Clip dam dang

Tôi nhổm hẳn cả người để mút bú tận tình trong háng Lan, để lộ ra một con cu vừa to vừa dài, lông lá mọc um tùm bao bọc lấy chung quanh hal hòn dái đong đưa, hai cái mông đít chắc nịch của tôi thỉnh thoảnh lại gồng hẳn lên. Tôi muốn cho Vân nhìn thấy xxx tôi nên cứ nhấc háng lên để lộ con xxx. Tôi nhìn ra ngoài thấy Vân đang chăm chú nhìn vào đấy. Tôi nhìn thấy ở bên ngoài Vân đang rà những ngón tay của mình xuống dưới cái mép xxx bé nhỏ xinh xinh của Vân. Tôi nghĩ giá mà thay ngón tay kia bằng cái lưỡi của tôi, Tôi muốn cái lưỡi của mình được nâng niu âu yếm cái lòn trinh vủa nàng. Chắc vừa sướng mắt vừa cho tay vọc xxx mình làm cho Nước trong xxx của Vân đã trào ra. Vì bị xúc cảm quá mãnh liệt, Vân khó giữ được tiếng nàng rên lên nho nhỏ bên ngoài cửa phòng. Tôi mỉm cười vì con nhỏ đã chết vì con xxx của tôi làm cho ra nước mà chỉ bằng mắt thì không hkó để địt nó rồi.

clip dam dang

“Cục cưng” của mình không làm mình thoã mãn được. Mình thật sự cần một người đàn ông. Mình muốn đàn ông quá. Ngày…tháng…năm… Cuối cùng thì ảnh cũng đã gọi cho mình. Tiếng nói của ảnh cũng đủ làm cho mình nứng lên. Anh Nhân hẹn mình 7 giờ tối mai, làm sao mình đi được đây, phải nghĩ cách xem. Được rồi mình sẽ nói là về bên mẹ mình chơi một đêm. Ôi mình mong tới tối mai quá. Ngày…tháng…năm… Căn nhà anh Nhân khá rộng và chỉ có một phòng không có vách ngăn gì cả giường ngũ cũng có thể nhìn thấy từ phòng khách. Mình cứ ôm lấy ảnh vuốt ve, nhưng ảnh đẩy mình ra và bảo chờ một lát. Không biết ảnh có gì bất ngờ đây. Anh Nhân cho mình uống một thứ rượu tăng lực gì đó làm người mình nóng ran cả lên. Độ 7 giờ 15 phút thì cái điều bất ngờ mà ảnh sắp đặt đã tới. Đó là Hải một người bạn của anh. Ban đầu mình hơi lúng túng nhưng sau đó thì mình đã trở thành một trong những người đàn bà đĩ thoã nhất trên hành tinh này. Anh Nhân nhắc lại ý thích của mình muốn có một con cu cứ cứng hoài và rồi anh và anh Hải đã liên tục đưa mình lên mây. Ban đầu anh Nhân vuốt ve mình trấn an mình trước sự có mặt bất ngờ của Hải. Những cái vuốt ve của ảnh đã làm mình nứng lên. Mình không còn tự chủ được nữa. Đến lúc anh Hải ngồi xuống bên mình vén váy mình lên và đưa tay xoa nhẹ âm hộ mình dưới lớp quần lót thì mình cũng đã tuột quần anh Nhân xuống và ngậm lấy cu ảnh từ lúc nào rồi. Anh Hải cởi silip mình ra rồi tuột luôn chiếc váy khỏi người mình. Lúc này mình ngồi trên salon háng banh rộng hớ hênh còn anh Hải thì quì dưới đất miệng nút lấy âm hộ mình.

clip dam dang

clip dam dang la gi ?

