Choi gai sai gon

Hai người đang ngồi nhậu ngoài cửa nãy giờ nhìn thấy Lan cứ rung rung đã nghi nghi giờ thấy nàng quay sang ôm Quang thì đã rõ tất cả, tất nhiên chồng Lan không thấy vì quay lưng ra ngoài và đã ú a ú ớ nói không rõ nữa, ngồi tựa đầu vào chiếc xe máy dựng bên cạnh. Thế là họ nháy nhau chúc Thắng vài chén nữa cho chết hẳn. Quay lại với Lan và Quang, lúc này Lan đã nói rõ cho Quang biết là nàng vốn đã chẳng còn gì từ khi yêu Sơn rồi, bởi vì thấy Thắng tốt và muốn cưới Thắng nên nàng đã cấm không cho Thắng động vào để anh nể sợ mình sau này dễ quản lý. Nhắc đến đây Lan chợt thấy có lỗi, quen biết Thắng 2 năm với 1 năm là tình yêu mà Lan cấm Thắng đến sờ vào vú cũng không dám trong khi mình thì bị Sơn địt chán chê rồi. Đã thế sau 1 tháng nhận lời yêu Thắng, Sơn quay về và tìm Lan rất nhiều lần, Lan vẫn hiểu tình yêu của nàng dành cho Sơn lớn đến mức bao năm bù đắp của Thắng cũng chỉ đem lại cho Thắng vị trí thứ 2 trong lòng nàng mà thôi. Lần nào trước khi gặp Sơn Lan cũng cố gắng tự nhủ chỉ coi nhau như bạn bè và lần nào cũng vậy mỗi khi nhìn thấy Sơn tình cảm xưa lại ùa về không thể kiểm soát, nàng lại lao vào Sơn mà làm tình ngay tại phòng trọ để thoả mãn cơn khát khi phải cấm đoán Thắng. Thậm chí có lần khi Thắng đi công tác không đến chơi được Lan giữ bằng được Sơn ở lại làm tình với Lan liền tù tì cả tuần. Cách đây 3 tháng Sơn phải vào Nam làm việc Lan buồn vô cùng nhưng cũng thấy thanh thản vì không làm việc có lỗi với Thắng nữa. Vậy mà hôm nay chỉ vì vài cái vuốt ve nàng lại cắm lên đầu quang một cái sừng mới, nàng cũng thấy áy náy nhưng cái tay Quang đang vuốt ve bên dưới kia thổi ngay ý nghĩ đó ra khỏi đầu Lan. Quay về thực tại khi Quang đã hiểu ra vấn đề, không còn e ngại gì nữa anh lấy ngay 2 ngón tay thọc vào *** Lan đánh cái “nhoẹp”. Bị bất ngờ Lan không kiểm chế nổi rên ứ ứ 2 tiếng mặc cho bạn chồng và chồng ngồi cách chỗ nàng chỉ 5, 6 mét. Quang móc móc ngoáy ngoáy liên hồi làm *** Lan sướng không thể tả, không chịu được cơn thèm địt nàng cong người ra phía trước ép tay Quang xuống nệm ghế rồi di di mông tới lui liên tục làm ngón tay Quang khổ sở chui ra chui vào trong *** Lan. Quang không thể ngờ Lan lại dâm như thế, trước đây mỗi khi anh em đi uống nước với nhau nghe Thắng kể người yêu giữ kinh lắm nên Quang không buồn gạ gẫm gặp mặt. Tay Quang bị *** Lan giữ chặt như vậy không còn làm gì được anh liền quay người sang hôn lấy hôn để vào môi Lan, đôi môi căng mọng ướt át liền ngay lập tức mút chặt lấy lưỡi Quang làm chàng phê không thể tả. Thế mà khi Thắng đòi hôn Lan làm ra mặt sợ sệt chỉ dám chạm môi nhè nhẹ vào môi Thắng, Thắng mơ cũng không được Lan múi lưỡi như đang mút Quang bây giờ. Sàng mông một lúc với hai ngón tay bên trong *** khiến Lan gần như hoá điên, *** Lan dầm dề chảy nước đầy lòng bàn tay Quang, nàng muốn