Clip hon nhau len giuong

Một lúc sau, sướng quá trời, Hà Anh trở nên bạo dạn hơn, cô mở mắt ra và lại nghển đầu nhìn xuống dưới bụng mình nơi cái dương vật thẳng băng của cậu bé liên tục dập vào người cô như cái máy khâu, thân nó ướt nhờn nước, nhìn mà sướng cả mắt. Cậu bé tăng tốc độ dập, khiến Hà Anh vừa nghển đầu nhìn xuống nó lao phăm phăm vào bụng dưới mình vừa rên ôi ôi khe khẽ, mỗi phát dập vào là cái dương vật dài của cậu bé biến mất hút trong người Hà Anh, bụng cậu bé dập vào bụng cô kêu đến bạch một cái. Cậu bé không chống tay nữa mà vòng ra sau ôm hẳn lấy lưng Hà Anh, ngực cậu ta áp vào ngực cô, chỉ có mỗi phần hông cậu ta là nhấc lên hạ xuống liên tục để dương vật chọc ra chọc vào người cô, càng lúc cậu bé càng tăng tốc như phi ngựa nước đại, những tiếng bạch bạch do bụng cậu bé dập vào bụng Hà Anh cứ phát ra liên hồi, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên người cậu bé… cái âm đạo thèm khát đàn ông lâu nay của Hà Anh được ăn no nê thừa mứa những cú dập dương vật của cậu bé, rồi cơn cực khoái của Hà Anh ào ra không sao kìm lại được, hai tay cô để dọc theo người siết chặt xuống đệm, phần hông cô co thắt ưỡn âm đạo lên như muốn níu chặt lấy cái dương vật của cậu bé không cho sổng ra, Hà Anh há hốc miệng, mặt đỏ lựng, buột ra một tiếng kêu nghe rất đáng yêu, đầy nữ tính…trời, như có cả một luồng điện chạy khắp người cô vậy.

clip hon nhau len giuong

Mặc dù nói thế nhưng Đô vẫn thấy lo lo khi thấy hai thằng cứ khơi khơi đứng ra giữa đường nhìn chiếc xe máy cô Phương phóng lại gần 
“Này mày vẫn bình tĩnh đấy chứ “
“Yên tâm đi “
“Tao.....”
“Im mày sợ thì trốn đi “ Tèo nạt bạn
Đô quay đầu nhìn thằng bạn rồi nhanh chân lỉnh thẳng vào bụi cây gần đó nó núp thật kỹ chỉ ló ra hai con mắt 

Chiếc xe chở cô Phương chầm chậm chạy tới khi cách Tèo chừng khoảng 2 m thì dừng lại .Trong chỗ núp Đô căng mắt nhìn ra nó thấy cô Phương xuống xe lại gần chỗ Tèo hai người nói gì với nhau xong đó cô Phương quay lại chỗ xe máy nhưng không đi tiếp mà dắt xe đi theo Tèo hai người khuất sau chỗ khuất .Đô không nén nổi sự tò mò nó lặng lẽ luồn đến nơi để nhìn cho rõ mặc dù đã lờ mờ đoán ra nhưng nó vẫn bất ngờ vì những gì mình nhìn thấy .Sau một bụi cây rậm rạp cô Phương ngồi trên yên xe máy hai chân thả hờ hững xuống đất chiếc váy dài lùng bùng một thân hình bên trong rồi từ đó ló ra một cái đầu ,không khó để Đô nhận ra là Tèo .Nó thấy mặt thằng bạn tươi rói ,Tèo cầm trên tay chiếc quần lót màu trắng của cô Phương nó quẳng chiếc quần xuống đất rồi sau đó lại chui tọt vào trong váy cô Phương .Cô Phương có vẻ ngượng nên cố cúi xuông nhặt lấy chiếc quần lót nhét vào chiếc túi mang bên người .Hai người làm như thế lâu lắm hình nấp gần đó Đô cảm giác thời gian như cả tiếng đồng hồ rồi phía trên đường có tiếng còi xe rất gắt .Cô Phương vội vã khép tà váy hớt hơ hớt hải dắt xe đi mất Tèo ngồi thừ một chỗ mắt ngơ ngác nhìn trông rất buồn cười 
Đô bò ra khỏi chỗ nấp lại chỗ thằng bạn vỗ vai thằng bạn Tèo quay lại nhìn Đô có vẻ nó mất hồn mất vía .Đột nhiên hai đứa cùng phá lên cười ha hả cực kỳ vui vẻ
“Mày có biết lúc nãy trước khi đi bà ấy nói gì với tao không “ Tèo nén cười nói
“Gì thế “ Đô tò mò hỏi 
“Bà ấy hẹn tao tối nay đến nhà “ 
“Nhất mày rôi tao theo với nhé ,cấm bỏ rơi bạn bè “ Đô đe 
“Bỏ thế nào được “ Tèo vỗ ngực nói “Nhưng phải tế nhị một chút “
“Chuyện này thì phải nhờ mày sắp xếp thôi” 
“Vậy thì mày phải làm thế này.....thế này ........”Tèo ghé tai thằng bạn nói nhỏ vài câu Đô gật đầu lia lịa sau đó hai thằng chia tay nhau mỗi đưa đi một ngả 

