Choi gai my

Trời đã mờ mờ sáng, những ánh sáng xanh đã bắt đầu lóe lên một cách mờ mờ ảo ảo, đó cũng là tâm trang của tôi hiện giờ, một cảm giác đê mê, mờ ảo không thể xác định được chính bản thân mình đang làm một chuyện có phải mình làm hay không, chị vẫn nằm gác đầu lên đùi tôi, nhưng tay của tôi lại đang xoa vùng eo của chị, tim tôi đang đập từng nhịp từng nhịp như muốn đứng lại, máu dường như tập trung toàn bộ trên đầu, nóng bừng bừng, tay thì lanh ngắt và run, cả cơ thể tôi đang rối loạn chỉ vì chị,... vì cái ngã ba đường đó,... bàn tay của tôi từ từ tiến vào trong sâu, nó như một con rắn đang cố chui vào nơi cấm địa đó, rồi tôi đã cảm nhận thấy những sợi lông của chị, nó như một khu rừng rậm tự nhiên, những sợi lông mềm mại đang cọ sát vào tay tôi tạo nên một âm thanh rất kích thích, nó mượt không thể nào tả được, " sột...soạt" tiếng tay tôi chà lên những sợi lông đó thật là thích thú nhưng đó chỉ là khúc dạo đầu mà thôi, cái chính của cuộc chơi là còn phải tiến sâu hơn nữa, tay tôi càng ngày càng tiến sâu vào khu vực đó, và bỗng nhiên , nó nhô lên một chút do xương mu của chị, tay tôi lướt trên nhưng sợi lông mền mại... như một vực thẳm nó đổ dốc xuống hai bên mép của chị rồi dừng lại, không thể nào xuống tiếp tục được nữa... nó chật cứng, tôi cố gắng cỡ nào cũng không thể nào tiến sâu hơn được nữa,... hóa ra chiếc quần jean của chị quá bó nên không thể nao tiến sâu vào vùng chính của trò chơi dục vọng được,...

Đôi tay lại lóng cóng tháo chiếc nút lưng quần của chị, tôi đã tiến quá xa vào trò chơi nay hơn cả những điều mà tôi suy nghĩ, tôi đã không thề nào kiềm chế được dục vọng của mình, ham muốn vô cùng không thể nào tả được, thật sự không thể nào kiếm chế được nữa, và khi chiếc nút quần của chị được tháo ra và lúc đó tôi được tận mắt nhìn thấy được chiếc quần lót màu trắng và ẩn sau đó là khu rừng đen huyền bí thì tôi biết rằng mình không thề nào ngừng và quay lại được nữa,...

chiếc nút đã được tháo ra, tôi từ từ nhít từng chút một chiếc khóa kéo quần của chị, thật là hồi hộp và kích thích như đang dâng trào, nhưng kéo quần của chị cũng chỉ được một đoạn, nó không giống như của con trai mà chỉ có một đoạn ngắn mà thôi, nó chưa thể tới đoạn mà tôi mong muốn, thế là chỉ còn một cách thôi phải kéo chiếc quần của chị xuống tới đùi,... Tôi phải dùng hết sức mới có thể dùng một tay mà kéo chiếc quần của chị một cách từ từ từng chút một mà không để chị có thể tỉnh dậy được, cho nên kéo tới đâu tim tôi lại càng đập như đăng muốn thoát ra ngoài , toàn bộ thân hình thần vệ nữ của chị đang từ từ từng chút một hé lộ qua lớp quần jean của chị được kéo xuống , từ từ một chút một ,bắt đầu từ vùng eo của chị đến vùng hông, và tiếp theo là vùng rừng rậm màu đen huyền bí mà bao con mắt của con trai them muốn được chiêm ngưỡng , nó đang được phơi bày ra như ánh sáng mặt trời đang từ chiếu rọi vào khu rừng đen huyền bí, và đích đến, vùng tam giác đã được hiện ra ngay trước mắt của mắt, một vùng tam giác ẩn ẩn sau chiếc quần lót thun màu trắng. tất cả đã hiện ra và bàn tay tôi chính nó và cung chính nó đã sẵng sàn để thực hiện lại cuộc thám hiểmvùng cấm một lần nữa, nó bắt đầu vuốt nhẹ từ từ , từ vùng eo của chị, nó đang xoa vòng vùng rốn mềm mại đó....

