Chong bu lon vo

Hình ảnh đó ám ảnh vãi các thím ạh, thú thật lúc đó mình chỉ liếc và cố ghi lại cái góc nhìn nghiêng, với suy nghĩ của thằng nhok lớp 10 thì không thể đúng lời văn bây giờ của mình để diễn tả, tuy nhiên bây giờ nghĩ lại cái í của mình lại ngọ nguậy.=.=.Mình xin nói thêm cái í của con gái mình sẽ gọi là bím và con trai thì là chym nhóe, đỡ nhầm về sau.

##Màu trắng thiên thần đó đập vào mắt mình, lạ lùng và khó diễn tả, cũng vì tư thế ngồi của Dì mà cái quần chip căng ra và ôm gọn cái mà ai cũng biết là cái gì í(You know what), căng lắm-hay bây giờ mình có thể nói là múp, mướt rượt vì đáy quần chip là chất liệu ngà, miếng ngà đó ôm gọn và làm nhiệm vụ quá tốt, muốn nghẹt thở.Háng Dì trắng lắm, từ khoảng hở ra từ đùi tới cái đáy thì mình chẳng nhìn thấy chút gợn nào cả, mịn màng và thật sự rất khao khát.Dừng nhé, vì bây giờ mới gần 3.00 chiều, nhiều thím còn ở công sở nên……….hề hề.##

Mình đỏ mặt chạy thẳng vào WC với tốc độ chóng cmn mặt, đánh răng rửa mặt xong thì mình không nghe tiếng gì bên ngoài cả và hình như nãy có nghe Dì nói là:” nhanh rồi còn xuống ăn sáng đi học con ơi, trễ lắm rồi” chợt nhìn cái casio trên tay thì mẹ ơi muộn mẹ nó 5p còn đâu là cái tiết 1 của con, mình tuột thẳng quần từ WC chạy ra luôn (không còn j bảo vệ cái phần dưới của mình hết,vì từ nhỏ mình ngủ dậy là thay quần xì luôn, không phải vì mình mộng tinh hay gì cả mà vì mẹ mình dạy từ nhỏ rồi,và tất đi học về cũng bỏ vào giỏ giặt luôn nên mình éo bị hôi chân hay….. hôi háng đâu nhé) vì căn bản là ở 1 mình nhiều khi còn nude trong nhà nữa kìa. Vừa chạy lại lấy đồ trong tủ thì…trời ơi, cái bà dì siu nhưn còn đứng trong phòng mình miệng Dì thì Ú, Ớ rồi quay mặt đi thẳng xuống nhà dưới mình thì chỉ tròn mắt nhìn căn bản là ko nghĩ được nhiều như giờ, vì mình Dậy Thì muộn các thím ạh,sang năm lớp 11 mới mọc được vài cọng lông chân, lông háng thì chỉ mọc nhưng thưa và ko dài tẹo nào, tủi thân vãi.Thay đồ xong mình chạy xuống nhà như Usain Bolt luôn, rồi thấy trên bàn có cái bánh mì với vài khúc xúc xích mình lấy nhét vào rồi cầm chạy đi luôn.tới trường thì hên quá, ông bv đi đâu chưa khóa cổng, chạy cái dzù vào luôn, giám thị kêu lại báo đi trễ hic, chán vãi, ngồi uống nước trà với thầy xong nghe trống vào tiết 2 thì vào lớp, bạn bè cũng hỏi han tí.Tan học, mình đi về thì có đt của ba.Ba hỏi “sao ko cài đồng hồ mà để dậy trễ vậy”, mình trả lời tại “hum qua con quên với cả sáng hơi đuối”, ba cũng ậm ừ rùi mình tắt đt, bỏ và túi quần và đi về nhà, nhưng trong lòng thì hậm hực lắm vì vừa mới nhận ra là được sống chung với đồ mách lẻo.
Bước vào cổng,dắt xe mình khóa cổng rồi đi vào nhà, vừa thấy mình thì Dì dưới bếp bước ra nói:

-Con về rồi àh!Thay đồ rồi xuống ăn cơm đi _giọng nhẹ nhàng lắm.
Mình không nói gì, bước lên đc 2,3 bậc cầu thang thì tức quá, mình nói luôn:
-Không có ăn, đồ mách lẻo_ giọng hậm hực value. =.=
Dì mới chạy nhanh lên nói cơ mà mình chỉ nghe đc vài tiếng kiểu như là:
-Ba con gọi đt hỏi con đi học chưa, dì nói vừa mới đi, rồi ba con gắt sao giờ này mới đi???.........
Bước lên đóng cửa phòng cái RẦM rồi khóa trái luôn.Nằm xuống ngủ tới 4h mấy mới dzậy vì tiếng chuông đt(trong lúc ngủ đc 1 lát thì nghe thấy tiếng đẩy và xoay núm cửa rùi nghe dì nói vọng vào“xuống ăn cơm đi con, dì xl mà,xuống nhé!”, mình ko tl, cơ bản mệt và đuối muốn ngủ thêm.)
Là ba gọi nói là “không phải tại dì đâu, dì vừa gọi đt cho ba, vừa nói vừa khóc, rồi con sống ko vì mình thì cũng vì ba, vì mẹ nữa chứ con,…” mình nghe cũng buồn rùi cũng ẬM Ừ cho qua chuyện, cơ bản mình ít nói và tính hơi chai vì mất mẹ và cũng vì sống cô đơn quen rồi.Mình bước xuống nhà thì thấy dì ngồi ủ rũ chỗ bàn ăn rồi, thấy mình xuống Dì tròn mắt tính nói gì đó nhưng rồi cũng lại múc cơm cho mình, mình ngồi vào bàn ăn thì bỗng nhớ chưa xúc miệng nên vào luôn cái phòng tắm nhỏ dưới chân cầu thang , vì mình sống 1 mình ở nhà cũng hay như vậy, đang xúc miệng thì dì kiu ra ăn, mình ngồi ăn, dì thì cứ ngồi dòm rùi hỏi ngon ko, mình chẳng nói j, nhưng mà còn lâu mới ngon bằng mẹ mình nấu.Ăn xong thì mình buột miệng hỏi:

-Cô ko đi làm àh???
-Ba con nói dì ở đây lo cho con rồi ba chuyển lương vào tk của dì như hồi trước đi làm ák_dì cười tươi trả lời.
-Tháng được nhiêu??? Mình nhìn li nước rồi hỏi.
-Cũng đủ sống ák cưng!!!_dì cười tít mắt, đáng yêu vãi, nhưng hùi đó mình nhìn chỉ muốn sút cho cái.
-Chung nhà thì bớt nói đi,ko ưa !!!_ mình thẳng thắn vãi ra.
-Ok người._ Dì nói vọng theo nhí nhảnh vãi.


Mình biết kể chi tiết kiểu này dễ gây cảm giác nhàm lắm chứ, nên từ bây giờ mình sẽ chỉ tổng hợp những ngày có chi tiết hay, hấp dẫn cho các thím nghe thui nhé.Để rồi còn tới cái mốc 1 ngày của tháng 8 năm nay_Ngày lạ vãi cái lùng!!!!p/s:tìm mãi chỉ thấy cái hình này khá phù hợp,hic,các bác thông cảm, không có chất liệu như quần Dì.^^,nhưng về căn bản là nó ôm gọn như thế.