Theo lời Tèo Đô tạt qua nhà một lát ăn qua loa bát cơm rồi leo lên kêu mệt leo lên giường ngủ sớm .Mọi người trong nhà nó chả ai thắc mắc gì cả họ còn bận nhiều viêc khác .Lợi dụng lúc không ai để ý Đô lẻn ra khỏi nhà sau khi phủ chăn lên gối để cho có ai nhìn thấy cũng tưởng nó còn ngủ trong nhà 

Đô gặp Tèo tại gốc đa đầu làng hai thằng đều có vẻ rất phấn khích
“Mày đi trước đi ,tao đến ngay“ Tèo dặn bạn
“Được rồi “ Đô không chờ ai nhắc thêm đã phóng đi luôn 
Đã quá quen đường nên nó nhanh chóng tìm được nhà cô Phương , nhớ lời Tèo dặn nó nấp kín chờ đợi 
Chỉ một lúc sau là thằng bạn nó đến trông rất phởn vừa đi vừa huýt sáo .Cũng tự nhiên như là ông chủ Tèo đoàng hoàng bấm chuống .Bấm xong Tèo quay lại chỗ Đô nấp hất hàm ,nhận được ám hiệu Đô băng khỏi chỗ nấp vòng lại sau nhà .Bức tường phía đó khá thấp nó trèo một cái là qua 
.Vào trong nhà rồi Đô nhanh chóng theo đường cũ lên gác vào phòng ngủ chui xuống dưới gầm giường .Trong này toàn bụi lại muỗi nhiều nhưng nó ngại gì 
Với đôi tai thính Đô nghe thấy dưới nhà có những tiếng thầm thì nho nhỏ ,nó đang phẩy tay đuổi mấy con muỗi thì cánh cửa mở ra ,sau đó ánh đèn trong phòng vụt tắt

Tối như bưng lấy mắt Đô chả tháy nhìn thấy gì cả nhưng nó nghe thấy giọng Tèo rất rõ 
“Sao lại tắt đèn đi ,em muốn nhìn thấy cô “
“Ngượng lắm “ Giọng cô Phương nghe rất dịu dàng “Ngay cả với chồng cô cũng tắt đèn , thôi đừng nói nữa lại đây với cô“ 
“Ừm ......Ừm “Tèo ấp úng 

