Choi gai o sai gon

Công nhận là vú của cô Minh khá là to và đầy đăn , tuy nhiên có tôi ở nhà thì cô vẫn giữ ý vô cùng .

Đang xem như vậy thì thằng Tùng ở đằng sau, khẽ đập nhẹ vào lưng tôi mà nói khẽ :
-Mày nhìn cái gì mà chăm chú thế hả ?
-Chuyện hay thì tao mới nhìn chứ , có thích nhìn thì nhìn cùng tao nào .
Tôi nói như vậy thì Tùng cũng cúi xuống mà khẽ nhìn cùng tôi .Bây giờ thì bố tôi cũng tụt cái áo hai dây ra mà xoa chầm chậm lấy cái bầu vú rồi .Công nhận là cái bầu vú của cô Minh khá là to .Không mặc áo lót mà trông đồ sộ vô cùng .

Bố tôi vừa bóp vừa hôn chầm chậm lấy đôi môi của cô Minh đồng thời cũng đưa chầm chậm cái đầu lưỡi của mình ra .
Tùng khẽ mỉm cười mà nói với tôi :
-Công nhận ông già mày hôn cũng điệu nghệ nhỉ, như thế kia thì em nào mà chẳng chết với ông đấy , vớ vẩn mình được xem sex miễn phí .
Tôi chỉ lườm nó mà tiếp tục nhìn xuống phí dưới xem bố tôi làm như thế nào .Hôn chán và mút cái đầu lưỡi chán rồi thì bố tôi hôn chầm chậm xuống cái cổ .

Cô Minh cũng cong người của mình lên ,những ngón tay thon dài khẽ xoa nhẹ lấy lưng của bố tôi rồi khẽ rên trong những cảm xúc dâng trào :
-Ui ..em thích ..em yêu anh nhiều quá …anh ơi …đã quá…không chịu được ..hôn xuống bên dưới của em đi ..em muốn anh mút ngực của em lắm .

Tôi và Tùng ở bên trên càng hứng thú mà nhìn xuống bên dưới hơn .Bố tôi khẽ cúi xuống mà mút chầm chậm lên cái núm vú .

Nhìn cái núm vú hồng hồng làm cho con cặc của tôi và Tùng cũng cứng ngắc cả lên rồi .Bố tôi vừa mút vừa cắn nhẹ nhàng làm cho cô Minh càng ưỡn người lên vì sướng .

Một lúc sau thì bố tôi cũng lùôn chầm chậm tay xuống mà xoa nhẹ cái đũng quần .Mới có như vậy thôi mà cô Minh đã dạng chân của mình ra thật to rồi .Tùng ở bên trên nhìn thấy như vậy thì khẽ quay ra mà nói với tôi :
-Không ngờ bà này cũng dâm ra phết đấy nhỉ , mới cho tay xuống sờ có một chút thôi mà đã dạng ra rồi .
-Hì hì , tao cũng chịu thôi nhưng người nào mà chẳng như thế , sờ như thế thì làm sao mà có thể chịu nổi được cơ chứ .

Tôi với Tùng lại cúi xuống mà tiếp tục nhìn xuống xem như thế nào .Bố tôi khẽ cởi chầm chậm cái cúc ra mà luồn nhẹ nhàng tay vào bên trong mà xoa nhẹ nhẹ .

Mới xoa thế thôi mà cô Minh đã ưỡn thật cao người của mình lên rồi .Bố tôi càng day nhẹ tay thì cô Minh càng ưỡn cao lên .

Một lúc sau thì tôi nghe thấy tiếng của bố tôi hỏi nhẹ nhàng :
-Anh mút của em được không . Một tuần nay anh không được mút , anh không thể nào chịu nổi được nữa rồi đây này !
Nhưng bố tôi vừa nói như vậy thì cô Minh đã ngăn lại mà nói :
-Anh nhỡ con nhìn thấy thì sao , con anh còn đang trên gác kia kìa ?
-Ối dào , lo cái gì cơ chứ con anh không thể nào mà nhìn thấy được đâu , thôi cho anh mút đi mà , giờ này nó ngủ được mấy giấc rồi đấy .