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

clip dam dang

Tóc Dài cắn chặt môi lại thét lên. Người nàng như bị ngàng mũi kim châm. Nàng muốn ngất đi vì quá đau đớn. Bác thợ săn thấy vài giọt máu chảy ra từ lồn Tóc Dài thì biết ngay cô nàng đang đau lắm, vì lần đầu mà! Mông bác nhẹ nhàng sàng qua sàng lại một chút cho Tóc Dài bớt đau. Khi Tóc Dài bớt đau, bác lại sử dụng chiêu rút ra đút vào. Bắt đầu chầm chậm rồi nhanh dần. Tóc Dài không còn thấy đau nữa, thay vào đó là một cảm giác đê mê khó tả. Cảm thấy nhịp nắc của bác không đáp ứng hết nhu cầu của mình, Tóc Dài ôm lấy vai bác một cách man dại trong khi nẩy lồn lên đáp ứng với bác một cách điên cuồng. Mỗi lần lồn và cặc đụng nhau lại làm cho cả hai cảm thấy đã hơn. Chơi một lúc lâu, bác lật Tóc Dài nằm sấp lại, khom người trên hai đầu gối nàng, đầu đặt trên gối rồi lại đụ nàng nhanh và mạnh. Tóc Dài cũng đẩy thân mình về phía sau hưởng ứng khi bác đang đẩy tới không biết mệt mỏi. Chưa bao giờ bác thợ săn đã như vậy. Đã nhiều lần vì không chịu nỗi bác đã đụ vài con vật trong rừng!!! Nhưng phải nói là chưa con nào làm bác cảm thấy tuyệt vời như với Tóc Dài.

clip dam dang

Xem clip dam dang hay nhat 2014

Tức mình, tôi giả bộ nằm im bất động. Một hồi không thấy tôi cử động, Thanh Thảo lo lắng chạy đến bên tôi. Bất thần tôi kéo nàng xuống vũng sình. Bị bất ngờ, Thanh Thảo bị té và cả quần áo bị bầy nhầy. Tôi cười hát lại:

- Hà ha hà ha hà ha! Cô em tôi rớt vũng xình đẹp ôi là đẹp! Hà ha hà ha hà ha!

Bấy giờ tôi và Thảo nhìn thật bê bết. Người dính đầy bùn sình.Chúng tôi nhìn nhau rồi phá lên cười. Xong chúng tôi vật nhau trên vũng lầy ấy. Tuy sức tôi mạnh, nhưng chẳng lẽ lại mất hào phóng nam nhi sao? Thế là tôi đành giả thua. Thanh Thảo ngồi lên người tôi và cất tiếng cười giòn vang. Nhìn vẻ đẹp xinh tươi như đóa hoa hồng nhung của nàng làm tôi thẫn người. Chợt, Thanh Thảo dòm tôi và thấy tôi chăm chăm nhìn nàng. Vẻ mặt ửng hồng, nàng có lại ý tứ con gái và buông tôi ra, trở về chỗ tôi ngồi vẽ khi nãy

Chúng tôi ngồi đó một lúc thì trời đã tối dần, cuối cùng, Thảo đứng dậy, nhìn ra phía cổng và nói:

- Mình phải về rồi Bàng ạ.

RồI nàng liếc nhìn bức vẽ, và hỏi:

- Bàng cho mình bức họa này nhé!

Tôi gật đầu và trao ngay cho Thảo. Trước khi đi, Thảo chợt ôm lấy tôi:

- Chúng ta bắt đầu làm bạn nhé!

Xong, nàng kịp chạy ra trước khi cổng đại học khép đóng.

o O o
Hôm sau, khi tan học, đợi lúc ít người, Thảo đến gần tôi và nói:

- Chiều nay, Bàng rảnh không? Thảo tính mời Bàng đến nhà chơi nhé!

Tôi nhận lời. Chiều đó, tôi ăn mặc cũng khá bảnh trai đến nhà Thảo. Thảo ở một căn nhà nhỏ tại ngoại ô thành phố. Tôi gõ cửa một lúc thì Thảo ra mở cửa.

- Chào Bàng, đế rồi hả? Bàng vào nhà chơi nhé!!

Tôi bước theo bóng lưng duyên dáng của Thanh Thảo. Căn nhà được xếp đặt thật trang nhã. Cả nhà được sơn màu hồng nhạt thật đẹp mắt.

- Bàng ngồi chơi chút xíu nhé! Cơm nấu sắp xong. rồi đó!

- Có cần Bàng phụ không Thảo?