Nghe hai người trò chuyện mà Đô cảm thấy sôi máu lên không cần tưởng tượng nó cũng biết trên đó đã xảy ra cái gì .Nhất là lúc này chiếc giường nó nấp rung lên những nhịp rất đều đặn Đô lẩm nhẩm đếm từng nhịp rung đẻ giết thời gian
“Một hai ba.....10...”
Có lần nó đêm lẫn vì những tiếng thở hổn hển ở phía trên làm nó phân tâm nhưng đại khái đến đến khoang 100 hoặc 150 thì chiếc giường không còn rung nữa.
Chưa biết làm gì tiếp theo thì khuôn mặt Tèo ló ra nhòm xuống chỗ Đô đang nấp nháy mắt . Đô chui ra trong phòng vẫn tối um nên nó chỉ nhận ra thằng bạn nhờ qua chút ánh sáng chiếu qua cửa sổ .
Không dám nói Tèo hươ hươ tay chỉ tay lên giường phía đó cô Phương nằm đó toàn thân không một miếng vải cặp vú đầy dặn nhô cao trắng như tuyết nổi rõ trong đêm .Đô rón rén lại gần nó bóp bóp nhẹ lên đôi bồng bảo căng mịn ,còn Tèo lúc đó đóng nốt cánh cửa sổ hướng ra ngoài sân để cho căn phòng chìm hẳn vào trong bóng đêm .Trong bóng đêm hoàn toàn Đô bạo dạn hẳn lên nó leo hẳn lên giường day day se se hai đầu ti cô Phương 
“ Ư.....Ư” Tiếng rên khe khẽ thoát từ miệng cô Phương nhưng Đô vẫn không rụt tay lại nó lần lần xuống phía dưới ,vuốt dọc hai bắp chân cô giáo nó chạm vào hai mép *** .
Cả người cô Phương ưỡn oằn oại lên như muốn tránh sự khám phá tham lam đầy mạnh bạo của cậu nhóc mới lớn.
Những tiếng rên rỉ cô Phương làm Đô bị kích thích tột độ nó lột chiếc quần xà lỏn trên người ra nắn nắn cái cu đang chổng ngược lên của nó .Rồi chầm chậm Đô kéo hai chân cô Phương ấn con cu vào trong cái *** nhoe nhoét nước của cô Phương 
“Phọt “ Một tiếng thật nhẹ con cu của Tèo đã nằm gọn trong cái hang ẩm ướt của cô giáo nó .Cắm vào xong nó bắt đầu hì hục địt , tiếng da thịt va vào nhau phàng phạch , cô Phương hình như cũng thức giấc .Hai chân Phương co lên quắt chặt lấy Đô còn tay cô thì siết rất chặt vào lưng nó 
“A.aaa....nữa đi ..sướng qua cố lên .......“ Tiếng rên khoái lạc cùng nhịp thở dồn dập thoát ra từ miệng Phương .Đô cảm thấy từng thớ thịt trong mép *** cô giáo nó đang siết chặt lấy cu mình .Nó cố gắng xọc một cú thật mạnh thẳng vào *** cô Phương rồi lả người nằm úp mặt gục xuống bộ ngực cô giáo nó .Ở phía dười con cu Đô teo nhỏ lại sau khi ri rỉ ra chút nước màu trắng ,nó nằm yên trên người cô Phương mân mê cặp vú ,thật là thích giống như ngày xưa mình sờ vú mẹ vậy nhưng sờ của cô giáo thích hơn
“Này xuông đi đến lượt tao mà “ Tèo ghé sát vào tay Đô giục giã 
“Tao xuống đây “ Đô tiếc rẻ gỡ tay ra tụt xuống dưới giường
Khi chui vào chỗ nấp Đô còn nghe thấy giongj nói rất nhẹ nhàng của cô Phương 
“Sao em khỏe hả Tèo thế vừa mới xong mà đã “
“Ôi dào thế thấm tháp gì đâu so với đi cày ạ .Cô có tiếp được nữa không” Thằng bạn nó gạt đi
“Sao lại không nhưng .......Hự...... ôi.......“
“Cô cứ ngủ đi em làm nhẹ nhàng cho cô ngủ ,chứ cái trò địt nhau này dở dang nó chán lắm “ Tèo vừa nói vừa ngoáy tròn cu trong âm hộ cô Phương 