Nói xong thì bó tôi cũng chầm chậm mà cởi cái cúc quần rồi tụt xuống bên dưới .Cái quần lót của cô minh đã hiện ra trước mắt tôi.

Do nhìn xa lên tôi cũng không được rõ lắm , chỉ thấy cái mu *** căng phồng lên một chút thôi .Tôi khẽ dí sát mắt vào cái khe đó mà nhìn .Bố tôi day day nhẹ nhàng cái đũng quần rồi tụt xuống .

Ở bên trên thì chúng tôi cũng chỉ nhìn thấy một đám lông đen mượt mà thôi chứ không rõ bên dưới thế nào .

Mới nhìn cái đám lông đen mượt đó thì bố tôi đưa tay mà vuốt thật nhẹ nhàng từ dưới lên trên đồng thời khẽ hôn nhẹ lên đám lông đen mượt đó .
Cô Minh càng ưỡn người của mình lên nữa đồng thời cũng khẽ ấn đầu của bố tôi vào mà nói :
-Úi ..em thích quá …đã thật đấy…sướng không thể nào chịu nổi được nữa rồi đây này.. á.. á sướng quá…liếm mạnh nữa vào đi anh ..sao mà sướng thế hả trời ơi ..em thích được anh liếm cái chỗ đấy lắm.. đã quá.

Tôi và Tùng càng chăm chú mà nhìn nhưng do đầu của bố tôi che hết lên cũng chẳng nhìn được gì nhiều .

Hai bàn tay của cô Minh cứ thế mà vê cái mớ tóc của bố tôi đồng thời cũng đưa nhẹ nhàng lên hai bầu vú căng tròn của mình mà bóp lấy bóp để .

Một lúc sau thì Tùng quay sang chỗ tôi mà nói:
-Công nhận là đại dâm tặc , mà không biết mút chỗ đấy nó như thế nào nhỉ , có sướng không biết nhỉ?
-Thử thì mới biết được chứ , tao như mày làm sao mà biết được sướng hay không?

Tôi nói như vậy thì Tùng cũng gậy đầu mà cúi xuống cùng tôi quan sát tiếp qua cái khe hở bé tí ở ván gỗ.

choi gai o sai gon

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

choi gai o sai gon

choi gai o sai gon la gi ?