Từ Từ từng ngón tay, nó đang chơi đùa từng ngón lên chiếc quần lót của chị, hơi thở của chị lại bắt đầu không ổn định nữa rồi, nó lại thở mạnh và nhanh, như đang thở dốc vậy, thấy vậy tôi không còn sợ nữa mà lại thích thú và kích thích, và bằng một ngòn tay giữa, tôi rê ngón tay đó từ mu của chị một cách từ từ, chậm rãi, từ mu của chị, tôi rê ngón tay vào giữa hai mép như đang tách hai múi bưởi vậy, nó thật là ấm và ẩm ẩm, ngay lúc đó tôi mới phát hiện một điều, mép của chị không có một sợi lông nào cả,có lẽ chị đã tỉa nó cho gọn và chi đã sai lầm khi làm điều đó đã làm tôi kích thích hơn, tôi xoa xoa hai múi bưởi một cách thích thú, nó mềm mại và âm ấm nữa chứ, như má của một đứa con nít vậy, tôi chỉ muốn nhéo một cái thôi, nó múp múp thật là đẹp, chị đang rên lên và nhăn mặt như đang tận hưởng một điều gì đó vơ cùng sung sướng, tôi nhìn chị trong tình trạng như vậy không thể nào chịu nổi được nữa, chị như đang kích thích tôi và như đàn van xin một điều gì đó mà chị không thể nói được, chị như đang cầu xin hãy làm nhiều hơn nữa, tôi mới luồn tay vào trong quần chỉ chị, tay tôi đã dụng vào bướm của chị, nó thật là nóng và ướt át, tôi cũng khong hiểu vì sao mà nó lai ướt đến thế cho đến sau này, những ngòn tay tôi xoa nhẹ nhẹ quanh bướm chị, lần này chị thở mạnh hơn nữa, không như những lần trước, chị thở kèm theo những tiếng rên một cách thoa mãn và thèm muốn, phải làm sao để chị không thể phát ra tiếng vì nếu không sẽ có người nghe được tiếng rên mãnh liệt và ham muốn đó của chị, tôi không nghĩ ra được cách nào khác để làm chị ngưng phát ra nhưng tiếng đó, Không còn cách nào khác, tôi phải....

