, nào là sẽ bắt Lan sex đi làm gái, sẽ cho đàn em đến xử, Lan sex chỉ khoanh tay cười khẩy chẳng thèm đáp lại, khi thằng kia đi rồi, cô hất mặt về phía những người tò mò, trong đó có cả Quang và Sơn tèo rồi buông mấy câu :

- Chuyện xong rồi mọi người giải tán đi, lần sau đã đéo nói hộ được lời nào thì cũng đừng mò mặt ra mà xem !

Lan sex khá quý Quang vì thấy thằng này tuy nhỏ nhưng khỏe mà lại có vẻ hiền lành nữa, không như những thằng đàn ông khác trong xóm toàn xách ghế ra sân vừa uống rượu vừa nhìn mông với ngực Lan làm mồi để nhắm, chỉ có Quang là cứ gặp Lan ở đâu là cúi gằm mặt xuống đến đấy, nhưng lần nào Lan sex nhờ là Quang cũng giúp, lúc thì xách hộ chị xô nước, hôm thì chạy ra đầu ngõ mua hộ chị chai dầu ăn, có hôm Lan bị sốt không đi mua được thuốc, Quang cũng lội mưa đi mua thuốc về cho chị, đưa thuốc vào nhà xong định quay về thì Lan sex gọi lại :

- Lấy hộ chị cốc nước, chị có ăn thịt mày đâu mà mày cứ sợ chị như sợ cọp thế ?

Quang cũng chẳng nói gì, lẳng lặng rót cốc nước mang lại giường, hằng ngày thấy chị lúc nào cũng khỏe mạnh, chạy nhẩy khắp xóm, giờ thấy nằm một chỗ nó cũng thấy tội tội, nhưng cả xóm này có ai dám ngó ngàng gì tới đứa con gái giang hồ này đâu, đầu giường Lan lúc nào cũng kè kè con dao bấm, chắc là để đâm thằng nào dám xông vào.

Lan sex ngồi dậy, đỡ lấy cốc nước rồi đưa mấy viên thuốc cảm vào miệng, nhăn mặt nuốt sạch, sống tự lập lâu cũng khiến Lan quen với việc tự chăm sóc cho bản thân mình, đoạn Lan quay sang hỏi Quang :

- Mày thấy vết sẹo trên mặt chị có đáng sợ không ?
- Không ! Quang trả lời tỉnh bơ..
- Sao lại thế ? Lan sex ngạc nhiên !
- Bố em cũng có một vết sẹo trên mặt như thế, mẹ bảo trước khi lấy mẹ bố toàn đi đánh nhau, người toàn sẹo…
- À, bố nhóc cũng là dân giang hồ à ! thào nào…
- Em chưa gặp bố bao giờ, mới chỉ được xem ảnh thôi !
Lan sex nhìn Quang, ngửa mặt lên trần nhà, thở dài :
- Chị cũng thế, có biết mặt mũi ông già tròn méo thế đéo nào đâu
- Chị làm gì để kiếm sống ? Thằng Quang đột nhiên đổi chủ đề...
Lan sex hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn Quang một lúc, rồi lấy ngón tay dí vào chán nó :
- Ai thuê nhóc đến điều tra chị thế hả ?
- Em chả cần ai thuê, chỉ hỏi thế thôi chứ em cũng thừa biết
Lan sex tròn mắt, nở nụ cười bí hiểm : sao, nói chị nghe xem nào !
- Hôm trước đi học em gặp chị ở trên thành phố, hôm đó chị bịt kín mặt nhưng em vẫn nhận ra, thấy chị đi vào khu chợ có một lát rồi đi ra, tối hôm đó ngang qua nhà thấy chị ăn toàn thịt gà, uống rượu tây là em đoán ra ngay..
- Nhóc đoán ra gì nào ?
- Em nghĩ chắc chị vào đó cắm vàng hay nhẫn mà hôm nọ cái ông nào cứ lục tung nhà lên tìm mà không thấy, chắc lâu nay chị toàn làm thế !
Lan sex tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, không ngờ một thằng nhóc lớp 7 lại phát hiện ra được mánh của cô sử dụng lâu nay, xoa đầu Quang một lần nữa, Lan nói nhỏ :
- Không phải là cắm, chị bán hết tất cả rồi, có bao nhiêu cũng bán hết, ngày trước chị cũng tích trữ được một ít, sau vụ bạn trai chị bị vào tù, chị phải gửi nhờ nhà bạn thân chị, chỉ khi nào cần mới ra lấy thôi, nhóc giỏi lắm, nhưng nhớ đừng có nói cho bất kỳ ai nghe chưa !
- Chị đỡ rồi đấy, em về đây, em không phải là cái thằng hay tọc mạch, nhưng chị cẩn thận thằng Sơn tèo, nó là cái đứa chuyên đi bán cá ở cái xóm này đấy !
- Chị biết rồi, cảm ơn em nhé ! hôm nào chị khỏe hẳn, chị chiêu đãi em một bữa no nê gọi là cảm ơn nha !

