Chum anh hai huoc

Dạo này thành phố chẳng có gì chơi cã thôi đành đi bar tìm gái check hàng . vào bar đã nghe tiếng nhạc sập sình nghe như tràng đầy sức sống , đang kiếm chổ ngồi thì thấy có 1 em nhìn quen quen đang bị mấy thằng kia quấy rối . Mình bèn tới nói :
V: ê mấy anh . làm ơn tìm cô khác nhé 
Có 1 thằng nhìn cũng là dân biết chơi : Mầy là thằng nào?
V: tao là anh trai nó được không mậy? ( mình nói to mặc hâm hâm , tụi nó nhìn cũng tè ra quần , vì cả đám chẳng thằng nào to bằng mình , chắc tụi này hút chích rồi đây nè ) 
Gầm lên 1 tiếng mấy thằng bảo vệ chạy vào hỏi : có chuyện gì
Tui kia nói : không có gì anh .
Rồi tụi nó bõ đi , mình quay vào bàn nhìn con nhock đó , say mèm . uống vài ly rồi nói
V: sao em lại ra đây thế
P: ra chơi thôi ,
V: em thường đi như thế này lắm à
P: tất nhiên , đi cho biết mùi đời chứ anh ( con nhóc nói câu này mà mình muốn cười , mới từng ấy tủi mà biết gì mùi đời chứ )
V: ồ , thì ra em cũng ghê lắm đấy
P: thôi, đi vui vẽ đi anh ở đây chán quá
V: được thôi ( hè hè bố đang đi kiếm hàng check ai ngờ được con mồi ngon quá )
Diều em ra xe , trên đường đi em cứ sờ soạt người mình , làm mình đéo chiệu được , thằng nhỏ thì cứ biểu tình , khó chịu thật , bây giờ em đi đâu nè ( lúc đó hỏi ngu thật khách sạn thẳng tiến chứ đâu )
P: về nhà anh đi
V: thôi được
Đèo em về đến nhà em vào phòng mình nằm trong đó mình đem xe vào rồi đi tắm , đi ra thấy em cởi hết áo nhìn em đố thằng nào kiềm chế được , lao vào chơi luôn . 1 tay vừa nắng 1 tay móc bướm , còn miệng thì mút đầu ti , vú em cũng được xếp vào loại to , đầu ti thì hồng hồng , chắc ít bị cắm lắm đây ( lúc đó mình nghĩ thế ) làm 1 hồi thì mình đưa miệng xuống mút bướm , có mùi thơm chắc em xịt nước hoa rồi , nước thì chảy lây láng mình hết chiệu nổi , đưa cu vào nhấp luôn , bót thật , cảm giác này thật tuyệt nhưng có gì hơi tê tê ở đầu quy , nhấp được khoảng 20 phút thì mình xuất cũng ngon thiệt và làm 1 giất tới sáng . Mới sáng đã thấy tiếng con gái khóc làm bực hết chịu nổi , ngồi dậy nói
V: khóc khóc cái beep gì thế 
P: thằng chó . tao sẽ giết mầy
V: đâu phải lần đầu đâu mà chảnh
P: thằng chó câm mẹ mầy đi
Mình lấy ví móc ra 2 tr .
V: nè cầm đi
P: mầy tưởng có tiền là được à thằng chó
Mình vào nhà tắm mặt kệ nó ngồi đó khóc , vào nhà tắm thì nhìn lại thằng cu có vết máu , thôi bỏ mẹ nó rồi . đi ra thấy vết máu đỏ trên chăn nó đang che mình . mình lại gần nói
V: anh xin lổi , tại hôm qua không làm chủ được
Tát mình 1 cái đau điến rồi nói
P: thằng chó , mầy là thằng tồi
V: nhưng hôm qua em phê thuốc mà
Nó cứ khóc 
P: cút ra khỏi nhà
V: nhưng đây là nhà của tui mà
P: không cần biết
V: thôi cũng được , thay đồ đi rồi ăn sáng
Xuống nhà chờ nó có 5 phút mà cũng không yên , đành lên cửa phòng đưng chờ
P: làm gì đó thằng chó
V: ê nói đàng hoàng nha, tôi lên đây đứng chờ là sợ có chuyện gì thôi
P: đi , đứng đó nói nhảm