Một Khoảng không đê mê xảy ra, Tôi đặt lên môi chị một nụ hôn nồng cháy, một cặp môi cháy bỏng, một cặp môi săn mộng đang cùng hóa quyện với tôi, nó như một vị kẹo ngọt của tao hóa, của tự nhiên, một nụ hôn đầu tiên mà tôi có được từ chị, lưỡi tôi tách đôi môi đó và tiến vào trong sâu, như một bài học mà tôi không biết từ đâu ra, nụ hôn ướt át, chị vẫn nằm đó, bướm chị đang được khám phá bởi bàn tay nghịch ngợm của tôi đang xoa lên xoa xuống bướm của chị một cách đều đều, tiếng rên vẫn phát và dán đoạn: "Hơ.. Hơ.. Hơ... um... um...hơ...hơ..." nó bị dứt quãng bởi nụ hôn của tôi, môi và lưỡi tôi như một kẻ tham lam đang quấn lấy và khóa chặt đôi môi của chị, nó thật là ướt át biết bao nhiêu, thật là kích thích khi vừa hôn một người mà lại vừa xoa bướm của người đó, khi đã lên tới đỉnh điểm của sự kích thích, tôi đã ôm chồm lấy chị , hôn một cách đầy ham muốn như nó đã tự bao giờ vậy. không thể nào kiềm chế được nữa, đầu óc tôi như trống rỗng không còn một chút lí chí nào nữa, mùi thơm từ đôi môi trinh nữ kiếm tôi không thể nào tự chủ được chính mình nữa, chị vẫn nằm đó đón nhận những nụ hôn nồng cháy từ tôi mà không hề hay biết, thằng nhỏ của tôi đã cứng lên tự bao giờ , tôi chưa bao giờ cảm nhạn nó lại cứng đến thế, tôi lôi thằng nhỏ ra khỏi khóa kéo quần của mình , và nó đang trong tư thế sẵng sàn để có thể chui vào vùng mà tự nhiên đã xắp đặt rằng nó sẽ chui vào đó... hang thiên thai khi mọi thứ đã sẵn sàng, thằng nhóc của tôi đang đứng trước của hang, hai mép bướm đã ép chặt đầu của thằng nhỏ , tôi cảm nhận một sự khoái lạc như một luồng điện của một cãm giác hoàng toàn mới lạ từ đầu thằng nhỏ, nó thật sư rất nóng và ướt át , như một phần của giống cái đã tạo thuận lợi cho giống đực vậy,... tay tôi đang say mê bóp một cách mạnh bao quá đào tiên của chị và môi tôi đang khóa thật chặt môi của chị bằng những nụ hôn đê mê,... và mọi thứ đã sẵng sàng, tôi không thể nào đừng lại được nữa vì bây giờ tôi không phải là tôi nữa và,.... 
" Tùng... Tùng ...Tùng..."
Tiếng trống báo hiệu tập hợp đã vang lên, tiếng trong buổi sáng sớm để mọi người tỉnh dậy... nhưng chính nó cũng làm tôi thức tỉnh, tôi cũng không biết nếu không có tiếng trống đó thì tôi sẽ làm gi sau đó nữa , thật là may mắn. Mặt trời đã lên cao để ánh sáng có thể chiếu vào tận trong phòng, nó đang chiếu sáng toàn bộ thân hình chị, từ chiếc áo sộc sệt đến chiếc quần jean và chiếc quần lót đã được kéo đến tận đầu gối, một chân chị đang chống lên, một chân đang co lại và banh ra một chút, trông chị vừa kiêu ngợi vừa thê thảm thật sự. lúc đó quên đi mọi tham vọng và mặc lại quần áo và chỉnh sửa lại ngay ngắn sau trận chiến hôm qua, đó là một đêm thật là dài đối với tôi,... nó thật sự dài,... và hạnh phúc... lại vừa đau tim...
Áo quần chị đã được mặc lại ngay ngắn, tôi lấy một chồng giấy tờ lót đầu cho chị và tìm đường để đi xuống ,đúng như tôi đã dự đoán,cửa phía sau hậu trường không khóa,vì tôi con nhớ đầu hè tôi đã làm hư cái bản lề nên không thể khóa được, và chính hành động nghịch phá đó đã cứu tôi , tôi chạy xuống phía sân và tập hợp đúng giờ, môi người đã tập trung đông đủ với khuôn mặt say xỉn và ngáy ngủ, ngoại trừ thằng Sa...
" Tất cả tập hợp điểm danh coi nào, hơ.... oáp..."
" Làm gì mà mới sáng sớm la ỏm củ tỏi vậy?"
" Sớm gì mà sớm, 7 giờ rồi mày có biết không?"
Thì ra đã 7 giờ rồi, vậy là tôi và chị đã có nhưng khoảng khắc bên nhau hơn 4 tiếng đồng hồ, 4 tiếng đó thật sự tôi sẽ không bao giờ quên được.
" còn thiếu con Hoa với thằng Sa, hai tụi nó đâu rồi?"
" Chị Hoa thì do say quá nên nằm trên hội trường đó, con thằng Sa thì pó tay."
" Mày lên kêu con Hoa dậy đi, đứa nào đi kiếm thằng sa coi"
Tôi vừa bước chân đi thì thằng Sa mới hối hả chạy ra ngoài , nhìn bộ dạng giống như đang vội lắm vậy, nó vừa độ mồ hôi mà mặt thì lắm la lắm lét.
" Em đây chị, mới rửa xong cái mặt"- nó vừa gãi đầu vừa cười .
Tôi cũng không đứng lại nhìn nó thêm, tôi tiến bước vào hội trường, nới chứa đầy những kỹ niệm của đêm hôm qua để đánh thức chị dậy sau một đêm thật hạnh phúc, nhưng khi thấy chị, tôi thấy rất khác lạ, chị vẫn nằm ngủ ,vẫn ở chỗ đó nhưng quần áo chị lại nhăn nhúm chứ kg như tôi đã xếp lại cho chị, chiếc dây nịt xéo qua một bên và lỏng hơn, áo chị cũng nhăn phần ngực, tôi cũng không hiểu tại sao nhưng nghĩ rằng chắc chị tỉnh dậy ngứa rồi gãi nên nhăn thôi , không có gì hết...
" Chị Hoa, dậy chị Hoa, trời sáng rồi"
" Gì.. um.. cho ngủ chút đi mà ba"
Ôi con gái hư chưa kìa, sáng rồi mà còn ngủ nướng như vậy, nhưng nhìn chị nũng như vậy thật là dễ thương, tôi chỉ muốn cuối xuống hun chị một cái thôi, nhưng chị đã tỉnh rồi chứ không như đêm qua. Nhắc đến từ đêm qua, tim tôi lại đập rộn ràng lên , nhớ lại cảm giác vuốt ve cơ thể chị làm mặt tôi nóng bừng nao nao khó tả được...
" Chị Hoa ơi, đang ở trại mà, dậy đi chị, không em chọt lét à"
vừa dứt lời tôi vòng tay qua eo chị mà chọt , chị kêu la giẫy đạch đạch 
" Chị van em, tha cho chị, haha..haha...."
" vậy thì dậy mau chưa?"
" chị dậy, chị dậy mà, haha..haha.. thôi dừng lại đi."
" ok, miền sao chị dậy cho em là được rồi."
" kêu tui dậy kiểu đó có ngày tui đánh cho phù mỏ"
" thách đấy"
" Sao chị nhức đầu quá. đêm qua không nhớ dc gì hết cả"
Tôi nói thầm trong bụng:" may mà chị khôn nhớ gì đó, nhớ ra thì,...."
" ai bảo uống say cho lắm vào"
Tôi dìu chị xuống nhà vệ sinh của phường, rồi đi ra ngoài sân tập hợp. Mọi người cũng đã tỉnh dậy, từng nhóm chỉ huy từng nhóm nhỏ cho bọn trẻ tập thể dục rồi chuẫn bị tổng kết về nhà, chuẩn bị kết thúc hội trại thiếu nhi. Tôi gặp lại chị sau đó:
" Tỉnh hẳn chưa người đẹp?"
" Tỉnh gì em, nhức đầu quá"
" Chị về được không, chút em chở chị về"
" Thôi chị ở tới chiều chị về, giờ mà về ba mẹ chị nghe mùi rượu là khỏi cho đi tiếp luôn"
" ohm, hihih"
Tôi và chị nói chuyện với nhau như là rất thân vậy. nhưng bây giờ tôi không thể nhỉn chị từ xa được, vì khi nhìn chị thì tôi lại nhìn vào ngực và vùng kin chứ không còn nhìn mật khuôn mặt xinh đẹp của chị như xưa. Chiến Dịch Mua Hè Xanh kết thúc tại đây,.... Nhưng rồi.
" tất cả thanh niên sau buổi bế mạc lên phòng họp có viêc cần mổ xẻ"