Cả cái xóm này, ai cũng bảo nhau Lan sex làm gái để kiếm tiền, thấy nó đi đi về về với toàn bọn con trai, nói chung bị xếp vào thành phần không nên dây dưa, chỉ có Quang là biết Lan kiếm sống như thế nào nên mặc kệ, chị Lan nhờ gì thì giúp, thi thoảng 2 chị em rủ nhau đi ăn linh tinh ngoài quán, có lần đang ăn, bà bán hàng nhìn Lan rồi tư vấn :

- Sao cháu không đi là cái sẹo đi, nhìn mặt mũi xinh xắn vậy thế mà lại để cái sẹo rõ to thế mà ko thấy sợ à !

Lan sex chả ngước mặt lên, vừa ăn vừa trả lời : - Cháu mặc kệ, có cái sẹo này chả thằng nào nó dờ đến mình, mất đi một cái là đời mình ra bã ngay… Rồi lại quay sang Quang cười hớn hở :

- Ê nhóc, nhìn chị có sợ không ?
- Nhìn phát khiếp ! Quang trả lời làm cụt cả hứng bà chị đang chưng hửng.
- Tiên sư bố mày, Lan sex lấy cả cái bắp ngô đang ăn giở cốc vào đầu Quang một cái đau điếng !

Lan sex không nghiện ngập, không còn chơi bời đi bar, đi quậy phá trong vũ trường như ngày xưa nữa, trong giới anh chị cũng chẳng còn ai nhớ đến sự tồn tại của cô, Lan chỉ nghiện một thứ - nghiện sex !

Bẵng đi một thời gian không còn tên giang hồ nào qua lại đòi tiền, Lan sex bắt đầu cặp kè với một vài tên hiền lành hơn, chẳng cần đòi hỏi gì, chỉ cần nó phục vụ cho cô mỗi đêm – thế là đủ.
Cứ một vài tuần, Lan sex lại thay đổi người yêu mới, cánh đàn ông dù hơi khiếp sợ vết sẹo trên mặt cô, nhưng cứ nhìn vào cặp vú tròn trịa căng mọng, cặp mông ngủng nguẩy mờ ảo trong những chiếc quần da bó sát thì chẳng thằng nào cưỡng lại được, thế là chúng nó đâm vào, phục vụ nhiệt tình vài ba hôm rồi lại đường ai nấy đi.

Có hôm, Lan sex hẹn Quang 8h tối sang nhà chị ăn nấm trộn dấm với cà xào thịt gà, ăn xong như thường lệ Quang dọn mâm xuống bếp giúp chị, chưa kịp than vãn sao hôm nay chị lười thế, đồ ăn từ sáng cũng chẳng chịu dọn đi thì đã nghe thấy tiếng có người mở cửa bước vào, hỏi nhau được đôi ba câu là đã thấy thằng kia bế xốc chị quăng lên giường, Quang mặc kệ, vẫn cặm cụi rửa bát, cố tình để chén đũa va vào nhau kêu leng keng, tên kia hoảng quá vội vã hỏi : Nhà có ai à em ? Lan sex vừa tụt quần tụt áo vừa đáp lại : thằng em em ấy mà, không sao đâu !

Tên kia thấy Lan sex chủ động như vậy thì cũng chẳng cần biết ngại nữa, vài phút sau là đã thấy tiếng cả hai rên la ư ử ầm nhà rồi.

Quang đợi cho bồ của chị Lan ra về rồi mới mò mặt lên, chẳng nói chẳng giằng, nó đi vội ra cửa.

- Em sao thế ? chị xin lỗi, chị hẹn anh ấy 10h ai ngờ lão ấy đến sớm thế ! mà em biết chị rồi đấy đã lên cơn là không kiềm chế lại được !

Quang mở cửa ra về, nó ghê sợ những cảnh tượng này, ở nhà nó đã bị ám ảnh quá nhiều bởi những lần lão Hoàng ép mẹ nó, bây giờ lại phải chứng kiến cảnh quan hệ của Lan sex, tâm trí của một thằng bé 12 tuổi chưa đủ lớn để chứa đựng những điều này.

[X] Close.