Một giọt nước lăn dài trên ô cửa kính và hoà tan vào cơn mưa lát đát ngoài kia. Từng hạt mưa một lúc nặng trỉu, tiếng rì rầm của giọt mưa rơi ngoài hiên, bầu trời trở thành một màu xám xịt cô đặc, tôi.....tôi vẫn ngồi nhâm nhi ly cafe nóng không đường như mọi ngày. Nhưng hôm nay trong căn nhà tôi lại có thêm một bóng người lùm xùm trong chiếc áo rộng thùng thình cứ đi qua rồi đi lại, vẻ mặt khó chịu nhìn tôi. Tôi thì cứ như một bóng cây ven đường nhâm nhi với ly nước và xem một bộ phim hay.
- trời ơi sau mưa vậy trời - con nhỏ la ó é
- thì mưa chứ gì. Zị cũng hỏi - tôi thở dài đáp
- ai hỏi mà trả lời - con nhỏ xù lông lên
Tiếng mưa vẫn tí tách không ngừng, ngoài kia gió vẫn thổi mạnh, kiểu này là bảo luôn chứ mưa gì hả trời, con nhỏ cứ đi đi lại lại hai con mắt đăm chiu, lâu lâu lại thở dài. Con nhỏ ngồi phịch xuống kế cạnh tôi rồi nhướng mài lên hỏi
- ê tên gì - tỉnh bơ luôn
- hỏi chi - tôi đáp
- mai mốt đi báo công an chứ chi - con nhỏ ương ngạnh lên
- Minh - tôi đáp
- ừ 
- ừ
Không gian lại tỉnh lặng chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt trên trần, không biết từ lúc nào mà con nhỏ đả tựa vào vai tôi ngủ ngon lành, gương mặt tinh quá nhìn cực kì dễ ghét khi ngủ. Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng hồng đó, nước mắt của một người lại tiếp tục hoà vào theo làn mưa ngoài hiên. Tôi ghét mưa, tôi cực kì ghét nó. Mưa cứ rơi ngay lúc tôi buồn, ngay lúc tôi chán chường nhất với cuộc sống hiện tại, tôi vẫn im bặt mặt cho con ngủ trên đôi vai không đủ rộng của tôi. Đả bao nhiêu người con gái đả tựa vào đây, nhưng rồi đôi vai này không đủ sức để trở che để bảo về rồi cũng đả xụp xuống và vuột mất người đó. Giờ lại có thêm một người khác lại tựa vào đôi vai này, và nhất là có một giọt nước mắt lại lăn dài trên gương mặt đó. Nước mắt à, bao lâu rồi nhỉ, bao lâu tôi không có nước mắt rồi, chắc nó cũng đả khô cạn mất rồi còn đâu. Nhẹ nhàng đưa tay chầm chậm lao đi giọt nước mắt khô động kia, bốp.......con nhỏ đánh vào tay tôi một tay quẹt nước mắt khịch khịc, một tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
- làm gì đó thằng biến thái - chữi không nhân từ luôn
- ừ
- tôi hỏi làm gì sao lại trả lời Ừ - nhỏ gặn hỏi
- không làm gì cả - tôi thở dài
- đừng có nói dối 
- không nói dối
Tôi đáp rồi bật dậy bước vào nhà bếp pha tiếp ly cafe mới, từng gịot từng giọt rơi nhẹ xuống cái ly thuỷ tinh kia, con nhỏ đứng sau tôi hầm hừ y chang con mèo bị cướp lấy con cá.
- nhìn gì ? - tôi hỏi
- gì là gì ? - con nhỏ hỏi ngược lại
- ừ 
- ừ cái gì mà ừ
Tôi lặng thinh tiếp tục nhìn ly cafe đang dân lên
- hết mưa rồi
- ừ
- đi mua sách coi, hứa rồi - con nhỏ kéo tôi đứng dậy
- à ừ thay đồ đi - tôi nói
- thay rồi - nhỏ đáp
- ừ đợi chút đi 
- không
- uống li cafe này cái rồi đi - tôi nói
Con nhỏ chụp cái ly cafe uống cái ực , rồi đặt lên chổ củ nhìn tôi rồi nói
- r..ồ..i..đó...đ..i .đư.ợc..chưa.... 
Mặt con nhỏ nhăn nhó nhìn buồn cười không chịu được, đúng là cái thứ bướng bỉnh, muốn gì là phải làm cho được, tôi cười nhạt một cái xoa xoa cái đầu con nhỏ , rồi tiến lại tủ lạnh đeo hộp Vinamilk 100% nguyên chất đưa cho con nhỏ.