chong bu lon vo

Đây là chuyện xảy ra với em cách đây cũng đã lâu, em cố gắng nhớ lại thật chi tiết rồi kể lại. Văn em không được tốt, viết theo những gì em nhớ lại, mong các bác thông cảm. Vì cũng còn nhiều việc phải làm nên chuyện viết không được liên tục. Nhưng em sẽ cố gắng viết mỗi ngày một chút. Các bác đọc và cho ý kiến, khen chê em đều lắng nghe, cái quan trọng là em được sống lại ngày xưa, điều mà thời gian qua mải mê với cuộc sống hiện tại nên ko có thời gian nghĩ đến....
Phần 1: Từ những điều giản đơn nhất
Đó là năm 2003, tôi bắt đầu bước vào năm thứ 2 ĐH tôi quyết định chuyển ra ở một mình, trước đó tôi ở cùng cậu mợ tôi, nhưng vì đi lại hơi xa vả lại bước sang năm thứ 2 tôi cũng không còn bỡ ngỡ nữa nên bố mẹ và cậu mợ tôi cũng yên tâm hơn phần nào. vì vậy khi tôi nói chuyện nghỉ hè xong sẽ tìm chỗ trọ ở một mình bố mẹ cũng đồng ý luôn. còn cậu mợ tôi thì bảo chuyển đi rồi khi nào cần gì thì cứ bảo cậu mợ, không phải ngại gì cả. cậu mợ rất quý tôi, vì thời gian có tôi ở đó thì cu em cũng ngoan hơn, cậu mỡ cũng đỡ bận hơn. 
Nghỉ hè lên, sau 2 ngày đi tìm nhà tôi chuyển đến xóm trọ ở khu LK, xóm trọ có nhiều phòng nhưng chủ nhà ở cách đó 0,5km. Mới đến chẳng quen ai, nhìn quanh xóm thì cũng lác đác có vài phòng là gia đình còn lại đều là sinh viên hoặc các anh chị đi làm. Theo lời mẹ tôi dặn thì chuyển đến đâu phải xin số điện thoại liên lạc và báo về nhà để có việc gì mẹ còn gọi để thông báo, hoặc hỏi han tôi nên tôi xin luôn số nhà cô chủ nhà, dù cách đó nửa km nhưng cũng đành chịu, vì thời đó sinh viên chưa có điều kiện như bây giờ. Mỗi lần có việc gì Mẹ tôi gọi lên cho cô chủ nhà rồi nhờ cô chủ nhà nhắn tôi ra nghe điện. kể thì cũng mất thời gian nhưng thời đó thì đành chấp nhận vậy thôi. Cũng nhờ có vậy mà tôi gặp chị, được ở bên chị những ngày ngọt ngào nhất.
Trời tháng 8 miền bắc không còn nắng gắt nhưng cũng chưa hẳn là mát mẻ, buổi tối thi thoảng có cơn mưa rào. Tối hôm đó trời đang mưa to thì thấy tiếng cô chủ nhà đứng từ đầu xóm nói to:
- T ra nghe điện mẹ gọi, nhanh lên. Đi luôn nhé, mẹ cháu hẹn 10p nữa gọi lại.
tôi vâng dạ rồi tìm cái ô đi ra luôn. Đi qua phòng đầu tiên của xóm thấy đèn sáng, cửa mở, tôi nhìn vào thấy chị đang ngồi bên máy tính chơi Lines 98, đúng lúc chị cũng nhìn ra. Lúc đó cũng đang vội nên tôi không để ý kĩ chị, nhưng cũng loáng thoáng chị tương đối trắng.
Mọi việc cứ diễn ra bình thường như vậy, thi thoảng tôi lại có điện thoại, chủ yếu vào buổi tối, hôm thì mẹ tôi gọi ra (chẳng có việc gì nhưng mẹ tôi là vậy, cứ gọi lên hỏi thăm này kia nhưng chủ yếu là kiểm tra xem tôi có đi chơi hay không). hôm thì em gọi (Em là người yêu tôi, chuyện của em và tôi có lẽ tôi sẽ không kể vì bây giờ em đã là bà xã của tôi rồi). So với mọi người trong xóm thì tôi là người hay có điện thoại nhất.