đeo em đi ăn trên đường về thì bảo
P: ghé nhà lấy vài món đồ
V: uk
Con này liều thật nói thì nó làm , vào nhà lấy đồ đi qua nhà mình ở luôn , chỉ phòng cho nó xong thì gọi nó ra bảo
v: ở đâu bao lâu thì tùy , đây là chìa khóa nhà
p: ờ , mà sao trong bếp không thấy có gì hết trơn vậy
v: có sử dụng đâu mà bảo có gì
p: thôi đi mua đi . tôi không thích ngày nào cũng ăn ở quán
v: thôi đi nhanh tôi còn có việc
Đúng là đi mua sắm với con gái mệt thật đẩy xe đồ theo sau mà ai cũng nhìn , ra tính tiền thì mấy chị thu ngân nhìn cứ cười : của em hết 3 tr 4 ( ô mẹ cha ơi , 1 đống đồ chút sao chở về trời )
P: chị ơi làm phiền đưa số hàng này đến nhà luôn nha chị
thu ngân : số nhà bao nhiêu em 
V: số xxx chị ơi
thu ngân : rồi em , chúc 2 vợ chồng trẻ hạnh phúc nha
ơ con này vô duyên thật , có câu nói đó mà xuốt đường về con bé cười làm mình nhìn mãi không thể nào quên được nụ cười lúc ấy ,
P: tập trung lái xe đi nhìn gì
mình chỉ cười . về đến nhà mình bảo 
v: ở nhà , ăn cơm luôn đê , bận việc về hơ trể
Mình phóng ga đi làm công việc của mình . thật ra là đi sang giúp thằng hiền , nó đang mở quán cafe , về đến nhà thì cũng 10h chứ còn gì , bước vào nhà thì thật bất ngờ nhà mình chưa bao giờ sạch hơn thế này , xuống bếp thì thấy nhóc ngồi ngủ còn bàn cơm thì nguội hết trơn rồi , đi tắm rồi ra giải quyết , định kêu con nhỏ giậy thì nhìn nó ngủ ngon quá đành thôi , cho thức ăn vào tủ lạnh rồi bế con bé vào phòng , đang định quai ra thì nghe con bé ngủ mớ thì thào '' em yêu anh V ơi '' nghe câu đó mà mình muốn rụng rời , làm mình thức đến gần sáng mới ngủ được , nằm 1 chút thì nghe em gọi 
P: dậy ăn sáng không tôi bỏ đói đó