Tất Cả đã vòng Phòng họp, một số người còn đang nằm dài ngáp, một số đứa đang giỡn với nhau, chửi nhau ầm ầm cả lên, tôi thì đang nằm dài ra bàn vì tối qua không thể nào ngủ được,... tác dụng phụ bắt đầu.
" RẦM"
Tiếng dép của mụ dép lào đang chiễm chị trên chiếc bần họp làm tôi và một số đứa giật mình tỉnh giấc , một số đứa thì ôm ngực thở.
" Bà Hồng, tui đề nghị bà bỏ ngay cái trò mua tim đó đi nha"
" Đúng đó, bà bỏ ngay đi cho tui, tui mà chết là tui ám bà suốt đời không có chồng"
" Làm gì ghê vậy, từ từ chứ mày, nhớ chiếc dép lào này mà bình thiên hạ nha con"
" Rồi kêu họp có vần đề gì nói mau để đi ngủ"
" Từ Từ có tin vui và tin buồn, tụi bây muốn tin nào trước?"
" Mie buồn vui gì nói dại đi"
"ê thằng kia mày im cái mỏ mày lại nha con, dép vào giờ"
" Theo thông tin từ bộ truyền thông là các bạn hãy chuẩn bị lương thực, tiền bạc và của cải đi"
Cả đám nhao nhao lên kêu Trời,.. 
" Gì nữa vậy bà, thu tiền gì nữa đây?"
"chưa mày , để nói tin vui"
"Tin vui là hôm qua, chủ tịch phường thấy hội trại thành công tốt đẹp và năm nay, đoàn ta đạt rất nhiều giải nhất nên đã thưởng cho đoàn phường ta 8tr để cắm trại tự túc"
" aaaaaa Yeah!!!!!!!!!!!!!"
Cả đám ồn ào xôm xao lên, có đứa chạy lại ôm bà Hồng hun chóc chóc thật là tởm, nhưng quá vui vì đầu tiên phường lại "Xộp" đến thế, và tất cả đã được thống nhất, sẽ được đi Khu vườn xoài và kết thúc là ra Vũng Tàu tắm biển, ôi lại một chuyến đi chơi xa, đời thanh niên chỉ có thế. Tôi ôm vai thằng Sa hỏi :
-" ê chuẩn bị tiếp tục như hôm qua chứ?"
Nó chỉ cười, một nụ cười vô cùng bị hiểm và rợn người đến không thể nào tả được...
" tất nhiên rồi, giống và còn hơn hôm qua chứ"