đè Quang ra nhà rồi ngồi lên buồi Quang mà nhấp nhưng không dám vì vẫn còn người ngoài kia, chồng nàng thì không nói làm gì vì đã ngỏm củ tỏi rồi nhưng còn hai người kia không lẽ lại lỗ mãng như thế. Quay ra thấy 2 người nọ vẫn đang ngồi nói chuyện, thực ra là họ đang bàn nhau xem Quang đang giày vò *** Lan thế nào, Lan thì thầm vào tai Quang “Anh ơi em muốn địt, muốn lắm rồi, anh địt em ngay đi! Anh!” rồi vừa dùng *** mút chặt ngón tay Quang như sợ anh rút ra vừa dùng tay cởi cúc quần và kéo tuột khoá quần Quang xuống một cách thô bạo. Chợt trong đầu Lan loé lên một ý, nàng đứng dậy mặc cho nước *** giờ không còn bị cản bởi quần lót rơi rớt xuống ghế, xuống sàn và chảy trên đùi, cầm tay Quang lôi xềnh xệch lên gác như thể sợ Quang đổi ý không địt mình nữa. Nàng mở căn phòng hạnh phúc của chồng và mình rồi kéo Quang vào. Hai người như thể vứt bỏ được hết gánh nặng lao vào nhau như hai con thú động dục, thậm chí vội đến mức không thèm đóng cửa phòng. Lan đẩy Quang ra giường cưới rồi chồm lên cởi tung quần áo của anh. Bộ ngực căng cứng của Lan do nàng hoạt động mạnh quá đã bung cả một bên đầu tí ra, vì bị kích thích tột độ nãy giờ nên vú nàng vươn lên, đầu ti cứng ngắc đỏ hồng, Quang nhìn vào mà chỉ muốn ngậm lấy mà mút lấy mút để. Sau khi bị con vợ động dục của thằng bạn lột trần truồng Quang lấy lại ưu thế đè Lan xuống giật bung cái váy và áo lót xuống bụng để lòi ra cặp vú của kẻ cuồng dâm. Miệng Quang mút chặt môi Lan trong khi hai tay bóp nắn xào xáo cặp vú mơ ước không thương tiếc. Lan đã phát cuồng từ lúc ở ghế sofa rồi nhưng lên đây do thoát khỏi sự theo dõi của mọi người nàng quên hết tất cả mà quắp chặt lấy Quang. Nàng tự tay xé toang bộ váy ngủ vốn dành cho chồng ra để chuẩn bị làm tình với Quang. Sau một hồi nhào nặn chán chê Quang cúi xuống tụt hẳn chiếc quần lót bé tí của Lan ra, khe *** Lan đã hiện lên trước mắt Quang. *** Lan hồng đỏ và khít hơn cả gái trinh, hai mép *** hơi tách nhỏ khoe 2 cái mào hồng hồng chạy từ hột le xuống dưới bóng nhẫy nước. Quang cầm buổi quẹt lên quẹt xuống tách nhè nhẹ 2 mép *** từ trên xuống dưới như trêu ngươi Lan khiến nàng gào lên “Địt đi anh! Em xin anh địt nhanh lên đi anh … gì ơi!” Lan chột dạ, quả thật đến lúc này Lan vẫn chưa biết đồng nghiệp chồng tên là gì mà đã đòi người ta địt như mắc nợ rồi. Chẳng để Lan đợi lâu sau khi quét vài đường cơ bản Quang từ từ đè Lan xuống, đưa cái buồi gân guốc dài gần 2 chục cm của mình từ từ tách *** Lan ra. Lan cũng lon ton ngỏng người dậy ngắm cái giây phút huy hoàng này, buồi Quang to và gân guốc làm Lan tràn trề sung sướng. Vì nước ra quá nhiều nên dù to và dài buồi Quang cũng cứ như toa tàu gặp đường sắt xịn mà chui tọt vào đến tận cuống. “Ahhhh…!” Lan rên lên sung sướng. Đã thế Quang cứ đưa vào một tí lại dừng nên tiếng Ahhh của Lan cứ bị ngắt quãng đến là hài.