- Thôi khỏi! Hôm nay Bàng là khách, ngồi chơi đi!! Bia bỏ trong tủ lạnh đó Bàng!

Nói bấy nhiêu, Thảo vùi mình vào trong bếp. Mùi đồ ăn thơm phức tỏa ra làm tôi nôn ruột. Bỗng có tiếng gõ cửa, tôi chạy ra mở. Một gã thanh niên mặt mày khá khôi ngô ngó nhìn tôi, trên tay gã là một bó hồng nhung thật to và rực rỡ. Gã nhìn tôi với một ánh mắt căm thù, dù rằng đây là lần đầu tiên tôi gặp gã. Thanh Thảo cũng bước ra, thấy gã thanh niên nàng kêu:

- Ồ anh Ðạt! em tưởng anh còn ở Sydney chứ! Tại sao anh lại ở đây?

Gã thanh niên xô tôi ra và chồm đến Thảo mà nói như hét:

- Hắn là ai? Tại sao hắn có quyền ở đây? Tôi quen em đã hơn 5 năm nhưng sao em vẫn không cho tôi bước vô nhà? Em nói đi Thảo, tại sao?

Thảo trợn mắt, vùng vẫy đẩy hắn ra:

- Anh buông tôi ra. Tôi mời ai đến là chuyện của tôi. Anh hãy ra khỏi nhà!! Ði ngay!!

Tôi lúc đó cũng bước đến và đẩy lùi hắn. Tên thanh niên ấy lườm nhìn tôi và bước ra. Cánh cửa xập lại ‘rầm’ một cái. Trong nhà, chỉ còn lại tôi và Thanh Thảo. Bỗng, nàng chạy trở về phòng bếp, nơi có mùi hơi chín tỏa ra. Buổi cơm chiều mở đầu lúc 6 giờ đúng, tôi dòm đồng hồ. Thanh Thảo đã mặc một bộ đầm ngắn, bó sát lấy thân thể của nàng, ra tiếp tôi. Thanh Thảo thật đẹp, một nét đẹp mỹ miều tuyệt vời. Bữa cơm chiều thật tuyệt vời gồm steaks, khoai chiên và sampange. Chúng tôi trò chuyện rất hợp tánh.

- Chà! Bữa chiều này ngon thiệt đó! Bộ Thảo học nấu từ bụng mẹ sao mà nấu giỏi quá vậy!!

- Xí!! Khen tui hoài đi!! Ăn không hết là tui không cho you về đâu đó!

- Ừ! Không cho Bàng về vậy Thảo có chỗ cho ngủ không? Gì chứ ở đây có Thảo vui hơn là về ký túc xá một mình hà!!

- Ðâu cần, ăn không xong thì tôi cũng đổ hết vô miệng you là xong chứ gì! Xong, bản cô nương cho công tử ăn một đạp ra khỏi động bàn tơ là xong chuyện chứ gì!

- Hề hề, có người đẹp đút cho ăn thì có ăn đạp cũng là ngon!!

Tàn bữa, Thanh Thảo rủ tôi ra sau nhà, vừa ngồi ngắm sao và để nàng pha rượu. Sau nhà là một bãi cỏ xanh mượt, và bên cạnh là một cái rạp nhỏ, nơi Thảo cất những đồ pha rượu. Dưới những ngọn nến mập mờ, thấy được kỹ thuật pha rượu độc đáo của Thảo, tôi thấy thích thú. Những màu đỏ xanh trong một cái bình thủy tinh dần dần hòa lẫn thành một, tạo nên một màu xanh lá cây. Thảo rót ra bảy ly và nói:

- Ðây là rượu Thảo sáng tác ra đó. Tên gọi là ‘Một kiếp chung tình’. Bàng uống đi!!

Tôi cười, và nâng ly uống liền. Mùi vị thật ngọt dịu êm lơ, không cay không đắng và vị thơm thấm vào kẽ răng. Vừa uống, Thảo vừa kể cho tôi:

- Bàng biết không, khi uống rượu này vào, Thảo có cảm giác ngây ngất vì mùi dịu ngọt của nó không khác gì người con gái kiếm được mối tình đầu, mãi mãi không quên, luôn sống trong giây phút ngọt ngào ấy.

