Clip canh nong trong phim

Hôm nay là ngày thi cuối, xong, sẽ giã từ thuở áo trắng thơ ngây để lên đại học. Môn thi chẳng gì khó, thế mà Phương cứ cắn bút ngẩn ngơ. Cả tháng rồi Khoa bỏ bê nhỏ. Không một cú điện thoại, không lời hỏi thăm. “Khoa ơi, em buồn và hận anh lắm, anh biết không?”. Bài thi văn của Phương hôm nay quá dễ, là đề tài bình luận tự do, Phương lấy chủ đề Tình Yêu để bình luận. Đây là một đề tài xưa như trái đất, viết ra, chỉ mong đủ điểm vào đại học, không mong gì hơn, nhưng nếu nói về đề tài khác thì Phương chịu! vì đầu óc rối loạn, làm sao bình luận được. Nói là dễ, nhưng viết ra rồi mới thấy đó là một vòng luẩn quẩn không đoạn kết. Tình yêu trai gái trong sáng … làm sao mà có!!!! Không sex thì cũng vụ lợi, không vụ lợi thì cũng bon chen, không bon chen thì cũng áp đặt, và mọi thứ cũng đến giai đoạn sex! Khi nộp bài xong, Phương tự nhủ “bình tâm lại đi nhỏ, mi quá đà rồi, hắn có chi làm mi mê? Sex, ai cũng biết làm, đẹp trai, tướng phong độ đâu hiếm hoi! Vậy mà tại sao mi buồn và ngớ ngẩn vì hắn? đừng nghĩ tới hắn nữa, tối nay đi party, chắc chắn mi sẽ kiếm được một hoàng tử cho đời mình! “ Vừa nghĩ vẩn vơ vừa bước ra khỏi phòng thi, bỗng đâu cơn gió lốc ào đến, làm bay mất tập giấy đang cầm trên tay, đang loay hoay lượm thì có ai đó trao nàng mấy tờ giấy vừa bay, giật mình ngước lên, hóa ra đó là …. Khoa!!!!! Phượng mừng muốn khóc thế nhưng cơn giận mạnh hơn nên đã làm nàng mất tự chủ, nàng đập ngực Khoa thùm thụp và hét “tại sao bây giờ anh mới xuất hiện? anh có biết là em nhớ anh lắm không?” Khoa đứng như trời trồng, chàng không ngờ Phương lại mất tự chủ dễ vậy, bao cặp mắt đổ dồn vào Khoa, anh chàng thường ngày rất phong độ nhanh nhẹn, tự tin đối phó mọi tình huống, thế mà hôm nay lại đứng như trời trồng! Nước mắt Phương đầm đià rơi, Khoa bỗng thấy mình như tội phạm, không biết nói gì hơn là khoác vai cô nhỏ dìu ra khỏi sân trường. Đưa Phương vào quán cà phê Hồng, không để Phương mở miệng, Khoa đã ôm mặt nàng và đắm đuối hôn, nụ hôn dài cháy bỏng làm tâm trí Phương lú mê, nàng đã quên hết những giận hờn, nàng ôm chặt vai Khoa như sợ chàng biến mất.

clip canh nong trong phim

Gần đến nhà Khoa hỏi “bây giờ nói với …. Hạnh làm sao?” “Mẹ đã có ba, ba còn ở nhà thì chúng mình còn ngang nhiên, khi ba đi mình tính tiếp.” “ba đi rồi …. Tính sao?” Phương tinh nghịch “anh bắt đầu yêu em hả?” “có … chút chút nên lo!” “lo gì?” “Em nghĩ coi, yêu em, Hạnh ghen, yêu Hạnh, em ghen, thôi thì … anh yêu người khác cho hai mẹ con em không xót lòng!!!!” Biết Khoa đùa, nhưng Phương vẫn nhói tim, làm sao để chàng vụt khỏi gia đình nàng được, nàng chấn chỉnh “Em và Mẹ sẽ sắp xếp cho anh yên lòng, vì anh, em sẽ chịu thiệt thòi ….” “đừng làm vậy, anh không đáng đâu” Phương nắm chặt tay chàng “dù đáng hay không thì em cũng đã bắt đầu …. Yêu anh rồi!”

Trả nàng về lại cho gia đình, trên môi Khoa còn lưu lại đâu đó mùi trinh nữ, mùi con – gái – người – tình ; nghĩ tới đó, lòng chàng chùng xuống: “không biết là trời ban hay trời phạt đây!”

