Chuyen gioi tinh

Bỗng tiếng kêu ối của một anh nào đó, chắc là bị xuất vọt ra rồi nên mới kêu như vậy, nghe như tiếng của anh chàng Khang. Tiếng anh chủ nhà lại hô đổi, lại phì phò bành bạch rên rỉ, rồi lại tiếng rên khi xuất tinh của ai đó rồi giọng hổn hển của anh chủ nhà hô đổi, mọi người cùng cười ầm lên vì nhận ra tiếng rên xuất tinh chính là của anh chủ nhà. Tôi vớ ngay một cô đứng ngay bên phải tôi, cô này cũng chẳng kịp đứng thẳng dậy nữa mà vẫn lom khom đã bị tôi lấy tay sờ soạng sau mông tìm lỗ rồi ấn dương vật vào. ót, dương vật tôi lao vào ngập lút, trơn tru một cách khác thường, có cảm giác như cái âm đạo đó đang đầy õng tinh trùng của người trước xuất ra. Tôi vừa thụt ra thụt vào thì từ chỗ đó của cô ta một thứ nước nóng âm ấm dinh dính rơi xuống đùi tôi rồi chảy dọc theo chân tôi xuống sàn. Không biết cô nào mà trong đó nhiều tinh dịch đàn ông thế nhỉ, mà sao cái mông này tôi thấy quen, cảm giác chỗ đó cũng quen quen, đúng cái váy này của vợ tôi mà, thôi đúng là Lan vợ tôi rồi. Tôi bật cười hỏi: – em à. Lan cũng ngoái cổ lại: – ơ anh. Anh chủ nhà mặc dù đã ra nhưng vẫn không quên nhiệm vụ chủ trò, anh ta hô đổi, lúc này tôi thấy chỉ còn một cặp bên cạnh tôi nên đổi chỗ cho anh chàng đứng bên đó. Vừa thọc dương vật vào trong âm đạo cô gái kia tôi nhận ra ngay đó là Hương. Cô gái cũng đang đến cực độ, cô ta run rẩy chân, âm đạo nóng hổi trơn tru, mỗi lần tôi rút dương vật ra nó lại bí hơi kêu ọt một cái. Lúc này tôi cũng hết sức chịu đựng rồi nên lúc cô gái buột miệng rên một tiếng rất to và âm đạo cô ta co thắt khi cô ta đạt cực khoái thì cũng là lúc tôi xuất vọt tinh ra. Bên cạnh tôi, anh chàng chơi vợ tôi cũng cố vớt vát dập như máy khâu chừng chục phát rồi cũng xuất tinh. Anh chủ nhà lúc này nói: – thôi, vậy là cặp cuối cùng đã nhảy xong, mọi người mặc quần áo nghiêm chỉnh lại để bật đèn nào.

chuyen gioi tinh

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

chuyen gioi tinh

chuyen gioi tinh la gi ?

Khang bảo: – em phục vụ chồng nào trước đây hả Hồng, thôi ưu tiên chồng khách mời nhé, anh Minh ấy trước đi. Hồng nũng nịu cười gật đầu với tôi. Tôi cười lắc đầu: – ai lại thế, khách ai lại tranh với chủ nhà, tiền chủ hậu khách chứ. Nhường qua nhường lại một lúc thì Khang và Hồng cũng chiều ý tôi mà làm trước. Tôi ngả người thoải mái trên giường xem hai vợ chồng họ vào cuộc. Vừa nằm ngửa ra cho vợ ngồi cưỡi lên trên Khang vừa nói: – vợ chồng em hay khởi đầu bằng tư thế cưỡi ngựa này anh à, vợ em vốn khoẻ hơn em mà, em làm ngựa mà cũng mệt nhoài. Hồng nhìn tôi cười chống chế: – anh Khang nói thế lại làm anh tưởng là em ghê lắm, bắt nạt anh ý. Hai vợ chồng bắt đầu nhịp nhàng vào cuộc, Hồng chống hai tay lên ngực chồng, nhấp nhổm y như đang phi ngựa thật, dương vật chồng cô ta thục vào ngập lút rồi lại rời ra, tiếng nhóp nhép, tiếng ạch ạch của cơ thể trần truồng dập vào nhau kêu đều đều.

chuyen gioi tinh

Nàng khúc khích cười rồi dạng rộng hai chân ra để cho những ngón tay của tôi tự do day đều lên chiếc mòng đóc, để rồi len lỏi vào giữa hai bờ mép âm hộ chẳng mấy chốc tay tôi lại ướt sũng. Hằng bắt đầu lại rên rỉ, đôi mắt nàng nhìn tôi diễn tả sự thèm khát đến tột cùng của nàng. Hơi thở của nàng mỗi lúc một gấp gáp khi tôi ráng dí ngón tay thật sâu trong chiếc hang trơn trượt của Hằng. Và không ngừng ra vô. Càng lúc tôi càng đẩy sâu hơn và mạnh bạo hơn nữa cho đến khi nàng phải nhăn mặt vì chúng đã chạm vào tử cung của nàng. Tôi thấy vậy nên kéo bớt nó ra rồi xoay tròn ngón tay quanh vách thành âm đạo trong khi ngón tay cái vẫn khảy đều lên cái mòng đóc như truyện sex. Khiến nước trong âm hộ của Hằng chảy ra nhiều đến nỗi làm tấm khăn trải giường ướt nhẹp loang tròn một vùng lớn. Mùi vị của thứ chất lỏng cùng với tiếng rên rỉ của Hằng gây cho tôi kích thích tột cùng. Dương vật của tôi một lần nữa lại cương lên cứng ngắc. Hằng thấy vậy liền lấy tay nắm lấy nó bắt chước hành động của tôi lúc nãy vuốt đều đặn, rồi nàng chồm dậy nằm xấp lên người tôi.

chuyen gioi tinh

Xem chuyen gioi tinh hay nhat 2014

Tôi dở khóc dở cười với lời yêu cầu này của nàng. Nhưng thấy vẻ mặt khẩn khoản của nàng tôi đành chiều theo. Nàng ngồi lên dựa vào tôi và nhìn xuống dương vật đang được bàn tay tôi ve vuốt. Tôi lim dim đôi mắt rồi chầm chậm thụt lên thụt xuống để rồi tốc độ mỗi lúc một nhanh. Được một lát tôi nghe tiếng Hằng rên rỉ nên liền mở mắt nhìn qua bên nàng thì thấy Hằng cũng bắt chước lấy tay vuốt ve lên cửa âm hộ của mình. Tôi liền lên tiếng khuyến khích “Đúng rồi, nếu như em cảm thấy thèm muốn mà không có ai thì em cũng có thể tự mình thoả mãn như vậy mỗi khi em đọc truyện sex. Em dùng ngón tay day nhiều vào âm hạch đi.”