Tôi đang ngồi onl tại nhà, nhớ lại những ki niệm của buổi tối hôm đó, nó vẫn bám theo tôi và tôi thì cứ liên tục suy nghĩ về nó....
" BUZZ"
Thằng sa pmm Yahoo qua cho tôi, nó hiếm khi nào mà lại pmm qua như thế này, chưa hỏi được nó câu nào nó đã hỏi trước"
- " hôm qua phê chứ?"
-"?????"
-" hôm qua mày được hưởng phê quá mà"
-" Hưởng gì?"
-" Thôi mày ơi, đừng giả nai nữa, tao đi nhà vệ sinh và ngang qua hội trường, tao thấy hết rồi,...."
-" Cái gì?"
-" Đừng hỏi tao cái gì, mày hưởng bả quá trời, công nhận tướng tá cũng ngon thiệt hahaha"
-" Thôi đi mày, đó là chuyện của tao"
-" Đó không phải là chuyện của tao nữa rồi, cho mày coi này"
nó send qua cho tôi một tấm ảnh mà lúc đó tôi đang hôn chị Hoa nống cháy và tay thì đang nằm trong quần của chị ấy....
Tôi xem tấm anh, không thể nào xem rõ được nữa, đầu tôi quay cuồng, tôi hoảng hốt hỏi nó...
-" Mày muốn gì?"
-" Tao cũng muốn như mày thôi, dù sao tao cũng hưởng được một ít"
-" là như thế nào, tao không hiểu?"
-" khi mày đi xuống tao đã qua và sờ được bà ấy vài cái ấy mà, công nhận V.. tròn , L.. ngon thiệt"
Câu chát của nó như sét đánh ngang tai, mọi thứ không còn rõ ráng trước mắt tôi nữa, hóa ra quần áo của chị bị nhăn là do thằng Sa đã làm chị ư, Tim tôi như đau thắt lại, vì không phải chỉ mình tôi động vào chị mà con có cả thằng chó chết kia nữa, tôi muốn đi tìm ngay nó mà cho nó một trên bán sống bán chết.
-" Mày đã làm gì- Tôi nghiến răng gõ ầm ầm lên bàn phím"
-" mày bình tĩnh, chắc cũng thích bả lắm phải không? Tao chỉ muốn ăn sau mày chút thôi"
-" mày nói rõ hơn đi, tao không hiểu?- tôi đánh chữ mà cắn chặt hàm răng"
-" nói chuyện với mày dốt quá, là như thế này, đêm đi chơi ở vườn xoài tao với mày sẽ cho bả uống thuốc, rồi tao với mày từ từ tận hưởng cái thân thể tuyệt vời đó."
-" Mày thôi đi , đồ chó, mày cũng vừa phải thôi, đời con gái đó mày"
-" mày mà cũng có tư cách dạy tao sao? nếu mày có tư cách thì không có vụ mày sờ soạn bả đâu"
Nó nói cũng rất đúng, tôi cũng không ngờ tôi lại làm chuyện như vậy, tôi cũng khinh thường cả chính mình nữa, nhưng chuyện đã xảy ra, hối hận thì cũng đã muộn rồi,... 
-"Tao không muốn theo mày, cả cuộc đời con gái của người ta, mày làm vậy không sợ sao"
-" Sợ thì tao đâu có kêu mày làm."
-" Tao không muốn làm, mày tìm trò khác mà chơi"
-" không trả giá, một là mày làm theo tao, mày sẽ được đầu tiên, hoặc tao đưa tấm này cho bả và công an, mày tiêu ok?"
Thật sự bây giờ tôi cảm thấy ghét cay ghét đăng thằng Sa này, sao trên đời lại có thằng súc sinh như vậy cơ chứ, và thế là tôi phải thực hiện theo yêu cầu của nó mà trong lòng tôi lại vằn vặt, một nỗi kinh thường , một nổi đắng cay vô hạn, tôi đã hai chị rồi....

choi gai my

Cái gì mong đợi rồi cũng đến, hôm ấy, chị vào phòng tắm, chậm rải cởi bỏ áo quần, trên người chị chỉ còn cái áo xú chiêng và cái quần xìlíp nhỏ xíu. Chị ngắm nghía mình trong gương, xoay người qua lại rồi mĩm cười đắc ý. Chị lòn tay cởi bỏ áo ngực, “Ôi! sao mà nó đẹp thế!” Ở cái tuổi của 20 của chị, thân thể chị đã nẩy nở hoàn toàn: hai bầu vú căng tròn, đường cong đầy đặn từ ngực lên đến núm vú đẹp không thể tả, cổ cao, bụng phẳng lì, không một chút mở, hai đùi thon dài và ở chổ giáp lại là một chùm lông đen mướt. Chị gập người, tuột nốt cái quần xìlíp hấp dẫn ra khỏi chân, mông chị hướng về phía tôi. Ô, tôi nhìn thấy được hai múi thịt vồng lên giữa háng chị, nhìn giống hai múi cam còn dính lại với nhau, xung quanh lông che như hàng rào, chính giữa, một đường chẻ bắt đầu gần lỗ đít rồi chạy mất huốc vào giữa háng. “Ô, lỗ lồn, mình thấy được lỗ lồn?” không biết con cu tôi dựng dậy từ lúc nào, chỉ biết bây giờ nó cứng ngắc.

choi gai my

choi gai my la gi ?