Rồi Thảo lại pha thêm một cốc rượu nữa. Màu sắc trong cái bình lần này đậm hơn lần trước. Nếm vào lưỡi, vị cay trong rượu làm người tôi nóng dần. Càng ghét vị cay ấy, thì những vị cay cứ xuyên vào tâm phổi tôi. Nhưng càng uống, quen dần với vị giác cay ấy, tôi không còn thấy khó chịu nữa. Khi uống tới ly cuối cùng, tôi lại thấy dễ chịu, và sảng khoái chứ không như lúc đầu.

- Rượu này gọi là ‘Nồng cháy tình Yêu’. Uống vào vì cay nồng làm người uống cảm giác lại sức cuồng nhiệt của tình yêu. Sự đam mê xác thịt, rung động của hai con tim, khiến người đê mê. Bàng uống tới ly thứ tám vậy là tài lắm đó. Giờ Bàng uống thêm cốc rượu cuối cùng này nhe!

Thanh Thảo trộn lẫn hai cốc rượu trước lại một. Màu sắc đổi nhiều màu và cuối cùng trong suốt. Thảo rót ra đầy một ly và nói:

- Tên rượu là ‘Yêu một người, Nhớ một người’. Rượu này Thảo mới pha chế gần đây thôi. Tuyệt lắm đó!

Uống vào, tôi thấy vị giác lạc lẽo. Chẳng lẽ Thảo chơi tôi? Nhưng tôi nốc thêm một hơi nữa thì mới thấy sự tuyệt hảo của rượu. Nguyên hai chất rượu đầu còn thấm trong miệng nên, hớp đầu, chỉ đủ để tan đi hai chất ấy. Hớp sau, vị trong suốt, và thơm làm người tôi dễ chịu. Tôi chắc lưỡi bình phẩm:

- Chà, thiệt đúng với cái tên, chất rưọu tinh túy, độc nhất, tựa như sự chung thủy của người vợ chờ chồng, tan biến đi vị ngọt lợ, và nồng nàng trước kia mà chỉ còn lại cõi lòng hoài niệm, quyến tiếc. Thanh Thảo ghê thiệt đấy! Ai mà lấy Thanh Thảo là coi như bị cái còng số 8 này kèm suốt đời à nha!! Không biết có ai bị xui chưa vậy?

- Thanh Thảo đỏ mặt nguýt tôi một cái:

- Xí! Tui không thèm, công tình tui pha rượu cho mà cò phê bình tui nữa hả? Mai mốt tui không cho uống nữa đâu à nhe!

- Ủa! Vậy anh chàng hùng hổ hồi nãy không phải là bạch mã công tử của Thảo hả?

- Ai thèm chứ, thằng cha ấy quen tui đã 4 hay 5 năm gì đó! Tui đã nói không thích thằng chả mà thằng chả cứ theo tui riết, đuổi hoài không chịu đi đó chứ.

Tôi à vỡ lẽ.

- Vậy chứ giờ Thảo chưa có bạn trai hả?

- Ừ, sao hỏi hoài vậy?

- Kể cả tui cũng không phải….

Chúng tôi không nói gì. Thảo đã hiểu ý của tôi. Hai tôi ngồi ngắm trăng sao không dám nhìn đối phương. Sợ để rồi mai mốt ngượng ngùng gặp nhau, nên tôi phải ráng lắm mới thốt ra:

- Thôi nhe Thảo! Coi như Bàng say rượu quá nói bừa. Ðừng để trong lòng!

- Không! Thảo để trong lòng. Tại vì…vì Thảo cũng..thích Bàng.

Tôi mừng rỡ xiết chặc lấy tay Thảo. Vẻ mặt Thanh Thảo hồng ửng, trong dáng điệu nửa thẹn nửa thùng. Tôi ôm ấp Thanh Thảo vào lòng. Tôi hôn lên má Thảo. Thanh Thảo cúi đầu thấp mắc cỡ. Nàng vùng tôi ra bỏ chạy vào phòng. Tôi rượt theo nhưng khựng lại trước cửa phòng. Chẳng lẽ mới ngỏ lời yêu mà đã dở chứng ‘heo’ rồi sao? Ngượng không nói ra, tôi chợt nghĩ được một cách. Tôi nói vọng qua khe cửa:

- Thôi! Thảo ngủ nhé! Bàng về đây!