chum anh hai huoc

…Anh ơi có đt kìa, anh à có đt kìa, anh ko nge em đập chít mẹ anh giờ (tiếng nhạt chuông) mẹ cha thằng nào đang ngủ ngon
-alo – tiếng ngáp dài của tôi
-đang ngủ hay sao mà nge tiếng kì cục vậy
-ừm đang ngủ, có gì ko mà sao toàn điền vào giờ hiểm ko vậy-tôi trách em
-hjhj tại buồn quá ở đay chỉ có quen mõi Minh thôi với lại nóng nực quá nên rũ đi hóng mát 
-ừ dậy hã – con này điên thật 1h chìu mà đi hóng mát
-ừa , nếu Minh bận thì thôi- giọng em buồn xuống
-ấy ko, đâu có bận gì đâu 
-thật ko nếu ko mún đi thì thôi- em lại giỡ cái trò giận dỗi
-Đi mà, đang ở đâu thế để Minh qua rướt- tôi dỗ ngọt em
-hjhj đang ở nhà nè- em cười nhẹ nhàng
-ừ để qua rướt
-mà này chạy xe đap qua nge, đi xe đạp mới zui
-hã? Đi xe đạp hả - bây h tôi ko còn buồn ngủ nữa sau khi nge em nói
-ừa đi xe đạp ok? Hk
-ừ đợi đi tí tui qua
Bò ra khỏi chiếc giường , bước vào nhà tắm vội úp mặt xuống dòng nước mát lạnh để xua tan đi cái nóng bức của mùa hè, vội mặt chiếc quần short vào bước xuống nhà, thấy mẹ đang ngồi xem tivi , sợ mẹ la nên tôi bước nhẹ nhàng như ăn trộm.
-này đi nữa à thằng kia – tiếng mẹ quát làm tôi giật cả mình
-dạ..d..ạ con đi chút về
-2 hôm nay thấy anh lạ lắm nge, bt toàn ở nhà sao mấy hôm nay giở chứng thế- những câu nói của mẹ xuyên thẳng vào tim đen tôi
- bộ có bạn gái rồi à 
- làm gì có, con của mẹ trong sáng lắm- tôi vội thanh minh
Không đợi mẹ nói thêm câu nào nữa tôi lấy chiết martin củ đả gắn bỏ năm cáp 2 của mình ra đạp đến nhà em, những cái nắng rắt làm mồ hôi tôi nhể nhại trời thì lại chẵng có miếng gió nào, lê lết gần 15 phút sau khi bị chó rượt sụp ổ gà thì cũng đến nhà em, nhà em rộng khoảng 50m vuông xung quanh là những , hàng hoa bông bụp, tôi dựng chiếc xe đap xuống, lấy điện thoại ra điện em
-đâu rồi cô pé
-pé cái đầu ông, tới đâu rồi
-đang đứng trước cổng này
- ôi chết tới lúc nào vậy, để tôi xuống
Em chạy lạch bạch ra mở cửa , ôi chúa ơi , em mặt chiếc quần riêng ngắn ngủng, cặp đùi thon thả trắng phếu,cái áo thun ôm sát thân hình em, tất cả tỏa lên những đường cong chết người của người con gái, nhìn thấy em thằng nhỏ trong quần trong cơn ngủ đả bắt đâu thức dậy, nó zơ cao biểu tình chống chính phú, 
-này làm cái gì mà nhìn kinh thế- vừa nói em thục vào bụng tôi một cái đau điếng
-ui…da sao đánh tui- tôi nói trong cơn đau quằng quại
-ai bảo nhìn làm chi, nhìn thì cũng vừa vừa thôi chứ- 2 má em ững hồng lên
- à à, tôi xin lỗi tại lúc trước tới giờ mới nhìn được người con gái xinh như Đoan thôi
- thôi thôi, khỏi có dẻo miệng, đi thôi dứng đây hồi ba má tôi nghỉ bậy chết nữa
-nghỉ bậy là sao- tôi cười với cái giọng dê già
- thì…thì 
- thôi lên xe đi tiểu thư, tiểu thư muốn đi đâu nè
Em ngồi lên xe ngực áp sát vào lưng tôi, ko biết em vô tình hay cố ý nữa, kiểu này một hồi có nước mà đi tù quá
-chạy lên đồi đằng kia yk- em vừa nói vừa chỉ
- ặc đùa hả,- tôi ngạc nhiên hỏi em
-hk có đùa, chạy lên đó đi, hay là ko mún chỡ tui đi- em trách móc
- à ko phải , thôi bám chắc đi xe chuần bị lên ga nè
-hjhj, xe đạp mà cũng lên ga nữa cơ à- em cười đáp
-có sao hk – vừa nói tôi vừa giả tiếng xe rừm rừm ẹng ẹng
