Chup len lam tinh

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

chup len lam tinh

Chị L ngồi sát em luôn mấy thím à, mùi hương trên tóc chỉ làm em nhớ lại lần chỉ ôm em từ đằng sau trong cuộc thi vật tay, cứ lâng lâng thế nào ấy. Đã lâu lắm rồi em mới được ở gần chỉ như lúc này.
- Cho chị mượn máy chút nha!
- Dạ! chị cứ tự nhiên.
Chị L kéo máy về phía mình rồi vào Chrome. Lúc này em cũng chả quan tâm chỉ mượn máy làm gì, chỉ chăm chú nhìn trộm chỉ thôi. Nhìn cặp mắt, cái mũi, đôi môi, mùi hương trên người chị thoang thoảng xung quanh em, sao mà thơm thế không biết, không phải mùi nước hoa đâu mấy thím, em gọi cái này là mùi con gái đấy (Mùi dầu gội + Mùi quần áo trên người). Nhìn một hồi thì em quay sang phía laptop xem chỉ đương làm gì. Hóa ra chị ta đang download mấy cái clip ca nhạc. 
-Em ơi! Mình down xong rồi dzô đâu coi em?
Em di chuột vào thư mục Downloads rồi chọn Videos để mở clip ca nhạc cho chỉ coi. Vừa click vào thư mục Videos em giật bắn người, em quên là mấy cái phim xxx em down về cũng quăng vào mục Videos theo mặc định . Nhưng đã quá trễ, bao nhiêu hình ảnh khiêu dâm trong mấy file video hiện lên một đống, em cuống cuồng Alt+F4 thoát ra nhanh. Chị L thì làm bộ lấy điện thoại ra bấm, em thì ngượng chin mặt. Sao cứ mỗi lần gặp chị L, là y như rằng mấy chuyện bậy bạ cứ xảy ra một cách bất đắc dĩ. Em lúc này chỉ biết kéo máy về phía mình, xoay lại, vào thư mục đó cut clip ca nhạc của chị ra ngoài desktop rồi bật cho chị xem. Đoạn rồi xem xong, chị L lấy điện thoại, mở hình con chỉ ra khoe với em. Nhiều hình lắm, có cả hình chồng chỉ, nhìn rất đứng đắn, tầm 35 tuổi. Mấy tấm hình chụp 2 vợ chồng mà em cứ thấy giống như hai bố con vậy, nói thiệt là em thấy chị L trẻ ngang ngữa với con bé Lacoste ấy chứ. Hai chị em xem hình giết thời gian được một hồi thì cũng chẳng còn gì làm, em bắt chuyện với chỉ:
- Chị đi làm như vậy, chồng chị cũng đi làm rồi ở nhà ai canh bé?
- Có bà ngoại ở nhà canh mà! 
- Hai vợ chồng chị bận rộn vậy, một ngày chắc gặp nhau ít lắm.
- Ừa! Thì vì tương lai con nên cũng ráng thôi em.
Nghe chị L nói thế, em cảm thấy mình xấu hổ thế nào ấy, người ta có gia đình, đang xây dựng tổ ấm như thế, mà em thì lại tơ tưởng về chỉ mấy ngày vừa qua. Cũng không trách em được, các thím thử mà lỡ nhìn thấy một người con gái đẹp khỏa thân xem có rơi vào tình trạng đầu óc bị ám ảnh không. 
Mưa ở ngoài vẫn chưa dứt, đã 9h tối rồi. Đang ngắm mưa rơi, nghe nhạc du dương thì chị L đứng dậy bảo em:
- Em xuống đây dzới chị!