Rồi tôi bước ra cửa, mở cửa ra và đóng lại giả bộ như tôi ra về. Xong, tôi tìm chỗ núp. Một lát, tôi thấy Thảo bước ra, vẻ mặt nàng lộ vẻ trách móc, nàng bồn chồn, mở cửa chạy ra tìm tôi. Khi Thảo đã thất vọng trở về, tôi choàng ra ôm lấy Thanh Thảo vào lòng, hôm lên làn tóc thơm của nàng. Tôi nói trong hơi thở:

- Thảo, Thảo nhớ anh hả?

- Ối…xí, anh ở đâu chui ra vậy?

- Ờ..Anh đã định đi rồi, nhưng nhớ em quá, anh đi không đành!!

- Xạo!

- Thiệt mà….

Tay tôi mân man làn da mềm mại nõn nà của Thảo. Rồi tôi giơ tay vuốt lên cặp nhũ hoa mêm ấy. Cặp vú cân đối, nhấp nhố sau làn vải mỏng làm tôi thèm đụ. Cặc tôi cuơng lên trong quần, nhìn nồm nộm khó coi làm sao ấy. Tôi ở sau lưng Thảo, tay vòng qua bụng nàng, và bắt đầu nhảy một điệu nhạc chậm. Tôi áp sát lấy Thảo, cu tôi cọ sát với mông và hạ bộ Thảo.
- Umưư…Thảo rên lên khẽ. Ở đáy quần tôi đã dính một chất nước nhờn. Thanh Thảo má đỏ, mắt nhắm lại, chân đều bước theo nhịp. Sát bên Thanh Thảo, tôi đê mê mùi hương u trầm phát ra từ cơ thể Thảo. Mùi hương êm dịu, thanh thản tựa như mùi của cõi bồng lai. Cọ sát độ được mười lăm phút, thì hơi thở của Thảo đã bắt nhịp, thở gấp, nước chảy ra càng nhiều làm nhiễu ướt chiếc quần đen của tôi. Tôi dìu Thanh Thảo về phòng. Thanh Thảo chợt tách tôi ra, nàng đẩy tôi xuống giường. Nguýt tôi một cái, Thanh Thảo cởi dần quần áo trên người nàng xuống. Từng mảnh áo rớt xuống sàng lộ dần da thịt mờn mởn của Thảo. Khi mảnh vải cuối cùng đã rớt xuống, Thanh Thảo trước mặt tôi là một nàng ngọc nữ với sắc đẹp mê hồn. Thảo bước uyển chuyển đến bên tôi, nàng kéo phẹt bua tuya quần tôi ra, và liếm lên con cu vẫn đang cứng nồm nộm trong chiếc quần lót. Tôi dẫy lên và xuýt xoa, ái chà, vụ này phê quá!!Le liếm một hồi, tôi nhịn hết nỗi, tôi lật Thảo nằm xuống, nâng bàn tay mềm không xuơng, tôi nút từng ngón tay xinh xắn của Thảo. Lưỡi tôi nút chùn chụt làm ướt những ngón tay búp măng ấy. Sau đó, tôi lần lên hôn vào nhũ hoa của Thảo. Cặp nhũ hoa thơm phức mùi hoa lan. Tôi xoa bóp lấy cặp vú mà như chạm vào miếng bông gòn, mềm và dẻo ấy. Vòng lưỡi xung quanh vú và tôi nút núm vú đen sẫm của Thảo nghe chùn chụt. Ây da…á. A ah….Thích quá…ưưưu. Thảo rú lên trong hoan lạc, hai