Cho đến 1 hôm, hôm đó là rằm tháng 7, trời mưa tầm tã, tôi lại nhận được tin từ ông anh cùng xóm trọ đi mua thuốc ngang qua cửa hàng cô chủ nhà cô chủ nhà nhờ ông ấy về thì bảo tôi ra nghe điện. Trời mưa kèm sấm chớp, nhưng nhà gọi lên thì tôi dù không muốn cũng phải ra nghe, nhỡ nhà có chuyện gì, hoặc không ra nghe thì mẹ lại lo lắng. Đi nghe điện về, thấy chị đứng ở cửa phòng của chị. (Phòng chị ở đầu xóm nên mỗi lần cô chủ nhà vào thông báo gì chị đều biết vì cô chủ nhà thì chỉ đứng ở đầu xóm rồi nói to, ai nghe thấy thì nghe, ko nghe thấy thì thôi). Đi ngang qua phòng chị tôi hỏi xã giao:
- Mưa thế mà chị cũng ra đây đứng à.
chị đáp:
- Chị quên mất, giờ mới cất quần áo. Mà mưa gió thế này em đi đâu về thế.
Tôi nghĩ hôm nay có lẽ cô chủ nhà ko đến xóm gọi mà chỉ nhờ ông anh ở cùng xóm với tôi về nhắn tôi ra nên chị ko biết tôi đi nghe điện, chứ mọi lần chị biết hết. Tôi trả lời chị:
- Mẹ em gọi lên chị ạ.
Dù đây là lần đầu tiên tôi với chị nói chuyện nhưng có vẻ chị rất tự nhiên, chị hỏi trêu tôi:
- Thế không phải người yêu gọi à. 
Tôi cũng trêu lại:
- Mưa gió thế này cô nào mà gọi em đi nghe điện thì em uýnh chít.
chị cười hì hì rồi bảo tôi vào phòng chị chơi.
Ngồi nói chuyện với chị tôi mới biết chị hơn tôi 3 tuổi, đang làm ở Ngân hàng thị xã, quê chị cách đó khoảng 30km. Giờ để ý kĩ tôi mới thấy, chị rất trắng, cao khoảng 1m59, 60 gì đó thôi. Mũi cao, răng trắng và đều chỉ có điều miệng chị hơi rộng, nhưng tổng quát lại thì chị cũng được xếp vào hàng xinh đẹp và rất duyên.
Hai chị em ngồi thì cũng hỏi chuyện học hành của tôi, công việc của chị, rồi thi thoảng đá đưa chuyện có quen người này người kia ở khu nọ khu kia mà chị biết không. Rồi nói chuyện yêu đương, chị hỏi tôi có bạn gái chưa, ...vv..và..vv... toàn những chuyện vu vơ. Khi tôi chuẩn bị về thì thấy có tiếng nhạc kêu trong ngăn bàn phím, thì ra chị có điện thoại di động. Chị lấy điện thoại ra nghe, tôi nghe loáng thoáng hình như bố chị gọi. Chị đang nghe điện thì tôi đứng dậy nói nhỏ nhỏ:
- Thôi, em về nhé.
Chị nhìn tôi vẫy vẫy tay và ra hiệu từ từ, chờ chị đã. Nghe điện xong chị lấy 1 mẩu giấy ghi số điện thoại của chị rồi đưa cho tôi, chị bảo:
- Em cho Mẹ em số này của chị, nếu buổi tối mà muốn gặp em thì gọi vào, đỡ phải đi ra tần nhà cô chủ nhà nghe điện, mà mỗi lần nghe hình như bà ấy lấy tiền thì phải hả em? 
- vâng, 1000đ chị ạ - Tôi đáp.
Chị bảo bà chủ nhà kinh doanh ghê nhỉ rồi cười hì hì. Tôi cầm mẩu giấy rồi chào chị về.
(Xin lỗi các bác. Truyện cũng chưa có gì, nhưng tối nay có trận bóng với hội đồng hương lúc 8h30, giờ em phải chuẩn bị, đá về mà ko say bia em viết tiếp)