choi gai sai gon

Một tiếng khóc vang vọng len lỗi vào những giấc mơ cay đắng trong tôi, ai khóc vậy, ai lại khơi lại cái giấc mơ củ đó ai….? Ai ???????.
Giật mình tỉnh giấc sau một đêm đam mê xác thịt tê dại và lạc lõng 
-hức….khich…híc……- từng âm thanh vang vọng trong căn phòng tẻ nhạt
Khẻ nhích người sang nhìn vào bên cạnh, một cơ thể, một làn da trắng mịnh hoang dại đang lân lê trước mắt. ,một lần nữa, cơ thể đó giọng nói đó khiến cái con dục vọng trong tôi lại trổi dậy mạnh mẽ thêm một lần nữa, khẻ nâng cánh tay nặng trỉu chạm nhẹ vào bờ vai đang run run đó.
-đừng chạm vào tôi đồ khốn nạn hức…………
Câu nói đó khiến đôi bàn tay khô ráp của tôi chợt khựng lại, một cảm giác tội lỗi đang lớn dần trong tôi, tại sao tôi lại có cái cảm giác đó nhỉ, chỉ là mua vui thể xác thôi thì làm gì lại có cái cảm xúc đó được chứ, ngủ với biết bao nhiêu cô gái bán hoa rồi mà giờ lại có cái cảm giác nó, điên thật rồi, điên thật rồi………………..
Tôi thở phào cười nhạt một cái rồi cố nhất mình dậy với tay lấy cái bóp da trên bàn. Tôi móc ra 2 tờ 500 ngàn rồi thẩy sang phía bên người đó
- nhiêu đó đủ chưa – tôi cười nhạt
- đồ khốn nạn, chó đẻ 
Người đó bật dậy, một bàn tay nhỏ xé toạt không gian vào mặt tôi một cái bốp, người tôi chợt nóng rang lên sau có tát trực diện đó, nhưng cơn nóng giận trong tôi bỏng bị dập tắt lập tức khi trước mắt tôi bây giờ là một gương mặt thất thần, hai viền mắt thâm quần, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi tèm lem. Ơ cái gì vậy trời, tôi chết đứng người ra chưa kịp hiểu chuyện gì thì bốp bốp…….thêm hai cái tán nữa ngay vào mặt tôi, nhưng cơ thể tôi lại đứng ngơ nga không động đậy để mặt sức con nhỏ này đánh, chát bốp chen chát……đếm nãy giờ chắc củng hơn cả chục cái, con nhỏ cũng đả ngừng tay, thay vì đánh thì lại ụp mặt xuống khóc nức nỡ. đánh thì chịu được chứ mà con gái rơi nước mắt thì bực bội vô cùng. Ngồi đơ ra cũng chừng 5 phút thì tôi như muốn điên nên hét lên
- khóc cái đéo gì – tôi hét to
- im đi thằng khốn nạn – không vừa con nhỏ đáp lại
- mẹ làm như còn trinh không bằng ấy – tôi hặm hự
- thằng khốn nạn, mày lừa tao rồi còn nói cái giọng mất dạy như vậy nữa hã – con nhỏ gong miệng lên hét to
Nước mắt lại tiếp tục giàn giụa trong căn phòng, căn phòng giờ chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt máy kia, và tiếng khóc của con nhỏ. Tôi bực dọc đứng phắt dậy rồi đi xăm xăm lại nhà tắm bỏ mặt con nhỏ vẫn nằm đó khóc, vừa cởi cái khăn ra khi nhìn xuống dưới thằng nhỏ thì tôi như bị hang triệu con dao găm thẳng vào tim, có một vệt máu khô trên đầu thằng nhỏ, cái gì đây?. Đừng nói là……………….tôi đơ ra chừng 5 phút rồi cố lấp bấp miệng 
- con…nhỏ…nà…y..còn…trinh hã trời……………..