tay nàng chụp lấy đầu tôi mà áp sát vào cặp nhũ hoa ấy. Tôi đam mê da thịt cũng như mùi hương thơm phát xuất từ cặp nhũ hoa của Thảo. Nút chán, Tôi cà lưỡi xuống hạ bộ Thảo. Phất ngang chiếc lưỡi qua mồng lồn Thảo. Ứ..Thảo rên rỉ lạ thường, người nàng dẫy đẩy vài lượt và từ kẽ lồn ấy thấm ướt vài dòng nước dâm. Càng liếm nước ra càng nhiều, hơi thở Thảo gấp dần, và nàng gào rên như một con chó cái thèm khát nhục dục. Tôi có một ý nghĩ táo bạo trong đầu, tôi thọc chiếc lưỡi vừa chạm vào một mụn đỏ trong lồn nàng, chiếc mụn bị kích thích phình to ra hơn, và nước nhờn lại bắn ra. Tôi lùi người xuống, và chiếc lưỡi cách xa dần cửa lồn Thảo. Thảo chợt mất đi cảm giác đê mê, nàng cảm thấy bứt rứt và lùi người xuống. Tôi liếm lấy hột le Thảo rồi lại lùi người xuống, sau một lát chúng tôi đã tới thành giường. Lần này, khi tôi le lưỡi chạm cục thịt hồng ấy, tôi không lùi nữa, mà trái lại hai tay tôi áp vào bụng Thảo, và kéo nàng xuống, lưỡi tôi tấn tới thọc sâu vô lồn Thảo mà le liếm thỏa sức. Mất thăng bằng, hạ bộ Thảo theo đà rớt lên mặt tôi, úp sát phần âm hộ vào lưỡi tôi. Tôi thích chí, nút và cong vừng chiếc lưỡi cứ cạ cạ đụng lấy hột le của Thảo.
- Áy da…ááá,…chết em rồi …. Ááá …ưưưu…suớng quá anh bàng ơi…sướng quá…..Thanh Thảo rú lên, và giật giẫy như bị trúng kinh phong..Nàng vùng vẫy theo từng cái di động của lưỡi tôi trong lồn nàng. Áp sát vào âm đạo Thảo, tôi thấy rõ, trong khe mang thịt đỏ ửng ấy, những cọng dây nứng chằn chịt xoắn lại với nhau và rung lên thật sinh động. Khi tôi dừng nút, Thanh Thảo nằm đờ ra như người chết. Nàng thở hồng hộc, và mắt nàng đã lộ vẻ thõa mãn. Tôi ngồi thẳng dậy, và chỉa cu thẳng vào lồn Thảo. Rồi tôi đẩy hạ bộ Thảo xuống ép sát lồn nàng lên cu tôi. Ưưư…Khuôn mặt Thanh Thảo giãn ra như đã mong đợi giây phút này lâu lắm rồi. Tôi chầm chậm nắc từ dưới lên..Thanh Thảo rên ú ớ những tiến vô nghĩa. Ối…ối…Tôi ghịt chặc Thảo vào người tôi và hôn nghiền cặp vú đã săn cứng. Ðôi lúc tôi hôn lên cỗ và tai Thanh Thảo làm nàng ta kích thích dữ dội. Mồ hôi Thảo lấm tấm chảy ra, càng bộc phát mùi da thịt thơm tho của nàng. Tôi đặt nàng nằm ngửa, banh rộng hai háng ra và nâng đùi Thảo lên mà tiếp tục địt vào lồn nàng.