Vừa chạy vừa nói chuyện với em, chay qua bao con phố những ánh mắt thèm thuồng của bọn con trai cứ nhìn vào em, em bấu chặt lưng tôi
-M ơi sao tụi nó nhìn tụi mình như ăn tươi dậy-
-à chắc tại gì có một người đẹp đang được tôi chở đấy mà- vừa nói tôi vừa pha trò
-thôi đi ông, dẽo miệng quá, chạy nhanh lên nhìn tụi nó thấy gê quá à
-ôm chặt nha công chúa xe chuẩn bị tăng tốt đây
Ko biết em chọc tôi hay ko mà, từ lúc nào em đả ôm tôi cứng ngắc,tôi lúc này thật vui biết bao, vì lần đầu tiên được một người con gái ôm mình, những điều đó chỉ có những ước mơ của tôi. Chạy hết con dốc này đến con dốc khác mồ hôi của tôi đỏ ra như tắm, em vội dùng miếng khăn giấy mà lao cho tôi.
-hjhj, nhìn nè mổ hôi gì mà ra ước áo hết trơn rồi
-thì tại sài hết calo để đèo bà đi chơi nè hehe mệt gần chết
-đổ lổi cho tôi hã – vừa nói em vừa nhéo tôi một cái đau điếng
- ui da tha cho em chị ơi đau quá- tôi chọc em
- này thì tha- vừa nói em vừa bấu chặc vào lưng tôi mạnh hơn
Không biết vô tình hay cố ý, ngực em cạ sat vào lưng tôi, cho dù có tới 2 lớp áo để che phủ 2 trái đào tiên ấy thì tôi cũng cảm nhận được nó thật là mềm và săn chắt, đèo một hồi cũng lên được ngọn đồi mà em chỉ, tới nơi tôi nằm phịch xuống thảm cỏ xanh mượt, gió thổi nhẹ nhàng trên thảm có nó tạo ra những ngọn sống nhẹ nhàng lúc này tôi chỉ muốn, nằm ở đây mãi 
-woa đẹp quá Minh hé- em cười zui zẽ
- tất nhiên là đẹp rồi , hk uổng tôi chạy tốn calo để đưa bà lên đây- tôi chọc em
-hứ ai cần, tại ông tự nguyện chứ bộ
-ủa dậy sao chứ ko phải ai năn nĩ, bắt tôi đèo đi chơi à
Em chạy lại định đánh tôi nhưng, ko biết em chạy thế nào mà ngả đè lên người tôi, tôi nghỉ thầm đây đúng là cơ hội trời cho thôi mình tỏ tình để chấm dứt thời trai tân quá, em vội vàng tính đứng dậy,nhưng tôi ko để cho em làm điều đó, tôi ôm chặc lấy em,
-Đoan này, làm bạn gái mình nha, mình thít bạn lắm
Em nhìn tôi xoe tròn,
-iu cái đầu ông đừng có giỡn nữa mới gặp có 2 ngày mà iu với thương cái gì
- bộ Đ ko tin tui à, tui nói thật đấy,có lẽ trái tim của tui đả bị Đ cướp mất rồi, M biết là mình chưa gặp nhau được bao lâu, nhưng sự thật thì tui đả iu Đ mất rồi Đ biết ko, M sẽ làm tất cả vì Đ, mình iu nhau Đ nhé
Em nhìn tôi im lặng khẽ gât đầu một cái,2 dòng nước mắt của tôi chãy ra, có lẽ là vì quá hạnh phúc, tôi vội đặt lên đôi môi chính mộng của em một nụ hôn dài, cái lưỡi của tôi bắt đầu hành động nó chui khỏi miệng tôi , nó quấn chặt lấy lưỡi em, lúc bây h mắt em cũng đả nhắm ngiền và nge theo sự mách bảo của con tim, lấy môi tôi ra khỏi miệng em, cả 2 cười nhẹ nhàng
-em yêu anh- em đấm nhẹ tôi một cái
- anh cũng yêu em- tôi đáp lại
-thôi trời cũng gần tối rồi, để tui đưa bà về cả 2 trên chiếc xe martin của tôi từ từ lăn bánh xuống đồi cả 2 cười ríu rít trong hạnh phúc, chở em đến nhà tôi vội đặt lên môi em một nụ hôn tạm biệt, đợi em vô nhà rồi tôi mới đạp xe về, vừa đạp tôi vừa hát ngêu ngao, về đến nhà tôi mỡ cửa vào dắt chiếc xe vào chổ của nó vừa đi vừa cười hạnh phúc, thấy nét mặt khác lúc bt của tôi mẹ hỏi
-làm gì mà cười tủm tỉm thế,đi đâu từ trưa tới giờ đấy
- dạ dạ tại hôm nay iu đời quá nên vui thôi
Vội chạy ngay lên lầu đóng cửa phòng lại, tôi mún nói cho cả thế giới này rắng tôi đả có bạn gái , đả có tình yêu………..