Một kí ức chợt ùa về trong cái mớ lộn xộn trong tìm thức, hôm qua khi cho vào thì có một cảm giác vướng vướng và một sự đau rát ngay đầu cu, đừng nói với tôi rằng lúc đó, tôi đả cướp đi một sự trong trắng của người con gái đó nge, không không thể nào, chắc không phải đâu. Tôi cố gạt phăng những cái ý nghĩ rối bời ra khỏi đầu, nhưng càng cố gạt ra thì cảnh tượng tối qua càng rõ hơn trong đầu tôi, cố trấn an bằng những giọt nước lạnh te của buổi sáng sớm, sau khi trấn tỉnh được bản thân một phần nào tôi cố bước ra tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra, con nhỏ vẫn nằm đó, từng tiếng nấc vang vọng trong căn phòng khiến tim tôi quặng đau, cảnh tượng hôm nay cũng giống như ngày đó, ngày tôi dùng vũ lực để cướp mất sự trong trắng của người con gái tôi yêu tha thiết……………………………………� ��…….
Không gian trở nên im lặng đến đả sợ, tôi bước nhẹ nhàng thật chậm, thật chầm ngồi xuống cạnh người đó. Tôi khẻ chạm nhẹ vào cơ thể đó, một cách chậm rãi và nhẹ nhàng thì liền bị gạt phăng ra.
- đừng chạm vào tôi thằng khốn nạn………………….
Tôi lại ngồi chết chân tại đó không thể cố mở ra được bất cứ ngôn từ nào cả, ngoài kia dòng người nhộn nhịp ồn ào pha trộn nên cái bản chất thật sự của mãnh đất Sài Gòn. Tiếng xe cộ, tiếng những người bán hang rông vẫn vang lên đều ngoài kia, nhưng chỉ cách biệt có một bức từng rêu xanh thì trong này có một sự im lặng, mà ai cũng phải nổi gai ốc, một lần nữa tôi cố chạm nhẹ vào cơ thể đó, một sự đáp trả rợn người bằng sự im lặng
-anh…..anh xin lỗi………….- tôi cố nói
- xin lỗi có chả được sự trong trắng của tôi không? – người đó nói trong nước mắt
- vậy giờ em muốn sao? – tôi hỏi
- tôi muốn thằng khốn nạn như anh phải ngồi tù
Một câu nói không thể nào thẳng thắng hơn, tôi chết đứng người ra, không lẽ cuộc đời tôi phải chấm dứt bởi một sự lầm lỡ bởi cuộc vui xác thịt sau?. Tôi…..tôi không muốn
- tự làm tự chịu đi mày. Không muốn cức gì. Không thì giết người bich miệng đi
Một ý ngĩa chợt lé lên trong đầu tôi, tôi………tôi không làm được, tôi là thằng làm ra chuyện khốn nạn này, giờ lại muốn làm thêm một chuyện tày trời này sao. Tôi đứng thừ người ra một lúc rồi cố mở giọng yếu ớt nói
-không còn cách nào khác sao? – tôi cố nói
- KHÔNG – con nhỏ hét lớn
- ừ được rồi…………………..
Tôi bước đến chổ tủ quần áo sọt lấy bộ đồ mặt vào rồi chăm nhẹ điếu thuốc vào, điếu thuốc này là cuối cùng rồi, không biết hiếp dâm ở tù nhiêu năm nhỉ. Tôi rít nhẹ rồi thở dài một cái, từng ngụm khói cứ mơn mát ra đi trong sự im lặng của căn phòng, tôi sau khi mặt đồ đàn hoàn xong rồi tôi bước nhẹ đến cái giường cất giọng nói
-mặt đồ vào đi rồi đi với anh
- ĐI ĐÂU – con nhỏ hét lớn
- đi qua chổ công an – tôi thở dài
- qua đó làm gì
- em muốn như thế mà – tôi nói chậm rãi
Con nhỏ bật dậy nhìn tôi ngơ ra, nó nhìn tôi một lúc rồi nói giọng ngang ngạnh
- thằng khốn nạn , cướp đi trong trắng của tao rồi còn muốn đi bêu rếu hã – con nhỏ hét lớn
- vậy giờ cô muốn cái gì – tôi lúc này cũng nóng lên
- muốn giết thằng khốn nạn như mày – con nhỏ hét lớn
- được
Tôi bước xăm xăm ra khỏi cái phòng ngột ngạt ấy đi ngay xuống bếp, rút ra nguyên cây dao thái, tôi chạy nhanh lên căn phòng rồi thẩy cây dao lên phòng và nói lớn
- rồi đó làm gì thì làm đi. Mẹ nó………………………………..