Cái giọng nghe ngọt xớt, cứ như lời mời gọi vậy, em theo bản năng đứng dậy đi theo chỉ về hướng cái quầy. Đi đằng sau nhìn chỉ từ trên xuống dưới cơ thể chỉ làm em rạo rực, em lại có những ý nghĩ điên rồ trong đầu: ‘Không biết chỉ gọi mình xuống làm gì, có khách nào đâu, ly cũng rửa xong hết rồi, không lẽ chỉ muốn làm gì mình sao’. Hai chị em đi vào quầy, sau quầy là một khoảng trống đủ cho hai người nằm ngủ ấy chứ. Em lại bắt đầu nghĩ bậy, tim đập thình thịch. Chị L mở tủ lấy ly rồi café ra, cùng nhiều nguyên liệu khác bày lên bàn trong quầy.
- Để chị dạy em pha café với đồ uống luôn.
- Dạ!
Em thở phào, nhẹ nhõm hết cả người. Rồi hai chị em cùng tập pha café, trong lúc dạy em pha, chỉ cứ hay nắm, chạm vào tay em lắm, lâu lâu đứng gần gần nhau, ngực chỉ chạm vào lưng em mấy lần. Lúc này thì mùi café hòa lẫn với mùi hương của chị, tạo cho em một cảm giác lâng lâng khó tả. Em tự hỏi không biết chỉ có tình ý gì với em không, mấy cái chạm tay, chạm ngực của chỉ cứ làm em hoài nghi, hoặc là em ngộ nhận chăng..?
Đoạn em đang tập trung pha thử món Đá tuyết ca cao thì không thấy chỉ loay hoay nữa, em thấy hơi yên tĩnh nên nhòm lên chỉ xem đang làm gì. Lúc này ánh mắt của chỉ làm em hơi sợ, chỉ nhìn em chằm chằm, dường như nhìn lâu lắm rồi. Nhin không chớp mắt, môi hơi hé hé, nhìn kiểu như mân mê vậy đó mấy thím. Em không dám nhìn chỉ lâu, liền cúi xuống pha tiếp. Một hồi sau chỉ đi khỏi quầy về hướng nhà vệ sinh, chắc là đi vệ sinh. Chỉ đi khỏi, em thở phào một cái thật mạnh, lúc nãy dường như muốn nín thở luôn, chỉ cứ nhìn em chằm chằm, ánh mắt lạ lắm, không giống như mọi hôm. Em thầm nghĩ trong bụng: ‘Không lẽ chỉ thích mình ta? Không lý nào, người ta có chồng có con cả rồi, lẽ nào lại thích một thằng nhóc như mình, chỉ là người đàng hoàng mà’. Đang nghĩ vơ vẫn thì nghe tiếng chỉ vọng lên:
- N ơi! Xuống chị biểu
Quái lạ! Đi toilet mà kêu em xuống làm gì? Em bắt đầu hoài nghi, nhưng sự tò mò, cám dỗ đã thôi thúc em đi xuống toilet. Cửa toilet mở, chị L đang đứng ở trỏng, chỉ nhìn về phía em:
- Dạ! có gì không chị?
- Em sửa cái cần xả nước được hong? Chị dội hoài không được.
em nhìn xuống bồn cầu, thấy nước có màu vàng, chỉ vừa tiểu xong thì phải. Quái lạ! có vẻ hơi trơ trẻn, chỉ không biết ngượng hay sao mà còn kêu em vào sữa. Ít ra thì cũng phải lấy thau nước dội đi cho sạch sẽ rồi hẵn gọi em vào chứ. Em tự hỏi không biết chỉ sơ ý hay là cố ý đây. Em cũng giả bộ không để ý.
Em mở nắp bồn loay hoay với cái cần xả, chị L thì đứng đó xem. Em nói:
- Chị lên nhà canh quán đi, không người ta vô lấy đồ hết bây giờ…
- Chị khóa cửa rồi, giờ này không ai vào uống nữa đâu. Đứng đây với em cho dzui!
Nghe đoạn này em dựng cả da gà lên, trong người cảm thấy hơi nhột…Rồi em nhận ra, một nam, một nữ trong một cái toilet.
Đoạn rồi em cũng sữa xong cái bồn cầu, gạt nước dội nước tiểu của chỉ đi. Em đứng dậy định lên nhà trên. Đột nhiên chị L chặn em lại.
- Ủa? Sao vậy chị?