chong bu lon vo

chong bu lon vo la gi ?

Nàng nằm ngửa ở mép giường thõng chân xuống đất, chàng đứng và thâm nhập vào. Nàng đặt chân lên vai chàng và dướn hông lên. Tư thế này tạo góc độ kích thích cửa tử cung cao độ và tạo khả năng để chàng có thể vào sâu nhất. Điều này tạo ra cực khoái âm đạo và tử cung mạnh mẽ. Chàng có thể kích thích vách âm đạo và ấn mạnh vào điểm G.

chong bu lon vo

Được em nắm cặc với đôi tay bé nhỏ, mềm mại, Bắc thấy sướng khoái gấp bội lúc được bạn trai vuốt buồi khi ở trọ chung với Cảnh dưới Sài Gòn. Bàn tay Tâm mềm như nhung, bóp bìu dái thật nhẹ nhàng, chỉ đủ để hai hoàn trứng dái chạy đi chạy lại trong cái túi da mỏng mà không để chúng chạy thót lên sát xương chậu. Cái thiệt thòi nhất cho anh là không thấy hình thù cái lồn thực sự ra sao vì thiếu ánh đèn! Không biết lồn em thuộc loại lá tre, lá đa hay lá xoài như bạn bè thường phê bình mỗi khi chơi gái về. Chỉ sờ lồn mà không được ngắm nghía thì cái khoái cảm bị giảm đi quá nửa. Tất nhiên trong trường hợp bất khả kháng như lúc đi xi nê mà được sờ lồn thì cũng quá sướng rồi. Bắc cảm thấy những sợi lông rất ngắn, mềm nằm sát trên mu lồn và một phần lõm mềm mềm dài chừng hai đốt ngón tay ở ngay phía dưới. Hai bên rãnh trũng này thịt cũng mềm, nhẵn thín, sát phía trên là một cục thịt nhỏ. Tất cả chỉ có vậy. Anh không dám mạo hiểm tiến sâu vào bên trong phần lõm bằng những ngón tay thô bạo nhưng dùng miệng, mũi cọ lên cọ xuống khe lồn. Mũi anh bị ướt nhẹp vì nước lồn tuôn ra dàn dụa, mùi hoi như con nít mới sanh.
Ngót một tháng xa Đà Lạt, không còn được Thúy liếm, Tâm liền chỉ cho anh cách liếm mòng đóc mình. Bắc cũng thấy sướng khoái khi em giật nẩy liên hồi vì được liếm đúng chỗ. Nước lồn ứa ra mỗi lúc một nhiều. Tâm rít khẽ qua hai hàm răng :
- Trời ơi! Sướng quá! Anh đè lưỡi ngay chỗ đó rồi quét đi quét lại đi! Mau lên! Mau lên!

Dù không được anh chỉ dẫn, trong lúc nứng lên cực độ, Tâm cũng biết ngậm luôn cặc anh vào miệng. Một phút sau, không tài nào kiểm soát được khoái cảm dâng trào, Bắc xịt tinh khí ra ào ạt. Tâm giật mình, nhả cặc hốt hoảng nói :
- Sao anh lại đi đái vào lúc này?
- Không có đâu! Coi lại xem! Tinh khí đấy!
Tâm trấn tĩnh lại :
- Ừ nhỉ, đâu có mùi khai. Mà sao nó đặc sệt, lại dính thế anh?
Nàng nắm lại con cặc thì nó đã mềm xìu, teo nhách. Bắc mệt mỏi vô cùng. Tâm cũng vừa đạt tới tột định khoái lạc mấy giây trước đó. Hai anh em lăn ra ngủ mê mệt.

chong bu lon vo

Xem chong bu lon vo hay nhat 2014

………Bên ngoài khu vườn đã có nhiều điêu xáo trộn .chả là trong làng bỗng xuất hiên mấy anh thợ xẻ mua gỗ đi rảo khắp quanh làng , nhà nào có cây cổ thụ . gỗ xẻ ván , làm nhà được họ đều kì kèo mua hết , cây mít già bên vườn nhà chị tiết mấy năm nay tự nhiên không ra quả , bà tiết đã bán cho họ với giá mấy trăm ngàn , kiểu mua cũng lạ . đào rễ , chặt cây , họ dùng rìu đẽo hết gỗ rác bên ngoài , để lại phần thân gửi lại chủ nhà , nhìn cây gỗ chỉ còn phần lõi như như con cá đã lóc hết thịt trơ xương , ngày đôi ba lần anh chủ toán thợ đẹp trai có hàm râu con kiến lội qua hàng rào sang vườn nhà ông tiện kì kèo đòi mua mấy cây ăn quả 

Ông tiện buổi đầu còn tiếp , mấy lần său cứ thấy họ sang là ông lại đánh trống lảng sách dao lẳng lặng bỏ ra vườn . 