Đô bịt mồm để khỏi phá lên cười nó nghĩ thầm trong bụng cái thằng đến là quê suốt ngày chỉ biết cày với cuốc ,nó vạch quần ra ngồi sục cặc một mình chả mấy chốc con cu Tèo lại hùng dũng ngỏng lên . 
Những tiếng bì bạch thở hì hục ,hổn hển vọng xuống khiến cho Đô cảm thấy một phút cũng kéo dài như cả năm trời không biết thằng Tèo ăn cái gì mà khỏe thế không biết .Đô tiếc lúc nãy mình ra nhanh thế để bây giờ thằng chó đó nó hưởng hết ,con cu nó mỗi lúc lại thêm căng tức, chịu không nổi nữa rồi ra thôi .
Đô luồn ra ngoài êm ru mắt đã quen với bóng tôi nó nhận ra trên giường có hai bóng đen dính sát vào nhau .Một cảnh chỉ có trong phim hiện ra trước mắt Đô cô Phương đang cưỡi trên bụng thằng Tèo nhún lên nhún xuống ,xem ra thằng bạn nó khỏe thật ,bà giáo này hèn ra cũng phải 50 ký thế mà vẫn chịu được .Vì quay lưng lại phía Đô cộng thêm với trong phòng tối mò nên Phương không nhận ra sự có mặt của nó .
Êm ru không một tiếng động nó lại gần chiếc giường gần đến nỗi nó ngửi thấy mùi mồ hôi trộn với thứ mùi gì rất lạ nói hơi ngai ngái khai khai từ người cô Phương. Chờ lúc cô Phương ưỡn người về phía trước Đô vòng tay bóp vào một bên vú căng tròn trắng nõn trong bóng tối
“Ư ......” Đang nhún nhảy đều đặn trên bụng thằng nhỏ cả người Phương khẽ giật nhẹ khi sự đụng chạm diễn ra .

clip hon nhau len giuong

clip hon nhau len giuong la gi ?

Như được lời động viên của Hà Anh, cậu bé liền ấp úng hỏi như xin phép cô:- Chị…chị cho phép em…được sờ vào vú chị nhé…của chị to và đẹp quá. Hà Anh gật đầu, thế là cậu trai trẻ bắt đầu tay đặt lên bầu vú to tròn của cô. Cậu ta dùng cả hai bàn tay mà vần vò cả hai bầu vú Hà Anh một lúc. Nghịch ngợm nắn bóp một lúc, cậu bé xin phép Hà Anh rồi cúi mặt xuống hôn khẽ lên hai đầu vú của cô. Hà Anh khẽ nhắm mắt lại, làn môi mơn man của cậu bé khiến cô thấy sướng rợn cả người, hai đầu vú cô săn lại, chĩa thẳng lên. Rồi cậu bé vừa hôn vừa vuốt ve khắp người Hà Anh. Cô đỏ mặt lên vì thích thú, quỷ thật, không hiểu thằng bé này đã có nhiều kinh nghiệm gì chưa mà nó làm khéo thế không biết, làm cô thấy rực cả người lên, tự nhiên cô cảm thấy xấu hổ với thằng bé quá. Cậu bé hôn xuống phía bụng dưới Hà Anh, cậu ta nghển cổ lên hỏi cô vẻ lễ phép:- Chị ơi…chị cho phép em…xem chỗ…bướm của chị nhé…em thích chỗ đó lắm. Hà Anh suýt phì cười vì cái từ đó của cậu bé, cô đỏ mặt gật đầu và cô dạng rộng hai đùi ra cho cậu bé được dễ dàng tiếp cận khu vực kín đáo đó của cô. Cậu bé bắt đầu cúi sát mặt xuống khám phá. Bàn tay nghịch ngợm của cậu bé vuốt ve nhẹ nhàng. Hơi thở nóng hổi của cậu ta phả vào cái vùng mềm mềm nhạy cảm