Chị L không nói gì, ngước mặt lên nhìn em một cách đắm đuối. Em không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, chỉ biết im lặng, đứng như tượng nhìn chỉ, chị L từ từ sấn tới gần em, rồi đứng sát vào người em luôn, em mất đà trượt chân về bước tường đằng sau, chỉ cũng sấn tới sát bức tường, hai người đối mặt nhau, không khí lúc này nóng dần lên, chỉ nghe tiếng thở từ phía hai người. Cả cái toilet em chỉ toàn ngửi thấy mùi tóc của chỉ. Em đang hoang mang thì chỉ nhướn người lên kề môi vào môi em…

chup len lam tinh

chup len lam tinh la gi ?

Lúc ấy, chị vô ý làm rơi cái quần lót nhỏ màu hồng ngay nơi cửa phòng, thằng Đại ngồi dậy nhìn thấy vội ra lượm lên thì thấy y như là cái quần lót mà diễn viên nữ đóng vai người chị trong phim “Câu chuyện chị em”mặc vậy ; nó nhìn chăm chăm vào cái quần slip trong tay và đi xuống nhà vắt lên cửa nhà tắm cho chị mình. Dạo ấy, đôi khi ngủ say trong vòng tay ôm của chị, tỉnh dậy nhận thấy con cu thằng em trai cứng như cây sắt cứ chọc miết vào mông vào đùi mình, chị lấy làm ngượng vô cùng nhưng vì thằng em ngủ say như chết nên chị cũng chẳng chấp nhất làm gì. Trên đời này, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến thành thử có muốn trốn tránh chẳng qua không là vấn đề chi cả ; khoảng thời gian ấy, con chị lên Thành phố Hồ Chí Minh dự thi hai trường Đại học và một trường Cao đẳng trong vòng mười ngày còn thằng em ở nhà nghỉ hè chờ dài cổ ra cũng chằng hề thấy bóng dáng bà Phụng đâu vì bà ta hứa lên ở với nó mấy ngày nhưng rồi bà lại theo chồng ra khơi câu mực vì thế chính vợ chồng bà đã vô tình đẩy đưa hai con mình vào cuộc tình tội lỗi loạn luân. Thằng Đại tối nào ngủ cũng thút thít khóc vì sợ ma, khóc chán rồi cũng lăn ra ngủ, đến chiều ngày thứ chín vì bài thi vào hai trường Đại học làm khả quan nên chị bỏ thi Cao đẳng về nhà sớm ; tuy đã mười một tuổi nhưng vừa nhác trông thấy chị, nó đã òa lên khóc tức khóc tưởi vì vừa tức giận vừa nhớ thương, lưu luyến một điều gì đó thật vô hình nhưng lại rất cụ thể, rõ ràng. Phải mất cả nữa tiếng đồng hồ, chị mới dỗ cho nó yên được cũng may là chị mua quà cho nó khá nhiều như bánh bao, chôm chôm lại có cả bánh Choco Pie là thứ “bánh cưới” của hai chị em trước kia cho nên nó mau chóng nguôi ngoai. Nó mặt mày tươi rói, lấy xe đạp ra chở chị đi chợ mua thức ăn về làm cơm ăn vì mấy ngày nay nó toàn ăn mì tôm hay ăn cơm với cá khô.....Tối hôm ấy, khi lên giường, nó chìa ra trước mặt chị một cái đĩa nhựa màu xanh trên có hai cái bánh Choco Pie màu nâu rồi gạ gẫm :
-Chị ơi, tối nay hai chị em mình cưới nhau đi! Lâu quá rồi hổng có cưới.
-Cưới hả? Ừ, cưới thì cưới – Chị Nam tươi cười đồng ý,
Sau khi bái tạ trời đất, cao đường và giao bái nhau, hai chị em vừa cười vui vẻ vừa nhai bánh giòn tan trong miệng, bất chợt nó nhìn chăm chăm vào mặt chị khiến chị cũng phải ngờ ngợ, ngại ngùng.
