Chum anh hai huoc

Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm
- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen
Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng... 
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng... 
- Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi... 
Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được. 
Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng... 
Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi: 
- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi  ).
Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng. 
- Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
- Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
- Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc  có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
- Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.
Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mui hôi của nước ngập quá đầu gối. 
- Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.
Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn. 
- Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
- Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
- Rồi tau ở đây có sao hok đó
- Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.
Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng. 
- Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
- Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
- Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
- Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
- Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
- Dạ phải chị...
- Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết 
- Ế ế bậy bưởi...
- Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
- Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.
Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ.Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha 

chum anh hai huoc

Chiều qua đón Hoa ở chỗ làm Hoa nhờ tôi chở đi mua sắm mấy thứ rồi tiện thể rủ tôi đi ăn luôn vì chồng đi vắng cô ta cũng chẳng muốn nấu nướng làm gì, con nhỏ thì đã có ông bà nội ở nhà lo. Lúc ngồi ăn tôi mới chợt nhớ ra lấy trong túi xách cái đĩa phim mượn của Hoa tuần trước chưa trả. Hoa cười hì hì:
- em cũng đang cầm một đĩa phim mới đây này, hay cực, nhưng mà Lan nó đang đi vắng, cho anh xem rồi anh phởn chí lên thì chết.
- Ôi dào, có gì mà phởn chí.
- Hứ…đàn ông các anh, ông nào mà chẳng thèm của lạ, chẳng qua không dám thú nhận thôi, chứ có dịp thì lại chả tớn lên ngay, em không tin là nếu anh có cơ hội…lại chắc chắn cái Lan không biết, mà anh lại bỏ qua.
Tôi cười không đáp khiến Hoa càng được thể:
- Thấy chưa, nói đúng tim đen nên cứng họng không trả lời.
Tôi vội bảo:
- không không, anh đâu có thế, em cứ nghĩ xấu về đàn ông bọn anh.

Hoa cười tủm tỉm liếc tôi:
- Thế giả dụ, em nói giả dụ thôi nhé, em thích anh và sẵn sàng…liệu anh có dám không, mà lại đảm bảo là Lan không biết.

chum anh hai huoc

chum anh hai huoc la gi ?

Sau tai nạn xe chồng bà Kim Thoa tư nhiên bất lực. Cái khổ là bà vẫn là con người bình thường như mọi người đàn bà khác. Những đòi hỏi thể xác đương nhiên không thể không có. Những tình cảm thần thánh chỉ có trong tiểu thuyết, trong muôn vạn con người có mấy ai giữ được lòng trung trinh. Có chăng chỉ những người Tiên Thánh. Những kẻ bề trên. Nhưng không phải là không có. Bà Kim Thoa thích làm còn người trần tục hơn.

Dịu dàng kín đáo, bà Kim Thoa vẫn không để lộ bất cứ một khả nghi nào. Buổi tiệc sinh nhật thằng Bằng vẫn vui vẽ, ông chồng bà lặng lẽ về phòng. Cuộc sống những ngày gần đây có đỗi khác với bà Kim Thoa nhưng thấy bà tươi đầy sức sống hơn. Không nói thì bà cùng với thằng Bưu lo thêm đồ ăn uống và tụi nhỏ uống thêm rượu, tuy chỉ mức chừng mực nhưng các cu cậu cũng xỉn. Cuối tiệc ai cũng ra về vui vẽ, thằng Bưu là người tỉnh nhất đưa thằng Bằng lên phòng. Chỉ còn lại hai người dưới phòng ăn, Bưu đưa tay kéo bà Kim Thoa, nhưng bà khoát tay nói nhỏ:
“Tối nầy không được! Ổng còn thức chưa ngủ đâu!”