- uống đi
- khô..ng..cần - con nhỏ lấp bấp
- uống nhanh lên, cái thứ lì lợm - tôi ngiêm giọng
- ừ
Nhỏ chụp lấy rồi uống ừng ực, tôi nhìn nhỏ cười cười, lâu lắm rồi tôi mới gặp một đứa có cái tính bướng bỉnh cở này. Nhỏ chùi mép mà vẫn còn dính sữa trên mặt nhìn tôi, tôi vội lao thì con nhỏ gạt tay ra
- làm gì đó
- yên coi
Tôi túm lấy con nhỏ rồi lao vết sữa dính trên mặt, khoá cửa cẩn thận xong tôi đưa con nhỏ cái nón bảo hiểm đôi cho con nhỏ đội
- đội vào - tôi nói
- rồi
Phi trên chiếc xe của mình, mưa vẫn còn rơi lát đát, không khí se lạnh , từng vệt nước bắng tung toé hai bên đường khi tôi chạy qua
- zì mà bảo hết mưa à - tôi quay lại hỏi
- không biết - con nhỏ đáp tỉnh bơ
Tôi thở dài rồi đề gas chạy tiếp, không biết mặt tôi có dính lọ không hay sữa còn dính trên mặt con nhỏ hay sao mà người ta nhìn tôi cười cười bí ẩn. lắc lắc đầu vài cái rồi chạy ngay đến nhà sách, má ơi đông quá.
- qua siêu thị đi - con nhỏ nói
- ừ
Lạng vòng vòng một lúc rồi rẽ vào một siêu thị gần đấy, tôi gữi xe xong rồi bước lạch cạch vào trong, trời đả lạnh vừa vào thì gặp ngay máy lạnh khiến teo cả chym. Thở dài định đi tiếp thì thấy con nhỏ đang đứng chổ kia làm cái gì đó, tôi bước lại khều khêù
- đi mua sách hay đi chơi
- đi mua sách
- vậy thì đi nhanh lên - tôi xóc nách con nhỏ đi.
Con nhỏ quẹo qua chổ sách vở còn tôi thì quẹo qua chổ quần áo, quay quay một lúc thì cũng chẵng biết mua bộ nào cho con nhỏ quỹ này. Lý do là chả biết nó mặt size gì nữa.
- anh cần em giúp k ạ - tiếng nhỏ nào đó vang lên
A đây rồi tướng tá cũng giống giống không xi nhê nhau mấy, tôi chụp lấy áo rồi ím ngay vào người nhỏ kia. Con nhỏ này ấp a ấp úng gương mặt đỏ gất, tôi cũng chả quan tâm mấy cho lắm, chọn qua chọn lại cuối cùng cũng được mấy bộ tôi thở dài mệt mõi
- cám ơn nha - tôi nói với nhỏ kia
- dạ hông có gì - so với con kia thì tính tình một trời một vựt.
Ôm cái đống đồ trên tay ra quày tính tiền tỉnh bơ trước sự ngỡ ngàng của thiên hạ, 
- '' thằng này gay hã ta ''
Con nhỏ thu ngân cứ nhìn tôi cười khúc khích, bộ tôi giống thằng hề lắm hã ta. Tính xong cho vào bọc sách tòn ten ra chổ con nhỏ đang loay hoay vơi đống sách cao vời vợi
- rồi chưa
- rồi - con nhỏ đáp
Nhìn cái đống sách mà tôi phát nãn, lúc trước học cấp 3 lớp 11 khiến tôi muốn phát điên vậy, giờ lại gặp.
- có sài k mà mua lắm thế
- kệ tôi - nhỏ đáp
Tính tiền xong là tôi phi ra khỏi siêi thị và chạy về
- quẹo qua quận 7 đi - con nhỏ nói
- chi ? - tôi hỏi
- quẹo đi đồ lì lợm.
Chạy qua chổ con nhỏ chỉ thị là nguyên một dãy nhà cao vời vợi đẹp nói chung là vl, ai cũng ao ươt chắc anh em cũng biết là chổ nào.
Chừng 15 phút sau con nhỏ quay lại với cái bị đồ trên tay.
- đi 
- ừ
Chạy ngay về nhà thở dài một tiếng, tôi ôm đồ vào rồi thẩy bọc đồ cho con nhỏ
- mua cho đó
- gì thế
- quần áo, quần xì , áo vú - chém chút đừng ngỉ bậy chỉ nói quần áo thôi
- không cần
- ừ
Để mặt con nhỏ ở đó loay hoay , tôi phi thẳng lên giường và chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
- ê..ê..e.e.e.ê - ai đó nói vọng
- gì thế - tôi ngóc đầu dậy
- xuống ăn cơm thằng khốn nạn.