-Chị ơi, lúc trước mình cưới nhau, chị hay đấm lưng rồi gãi lưng cho em ngủ nhưng giờ thì em không cần nữa đâu.
-Vậy em cần gì khác cứ nói đi!
-Em…em…muốn được… chị hôn-Nó ngập ngừng.
-Tưởng gì chứ hôn hả? Có gì đâu…

Thằng Đại thấy chị dễ dàng đồng ý thì lấy làm mừng rỡ vô cùng, nó xích người ngồi sát vào tấm thân mềm mại như bông của chị, chị vòng tay ôm quàng qua lưng nó cùng một lúc hai cánh tay nó cũng từ từ ôm siết nhẹ lấy người chị ; chị âu yếm, nhẹ nhàng như một người mẹ cúi xuống hôn lên mái tóc khét nắng của nó trong khi đó nó cũng ghé miệng hôn lên mái tóc óng ả, thướt tha, mịn màng của chị.
-Chị…chị…em…hôn chị…nghe!

chup len lam tinh

9h thằng em biến, mình ra khép cửa nhưng chủ yếu là quan sát tình hình. Bên dì 3 điện tắt rồi, nhưng bên ông cố vẫn sáng. Út tính rồi, không vội được, loanh quanh trên mạng được nửa tiếng, lại phải thò đầu ra. Bên ông cố vẫn sáng đèn, lòng như lửa đốt, lại thụt vào… đi đi lại lại, gần 10h bên ông cố mới tắt đèn, vãi ông cố. Cả khu vắng lặng tối om, xa xa mới có vài ánh điện… dậy mà đi ơi đồng bào ơi.
Vơ gói mỳ mở cửa sau đi lò mò lối sau sang gần nhà út, đèn bếp leo lét, cửa khép hờ… chỉ cách vài bước chân nữa sao trống ngực đánh mạnh thế nhỉ, kinh nghiệm chinh chiến biến đâu cả, y như lần đầu đi Đồ Sơn. Đứng cửa bếp, tính lại 1 vòng, tất cả đều hợp logic, không thể sơ sẩy được. Đẩy nhẹ cửa đi vào, qua cửa gian trong gian ngoài, út đang nằm võng, đầu gối lên tay, tóc xổ dài chấm đất… Thấy có người út ngồi dậy, nhận ra mình ánh mắt út long lanh khác lạ, út vẫn thả rông... Mình nói khẽ :
- Con qua lấy nước, cô út ngủ muộn thế?
- Có 1 mình ở nhà buồn xem tv muộn, bình thủy út để trên bếp kìa.
Không quan tâm út nói gì cứ đi lên nhà, ngồi ngay đầu giường đối diện út, út vẫn ngồi võng, ánh sáng tv nhấp nhoáng mờ mờ, khe ngực sâu hun hút… bắt đầu nóng trong người… nhưng vẫn phải kéo đẩy, đò đưa…
Lái sang chủ đề máu, út trả lời câu có câu không,lừa vào thế, út mắc cỡ mặt út căng dần… sắp đến đoạn căng thẳng… vừa lừa vừa nhìn sâu vào mắt úi, mình nhìn út ánh mắt cũng long lanh không kém. Út nhột, mặt đỏ rần… chịu không được nữa út đứng lên:
- Thôi út đi lấy nước.