tôi ngồi gần bên hỏi ông

ông ơi họ trả giá cao sao ông không bán 

trầm tư ngĩ ngợi , lát său ông dắt tôi ra gốc mít chỉ vào cái vết lõm ở thân cây 

ôngbảo chắu biết vì sao có cái vết lõm đó không . vì sao cây thị và cây mít này lại có phần thân chính cao bằng nhău không 

tôi lắc đầu 

ông tiện ánh mắt xa xăm vén cổ tay lên chỉ vào vệt sẹo dài ở bắp tay trên và bảo . nó là vật đã cứu ông thoát chết đấy , ông bảo năm ấy . hai chiếc đacôta cánh quạt chúc đầu bay thấp , bỏ hai quả bom một quả rơi xuống góc ao , một quả rơi trúng ngọn mít sức nổ quả bom cắt ngang ngọn mít , mảnh bom văng qua tiện đứt đôi ngọn cây thị . phía dưới gốc mít là cái hầm ông nằm tránh bom đáo ngay sát gốc 

cây cối trong vườn , ở lâu với mình , tuy nó không nói được , nhưng hàng năm nó vẫn trổ ra biết bao nhiêu trái . phải chăng nó vẫn nhắn nhủ với mình nó vẫn là người bạn thân thiết hiện diên nơi này , mang bao lợi lộc tiền bạc cho mình , trên hết nó còn là ân nhân cứu mạng sao mình nỡ chặt bán nó đi 

cháu thấy có đúng vậy không , vả lại cái người mua nó có ánh mắt và cái tâm không tốt . nên dù có muốn bán ông cũng không bán cho họ được 

tôi bảo , mấy hôm trước họ mua cây bên bà tiết , cháu có hỏi anh trung cao lớn đẹp trai ấy mua để làm gì 

họ bảo mua để làm gỗ đóng tủ , gường khúc nào đẹp đủ kích cỡ làm tượng phật và hoành phi câu đối cho những đại gia muốn làm nhà theo lối cổ 

ừ thì họ làm gì tuỳ họ , nhưng họ qua lai nhiều còn mục đích khác . hơi người của họ làm xáo trộn khu vườn 

ông bảo họ muốn dò la , hay ăn cắp à 

không …họ ngó ngiêng chị liên mày đấy 

à thì ra là vậy . tôi tủm tỉm cười 

thì chị liên cũng đến tuổi lấy chồng rồi mà ông 

nhưng cái anh hay sang đây . đàn ông gì mà ánh mắt lẳng lơ hơn cả điêu thuyền , nhìn cái cách cười của cái liên ông thấy có điều gì không an lòng được 

khu xóm về đêm có nhiều xáo trộn . đàn có ban ngày ngủ mê mệt cả ngày , suốt đêm chúng cắn ngược lên , xuôi xuống theo những toán thanh niên bu lại , xâm chiếm cái sân chơi ngã ba lũ trẻ hay chơi , ai ai cũng hăm hở phía trong khu vườn căn nhà yên tĩnh có một trái tim thôn nữ , sắp thuộc về mình như một niềm tin vô tận 

buổi trưa chị tiết sang đổ thúng lúa ra sân , chị bảo chiều nay say giã lấy gạo ăn không lại đi vay thì chán lắm 

chị liên thì bảo , hết gạo qua đây em cho vay ăn đỡ , gạo anh hùng mang về ăn mãi còn cả đống ra kìa 

số mày xướng thật , có gạo ăn hoài mà không phải ra lội ruộng 

chiều nay chị có ra đồng không , cho em theo với lâu không ra ruộng , nhớ lắm chẳng biết lúa nhà ai tốt xấu thế nào 

mà cái số của mày đàn ông con trai bu đầy , còn tao chả có mà nào nó ỏ 

nắng dịu …tiến ơi 

tôi đang chặt tằu lá chuối ở bên hè , nhìn sang gì thế chị 

chị liên tóc tết đuôi sam ở gũa , hai bên mái tóc buông xoà , bở vai tròn lằn , cổ cao trắng ngần ba ngấn lung linh . đến sát bên tôi , mùi hương bồ kết thơm nồng , cúi sát thì thầm 

có ra đồng không 

đi làm gì , 

đi chơi cho thoáng , có chị tiết cùng đi , em không nhớ buổi trưa chị bảo chiều ra thăm đồng à 