chum anh hai huoc

ĐÊM CĂNG THẲNG

Hóa ra em biết nhiều hơn tôi tưởng. Không biết tự lúc nào em quan tâm đến tôi… Sự băn khoăn cứ lớn dần …
Ôm em trong vòng tay lơi lả, tôi thì thầm :
- Tối nay anh ngủ đây nhé ?
- Ai cấm anh đâu ? Em vẫn cái điệp khúc đầy quyến rũ.
- À, giám đốc kêu em lên bảo đi công tác cùng anh bao giờ vậy ? Tôi gợi chuyện.
- Sáng sớm hôm kia, còn anh ?
- Tầm 10h em …
- Xếp nói gì với anh ?
- Thì cũng công việc thôi, chủ yếu là giải quyết vấn đề khúc mắc giữa hai bên.
- Mà sao rồi anh, em nhỏm dậy nhìn tôi lo lắng.
Vú vê trều trào trên vai tôi, khuôn mặt lộ vẻ căng thẳng. Hóa ra em rất quan tâm đến chuyện này. Sao vậy ta, cứ tưởng là chỉ mình mình thôi. Không lẽ em cũng nằm trong dây làm ăn của xếp ? Nếu thế thì hay rồi …

Như dần dần gỡ được mối băn khoăn, tôi nhẹ nhõm trong lòng và đưa ra phương án mèo vờn chuột với em một tý.
- Anh có cách rồi. Anh đã biết vì sao giữa hai bên lại căng thẳng. Tuy nhiên, sáng mai anh sẽ đưa ra vấn đề giải quyết , tùy thuộc vào thái độ hợp tác của đối tác mà anh sẽ đưa ra phương án tiếp theo.
- Anh làm em hồi hộp muốn chết.
- Em yên tâm, khi anh đưa ra bước 1, nếu họ OK thì anh em mình chỉ việc đi du lịch. Tôi cười nhằm tạo yên tâm cho em. Còn bước 2, họ chỉ việc đồng ý mà thôi.

- Xếp còn nói gì nữa với anh không ?
- Không em, chỉ là chuyện vui …
- Vui gì kể cho em nghe. Em đang sốt ruột đây.
- Chuyện là vui với anh, nhưng không biết em nghe có buồn không ? Tôi đưa đẩy.
- Anh vui thì em cũng vui, sao lại phải buồn nhỉ ?
- À á, xếp nói thế này này “Đừng để em Trang buồn nhé”

Em đấm vai tôi thùm thụp, rõ ghét. Vẫn chưa khai thác được câu chuyện của em và xếp, tôi hỏi :
- Vậy xếp nói gì với em ?
- Nói ra sợ anh mừng mà chết, em không nói đâu !
- Nói đi em, tôi hôn má em và năn nỉ.
- Anh phải hoàn thành nhiệm vụ xếp giao em mới nói.
- Xếp giao cho anh 2 nhiệm vụ, nhiệm vụ thứ nhất thì anh đảm bảo với em. Còn nhiệm vụ thứ 2, nếu em không nói, chắc chắn anh không hoàn thành đâu. Tôi hóm.
- Xếp nói với em này này “Đừng để anh buồn !”
Á à ...
Continue ...

chum anh hai huoc

Xem chum anh hai huoc hay nhat 2014

Mẹo hẹn chị Tư Apartment hắn thuê, căn appartnent một phòng. Quần áo , đồ đạt, giày dép, hắn để tùm lum, nhưng sạch. Hôm nay hắn tự tay làm buổi ăn chiều cho hai người. Buổi ăn được thắp đèn cầy cho có vẽ lãng mạn, uống bia, nhưng đồ ăn toàn đồ mua ở tiệm Mỹ, nào hamburger, khoai lang chiên, ketchup, chip. Chị Tư tới trong bộ đồ thun đen chạy bộ bó sát người, thân hình chị mượt mà lộ những đường cong hết sẩy. Hắn để đồ ăn dưới thảm, trải cái khăn bàn lớn, hai người ngồi xuống, ăn uống vừa xong Mẹo lấy cái khăn bịt mắt như lần đầu, trao cho chị Tư hỏi? “Chị biết cái gì đây không?” Chị Tư mĩm cười liếc xéo môi trề xuống: “Hứ! Đồ thứ dê đạo lộ! Sao không biết? Muốn hiếp dâm nữa sao?”Hắn khe khẽ đứng lên ra phía sau bịt mắt chị Tư lại. Khoảng tối chùng xuống, nhưng Chị Tư lại cười rạng rỡ. “Trời! muốn gì đây cha nội”, hắn không nói lại ôm chị nằm xuống thảm và lấy giây căng hai tay hai chân nàng dang ra, hắn tìm cái kéo và bắt đầu cắt từ ống quần lên, chị Tư la lên: “Trời! tui tới đây chỉ có bộ đồ, cắt xong lấy đồ đâu ra mặc đây !”Hắn chăm chỉ và hứng khởi khi nhìn thấy những thớ thịt chị Tư lộ ra, những khoảng da trắng ngần, khi cắt tới hạ bộ hắn tư từ chiêm ngưỡng chiếc quần lót nhỏ xíu nhô lên giữa háng, và lưỡi kéo tư từ đi lên. Chị Tư bắt đầu rên nhẹ, tiếng rên nứng lồn của người đàn bà động cỡn khe khẽ nhè nhẹ nhưng gợi tình.