choi gai sai gon

choi gai sai gon la gi ?

Chàng say đắm nhìn vaò âm hộ nàng với một đôi mắt ngạc nhiên trước nét đẹp dâm đãng mà tạo hoá đã ban cho nàng. Chàng vục mặt vào đám lông mềm mại nơi ấỵ Vùi miệng chàng cả vào âm hộ nàng làm cho Quỳnh Hoa thấy tê mê. Dù cho dâm đến đâu Quỳnh Hoa cũng vẫn cảm thấy sơ hãi sự đau đớn ám ảnh cô trong những chuyện nàng đã đọc. Nàng biết nếu không làm cho nàng ra khí thiệt nhiều thì nó sẽ đau đớn lắm. Quỳnh Hoa với tay lấy một chùm nho, dùng miệng cắn một trái và đưa vào miệng cho chàng. Nàng muốn chàng ăn cho lưỡi của chàng không bi khô quá. Sau đó Quỳnh Hoa ngồi dang háng ra, một chân để lên giường và thỏ thẻ chỉ cho Hoàng Nam liếm chim mình.

choi gai sai gon

Sáng muộn, “Tuấn” mới về nhà, nó nói lớn:

- Mẹ à, con xin lỗi, tối hôm qua con ở lại nhà bạn, quên mất không báo cho mẹ. Sáng nay con cũng ăn sáng ở đó rồi.

Không thấy Huyền trả lời, Tuấn cũng chẳng nói thêm gì, lật đật vào phòng mình đánh một giấc thật say. Nó chẳng nhận ra rằng, đống tàn tích đêm qua trên giường nó đã được dọn sạch.

Tối đến,

Tuấn ngáp dài mấy cái, nó đã tỉnh, nhưng vẫn chưa chịu mở mắt. Vậy là nó đã bỏ bữa trưa. Tuấn quờ quạng xung quanh, nó cảm thấy tay mình đang sờ vào một gì đó mịn mịn, mát mát.

Nó mở mắt và thấy Huyền đang nằm trong vòng tay của mình. Tuấn ngạc nhiên quá đỗi. Rồi nó nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má Huyền, không, không phải chỉ có một… Mẹ nó đang khóc ư?

- Mẹ… - Tuấn khẽ nói. 

Huyền không nói gì, nàng cứ thút thít như vậy. Tuấn chợt nhận ra người đàn bà trước mặt mình yếu đuối quá, mỏng manh quá, nó xiết mạnh vòng tay của mình, ghì đầu Huyền vào sát ngực mình rồi nói:

- Được rồi mà, được rồi mà mẹ, sao mẹ lại khóc thế? Có phải là con đã làm gì khiến mẹ buồn không?

- Không, con không có lỗi gì cả.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Huyền đang rất cần một vòng tay của người đàn ông, có thể che chắn nàng, có thể ôm nàng vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương, để giúp nàng vượt qua nỗi kinh hoàng từ đêm hôm qua. Nhưng người đàn ông (con trai) làm nàng tin tưởng nhất lại chỉ có Tuấn mà thôi. Tuấn hiểu điều đó, nàng càng ôm mẹ chặt hơn, đôi tay xoa xoa tấm lưng mịn màng của nàng qua tấm áo mỏng.

- Con… con làm thế này có được không?

- Mẹ thích lắm, mẹ yêu con. Cảm ơn con nhiều.

- Mẹ cứ khóc đi cho nhẹ nhõm mẹ nhé, dù con không biết vì sao, nhưng con hứa sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ luôn có con mà.

- Cảm ơn con.

Nàng cứ thế ôm Tuấn mà khóc, khóc để quên đi nỗi sầu đau.

===

Mấy ngày sau đó, mẹ con Tuấn có vẻ thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Tuấn thích cảm giác này. Mẹ nó dịu dàng, trìu mến, tràn đầy tình yêu thương, sáng dậy lúc nào nó cũng thấy thức ăn trên bàn sẵn, trưa dù có bận Huyền cũng cố về nhà nấu bữa cơm ngon ngọt cho con. Tối Tuấn cũng chả phải làm gì cả, cứ để mẹ nấu cơm rồi rửa bát, giặt giũ các kiểu, nó sống chả khác gì ông hoàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Tuấn chợt nhận ra một ngang trái: nó nghĩ là nó đã phải lòng mẹ rồi, không phải chỉ là những ham muốn tình dục nhất thời, nó thực sự yêu Huyền, và muốn chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời.