clip hon nhau len giuong

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

clip hon nhau len giuong

Xem clip hon nhau len giuong hay nhat 2014

Tôi năm nay vừa tròn 33 tuổi, đã bước sang độ tuổi mà ông bà ta thường nói “tam thập nhi lập” nghĩa là từ 30 tuổi người ta có thể tạo nên sự nghiệp. Thế nhưng, tôi thì chưa có sự nghiệp gì cả, làm công ăn lương nhà nước lìu tìu, chưa yên bề gia thất.
Tội đang sống tại một tỉnh thuộc vùng cao nguyên nắng đốt, là một nhân viên quèn trong một đơn vị y tế của tỉnh. Dù rằng tôi công tác trong ngành y nhưng thật ra, nữa viên thuốc tôi cũng không biết, vì tôi thuộc biên chế bộ phận hành chánh, chuyên lo điện đèn giường chiếu, xăng dầu, xe cộ cho cơ quan. Tuy vậy, thu nhập tôi cũng kha khá, chủ yếu là từ những khoản % mà tôi có được khi chiết khấu hóa đơn mua hàng. Trình độ thì không cao, tướng tá thì xấu tệ nhưng theo nhận xét của mọi người xung quanh, tôi có cái duyên ngầm, cái duyên của sự may mắn, cái duyên đào hoa mà ông trời đã gán cho tôi. Có thể nói, chính nhờ cái duyên ngầm này mà tôi hiện tồn tại khá bền vững trong cuộc sống vật chất; và nhờ chính nó mà tôi có được sự an ủi phần nào trong đời sống tinh thần, khỏa lấp đi sự bi quan yếm thế của một số phận con người.
Tôi xuất thân trong một gia đình nông dân bình thường. Cha mẹ tôi chỉ là những người cày ruộng, buôn thúng bán bưng đắp đổi qua ngày. Gia đình tôi sinh sống tại miền Trung, khúc eo nghèo nhất của cả nước. Trước đây, cha tôi từng đi bộ đội, chiến đấu bên mặt trận Kam. Tôi sinh ra trong một cơn vượt cạn khi mà mẹ tôi “đi biển bồ côi một mình” vì lúc đó cha tôi đang cùng thực hiện nghĩa vụ quốc tế ở Cam, tiến đánh vào các cứ điểm của Pốt ở Kam. Những năm 80, kinh tế đất nước khó khăn, tôi sinh ra trong hoàn cảnh trẻ sơ sinh không có sửa để bú, tôi lớn lên chủ yếu là nước cháo pha với mật đường. Thân hình suy dinh dưỡng của tôi cũng lây lất như những ngọn cỏ héo quắt đánh đu cùng mùa gió nóng rát của miền Trung.Khi đến năm 18 tuổi, thân hình gầy nhom của tôi thường bị bạn bè chế giểu là bộ xương di động, là bị bệnh còi … thịt. (nhưng 5 năm trở lại đây tôi đã phát phì rồi, do lẽ cuộc sống khá hơn, bia rượu nhiều, bụng đã “ trương” lên rồi).
Năm 1980, cha tôi giải ngũ, nhận chế độ và về quê cày ruộng. Tôi bắt đầu lớn lên trong một vùng nông thôn nghèo, lạc hậu. Chúng tôi được đi học, được vui chơi; tuy vậy; đó chỉ là một nền giáo dục khập khiểng, có nhiều thiếu sót. Kinh tế khó khăn, cha tôi cảm thấy bất lực khi không lo đầy đủ đời sống vật chất cho gia đình, từ đó đâm ra cáu bẳn, khó chịu. Tôi lớn lên trong mội trường đó, từ đó, tôi phải chịu một sự mặc cảm, tự ti về hình tượng thể xác, về tâm lý. Đôi lúc tôi muốn phá vỡ một khuôn hình vô định nào đó để giải thoát sự mặc cảm luôn đè nặng trong bản ngã của tôi. Tôi có cuộc sống nội tâm, ngại giao tiếp; khi ra giao thiệp ngoài xã hội, sự nhạy bén trong giao tiếp của tôi rất chậm chạp.