“Anh” và một tiếng “hít hà” thật rõ Hoa gục đầu vào vai Nam mặc cho thành âm đạo bó khít co bóp lên dương vật, rồi như một bản năng vốn có Hoa nhấp, Hoa day sự cọ sát của âm đạo lồn Hoa lên thành dương vật Nam cứ liên hồi, liên hồi.
Cứ thế Hoa nhấp, Hoa day, thành âm đạo co bóp khoái cảm của Nam không ngừng tăng, tăng đến cực điểm của khoái cảm, từng đợt tinh khí của Nam ồ ạt phóng ra theo từng nhịp giật vào sâu trong lồn Hoa.
Khi Nam phóng khí, Hoa ngừng day dí thật sát âm hộ xuống như muốn để cho khí của Nam được phóng ra thật sâu hơn vào trong âm đạo. Hoa muốn dành chọn cho Nam tột đỉnh khoái cảm của tình ái.
- Thich không anh ? – Ngước nhìn Nam, Hoa khẽ hỏi.
- Tuyệt vời – Tuyệt vời quá em ơi ! Nam đáp lại trong ánh mắt thỏa mãn.
- Em xuống nhé – Hoa lại nhẹ nhàng hỏi Nam
- Đừng em. Em không thấy của anh vẫn đang cứng đó sao ?
- Tham thế ! Em xuống rồi em lại chiều anh nữa ! Đồng ý không nào ?