- A Áa…Bàng ơi…Yêu em nữa đi… Ðĩ mẹ ơi…ưưu…sướng quá….đụ chết em luôn đi…..ưưư…

Mặc Thanh Thảo gào rú, tôi tập trung tinh thần, kiên quyết không xuất tinh. Ðể Thảo nằm ngửa, tôi có dịp chiêm ngưỡng cơ thể tuyệt mỹ của Thảo. Cặp vú bấy giờ đã cương cứng và nhấp nhô theo từng cái dập vào lồn nàng. Chợt Thanh Thảo bấu chặt tôi lại, nàng ghì sát người tôi không buông làm con cặc bị nghiền ép sau trong âm đạo của Thảo. Rồi cu tôi bị co giựt mạnh theo từng nhịp nút trước lúc xuất tinh của Thảo làm tôi xém ra. Tôi rút cu ra, nó bấy giờ đã thấm ướt khá nhiều tinh khí. Tôi đút vào lỗ đít Thảo và đụ tới tấp vào đó. Thảo nằm lã người, nàng kiệt sức và nằm xuỗi ra để hưởng những tồn âm của khoái lạc. Tuy nàng không còn cảm giác sướng nữa, nhưng nàng thấy dễ chịu khi tôi đụ vào lỗ đít. Tôi đặt nàng nằm xấp lại và đụ kiểu truyền giống. Nhìn cái mông lủng lẳng cứ qua lạ trước mắt tôi làm tôi chướng mắt. Tôi vỗ mạnh cái đét vào mông nàng. ấy…Thảo xuýt xoa nhưng nàng thích cảm giác ấy. Hóa ra bị đau cũng đem lại kích thích, tôi cười nghĩ thầm. Chợt tôi thấy bị thốn, và sự tập trung tan biến mất. Biết sắp ra, tôi không kiềm nữa, tôi dập thiệt mạnh vào đít nàng. Ááá…Tay tôi vỗ chan chát vào cái mông đít lẳng lơ ấy như vỗ vào đít ngựa…. Cái mông giờ đây hồng ửng và lộ in năm ngón tay trên ấy. Thảo biết tôi cũng sắp ra nên nàng đung đưa theo nhip và quặn chặt đít nàng để siết chặt lấy cu tôi không cho ra. Rồi cuối cùng, tôi chịu hết nỗi nửa, Hự . ưu á…aaa Sướng qua!!! Tôi khịu lên tấm lưng Thảo, cặc tôi bắn ra dòng tinh dịch nóng hổi đến tận rặng ruột già của Thảo làm nàng trân mình nhăn mặt vì sức nóng dữ dội ấy..Ahahahah. aaaaa….Thảo cũng rên lên thõa mãn, và tôi gục xuống nằm kế bên Thảo. Tôi hôn lên đôi môi hồng nhung của nàng một nụ hôn say đắm. Nụ hôn ướt át, quyện lẫn nước miếng của nhau, vị ngọt lợ và thơm mùi dâu từ miệng nàng truyền qua tôi làm tôi mê mẩn. Tôi đè lên ngườI Thảo và cứ hôn mãi. Thanh Thảo cũng thích thú vì nụ hôn dài ấy. Chúng tôi hít bằng mũi, và thở ra bằng miệng truyền san cho nhau. Tôi và Thảo thiếp dần lúc nào không hay nhưng chỉ biết là hơi thở chúng tôi đã dần dần quyện lại thành một.

Cuộc tình giữa tôi và Thanh Thảo bắt đầu từ lúc ấy. Tôi có được thời gian rất hạnh phúc sống bên nàng. Một ngày nọ, trong lúc tôi làm việc tại rạp hát Crown, sự may mắn đã đến với tôi. Hôm ấy, rạp hát chuẩn bị một buổi trình diễn khá quy mô nên tôi phải đến sớm để dọn dẹp. Lúc tôi đến, trong rạp chỉ có người điều chỉnh kỹ thuật âm nhạc tên Lâm Sơn ở đó thôi. Ngồi nghe anh Sơn điều chỉnh phần phụ âm, tôi gật gù tán thưởng thuật hòa âm độc đáo của anh. Không biết anh Sơn đã chú ý đến hành động của tôi từ lúc nào, anh chợt hỏi tôi:
- Sao, em thấy cách hòa âm của anh có được không em?
- Anh hỏi em à?
- Ừ, trong phòng này chỉ có anh với em, không hỏi em chẳng lẽ anh hỏi bản thân anh sao?
- Vâng, em thấy cách hòa âm của anh thật tuyệt vời, nhưng em thấy..em thấy thiếu mất đi cảm giác táo bạo, hứng thú.
- Ừ!!Em nói đúng đó, nhưng trình diễn kỳ này đa số là những bài hát chậm nên anh không dám bỏ những âm điệu ấy vô được.
- Không đâu anh ạ, nếu được, anh có thêm những âm thanh nổi vào phần điệp khúc, vớI những âm kêu vào phần đầu, thì sẽ hay hơn đó.
- Ðây, em lại đây. Em hòa âm cho anh một bản đi.