Đứng loay hoay trong bếp, đi ra sau , đứng sát lưng út, yên lặng… mình tỏ ra căng thẳng thở đều vào gáy út, út càng nhột chân tay luống cuống, chạm nhẹ chym vào mông, út không tránh… được thể càng tỳ sát vào… út đứng trân trối… vòng tay ôm… út thốt nhẹ 

chup len lam tinh

Xem chup len lam tinh hay nhat 2014

Kể từ lúc đó Bảo Trân cố ý tránh mặt tôi, tôi cũng ko dám nói gì, dù sao Bảo Trân và Bảo Châu là 2 chị em ruột. Tôi ko có cơ hội ở 1 mình với Trân như trước vì nếu có thì Trân lại ra ngoài, hoặc sẽ ở miết trên trường chứ ko về nhà chung với tôi nữa. Tôi nghĩ đó ắt hẳn cũng tốt. Nhưng chuyện gì đã xảy ra thì rất khó trôi qua đơn giản. Sau Tết Nguyên Đán, chị em Bảo Châu về quê ăn Tết, tôi cũng muốn về nhưng Bảo Châu ko dám ra mắt tôi với ba mẹ vì còn tuổi ăn tuổi học mà. Tôi đành ở lại và “Tết này anh ko có em”(Các bác có ức chế ko khi có gấu mà Tết vẫn cô đơn, đã vậy còn giám sát kỹ lắm, đi chơi mà ko báo thì gấu sẽ nhai xương mình ngay)
Sau 1 tuần Tết, Bảo Trân lên Sài Gòn trước còn Bảo Châu mê chơi bỏ chồng ở Sài Gòn tủi thân nên phải mùng 10 mới chịu lên. Và hôm đó tôi phải chờ Trân lên giao lại chìa khoá, vì 2 chị em nhờ tôi trông nhà hộ (Osin, quá trời đồ mà ko chịu vác về, làm người yêu khổ quá). 5h chiều, Trân lên Sài Gòn và nhớ tôi ra bến xe Miền Tây chở về (có lẽ em ấy đã quên, hoặc hết người nhờ rồi) Tôi rước nàng về, cất đồ đạc xong tôi bảo chở nàng đi ăn gì đó, thế là cả 2 phóng xe đi ăn hủ tiếu. Trên đường đi, tôi cảm giác Trân ko còn lảng tránh tôi nữa, nàng chủ động bắt chuyện nhiều hơn, thế là chúng tôi lại trở về là đôi bạn cùng tiến như ngày nào ^^ 
- Châu có nhờ Trân gửi chút trái cây cho Khang Anh, mà con nhỏ mua ít quá, nên Trân bù vô cho Khang Anh 1 ít nữa đấy.
- Ặc, Châu mua bấy nhiêu thì Trân đưa bấy nhiêu thôi, mua thêm chi. Trân phải đòi tiền Châu, vậy mới đền bù được cái tội bỏ chồng ở Sài Gòn.
- Nó còn con nít lắm, ông là người yêu nó phải dạy dỗ đàng hoàng, ko được dạy hư nó nghe chưa
Nói xong, Trân thọc tay nhéo vào lưng tôi 1 cái, đau điếng (lại nhéo, đã bảo con gái thích bạo lực lắm mà, các bác xem chap 1 thì rõ)
- Đổi phong cách hả? Sao ko chọt mà nhéo?
- Thôi, ông đang lái xe, nhéo nó đau, chọt 1 cái lỡ am-bu-lăn tới rước 2 đứa quá!
- Chứ ko phải chọt tôi 1 phát là bị tôi hun 1 phát hả? (Tôi đùa nhưng cũng nhằm gợi ý)
- Ông nói nhảm quá! Thôi chở tôi về đi!
- Eo, giận hả? Tôi xin lỗi mà! 
- Tôi ko thích ông nhắc lại chuyện đó đâu.
- Rồi, rồi, chị dâu tương lai.
Dạo 1 vòng chúng tôi cũng về nhà, giờ cũng gần 9h tối rồi. Tôi tính chia tay Trân về, nhưng cũng phải chờ Trân lựa trái cây đưa rồi mới về. Tôi nhặt 2 trái Táo bỏ vào áo giống như 2 đầu vú.