Khi đôi vú của chị Tư lộ ra hẳn, hắn dừng lại cầm chai ketchup (loại tương cà chua của Mỹ) hắn bắt đầu xịt trên hai đôi vú, và bao nhiêu loại bơ, thức chấm của chip hắn đỗ tràn trên bụng nàng, hắn cuối xuống liếm láp một cách ham muốn, chỉ vài phút sau tất cả đồ dọn sạch bằng lưỡi của Mẹo thì chị Tư quằn quại trong nỗi hân hoang mê thú. Hắn vẫn không chạm tới phần âm hộ ướt át đang rĩ nước nhờn ra, lấy một chiếc gối hắn kê mông nàng lên cao, âm hộ trong quần lót nhỏ nhô lên mời mọc. Cuối cùng chiếc kéo cắt phăng chiếc quần lót, trong thế ngồi bệt xuống thảm, một tay hắn chận mạnh phần dưới rốn, và một tay khác hắn dùng hai ngón tay trỏ, ngón giữa, đẩy thẳng vào âm hộ móc nhẹ về phần phía trên có những sợi như gân nhỏ, hắn chậm rải làm công việc nầy dùng tay thụt ra vào thật lâu, chị Tư bắt đầu lồng lộn rên rĩ sướng ngất. Theo kinh nghiệm, hắn đã tìm được huyệt G của nàng. Chất nước trong âm hộ bắn ra đầy tay. Chị Tư hẩy âm họâ lên như muốn hai ngón tay hắn sát hơn, miệng rên rĩ không ngừng. Hắn vẫn chăm chú làm, và con mồi như liệm ngất vì sung sướng. Khi con mồi đã hoàn toàn mất hết khả năng kìm chế, thì hắn mở khăn bịt mắt chịTư ra, chị Tư vừa rên vừa nói:
“Đụ em!. . . Đụ em đi anh. . . . . đã quá Mẹo ơi! Mau mau anh!”

Hắn đứng lên trút bỏ quần áo và mở trói cho nàng. Khuôn mặt nàng ngây dại, lao về phía Mẹo, lấy miệng ngộm vào dương vật hắn mút như người đói lâu năm. Cặc Mẹo cũng cương hết cỡ, những sợi gân hằn lên to lớn, hắn lấy dương vật ra đánh nhẹ vào hai má nàng, nàng chòm theo: “Mẹo ơi! đụ em đi anh. . . !”Hắn vẫn thong thả bế nàng lên chiếc ghế bành lớn, dang rộng hai chân nàng ra, ngồi xuống, lưỡi hắn lại đi sâu vào vùng hạ bộ đang hồi sung mãn nhất, nước nhờn lại ra trong cơn tê kịch ngất. Sau khi hành hạ con mồi bằng tay và lưỡi, Mẹo thỏa mãn nhìn còn mồi gục ngã dưới bàn tay mình, và hắn cầm cái chày cương cứng nhẹ đẩy vào bên trong âm hộ chị Tư. . . nắc mạnh. . . nắc mạnh.