Hạnh dâm đãng nút lưỡi chồng, rồi nói: Cám ơn anh đã cho em một đêm tuyệt vời, ông Phong còn lơ mơ ngủ nên không trả lời, muốn chồng dậy mây mưa trước khi đi làm nên Hạnh tiếp tục hôn chồng, nàng mút vú chồng, rồi lưỡi chuyển nhẹ xuống bộ hạ chồng, “em đói bụng, muốn ăn sáng của anh đây” ông Phong lơ mơ ngủ “ừ, ăn đi em” Hạnh mút thêm vài cái nữa làm con cu Phong chóc ngóc lên trời, không để chồng kịp phản ứng, nàng thản nhiên để cu chồng vô chim mình rồi ngồi xuống thật nhanh, tiếng hự của ông Phong làm nàng hãnh diện vô cùng vì điều đó chứng tỏ chim nàng còn “bót” lắm. Nhấp nhô vài cái, nàng bỗng nhớ tới cú đâm đ*t hôm qua, đã lắm, nghĩ thế nên nàng nhổm dậy, nhẹ cầm cu chồng để đúng lỗ “tiên phong” nhưng lần này, nàng không làm nhanh được vì đ*t còn khô, sẽ đau lắm, từ từ ngồi xuống, đã quá, nàng bắt đầu bản “tình ca” : u, đã quá cưng ơi, anh nông cạn đời em rồi ư …. Ư….”

clip canh nong trong phim

clip canh nong trong phim la gi ?

Hạnh cắn chặt răng chận lại tiếng rên rỉ chực chờ từ cuống họng, hai chân nàng đang bị banh ra thật rộng ở phía trên Danh chồng nàng đang hì hục nắc, con c*c của Danh chui ra chui vào l*n Hạnh làm nàng ngây ngất, Hạnh thích cách làm tình mạnh bạo của Danh từ khi hai đứa mới gần nhau lần đầu sau đêm tân hôn, sau buổi tiệc phút chờ mong sắp đên trong tâm tưởng nàng đang chờ đợi sự ve vuốt của Danh nhưng Hạnh đã thất vọng khi Danh lột nàng trần truồng chàng chỉ lấy nước miếng thoa lên đấu c*c rôì đâm vào l*n Hạnh, nàng là gái tân chưa bao giờ đ* ai khi đầu c*c chẻ l*n nàng ra làm hai chui tọt vào trong phá toang cái màng trinh làm nàng đau thấu trời, ít có khi nào Danh dạo khúc nhạc đầu lột quần áo nàng ra là Danh nhét ngay con c*c bự vào l*n nàng, nhiếu khi l*n Hạnh chưa ứa nước dâm con c*c của Danh như xé đôi cửa mình chui ra chui vào, vách l*n của Hạnh như bị cào cấu nong ra mới ban đầu nàng đau đớn sợ giao hợp với chồng cả tuần lể. nhưng từ từ nàng quen dần cảm giác sướng khoái tràn đến xâm chiếm làm Hạnh thấy sướng, có nhiều khi nàng sướng hai ba lần mà Danh vẫn hì hục nắc, đôi khi Hạnh thầm phục cái cách làm tình của Danh, nó dai dẳng đưa nàng trôi bềnh bồng trên biến tình dục

clip canh nong trong phim

Đáng ra tôi không định chơi con em mình đâu nhưng do cái xxx cuối cùng của tôi bây giờ là Hoa lại nói với tôi
- Anh Dương ơi anh em mình chắc không được địt nhau chừng 1 tháng rôi.
- Sao vậy Hoa hay là em có thằng khác nên bỏ anh.
- Không phải. em chỉ dàh cái xxx này cho anh thôi. Sau này có lấy chồng thì em muốn có con với anh. Anh địt em sướng lắm.
- Thế tại sao chúng ta lại không được địt nhau.
- Tại vì em phải về quê với mẹ.
- Em không về không được sao?
- Không đượ đâu anh. Mẹ em bảo gì thì phải nghe
- Thế em còn muốn địt nhau nữa không
- Có chứ địt nhau vơi anh em thấy sướng lắm. Em chưa có cảm giác như vậy bao giờ.
- Anh cũng vậy, em đi rồi anh nhớ nắm . Em cho anh một cái quần lót của em nhé.
- Để làm gì hở anh?
- Để em không có ở đây anh cầm nó ngửi và thủ dâm cho đỡ nhớ em.
- Anh yêu em thế sao?
- Anh yêu em nhất đó. mấy hôm nữa em phải đi.
- Thứ ba tuần sau em đi. Chúng ta òn một buổi nữa thôi.
- Vậy thì buổi sau anh sẽ làm em sướng nhất từ trước tới nay.

clip canh nong trong phim

Xem clip canh nong trong phim hay nhat 2014

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?