- Cưng thấy chị bảy có đẹp ko?(Tôi trêu)
- Cỡ ông thì phải để 2 trái xoài. (Má ơi, xoài tượng ấy, bự khiếp)
- Xem Sexy Lady đây.( Tôi giữa lấy 2 trái xoài, đứng dậy lắc hông, theo kiểu mấy đứa múa cột)
Trân cũng đứng dậy lắc hông theo (chap trước đã giới thiệu là tôi dạy nhảy cho trường và Trân với Châu đều học với tôi, nên giờ nhìn ai cũng dẻo hết)
- Múa cột mà thiếu cây cột rồi, để tôi làm cột cho. (Tôi đặt 2 trái xoài xuống rồi đứng thẳng như cây cột)
Bảo Trân cũng tự nhiên vịn lấy tôi và uốn éo (như thế ai mà chịu nổi), các đường cong cơ thể lẫn mùi thơm của Trân khiến tôi lại thấy kích thích. Bỗng nàng sơ ý đạp trúng trái xoài tôi vừa đặt xuống khi nãy ngã nhào về phía bên phải tôi, quán tính tôi đưa tay ra đỡ thì vô tình cả cánh tay ghì chặt ngay dưới ngực cô nàng, tuy đang mặc áo lót nhưng cảm giác nó mềm mềm sao ấy. Tôi đỡ nàng đứng thẳng dậy, rồi đưa tay lên vịn vào má nàng. Cảnh tượng này trong giống lúc tôi và nàng hôn nhau thật. tôi khẽ đưa môi định hôn nàng, nhưng càng nhích tới nàng càng lùi lại cho đến khi ko còn thể lùi nữa tôi mới thực sự đặt nụ hôn vào môi nàng, lần này chúng tôi hôn nhau say đắm hơn nàng có vẻ ko ngại ngùng nữa nhưng đôi bàn tay nàng vẫn ko ôm lấy tôi, mặc dầu tôi đã ôm chặt nàng bàn tay xoa đều tấm lưng mỏng mang của nàng. So với Bảo Châu, Bảo Trân hôn ko khéo bằng vì tôi ko thể chỉ cho nàng cách hôn bằng ngôn từ như Bảo Châu mà chỉ hôn nhau dựa trên cảm xúc. Tôi hôn Bảo Trân hồi lâu, lần này tôi mạnh dạn luồn tay vào trong áo cô ấy, vuốt ve từng thớ thịt mềm mại, 2 tay tôi nhẹ nhàng tháo khoá áo ngực của nàng, đến khi nó buông lỏng thì nàng mới nhận ra được điều đó, tôi chưa dám dùng tay xoa bóp ngực nàng, chỉ từ từ hôn xuống cổ rùi xuống vai, và miệng tôi chính là nơi tiếp xúc ngực của Bảo Trân đầu tiên, tôi đã cố gắng lườn chiếc áo lót lên cao để có thể tiếp xúc ngực nàng chỉ qua 1 lớp áo, miệng nàng giờ đã tự do nhưng nàng chẳng nói điều gì, có lẽ nàng cũng đang kích thích dữ dội, tôi cố dìu nàng nằm xuống, diễn biến ngày hôm đó giờ đây đã tiếp tục.
Tôi vuốt ve nàng, 2 tay từ từ đẩy chiết áo thun lên cao hơn nữa, rồi 2 bên đầu vú từ từ xuất hiện. Lần này tôi được dịp mút chúng 1 lần nữa, đầu vú của Trân khác hẳn so với chị Quỳnh, đầu ti nhỏ hồng và lún vào chứ ko to và thâm đen như chị. Nó có vẻ mịn hơn, hấp dẫn hơn, tôi vừa hôn vừa xoa bóp cho Trân, cô ấy giờ đã chịu vịn lấy tôi, xoa mặt tôi. Tôi thấy kích thích hơn nữa, bèn trườn lên đặt lại nụ hôn vào môi nàng còn tay thì bóp lấy đôi vú hồng của cô ấy. Dần tôi chán cặp vú, tay tôi tìm đến mông nàng, nó luồn vào trong quần rồi xoa bóp cặp mông nõn nà ấy, tôi lần bàn tay tới khe hỡ từ phía sau cặp mông, tư thế này kho có thể rờ được khe hỡ của nàng, nhưng từ từ nó cũng tới, tôi thấy ướt ướt và trơn, tôi tính xoay tay luồn vào phía trước để dễ chạm khe hỡ ấy hơn thì nàng nắm lấy tay tôi.