chum anh hai huoc

chum anh hai huoc la gi ?

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.

chum anh hai huoc

Gần đến nhà Khoa hỏi “bây giờ nói với …. Hạnh làm sao?” “Mẹ đã có ba, ba còn ở nhà thì chúng mình còn ngang nhiên, khi ba đi mình tính tiếp.” “ba đi rồi …. Tính sao?” Phương tinh nghịch “anh bắt đầu yêu em hả?” “có … chút chút nên lo!” “lo gì?” “Em nghĩ coi, yêu em, Hạnh ghen, yêu Hạnh, em ghen, thôi thì … anh yêu người khác cho hai mẹ con em không xót lòng!!!!” Biết Khoa đùa, nhưng Phương vẫn nhói tim, làm sao để chàng vụt khỏi gia đình nàng được, nàng chấn chỉnh “Em và Mẹ sẽ sắp xếp cho anh yên lòng, vì anh, em sẽ chịu thiệt thòi ….” “đừng làm vậy, anh không đáng đâu” Phương nắm chặt tay chàng “dù đáng hay không thì em cũng đã bắt đầu …. Yêu anh rồi!”

Trả nàng về lại cho gia đình, trên môi Khoa còn lưu lại đâu đó mùi trinh nữ, mùi con – gái – người – tình ; nghĩ tới đó, lòng chàng chùng xuống: “không biết là trời ban hay trời phạt đây!”

Hạnh dâm đãng nút lưỡi chồng, rồi nói: Cám ơn anh đã cho em một đêm tuyệt vời, ông Phong còn lơ mơ ngủ nên không trả lời, muốn chồng dậy mây mưa trước khi đi làm nên Hạnh tiếp tục hôn chồng, nàng mút vú chồng, rồi lưỡi chuyển nhẹ xuống bộ hạ chồng, “em đói bụng, muốn ăn sáng của anh đây” ông Phong lơ mơ ngủ “ừ, ăn đi em” Hạnh mút thêm vài cái nữa làm con cu Phong chóc ngóc lên trời, không để chồng kịp phản ứng, nàng thản nhiên để cu chồng vô chim mình rồi ngồi xuống thật nhanh, tiếng hự của ông Phong làm nàng hãnh diện vô cùng vì điều đó chứng tỏ chim nàng còn “bót” lắm. Nhấp nhô vài cái, nàng bỗng nhớ tới cú đâm đ*t hôm qua, đã lắm, nghĩ thế nên nàng nhổm dậy, nhẹ cầm cu chồng để đúng lỗ “tiên phong” nhưng lần này, nàng không làm nhanh được vì đ*t còn khô, sẽ đau lắm, từ từ ngồi xuống, đã quá, nàng bắt đầu bản “tình ca” : u, đã quá cưng ơi, anh nông cạn đời em rồi ư …. Ư….”

chum anh hai huoc

Xem chum anh hai huoc hay nhat 2014

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........