choi gai my

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

choi gai my

Xem choi gai my hay nhat 2014

Nó và Em quen nhau cũng bình thường như những đôi trai gái trong cái trường cấp 3 này. Một cái trường cấp 3 của huyện, chuyện cũng sẽ chẳng có gì nếu nó không phải là 1 người quá nổi tiếng ở trường. Sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình cũng không khá giả lắm ở vùng nông thôn nhưng nó lại có phong cách sống của giới thành phố. Là một hot boy thời ấy của trường vì phong cách ăn chơi, quậy phá và 1 chút bảnh trai. Nó được nhiều người con gái trong trường kể cả những chị lớp trên quý mến và dành tình cảm cho nó. Nhưng nó chẳng quan tâm, nó chỉ thích ai là lao vào tán tỉnh rồi vài bữa sau nó chẳng nói lời chia tay hay gì cả. Nó sẽ lặng lẽ ra đi nếu nó không thích nửa. Vốn nó như vậy, vì khi quen ai nó chẳng bao giờ nói từ “ Yêu” mà đã không nói yêu thì làm gì có chuyện chia tay. Hồi học lớp 10 và 11 không biết bao nhiêu con gái phải sống dỡ chết dỡ vì nó. Nó chẳng quan tâm dù ai bên cạnh nó có khóc lóc hay níu kéo nó. Cuộc sống của nó sẽ tiếp tục bình yên như vậy nếu năm nó học 12 không xảy ra một chuyện làm cuộc sồng của nó thay đổi hoàn toàn. Sáng 22/8/2005 trường nó đã tập trung để tiếp tục 1 năm học mới. Sáng đó nó chẳng màng chuyện trường nó làm gì, vẫn thói quen cũ nó lại la cà mấy quán café gần trường. Uống café và nói chuyện với bạn bè cho đến khi nào trường nó làm xong mọi thủ tục để phân chia phòng học rồi làm 1 vài chuyện gì nửa, nó cũng chẳng quan tâm. 8h nó nghỉ chắc là đã xong mọi việc nó bắt đầu vào trường xem lớp nó học phòng nào. Vào đến trường thì nó thấy ông hiệu trưởng vẫn đang huyên thuyên chuyện gì đó. Nó dừng lại ở cổng để xem tình hình. Mẹ sao giờ này mà mấy ông chưa xong nhỉ, có chuyện gì không mà lâu thế không biết. Nó chửi rùi nhủ thầm trong lòng. Rồi nó cũng tìm cách để qua được bức tường lửa của trường để tiến vào sân trường. Vừa thấy nó mấy đứa bạn nó ở trong thì cứ như là thấy mẹ đi chợ về. Nó mà gặp bạn bè trong lớp thì tám cũng không thua gì mấy bà. Tụi con gái trong lớp nó cũng thích nó không phải vì chuyện gì mà vì nó vui tính lại hay tám với mấy con nhỏ. Tìm được cho mình 1 chổ ngồi trong hàng của lớp nó cố chen vào ở giữa hàng để giám thị không để ý đến nó. Nó ngồi sau lưng con nhỏ T nó lại để ý con nhỏ đang mặc bộ áo dài mới khá mỏng. Vậy là nó lây bút ra vẽ lên mấy sợi gân sau lưng T. Nó và T là bạn thân với nhau từ lớp 10 đến giờ nên Con nhỏ bít nó nghịch cũng chẳng nói gì, nó thì ngồi sau cười khúc khích. Nó mở lời trêu nhỏ T:
- Nè nè có đồ mới mà không khao gì nha
- Khao gì nửa, nãy giờ đôi mắt ông được rửa mắt rồi đòi gì nửa
-Trời ak. Tui có nhìn gì đâu mà rửa với không
- Thôi tội lắm người ơi, ông cứ làm như tui không biết ông ngồi sau lưng tui làm gì hết ak. 
-Hehe, sao bửa ni ăn mặc sexy thế, không sợ ak.
-Sợ gì?-
-Thì sợ mấy thằng thấy vậy thả dê bà sao hehe.
-Tui thách đó, thằng nào mà thả dê ra tui bắt lại nhốt vào phòng giám thị hết hjhj.
-Bà ghê quá, hèn gì lên 12 rùi mà không có 1 mối tình rách haha.
-Tui chẳng cần thằng nào hết, cần thằng này bên cạnh tui là đủ rùi hii, nói rùi nhỏ đưa tay chỉ vào nó. Làm nó ngây người ra.
-Ơ thế mà lâu nay tui không biết, ai chứ bà thì tui ở bên cạnh cả cuộc đời này cũng được. Nó nói nhưng trong lòng vẩn suy nghĩ vẫn vơ, không biết hum ni con nhỏ ăn nhầm thuốc gì.
-Ak nhớ nghen, tui ghi nhớ vào bộ não rùi sau này đừng ân hận nha. Tui mà nhớ thì không bao giờ quên đâu. Ông sẽ khổ cho mà xem hjhj. Nhỏ nói làm nó thấy rờn rờn gai ốc. 
-Uhm nhớ mà hj. Rồi nó ngôi lặng im suy nghĩ. Không biết con nhỏ này đùa hay thật đây. Chắc 3 tháng hè làm nhỏ này có vấn đề rùi . Nó cười 1 mình làm nhỏ cốc 1 cái vào đầu nó.
-Hâm ak. Sao ngồi im lặng rùi cười như thằng ngố vậy.
-Không có gì. Vui thì cười không được ak. 
-Ak uhm. Mà nè ông biết năm ni khối 12 mình có chuyện gì mới không.
-Không, tư nhiên hỏi làm sao tui biết mà có bao giờ tui quan tâm đến chuyện gì ở trường đâu. 
-Lúc nảy thầy hiệu trưởng thông báo năm ni khối 12 sẽ có 1 lớp bị chia ra vì trường không đủ phòng học. Mong rằng không phải lớp mình.
-Vậy ak. Tưởng chuyện gì quan trọng lắm. 