choi gai o sai gon

Bà cảm thấy rần người cảm xúc. Chưa bao giờ bà được bú l*n đã như vậy, ngày xưa chồng bà chỉ ham hố rồi nhanh nhẫu đứt đoạn chấm dứt. Lần đầu tiên bà đạt sự kích ngất nhiều lần với Bưu. Có tiếng đằng hắng chồng bà xuống lầu, bà nói với Bưu:
“Thôi được rồi, cháu về đi, cám ơn cháu!”
Bưu lí nhí chào chồng Kim Thoa rồi đi ra cửa. Lúc lái xe về nghĩ tới bà c*c hắn cương cứng.

Đang chơi bóng rỗ ngoài trời với lũ bạn. Nghe cell phone reo, Bưu chạy lại lục túi quần.
“Hê! Bưu, Dì đây!”Tiếng Kim Thoa nói.
Bưu ngạc nhiên hỏi:
“Ủa! Dì ở đâu vậy?”
“Ở bên kia đường, ngoài sân bóng rỗ!”
Hắn lật đật chào lũ bạn rồi phóng ra đường. Chiếc xe của Him Thoa đậu ở góc đường vắng. Bưu mở cửa bước lên cười rạng rỡ:
“Sao dì biết cháu ở đây?”
Kim Thoa cười nhẹ:
“Sao không!ở đâu chả tìm được!”
Xe lết bánh, về gần tới nhà Kim Thoa bảo Bưu:
“Thôi về tắm xong ra đi chơi, dì chờ!”
Bưu mở cửa xe, chạy bay về nhà. Sau khi tắm rữa sạch sẽ nó không quên xịt tí nước hoa vào dương vật.

choi gai o sai gon

Xem choi gai o sai gon hay nhat 2014

Đi chợ về thì nàng đã trông thấy phong đang dọn dẹp bát đãi ăn buổi sáng hững hờ nàng để túi thức ăn lên bàn “trời nóng quá Phong soan đồ ra cho mợ nhé mợ ngâm mình một chốc cho mát” bước vào toalét nàng cởi bỏ hết áo quần nằm dài trong bồn tắm mở vòi sen cho nước chảy thật mạnh tạo ra âm thanh hấp dẩn kẽ khát tình đang đứng ngoài kia, chừng cho đủ ngấm nàng nói vọng ra “Phong ơi lên sân thượng lấy hộ mợ cái khăn tắm và cái quần lót, mợ quên không mang vào rồi”… cóc cóc cóc tiếng gõ cửa toalét rồi tiếng của nó “đồ đây rồi mợ” cửa toalét chỉ khép hờ nhưng tuyệt nhiên nó không dám chạm vào tay nắm chứ nói gì đến mở ra; chẳng lẽ nàng tặt lưỡi người gì mà ngu thế. Thanh Lam khẽ mở cánh cửa thò tay ra để lấy đồ khe hở đủ rộng để nó có thể nhìn thấy nàng trần truồn một cách trọn vẹn, can đãm hơn nó cũng có thể xông vào để tấn công, chiếm doạt nàng. Nhưng Thanh Lam chỉ nhìn thấy đôi mắt ngơ ngác của nó và chiếc khăn đã được vắt trên cánh tay nàng rồi Phong từ từ bước lui không một tiếng động trong này nàng thở hắt ra.

Trường vắng nhà mấy ngày vì một thương vụ, các con cũng sẽ sang thăm nội, hôm đó Thanh Lam quyết định tấn công nó và nàng chuẩn bị cho mình một chiếc váy áo cùng một ít nước hoa khêu gợi nhất suốt bữa ăn tối Phong không còn là chính nó được nữa, nàng quan sát thật kỷ từng cử chỉ và hành động cũng như lời nói của nó, nàng biết nó đã rơi vào bẩy tình của nàng rồi nhưng bản tính nhút nhát lẩn khù khờ nó không dám làm chính cái điều mà cã nó và nàng đang rất muốn. Thanh Lam đành phãi thực hiện một chiêu khác
“Phong ! việc học hành lúc này có tốt không?”