Tưởng anh Sơn nói đùa, tôi chỉ cười khì. Nhưng, nhìn vào ánh mắt anh, tôi thấy ẩn lộ tia thành khẩn và trìu mến, tôi bèn chìu ý anh ngồi cạnh anh làm phần hòa âm. Dàn máy hi-fi tuyệt hảo trị giá gần cả trăm ngàn dĩ nhiên rất tối tân và đương nhiên cũng rất khó sử dụng. Cũng may, tôi đã học nghành âm luật nhiều năm, nên chức năng của dàn máy này cũng không khác lắm so với những dàn máy tôi đã sử dụng trước đó. Anh Sơn đưa tôi bản nhạc ‘Tình đơn côi’. Ðiệu nhạc này tuy không chậm lắm nhưng khá đơn điệu. Tôi nghe đi nghe lại bản đó ba lần, rồi quyết định chuyển cả tông bản nhạc thành điệu giật. Âm thanh ban đầu nghe thật náo loạn và chẳng ra gì cả, nhưng sau tôi sửa đi sửa lại từng khúc một trong bản nhạc, lúc cho nhanh hơn lúc cho chậm lại. Ðộ mười lăm phút sau, tôi hoàn tất phần hòa âm cho bản nhạc. Anh Sơn nghe xong, mỉm cười nhìn tôi nói:
- Rất hay! Bản nhạc tuy mất đi âm điệu trầm và buồn, nhưng bù lại em đã trám nó bằng những âm violin và guitar làm bản nhạc kích thích. Khá lắm, nhưng em cho thêm những nhịp trống vào phần điệp khúc thì sẽ tuyệt hảo.

Tôi và anh Sơn trò chuyện say mê quên cả thời gian, anh Sơn lấy hết những bản nhạc trình diễn hôm đó ra và cùng tôi sửa điệu. Anh Sơn còn chỉ cho tôi những điều lý thú trong âm nhạc. Thật ra, âm nhạc vốn không có một triết lý hay ràng buột nào. Âm nhạc vốn chỉ là những tiếng động được liên nối với nhau và nó được tạo ra như là một công cụ giải trí. Một bản nhạc hay được tạo nên bởi nhiều yếu tố, từ những âm điệu, lời ca, tiếng hát, nhạc đệm phải được phối hợp chặt chẽ và biến hóa uyển chuyển làm thính giả chú ý thì mới gọi là thành công. Công việc hòa âm chính là công việc bao gói những yếu tố ấy. Ngoài những kiến thức cần biết, người hòa âm cần có một tâm tính tế nhị, biết sắp xếp mọi việc và gắn bó những âm thanh trong đời sống mà hòa hợp vào âm nhạc.

Buổi trình diễn hôm ấy, thính giả được hưởng thụ những điệu âm mới do tôi và anh Sơn phối hợp sáng tác. Cuộc trình diễn được thành công rực rỡ. Sau bữa đó, anh Sơn ngỏ lời muốn tôi làm việc trong công ty hòa âm của anh ta. Tôi vui mừng đồng ý.

Cơ sở của anh Sơn là một công ty hòa âm khá nổi tiếng trong nghề. Anh Sơn giới thiệu tôi làm giám đốc của hai bộ phận hòa âm, và sản xuất dĩa. Tiền lương mới của tôi khá cao, đủ sức cho tôi nuôi sống bản thân và Thảo. Tôi mua một căn nhà gần thành phố, vừa tiếp tục những lớp học khóa ban đêm để hoàn tất bằng âm luật gia. Cuộc sống tuy khá bận rộn và tôi rất ít có thời gian gặp nàng. Trừ những ngày cuối tuần, hoặc nghĩ lễ chúng tôi mới có dịp thảnh thơi ngồi trò chuyện với nhau. Tuy vậy, tình cảm chúng tôi không nhạt đi, mà trái lại còn nồng nàng và quyến luyến từng giây từng phút ở bên nhau.