Bước sang giữa thập niên 90, kinh tế đất nước cũng bắt đầu phát triển, kinh tế gia đình cũng đi vào ổn định, quê tôi cũng từng bước thay đổi, thị tứ sầm uất hơn. . Cũng như những cậu thanh niên mới lớn, khi đến tuổi dậy thì, giới tính và tình dục là những gì bí ẩn đối với tôi. Chúng tôi không được hưởng thụ nền giáo dục đầy đủ; chúng tôi phải tự tìm hiểu những kiến thức về giới tính, tất nhiên đó là những kiến thức sai lệch từ những bộ phim video sex mà chúng tôi lén lút xem được. Với cuộc sống đầy nội tâm và mặc cảm , giới tính và tình dục là điều dằn dặt luôn hiện lên trong tất cả mọi suy nghĩ của tôi. Ra xã hội, thấy một người con gái , tôi quá nhút nhát để làm quen; mỗi khi có dịp nói chuyện với phụ nữ là tôi run bắn lên, lời nói không rõ ràng. Đã có lúc, tôi đã đặt mục tiêu mà mình cần phải chiến thắng, cần phải vượt qua đó là chinh phục phụ nữ, nhưng vào thời điểm đó, điều đó là quá sức của tôi. Rồi không biết tự khi nào, trong cơ thể tôi luôn hiện diện một dòng máu mới, đó là máu dâm. Trong mọi suy nghĩ của tôi, lúc nào cũng hiện diện hai chữ tình dục. Ngày nào cũng vậy, khi đi ngủ, trước khi nhắm mắt tôi điều liên tưởng đến chuyện tình dục; trong mơ, tôi mơ thấy mình được làm tình với rất nhiều cô gái đẹp, từ những cô bạn học trong lớp đến cả các diễn viên trong phim truyền hình. Rồi tôi vô tình khám phá ra những cảm giác đê mê khi mình thủ dâm. Những giấc mơ mộng mị, những lần lén ra sau hè thủ dâm đó phần nào đáp ứng cho tôi những khao khát cháy bỏng, nhưng cũng đem đến cho tôi những bất tiện về sức khỏe. Có những đêm, tôi thủ dâm, tự sướng lên đến cả 5 lần. Nhưng oan nghiệt hơn cả, những khoảnh khắc sung sướng trong mơ, những lần lên tê dại lúc xuất tinh khi thủ dâm lại càng làm cho tôi cay đắng hơn, bất lực hơn. Tôi nhìn những đứa bạn học chung lớp yêu đương hẹn hò nhau mà cảm thấy bức bối; tôi biết những anh chị thanh niên yêu nhau, hẹn hò nhau ngoài rẫy trong đêm mà mốn trào nước mắt; tôi ngồi há mồm nghe chúng bạn kể về chiến tích cưa gái mà thấy thắt long. Tôi cần phải khám phá, tôi cần bùng nổ. 
Thế rồi, như tôi đã nói, tôi có nét duyên ngầm. Chấm phá duyên ngầm này đã bắt đầu phát lộ đối với tôi từ năm tôi 18 tuổi, khi vừa học hết chương trình trung học. Tôi cũng không biết ông trời đã cho cái duyên này phát lộ như thế nào, nhưng từ đó, tôi gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống. Tôi sống thảnh thơi hơn, tôi bạo dạn hơn, tôi nhạy bén hớn và tất nhiên tôi…. DÂM hơn. Đối với tôi, chinh phục thể xác phụ nữ và đời sống tình dục là mục tiêu hàng đầu của tôi. Không phải tôi có sống biến thái, mà như trong sâu thẳm tôi cần phải bùng nổ hơn, khẳng định mình hơn. 
Theo dòng chảy của tự nhiên, tôi cũng được hưởng cảm giác ái ân. Như qua được cái dớp, từ đó, cuộc sống tình dục của tôi ngày càng thăng hoa, như dòng sông lớn, cuốn phăng tất cả, chảy mãi chảy mãi và hướng ra biển lớn….