- Đừng mà Khang Anh!
- Mình chỉ muốn vuốt của Trân thôi, nhưng luồn phía sau ko tới được! Năn nỉ Trân mà
Trân đồng ý, và tay tôi đã dễ dàng tiếp xúc khe hỡ đó, tôi vẫn thấy vướng víu nên dùng tay còn lại để mở khuy quần của nàng, lần này nàng nhất quyết từ chối. Tôi ko muốn dừng lại nên cũng thôi. Ngón tay giữa của tôi giờ đã nằm trước khe hỡ nàng rồi, tôi khẽ rê rê và cố gắng tìm cách ấn nhẹ vào, nhưng lạ sau là khi ấn vào nàng ko thấy đau như con em gái họ mà càng nhấn nó càng ra nước (Ko lẽ con này mất trinh ta, nhưng cũng ko phải, có lẽ cơ địa mỗi người mõi khác, chưa hiểu về đàn bà rồi). Quần nhau cách mấy cũng ko thể thoả mãn được vì chính thằng em tôi nó ko có cách nào để bắn ra, tôi tính kéo tay nàng để cho nàng sờ của tôi, nhưng nàng vẫn ko chịu. Chỉ còn 1 cách tôi nằm ép thằng em xuống đất, lăn qua lăn lại, còn miệng và tay vẫn tiếp tục hoạt động, 1 hồi sau tinh trùng cũng xuất ra được.
Thoả mãn được đôi chút cũng đã gần 11h rồi, tôi mặc quần áo lại cho Trân, tạm biệt và xách trái cây về. Đến nhà tôi mở điện thoại thì thấy tin nhắn của Gấu lúc 10h kém và 10h15. Cũng may tôi khéo nói, nên Gấu ko giận việc ko thèm trả lời tin nhắn. Tôi chúc Trân ngủ ngon và chìm vào giấc ngủ. 
Hai ngày sau đó tôi và Bảo Trân tiếp tục như thế, nàng đã chịu cởi quần ngoài chỉ mặc quần lót, và chịu vuốt ve thằng em của tôi, nhưng như vậy ko có nghĩa là tôi có thể quan hệ với nàng, mọi chuyện dừng hẳn khi Bảo Châu lên Sài Gòn (Ai nói rằng hiếp dâm là dễ, tuy cả 2 trần truồng nhưng dù tôi cố đẩy cách mấy mà người ta cứ né thì đến Tết Công Gô cũng ko tài nào đút vào được) Tôi và Trân ít gặp nhau hơn vì lịch học chúng tôi có sự thay đổi ko còn thời gian có thể cùng với cô ấy một mình. Thế là nó cứ trôi qua cho đến cuối năm thứ 2, lúc này Bảo Châu đã kiếm việc làm thêm còn Trân thì chuẩn bị học cho năm cuối (Tôi quên nói là Trân học Cao Đẳng, còn tôi học ĐH nên Trân sẽ ra trường trước tôi 1 năm). Thừa cơ hội đó, tôi đến bên Bảo Trân, nhưng có lẽ thời gian đã quá lâu, nên nàng cũng ko muốn như thế với tôi nữa. Tôi cũng thôi ko cưỡng ép nàng, nhưng rồi mọi chuyện ko như ý muốn, tình cờ Bảo Châu phát hiện trong điện thoại tôi tin nhắn của tôi và Bảo Trân về chuyện Trân và tôi ko nên tiếp tục chuyện đó. Cô bé đã nghi ngờ, và tìm cách để biết được sự thật này, cuối cùng tôi bị ăn 1 cái tát điếng người, và bị lấy 1 vết nhơ với cái tên Sở Khanh. Bảo Trân thì ko dám nhìn tôi nữa, có vẻ như 2 chị em họ đã nói chuyện với nhau rất nhiều. Phần tôi, tôi huỷ bỏ hết tất cả các công tác của trường, lặng lẽ thu mình vào lớp học, vì tôi cũng chẳng dám đối diện với ai, với Bảo Trân và Bảo Châu.