Một ngày nọ, khi Huyền vừa bưng mâm cơm đặt xuống bàn, nàng định ra bếp lấy thêm thức ăn nữa thì Tuấn nắm lấy cổ tay nàng nói:

- Mẹ, ngồi xuống đi đã, con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì thế? Gì thì cũng phải lấy thức ăn đã chứ, nói thì ăn xong rồi nói.

- Không, chuyện này rất quan trọng.

Huyền đành ngồi xuống ghế, hỏi:

- Có chuyện gì thế con?

- Con… con cũng không biết phải nói thế nào. Mẹ… Con yêu mẹ.

Huyền mỉm cười:

- Tất nhiên là mẹ biết con yêu mẹ, đó là tất cả những gì con muốn thổ lộ với mẹ sao?

- Không… ý con là… con thực sự yêu mẹ… tình yêu nam nữ.

Huyền không cười được nữa.

- Con… con nói nhảm gì vậy?

Tuấn đặt tay mình lên tay Huyền, nắm chặt lấy bàn tay nàng nói.

- Con muốn trở thành người đàn ông chăm sóc mẹ cả đời.

Mặt Huyền đỏ bừng.

- Con… đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau này, con sẽ gặp người con gái mà mình yêu mà. Cái gì mà lại yêu chính mẹ đẻ của mình vậy.

- Không! Con đã quyết rồi, mẹ, con thực sự rất yêu mẹ. Con có thể không giỏi khoản ăn nói, không biết phải tỏ tình với một người khác giới thế nào, nhưng con muốn mẹ biết rõ tấm lòng của con. Mẹ…

- Đừng nói gì nữa Tuấn, chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời thôi phải không.

- Không phải suy nghĩ nhất thời đâu Huyền. Anh yêu em. 

Huyền sửng sốt nhìn con mình, nàng không ngờ Tuấn lại có thể nói ra những lời như vậy. Mặt nàng đỏ như gấc, e thẹn như một nàng thiếu nữ lần đầu nghe lời tỏ tình.

- Con… con vừa nói gì.

- Anh nói là anh yêu em, em là người phụ nữ anh yêu nhất thế gian này, Huyền à. 

Huyền câm lặng, không nói được một lời nào. Tuấn rướn người đến đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng khẽ nghiêng đầu định tránh, nhưng Tuấn nhìn ra không có sự phản kháng nào trong hành động đó. Nó cũng chỉ giống như cử chỉ ngượng ngùng của thiếu nữ khi được người yêu hôn mà thôi. Chỉ là một nụ hôn nhẹ, rồi Tuấn lại trở về vị trí ban đầu.

- Tuấn, thế này thật sai trái, chúng ta là mẹ con.

- Đừng quan tâm đến điều đó nữa, Huyền. Giờ anh muốn em là người tình của anh, người yêu của anh, người mà anh cả đời yêu thương và chăm sóc. Em có đồng ý không.

- Tuấn…

Huyền ngập ngừng, là ngập ngừng chứ không phải phản đối hẳn, Tuấn hiểu đó là một sự chấp nhận rồi.

- Anh sẽ luôn yêu em mà Huyền.

- Tuấn… mẹ…

- Giờ chúng ta là tình nhân rồi, em phải đổi cách xưng hô chứ.

- Tuấn… mẹ cần thời gian suy nghĩ. Giờ thì ăn cơm thôi.

Bữa cơm diễn ra khá im lặng, tuy rằng không khiến mẹ đồng ý ngay, nhưng mẹ không quát nó, và lại còn nói “suy nghĩ”, vậy là quá thành công rồi. Tuấn không ngừng mỉm cười suốt buổi tối hôm đó, và cả lúc nằm trên giường nghĩ ngợi. Nó cảm thấy mãn nguyện, dù sao nói ra cũng thật nhẹ lòng. Nó thiếp đi lúc nào không biết.

===

Khác hẳn với mọi ngày, hôm nay Tuấn dậy từ rất sớm trong sự hứng khởi kỳ lạ. Nó đi ra ngoài bếp, mẹ nó vẫn chưa đi làm mà vẫn đang làm bữa sáng cho nó và làm sẵn thức ăn cho bữa trưa. Huyền mặc bộ đồng phục cảnh sát, nhìn từ đằng sau trông nàng thật quyến rũ với bộ mông tròn lẳn. Tuấn khẽ đi đến, vòng hai tay ôm eo nàng nói:

- Hôm qua em ngủ ngon chứ.