(câu chuyện đó như thế nào, có lẽ sau này tôi sẽ chia sẽ cho anh em trong thiên truyện dục tình của mình; còn nội dung chủ yếu trong câu chuyện sau là tôi chỉ lấy ra một đoản khúc mà mấy hôm nay tôi đang có nhiều cảm xúc khác nhau, ok nhé)
2. CON MA DÂM DỤC
Năm 18 tuổi, sau khi tốt nghiệp trung học, tôi không đủ điểm bước vào giảng đường đại học, vì vậy tôi chỉ học trung cấp lìu tìu tại tỉnh nhà. Hai năm sau tốt nghiệp thì gắn liền với chữ thất nghiệp; bởi vì trình độ trung cấp quèn, rồi không quen biết xin xỏ nên khó có cơ hội. Những năm đó, tôi chỉ biết lêu lỏng, chat chit và tất nhiên là….gái. (giai đoạn này tôi sẽ chia sẽ cho anh em sau trong thời gian tới)
Rồi buổi trưa 1 ngày đầu năm 2006, lúc này tôi đang cày 1 con võ lâm ngoài tiệm nét thì gia đình cho thằng cu út đi tìm tôi nói về cha cần gặp. Tôi không biết có chuyện gì, phi về nhà thì thấy cha và chú Thắng đang ngồi lai rai vài chai bia với con gà luộc, sắc mặt tinh thần 2 người cảm thấy thoải mái lắm, bảo tôi ngồi xuống cạnh bên . Hay là 2 ông này kêu mình về nhậu chung, không đời nào vì tôi với ông cha khắc khẩu nhau mà. Mà thấy 2 ông già cũng có vẽ ra điều quan trọng, hay là…, hay là…. Đầu óc tôi mông lung không biết có việc gì thế, làm tôi hải bỏ dở chiến trường Tống Kim đang đi vào hồi chiến thắng
Nói về chú Thắng, trước đây chú cùng trong đơn vị quân đội với cha tôi ở chiến trường Kam. Năm 1980, trong 1 lần đi trinh sát chú bị lạc đội hình, không ngờ lọt vào ổ phục kích của giặc, chú bị 5 thằng Pốt vây rát, khả năng không về với mẹ là rất cao (Pốt rất căm bộ đội VN, nếu chúng bắt được chúng sẽ hạ thủ rất ác như chặt đầu, moi gan…). Đơn vị xem như chú mất tích. Trước đó cha tôi với chú đã kết nghĩa anh em, khi nghe nói chú đi lạc đã xung phong cùng 2 người nữa đi tìm chú. Kết quả, cha tôi đã giải vây cứu chú, đổi lại, ông đã bị thương nên sau đó xuất ngũ luôn, về quê đi cày. Chú Thắng sau đó tiếp tục phục vụ trong quân đội nhưng trong một binh đoàn chuyên làm kinh tế. ở khu vực Tây Nguyên. Chú Thắng với cha tôi ngoài tình nghĩa an hem, chú còn xem cha tôi như là người cưu mạng mình, vì thế gia đình tôi và gia đình chú có mối quan hệ rất thân thiết. Quãng thời gian chiến tranh bên Kam, cha tôi và chú không có dịp gặp nhau, chủ yếu chỉ trao đổi qua thư từ. Sau này, đến những năm 90, chú mới có dịp gặp cha tôi qua những lần tranh thủ đi công tác tạt ngang. Đến năm 1998, khi chú bắt đầu công tác bên ngành kinh tế, điều kiện ổn định thì hàng năm chú điều tổ chức đưa vợ con từ tây Nguyên xuống ghé thăm ông anh kết nghĩa.
Năm 1990 chú lập gia đình với cô Vân. Cô Vân vốn người Hải Phòng, mặc dù không xuất thân trong gia đình khuê các nhưng là người con gái đất Cảng, cô mang một vẻ đẹp của người phụ nữ quý phái.