-Chuyện đó mà không quan trọng ak. Lỡ lớp mình bị chia sao, ông không thấy buồn nếu lớp mình mỗi đứa 1 ngã ak.
-Có gì đâu buồn, vui thì có. Tự nhiên có thêm bạn mới thì phải vui chứ. 
-Thế nếu lớp mình bị chia mà tui với ông không được học 1 lớp với nhau ông cũng không buồn ak.
-Có buồn chút chút hi. Mà cũng học trong 1 trường mà lo gì. 
-Nhưng ngồi học không có ông ngồi nói chuyện cũng buồn
Thôi bà đừng nói nhiều nửa xem thầy thông báo lớp nào bị chia kìa.
-Ak uhm. Biết rùi, lạy trời không phải lớp mình
Năm nay trường mình do không đủ phòng học vào buổi sáng nên 10 lớp 12 sẽ rút gọn lại thành 9 lớp. Lớp 11A10 sẽ chia vào các lớp còn lại. Sau đây là danh sách các học sinh lớp 11a10 sẽ phân bố vào các lớp. Thầy H đang huyên thuyên ở trên thì ở dưới này đã loạn cả lên. Cũng may lớp nó không bị chia nếu không cung thấy hơi bun bun,Nhỏ T là vui hơn cả nhỏ cười tít cả mắt. sau khi phân bố học sinh lớp 11a10 xong thi các lớp bắt đầu vào phòng để gặp giáo viên chủ nhiệm.Lớp nó có 8 đứa mới chuyển vào từ 11a10, 3 nam 5 nữ. Vào lớp nó lại chọn bàn kế cuối để ngồi. Đây là chổ ngồi yêu thích của nó, gần cửa sau của lớp nó có thể đi ra ngoài mà không cần xin phép giáo viên nếu nó muốn. Nó đến chổ ngồi thì nhỏ T cũng lẽo đẽo theo nó rồi ngồi cạnh nó. 
-Làm gì theo tui giữ vậy bà, đình ám tui cả năm học cuối cấp này ak
-Sí chảnh giữ, tại người ta cũng thích ngồi ở bàn này mà. Ngồi ở đây mát lại ra vào thoải mái hj.
-Bà đừng có lý do lý trấu, mới có mấy e lớp 11a10 vào bà phải cho tui kiếm e nào ngồi cạnh chứ. Ám tui hoài vậy.
-Có em này rồi không được ak
-Em nào chứ em này thì chắc chết. Bà giữ như bà chằng ngồi cạnh tui chắc học xong cấp 3 tổn thọ. 2 năm rùi con 1 năm nửa cho tui sống với chứ.
-Thì ông vẫn sống sờ sờ đó thôi. Mà ông khỏi lo bàn trên mình chưa có ai ngồi, đen gì cũng có 1 em về ngồi bàn đó. Lúc đó ông tha hồ mà vẽ gân ngươi, tui khỏi chịu cái nạn đó mỗi lúc ngồi chào cờ với ông.
-ờ chắc vậy. lạy trời lạy trời hjhj
-ông lạy gì nhiều giữ vậy.
-lạy nhiều cho hiệu nghiệm hì.
1 lát sau thì y như rằng lời cầu nguyện của nó có hiệu nghiêm. 2 em mới vào lớp tiến lại bàn trước nó. Nhỏ T lại được nước cười tít mắt.
-sướng nha
-sướng gì trời
-2 em 1 lần luôn hjhj. Lần này ông bị bao vây bởi yêu nữ nha hi. Con nhỏ ngồi trước mặt tui tui biết nè. Còn này ghê lắm, hoa khôi lớp 11a10 đó. Nó chảnh lắm. với lại nhà nó cũng khá giả nên coi người khác không ra gì. Còn con nhỏ ngồi trước ông tui không bit. Mà cũng dễ thương hey. 
- Dê thương sao bằng bà được hj. Nó nói làm nhỏ đỏ mặt
-Sí ông mà cũng biết vậy nửa ak. 2 năm nay tui tưởng ông bị mù nửa chứ.
-Đâu có đâu, nhưng ai ở bên cạnh tui đều dê thương hết mà hjhj. Tui có nói bà dễ thương đâu mà mù với không.
-Ông vừa phải thui nha. Nhỏ giận nó quay mặt đi. Nó cũng chăng nói gì ngồi cười cười làm nhỏ T càng tức hơn. 
Rồi cô chủ nhiệm vào nói gì đó nó củng chẳng quan tâm. Nó chỉ quan tâm đến con nhỏ ngồi trước mặt nó. Trông nhỏ cũng không đẹp lắm nhưng rất có duyên với đôi mắt buồn và hai má lúng đồng tiền. Còn con nhỏ ngồi bên thì chảnh thôi rồi luôn. Gọi là dân cung sành điệu thời đó ở trường, nhỏ này đi học mặc áo dài mà chơi nguyên cái ai ngực màu đỏ nhìn vãi hàng. Nó ngồi đằng sau cũng chẵng màng làm quen hay hỏi hang gì. Nó ngồi sau ngắm mấy sợi gân đang dính trên người 2 con nhỏ ngồi trước. Phải công nhận con nhỏ ngồi trước chơi nguyên cái sợi gân màu đỏ làm nó khoái chí. Nó có cái sở thích kỳ cục và cũng là cái trò mà nó hay nghịch mấy đứa con gái trong lớp nó. Cứ lần nào ngôi chào cờ nó mà ngôi sau con nhỏ nào là nó lấy viết ra tô theo đường gân trên áo mấy con nhỏ. Làm mấy đứa đó về giặt mãi chẳng ra. Có điều may mắn cho nó là mấy đứa trong lớp biết nó chỉ nghịch thôi chứ chẳng có ý gì nên cũng không bao giờ làm to chuyện. mỗi lần như vậy mấy nhỏ đó chỉ chửi nó 1 câu:” nghịch vừa thôi cha nội” vậy là xong. Nó ngỗi suy nghĩ bân quơ thì nhỏ T giật giật tay nó làm nó tỉnh người ra. 
-Gì vậy cha nội, thấy người đẹp nên ngây người rùi ak. Đồ 35
-Đâu có đâu tại bùn ngũ nên vậy thôi mà. Ngồi cạnh bên có người đẹp mà người đẹp giận nên thấy bùn……. Ngũ hj.
-Thôi ông định ngồi đây nịnh tui ak. Về kìa xong rồi. Ngay mai bắt đầu đi học bình thường. Mà cô nói năm ni ông bị hạnh kiểm yếu học kỳ 1 đó.