Huyền đỏ mặt gật đầu. Nàng không bỏ Tuấn ra mà vẫn để yên cho nó ôm trọn trong lòng, chứng tỏ… khà khà… Tuấn khoái chí cười thầm trong lòng. Nó áp mặt xuống gáy này hít hà mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc bóng mượt của Huyền, rồi đưa lưỡi liếm quanh cổ Huyền. Đoạn, nó bất ngờ quay nàng lại rồi hôn lên môi nàng, một nụ hôn dài của đôi tình nhân, lưỡi nó sục sạo trong miệng nàng, Huyền vẫn để yên. Cuối cùng Tuấn cũng thả miệng Huyền ra, rồi đưa đầu xuống thấp nữa, hít hà giữa đôi gò bồng đảo. Huyền khẽ đẩy Tuấn ra:

- Thôi nào, để em làm thức ăn còn đi làm nữa chứ.

Tuấn giật nảy mình, nó nhìn thẳng vào mắt Huyền.

- Em… em vừa nói gì cơ.

Huyền cúi đầu đỏ mặt.

- Vậy là em đã chấp nhận tình yêu của anh?

- Em cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn không nữa. Chỉ là… em cảm thấy mình cần một bờ vai, một nơi nương tựa luôn chăm sóc và chia sẻ với em. Không phải với tư cách là hai mẹ con. Mà là…

- Hai vợ chồng, anh hiểu. 

Tuấn ghì mạnh tay hơn vào eo Huyền. Cuối cùng, cuối cùng mẹ cũng đã là của nó. Mọi chuyện thật giống như một giấc mơ. Còn sướng khoái hơn cả khi Huyền bú cặc cho Tuấn. Lại nhắc đến cặc, nãy giờ vì quá hạnh phúc mà “cậu nhóc” của Tuấn đã cương lên, đâm thẳng vào bụng Huyền. Nó thích cái cảm giác hai thân thể cọ xát vào nhau như vậy. Huyền đương nhiên cũng biết, nhưng nàng vẫn không nói gì.

- Hì hì, em có cảm nhận thấy không, “thằng nhỏ” của anh cũng còn cảm thấy hạnh phúc nữa là.

Huyền nũng nịu.

- Anh này… Cứ đùa thôi.

- Khà khà… vợ yêu. Anh hạnh phúc quá. Đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Chuyện này… dù chúng ta có thể là vợ chồng… Nhưng em không chắc về chuyện đó. Chúng ta dù sao cũng là mẹ con, làm vậy mang tội loạn luân lắm. 

- Gì mà loạn luân chứ, đó chỉ là một cái lễ nghĩa ngu xuẩn mà con người đặt ra. Em thấy, thần thoại Hi Lạp con với mẹ còn có thể lấy nhau công khai, mà còn là thần nữa, vậy thì con người sao lại không thể chứ. Giờ chúng ta là vợ chồng, và anh thực sự yêu em. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình dành cho em… trên giường.

Huyền phì cười, Tuấn nói một thôi một hồi giảng đạo mà cuối cùng lại tuôn ra hai chữ cuối thật bất ngờ. Tuấn cũng mỉm cười, rồi lại áp sát Huyền vào lòng. Một lúc lâu sau, nó mới bỏ nàng ra rồi khẽ nói:

- Được rồi, em làm thức ăn nốt đi rồi còn đi làm.

===

Đến chiều muộn, Huyền về, vừa mới mở cửa dắt xe vào thì Tuấn đã chờ sẵn ôm trọn lấy tấm thân mồ hôi của Huyền trong bộ đồng phục cảnh sát rồi đặt lên môi nụ hôn nồng cháy. Tuấn thích điều này, nó luôn muốn thể hiện tình cảm với Huyền. Một lúc sau, Tuấn bỏ nàng ra, Huyền cười:

- Gì mà lúc nào cũng hôn hít người ta.

- Hì hì, anh háo hức quá, đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta.

- Anh này, chỉ được thế là giỏi. 

- Không có suy nghĩ như vậy thì đúng là không phải đàn ông rồi.

- Rồi ông tướng, giờ để em đi tắm đã.