làng …bao gọn trong những luỹ tre xanh . chiều xuống cánh đồng nắng dịu , chị tiết đủng đỉnh quẩy đôi quang đi trước phía trong cái rổ cong cong có một cái liềm , tôi nhảy chân sáo tung tăng bước ở phía său . làn hương , mái tóc dáng hình hai chị như làn khói thơm lướt qua lướt lại 

cánh đồng mở ra tầm mắt . gò đống , thung sâu , cao thấp hàng cây cao vút tít tắp chạy dọc cánh đồng . bước chân thôn nữ ẩn hiên bước qua hiện cùng sóng lúa dập dờn , lằn lưng thắt nhở , bờ mông căng mọng lắc qua đảo lại chị liên như đang hiện ra , ẩn vào trong bức tượng thần vệ nữ . nổi lên gữa cánh đòng mằu xanh ngọc 

xa xa vệt khói lam chiều bay phảng phất , ai đó đang đốt cỏ đồng , đồng lúa quê tôi . ôi sao mà thật đẹp 

cúi mình bên ruộng rău xanh thẫm , chị tiết như quên mất hái đứa đứng ở phía său . đôi mắt xa xăm , chị liên nhìn tôi chợt bảo 

mai mốt phải lấy chồng đi xa làng thì nhớ lắm 

tôi bảo có gì mà nhớ , chị có yêu ai ở làng không 

chị bảo chị yêu quê hương , yêu cả những gì mình đang có . 

tôi nhìn vào chị ánh mắt thật gần 

chị bảo nhìn gì lâu thế 

chân chị có cỏ may kìa . nhưng mà chị đẹp thật , ai mà lấy được …thì

thì gì 

thì như cánh cỏ đang lả lướt trên cao , bay lên , hạ xuống , tha thẩn kiếm mồi ở phía xa kìa …

mơ màng thế …

mà tiến nói thật à , em thấy thế à 

thì ai chả thế đêm nào cũng có người bu đầy cả cổng 

…………………………………….---===…………………………………...

Buổi tối trăng tròn gữa tháng , ánh trăng vằng vặc rọi sáng rực cả góc sân . hình như vào những đêm trăng những người con trai con gái không sao ngủ được . tôi học bài một lúc . cảm giác mơ hồ là lạ , chợt nhớ góc sân nhà chị . giờ này bên ấy thế nào . bước ra gian ngoài đã gần chín giờ , quay vào tôi khép cánh cửa . ngoài sân ánh trăng đang rắc đều lên ngọn chuối 

Men theo bờ đất , lối mòn dẫn đến góc sân …

Ù oà …….

Bật ngửa , chị liên đứng ngay phía său vòng tay ra đỡ 

Chì ra chị thấy tôi từ trước núp vào bụi chuối , chị doạ đùa chơi 

Vòng tay chị đỡ său lưng , âm ấm . mềm mềm khuôn ngực hình như chị có làn áo mỏng ….

Ngoài kia cách sân khoảng gần ba chục mét . bỗng đâu rền vang tiếng cãi cọ không ngừng 

Cút ngay …bịch bịch ….chát 

ầm ĩ vang lên tiếng người vật nhău uỳnh uỵch 
chết rồi đánh nhău hay sao ấy chị , tiếng la thất thanh , náo loạn cả xóm về đêm ,vang lừng như có nhà đang cháy 

hay mình ra xem sao đi chị 

kệ họ , từ tối đến giờ chị mệt cả người . kêu mãi còn có người đạp vào cánh cổng 

tiếng người xôn sao hình như không dứt . tôi không mở cổng nhảy lên qua khúc tường rào . chạy vội trở ra , cảnh tượng , chiến trường trên bãi cứt trâu . mùi mắu tanh nồng , hoà cùng mùi cứt trâu ngai ngái . hai anh thanh niên làng bên áo quần tả tơi đang lồm cồm ngồi dậy . đám cứt trâu trét ngay khoé miệng , hậu quả giành nhău mảnh tình thôn nữ …ôi cũng tại vì cái đẹp 

phía bên chiếc xe đạp cong vành uặt oẹo , mảnh giấy viết vội nguệch ngoạc trên tấm bìa giấy quăn queo . hàng chữ hiện ra