Huyền vào phòng tắm, nàng từ từ lột bỏ bộ đồ trên người xuống, từng đường nét cứ dần hiện ra trước sự phản chiếu của tấm gương sáng bóng. Nàng ngắm nhìn khắp thân thể. Nàng tự hào vì nó. Nó quyến rũ, sexy, hấp dẫn hơn hết thảy những thiếu nữ. Một thân hình đầy đặn, thành thục, gợi cho bọn đàn ông sự ham muốn, chứ không đơn thuần chỉ là “ngắm cho sướng mắt”. Và quả đúng như vậy, nàng đã quyến rũ được cả con trai mình. Nàng mới là người mà Tuấn yêu, chứ không phải những cô bạn gái xinh xắn thường cười đùa cùng nó. 

Nàng từ từ xả nước. Vuốt ve làn da mịn màng của mình. Nàng luôn có sở thích như vậy. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở, thì ra là nàng không bấm chốt.

- Không ngờ em lại dâm đến như vậy, muốn anh vào “hiếp dâm” em khi đang tắm hả.

- Em đâu có ý đó, tại anh cứ suy diễn.

- Sau này tắm em cũng khỏi cần đóng cửa, để anh thích vào ngắm lúc nào thì ngắm, nhé.

Tuấn đến gần Huyền, kéo vai ấn nàng quỳ xuống để đầu ngang với hạ bộ rồi nói.

- Bú cặc cho anh đi.

- Èo, anh này, sao nói bậy thế.

- Nếu em có thể tìm ra một từ ngữ nào phù hợp để thay thế thì hãy nói cho anh biết.

Huyền mỉm cười, rồi kéo quần đùi của Tuấn xuống, nó không mặc sịp, con cặc hiện ra sừng sững hiên ngang, chĩa thẳng vào mặt Huyền. Nàng từ từ cúi sát mặt vào nó, đưa lưỡi đẩy qua đẩy lại rồi cho con cặc vào miệng, nó quá to, miệng nàng chỉ ngậm được 3/4 của nó. Tuấn xoa xoa đầu mẹ nó. Được một lúc, Tuấn bỏ đầu Huyền ra.

- Chỉ vậy thôi, anh đã hạnh phúc lắm rồi, còn lại hãy để dành trên giường nhé.

Nó thực sự muốn dày vò thân xác mẹ nó cả đêm nay, nhưng không phải như lần trước, lần này Tuấn đã hoàn toàn có được sự đồng ý của Huyền.

choi gai sai gon

Xem choi gai sai gon hay nhat 2014

Cuộc bầu cử tổng thống hôm 7 tháng 11 năm 2000, cả xóm nó xôn xao bàn tán là ai sẽ là tổng thống Mỹ. Người thì cho là ông Al Gore sẽ thắng, người thì cho là ông Bush sẽ thắng. Nó cũng theo giỏi tin tức, cố gắng đọc báo để cập nhật hóa. Nó định làm một vụ cá độ thật là to lớn, lớn nhất từ trước tới nay trong đời của nó. Theo kinh nghiệm bản thân thì nó “bắt” ông Gore. Nó tin rằng nó sẽ thắng lần này. Số tiền kiếm được sẽ cho mẹ nó vào nhà thương để lọc máu.

Nó nhìn quanh nhà của nó một lần nữa để xem có vật gì quý giá. Chẳng còn gì ngoài chiếc xe đạp cũ kỹ. Nó đem cầm được 100 ngàn. Nếu nó thắng thì số tiền sẽ lên tới gấp hai, là nó sẽ có được 200 ngàn. Nhưng làm sau mà đủ bây giờ. Nó cần ít nhất là 20 triệu để đưa mẹ nó vào nhà thương. Nó lục lạo khắp nhà của nó chỉ lôi ra được cái hộp sắt nhỏ mà mẹ của nó dấu rất kỹ. Nó lấy ra một chiếc lắc vàng. Nó nghe đâu là vật kỷ niệm của bà ngoại. Thây kệ, lần này nó thắ�ng mà!. Nó đem đi cầm cũng được đâu 2 triệu. Chưa đủ. Nó quyết định là mượn tiền bọn “mặt rô” hay còn gọi là “xã hội đen, đâm thuê chém mướn” một số tiền to lớn. Sự đánh đổi là tánh mạng của nó, căn nhà của mẹ con nó.